Sau khi Elf bị "giam lỏng", tôi lập tức bắt tay vào công việc trong phòng mình.
Mở máy tính ra, tôi chợt thấy có một email từ biên tập viên phụ trách gửi đến.
Giờ thì tôi đã nói với cô biên tập rằng: "Bản thảo truyện mới, xin đợi thêm một chút."
Quả nhiên không ngoài dự đoán──
Tiêu đề: Truyện mới đâu rồi ta?
Nội dung: Đã giành được suất xuất bản rồi nhé, đang chờ truyện của cậu đóoo ♪
Muốn biết thêm chi tiết thì mai gọi cho tớ lúc năm giờ chiều nha.
Người gửi: Kagurazaka Ayame
"…Thật sự không giống một email công việc chút nào."
Cơ mà── nội dung thì lại chẳng thể bỏ qua được.
…Nghĩa là, nếu kế hoạch được duyệt ngay bây giờ, mình sẽ được xuất bản liền à…?
"Nếu vậy thì phải nhanh lên thôi! Phải bù lại thời gian đã chơi bời chứ!"
Lời khuyên của vị tiền bối tác giả ăn khách kia thì chẳng giúp ích được tẹo nào…
Dù vẫn đang chơi, nhưng tôi cũng đã nghĩ ra… vài ba ý tưởng rồi đấy.
Kế hoạch số một──dù đã được triển khai rồi.
Nhờ Ero-Manga-sensei vẽ những bức minh họa "siêu moe gợi cảm", rồi tạo một bản kế hoạch cực kỳ hoành tráng.
"Cái này chắc chắn sẽ thành công. Có khi còn hơi giống ăn gian ấy chứ."
Thông thường thì chẳng mấy họa sĩ chịu làm những chuyện như vậy đâu.
Tôi thật may mắn. Là một tác giả hạnh phúc.
"Mà này, dù có nhờ vẽ được mấy bức minh họa đỉnh đến mấy, mà nội dung truyện không hay thì cũng vứt đi đúng không."
Cô Kagurazaka này mà nhận được bản thảo nào mà phần mở đầu không cuốn hút, y như rằng cô ấy sẽ loại bỏ ngay lập tức mà chẳng thèm đọc hết. Mà độc giả thông thường cũng vậy thôi.
Chẳng thể mong đợi có ai đó sẵn lòng đọc hết một cuốn sách chán phèo cả. Tôi nghĩ một câu chuyện mà ngay cả biên tập viên phụ trách cũng chẳng thể khen là "hay" thì không nên xuất bản thành sách.
Vì vậy, kế hoạch số hai.
Chỉnh sửa bản thảo hiện tại, loại bỏ hết mọi vấn đề rồi khiến nó trở nên siêu thú vị.
Sau đó, dựa vào bản thảo hoàn chỉnh đó, tôi sẽ làm một bản kế hoạch và cốt truyện, rồi gửi cho ban biên tập.
Nếu bên họ có phản hồi tốt, tôi sẽ gửi ngay bản thảo đã chỉnh sửa.
Nếu bản kế hoạch hấp dẫn, ít nhất họ cũng sẽ kiên nhẫn──đọc khoảng ba mươi trang đầu.
Và rồi, ngay từ đầu phải khiến họ thấy "thú vị" để họ đọc đến cuối cùng.
"…Thông thường thì có lẽ người ta duyệt kế hoạch xong mới viết bản thảo…"
Nhưng giờ thì tôi thấy cách này là hiệu quả nhất.
Tôi viết bản thảo khá nhanh, với lại đây cũng là một kế hoạch nhất định phải được thông qua.
Tới đó thì tôi đã tính toán xong xuôi.
Và tiếp theo. Giờ phải biến bản thảo hiện tại từ "tiểu thuyết chỉ để cho Sagiri đọc" thành "tiểu thuyết mà nhiều độc giả có thể thưởng thức".
"Ưm ừm…"
Tôi bị mắc kẹt ở chỗ đó.
Sửa lại những gì đã viết rồi còn khó hơn viết mới từ đầu.
Đơn giản là vì phải khiến nó hay hơn bản gốc.
Nếu dễ thì tôi đã làm từ đầu rồi.
"Sửa bản thảo" thật sự là một "điểm yếu gây ức chế" cực lớn đối với tôi.
Mà… khi việc sửa chữa thành công và tác phẩm trở nên hay hơn, thì cảm giác thành tựu cũng nhân lên bấy nhiêu.
"Thôi được rồi… giờ phải làm sao đây?"
Vừa lẩm bẩm như vậy.
Đoàng đoàng đoàng!
Sagiri gọi tôi. Tiếng "đoàng đoàng đoàng" ra lệnh "đến đây ngay".
"Rồi rồi, anh tới đây!"
Tôi đứng dậy khỏi ghế, đi về phía "căn phòng bất khả xâm phạm".
Bước lên lầu hai, gõ cửa phòng em gái.
"Sagiri, anh tới rồi đây."
Tôi lùi vài bước khỏi cửa, đợi một lúc, rồi "Gyung!" một tiếng, cánh cửa mở bật ra.
