Đã nửa tháng trôi qua kể từ dạo ấy, thấm thoắt đã sang tháng Năm.
Tôi, một kẻ cứ loay hoay mãi với những bản thảo bị từ chối, thi thoảng lại mò đến nơi làm việc của Yamada Elf – đối thủ truyền kiếp của mình.
Có ba lý do cho chuyện này.
Đầu tiên, tôi nghĩ rằng cách một tác giả best-seller làm việc có thể là nguồn cảm hứng cho tác phẩm mới của mình.
Thứ hai, để "do thám" tình hình đối phương.
Và trên hết, tôi cứ bồn chồn không yên, không tài nào ngó lơ nổi cô tiểu thuyết gia bán chạy đang sống ngay nhà bên.
Dĩ nhiên, không phải là thích hay ghét gì đâu.
Không phải như vậy…
Mà là, cách làm việc của Yamada Elf thực sự vượt xa mọi tưởng tượng của tôi.
“Này, cái cô kia!”
Hôm nay cũng vậy, tiếng tôi gầm lên vang dội trong không gian làm việc của cô nàng Elf.
“Làm ơn làm việc tử tế đi chứ!”
“Ờiiiii, chẳng có hứng làm tẹo nào cả.”
Cô nàng Elf lười biếng nằm ườn ra chiếc sofa vừa mới tậu, giọng uể oải trả lời.
Hôm nay, sau khi tan học, tôi lại đến nhà Elf – tức Cung điện Pha lê của cô ấy.
Và đây là cảnh tượng đón tôi: một nữ tác giả best-seller không hề làm việc chút nào.
Tôi chưa từng một lần thấy cô ta mở phần mềm soạn thảo văn bản.
Quá đỗi lề mề rồi đấy! Chắc cô ta quên mất là có fan ở đây rồi chăng?
Tôi đây là đang mong ngóng từng ngày cuốn sách mới của cô ta đó! Một tác giả từng là thần tượng, một nhân vật “thượng đẳng” trong lòng tôi, mà giờ lại bày ra cái bộ dạng này ngay trước mắt, làm sao tôi có thể làm ngơ cho được cơ chứ!
“Chẳng có hứng làm, chẳng có hứng làm, ngày nào cũng chỉ nói mãi câu đó thôi à? Tôi đến đây toàn thấy cô chém gió, chơi bời, rồi thì nằm ườn ra đó chứ có thấy làm gì đâu. Kiểu này thì làm sao kịp deadline được hả?”
“Ai mà biết?”
“Ai mà biết cái gì mà ai mà biết! Series đã được chuyển thể anime thì cần ra sách mới, rồi còn cuốn mới để đấu với tôi nữa, cả hai thứ đó cô đều phải làm cho xong chứ gì? Cả hai đều chốt hạ cuối tháng này, đúng không? Kiểu này không sớm thì muộn cũng gay to đấy!”
“Biên tập viên của tôi thì nói thế, nhưng tôi có nói sẽ làm xong trước cuối tháng đâu nè. Tôi cũng đâu có nhớ là đã đồng ý với cái lịch trình đó đâu. Mà nói thật thì, tôi còn chưa viết nổi một chữ nào sất, thế này chắc chắn không kịp mất thôi.”
Cô nàng vừa lướt game trên điện thoại bíp bíp, vừa nói cứ như thể chuyện của người dưng nước lã.
Rồi cười tủm tỉm:
“À hí hí, nhưng mà không sao đâu, không sao đâu mà~ Mấy cái deadline mà họ giao cho tác giả ấy, chỉ là để tham khảo thôi. Cứ kéo dài mãi được ấy mà. Hơn nữa… hơn nữa nha? Một thiên tài như tôi thì cái deadline vô duyên đó có thật sự cần thiết không nhỉ? – KHÔNG! Tuyệt đối không! Chỉ khi nào trái tim tôi được tự do, thì đôi cánh sáng tạo mới có thể tung bay được…”
“Đồ ngốc!”
…Ơ, lạ thật. Rõ ràng lần trước tôi còn nghĩ cô ta là một người tuyệt vời cơ mà…
Cuối cùng vẫn là đồ bỏ đi thôi. Cái cảm xúc ngưỡng mộ lúc trước của tôi chắc chỉ là do nhầm lẫn thôi sao.
Tại sao cô ta có tận hai cái deadline cuối tháng mà lại vẫn có thể bình chân như vại ngồi chơi game như thế nhỉ? Thật không thể tin nổi. Đừng có chơi Monster Hunter nữa chứ!
“Này, này, cô Yamada-sensei ơi… Cô không phải muốn tạo ra một light novel đỉnh cao sao?”
“Tạo chứ, nhất định rồi. Chính vì thế mà bây giờ tôi đang nạp ma lực đây. Để tạo ra một kiệt tác, tôi cần phải rèn giũa tinh thần. Làm ơn đừng có nói chen ngang những điều không cần thiết nữa đi.”
Lần nào cũng kiểu này. Cô ta có một kho lý do biện minh bất tận. Chắc biên tập viên của cô ta cũng khổ sở lắm.
“Thôi bỏ đi mấy chuyện đó, Masamune, mình chơi game hợp tác đi. Tôi có một cái máy nữa đây.”
“Không chơi!”
“Vậy thì chuẩn bị cho tôi ít trà đi. Đồ vô tâm!”
“Cô nghĩ cô là ai vậy hả!”
Mặc dù tôi gắt lên, nhưng cô nàng Elf đang nằm sấp vẫn không rời mắt khỏi màn hình game.
“Ồn ào quá đi. Anh là fan hâm mộ, hay là… nô lệ của tôi vậy?”
“Tôi đúng là fan của cô thật, nhưng không phải là nô lệ!”
“Cho dù là thế đi nữa, thì việc giúp đỡ một cô gái xinh đẹp sống một mình lẽ ra là một ‘thỏa thuận’ rồi mà? Anh không có chút ga lăng nào sao?”
“Mấy cái kiểu đó thì đi mà nhờ Ryuji-san của ‘Toradora!’ ấy. Chứ trong hiện thực làm gì có người tốt bụng như vậy. Mà còn nữa…”
Tôi liếc nhìn khắp nơi làm việc của cô nàng Elf.
Mấy cái thùng carton chất đống hồi trước đã được chuyển đi chỗ khác, căn phòng giờ trống trải, sạch sẽ. Sàn gỗ, đồ đạc, cả mấy dụng cụ làm việc mới thêm cũng được lau dọn sáng bóng. Ngay cả nếu Ryuji-san có bước ra từ trong truyện thì chắc cũng chẳng còn gì để làm đâu.
“— Với lại, cô cũng đâu phải kiểu người như Aisaka Taiga. Bình thường chỉ thấy nằm ườn ra, vậy mà sao phòng ốc lại sạch đẹp đến thế này? Dọn dẹp là sở thích của cô sao?”
“Ừ thì cũng có chút. Hơn nữa, khi có người đến, phòng bẩn thỉu trông mất mặt lắm chứ.”
“Hừm.”
Có phải là cô ta đã dọn dẹp và chờ đợi tôi đến không…?
Từ cái ngày đầu tiên được vào đây, tôi cứ có cảm giác mình được chào đón một cách kỳ lạ. Chẳng biết từ lúc nào mà cách xưng hô cũng trở nên thân thiết đến vậy.
Có phải vì tôi đã phải nghe những câu chuyện khoe khoang dài lê thê của cô ta hết lần này đến lần khác không? Tôi chịu, không hiểu nổi.
“Mặc dù vậy…”
Nhìn kỹ lại thì đúng là vừa mới dọn dẹp xong. Trường cấp ba tôi đang học ở ngay gần đây, và hôm nay tôi đã về thẳng nhà mà…
Liệu Elf có kịp thời gian dọn dẹp sau khi đi học từ trường cấp hai về, rồi trước khi tôi đến đây không? Tôi tò mò nên quyết định hỏi thẳng.
“À này, mà cô học trường cấp hai nào vậy? Chẳng lẽ lại cùng trường với em gái tôi sao?”
“Tôi không đi học.”
“Hả?”
“Sao tôi có thể đi học mấy cái trường đó chứ, với một người như tôi.”
Elf vẫn không quay mặt lại, nằm sấp trên sofa mà nói.
Thì ra, cô nàng này cũng là kiểu con gái không đi học. Khoan đã, nếu vậy thì…
“…Tiểu học?”
“Ti… Tiểu học cái gì mà tiểu học!”
Cứ như bị lời nói sắc như dao của tôi đâm trúng lưng, Elf giật mình ngừng chơi game, bật dậy một cách mạnh mẽ. Đôi chân trắng muốt thon dài lộ ra từ chiếc váy xòe ngắn. Lại là một bộ trang phục lolita thay đổi mỗi ngày. Hôm nay trông khá mát mẻ.
“A, a, a, cái anh này! …Đã không nói thì thôi, nói ra lại toàn mấy lời thô tục không thể chấp nhận được! Ai, ai ai ai là tốt nghiệp tiểu học chứ!”
“Cô đó cô. Chẳng phải cô không đi học cấp hai sao? Cứ thế này thì cuối cùng cũng thành tiểu học thôi.”
“…Ực.”
“Không, không, cô Yamada-sensei, tiểu học thì nguy lắm đó! Tôi không biết mấy nghề khác, nhưng làm nhà văn mà tốt nghiệp tiểu học thì thực sự quá nguy hiểm!”
“Thật… thật sao?”
“Thật chứ! Nhà văn giống như “Đồ trọc” trong Final Fantasy 5 ấy. Là nghề nghiệp mạnh nhất từ đáy xã hội có thể dùng được tất cả các kỹ năng của mọi nghề!”
“Khoan! Cái lời cuối cùng đó!”
Elf phản đối nhưng tôi mặc kệ, nói tiếp.
“Tốt nghiệp tiểu học thì phí hoài lắm! Cơ hội được làm học sinh cấp hai chỉ có một lần trong đời thôi đó! Đi học đi! Trường nào cũng được!”
“Nói mãi tiểu học, tiểu học, ồn ào quá đi! Tôi nói rồi là không cần đi học mà! Tôi là một tác giả best-seller đó!”
“! K-Khoan đã…”
Tôi kinh ngạc mở to mắt.
