Những Mối Quan Hệ Bí Mật Dần Xuất Hiện Khi Một Otaku Hướng Nội Như Tôi Bị Bao Vây Bởi Các Mĩ Nhân Hạng S

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu thư băng giá chuyển sinh không muốn ai đến gần

(Đang ra)

Tiểu thư băng giá chuyển sinh không muốn ai đến gần

北星

Lạnh lùng và xa lánh thế này, làm sao mà họ dám tiếp cận mình!

58 4220

Mùa Đông Bất Tận - Xứ Sở Những Giấc Mơ Tan Vỡ

(Đang ra)

Mùa Đông Bất Tận - Xứ Sở Những Giấc Mơ Tan Vỡ

Mei Hachimoku

-----Tóm tắt này được viết nên bởi tôi (Nguyễn Cương Thi) sau khi đọc xong tác phẩm này.

1 6

Dù là giáo viên, nhưng cô làm người yêu của em được không?

(Đang ra)

Dù là giáo viên, nhưng cô làm người yêu của em được không?

Rakuto Haba

Một câu chuyện tình tuổi trẻ hài hước nhưng đầy bí mật giữa cô giáo và học trò bắt đầu từ đây.

3 8

Can I Still Be Your Heroine Even Though I’m Your Teacher?

(Đang ra)

Can I Still Be Your Heroine Even Though I’m Your Teacher?

Rakuto Haba: 羽場 楽人

Thế là câu chuyện romcom đầy bí mật giữa cô và trò khi họ đã trở nên quá thân thiết, bắt đầu từ đây!!

59 2694

Tôi Có Siêu Năng Lực Được Làm Mới Mỗi Tuần

(Đang ra)

Tôi Có Siêu Năng Lực Được Làm Mới Mỗi Tuần

Nhất Phiến Tuyết Bính

Ngay khi cậu tưởng rằng mình cuối cùng cũng sẽ trở lại với cuộc sống bình yên, thì một thiếu nữ mặc đồ đỏ đứng dưới gốc cây ngân hạnh, nghiêng đầu về phía cậu: "Cậu, nhìn thấy tôi sao?"

2 32

Sắc Nét Chiến Cơ

(Đang ra)

Sắc Nét Chiến Cơ

ML "Exlor" Duong

"Chào mừng đến với Hệ Thống Thiết kế Chiến Cơ. Vui lòng thiết kế chiến cơ mới của cậu."

142 4320

Tập 01 - Chương 2: Vén màn bí mật vạn vật trơn tru

──Ngày hôm sau.

"Mmm...? Sáng rồi sao?"

Ánh nắng lọt qua rèm cửa đánh thức tôi dậy.

Phù, hôm nay có vẻ không bị bóng đè nên chắc không đi muộn được.

Dù sao thì hôm qua đúng là một ngày điên rồ.

Chúng tôi đổi chỗ ngồi, và tôi bị kẹt giữa ba mỹ nhân hàng đầu của lớp. Hơn nữa, tôi còn biết được quá khứ của Miyama Airi, cô nàng ngực khủng trong nhóm đó.

Tôi luôn nghĩ Miyama chỉ là một mỹ nhân ngực to bình thường, nhưng không ngờ cô ấy đã trải qua nhiều khó khăn đến vậy.

Đúng là không thể đánh giá con người chỉ qua vẻ ngoài.

"Này, Ryouta! Nhanh lên không chị ăn hết bữa sáng của em đấy!"

"Rồi rồi."

Bị chị gái giục nên tôi vội xách mông đi ăn sáng.

––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––

Sau khi ăn sáng, tôi đến trường, ngồi vào chỗ và lấy một cuốn light novel ra từ túi.

Đó chính là cuốn “Ở Thế Giới Mới, Tôi Bú Vú Các Mỹ Nhân Hạng S và Hấp Thụ Kỹ Năng Siêu Cấp Của Họ” mà tôi đã mua được hôm qua nhờ Miyama.

Tôi rất muốn xem những hình minh họa gợi cảm trong cuốn sách này sẽ đi xa đến đâu.

"Tch, tại sao một otaku như hắn lại được ngồi đó chứ..."

"Đúng thế, đổi chỗ thế này đúng là vô nghĩa."

"Dù sao hắn ta cũng là otaku nên chỉ quan tâm đến 2D thôi. Tớ sẵn sàng đổi chỗ với hắn."

Dù tôi cố tập trung đọc, nhưng những lời thì thầm ghen tị kia vẫn lọt vào tai tôi.

Có vẻ vài gã trong lớp đã cố ý nói to để tôi nghe thấy.

Ugh... Đây chính là lý do tôi lo lắng khi ngồi gần ba mỹ nhân đó.

Chắc chắn chỗ ngồi địa ngục của tôi – bao vây bởi một mỹ nhân ngực khủng, một gyaru u sầu, và một cô gái thuần khiết với mái tóc đen mượt – chính là thiên đường với mấy gã khác.

Nhưng với một otaku hướng nội như tôi, đó là chỗ ngồi tệ nhất thế giới.

