[][] []
Ngay khi tôi bước vào căn lều lớn màu trắng, tôi lập tứcbị ôm lấy bởi bộ râu của ông nội Virion.
“Thằng nhóc chết tiệt này! Tại sao không bảo ta rằngcháu đã về?” Ông nới lỏng tay và giữ tôi trong tầm tay để thấy rõ hơn.
“Thật tốt khi gặp lại ông, ông nội.” Tôi quay sang để chàovị Asura với mũ trùm đầu.
“Arthur. Tiểu thư Sylvie.” Ông ấy chào lại.” Nhiều thứđã thay đổi ở hai người.”
“Tôi cũng mong thế.” Tôi cười thầm, Sylvie gật đầu đáplại.” Làm sao ông biết cháu đã trở lại nhanh vậy?” Tôi quay lại với Virion.
“Ngài Aldir đã nhận một thông điệp từ Ngài Windsom.”Virion trả lời.” Ông ấy nói rằng cháu được gửi xuống đâu đó ở đây nên ta tớiđây ngay lập tức.”
“Nghĩ về việc cậu được gửi tới chỗ Tessia đã đóngquân. Nói cho ta, có phải do Wren làm không?” Aldir xen vào với giọng thíchthú.
Tôi gật đầu, liếc qua người bạn thơ ấu im lặng củatôi. “Có phải khiếu hài hước của ông ấy lúc nào cũng… kì cục như vậy không?”
“Wren luôn coi mình là một người hay thay đổi mặc chothái độ thờ ơ của ông.” Vị asura thừa nhận.
“Cháu đã cực kì ngạc nhiên khi thấy cậu ấy trong khi mọingười đang chờ đợi cuộc chiến với con đột biến.” Tessia lắc đầu lên tiếng.
“Yeah. Ngay khi mình tới nơi, một đàn thú mana đã tấncông tớ và Sylv. Chúng tớ còn không có thời gian để điều tiết nhịp thở cho đếnkhi tất cả chúng bị tiêu diệt.” Tôi thở dài, vuốt ve thú khế ước của mình.
“Nhưng còn cánh cửa thì sao? Khi mọi người tới thì nhữngcon thú mana bên ngoài căn phòng cũng đã chết sạch.” Tessia hỏi dồn dập. Tôi biếtlà cô ấy đang có cả tấn câu hỏi kể từ khi tôi trở về, nhưng tôi có thể nói rằngdựa trên sự xuất hiện của Aldir và Virion thì chúng ta không có nhiều thờigian.
“Không phải bây giờ, chá-Tessia.” Virion sửa lại, đặtmột tay lên vai cháu gái mình. “Có nhiều điều mà ta phải bàn bạc với Arthur, vàchỗ này không phải là nơi thích hợp.”
“Chúng ta sẽ rời đi?” Tessia đáp, nhìn ông nội và Aldir.
Vị asura lắc đầu. “Không phải cô, Tessia. Cô sẽ ở lạiđây.”
“Sao? Arthur chỉ vừa đến đây vài tiếng trước và giờ haingười lại mang cậu ấy đi tiếp?” Tessia trả lời với nỗi sợ hiện rõ trong mắt cô ấy.
“Tess.” Tôi cắt ngang. “Đừng lo. Tớ sẽ quay lại ngay saucuộc thẩm vấn.”
“Bên cạnh đó, cháu còn phải lo cho đội của mình nữa. Hầmngục này đã bị quét sạch nên ta chắc rằng mọi người sẽ sớm khởi hành thôi. Cháucòn có những cuộc chiến của mình và phải chịu trách nhiệm cho chúng nữa, đúngkhông?” Virion thêm vào. “Đó là những gì chúng ta đã thống nhất khi ta cho cháutham gia chiến tranh.”
“Vâng. ‘Phấn đấu đi lên từ các trận chiến với chính sức củamình’.” Tessia trích lời, và thở dài một cách chán nản.
Tôi thực sự có thể thấy cái đuôi vô hình của cô ấy rũ xuốngkhi nghe tin ngày, nhưng tôi biết Virion có nhiều chuyện quan trọng cần nói vớitôi.