“Mình… mình đã bị một đứa tiểu học đánh bại hoàn toàn từ trước đến nay sao…?”
Cái gì thế này… Không thể tin được…
Cú sốc này lớn hơn tôi tưởng. Đây không phải là một sự thật mà tôi có thể tự mình gánh chịu nổi.
Nhất định phải báo cho các vị tác giả học vấn cao cấp, tốt nghiệp Waseda hay Todai biết mới được…
Những tiền bối cứ lải nhải “Này cậu học sinh cấp ba kia. Ít nhất cũng phải vào trường đại học tốt chứ?” hay “Nhà văn mà không có kinh nghiệm xã hội thì tệ lắm đó~” ấy, tôi nhất định phải hỏi xem cảm giác bị một “tốt nghiệp tiểu học” đánh bại là thế nào. Chắc họ sẽ tức chết cho coi.
“Sao lại làm cái mặt gian xảo thế kia,” Elf xen vào.
“Mà nói thật thì – nếu tôi là tốt nghiệp tiểu học, thì em gái anh cũng là tốt nghiệp tiểu học thôi.”
“…Cô, tôi có kể chuyện em gái mình cho cô nghe bao giờ đâu?”
“Không cần kể thì cũng biết là cùng loại thôi. Cái con bé đó, ban ngày các ngày trong tuần đều ở trong phòng mà.”
“K-Không lẽ nào…”
Đồ ngốc Sagiri! Tôi đã bảo là đóng rèm cửa vào mà!
Nó là đứa suốt ngày ru rú ở nhà, vậy mà sao cứ thích mở rèm ban công là thế nào?
Trong khi rèm cửa và cửa sổ phía đường thì tuyệt đối không bao giờ mở…
Tuy nhiên… ừm.
Chuyện Sagiri là một hikikomori đã bị Elf phát hiện rồi sao. Mà thôi, ít nhất thì cô ta vẫn chưa nhận ra đó là cùng một người với “Eromanga Sensei” đâu.
“Sao anh không lo cái việc tọc mạch của mình cho em gái anh đi, thay vì tôi?”
“Con bé đó thì được rồi, nó dễ thương và chăm chỉ mà. Còn cô thì không được, không dễ thương lại còn chẳng chịu cố gắng gì.”
“Hả? Tôi dễ thương hơn chứ.”
“Một chút cũng không!”
So sánh thôi cũng thấy mình thật ngông cuồng.
“Khụ…! Hơn nữa, con bé đó chẳng qua chỉ biết suốt ngày vẽ vời thôi mà! Rõ ràng là tôi, người đang ‘tung hoành’ trong giới chuyên nghiệp, mới là người chăm chỉ hơn chứ!”
Không hẳn là vậy đâu… nhưng sự thật thì tôi không thể nói ra được.
“Tóm lại,” tôi đưa chuyện trở lại. “Cô mau mau làm việc đi.”
“Thì tôi đã nói là không có hứng mà. Anh có nghe tôi nói không đấy?”
“Hứng thú thì liên quan gì đâu. Công việc là thứ phải làm đều đặn mỗi ngày chứ.”
“Ể?”
Elf phát ra một tiếng kêu kinh ngạc đến tột độ. Cô ta run rẩy, mặt tái mét như vừa nhìn thấy ma.
“A, anh… anh… lẽ, lẽ nào… không phải chứ…? Anh, anh luôn… luôn làm việc theo cách đó sao?”
“Đương, đương nhiên rồi chứ? Tôi bị từ chối nhiều, nếu không viết mỗi ngày thì làm sao mà tiếp tục được—“
“Không có hứng thì đừng có viết bản thảo nữa chứuuu á á á á á!”
“BỐP!” Elf vung tay, tát tôi một cái hết sức bình sinh.
“???”
Đương nhiên là tôi hoàn toàn không hiểu tại sao mình lại bị đánh.
Tôi ôm má đau, chỉ biết bàng hoàng không nói nên lời.
“Ngu ngốc… Cái con người anh… rốt cuộc là ngu ngốc đến mức nào vậy! Tất cả đã rõ… Bí ẩn đã được giải đáp…! Chính vì làm việc theo cái cách đó nên tiểu thuyết anh viết mới chán ngắt như vậy!”
“Cô, cô nói cái gì…?”
“Làm gì có chuyện những câu chữ viết ra khi không có hứng thú lại hay ho chứ! Tại sao anh lại không hiểu nổi điều đó chứ! Anh ngốc à?”
Yamada-sensei thực sự giận dữ. Có vẻ như những lời tôi nói đã khiến cô ấy bực bội vô cùng.
“Chẳng, chẳng phải công việc của chúng ta là viết hay dù ít nhiều có hơi thiếu hứng thú hay sao?”
“Sai rồi đồ NGU NGỐC! Những câu văn viết ra khi ‘hứng thú đạt mức MAX, rực lửa’ thì nhất định phải hay hơn những câu viết khi ‘không có hứng thú’ chứ!”
“Thì, thì có thể là như vậy thật…”
“Vậy thì! Trừ khi hứng thú đạt mức MAX rực lửa, còn không thì đừng có viết bản thảo! Nếu không, anh sẽ không thể hoàn thành được tác phẩm vượt quá năng lực của mình! Rồi viết cũng chẳng thấy vui! Và nó, nó cứ… có cảm giác như mình đang lười biếng vậy!”
“………………………………”
Lý lẽ của cô ta… cũng không phải là không thể hiểu được. Không phải là không thể hiểu được…
“Cô… cô làm việc theo cách đó từ trước đến giờ sao?”
Tôi hỏi với ý là “cô đã làm được như thế thật sao,” nhưng câu trả lời nhận được lại bất ngờ ngoài sức tưởng tượng.
“? Tôi có bao giờ làm việc đâu chứ?”
“Hả? Không phải cô là một tác giả bán chạy sao?”
“Đương nhiên rồi. Nhưng đó là sở thích của tôi mà.”
“Cái… gì?”
Elf đứng dậy khỏi sofa, từ từ bước về phía bàn làm việc.
Cô ấy chạm ngón tay vào chiếc laptop – công cụ làm việc của mình, rồi nói.
“Tôi là tác giả chuyên nghiệp với tư cách là một sở thích.”
“…………”
Tôi cứng họng. Vị tiểu thuyết gia lừng danh, người mà tổng số sách phát hành đã gấp mười lần của tôi... vừa nói cái gì vậy nhỉ? ...Hình như tôi nghe thấy từ "sở thích" thì phải.
"Nếu nói rõ hơn thì, đó là một trò chơi, một cuộc dạo chơi thôi. Tuy đôi lúc tôi cũng dùng từ hoa mỹ để gọi là "công việc", nhưng đối với tôi, viết tiểu thuyết từ trước đến nay vẫn luôn là một cuộc chơi. Là trò thú vị nhất trên đời, là trò game tôi mê mẩn nhất trong cuộc đời này."
Không hiểu sao, trong đầu tôi lúc ấy bỗng hiện lên hình ảnh của Sagiri đang hớn hở vẽ vời.
"Nếu anh cũng đang chơi cùng một trò với tôi, thì đừng hòng tôi tha thứ cho việc anh lơ là, thiếu tập trung. Hãy bỏ cái kiểu hời hợt, chán ngắt đó đi!"
Cái con nhỏ này... Cái gì thế này... Không hiểu sao, tự dưng tôi thấy bực mình không tả nổi.
Một cảm giác ruột gan đang sôi sục, dù vẻ ngoài vẫn giữ được sự tĩnh lặng đến lạ.
Từ trước đến giờ, tôi đã dốc hết sức để cạnh tranh, thậm chí đặt cả cô bạn thân thiết (Eromanga Sensei) lên bàn cân, thế nên tôi đã tràn đầy nhiệt huyết.
Nhưng... ai ngờ, vẫn còn có một giới hạn cao hơn thế nữa.
Thật kinh ngạc. Quả không hổ danh là nơi làm việc của một tác giả đắt khách. Căn nhà này chắc hẳn được mua bằng tiền bản quyền anime đây.
May mắn thật khi tôi đã đến căn nhà này. Tôi đã có một thu hoạch tuyệt vời. Cứ cười đi nếu các người cho rằng đây là sự đố kỵ tầm thường.
"Giỏi lắm, con yêu tinh chết tiệt kia. Rồi tao sẽ thắng mày!"
Tôi dõng dạc tuyên chiến với kẻ địch truyền kiếp.
"Phía bên này là làm việc nghiêm túc đấy. Sao có thể để thua mấy kẻ coi đây là trò chơi được chứ!"
"Kẻ coi đây là trò chơi như tôi, sao có thể thua một kẻ coi đây là công việc chứ?"
Tôi tuyệt đối không muốn thua con nhỏ này.
Nhất định phải thắng!
Và thế là, tôi và con yêu tinh đó, lần này đã hoàn toàn trở thành kẻ thù không đội trời chung.
Thế nhưng──... vào đêm hôm sau.
Pipipipi!
"A lô, Izumi xin nghe."
"Tôi đây! Anh, sao hôm nay lại không đến?"
Ngay lập tức, kẻ mà đáng lẽ ra đã trở thành địch thủ lại gọi điện đến, giọng nói thân thiết như thường lệ.
Tôi đang vật lộn với công việc không đâu vào đâu trong phòng riêng, lập tức cau mày lại.
Dù vậy, tôi vẫn cố gắng đáp lời:
"À (để đánh bại cô đấy mà), tôi bận công việc quá... với cả còn phải đi học nữa."
"Hmm, vậy sao. Thế thì, đương nhiên ngày mai anh sẽ đến chứ?"
"Cái gì mà đương nhiên. Đương nhiên là không rồi, ngày mai cũng thế, ngày kia cũng thế!"
"Ơ... sao, sao thế?"
Tôi nghe thấy giọng con yêu tinh tỏ vẻ bối rối. ...Con nhỏ này... sao lại hỏi thế cơ chứ...
"...Không hiểu à?"
"K... không hiểu. Nói cho tôi biết đi. ...Tôi, tôi... đã làm gì anh sao?"
...Không phải kiểu châm chọc đâu, nó thật sự không hiểu gì cả, con nhỏ này. Giọng nói còn tỏ vẻ lo lắng nữa chứ.
"À... thì là, chúng ta là kẻ thù của nhau mà, đúng không?"