Được rồi, tôi thừa nhận đã nhìn bộ ngực khủng của Miyama một hoặc hai lần với ánh mắt tà dâm, nhưng thật lòng thì tôi chẳng muốn gần gũi gì với ba cô gái đó.

Dính líu đến mấy khứa như họ sẽ phá hủy hoàn toàn cuộc sống học đường yên bình của tôi.

Thôi kệ. Cứ phớt lờ mấy tiếng ồn và quay lại đọc sách nào.

Ồ hố... đúng như dự đoán, cảnh nhân vật chính đánh cắp kỹ năng siêu cấp bằng cách bú vú các nữ mạo hiểm giả thật sự tuyệt vời. Gợi cảm: 100 điểm. Kích thích: 100 điểm. Đúng là điểm tuyệt đối.

Khi tôi phấn khích tới nỗi hếch mũi lên, một cái bóng xuất hiện trước bàn tôi... Hả?

"...Cậu là Izumiya, đúng không?"

Khi tôi ngước lên, Ichinose Yuria đã đứng trước mặt tôi rồi.

...Hả? Ichinose Yuria!?

Cô nàng gyaru u ám với áo khoác đồng phục mở hờ để lộ vai phải, chiếc túi đeo lỏng lẻo trên đó, cùng với móng tay bóng loáng, đôi môi hồng nhạt quyến rũ, và mái tóc màu hạt dẻ sáng chói như mọi khi.

"Tớ hỏi cậu có phải Izumiya không."

"Ơ, à, p-phải!"

"..."

"Ừm, Ichinose...?"

Ichinose liếc xuống cuốn tiểu thuyết trong tay tôi, nheo mắt sắc lẹm.

C-Cô ấy làm sao thế?

"...Đã nhớ."

Cô ấy lẩm bẩm khẽ rồi ngồi xuống ngay bên trái tôi.

"Đ-Đã nhớ"... ý cô ấy là gì!? Có phải như bọn đầu trâu mặt ngựa hay kiểu, "Bố nhớ mặt mày rồi đấy nhé" không?

Ôi... Tôi đã chọc giận Ichinose rồi sao!?

Đúng là không đời nào có chuyện gyaru tử tế với otaku.

Mặc dù Miyama... ừ thì, cô ấy không hẳn là "gyaru tử tế với otaku" mà giống "gyaru vút o tử tế với mọi người," nên có lẽ cô ấy là ngoại lệ.

Khoan, nói đến Miyama… hình như tôi quên mất cái gì đó quan trọng... À.

Đúng rồi. Hôm nay tôi phải ăn trưa với Miyama.

"Chào buổi sáng, Yuria— Ôi."

Miyama, đang chào Ichinose, nhìn sang tôi và nháy mắt mà không nói gì.

"Này, Airi, sao cậu vừa nháy mắt thế?"

"Ơ, làm gì có? Ý tớ là—"

Khoan đã Miyama! Làm thế này trông như chúng ta đang bí mật hẹn hò ấy!

Nếu tôi là kiểu otaku ảo tưởng, tôi đã đổ cô ấy ngay lập tức... nhưng, phù, tôi hoàn toàn ổn.

Khoan, lại nói đến Miyama... tôi cảm thấy mình còn quên gì đó...

Thôi kệ. Miyama có lẽ là ngoại lệ—cô ấy là kiểu gyaru thân thiện với mọi người.

Hả? Mà nói đến Miyama lần nữa... đây là lần thứ mấy rồi vậy?

––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––

"Một cà ri katsu cỡ lớn, thêm nhiều nước sốt ạ!"

Sau tiết bốn, trong giờ nghỉ trưa, tôi đang ở căng tin trường với Miyama như đã hứa hôm qua. Miyama gọi món không chút do dự.

Tôi không thể phàn nàn hay do dự với việc ăn trưa cùng Miyama. Dù tôi là otaku nhưng tôi cũng có lòng tự trọng chứ.

Dù vậy, cà ri katsu cỡ lớn của căng tin chúng tôi khá là to...

Ngay khi tôi nghĩ vậy, đĩa cà ri katsu được mang ra từ quầy, chất đầy cơm và ngập nước sốt cà ri.

Tôi đoán (xét theo ví tiền) thì hôm nay tôi chỉ ăn được một viên cơm nắm thôi...

Miyama và tôi lấy đồ ăn và ngồi đối diện nhau tại một bàn đôi.

Ăn trưa với Miyama Airi, hmm…

Đây là lần thứ hai tôi đối mặt với Miyama kể từ hôm qua, và dù nhìn bao nhiêu lần thì gương mặt Miyama chắc chắn thuộc hàng top – như kiểu đậu đại học Tokyo–còn cặp đào thì chắc chắn là thủ khoa Harvard.

Hơn nữa, đây là lần đầu một kẻ cô độc hướng nội như tôi được ăn trưa với một cô gái kể từ những ngày ở căng tin cấp hai.

Căng thẳng ghê…

Tôi phải đặc biệt chú ý đến cách ăn uống của mình.

"Cảm ơn vì đãi tớ hôm nay! Xin lỗi vì gọi món đắt thế."

"Không sao. Đây là trả ơn cho hôm qua..."