"Ôi chà… suýt nữa thì dính chưởng."
Không thể đỡ được, nhưng cuối cùng cũng đã tránh được chiêu "tấn công bằng cửa".
Đại khái là cấp độ "anh trai" của tôi đã tăng lên 2… nhỉ?
Sagiri bước ra khỏi phòng, mặc một chiếc quần jogger bên dưới chiếc váy len, trông kì cục hết sức. Như mọi khi, em ấy đeo tai nghe, và điều tôi chú ý là má em ấy đỏ ửng như bị cảm.
Tôi hỏi cô em gái: "Này… em có sao không?"
"Gì cơ?"
"Thì… mặt em đỏ bừng cả lên kìa."
"Hả?"
Sagiri dùng tay vỗ vỗ vào đôi má bầu bĩnh của mình.
Rồi em ấy nở một nụ cười ranh mãnh… một biểu cảm tôi chưa từng thấy.
"────"
Tim tôi đập thình thịch. …K-khuôn mặt dâm đãng này là sao đây…
"Fufu… đang phấn khích."
"Ph-phấn khích?"
Ơ, ý là sao? Đương nhiên tôi đã nghĩ theo nghĩa đen của từ "phấn khích" rồi──
"Cái này! Nhìn này!"
*Đoàng.* Sagiri với đôi mắt rạng rỡ vì hưng phấn, ép chiếc máy tính bảng vào ngực tôi.
"Ô-ồ?"
Gì đây gì đây? Đưa máy tính bảng cho tôi nghĩa là── bức minh họa tôi nhờ đã hoàn thành rồi sao?
Tôi cúi xuống xem. Trên đó là hình một cô gái được vẽ──
"Này! Cái quái gì đây!"
Thấy vậy, tôi không nhịn được mà phải hét lên.
Bởi vì cô gái đó là một loli tóc vàng, mặc váy lolita bồng bềnh.
Và điều đáng nói là, cô ta còn vén váy lên, để lộ quần lót nữa chứ.
"Thấy chưa? Thấy chưa? Tuyệt vời đúng không!"
Cái sự thần kinh của mày khi hớn hở khoe cái hình ảnh gợi cảm này thật đáng sợ.
"Tuyệt vời đúng không! Bức tranh do em vẽ đấy!"
"Dù… đúng là tuyệt thật nhưng!"
Nguồn cảm hứng này, nghĩ thế nào cũng là… cái đó mà, phải không?
"Cái nếp gấp gợi cảm của chiếc quần lót này! Rồi cả khuôn mặt thẹn thùng nữa! Nhìn vào… anh có thấy xao xuyến không?"
Nghĩ đến việc đó là hình mẫu của *cô ta*, tôi không biết mình có nên cảm thấy xao xuyến hay không nữa.
"Fufufufu… Em vẽ đẹp quá nên… muốn khoe với anh."
Không ổn rồi.
Quá đáng yêu…
Tôi yêu em ấy mất rồi.
Chỉ cần nhìn em gái thôi là tôi đã cảm thấy hạnh phúc rồi. Dù trong đầu nghĩ phải "tát" cho em một câu để em tỉnh ra, nhưng…
Tôi cũng vậy, khi viết được một phân đoạn cực kỳ hay, tôi cũng có cảm giác tương tự. Có lẽ về điểm này, tiểu thuyết gia và họa sĩ minh họa đều giống nhau.
Sagiri ôm chặt chiếc máy tính bảng──bức tranh cô bé đã vẽ, với khuôn mặt đê mê.
"Bây giờ em phát trực tiếp để cho mọi người xem có được không?"
"Khoan! Đừng có làm thế!"
"Hả? T-tại sao?"
"Tại sao cái gì mà tại sao! Cái này, nhìn kiểu gì chẳng thấy Elf là hình mẫu!"
"Vâng."
"Đúng chứ! Thế thì không được! Hơn nữa, chắc chắn cô ta sẽ xem buổi phát sóng của em! Vậy thì khi thấy nhân vật y hệt mình mà lại lộ quần lót ra như thế, cô ta sẽ nghĩ gì hả!"
"? …Vui ư?"
"Đang được phát sóng toàn thế giới đấy!? Trong mắt em, sensei Yamada là người có sở thích biến thái cỡ nào vậy hả!"
Khi tôi bình tĩnh "tát" cho em một câu chuẩn mực, Sagiri, đôi mắt em ấy dần dần ầng ậc nước.
"Hu hu… nhưng mà, em đã vẽ được một bức tranh dễ thương thế này mà…"
Chết tiệt…
Việc đưa ra quyết định không công bố tác phẩm của người khác, quả thực khó khăn hơn tôi tưởng.
Cô biên tập viên phụ trách của tôi khi loại bỏ tác phẩm của tôi, chắc chắn chẳng hề nếm trải sự đau khổ này──không hề.
Cái cách cô ấy nói chuyện, nhẹ như không.
Nhưng người đó là người đó, tôi là tôi. Tôi thì──không thể lãng phí một tác phẩm mà Ero-Manga-sensei đã hớn hở khoe với vẻ mặt hạnh phúc đến thế.