Tôi định nói tiếp rằng: Sao lại có chuyện tôi đến nhà kẻ thù được chứ── thì nó đã ngắt lời:
"Hửm? Đâu có."
"Hả?"
"Ơ?"
Chấm hỏi (?) lan tỏa từ cả hai chúng tôi qua đầu dây điện thoại.
"Chẳng phải anh đâu phải là kẻ thù của tôi?"
"Không, không không, là kẻ thù chứ? Ban đầu chúng ta đã là kẻ thù tranh giành Eromanga Sensei rồi còn gì── sau đó tuy có hơi thân thiết một chút, nhưng hôm qua, chúng ta đã cãi nhau vì sự khác biệt trong quan điểm làm việc của mỗi người, và đã chính thức cắt đứt quan hệ rồi còn gì!"
Mãi đến khi tôi nói đến nước đó, con yêu tinh mới dường như sực nhớ ra lý do tại sao hôm nay tôi không đến nhà nó.
"À, à, cái đó à. Đừng bận tâm chuyện đó làm gì. Đằng nào thì tôi cũng sẽ thắng mà."
"Cái gì!?"
Nó... nó nói đơn giản quá thể!
À phải rồi. Cuối cùng thì tôi cũng hiểu tại sao cuộc nói chuyện cứ lệch sóng. Nó không hề coi tôi là kẻ thù. Vì tôi là đối thủ nó chắc chắn sẽ thắng, nên nó thậm chí còn không coi đó là một cuộc đối đầu thực sự.
Thế nên, nó mới tự nhiên thốt ra câu "Sao hôm nay anh không đến?" với tôi, một người mà nó đang đối đầu.
"Chính cái thái độ đấy của cô thật sự khiến tôi phát điên. Nhất định tôi sẽ làm cho cô phải khóc!"
"Cố gắng lên nhé, tôi sẽ cổ vũ cho anh. À mà, quay lại vấn đề chính nhé── ngày mai anh sẽ đến chứ?"
"Này, sao Yamada-sensei cứ cố chấp muốn tôi đến nhà vậy?"
"Cái gì!? Anh đang nói cái gì thế! Ngốc nghếch à! Đâu có phải tôi muốn anh đến nhà gì đâu!"
"Rồi rồi, không cần phải diễn cái kiểu nhân vật tsundere mẫu mực đó đâu."
"...Cái thái độ đấy của anh, thật sự khiến tôi phát điên. Có ngày tôi sẽ làm anh phải khóc, cứ chờ mà xem!"
"Cố gắng lên, tôi ủng hộ cô đấy. Vậy thì... tôi đang trong tình trạng bận túi bụi với những bản thảo bị từ chối liên tiếp, tôi có lý do gì để phải đích thân đến nhà kẻ thù không?"
".............."
Một bầu không khí ủ rũ truyền đến qua điện thoại.
...Tôi lỡ lời rồi. Dù là kẻ thù, nhưng không nên nói với một cô gái nhỏ tuổi như thế.
Tôi vừa định mở miệng xin lỗi thì con yêu tinh đã trả lời.
"...Anh, trước đây có nói muốn xem tôi làm việc mà, đúng không? Để tham khảo── hay đại loại thế."
"...À, đúng vậy."
Tôi đã nói như thế trước khi cắt đứt quan hệ với con yêu tinh này.
Nhưng thật không may, nó chẳng chịu làm việc gì cả, nên chẳng có gì để tôi tham khảo được.
Con yêu tinh nói:
"Tôi... ngày mai sẽ làm việc. Nếu được, anh cứ đến xem."
Chiều hôm sau, sau giờ học, tôi đứng trước cổng Crystal Palace với vẻ mặt trang trọng.
Cái con yêu tinh đó. Cái vị tác giả đắt khách, người mà trong nửa tháng trời chưa từng làm việc một lần nào trước mặt tôi, hôm nay rốt cuộc sẽ làm việc. Sao mà không hồi hộp cho được. Chỉ đứng đây thôi mà mồ hôi lạnh đã toát ra như tắm.
"...Khụ."
À mà, là tiểu thuyết gia thì làm việc là chuyện đương nhiên thôi mà.
Lạ thật... có lẽ tôi cũng bị nó đầu độc một chút rồi.
"Kính coong." Vừa bấm chuông, giọng nó đã vọng tới ngay.
Với giọng điệu trang trọng:
"Hỡi kẻ phàm trần, hãy trình ra chứng minh của ngươi."
"Hãy im lặng, và ánh sáng sẽ hiện hữu."
"Mời vào... Thánh địa đã mở."
Chuông ngừng, cánh cổng phía sau hơi hé mở. Dĩ nhiên không phải do sức mạnh siêu nhiên mà là con yêu tinh đang đẩy từ bên trong.
...Nếu không diễn màn kịch này, nó sẽ không cho tôi vào nhà, thật phiền phức. Ước gì chỉ cần vài thủ tục thế này mà Căn Phòng Cấm của nhà tôi cũng có thể mở ra, tôi sẵn sàng làm bao nhiêu tùy thích.
Với gương mặt nóng bừng, tôi tiến đến trước cửa, và cánh cửa bỗng mở toang một cách mạnh mẽ, như muốn phá vỡ màn đối thoại linh thiêng vừa rồi.
Và rồi, con yêu tinh trong chiếc tạp dề trắng xuất hiện.
"Đến rồi à! Tôi đã đợi anh!"
"...Cô làm sao thế? Cái trang phục này là sao?"
Tôi trợn mắt hỏi.
"Hôm nay... cô không phải định cho tôi xem cô làm việc sao?"
Tôi đến vì nghĩ thế, nhưng người ra mở cửa lại là đại tiểu thuyết gia Yamada Elf, mặc một chiếc tạp dề bèo nhún màu mè. Tôi ngỡ ngàng là phải thôi.
Trong thoáng chốc, tôi còn nghĩ mình đã lạc vào quán cà phê hầu gái nào đó.
Con yêu tinh đập đập vào tạp dề và nói:
"Như anh thấy đấy, tôi đang làm việc hăng say!"
"Công việc của cô là... tiểu thuyết gia mà, đúng không?"
Không phải là hầu gái mà, đúng không?
"Hả? Anh đang nói cái điều hiển nhiên gì vậy..."
"Vì tôi bỗng nhiên không chắc nữa nên mới hỏi. Với công việc tiểu thuyết gia, tại sao lại cần phải đeo tạp dề?"
"Việc đeo tạp dề mà làm thì chỉ có nấu ăn thôi chứ? Nào, đi theo tôi."
?? ? Nó, nó đang nói cái gì vậy?
Nghi vấn trong lòng tôi hoàn toàn không được giải đáp, và tôi bị con yêu tinh dẫn vào phòng khách.
"Cứ tự nhiên ngồi đi." Vừa nghe câu nói quen thuộc đó, tiếng chuông cửa lại vang lên. Con yêu tinh nhấc ống nghe chuông cửa ở lối vào phòng khách, và nói:
"Hỡi kẻ phàm trần, hãy trình ra chứng minh của ngươi. ............ Mời vào... Thánh địa đã mở."
"Cạch." Cắt cuộc gọi, con yêu tinh nhìn tôi và nói.
"Là Yamato Kuroneko (công ty chuyển phát nhanh) đấy."
"Cô! Cô bắt cả người giao hàng cũng làm cái trò đó sao!"
"Đương nhiên rồi! Anh nghĩ đó là mật mã để làm gì? Chính anh đã nói là không nên tùy tiện coi bất cứ ai đến lấy bản thảo là kẻ thù còn gì!"
"Thì, thì đúng là tôi đã nói thế...".
Tôi thật tội nghiệp cho mấy anh shipper cứ mỗi lần giao hàng lại phải tham gia màn kịch này.
"Tôi ra tiền sảnh một lát. Phiền anh đi cùng tôi nhé. Chắc là cái đó."
"Vâng vâng. Chẳng biết là cái gì, nhưng tôi sẽ theo đến cùng."
Và cái bưu kiện mà con yêu tinh trong chiếc tạp dề nhận được ở tiền sảnh chính là...
"...Thức ăn."
"Đúng vậy. Tôi luôn mua sắm trên siêu thị online."
Đó là một dịch vụ mà khi đặt hàng qua internet, họ sẽ giao thực phẩm và đủ thứ khác đến tận nơi.
Có thể tiện lợi, nhưng giá cả có phần đắt đỏ nên tôi chưa bao giờ sử dụng.
"Này, cầm cái này bên kia đi."
"Vâng vâng."
Hai chúng tôi cùng nhau mang thực phẩm vào bếp và cho vào tủ lạnh. Cứ thế này thì rõ ràng là đang chuẩn bị nấu ăn rồi. Rõ ràng là tôi đến để xem nó làm việc kia mà.
"...Không biết cô định nấu gì, tôi phụ một tay nhé?"
"Không, hôm nay không phải là tình huống đó nên tôi sẽ tự nấu một mình. Mời anh ngồi đợi ở phòng khách."
Dù vậy, tôi vẫn không thể hiểu được ý đồ của con nhỏ này. "Không phải tình huống đó" là sao?
"Nhìn nguyên liệu thì có vẻ mất khá nhiều thời gian đấy. ...Tôi về nhà được không? Tôi muốn làm việc."
"Không được. Nếu muốn làm việc, hãy làm việc ở đây. Được chưa?"
Có vẻ nó nhất quyết không chịu để tôi đi.
...Con nhỏ này... rốt cuộc đang nghĩ gì vậy chứ.
Tôi không thể hiểu được suy nghĩ của con yêu tinh, nhưng nếu nó cho phép tôi làm việc, thì cũng không cần thiết phải bỏ trốn.
Tôi chuyển sang chỗ làm việc của con yêu tinh và in bản thảo đã lưu trong USB. Tôi đã mượn máy in vài lần trước đây nên đã nắm rõ cách sử dụng.
Con yêu tinh sử dụng một chiếc máy in laser chuyên dụng cao cấp, hiệu suất cực kỳ tốt. Phòng tôi không có thứ như vậy, mỗi khi cần in, tôi phải ra phòng giáo viên ở trường hoặc quán net, nên lúc nào cũng thầm ghen tỵ.
Đang ngắm chiếc máy in xả giấy ra một cách nhẹ nhàng, êm ái thì,
"Ơ?"