“Vậy hãy đi ngay bây giờ. Tessia, cô thực sự đã mạnh hơntrong vài tháng qua. Những trận chiến mà cô đã trải qua đã rèn luyện cô khá tốt.”Aldir lưu ý, cho cô ấy một cái gật đầu bằng lòng.
“Cảm ơn người, sư phụ.” Tessia cuối đầu, nhưng vẻ mặt cayđắng vẫn không thay đổi.
Tôi bị bất ngờ bởi mối quan hệ của hai người. Tôi chưa từngngờ tới chuyện vị asura một mắt kia sẽ nhận Tessia làm đệ tử, nhưng tôi sẽ chỉgiữ những suy nghĩ đó trong đầu thôi.
Tessia cúi đầu trước ông nội và sư phụ của cô ấy trướckhi ra khỏi lều. Khi cô ấy nâng tấm bạt lên, cô ấy nhìn tôi với đôi mắt chứa vôvàn cảm xúc trong đó.
“Tớ sẽ gặp cậu sớm thôi.” Tôi mỉm cười với cô ấy.
“Chúng ta sẽ đi chứ?” Aldir hỏi.
Với cái gật đầu từ hai người người tôi, mọi người cũng rờilều.
Bên ngoài, trước khi bước vào cổng dịch chuyển mà Aldirđã dựng, tôi khóa mắt với đồng đội của Tessia, Stannard, và lẩm bẩm với cậu ấyđể chăm sóc Tessia thay tôi.
Tôi cố ý không cho cậu ta nghe thấy, nhưng Stannard dườngnhư đã hiểu ý tôi khi cậu ta gật đầu lại với tôi.
Chúng tôi mất vài phút sau khi bước qua cánh cổng để đếnlâu đài trên không, nơi Hội Đồng đã chọn làm căn cứ với lý do là một pháo đàibay di chuyển liên tục mà không thiết lập quỹ đạo cũng như đích đến.
Sau khi khung cảnh xung quanh bị biến dạng, tôi thấychúng tôi đã đến trong một căn phòng hình trụ nhỏ, không có cửa sổ và chỉ cóhai cánh cửa sắt.
‘Tại sao con không nói chuyện với Tess trước đó?’ Tôi hỏicô rồng của mình trong khi nhóc ấy đi lon ton bên cạnh tôi.
‘Một thiếu nữ cần có một hoặc hai bí mật.’ Sylvie nói mộtcách duyên dáng.
‘Oh, vậy giờ con đã là một thiếu nữ rồi à?’ Tôi lắc đầu.Trong hai năm qua cô rồng của tôi đã có thể nói chuyện thoải mái, nhưng vì mộtsố lí dó, em ấy sẽ không nói chuyện trừ khi người đối diện đó là tôi.
‘Con sẽ làm Tessia ngạc nhiên vào lần sau.’ Sylvie cườikhúc khích đáp lại.
Virion và Aldir đều quay đầu nhìn lại, rõ ràng là họ đềutò mò chúng tôi đang nói gì thông qua thần giao cách cảm.
Nói chuyện không phải là khả năng duy nhất mà Sylvie cóđược thông qua quá trình luyện tập, nhưng bởi vì còn nhỏ tuổi nên phần lớn thờigian ấy được dùng để rèn luyện củng cố cơ thể để mana và aether của em ấy khôngbị mất kiểm soát.
Ngài Indrath đã đích thân dạy Sylv cách cường hóa cơ thể,theo cách độc nhất của Long Tộc Asura. Có vẻ như, hầu hết các asura trẻ tuổi đềuphải đối mặt với nguy cơ cơ thể không thể gánh chịu được sức mạnh bẩm sinh củamình.
“Chà, chúng ta tới nơi rồi, vào thôi.” Virion tuyên bố vớimột nụ cười.
Với tín hiệu từ người gác cổng, tiếng cánh cổng sắt lớncùng với tiếng của cơ chế khóa cửa rít lên. Tiếng két của kim loại kéo lê trênnền đá dội vào tai tôi khi lối vào bằng kim loại mở ra từ giữa cách cổng.