Với lại──────
"…Cái đó, em cho anh xem lại một lần nữa được không?"
"……………Ừm, được thôi."
"Cảm ơn. ……………À à… nhìn kỹ lại thì, đúng là như vậy thật."
Đây thực sự là một bức minh họa tuyệt vời đến mức Ero-Manga-sensei vốn cực kỳ khắt khe với tác phẩm của mình, cũng phải tự khen ngợi và "mê mẩn" chính cô gái do mình vẽ ra.
Nếu cứ để nó "ngâm" trong kho thì tiếc lắm.
Hơn nữa, không chỉ vậy. Cái cảm giác như có tia sét chạy qua người này là──
"Úi… úi… tốt lắm!"
──Xin lỗi, Elf!
Trong lòng, tôi thầm xin lỗi Elf──rồi cười và nói.
"Sagiri! Anh sẽ không lãng phí cái nhân vật em vẽ này đâu! Anh sẽ thổi hồn vào nó!"
"Hả?"
Sagiri chớp chớp mắt.
"Ơ, ý anh là sao?"
"Anh nói là sẽ cho nhân vật này xuất hiện trong tác phẩm của anh."
"Ê, ê ê ê…?"
"Anh đã nghĩ ra rồi! Nhìn bức tranh này… anh có thể viết được một phân đoạn siêu thú vị!"
Cảm giác này, rất giống với lúc tôi hét lên rằng sẽ biến em gái mình thành nữ chính.
"Xin lỗi, nhưng anh đã quyết định rồi. Không ai được phàn nàn gì cả. Kể cả em cũng vậy──ừm──đúng rồi, phải thế. Chính nó đây, chính nó đây…! Khà khà khà khà khà! Dần trở nên thú vị rồi đây…!"
Não bộ tôi quay cuồng. Ý tưởng tuôn trào không ngừng, cái này nối tiếp cái kia.
Trong đầu tôi, cô gái đang "hiện diện" trước mắt tôi đã gào thét ồn ào, ngang tàng phá phách, rồi nồng nhiệt yêu đương──đang dệt nên "một câu chuyện mà hiện tại chỉ mình tôi mới thấy".
Tôi cố gắng lắng nghe từng câu thoại của "cô ấy".
Không được bỏ lỡ một lời nào. Bởi vì nếu viết về cô ấy, thì không thể viết ra một kẻ giả tạo được.
Tôi phải thật nhanh chóng, cho mọi người đọc ngay phân đoạn siêu kịch tính này, đọc ngay sự quyến rũ của nữ siêu anh hùng ngông nghênh này. Tôi cảm thấy đó là sứ mệnh không thể thoái thác của mình.
Quá tập trung đến mức tôi hoàn toàn không còn ý thức được những âm thanh xung quanh.
"Rắc!" Tôi quay gót đầy khí thế.
"Được rồi, biết rồi! Anh về phòng ngay! Viết thôi!"
Vừa định chạy đi, tôi cảm thấy có gì đó vướng vào quần áo.
"Hửm?"
Gì thế nhỉ? Đang có hứng mà, đừng có làm phiền chứ.
Tôi khó chịu quay lại, thì thấy em gái đang túm chặt lấy gấu áo tôi.
──À.
"Xin lỗi…"
"…Ưm."
Sagiri ngước nhìn tôi, mắt nheo lại một nửa. Tôi cảm thấy hơi khó xử.
"À, ha ha… Chúng ta đang nói dở chuyện mà nhỉ."
Tôi chắp tay, nhắm chặt mắt, rồi một lần nữa xin lỗi Sagiri.
"Xin lỗi em! Cái tật xấu của anh lại tái phát rồi!"
Là kiểu cứ hễ nảy ra ý tưởng là tôi chẳng còn nghe người khác nói gì nữa. Là kiểu ý thức tôi dồn hết vào cái ý tưởng đó.
"………………"
Sagiri không trả lời.
Ôi, hay là em ấy giận thật rồi…? Tôi rụt rè mở mắt, thì thấy một cảnh tượng bất ngờ.
"…Không sao."
Sagiri không nói gì, từ từ lắc đầu sang hai bên.
Rồi em ấy nở một nụ cười nhẹ nhàng, dịu dàng.
"Fufu."
"?"
C-cái nụ cười này… rốt cuộc là có ý gì…?
Tôi hoàn toàn không hiểu được lý do thay đổi cảm xúc của em gái mình. Dường như em ấy đã hết giận rồi, nhưng…
Trong lúc tôi còn đang thắc mắc nhìn, Sagiri vẫn mỉm cười, rồi thì thầm một câu.
"…………Anh hơi………… kì cục… một chút."
Giọng em ấy quá nhỏ nên tôi không nghe rõ, nhưng má em ấy hơi ửng hồng.
"N-nói gì cơ?"
"K-không có gì hết! Em chỉ nói là anh hơi kì cục một chút thôi!"
Sagiri vội vàng đáp lại với giọng điệu hoảng hốt, rồi cúi mặt xuống, vẫn còn đỏ mặt.