Nó bỗng dưng dừng lại. Có vẻ như hết giấy rồi.
"Này! Giấy máy in ở đâu thế?"
Tôi bước ra khỏi phòng và gọi xuống tầng dưới. Ngay lập tức, con yêu tinh trong bộ tạp dề lạch bạch chạy lên.
"Hết giấy rồi à? Nói dối! Sau lần tôi bổ sung trước đó, tôi có in gì đâu! Có làm việc đâu mà in."
".............."
Tôi lảng tránh ánh mắt của con yêu tinh một cách tự nhiên.
"Anh! Anh đã in một đống giấy bằng máy in nhà người ta đúng không!"
Dĩ nhiên, ngay lập tức, hành vi của tôi đã bị bại lộ. Tôi chắp tay vái lạy con yêu tinh để xin tha thứ.
"Không, xin lỗi. Tại tôi thấy phí quá nên chưa mua máy in... nhưng có chỗ dùng được ngay thì tiện lợi thật mà."
"Thế nên cứ mỗi lần đến nhà tôi, anh lại đòi dùng máy in à── tự mua lấy một cái đi chứ! Trời ơi! Giấy A4 dự trữ trong phòng tôi hết sạch rồi! Anh in toàn bản thảo thôi sao? Nói dối đi! Nửa tháng mà anh viết được bao nhiêu thế?"
Viết được bao nhiêu ấy à... Ừm, đúng vậy.
"Một tuần, tôi viết và gửi hai bản thảo, mỗi bản khoảng ba trăm trang... nên nửa tháng khoảng một nghìn hai trăm trang."
"Mộ...!"
Con yêu tinh biến sắc mặt, trông giống như một con mèo robot khi nhìn thấy chuột vậy.
"Một nghìn hai trăm!? Anh vừa nói một nghìn hai trăm trang ư!?"
「Ô, ồ. Đúng là tôi có nói vậy。」
À mà, vì tôi in hai trang trên một tờ giấy nên số giấy A4 dùng chỉ bằng một nửa thôi. Nghĩa là tôi in khoảng sáu trăm tờ… đó.
「…Thôi nào, đừng giận chứ, tôi sẽ trả tiền mực với tiền giấy mà.」
「Không phải! Không phải vậy… Anh viết hai tác phẩm, mỗi tác phẩm ba trăm trang trong một tuần ư? Tức là tương đương hai cuốn tiểu thuyết bìa mềm, đúng không – nếu là thật thì, anh biết không? Một tháng… ừm, sẽ được bao nhiêu cuốn nhỉ?」
「Tám cuốn.」
「Đúng vậy! Tám cuốn, phải không?! Hai nghìn… mấy trăm trang đó! Vậy thì… vậy thì… tuy chỉ là giả định thôi nhưng… nếu tất cả tác phẩm anh viết đều được xuất bản thì…」
「Cả năm có thể ra đến tám mươi tám cuốn sách luôn đó chứ!」
「Chẳng phải là chín mươi sáu cuốn sao?」
Cộng trừ nhân chia kém vậy sao? Là một tác giả nổi tiếng mà lại lơ là thế à?
「………………」
Tiên Nữ im lặng.
Nàng ửng hồng đôi má, nhưng lại trưng ra vẻ mặt kiểu ‘cũng chẳng có gì to tát đâu’, rồi nói:
「Đúng rồi! Chín mươi sáu cuốn mới đúng! Tôi nhầm chút thôi mà!」
「…………Tám nhân mười hai là cộng tám mười hai lần đó nha?」
「Đừng có coi thường tôi! T-t-tôi biết điều đó mà!」
Gương mặt tức tối của Tiên Nữ đỏ bừng như bạch tuộc luộc.
Nhầm to một bài toán cấp tiểu học trước mặt người khác, đúng là một nỗi nhục nhã khó tả mà.
Dù có đi học hay không thì… Tiên Nữ đã tự mình chứng minh rằng dù là tác giả nổi tiếng cũng không được phép lơ là việc học hành.
「T-tóm lại là, điều khiến tôi kinh ngạc là, anh là một siêu tác giả viết nhanh như gió, có thể cho ra đời một khối lượng truyện tương đương chín mươi sáu cuốn bìa mềm mỗi năm đó!」
「Nói trước là, tôi không thể giữ vững tốc độ đó mãi đâu. Nếu nghỉ thứ Bảy Chủ Nhật thì giảm đi một nửa, mà cố quá sức có khi lại đổ bệnh nữa chứ.」
Dù sao đi nữa, chuyện chín mươi sáu cuốn sách cũng chỉ là giả định mà thôi.
Thực tế thì, năm ngoái tôi ra được bảy cuốn là kỷ lục cao nhất (ép nhà họa sĩ làm việc với lịch trình siêu gắt), còn năm kia thì kẹt vào cái địa ngục bị từ chối liên miên, mất hết suất xuất bản vào tay tác giả khác, chẳng ra được cuốn nào.
「Dù vậy thì cũng đủ là một kỹ năng siêu cấp rồi. Với cái thân phận tác giả ‘tép riu’ có tổng lượng phát hành dưới một triệu bản, vậy mà đã sở hữu kỹ năng hạng A… Tôi chưa từng thấy ai như vậy đâu.」
Thoạt đầu tôi tự hỏi cô nàng đang nói cái quái gì vậy, nhưng rồi nhớ ra hình như hôm trước cô ta đã tuôn ra một mớ ảo tưởng rằng ‘nếu tổng lượng phát hành vượt quá một triệu bản sẽ thăng cấp thành Đại Tiểu Thuyết Gia (Greater Novelist) và có được kỹ năng’.
…Ừm… Tuy cảm thấy không tệ khi lần đầu được đối thủ thừa nhận là một tác giả, nhưng tôi lại không thể thật lòng vui mừng được.
「Nhân tiện, ngài ‘Đại Tiểu Thuyết Gia (Greater Novelist)’ như cô cũng có cái kỹ năng nào như vậy không?」
Nghe tôi hùa theo cái trí tưởng tượng của mình, Tiên Nữ nhếch mép cười.
「Kỹ năng độc nhất của tôi cũng ghê gớm lắm đó. Tuy là một năng lực khó dùng, dành cho dân chuyên nghiệp, nhưng một khi đã thành công thì sức bùng nổ của nó sẽ vượt qua cả ‘Siêu Tốc Bút (Speed Star)’ của anh đó.」
「S-sao cơ?」
Thấy Tiên Nữ quá ư là nghiêm túc, tôi có chút hối hận vì đã chiều theo trí tưởng tượng của cô ta.
「Rồi tôi sẽ cho anh xem. Lúc anh thua tôi ấy mà.」
Về sau nghĩ lại, lẽ ra tôi nên nhận ra ngay từ thời điểm đó rồi.
Cái thân phận thật sự của năng lực đáng sợ của Tiên Nữ… bởi vì những gợi ý đã đủ rõ ràng.
—Giá mà tôi là nhân vật chính của một bộ truyện chiến đấu năng lực, có lẽ đây là lúc nên thêm một đoạn độc thoại như thế. Thật là, ngốc nghếch hết sức.
Sau những cuộc đối thoại như vậy, chúng tôi quay trở lại tầng một.
Tiên Nữ bắt đầu nấu ăn trong bếp, còn tôi thì ngồi ở phòng khách đọc lại bản thảo đã viết xong (vì không có giấy A4 nên cuối cùng tôi phải in bản thảo ra loại giấy kích thước khác).
Sau một lúc, Tiên Nữ bưng đĩa đến chỗ tôi, người đang ngồi trên đệm ở phòng khách.
「Anh nếm thử món súp này xem sao?」
「Ưm, ồ, được thôi.」
Tôi đặt bút đỏ và bản thảo xuống bàn thấp, bắt đầu nếm thử súp.
Tuy nói là nếm thử, nhưng trên chiếc đĩa hơi sâu, các nguyên liệu được bày trí rất đẹp mắt.
Hành tây, đậu Hà Lan… ở trung tâm đĩa, thứ tựa như nữ chính đang ngời ngời tỏa sáng, chính là quả trứng lòng đào rung rinh.
Những lát bắp cải nướng vàng ươm, thơm lừng như tà áo choàng của một thiếu nữ.
Mùi hương thoang thoảng là bản giao hưởng ba bè của súp consommé, thịt xông khói và bơ.
Cổ họng tôi nuốt cái ực.
Từ cả hình thức lẫn mùi hương, món ăn kích thích vị giác của tôi một cách mãnh liệt.
「………………」
Tôi cầm thẳng đĩa lên tay, húp sùm sụp.
Sùm sụp… Tôi im lặng húp thêm một ngụm nữa. Sùm sụp… rồi một ngụm nữa.
Như bị thứ gì đó thúc giục, tôi liên tục dùng thìa gỡ từng lớp áo của “thiếu nữ”. Khi ngậm miếng bắp cải vào miệng và nhai, vị ngọt béo lan tỏa khắp khoang miệng.
「………………」
Không lời nào có thể diễn tả được. Thay vào đó, tôi vội vàng nhắm đến “món mồi” tiếp theo. Đầu thìa đâm xuyên vào quả trứng lòng đào. Lòng đỏ sánh mịn chảy ra, quyện vào bắp cải và các nguyên liệu khác rồi cho vào miệng.
Sánh mịn… Bục… Ngọt béo… Sùm sụp…
…Ưm… K-cái này là…
「Sao? Mùi vị thế nào?」
「Ngon bá cháy.」
Thứ phát ra là những lời khen ngợi đơn giản.
Khác xa với trình độ nấu ăn của tôi, một người chỉ mới tập tành tự nấu từ một năm trước, tài nghệ nấu nướng của Tiên Nữ thực sự đẳng cấp.
「Đúng chứ? Đây chính là ‘Súp Trinh Nữ Khỏa Thân’ của tôi! Đây mới chỉ là khởi đầu thôi, hãy mong chờ các món khác nhé.」
「Được thôi!」
Thật lòng mà nói, ngay từ lúc được uống món súp “gì đó” mang tên “Súp Trinh Nữ Khỏa Thân” siêu ngon và có cái tên… hơi bậy bạ này, cái nghi vấn “đáng lẽ tôi phải xem cô ấy làm việc, sao lại được ăn đồ tự nấu?” đã dần trở nên chẳng còn quan trọng nữa.