Tôi đã đoán rằng sẽ có một hoặc hai cảnh vệ ở phía bênkia cách cổng, nhưng thay vào đó một con gấu đen khá to ngay trước mặt tôi. Nóhằn học nhìn xuống, hai dấu màu trắng phía trên mắt làm cho nó luôn có một biểucảm cau có. Nó đứng cao khoảng ba mét, hai chân sau trụ trên mặt đất và ngực ưỡnra trước để lộ một chùm lông trắng ngay dưới cổ. Mặc dù đôi mắt hung dữ, nhưnghàm răng lại mang lại cảm giác như nó đang cười với hai hàm răng trắng sắc nhọnnhô ra khỏi miệng.
“Anh hai!” Một giọng nói du dương vang lên.
Trong tíc tắc tôi nghĩ rằng con gấu đã nói, nhưng Ellie,em gái của tôi, xuất hiện đằng sau con gấu với một nụ cười tươi rói trên khuônmặt búng ra sữa của em ấy.
Mặc dù không nhiều, em gái tôi chắc chắn đã thay đổitrong vài năm qua. Mái tóc màu nâu tro của em ấy xõa ra xuống vai thay cho nhữngbím tóc khi em ấy còn bé. Trong khi đôi mắt đen tròn vẫn sáng lên với sự ngâythơ, nhưng ánh mắt em ấy nhìn tôi như chứa đựng sự trưởng thành trong đó.
“Ellie!” Tôi bế em gái mình lên khi em ấy vòng tay qua cổtôi và đung đưa qua lại.
“Arthur!” Hai giọng nói khác vang lên. Đó là bố mẹ tôi.
Sau khi đặt em ấy xuống, tôi quay qua hai người họ. Tôi đứngyên bồn chồn. Cảm giác lưỡng lự và hối hận khiến tôi không thể ôm họ. Tôi khôngbiết làm sao để chào họ sau lần trước chúng tôi chia tay.
“Lại đây nào con trai!” Bố tôi chạy lại và ôm tôi vàolòng thật chặt.
“C-con không hiểu.” tôi lắp bắm, ngạc nhiên trước hành độngcủa họ. “Con tưởng-”
“Tưởng gì?” Bố tôi ngắt lời. “Chỉ vì còn con vẫn có ký ứcvề kiếp trước hay thứ gì đó trước đây mà con có thể ngừng là con trai ta ư?”
Tôi cười thầm khi bố thả tôi ra. Mẹ tôi, người chỉ cáchtôi vài bước, lo lắng lại gần. Tâm trí tôi nhớ lại cách mà bà ấy cố gắng chối bỏmọi thứ, và tôi đã mất đi sự tự tin để chào mẹ.
Từng bước chậm chạp của bà khi lại gần càng khiến họngtôi ngày càng nghẹn lại. Tôi nhìn xuống khi bước chân của mẹ chỉ cách tôi vàiinch. Tôi không thể nhìn thắng vào mắt bà ấy.
Đột nhiên, mẹ tôi siết chặt hai tay tôi, đưa chúng lại gần.
“Cho mẹ một chút thời gian.” Bà ấy thì thầm khi nhữnggiọt nước mắt rơi xuống tay tôi.” Mẹ đang cố. Mẹ thực sự đang cố. Chỉ cần concho mẹ một chút thời gian.”
Như thể tảng đá bọc lấy tôi vỡ tan, một cảm giác hạnhphúc và nhẹ nhõm chạy dọc cơ thể tôi khi tôi chấp nhận sự chân thành của bà ấy.
“Tất nhiên rồi ạ.” Tôi gật đầu, không thể nhìn lại mẹvì tôi sợ rằng tôi cũng sẽ khóc mất.
“Anh hai! Anh hai!” Em gái tôi ríu rít với Sylvie trêntay.” Chào Boo của em này!”
Ngay khi mẹ tôi buông tay tôi ra, tôi hắng giọng vànhìn vào con thú mana khổng lồ.
“B-Boo của em?” Tôi lặp lại một cách hoài nghi, nhìnem ấy và quay lại nhìn Virion và Aldir. Tôi biết rằng con thú mana đó không phảilà kẻ thù, nhưng tôi đã không nhận ra anh chàng này thuộc về gia đình tôi.
“Vâng!” Em gật đầu. “Boo, chào anh hai đi nào!”