"……………"
Bị em gái nói là "kì cục", thật sự khó chấp nhận quá.
Tôi cứ tưởng em ấy vừa nói một câu gì đó đáng xấu hổ đến mức đỏ mặt chứ.
Thôi, coi như không có chuyện gì, chúng ta quay lại chuyện chính nào.
"N-này, Sagiri. Anh đang băn khoăn không biết làm thế nào để khiến 'bản thảo đó' thú vị hơn, nhưng… anh đã nghĩ ra rồi đấy."
Tôi một lần nữa, dùng lời nói để diễn tả những gì vừa nảy ra trong đầu.
"Anh sẽ cho thật nhiều cô gái dễ thương xuất hiện trong tiểu thuyết của mình! Vì tiểu thuyết nào có nhiều cô gái dễ thương đều siêu thú vị mà!"
"……………………"
Sagiri nhìn tôi đờ đẫn một lúc, rồi buông một câu.
"…S-sao nghe hiển nhiên đến mức ngốc nghếch vậy…"
"Mặc kệ anh!"
Việc làm tốt những điều hiển nhiên mới là quan trọng chứ!
"À ừm… mà này. …Anh vừa nghĩ ra một ý này."
"…Ư-ừm."
「Nếu em vẽ được những bức hình đáng yêu, đến nỗi chính em cũng phải “tan chảy” thì có lẽ… anh lại nảy ra ý tưởng mới, cứ như vừa rồi vậy."
“…………”
Sagiri khẽ mở miệng.
“…………Thật không ạ?”
“Ừ.”
Anh thấy thế này đúng là đi ngược với lẽ thường thì phải.
“Nếu Eromanga-sensei đồng ý thì… em sẽ vẽ tiếp chứ?”
Sagiri chớp chớp mắt liên hồi, rồi sau đó──
“Vâng ạ!”
Một nụ cười rạng rỡ, tươi tắn bừng sáng trên môi em.
Thế nhưng ngay lập tức, em chợt “á!” lên một tiếng như nhận ra điều gì đó,
“……Ng, người tên đó, em không biết đâu!”
Haizz… Đúng là cứ như vừa nhớ ra vậy đó. Anh nghĩ em nên quen dần đi là vừa.
Tôi nén tiếng cười, nói: “Vậy nhờ em nhé.”
Vào ngày hôm sau cuộc trò chuyện của hai anh em.
Sau giờ học. Tôi đang ở trong phòng mình, viết cảnh xuất hiện của nữ chính mới mà tôi đã nghĩ ra hôm qua.
“Ôi chà chà chà chà! Thành công rồi! Hay quá đi mất! À há há há, đúng là không đùa được! Mình đúng là thiên tài mà phải không!? Thánh thần phương nào đây!? Khụ khụ khụ khụ! Chắc chắn thắng rồi! Cái này chắc One Pi*ce cũng chẳng là cái thá gì đâu!”
Vì công việc thuận lợi đến không ngờ, tôi bắt đầu hành xử như đại tác giả Yamada Elf vậy.
Nhưng mà, tôi nghĩ ai cũng vậy thôi khi cảm xúc thăng hoa.
Đại tác giả Yamada Elf chắc là mắc một căn bệnh nan y khiến cho “trạng thái” hưng phấn quá độ này cứ kéo dài mãi không dứt được mất.
“Dù sao thì… mình viết cũng khá đấy chứ.”
Mừng rỡ quá sớm cũng không tốt. Cho đến khi có ai đó đọc và đánh giá, tôi vẫn chưa biết liệu nó có ‘thực sự hay’ hay không. Và hơn hết, việc tạo ra nhân vật xuất sắc như vậy là nhờ công của Eromanga-sensei.
Bằng chứng là, dù tôi đã định thêm nhiều nhân vật nữ khác, nhưng mấy nhân vật đó lại không thành công chút nào.
“Mà nói thật, làm sao mà tạo ra nhân vật mới được cơ chứ! Chịu thôi!”
RẦM! Tôi đổ ập người xuống bàn một cách hùng hồn, gào lên một câu thoại mà một tiểu thuyết gia chuyên nghiệp không đời nào nói ra.
Thường ngày mình tạo nhân vật kiểu gì nhỉ? Mà không phải vừa nãy mình mới tạo được một nhân vật siêu việt hay sao? Chắc là sẽ bị mắng như vậy mất. Nhưng mà, tôi chỉ nhớ là có những lúc mình chợt ‘tách!’ một cái là nảy ra ý tưởng, rồi khi nhận ra thì bản thảo đã hoàn thành mất rồi. Tôi không nhớ rõ mình đã viết nó như thế nào nữa.
Mọi người không phải cũng thế sao?
Khốn thật… Khi phải vất vả mà viết lách thì lại nhớ rõ mồn một.
Đối với tôi, viết tiểu thuyết vừa là giấc mơ như thiên đường, vừa là hiện thực như địa ngục.