Tuy vậy, một câu hỏi khác lại bất ngờ bật ra khỏi miệng tôi.
「Từ dọn dẹp đến nấu ăn… cô, sao lại khác với hình tượng ban đầu thế nhỉ… nữ tính quá đáng luôn ấy?」
Nấu ăn và dọn dẹp đều siêu giỏi, biết chơi nhạc cụ, lại am hiểu các sở thích otaku, và nhan sắc thì vô cùng nổi bật.
Ấy vậy mà, về mặt tính cách lại có vấn đề. Cứ như một nữ chính trong tiểu thuyết light novel vậy.
Trước câu hỏi của tôi, Tiên Nữ trả lời một cách tự nhiên.
「Là một tác giả truyện hài lãng mạn chuyên nghiệp, thì đương nhiên rồi.」
「Cái gì? Nghĩa là sao?」
「Nghĩa là sao á? Làm gì có tác giả truyện hài lãng mạn nào không biết nấu ăn. Làm gì có một tác giả truyện hài lãng mạn nào không biết cách dọn dẹp. Bởi vì những cô gái giỏi dọn dẹp, những cô gái giỏi nấu ăn, đều xuất hiện trong tiểu thuyết của chính mình. Để khiến độc giả mê mẩn nữ chính, để khắc họa các cô gái trở nên đáng yêu, ngày ngày họ chỉ nghĩ về điều đó mà thôi. Chẳng phải họ nhất định phải rất nữ tính sao?」
「…Cứ phải là như thế à?」
Nhắc mới nhớ, cái cô tiền bối kia, với cả cô tiền bối nọ nữa, dù tính cách có vấn đề nhưng hình như đều nấu ăn giỏi thì phải.
「Đương nhiên rồi. Viết truyện trinh thám thì không được giết người, nhưng viết truyện hài lãng mạn thì nấu ăn đâu phải tội ác. Thế nên, đương nhiên là phải làm rồi. Cảm giác khi giết người thì chỉ có thể tưởng tượng, nhưng cảm giác khi làm đồ ăn cho người mình quan tâm thì có thể trải nghiệm một cách hợp pháp. Cảm xúc khi làm ra món ăn ngon, niềm vui khi tiến bộ, hay nỗi tiếc nuối khi thất bại, nếu có thể trải nghiệm thì ai cũng sẽ trải nghiệm rồi mới viết thôi. Là dân chuyên nghiệp mà.」
Cái kiểu “tất cả tác giả hài lãng mạn đều nữ tính” thì đúng là hơi võ đoán.
…Cái quái gì vậy, cô ta.
Tuy không đi học, nhưng vẫn học hành tử tế đó chứ.
「…Cô không phải viết tiểu thuyết chỉ vì muốn chơi à?」
「Cuộc chơi mà không nghiêm túc thì chán chết. – Việc được ăn ngon là đương nhiên, nhưng vì thế, nấu ăn cũng phải vui nữa.」
Tiên Nữ ngồi đối diện tôi, chống khuỷu tay lên bàn, đặt cằm lên hai lòng bàn tay.
Tiên Nữ nở nụ cười tươi tắn như một nữ chính.
「Này, ngon không?」
Tim tôi giật thót. Khó khăn lắm tôi mới giữ được vẻ mặt bình thản để trả lời.
「Siêu ngon luôn. Tôi vừa nói rồi mà.」
「Đúng vậy. Vui kinh khủng. Nhờ anh mà… có lẽ tôi thích nấu ăn hơn rồi. – Cảm ơn nhé, đây sẽ là một tư liệu hay đấy.」
「──────」
Thật sự, nếu một cô gái dễ thương nói như vậy, có lẽ tôi sẽ mê mẩn mất.
Mặc dù có kèm theo từ “tư liệu” hơi khô khan, tôi vẫn không khỏi dao động.
「…Tư liệu nhỉ. ‘Công việc’ mà cô nói là cái này à?」
「Đúng vậy. Anh thấy có tham khảo được chút nào không?」
「Rất nhiều.」
Dù không được khuyên bảo trực tiếp… nhưng tôi cảm thấy mình đã nắm bắt được một manh mối nào đó.
Tiểu thuyết do Tiên Nữ viết – người “làm việc như một cuộc chơi” – đáng ghét thật, nhưng lại rất hay.
Hay một cách kinh ngạc, và bán chạy khủng khiếp.
Rốt cuộc lý do là gì?
Khác biệt giữa cô ấy và tôi – người cũng “làm việc như một cuộc chơi” hồi mới ra mắt – là gì?
Ba năm trước, tôi biết mình thiếu gì hồi mới ra mắt.
Là sự liều lĩnh. Là thái độ của một người chuyên nghiệp, muốn làm cho độc giả vui vẻ một cách bất chấp tất cả.
Thứ đó… tôi cảm thấy cô ấy, người nói rằng mình làm mọi thứ như một cuộc chơi, lại sở hữu một cách đầy đủ.
Có lẽ còn mạnh mẽ hơn cả tôi, người làm việc một cách nghiêm túc.
Hơn thế nữa. Tôi cảm thấy cô ấy còn tích lũy thêm những điều cộng hưởng khác.
Đó chắc chắn là kiểu tư duy mà nhân vật chính trong truyện tranh thể thao thường có.
Một luận điệu tinh thần khó hiểu kiểu như “vì vui vẻ hơn bất cứ ai nên mới mạnh mẽ”.
Dù vậy, liệu có đáng để suy nghĩ lại không? Mặc dù có hơi hâm hâm một chút, nhưng đây là lời nói của một người có thành tích thực tế, chứ không phải nhân vật trong truyện tranh.
Đoạn văn viết với tinh thần bừng bừng nhiệt huyết nhất định sẽ hay hơn –
Việc được ăn ngon là đương nhiên, nhưng vì thế, nấu ăn cũng phải vui nữa –
Tôi làm mọi thứ như một cuộc chơi thôi mà –
Những lời Tiên Nữ nói với tôi cứ luẩn quẩn trong đầu.
Thành tích áp đảo của đối thủ đang bóp nghẹt trái tim tôi.
Nghĩa là… nghĩa là sao đây? Tôi phải làm gì? Tôi nên làm gì?
Làm thế nào để tôi có thể viết được một cuốn tiểu thuyết hay hơn bây giờ?
Tôi có nên vừa giữ nguyên sự liều lĩnh và những điều tương tự, vừa làm việc vui vẻ hơn không?
Cụ thể là làm cách nào?
Không như Tiên Nữ, người đã nổi tiếng ngay từ tác phẩm đầu tay, tôi đã thấm thía rằng công việc thật khổ cực và chẳng được đền đáp bao nhiêu? Ngay cả bây giờ tôi vẫn bị từ chối liên tục, không biết bao giờ mới hoàn thành được tác phẩm, và ngày càng cảm thấy không thể thắng nổi Tiên Nữ nữa rồi –
Đầu tôi như muốn nổ tung vì lo lắng đến phát điên rồi đây này?
Câu trả lời, lúc nào cũng ở ngay cạnh tôi.
Việc nhận ra điều đó vẫn còn cần thêm một chút thời gian nữa.
Và rồi──
Cô giáo Elf Yamada vẫn không khởi động phần mềm soạn thảo văn bản.
Mặc cho cô ấy đã nói những lời đường mật "ngầu lòi" đến thế.
…Này này, cứ đà này mà cô ấy không viết bản thảo thì tôi thắng trắng vì đối phương bỏ cuộc mất thôi?
…Thật sự, cô ấy định làm thế nào đây…?
Khi trời đã sẩm tối, màn đêm buông xuống…
Tôi hai tay xách lỉnh kỉnh túi quà lưu niệm, rồi rời khỏi Crystal Palace.
“...Món ăn ngon đến kinh người thật đấy…”
Tôi ngẩn người lẩm bẩm.
“Thậm chí còn được phần cho cả em gái nữa.”
Tuy hơi chạnh lòng nếu bị em so sánh với món tôi nấu, nhưng chắc con bé sẽ thích lắm đây.
“...Chắc là đói rồi. Đưa nhanh cho con bé thôi.”
Tôi bước vào nhà. Chầm chậm leo lên cầu thang dẫn tới 'Căn phòng bí mật'.
Mỗi bước chân đi lên, tôi lại có cảm giác cơ thể mình nặng nề hơn.
Tại sao ư?
Một phần là vì đã bị áp đảo bởi cô tác giả truyện chuyển thể anime chẳng chịu làm việc đó…
── Đồ biến thái.
Từ vụ việc đó, tôi chưa nói chuyện với em gái một lời nào. Ngay cả mặt mũi cũng không nhìn thấy.
Tuy chỉ là trở lại trạng thái ban đầu mà thôi…
Lên tới tầng hai. Tôi đứng trước 'Căn phòng bí mật',
“Aish!”
Tôi lắc đầu, xua đi những cảm xúc tăm tối.
Là anh trai, thì không thể để em gái mình thấy bộ dạng thất thần, chán nản được.
“Hít vào, thở ra… Được rồi.”
Hít thở sâu để trấn tĩnh, rồi chuẩn bị──
Kétt…
“Ơ?”
── Tôi định cất tiếng gọi thì 'Căn phòng bí mật' đã chủ động mở ra trước.
“…………”
Người mở cửa xuất hiện, tất nhiên rồi, là em gái tôi trong bộ đồ ngủ.
Thế nhưng…
“…………………………………………”
Dù Sagiri đã đích thân mở cửa, tự mình bước ra đứng trước mặt tôi, vậy mà lại chẳng nói một lời nào.
Con bé cứ thế im lặng, chằm chằm nhìn tôi. Từ đôi mắt vô cảm đó, tôi cảm nhận được một áp lực kỳ lạ.
“...Sa-Sagiri?”
“…………………………………………”
Dù tôi đã lên tiếng, phản ứng của con bé vẫn không thay đổi.
Sự im lặng ngượng ngùng cứ thế kéo dài.
Khi tôi không chịu nổi áp lực, gần như muốn bật khóc… thì cuối cùng em gái tôi cũng có hành động.
“…………”
Sagiri, vẫn với vẻ mặt vô cảm, co ngón trỏ lại, gật gật như ra hiệu.
Cử chỉ này…
“...Ý là kêu anh vào hả?”