Boo và tôi nhìn chằm chằm trong một giây trước khi conthú mana nhếch mép cười với tôi. Giơ một cái chân khổng lồ lên, Boo vung nó xuốngtôi.
Giơ tay lên thủ, tôi ngay lập tức dồn mana vào cơ thể.Trước lực tấn công của Boo, mặt đất dưới chân tôi nứt toác ra.
Tôi sững sờ nhìn em gái mình với một cái chân gấu vẫncòn đè trên tay.
“Anh thấy rằng Boo có tính khí thất thường nhỉ.” Tôi nắmlấy cổ tay của nó và kéo anh chàng này xuống ngang tầm mắt tôi.
“Boo chỉ muốn xem coi xem anh có mạnh như lời em kểkhông thôi. Tính cậu ấy có một chút hơn đua với người khác.” Em ấy nhún vai khithú khế ước của em ấy đang vật lộn để thoát khỏi tôi. “Boo hư!”
“Đợi đã. Ellie, em có thể nói chuyện với con thú này?Em có thành lập khế ước với nó ư?” Tôi thốt lên. Sức mạnh của con thú mana nàyđã làm tôi ngạc nhiên, nhưng sự thật rằng nó có thể thần giao cách cảm với emgái tôi có nghĩa là Boo là một con thú mana cấp cao.
“Ngài Windsom không nhắc tới điều này ư?” Virion hỏi từđằng sau. “Ngài ấy đưa con thú mana này cho gia đình nhóc như một món quà trướckhi nhóc tới Epheotus.”
“Không, ông ấy không đề cập gì về chuyện này cả.” Tôilắc đầu, trong khi vẫn còn ngỡ ngàng trước những gì đang xảy ra. “Vậy Windsomđưa con thú nhồi bông to đùng này cho em gái cháu làm gì, để em ấy cưỡi nó rachiến trường à?”
Boo kêu lên một cách khó chịu khi nghe tôi nói vậy.
“Phải, ta vừa gọi mày là gấu bông.” Tôi khẳng định, trongkhi vẫn giữ chân nó lại.
“Không, anh chàng này chỉ là một con non khi Windsom đưanó cho chúng ta.” Mẹ tôi cười. “Mặc dù mẹ phải nói rằng, Boo lớn khá nhanhtrong hai năm qua.”
“Ta cũng thấy vậy.” Bố tôi đồng ý, cười lặng lẽ.
“Chà, ta chắc rằng cậu muốn ở với gia đình mình, Arthur,nhưng hãy làm điều đó sau cuộc thảo luận của chúng ta.” Aldir lên tiếng với giọngnghiêm túc. “Gia đình của cậu đang sống ở đây, vì ta nghĩ cậu sẽ thích điều đó.”
“Phải, cảm ơn ông.” Tôi gật đầu rồi quay sang gia đìnhmình. “Con sẽ nói chuyện với mọi người sớm thôi, được chứ ạ?”
Tôi ôm mọi người một cái, trừ Boo, và đi theo Virion vàAldir trên hành lang hẹp đến phòng họp.
Sylvie lon ton theo ngay sau, nhìn lại Boo. ‘Người có muốncon xử thằng nhóc đó không?’
‘Ta có thể tự chăm sóc anh chàng đó.’ Tôi nhếch mép, đưatay xuống để xoa đầu cô rồng của mình.
Khi chúng tôi tới nơi, chúng tôi ngồi xung quanh một chiếcbàn tròn lớn. Chỉ có ba người chúng tôi trong phòng họp được trang trí khá nhạtnhẽo nên có khá nhiều ghế trống được đặt cách nhau.
“Chỉ có chúng ta thôi ư?” Tôi nhìn một vòng. “Vậy còn nhữngvị vua và hoàng hậu, và các lance nữa? Tôi tưởng ít nhất tôi cũng phải thấy hiệutrưởng Goodsky ở đây chứ?”
Vị asura, Aldir, chỉnh lại chiếc mũ cái mà che gần hếtkhuôn mặt của ông ấy để lộ con mắt phát sáng màu tím ở giữa trán. Ông ấy nhìnVirion và gật đầu.