"Ryouta, một viên cơm nắm như vậy có đủ no không thế?"

"Tớ không ăn nhiều đâu."

Thực ra, ngân sách của tôi chỉ đủ cho một viên cơm nắm, nhưng tôi sẽ giữ im lặng về chuyện đó.

"Cậu biết giữ chữ tín nhỉ Ryouta."

"Giữ chữ tín? Tớ á?"

"Ý là tớ không ngờ cậu thực sự sẽ mua bữa trưa cho tớ. Tớ nghĩ cậu sẽ quên vì tưởng đó là nói đùa thôi."

Ê, cô ấy hoàn toàn không tin tưởng tôi kìa các bạn.

Tôi có thể là kẻ hướng nội, nhưng tôi chắc chắn mình biết giữ lời hứa.

"Nhân tiện, tớ thấy..."

"Hử?"

"Chẳng phải mọi người đang nhìn chúng ta à?"

Khi tôi liếc quanh, đúng như dự đoán, vài ánh mắt ghen tị, đầy sát khí từ các chàng trai hướng thẳng về phía tôi... chắc chắn là vậy rồi.

Bản thân Miyama có lẽ không nhận ra việc mình gần như là một thần tượng ở trường này. Cô ấy có cả đống người hâm mộ.

Việc một người như cô ấy ăn cùng một kẻ cô độc như tôi rõ ràng sẽ trở thành scandal chấn động toàn trường.

Tạm biệt, cuộc sống học đường yên bình của tôi...

"Này, Ryouta? Cậu có đang nghe không vậy?"

"Gì!? C-Có chứ!"

Bị phân tâm bởi mọi người xung quanh, tôi vội vã phản ứng khi Miyama lên tiếng.

"Trời ơi, phớt lờ tớ là rất thô lỗ đấy biết không hả."

"T-Tớ xin lỗi! Tha cho tớ đi, tớ sẽ làm bất cứ điều gì!"

"Cậu không cần xin lỗi nghiêm túc thế... Dù sao thì."

Miyama bắt đầu nói trong khi nhiệt tình xúc curry.

"Về chuyện sáng nay."

"H-Hả?"

"Cậu có nói chuyện với Yuria không?"

Ôi không... Cô ấy thấy rồi sao?

Miyama tiếp tục nói trong khi xúc từng muỗng cà ri katsu vào miệng, nhai và nuốt từ từ trước khi nói tiếp.

"Tớ không coi đó là nói chuyện. Chỉ là nói qua loa vài câu thôi... Nhưng sao cậu hỏi?"

"Ồ, đúng rồi, năm ngoái cậu không cùng lớp với bọn tớ đúng không? Vậy chắc cậu không biết rồi."

Tớ không hiểu cô ấy đang muốn nói gì nữa.

"Yuria hầu như không nói chuyện với đứa con trai nào kể từ năm nhất."

"Hả? Thật à?"

"Ừ, nên tớ khá sốc khi thấy cô ấy nói chuyện với cậu."

Ichinose hiếm khi nói chuyện với con trai… Vì cô ấy là gyaru, tôi cứ tưởng cô ấy phải có bạn trai hay gì đó.

"Cậu đã nói gì với Yuria vậy? Chờ đã, có phải cái gì đó ấy ấy không~?"

"K-Không! Cô ấy chỉ nói mấy câu kì lạ như 'Đã nhớ' thôi..."

"Yuria nói thế á? Là sao?"

Đó chính là điều tôi muốn biết...

"Hmm, tớ chẳng hiểu."

"Tớ cũng muốn biết, nhưng..."

Với một kẻ hướng nội như tôi, bắt chuyện với gyaru u ám Ichinose gần như là bất khả thi.

"Nếu vậy, có lẽ tớ, với tư cách là bạn thân của Yuria, có thể tìm hiểu giúp cậu đấy?"

"Thật sao?"

"À—đợi đã! Nếu thế thì chán lắm."

Miyama ăn xong cà ri katsu và chắp tay lại trước khi nháy mắt theo kiểu đặc trưng của cô ấy.

"Tớ sẽ cho cậu một đặc ân. Cậu tự đi hỏi Yuria, còn tớ sẽ cho cậu một thứ hay ho để giúp."

"T-Thứ hay ho...? Chính xác là gì?"

Tôi nuốt nước bọt lo lắng và cẩn thận hỏi.

"Ở trường, Yuria thường chơi với tớ và các bạn nữ đúng không?"

"Hả? Ừ, chắc vậy."

"Nên cậu hỏi về chuyện sáng nay khi có chúng tớ vây quanh là rất khó, đúng chứ? Và Yuria có lẽ cũng không muốn nói về chuyện đó trước mặt Rui hay tớ."

"C-cái đó đúng, chắc vậy."

"Chính xác! Nên để cậu dễ nói chuyện với cô ấy, tớ sẽ cho cậu biết một nơi Yuria thường đến một mình. Rồi cậu có thể đến đó và hỏi trực tiếp."

À, thì ra đó là ý cô ấy khi nói "một thứ hay."

Dù cô ấy có nói, với một kẻ ở đáy thang xã hội như tôi, nói chuyện một-một với một gyaru khó kinh khủng.