“…………”
Sagiri không phủ nhận cũng chẳng khẳng định, chỉ lườm một cái khiến tôi rợn sống lưng, rồi quay lưng đi.
“Ơ, này!”
Tôi có cảm giác nếu cứ đứng nhìn, cửa sẽ bị đóng lại mất, nên vội vàng chạy theo em gái vừa quay vào phòng.
Và thế là, tôi lại một lần nữa “xâm nhập” vào 'Căn phòng bí mật'.
Căn phòng của em gái tôi vẫn không khác gì lần trước tôi được vào.
Chỉ có một điểm khác biệt duy nhất… là rèm cửa ban công đã được kéo ra.
“Dù anh đã viết trong memo rồi, nhưng không được để cửa mở toang đâu. Có một kẻ điên sống ở nhà bên cạnh đấy.”
*Hắt xì!* Không hiểu sao cảnh Elf hắt hơi lại chợt hiện lên trong đầu tôi.
Sagiri quay lại nhìn tôi, ở giữa phòng, và cắn chặt môi dưới.
“………………”
Về phần mình, tôi đã cố gắng bắt chuyện để phá vỡ bầu không khí ngượng nghịu này, nhưng hình như áp lực từ em gái càng tăng thêm thì phải. N-Tại sao chứ…? Mình chọn đề tài sai rồi sao…?
Khốn thật… Tôi không biết phải làm sao nữa.
Thật đáng xấu hổ. Tâm trạng của nhân vật thì tôi đã viết hàng vạn trang giấy rồi, thế mà đến cảm xúc của cô em gái sống cùng nhà tôi còn không hiểu nổi. Không hiểu thì không hiểu, nhưng không làm gì cả thì không được. Nghĩ đi…!
“À… nói đến nhà bên cạnh, thì đây.”
Tôi giơ gói quà lưu niệm mang về từ nhà Elf lên cho em xem.
“Hàng xóm cho đấy. Ngon lắm, em ăn thử xem.”
“………………Không cần.”
Cứ tưởng cuối cùng con bé cũng chịu nói chuyện…
“Không cần là sao…? Em đói bụng mà?”
“……………………”
Sagiri lại phụng phịu im lặng. Con bé không phải lúc nào cũng vô cảm, thậm chí còn là đứa dễ để cảm xúc lộ ra mặt, thế mà… tôi lại không tài nào đọc được rốt cuộc là con bé đang nghĩ gì.
Tôi đặt đồ xuống, rồi chậm rãi nói chuyện với con bé.
“Này… anh không biết em giận gì, nhưng em không nói thì anh sao mà biết được.”
“…………Đồ nói dối.”
“Nói dối? Ai cơ?”
Sagiri bĩu môi hờn dỗi, rồi chỉ vào mặt tôi.
“...Anh à?”
“...Đúng vậy.”
“Anh nói dối… ư. Xin lỗi, anh không có nhớ gì. Ý em là sao? Giải thích cho anh nghe đi.”
Cuộc đối thoại lòng vòng cứ thế tiếp diễn.
Từ lần gặp trước, con bé đã không chịu nói chuyện với tôi, nên tôi hiểu là con bé đã giận tôi từ trước rồi. Nhưng tại sao khi thấy quà của hàng xóm, cơn giận của con bé lại càng tăng lên?
Tâm tư của em gái tôi đúng là một mớ bí ẩn.
“...Là tại…!”
Rồi chữ "là tại" tiếp theo lại chẳng thốt ra được.
Sagiri── Eromanga-sensei.
Khi livestream, con bé nói chuyện giỏi đến thế, vậy mà khi đối mặt thế này, lại trở nên cực kỳ vụng về.
“Ư, ư ư… ư ư…”
Vì quá sốt ruột, con bé nhắm chặt mắt lại, rồi vung vẩy hai nắm đấm loạn xạ.
Tôi cũng cố gắng thấu hiểu cảm xúc của Sagiri, nhưng chẳng hiểu được chút nào.
“Hứ!”
Sagiri lườm tôi một cái thật mạnh, rồi từ bàn máy tính, con bé lấy chiếc bảng vẽ. Con bé khom người xuống, xoèn xoẹt xoèn xoẹt, cây bút lướt nhanh trên màn hình.
Chưa đầy mười giây sau, con bé đã hoàn thành bức tranh và dí sát vào mặt tôi.
“Cái này!”
“Nhanh thế! Cái gì đây…? …Không lẽ, là anh sao?”
Thứ Sagiri dí vào mặt tôi là hình minh họa "tôi" được vẽ theo phong cách chibi.
Từ miệng có một bong bóng thoại, bên trong viết: "Hàng xóm ư? Không thân tí nào đâu."
“Sao cái ‘tôi’ này… có khuôn mặt đáng ghét thế. …Cái này thì sao?”
“...!”
Sagiri lại xoèn xoẹt xoèn xoẹt, vẽ thêm một bức tranh mới và dí vào mặt tôi.
Tôi nghĩ bình thường nói ra chắc chắn sẽ nhanh hơn nhiều, nhưng với con bé này, chắc là ngoại lệ.
Sagiri "Pặp pặp!" đập vào màn hình máy tính bảng,
“...Cái này.”
Sagiri cho tôi xem một bức minh họa cô gái tóc vàng khỏa thân hoàn toàn.
“Thấy sao?”
“Thấy sao…?”
Cảm nhận của tôi khi nhìn bức tranh này à? Thì…
“Đau chết mất! Đừng có dùng góc bảng vẽ đập đầu anh nữa!”
“Đồ, đồ ngốc! Không phải vậy! Còn… còn gì nữa chứ…!”
Có phải con bé muốn nói là, còn gì khác để nói nữa không?
“Còn gì nữa, hả?”
Nhìn cô gái tóc vàng siêu gợi cảm khỏa thân này, còn gì để nói nữa… ư…
“...Ừm… cũng không phải là không có, nhưng cái đó chắc không liên quan đâu nhỉ…”
“………………Thử nói xem.”
Không, tôi thật sự nghĩ là nó không liên quan đâu đấy? Nhưng vì bầu không khí không cho phép tôi nói như vậy, nên tôi đành miễn cưỡng nói ra những gì mình nghĩ.
“Anh thắc mắc từ lâu rồi, tại sao em chỉ vẽ những cô gái ngực lép vậy?”
“...!”
Sagiri đỏ mặt phừng phừng và ngửa người ra sau.
Cơn giận dữ của Sagiri đối với tôi yếu đi trông thấy.
“Đó, đó là…!”
“Dù anh có yêu cầu vẽ ngực nữ chính to hơn thì em cũng phớt lờ mà phải không?”
“Đâu, đâu có. …Em đã cố gắng vẽ to ra một chút mà.”
“Đến mức phải nhìn kỹ mới nhận ra ấy chứ.”
Hồi mới ra mắt, tôi đã nỗ lực hết sức đưa ra yêu cầu đó nhưng kết quả vẫn vậy, nên tôi đành từ bỏ việc đưa các nhân vật ngực bự vào truyện.
Vì con bé không chịu vẽ.
“…Tại vì…”
Sagiri lí nhí nói gì đó. Mặt con bé vẫn đỏ gay, ánh mắt thì trừng trừng.
Khi tôi nói với Elf rằng “cảnh nữ chính xuất hiện lần đầu tệ hại”, cô ấy cũng có vẻ mặt như thế này. …Đây rồi… Con bé Sagiri này… chắc chắn là đã hoàn toàn nổi máu ăn thua rồi.
Cuộc đối thoại vừa rồi, có vẻ là một điểm mấu chốt không thể nhượng bộ đối với Eromanga-sensei.
“Về tranh người lớn! Em có những nguyên tắc riêng… vì vậy…!”
Sagiri, bằng chính giọng nói của mình, đã nói rõ ràng như thế này:
“Những gì chưa từng thấy tận mắt thì em không muốn vẽ!”
…………………………
Không gian chìm vào tĩnh lặng.
“Ừm… ”
Về tranh người lớn, em có những nguyên tắc riêng, vì vậy chỉ muốn vẽ những gì mình đã thấy tận mắt.
Có lẽ nó cũng tương tự như câu chuyện “lấy tư liệu” mà Elf vừa nói chăng. Tôi cũng không phải là không có những “nguyên tắc” như vậy, nên tôi phần nào hiểu được cái lý lẽ đó…
Nhưng phát ngôn của Sagiri có một vấn đề lớn.
“…Vậy là từ trước đến nay, tất cả… những gì em đã vẽ… đều là những thứ em đã thực sự nhìn thấy tận mắt ư?”
“Làm gì có chuyện đó. Những thứ không kiếm được tư liệu hay… những chủng tộc dị giới, tinh linh trong 'Ngân Lang', cũng có rất nhiều thứ chỉ có thể vẽ bằng trí tưởng tượng. Nhưng những thứ như đồ lót, cơ thể người, những thứ mà ai cũng từng thấy qua thì em không muốn vẽ nếu chưa nhìn tận mắt một lần.”
“Không, cái mà anh muốn nói không phải chuyện đó.”
“...Hả?”
Vì tôi thấy con bé có vẻ không hiểu, nên tôi nói lại lần nữa.
“Khi em vẽ những bức tranh người lớn đó… thì…”
“Á!”
Chắc con bé đã hiểu ra ý tôi nói – Sagiri "Bópp!" một tiếng, mặt đỏ bừng nhanh hơn nữa.
Tôi mở miệng, định hỏi câu hỏi quyết định.
“‘Tận mắt’ nghĩa là cái gì mà…”
“Đừng nói!”
Bụp! Sagiri dùng bảng vẽ đập thẳng vào đỉnh đầu tôi bằng tất cả sức lực.
“Đồ ngốc! Đồ ngốc! Đồ ngốc! Đồ dê xồm! Đồ biến thái! Anh trai lại nữa rồi…!”
Bụp! Bụp! Bụp! Bụp! Cùng với lời chửi rủa, mặt tôi bị đập tới tấp.
“Dừng…! Xin lỗi…! Đau…! Đồ cùn dai quá đấy chứ!”
Bảng vẽ không phải làm từ màn hình tinh thể lỏng và nhựa ư!?
Sao lại có tiếng động như bị đập bằng tấm sắt thế này! Hàng đặt làm đặc biệt à!?
“...Hộc, hộc, hộc.”