Khi ông nội của Tess quay sang tôi, tôi nhận ra rằng ông ấyđã rất mệt mỏi và áp lực như thế nào so với trước chiến tranh. “Cynthia hiện tạiđang trong trạng thái ngủ đông để đối phó với những ảnh hưởng của lời nguyền ràngbuộc khi bà ấy tiết lộ những thông tin về Alacryans.”
“Tệ vậy ư?” Tôi xác nhận lại. Những thông tin Winsom đưacho tôi có nhắc đến tình trạng của hiệu trưởng, nhưng chưa bao giờ nhắc đếntình trạng hôn mê của bà ấy.
“Mhmm.” Vị elf già gật đầu nghiêm nghị. “Ta sẽ cho nhócthấy chỗ bà ấy nghỉ ngơi sau, nhưng ta chắc rằng có vài thứ mà nhóc đang tòmò.”
Tôi gật đầu trả lời khi tôi lướt qua tất các câu hỏi tôicó trong đầu. Tôi dồn dập hỏi từng câu với hai nhà lãnh đạo của cuộc chiến này,họ bình tĩnh trả lời lại. Tôi được biết rằng, trong khi gia đình tôi đang bị giữlại đây để được bảo vệ, gia đình Helstea đã chuyển đi nơi khác. Vincent đã sử dụngnguồn tài nguyên của mình trong thương mại để hỗ trợ cho chiến tranh. Thật đánglo khi nghĩ về chuyện họ có thể gặp nguy hiểm, nhưng có vẻ nhà Helsteas chủ yếuở lại hậu tuyến – nên họ chưa bao giờ bị cuốn vào những nơi xảy ra giao tranh cả.
Về phần cựu vương và hoàng hậu của Sapin, hai người họ thỉnhthoảng có báo cáo về lâu đài, nhưng họ thực ra dành phần lớn thời gian và sức lựcở vương quốc Darv, hy vọng rằng có thể có được lòng trung thành của những ngườilùn cho cuộc chiến này, trong khi Curtis và Kathlyn Glayder đều làm giống nhưTess – tham gia hoặc tạo một đội để kiếm thêm kinh nghiệm thực chiến cho cuộcchiến tranh thực sự.
“Bố hay mẹ cháu có bao giờ nghĩ đến chuyện tham gia chiếntranh không?” Tôi hỏi
“Có bố nhóc.” Virion trả lời. “Nhưng ta bảo cậu ta hãy kiềmchế bản thân cho đến khi nhóc trở về, hoặc đến khi Eleanor lớn hơn một chút nữa.Cậu ta vẫn khăng khăng muốn giúp đỡ, nhưng ta đã thuyết phục được cậu ta.”
“Cảm ơn ông. Cháu không thể tưởng tượng được nếu bố mìnhtử trận trong chiến tranh trong khi bản thân cháu không ở đó.” Tôi thở dài.
Khi Virion tiếp tục giải thích về tình trạng của cuộc chiếnvà nhiều chiến lược được thực hiện để đảm bảo an toàn cho người dân, tôi im lặnglắng nghe, nhìn cô rồng của tôi cũng đang lắng nghe ông ấy.
“Có vấn đề gì không, nhóc?” Virion hỏi. “Nhóc đã rất im lặngđấy.”
“Không có gì đâu ạ.” Tôi cười. “Mặc dù cháu hơi lo khinghe lý do hai người mang cháu tới đây, có vẻ như ông muốn giữ bí mật về mọi thứvới cháu gái của mình. Và cháu biết rằng ông không đưa cháu đến đây chỉ để gặpgia đình mình không.”
“Phải. Ừ thì, Tessia rất có tham vọng và đã siêng năng tậpluyện để đóng góp trong cuộc chiến này.”
“Nhưng ông vẫn lo lắng về sự an toàn của cô ấy hơn bất kìthứ gì.” Tôi nói thay ông ấy. “Vậy toàn bộ mọi thứ ông nói về việc phấn đấu đilên từ các trận chiến với chính sức của mình chỉ để trì hoãn thêm thời gianthôi ư?”
Thở dài, Virion gật đầu. “Cháu có thể trách ta đượckhông?”