Tôi phấn khích khi nghe "một thứ hay ho," nhưng nói thật thì tôi thà nghe số đo ba vòng của Ichinose còn hơn.

"Aaa! Cậu đang có vẻ mặt 'Không đời nào, tớ không nói chuyện với cô ấy được'!"

"Vì đó là sự thật mà."

"Nhưng cậu muốn biết ý của Yuria khi nói 'đã nhớ,' đúng không? Vậy thì cậu đâu có lựa chọn nào ngoài nói chuyện với cô ấy."

Miyama có lẽ đúng, nhưng... tôi thực sự không tự tin tới vậy.

"Ryouta, chúng ta tình cờ ngồi gần nhau nên hãy hòa thuận nhé."

"N-Nhưng, tớ hoàn toàn khác với cậu và bạn bè cậu—"

"Cậu có thể cảm thấy thế, nhưng ít nhất với tớ thì sau khi nói chuyện với cậu hôm qua, tớ muốn chúng ta thân hơn chút."

Miyama bất ngờ nhào người về phía tôi, đưa mặt lại gần.

"Và tớ muốn Yuria cũng hòa thuận với cậu. Hoặc ít nhất, tớ tuyệt đối không muốn thấy hai người đối xử gượng gạo với nhau."

Lời cô ấy làm lòng tôi nặng trĩu.

Tôi không ngờ Miyama lại lo lắng về chuyện này như vậy...

"Vậy nếu cậu làm trung gian giữa tớ và Ichinose thì tốt hơn còn gì?"

"Như thế chán lắm."

"H-Hả?"

"Được rồi, Ryouta! Đã đến lúc cho Chiến dịch 'Trở thành Bạn với Yuria' rồi!"

Ơ... chỉ có tôi cảm thấy rằng Miyama đang đùa mình thôi à?

––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––

Chiều hôm đó sau giờ học—

Tôi đi tàu và đến nơi Miyama đã nói.

Hóa ra đây là khu trò chơi ở thành phố bên cạnh nơi Ichinose thường đến một mình...

"Gần đây, Yuria hay đến khu trò chơi ở thành phố bên một mình vào thứ Tư. Đó là lý do cô ấy luôn hơi mất tập trung vào ngày đó!"

Sau khi Miyama cho tôi chi tiết về thời gian và nơi Ichinose sẽ ở một mình, sau giờ học, tôi lập tức đến khu trò chơi ở thành phố bên cạnh.

Tôi rất muốn biết ý nghĩa những gì mà Ichinose đã nói sáng nay. Nếu phải trải qua phần còn lại của năm học với cảm giác bị cô ấy ghét thì khó chịu chết mất. Nhưng tại sao tôi lại cảm thấy mình như bị Miyama dắt mũi tới chuyện này vậy...?

Có lẽ nào cô ấy thực sự lừa tôi?

Dù vẫn có nghi ngờ trong lòng, nhưng tôi vẫn bước vào một khu trò chơi lớn trong khu phức hợp mua sắm gần ga.

Tôi nhớ nơi này—mẹ tôi từng đến đây hàng tuần để chơi cầu mây khi tôi học tiểu học.

Đã tới rồi thì phải tìm Ichinose và giải quyết nhanh chuyện này thôi.

Mà tại sao một gyaru lại đến khu trò chơi một mình? Chắc cô ấy đến để chụp purikura hay gì đó rồi.

Với suy nghĩ đó trong đầu, tôi đi thẳng đến khu vực purikura.

"Ôi, trời ơi..."

Bất ngờ thay, khu purikura có cả góc cho thuê trang phục cosplay. Hầu hết những người vào khu vực này là các cô nàng gyaru tóc sáng lòe loẹt.

Với một kẻ hướng nội như tôi thì đây hoàn toàn không phải chỗ của mình.

Đợi một lúc mà Ichinose vẫn không xuất hiện, và tôi thì sợ bị nhìn như kẻ biến thái nên tôi nhanh chóng rời khỏi khu vực.

Nghĩ lại thì việc cô ấy không ở purikura cũng hợp lí. Nếu cô ấy đến đây một mình thì chắc có thứ gì đó mà cổ không muốn Miyama và Kuroki biết.

"Ugh… không hiểu nổi mình nữa."

Tại sao tôi lại lo lắng về chuyện này?

Mà ở đây rồi thì cũng nên vui chơi một chút trước khi về chứ nhỉ.

Tôi đi lang thang đến khu máy gắp thú gần đó.

"Ồ, đúng rồi, mình mới nghe về figure Uma-JK mới trên mạng xã hội..."

Khi rẽ vào khu máy gắp thú, tôi bất ngờ thấy một dáng người quen thuộc.

Mái tóc hạt dẻ sáng chói, và vòng ngực sánh ngang Miyama—

Chắc chắn là Ichinose.

Có vẻ Ichinose đang chơi máy gắp thú.

Đến khu trò chơi một mình và chơi gắp thú... có vẻ giống như việc một kẻ hướng nội sẽ làm.