“Ừm…”
Khi viết tiểu thuyết chiến đấu, ý tưởng cứ ‘tách tách’ nảy ra như khi tôi đang đấm vào Thất Anh Hùng trong Romancing SaGa 2 vậy. Nhưng lần này, mới chỉ có hai lần tôi ‘tách’ được như thế thôi.
Là khi tôi quyết định viết tiểu thuyết về em gái.
Và khi Eromanga-sensei cho tôi xem những bức tranh siêu moe.
“Gay go thật rồi… Mình đang hoàn toàn dựa dẫm vào Eromanga-sensei mất rồi…”
Tất nhiên là tôi vẫn không ngừng suy nghĩ, nhưng mà tôi cảm thấy lần ‘nảy ra ý tưởng’ tiếp theo sẽ là lúc Eromanga-sensei lại vẽ ra những bức hình mới.
Đó là lúc tôi vô thức ngẩng nhìn trần nhà.
Điện thoại từ Skype trên laptop của tôi reo lên.
“Á… Eromanga-sensei gọi à.”
Nhân tiện, tôi nhớ là mình đã thiết lập chức năng gọi điện để nói chuyện với Elf mà nhỉ.
Sau những trận đập cửa, những cuộc gọi điện thoại, Skype đã trở thành một phương tiện liên lạc mới giữa tôi và em gái… Nghe có vẻ lạ, hai anh em ở chung một nhà mà lại phải liên lạc kiểu đó. Thật kỳ lạ.
Dù sao thì, việc có thêm nhiều cách liên lạc cũng tốt.
Tôi bấm nút trả lời.
“Alo, có chuyện gì vậy?”
“Anh, anh Izumi…”
Tôi nghe thấy giọng của Eromanga-sensei qua bộ đổi giọng.
“Ừm, hơi khó nói nhưng… có một vấn đề nghiêm trọng đã xảy ra.”
“Nghiêm trọng… vấn đề sao? Chuyện, chuyện gì vậy…?”
Trong đầu tôi chợt hiện lên đủ mọi suy đoán xấu.
“Chuyện là… em nhìn những bức vẽ siêu đáng yêu về Elf-chan, nguồn cảm hứng cứ tuôn trào, nên em đã vẽ với phong độ cực kỳ tốt… nhưng mà──”
Với giọng điệu nặng nề, Eromanga-sensei nói ra một ‘vấn đề’ cực kỳ quan trọng.
“Em chỉ vẽ được loli thôi.”
“……………Đúng là, đó đúng là một vấn đề nghiêm trọng rồi.”
Tức là, đại khái là thế này.
Vì Elf, nguồn cảm hứng của em ấy, là một cô bé loli, nên hình ảnh cứ bị cuốn theo, và em ấy chỉ vẽ được những cô gái loli thôi.
“Thôi kệ đi. Chỉ cần dễ thương là được mà phải không?
Dù sao thì em ấy cũng toàn vẽ nữ chính ngực lép từ trước tới giờ mà.
“Em muốn vẽ nữ chính kiểu khác nữa chứ! Với lại, sự đa dạng rất quan trọng mà, phải không?”
Đúng là như vậy.
Có lẽ em ấy cũng muốn vẽ nữ chính ngực bự vì đã luyện tập và vẽ được rồi.
“Anh hiểu vấn đề rồi… nhưng anh cũng không biết phải làm sao cả.”
“Em muốn xem những cô gái dễ thương.”
Eromanga-sensei nói thẳng ra mong muốn của mình. Tôi tự nhiên đáp lại:
“Thế thì nhìn vào gương đi.”
“Anh lại nói mấy cái lời đó nữa rồi!”
Sagiri tắt chức năng đổi giọng, trở về giọng thật và giận dỗi.
“Vì như vậy không được nên em mới nói đấy!”
“Là sao?”
“Thì là… cái đó…”
Sagiri ngập ngừng tìm từ, như thể khó nói lắm, nhưng rồi em nói ra như thể đã tuyệt vọng.
“Như vậy thì vấn đề có giải quyết được đâu chứ? Anh, anh nghĩ tại sao từ trước đến nay em toàn vẽ nữ chính ngực lép?”
“…À.”
──Những thứ chưa nhìn thấy bằng mắt thật, em ấy không muốn vẽ.
“Trong trường hợp của Eromanga-sensei, dù có nhìn chính mình mà vẽ, thì cũng sẽ xảy ra vấn đề tương tự như với Elf.”
“Ưm… Đ, đúng vậy! …Anh bắt em nói ra rồi, vậy phải chịu trách nhiệm đi!”
“Trách nhiệm gì cơ?”
Anh phải làm gì bây giờ?
“Em muốn xem những cô gái dễ thương.”
Sagiri lặp lại câu nói vừa rồi.
“Nếu xem video cũng được thì thần tượng trên TV không được sao?”
“Trước đây thì em cũng hay làm vậy. Nhưng giờ thì em muốn cái cảm giác ‘bíp bíp’ như khi nhìn thấy Elf-chan cơ.”
“Ý em là Elf hợp gu của em?”
Có lẽ nào, đó là lý do em lén lút nhìn trộm phòng cô bé? Nếu vậy, tôi phải thay đổi cách nhìn về Eromanga-sensei rồi.