Tôi lắc đầu. “Cháu cũng sẽ làm những thứ như vậy.” “Mà‘tiền tuyến’ tệ như thế nào? Tôi hỏi, liếc nhìn hai đầu não của cuộc chiến này.
“Cho đến bây giờ, chiến tuyến chính là ở Tường Thành, nơimà một pháo đài đã được xây dựng dọc dãy núi Grand Mountains. Không một con độtbiến hay lính Alacryan có thể rời khỏi Beast Glades cho đến lúc này nhớ vào tuyếnphòng thủ này.” Mặc dù là tin vui, Virion thở một hơi dài.
“Ta muốn cậu đưa ra nhận xét dựa trên những gì chúng tađã nói tới giờ.” Aldir nói với giọng điệu như thể ông ấy đang muốn kiểm tratôi.
Tôi nghĩ một lúc. “Để cháu xem nếu mình nói đúng không. Từnhững gì hai người đã nói, có vẻ như kế hoạch của quân Alacryan là bằng cáchnào đó làm những con thú mana đầu đàn đột biến để chúng có thể điều khiển nhữngđàn thú mana để chiến đấu thay cho mình. Điều đó, cùng với việc những pháp sưAlacryan đang sử dụng cổng dịch chuyển ẩn đã được thiết lập bởi các gián điệp đểtăng cường binh lực của của chúng ở Dicathen để tạo nên thêm một lực lượng khánguy hiểm nữa.”
“Đồng ý.” Aldir thừa nhận.
“Nhưng điều đó thật đáng ngờ.” Tôi quan sát biểu cảmAldir và Virion. “Ý cháu là, cháu hiểu rằng Beast Glades là lãnh thổ hoàn hảo đểchúng củng cố binh lực, đặc biệt là nếu chúng có vài con thú mana hạng S hoặcSS dưới quyền kiểm soát, nhưng chỉ như thế thì hơi đơn giản. Nếu không ai trongsố chúng có thể vượt qua hàng phòng thủ này, điều đó nghĩa là hoặc bên chúng tamạnh hơn rất nhiều, hoặc chúng đang câu thêm thời gian. Và khi nhìn vào mặtông, Virion, cháu sẽ nói là vế sau.”
“Bằng chứng đã được đưa ra ánh sáng cách đây không lâuđã xác định sự nghi ngờ của chúng ta.” Virion đồng ý, với giọng đồng cảm. “Bâygiờ, Arthur. Ta muốn cháu đừng trách cứ bản thân mình vì những gì ta sắp nói.”
“Đó là gì?” Tôi nhướng mày.
Aldir lấy ra một thứ gì đó từ dưới bàn vào đẩy nó chotôi.
Chúng là những bức hình của một con tàu bỏ hoang. Theonhư cấu trúc và khung của nó, tôi chắc rằng tôi đã thấy thứ gì đó giống vậy trướcđây.
“Nó không phải con tàu Dicatheous, nếu đó là điều cậuđang thắc mắc.” Aldir giải thích. “Sau khi nhìn thấy thứ này, nhà phát minhGideon, cuối cùng đã thừa nhận rằng nhờ cậu mà ông ấy có cái ý tưởng gọi là ‘độngcơ hơi nước’ mà ông ấy rất tự hào về.”
Tôi nhìn lại những tấm hình lần nữa, cố gằng thuyết phụcbản thân thừa nhận những gì mà não tôi vừa nhận ra.
“Con thuyền đó được đóng bởi người Alacryan sử dụng bảnthiết kế của cháu.” Virion khẳng định với giọng run lên.
Trước khi tôi có cơ hội trả lời, cách cửa gỗ tối màu củaphòng họp đột nhiên mở ra với một người lính bọc thép tuyệt vọng chạy vào.
“Thưa tổng tư lệnh, Ngài Aldir.” Người lính vội chào,vẫn cố gắng điều chỉnh nhịp thở.
“Chuyện gì vậy?” Virion sốt ruột hỏi.
“Ch-chúng đã xuất hiện rồi, thưa tổng tư lệnh. Đang tiếpcận bờ biển phía tây.” Giọng nói run rẩy trong sợ hãi của người lính. “Nh-nhữngcon thuyền.”
[][] []
#Seren