Vội nấp vào một bên, tôi quan sát cô ấy kỹ lưỡng. Sau một lúc, cô ấy tặc lưỡi và đi đến máy đổi tiền với tờ 1000 yên trong tay.

Cô ấy đã thử gần mười lần từ khi tôi bắt đầu rình. Cổ đang gắng hết sức để thắng cái gì vậy?

Tôi liếc nhìn phần thưởng trong máy—

Không thể nào... đùa à? Tại sao Ichinose lại muốn cái đó?

Đó là thứ hoàn toàn không hợp với một gyaru, mà là tôi.

Một hộp chữ nhật màu vàng chứa figure của một cô gái tóc vàng ngực khủng mặc bikini trong một bộ anime.

"V-vếu bự!?"

Figure này từ bộ “Chouzetsu Bakunyuu Bijo Anime: Chichi-kyun”, một anime cực kỳ gợi cảm dành cho "khán giả trưởng thành," nổi tiếng vì phá kỷ lục doanh số bán Blu-ray (quá hiển nhiên).

Tại sao Ichinose lại nhắm đến figure gợi cảm như thế này? Có phải cô ấy định bán lại?

Đúng là anime này đứng đầu mùa trước, nhưng dù vậy, figure thường chỉ bán được khoảng một hoặc hai nghìn yên.

Liệu có đáng không?

Tôi thực sự không hiểu hành động của cô ấy. Không đời nào cổ lại quan tâm đến một figure gái tóc vàng bikini gợi cảm dành cho otaku...

Đang trong lúc bối rối, tôi nghiêng người để nhìn rõ hơn—

Và đúng lúc đó, tôi nghe một giọng nói phía sau.

"Này, cậu đang ở máy của tôi—"

Cả hai chúng tôi lập tức đông cứng.

"...A."

Lần đầu tiên trong đời, tôi trải qua khoảnh khắc khó xử nhất mà mình có thể tưởng tượng.

Tiếng ồn của khu trò chơi dường như cũng biến mất ngay lập tức.

Đứng ngay cạnh tôi là Ichinose, một cô gái xinh đẹp với thân hình quyến rũ sánh ngang cô gái tóc vàng ngực khủng trong cái hộp trước mặt chúng tôi.

“Tại sao cậu lại ở đây...?”

Một otaku và một gyaru. Chúng tôi đáng lẽ như dầu với nước. Vậy mà, chúng tôi lại chạm mặt nhau trước hộp ero figure mà cả hai đều không thể chối bỏ sự quan tâm.

Không, chỉ va phải nhau thôi thì không tệ đến thế.

Nhưng Ichinose đã buột miệng: "Đó là máy tôi đang chơi!"

Nói cách khác, cô ấy vừa thừa nhận đang cố lấy cái figure này, hoàn toàn phá hủy cơ hội giả vờ vô tội của mình.

Chỉ thẳng vào tôi, Ichinose buộc tội:

"Cậu đang làm gì ở đây...? Cậu đang theo dõi tôi à!?"

 image_rsrcEZ3.jpg

Câu chuyện "Khinh thường Otaku" lại bắt đầu.

Giống như với Miyama, có vẻ mọi người đều tưởng rằng otaku luôn tìm cách blackmail người khác.

Dù tôi có biết bất cứ thứ gì về cô ấy thì cũng chẳng có ai để tôi lan truyền.

"Này… nói gì đi chứ?"

Khi tôi đứng yên nhìn trời nhìn đất nhìn mây như thể chuyện này chẳng liên quan đến mình, Ichinose run run nói.

"Cậu định tung tin rằng tôi đang cố lấy cái figure này và phá hủy danh tiếng của tôi à?"

"Bình tĩnh. Đó không phải lý do tớ ở đây."

"Vậy cậu ở đây làm gì? Đây là thành phố bên cạnh cơ mà."

Ugh… cô ấy bắt đúng chỗ khó rồi.

Không đời nào tôi có thể tiết lộ chuyện tôi được Miyama cho thông tin này chỉ để hỏi về chuyện sáng nay.

Được rồi… đã tới lúc chơi trò đồng cảm.

"Ư-Ư-Thực ra, tớ… ừm, cũng đến vì lý do tương tự. Tớ cũng đến để lấy figure này."

"Hả? Cậu cũng thích bé Milk…?"

Tốt, cô ấy tin rồi—khoan. Bé Milk?

Nếu cô ấy gọi nhân vật bằng tên thì cổ không định bán lại hay cho đi à…?

"Ừ… vậy cậu cố lấy figure này làm gì?"

Ichinose không trả lời.

Cô ấy chỉ nghịch lọn tóc, nhìn đi chỗ khác với vẻ mặt khó xử.

Phản ứng của cô ấy cho thấy cổ không có ý định nói cho tôi.

"Ừm… cậu định tặng nó cho ai? Hay… bán lại kiếm lời—?"

Trước khi tôi kịp nói hết câu, Ichinose bất ngờ tiến lại gần và tóm lấy cổ áo tôi.

"Đừng gộp tôi với đám bán lại bẩn thỉu đó!"

Ichinose thường trầm lặng bỗng nhiên bùng nổ cảm xúc.

Có vẻ “bán lại” là từ đã kích thích cô ấy.