“Em không biết, nhưng em thấy Elf-chan rất dễ thương. Em đang cố gắng nghĩ cách làm sao để xem quần lót của cô bé tận mắt, từ khoảng cách gần, mà không cần ra khỏi phòng hay để cô bé vào phòng.”
Ôi, một lời thú nhận hết sức bất ngờ!
“Em vẫn quyết không ra khỏi phòng à…”
Việc em không muốn người khác vào phòng cũng khá ngạc nhiên đấy. Tôi thỉnh thoảng còn được em cho vào mà.
“Tóm lại, ngoài Elf-chan ra, em muốn thấy những cô gái ‘bíp bíp’ khác nữa! Để vẽ được những bức hình siêu tuyệt vời, khiến cho anh Izumi phải ‘choáng váng’ khi vẽ nữ chính mới dễ thương!”
“Em nói vậy thì anh cũng thấy nếu không có tranh của em thì công việc của anh cũng chẳng tiến triển được gì, nên anh phải tìm cách hợp tác thôi…
“Bạn bè của anh, không có ai dễ thương, ngực bự, lại có vẻ sẽ cho em xem quần lót sao?”
“Làm gì có ai!”
Mà dù có đi nữa, làm sao mà anh có thể nhờ chuyện đó được chứ! Hay đúng hơn là con bé này, cứ nói đến chuyện vẽ tranh là tính cách lại thay đổi một trời một vực. Chắc phải gọi là ‘chế độ Eromanga-sensei’ mất.
“Vậy, vậy thì… tìm một thứ gì đó thay thế đi!”
“Thứ gì đó thay thế, ví dụ như?”
“Em không biết! Một thứ gì đó có thể thỏa mãn em, cái em đang tìm kiếm, một cô gái cực kỳ ‘bíp bíp’!”
“Ừm… Được rồi, anh sẽ thử nghĩ xem sao.”
Mặc dù đã nhận lời Eromanga-sensei, nhưng… tôi vẫn chưa nghĩ ra được ý tưởng nào hay.
“Bíp bíp thì chịu rồi…”
Tuy không nên nói người khác, nhưng đúng là tôi không hiểu nổi những người theo trường phái cảm giác này.
Đang khoanh tay suy nghĩ, điện thoại của tôi reo.
“Alo, Izumi nghe.”
“A, anh trai! Chào buổi chiều ạ!”
Từ đầu dây bên kia vọng lại một giọng nói hoạt bát.
Người gọi cho tôi là…
“…Megumi sao…”
Jinno Megumi. Lớp trưởng của lớp Sagiri, một cô bé rất thích kết bạn.
Kẻ thù không đội trời chung của Eromanga-sensei, người luôn tìm cách kéo cô bé hikikomori không chịu đến trường ra khỏi vỏ bọc của mình.
“Vâng vâng, là Megumi được mọi người yêu quý đây ạ. Chuyện căn nhà ma, sau đó không sao chứ ạ?”
“Ừ, chắc em lo lắm. Không sao cả. Đó chỉ là người hàng xóm thôi.”
“Ôi chà. Thế thì tốt rồi ạ, không phải ma là được rồi.”
Đúng vậy. Cái con bé Elf đó, làm mấy chuyện gây hiểu lầm…
“Nhân tiện, anh trai… anh nghĩ, bây giờ em đang… mặc đồ gì?”
“À, anh không biết.”
Tôi trả lời, và Megumi thì thầm với giọng nghịch ngợm.
“Trần… truồng♡”
“!” Tôi giật mình cứng đơ trong chốc lát, “Tr, trần…”
Con bé này, vừa nói gì vậy…?
“Hi hi, thật ra bây giờ em đang ở trong bồn tắm ạ.”
Bì bõm. Tiếng nước vọng tới.
Cái, cái gì cơ! Trong bồn tắm sao…!
T, tưởng chuyện gì ghê gớm lắm chứ! Làm tôi cứ hồi hộp mãi thôi!
“Ơ ơ~? Anh trai cứ im lặng vậy… Không lẽ… anh đã… tưởng tượng ra rồi sao?”
“K, không có!”
“Lại nói thế rồi… Ôi~ anh trai biến thái♡”
Megumi cố tình làm tiếng nước “bì bõm” vọng đến, rồi nói:
“Mà này, anh trai biến thái? Sao anh không gọi điện cho em? …Em đã đợi đấy.”
“Tại, tại sao ư…”
Đúng là chúng tôi đã trao đổi địa chỉ liên lạc thật…
Nhưng gọi điện cho một cô bé trung học mà mình mới gặp có hai lần thì quá khó khăn rồi.
“…Không có chuyện gì mà.”
“A! Anh trai lạnh lùng quá. Chúng ta đã hứa với nhau rồi mà.”
“Hứa?
Hứa cái gì cơ? Chuyện gì vậy?
“À này, cái đó ấy mà… Cái… Ấy♪”
Megumi thì thầm với giọng điệu quyến rũ.