Với thể lực yếu kém của một đứa ở lì trong nhà, Sagiri nhanh chóng hụt hơi.
…Bức tranh người lớn mà Eromanga-sensei đã vẽ khi livestream trước khi Megumi đến nhà lần đầu tiên cũng có tư thế rất độc đáo, với phần hông ưỡn ra và chiếc quần lót dây lọt vào giữa khiến ai cũng phát sốt.
“…Không lẽ, cái bức vẽ khoe vòng ba đó…”
Tôi nhìn tấm gương đặt ở một góc phòng, qua khe hở từ cánh tay đang che mặt.
…Con bé Sagiri đó… nhìn vào tấm gương đó…
“Hừ! Không phải mà──!”
Bụp! Bụp bụp bụp bụp bụp bụp!
“Anh đã nói gì đâu! Bình tĩnh đi!”
“Anh chắc chắn đã tưởng tượng rồi! Ngay bây giờ, anh đang nghĩ về những chuyện rất đen tối về em…!”
Với cơn giận và sự xấu hổ đã vượt quá giới hạn, Sagiri kích động đến mức mặt muốn bốc hỏa.
“Anh có nghĩ gì đâu!”
“Nói dối!”
Sagiri vừa thở dốc vừa đập tôi, miệng không ngừng luyên thuyên.
“Chắc, chắc chắn! Anh đã tưởng tượng cảnh em quỳ bốn chân, nhìn vòng ba của mình để vẽ bức tranh người lớn đó! Anh còn nghĩ là em đã mua quần lót dây vì chuyện đó, đúng là đồ dê xồm mà!”
“Thật sự là anh chưa từng nghĩ đến mức đó đâu!”
Vì chính con bé đã tự thú, nên giờ tôi mới nghĩ đó đúng là một cô em gái "đen tối".
“Ực.”
Chỉ thấy Sagiri nghiến răng ken két, đôi mắt rưng rưng nhìn chằm chằm tôi.
Chết rồi... Con bé sắp khóc!
– Sagiri! Nghe đây!
Tôi chợt gào lên, phá tan sự im lặng.
– Anh trai ấy à! Với em gái thì! Tuyệt đối không bao giờ nghĩ đến chuyện bậy bạ đâu!
– !
Chắc là bị vẻ mặt nghiêm trọng của tôi làm cho giật mình, vai Sagiri khẽ run lên.
Cô em thì thầm, như thể đang thăm dò thái độ của tôi.
– ...Thật không?
– Ừ, thật mà!
– ...Dù có giặt giùm quần lót dây thì anh cũng không coi em là con bé bậy bạ rồi... khinh bỉ em ư?
– Làm gì có chuyện đó!
Tôi quả quyết.
Mà khoan, cái đồ tôi giặt lần trước, đó là quần lót dây hả?
Nhìn thoáng qua cũng đâu có biết! Hơn nữa, em gái NEET của tôi lại sở hữu quần lót dây ư, chuyện này đã vượt ngoài sức tưởng tượng của tôi rồi!
– Nếu lo lắng đến vậy thì anh nói thẳng nhé. Anh quyết định rồi, anh sẽ là anh trai của em. Anh quyết tâm khiến em công nhận mình. Cho nên, dù em có biến thái đến mức nào, anh cũng sẽ không nghĩ bậy, không làm chuyện mờ ám, và quan trọng nhất, tuyệt đối sẽ không bao giờ coi thường em!
Tôi ưỡn ngực, nói lên niềm tin của mình.
– Vì đó là phận sự của một người anh!
Vậy nên cứ yên tâm đi, Sagiri.
Bảo vệ em gái chính là bổn phận của người anh.
...
Sagiri im lặng lắng nghe lời tôi nói, gương mặt mang một biểu cảm phức tạp. Bình thường, cảm xúc của con bé dễ hiện rõ trên mặt, nhưng lúc này, tôi lại chẳng tài nào... phân biệt được.
Nếu buộc phải nói, đó là một mớ hỗn độn của "vui, giận, buồn" trừ đi "sướng".
– Đồ ngốc.
Sagiri hậm hực nói ra câu đó.
– Em không quen, không tin cái người anh trai biến thái và nói dối ấy đâu.
À... đúng rồi.
– ...Hóa ra chuyện tôi nói dối là như vậy.
Tôi nhìn lại hung khí mà Sagiri đang cầm trong tay – không, là bức vẽ trên màn hình bảng vẽ điện tử, một cô gái tóc vàng khỏa thân toàn tập.
– Bức vẽ đó... chẳng lẽ là Elf... là cô hàng xóm Yamada-san sao?
...
Sagiri không trả lời, chỉ quay mặt đi.
– Đúng là vậy rồi? Cái cô gái khỏa thân gợi cảm này thì liên quan gì đến chuyện tôi nói dối?
– ...!
Phập! Xoèn xoẹt xoẹt xoẹt!
Sagiri lại một lần nữa lia bút trên bảng vẽ điện tử.
Con bé nhanh chóng hoàn thành bức vẽ, rồi phụng phịu dí màn hình vào mặt tôi.
– ...Đây.
– ...Ưm...
Trên màn hình Sagiri đưa cho tôi, là hình ảnh "tôi" được vẽ theo kiểu chibi giống hệt lúc nãy.
Với khuôn mặt khó chịu, "tôi" đang nói: "Cô hàng xóm hả? Không hề thân thiết chút nào!"
– Cái này nữa.
Sagiri vẫn dí chiếc máy tính bảng vào mặt tôi, dùng ngón tay lướt trên màn hình.
Ngay lập tức, hình ảnh hiển thị chuyển sang một bức vẽ khác—
Hình ảnh một cô yêu tinh (Elf) khỏa thân cực kỳ gợi cảm, và "tôi" đang cười tủm tỉm biến thái nhìn cô ấy, nói "Hí ha hí hửng!"
– ...C-cái này...
Khừ khừ. Khóe miệng tôi giật giật.
– ...Cái này nữa.
Sagiri tiếp tục vuốt màn hình.
Hiện ra hình ảnh tôi và cô Elf đang trò chuyện vui vẻ trong phòng làm việc của cô Elf.
– ...Ư... ực...
Tôi liếc nhìn tấm rèm chưa đóng hết trong phòng Sagiri.
Thì ra là vậy... Tôi đã nghĩ là có gì đó bất thường... Một đứa NEET đâu đời nào tự nhiên mở rèm cửa... Hóa ra là chuyện này.
– ...Sagiri, em làm cái quái gì thế?
– Tiếp.
Sagiri lại vuốt màn hình.
Xuất hiện hình ảnh "tôi" mang theo quà cáp, cười toe toét và nói:
"Mang quà ngon về rồi đây. Em đói bụng đúng không?"
Sagiri tiếp tục vuốt màn hình.
"Cô hàng xóm hả? Không hề thân thiết chút nào!"
Xoèn, xoẹt, xoẹt—
Bốn bức tranh trên liên tục được thay đổi, chiếu đi chiếu lại trước mắt tôi.
—"Cô hàng xóm hả? Không hề thân thiết chút nào!"—
Sagiri lặp lại, giọng quả quyết.
– Đồ dối trá.
– Đâu có thân thiếttttt đâuuuuuuu!
Cái gì thế này... Một lời buộc tội rườm rà và khó chịu làm sao!
Sagiri vẫn thì thầm với giọng trầm.
– Đồ dối trá.
– Thì tôi nói là không dối mà! Đúng là gần đây tôi thường xuyên sang nhà hàng xóm thật, nhưng đó là có lý do!
Mà khoan, chuyện này có cần phải giải thích không chứ? Lần này tôi tuyệt đối không hề nói dối, nhưng giả sử tôi có thật sự nói dối và thân thiết mùi mẫn với cô hàng xóm đi nữa thì sao?
Tại sao Sagiri lại giận dỗi, không nói chuyện với tôi, rồi lại đơn phương buộc tội tôi như vậy chứ?
Tôi không hiểu.
Sagiri tiếp tục tra hỏi tôi.
– Lý do là gì?
– Chuyện đó thì...
Hiện tại, tôi đã hứa với "cô hàng xóm" kia rằng: "Để có một trận đấu công bằng, tôi sẽ tìm cách nhờ thầy giáo Ero Manga đọc bản thảo của Elf."
Thú thật, đây là một cơ hội để tiết lộ thân phận thật của tác giả Elf Yamada cho Sagiri.
...Nhưng tôi không muốn nói.
Dĩ nhiên tôi sẽ giữ lời hứa và sẽ tìm cách nhờ đọc bản thảo của Elf bằng mọi giá.
Nhưng tôi không muốn cho em gái biết rằng người sống cạnh nhà tôi là tác giả nổi tiếng Yamada Elf sensei.
Không, không, đừng lảng tránh nữa.
Dù đã hứa sẽ có một trận đấu công bằng, tôi vẫn còn băn khoăn.
Tôi không muốn nói rằng có một người cùng ngành, nổi tiếng và bán chạy hơn tôi rất nhiều, lại sống ngay cạnh nhà, cũng khao khát sức mạnh của thầy giáo Ero Manga mạnh mẽ như tôi, và có lối sống tương tự Sagiri khi không đến trường. Tôi sợ rằng mình sẽ bị tước mất cộng sự quan trọng của mình, nên tôi không muốn.
Ngay cả bản thân tôi cũng nghĩ mình thật yếu kém và đáng xấu hổ.
– ...Bây giờ, tôi vẫn chưa thể nói.
Tháng sau tôi sẽ nói.
Khi bản thảo của cả hai đã hoàn thành, khi em đã đọc và khi mọi chuyện đã được giải quyết.
Đến lúc đó.
– Vậy à.
Sagiri dường như thất vọng với câu trả lời của tôi. Với đôi mắt vẫn đượm buồn, con bé lẩm bẩm.
– ...Đồ dối trá. Mãi mãi, mãi mãi, toàn là dối trá thôi. Người anh trai như anh...
Sagiri quả quyết nói rõ.
– Em ghét anh trai!
Những lời đó không còn là sự buộc tội vì "tôi đã thân thiết với Elf" nữa.
Đó là sự đánh giá từ em gái tôi, dành cho tôi – người đã sống chung dưới một mái nhà với tư cách anh em suốt một năm qua, dù chỉ là tạm thời.