"Tôi cố lấy cái này để không phải nhượng bộ đám chết tiệt đó! Đừng so sánh tôi với chúng!"

Do bốc hỏa, Ichinose kéo tôi lại, mặt cô ấy chỉ cách tôi vài phân.

Tôi có thể cảm nhận hơi nóng tỏa ra từ cơ thể cô ấy.

Trời ạ… tôi không cảm thấy sợ gì cả vì mặt cô ấy quá đẹp.

Và cô ấy có mùi rất dễ chịu.

Đây… đây là mùi hương của một gyaru. Khác với Miyama, nhưng cũng quyến rũ không kém.

"Cậu có nghe không hả!?"

Ánh mắt cô ấy cho thấy cổ sẵn sàng đập tôi ra bã.

Chết tiệt. Tôi cần làm dịu tình hình—phải thật nhanh.

Tôi chỉ còn một cách thôi.

Vẫn bị giữ cổ áo, tôi thò tay vào túi sau, lấy ví ra, và nhét một đồng 100 yên vào máy gắp thú.

"H-Hả? Cậu đang làm gì thế!?"

"Thả cổ áo tôi ra. Tôi cần tập trung."

Tôi bẻ khớp ngón tay và nói với giọng đầy uy quyền.

Bất ngờ thay, Ichinose thả ra và lùi lại, đứng cạnh tôi.

"C-Cái gì thế…? Cậu đột nhiên thay đổi hẳn vậy."

Tất nhiên rồi. Khoảnh khắc tôi bước tới máy gắp thú, tôi sẽ trở thành một con người khác.

Từ nhỏ, tôi đã rèn luyện để thắng trò này — mài giũa phản xạ, phán đoán, và sự tập trung tối đa.

Máy gắp thú không phải thứ cứ làm bừa là thắng. Chìa khóa là đẩy.

Bạn phải đẩy phần thưởng vào vị trí trước khi ra đòn quyết định.

"Được rồi… gần được rồi."

Với sự tính toán chính xác, tôi di chuyển vuốt gắp, điều chỉnh figure vào đúng vị trí, và rồi, chỉ trong năm lần thử—cạch—figure rơi xuống.

Miệng Ichinose há hốc.

"K-Không thể nào… cậu giỏi trò này thật."

Thấy chưa gyaru?

Đây là sức mạnh của một otaku—thứ chúng tôi không thể khoe trong thể thao hay học hành, nhưng ở đây, chúng tôi là vua.

Tôi lấy figure từ khe thưởng và ấn nó vào ngực Ichinose.

"Đây. Lấy đi."

"Ơ-Ơ? Cậu chắc chứ? Nhưng cậu thắng được cái này mà... Cậu không muốn nó sao?"

"Lý do mà tớ lấy được là vì cậu đã cố gắng rất nhiều trên máy này rồi. Vậy nên, nó là của cậu."

Tôi chỉnh lại đồng phục đang nhàu vì cô ấy tóm cổ tôi.

Tôi rất muốn nói ra, “Làm ơn đấy, cứ lấy figure này và để tôi yên đi!”

Được rồi, tôi đã đưa figure. Giờ cứ coi như là chưa có gì xảy ra hết đi. Tôi không muốn biết việc gyaru u ám Ichinose Yuria là fan của “Chichi-kyun” đâu… Ước gì mình chưa từng biết.

"Này, Ichinose, chúng ta cứ quên—"

"Cậu… không định chế giễu tôi sao?"

Trước khi tôi kịp kết thúc câu nói, Ichinose lại cắt lời tôi.

"Một nữ sinh cao trung—như tôi—thích một anime thế này… chẳng phải kỳ lạ sao?"

Cô ấy nghiến răng, vẻ mặt đắng cay.

Cô ấy từng bị chế giễu vì chuyện này sao?

Dù có thế… tôi nghĩ cô ấy sai rồi.

"Dù đó là anime mà các cô gái bắn sữa khắp nơi thì yêu thích một thứ và tự hào về nó đâu có gì sai… tớ nghĩ vậy. Tớ chưa bao giờ thấy xấu hổ vì những gì mình thích."

Tôi thậm chí không bọc bìa light novel mà mình đọc. Tôi không giấu—vì đó là bản chất của một otaku.

"Tôi không nói cậu phải công khai, nhưng nếu cậu thực sự yêu thích một thứ thì không nên tự hạ thấp nó."

Tôi kết thúc bằng một câu nghe như trong đắc nhân tâm. Nhưng xét việc tôi ở đáy và cô ấy ở đỉnh lớp học thì có lẽ tôi không có tư cách để dạy đời cổ.

"Dù sao thì cứ quên chuyện hôm nay đi. Đó là giải pháp dễ nhất rồi."

"Tôi không muốn."

"Hả? Nhưng chẳng phải tốt hơn nếu—"

"Vì tôi cũng là… o-otaku!"

Đó là lời thú nhận bất ngờ của Ichinose Yuria.

Tôi đã đoán cô ấy không bình thường khi xem “Chichi-kyun”, nhưng… cô ấy thực sự là otaku!?

Không chỉ tử tế với otaku—cô ấy là một otaku!?