“Chuyện liên minh của em và anh trai♡”
“Hóa ra là lời hứa đó!”
Con bé này nói cái kiểu gì mà làm tôi cứ tưởng chuyện gì ghê gớm lắm.
Tôi và Megumi, khi lần đầu gặp nhau, đã lập “liên minh để cải tạo Sagiri”.
“Thế nào rồi, Izumi-chan?”
Giọng Megumi chợt trở nên nghiêm túc hơn một chút. Tuy là một cô bé hơi bồng bột, nhưng việc em ấy lo lắng cho Sagiri là thật. Có Megumi ở cùng lớp với em gái tôi, khiến tôi cảm thấy vững tâm hơn nhiều.
Để sau này, khi Sagiri quyết định đi học.
“Em ấy đã… ra khỏi phòng chưa…?”
Đã một lần, chỉ một bước chân thôi… em ấy đã ra ngoài.
──Tôi không nói ra điều đó. Bởi vì chuyện đó, theo nhiều nghĩa, là rất đặc biệt.
Thay vào đó, tôi nói sang chuyện khác.
“Thế à… Sagiri thì… gần đây có vẻ đã có bạn rồi.”
“Hả? Lại, lại trên mạng sao ạ?”
“Không, là ngoài đời thực.”
“Khoan, chuyện đó, kể chi tiết đi ạ!”
Megumi vồ vập hỏi, với vẻ mặt nghiêm túc mà tôi chưa từng thấy.
“Anh vừa nói rồi mà phải không? Hóa ra con ma là người hàng xóm của chúng ta đó── cô bé đó cùng tuổi với Sagiri. Cô bé cũng không đi học, có hoàn cảnh tương tự Sagiri. Thế là… xảy ra nhiều chuyện lắm… nhưng giờ thì hai đứa đã cùng nhau chơi game rồi.”
Tuy là qua Skype thôi.
Tất nhiên, đó là chuyện về Elf. Nghe xong lời tôi kể, Megumi có vẻ hơi xao động,
“H, hừm… Đ, đó chẳng phải là một tiến triển… đáng kinh ngạc sao?”
“Ừ, là một tiến triển đáng kinh ngạc đấy.”
“Hừm… Em, em có thể nói thật lòng không?”
“Được chứ, cứ nói đi.”
Giọng Megumi hơi run run, vừa được tôi cho phép thì “oàm!” một tiếng nước lớn vang lên,
“Tức quá! Bị vượt mặt rồi! Em muốn là người bạn đầu tiên của Izumi-chan mà!”
Em hét toáng lên.
“…Vậy sao.”
Vì tiếng nói đầy cảm xúc đến vậy, nên tôi hiểu rằng em đang nói thật lòng.
“Cảm ơn em nhé.”
Vì em đã muốn làm bạn với Sagiri đến vậy.
"? Anh vừa nói gì đó à?"
"À không, không có gì đâu."
"Thế ạ? Ưm... nhưng mà trò chơi à. Hay là thế lại hay hơn nhỉ?"
"Cô đang nói chuyện gì đấy?"
"Là kế hoạch mới ạ. Kế hoạch để em làm bạn với Izumi-chan đó."
...Cái con bé này.
"Chuyện 'bắt đến trường' hay 'kéo ra khỏi phòng' cô không nhắc đến nữa à?"
"Cái đó em để sau rồi ạ. Trước mắt thì, mình cứ bắt đầu từ tình bạn đã, hi hi."
"Hừm."
Tích cực thật. Mình phải học hỏi cái tính này của Megumi mới được.
"...Này, tôi cũng, nói thật lòng được không?"
"? Vâng, anh cứ nói đi ạ?"
Hít một hơi thật sâu, tôi mới dốc bầu tâm sự.
"Tôi cũng tiếc nuối. Khi Sagiri có bạn... tôi đã nghĩ mình bị vượt mặt rồi. Y hệt cô vậy."
"............Đúng như em nghĩ mà."
Megumi khẽ khúc khích mỉm cười.
"Chúng ta là đồng đội rồi nhỉ."
"Chắc là thế."
Đồng đội, những người sẽ cùng nhau liên minh.
Có một khoảng im lặng ngắn ngủi. Tôi và có lẽ cả Megumi đều đang nghĩ "chắc phải làm gì đó đây".
Cuối cùng, Megumi lên tiếng trước.
"À ừm... anh trai. Giờ anh có thể gặp em không?"
"...Bây giờ ư?"
Bị con bé này nói mấy câu thế này, cảm giác cứ như bị "cọc đi tìm trâu" vậy.
"Vâng, ngay bây giờ ạ. Nếu không phiền anh thì... em muốn bàn bạc về kế hoạch mới."
"À... ra là thế."
Vậy thì chẳng có lý do gì để từ chối cả. Đằng nào thì tôi cũng đang bí đủ thứ.
Đi bộ vừa suy nghĩ cũng không tồi.
"Được thôi. Tôi đến đâu bây giờ?"
"Để em xem nào. Anh có biết tiệm sách Takasago Shoten ở trước ga không ạ?"