– Ghét tôi, sao.
– Ghét lắm. Không muốn nhìn mặt nữa.
Không tồi chút nào. Không phải lúc để sốc hay chán nản.
Izumi Masamune, mày phải hiểu, nếu không đưa ra quyết định ở đây, mày không phải là một người anh trai.
– Vậy thì, anh sẽ chứng minh là mình không nói dối.
– ...Bằng cách nào?
Giờ là lúc để truyền đạt quyết tâm của tôi.
– Đã quyết rồi còn gì. Việc anh có thể làm chỉ có một thôi.
...Có chuyện gì vậy?
– Suốt một năm qua, anh đã nghĩ đi nghĩ lại về một chuyện. Làm sao để em gái có thể tin tưởng mình. Làm sao để có thể đến gần với vai trò anh trai của Sagiri hơn một chút. Làm sao để được em công nhận.
...
– Và rồi tháng trước... anh đã biết được bí mật của em. Anh đã biết được thân phận thật của người đã cùng anh làm việc suốt bấy lâu.
"Fuhahahahahaha! Tôi thấy phấn khởi quá đi mất!"
Cảm giác hừng hực khí thế lúc đó, khi tôi đã nắm được cơ hội để đến gần hơn với em gái.
"Đây là một cuộc đấu! Tôi sẽ không nhường cộng sự của mình cho cô đâu!"
Cảm giác lúc đó, khi tôi mạnh miệng nói rằng sẽ đánh bại cái gã tác giả nổi tiếng với anime kia.
– Anh đã suy nghĩ rất nhiều. Đã hành động cũng rất nhiều.
Sự bùng cháy của động lực là điều tôi chưa từng cảm nhận được kể từ khi ra mắt – giống như lần đầu tiên nhận được phản hồi về tác phẩm của mình, giống như lần đầu tiên cuốn sách do mình viết được bày bán ở hiệu sách — tôi đã nghĩ rằng "Hay thật!"
"...Em thấy rất vui. Vui khi vẽ tranh, vui khi livestream và trò chuyện với mọi người."
"Đồ ngốc! Ngốc! Ngốc! Đồ biến thái! Đồ bệnh hoạn!"
Tôi đã rất vui khi có thể trò chuyện với em gái. Tôi đã rất háo hức không biết sẽ làm gì tiếp theo.
Có lẽ dạo gần đây tôi đã—
Hành động với cùng một cảm giác như thầy giáo Ero Manga, người đã vẽ tranh một cách ngốc nghếch vì quá vui. Suốt ngày tôi cứ mãi suy nghĩ về em gái và thầy giáo Ero Manga, quên cả ăn ngủ mà viết tiểu thuyết mới.
– Và rồi, cuối cùng anh đã nhận ra.
Tôi đã gần như vượt qua thử thách khó khăn là làm việc một cách vui vẻ.
– Cuối cùng – tôi cũng đã biết được việc mình cần làm.
Nghe mà ngạc nhiên chưa!
Bí quyết để luôn tràn đầy nhiệt huyết, làm việc thật vui vẻ và viết ra những cuốn tiểu thuyết cực kỳ thú vị.
Tuyệt chiêu để khiến biên tập viên cứ cằn nhằn phải cứng họng, để đánh bại cái gã tác giả anime phiền phức, để tiếp tục được thầy giáo Ero Manga vẽ những bức tranh tuyệt vời, để giành được sự tin tưởng của em gái đáng yêu và trở thành anh trai số một Nhật Bản – Đòn sát thủ lật ngược tình thế một phát ăn ngay.
Một kỹ năng độc nhất vô nhất hạng S, chỉ mình tôi, một lần duy nhất trong đời và trên thế giới này, mới có thể sử dụng.
Đó là—
– Sagiri! Anh sẽ!
– Anh sẽ biến em gái mình thành nữ chính!
Tôi đã hét lớn vào Sagiri – vào em gái tôi.
...Hả?
Sagiri hoàn toàn bất ngờ, mắt tròn xoe.
– Anh, anh, anh... anh đang nói gì vậy?
– Em không nghe thấy sao? Anh sẽ viết một light novel lấy "em gái" làm chủ đề! Giống như cái người kia, vì quá yêu những cô bé nhỏ nhắn, cuối cùng đã viết ra một tác phẩm kiệt xuất với nữ chính là một học sinh tiểu học đáng yêu! Giống như tác giả nổi tiếng mê khỏa thân, vừa khỏa thân vừa chơi piano, vừa vạch ra một câu chuyện tình hài hước vừa gợi cảm vừa thú vị! Giống như cái người mê vẽ tranh gợi cảm kia, người luôn khiến anh cảm động—
Tôi hít một hơi thật sâu rồi dứt lời.
– Anh sẽ viết một câu chuyện về em gái – điều anh yêu quý nhất trên đời! Anh sẽ lấy chính trái tim mình làm chất liệu để tạo nên "cuốn light novel đỉnh cao"!
—!
Mặt em gái tôi đỏ bừng như lửa. Con bé vồ lấy chiếc tai nghe và đội lên.
Với giọng nói được khuếch đại qua loa, con bé gào lên như phun lửa.
– Một chút cũng không vui! Không vui không vui không vui! Như vậy thì em sẽ không mở lòng đâu mà chỉ thấy ghê tởm thôi! Em ghét cay ghét đắng cái người anh trai nói dối! Em không tin đâu! Mau ra ngoài đi! Kệ em đi!
Một sự cự tuyệt dữ dội như muốn thiêu rụi tất cả.
Lời nói của tôi không đến được tai em gái.
Và rồi...
Cánh cửa "căn phòng bị khóa" lại đóng chặt một lần nữa.
Cũng giống như trái tim của Sagiri.
Vài ngày trôi qua, đã đến giữa tháng Năm.
Kể từ hôm đó, tôi chưa một lần gặp mặt Sagiri.
Mối quan hệ còn xấu đi hơn cả trước khi tôi nói chuyện với con bé... Thức ăn để trước cửa cũng thường xuyên bị bỏ mặc. Ngay cả việc livestream mà con bé từng làm rất vui vẻ cũng ngừng hẳn.
Tôi lo lắng đến mức trái tim như muốn vỡ tung, và cảm giác tội lỗi như muốn chết đi khi nghĩ rằng mình đã gây ra ảnh hưởng xấu cho em gái.
Dù vậy, tôi vẫn miệt mài viết tiểu thuyết một cách ngu ngốc. Tôi vẫn chuẩn bị thức ăn cho em gái, và tiếp tục gọi tên con bé.
Với ngọn lửa nhiệt huyết cháy hết mình, tôi sẽ làm những gì có thể.
Kể từ lần bị từ chối cuối cùng, tôi không còn nộp bất kỳ bản thảo nào cho phòng biên tập. Cả dàn ý hay kế hoạch cũng không.
Dù với Izumi Masamune – một nhà văn được ban biên tập biết đến là có ngòi bút thần tốc – đây là một điều chưa từng có tiền lệ, nhưng tôi đã quyết định thay đổi cách tiếp cận đối với cuốn "Tiểu thuyết Em gái" (chưa có tên) mà mình đang chấp bút.
Thay vì xem nó như một tác phẩm viết vội để thử vận may, tôi đã quyết tâm, dù có phải chết cũng nhất định phải đưa tác phẩm này ra với độc giả, và dốc toàn bộ tâm huyết vào đó.
Trớ trêu thay, đó lại chính là cách tôi từng làm trước khi ra mắt – cái cách mà tôi đã gạt bỏ để có thể tận dụng lợi thế viết nhanh, sinh tồn trong giới văn chương chuyên nghiệp.
Việc tự mình thay đổi cách làm đã từng thành công – một cách nào đó vẫn giúp tôi trụ vững trong giới chuyên nghiệp – và thử thách với đề tài mới mẻ này thật sự rất vui. Một nguồn động lực vô bờ bến cứ thế tuôn trào trong tôi.
Tất nhiên, không phải mọi chuyện đều tốt đẹp.
Mới hôm nọ, biên tập viên của tôi còn nói: "Trong tuần này, cố gắng nộp gì đó nhé!"
...Nhờ đối tác công việc "đợi bản thảo" là điều tôi chưa từng làm bao giờ.
Tự mình từ chối deadline mà người khác đặt ra thực sự là một điều đáng sợ đối với tôi. Tôi thậm chí còn lo lắng rằng sự nghiệp văn chương của mình có thể kết thúc tại đây. Có lẽ tôi sẽ không bao giờ được xuất bản sách nữa.
Thực tế có thể không đến mức khắc nghiệt như vậy, nhưng câu nói nhẹ nhàng của biên tập viên: "Vậy thì, anh cứ từ từ mà suy nghĩ nhé", nghe mà tôi thấy rợn người đến tột cùng.
Nếu tôi không nộp bản thảo, các vị trí xuất bản sẽ dần bị những tác phẩm khác chiếm lấy. Tôi sẽ lại rơi vào cảnh viết mãi, viết hàng chục cuốn sách mà không thể ra mắt được một cuốn nào, lại thất bại như năm ngoái.
Chẳng mấy chốc, tôi sẽ không còn chỗ đứng, thậm chí cả người hâm mộ cũng sẽ lãng quên mình.
Những tưởng tượng vô cùng thực tế cứ quẩn quanh trong đầu tôi mãi không thôi.
Nỗi sợ hãi khi phải giảm tốc độ viết, lần đầu tiên kể từ khi ra mắt, đã bủa vây lấy tôi.
Tôi, người đang viết say sưa với tinh thần hừng hực lửa khi được viết về thứ mình yêu thích nhất—
Tôi, người đã bỏ thể loại tiểu thuyết chiến đấu để chuyển sang viết tiểu thuyết em gái—
Tôi, người đã thay đổi cách làm đang suôn sẻ để quay về cách làm của cái thời còn chật vật—
Cảm thấy háo hức và phấn khích vô cùng, nhưng đồng thời cũng gần như bị sự lo lắng đè bẹp.
Như những ngày đầu viết cuốn tiểu thuyết đầu tiên—
Tôi cứ thế viết, xen kẽ giữa những đợt sóng cảm xúc tích cực và tiêu cực.
Ôm ấp cả sự hưng phấn lẫn nỗi sợ hãi trong lòng, tôi bước đi trên sợi dây thừng mong manh.