"V-Vậy, cậu là otaku ngầm thật à?"

"Không phải tôi muốn giấu. Chỉ là… công khai chuyện này trước mặt Airi hay Rui… hơi bất khả thi."

Ừ, đúng thế.

Kuroki Rui là kiểu Yamato Nadeshiko hoàn hảo, thanh lịch, còn Miyama Airi—dù chăm chỉ hơn vẻ ngoài—vẫn là một mỹ nhân bốc lửa như thần tượng, luôn luôn cố gắng dễ thương.

Thú nhận với họ rằng mình là otaku ư? Ừm, tôi hiểu sao điều đó khó khăn mà.

Hơn nữa, bản thân Ichinose cũng ở đẳng cấp của họ—xinh đẹp tuyệt trần, với thân hình hoàn hảo.

Có lẽ chính vì thế mà cô ấy không thể nói với họ.

"Tôi chỉ thích anime, nhưng tôi ghét mất đi tình bạn chỉ vì nó. Tôi không muốn trải qua chuyện đó lần nào nữa. Nên tôi giữ kín sự thật."

Ichinose lẩm bẩm, nhìn về phía nhóm nữ sinh đang cười đùa ở khu purikura.

Tôi không biết toàn bộ câu chuyện, nhưng… cảm giác như cô ấy đã trải qua điều gì đó rất đau đớn trước đây.

Làm otaku đôi khi rất khó khăn.

"Nếu cậu yêu anime tới thế thì… cậu có bao giờ nghĩ đến việc… bỏ làm gyaru không?"

"Không bao giờ. Tôi yêu móng tay, trang điểm, và thời trang của mình cũng nhiều như anime."

"Ra là vậy, xin lỗi vì đã hỏi ngu."

Chính tôi đã nói cậu không cần giấu những gì mình yêu mà.

"Tên cậu là Izumiya, đúng không?"

"Ừ-Ừ."

Đầu tiên là Miyama, giờ là Ichinose—chắc tôi đang ở lõi trái đất nên người ta chẳng buồn nhớ tên.

"Izumiya, hứa với tôi. Đừng nói với ai rằng tôi là otaku. Đặc biệt là Airi hay Rui."

Cảm giác này quen quen...

"T-Tớ sẽ không nói với ai đâu."

"Thật không?"

"Ừ. Dù có nói thì cũng chẳng ai tin tớ mà."

"…Ồ. Ừ nhỉ."

Này! Sự thật đó đau lòng lắm đấy!

"Ừ, thế thì yên tâm rồi. Nếu mọi người biết tôi là otaku… thì tôi chết mất."

Ichinose thở dài và đột nhiên trở lại giọng điệu uể oải, đơn điệu thường ngày.

"Nhưng như này thì có nghĩa là tớ không cần giấu chuyện này với cậu nữa."

Cô ấy bình thản mở túi ra và lấy một cuốn sách, đưa cho tôi xem.

"Tớ vừa mua cái này. Tập 1 của ‘Ở Thế Giới Mới, Tôi Bú Vếu Các Mỹ Nhân Hạng S và Hấp Thụ Kỹ Năng Siêu Cấp Của Họ’."

"V-vếu—! Khoan, sao cậu lại—!?"

Cô ấy nhớ cái này à!?

"Ừ, tôi nhớ tựa đề cuốn light novel cậu đọc sáng nay. Rồi tôi đến hiệu sách trong khu phức hợp này và mua nó. Đây là bản cuối cùng."

B-Bản cuối cùng!? Chết tiệt, bộ này đúng là nổi tiếng quá…

Không—khoan, đó không phải vấn đề!

"C-Cậu thực sự sẽ đọc nó à?"

"Dĩ nhiên. Tớ đang tìm light novel mới để bắt đầu đọc."

Vậy là cô ấy thực sự nhớ tựa đề cuốn sách tôi đọc trong lớp… và rồi mua nó?

"Nếu cậu là otaku ngầm thì sao lại công khai nói 'Nhớ rồi' thế!?"

"Ừm, tớ không biết nữa. Chỉ buột miệng thôi."

"Vô lí quá!"

"Tớ cần LINE của cậu."

"…Hả?"

"Tớ cần ai đó nói chuyện về light novel. Vì không thể công khai chuyện là otaku nên cậu sẽ là người chém gió với tớ."

Ichinose bình thản nói như thể đó là điều tự nhiên nhất trên đời.

Cô gái này tự cao như Haruhi vậy.

"Từ từ… Ý cậu là tớ phải chém gió mấy cái thứ otaku với cậu hả?"

"Nếu từ chối, tớ sẽ nói với mọi người rằng cậu rình tớ trong phòng tắm."

"Ơ-Ơ!?"

"Này nhé, tớ biết cậu nhìn lén đùi tớ trong lớp đấy."

Cái gì!? C-Cô ấy biết ư!?

Nói thật, giống như hai quả dưa hấu của Miyama, có lần tôi đã thầm nghĩ, “Bị kẹp giữa cặp đùi đó thì tuyệt biết bao” khi lén nhìn chân Ichinose.

Hóa ra tôi không che giấu giỏi như mình nghĩ.

"Cậu giữ bí mật của tớ, tớ giữ bí mật của cậu. Đó là thỏa thuận của chúng ta từ giờ. Hiểu chưa Izumiya?"

Ichinose cười nhếch mép như một kẻ chơi khăm vừa làm điều xấu xa.

Và cứ thế, tôi thấy mình bị cuốn vào một mối quan hệ đặc biệt khác—lần này với gyaru hạng nhất Ichinose Yuria, theo cách hoàn toàn khác với Miyama.

––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––

"Thật không thể tin nổi... Gyaru u ám và nữ hoàng của lớp, Ichinose Yuria, thực sự là một otaku…"

Dù về tới nhà rồi nhưng tôi vẫn không ngừng nghĩ về những gì xảy ra ở khu trò chơi.

Miyama hóa ra không chỉ là một cô nàng ngực khủng đã đủ bất ngờ rồi, nhưng Ichinose là otaku thì hoàn toàn ngoài dự đoán.

Và giờ, nhờ biết bí mật của cả hai, tôi đã bị cuốn vào hai cô gái nóng bỏng nhất lớp.

Vài ngày trước, tôi chỉ là một otaku hướng nội đọc light novel trong yên bình.

Giờ thì tôi đang có bí mật của hai trong ba mỹ nhân đứng đầu lớp.

Nghiêm túc mà nói thì… cuộc đời tôi bắt đầu giống một cuốn light novel rồi đó.

Và tất cả là vì vụ đổi chỗ đó.

Làm sao tôi xử lý chuyện này đây?

Trong khi tôi đang suy ngẫm, điện thoại trong túi tôi rung lên.

♡ Tin nhắn mới từ Miyama Airi ♡

Tin nhắn LINE từ Miyama?

Tôi mở đoạn chat.

Miyama: Cậu tìm được Yuria ở khu trò chơi chưa? Hỏi được chuyện sáng nay chưa?

Tôi phải tìm một cái cớ. Nếu tôi nói, "Rồi, hóa ra Ichinose là otaku!" thì chắc chắn cô ấy sẽ đốt nhà tôi mất.

Vậy nên tôi trả lời:

Tôi: Vẫn chưa hỏi được gì cả!

Miyama: Ôi trời~ Tớ cũng tò mò về điều cô ấy nói, nhưng nếu không quan trọng thì quên đi cũng được~!

Cô ấy thoải mái gạt đi, dù sự thật thì đây chẳng phải chuyện nhỏ.

Miyama: À, quan trọng hơn là vì tớ đã giúp cậu tìm Yuria, tớ nghĩ cậu nên đãi tớ Frappuccino mới của Starbucks~!

Đây rồi—chiêu bài kinh điển của Miyama. Luôn tìm cớ để tôi đãi cô ấy.

Vậy cà ri katsu chỉ là khởi đầu à?

Thôi được, kệ đi.

Tôi trả lời:

Tôi: Tuần này tớ hơi móm. Tuần sau nhé?

Bị thấy ở Starbucks với Miyama rất có thể khiến tôi bị fanboy của cô ấy hội đồng… nhưng lúc này tôi đã lún quá sâu rồi.

"Hả? Một thông báo nữa…?"

Lần này là từ Ichinose.

Ichinose: Cảm ơn vì hôm nay. Tớ nghĩ nên trả ơn cậu vì cái figure đó, nên… muốn đi xem phim không? Tớ bao.

Một… bộ phim?

Đi xem phim với một cô gái.

Giống như một buổi hẹn hò.

Tôi.

Sao chuyện này lại xảy ra với tôi?

Ichinose: Nếu cậu không muốn thì chúng ta có thể làm cái khác.

Không đời nào tôi từ chối!

Tôi trả lời ngay lập tức, xác nhận sẽ tham gia.

Và thế là lịch trình của tôi chính thức như sau.

Starbucks với Miyama

Xem phim với Ichinose

Hai buổi hẹn với hai mỹ nhân hàng đầu lớp.

Vài ngày trước, lịch của tôi chỉ có ngày phát hành light novel. Giờ thì đầy những kế hoạch như người thường.

Đây là thứ normie gọi là mãn nguyện tình cảm sao?

Tôi ghét phải thừa nhận cái cảm giác tuyệt vời có thể thoải mái nói chuyện với hai cô gái được khao khát nhất trường…

Dù gì thì đây đều là những cô gái mà ai cũng ngưỡng mộ mà.

Và tất cả bắt nguồn từ vụ đổi chỗ do Kuroki Rui thực hiện.

Đây có phải là trùng hợp? Hay là một kế hoạch đã được lên sẵn? Nếu vậy thì tại sao? Kuroki có thù oán gì với tôi sao?

Chúng tôi học cùng trường cấp hai nhưng chưa bao giờ cùng lớp. Chúng tôi thậm chí chưa từng nói chuyện.

Chẳng có lý do gì để cô ấy thù tôi.

“Chắc chắn là trùng hợp rồi."

Đó là điều tôi tự nhủ khi nhắm đôi mắt nặng trĩu vì kiệt sức sau một ngày dài.