"Tất nhiên rồi, ngày nào tôi cũng đến đấy."
Nói đúng hơn thì đó là nhà của bạn học cùng lớp mà. Tuy nhiên, tôi hơi thắc mắc tại sao lại hẹn gặp ở tiệm sách.
"Thế thì, bây giờ em đi tắm đây... Năm mươi phút nữa, mình gặp nhau ở tiệm sách Takasago nhé."
Tắm gì mà lâu thế.
"Ừ. Thế nhé, gặp lại sau."
"Vâng. Xin nhờ anh nhé... Izumi-sensei~!"
Cạch.
"Ể?"
Ể? Ể? Ể?
Tôi đã có mặt tại tiệm sách Takasago Shoten, nằm ngay trước ga.
Tuy còn sớm so với giờ hẹn với Megumi, nhưng tôi chẳng thể ngồi yên được.
"...Izumi-sensei... ư."
Cách gọi đó... cũng không tệ nhỉ...
Không phải! Cái, cái cái cái cái quái gì thế! Tại sao Megumi lại biết được thân phận thật của mình chứ...!
"Không, có lẽ đã có manh mối rồi..."
Tháng trước, khi Megumi đến nhà tôi, có một cuốn lịch của tác phẩm 'Hắc Long Tái Sinh' của tôi dán ở phòng khách. Lúc đó con bé cũng tỏ ra tò mò về cuốn lịch...
Hơn nữa, bút danh và tên thật của tôi gần như giống hệt nhau.
Nếu ở nhà của Izumi Masamune mà lại dán poster tác phẩm của Izumi Masamune, thì... chắc chắn sẽ bị phát hiện thôi. Nhưng nếu cho phép biện minh, tôi thật sự không nghĩ Megumi có thể lần mò ra được đến đó.
Bởi vì con bé bảo thích truyện tranh lắm, nhưng lại chỉ đọc mỗi "One Piece" là cùng. Bút danh của tôi ghi trên poster lại cực kỳ nhỏ nữa chứ.
Tôi không thể ngờ được là lại bị lộ tẩy.
"Làm thế nào bây giờ... À mà, có làm thế nào được đâu."
Tôi nhanh chóng gạt bỏ mối bận tâm này.
Những vấn đề mà đã suy nghĩ hết sức trong mười phút mà vẫn không có câu trả lời, tốt nhất là nên tạm gác lại.
Đây là một trong những bài học đã khắc sâu vào tôi sau ba năm làm công việc này.
Chỉ có thể làm những gì có thể làm.
"Đúng vậy... đằng nào cũng đã đến tiệm sách rồi... Hay là mình kiếm vài cuốn sách cho Eromanga-sensei nhỉ?"
"Hãy tìm chiếc quần lót của cô gái dễ thương, hoặc thứ gì đó tương tự thay thế."
Một yêu cầu cực kỳ vô lý từ người đồng hành đáng tin cậy của tôi – tuy nhiên, nếu có thể đáp ứng được nó, Eromanga-sensei chắc chắn sẽ nhận được "tín hiệu cảm hứng" và vẽ ra hình minh họa của một nữ chính siêu gợi cảm và đáng yêu.
Và tôi có linh cảm rằng, khi nhìn thấy bức vẽ đó, tôi cũng sẽ lại "lóe sáng" như lần trước.
Vì vậy, tôi rất muốn hoàn thành nhiệm vụ này. Muốn lắm nhưng...
"Cái vụ kêu con gái ngoài đời thật show quần lót thì đúng là bất khả thi rồi."
Lựa chọn còn lại là tìm kiếm các cô gái hai chiều...
Liệu có thể tìm thấy một cô gái hai chiều nào ở đây có thể làm hài lòng Eromanga-sensei không nhỉ...?
Nhân tiện, nói đến các tác phẩm của một tác giả siêu nổi tiếng mà Sagiri cũng có trên giá sách của mình, thì toàn là nữ chính kiểu loli, nên cũng chẳng có tác dụng gì. Chẳng lẽ Elf cũng viết toàn nữ chính kiểu đó vì lý do giống hệt Eromanga-sensei sao?
Nếu đúng là thế... thì họ quả thực là những người giống nhau đến lạ.
Dù tôi đã nghĩ vậy từ lâu rồi.
"A, Mune-kun! Chào mừng cậu!"
Bước chân vào tiệm sách, tôi được chào đón bởi một giọng nói quen thuộc.
Cô bạn học cùng lớp của tôi, cũng là "linh hồn" của tiệm sách Takasago Shoten, Takasago Tomoe.
Sở thích của cô ấy là đọc sách và sưu tầm giày thể thao. Hôm nay, cô ấy cũng đang mặc tạp dề của tiệm và đi đôi sneaker cao cổ màu vàng.
"Ồ, chào."
Tôi đáp lại lời chào gọn lỏn, rồi cô ấy chỉ tay về phía khu sách light novel mới ra.
"Có sách mới đấy~ Cậu cứ tự nhiên xem nhé."
Những cuốn sách mới được xếp chồng thành đống. Hầu hết bìa sách đều có hình các cô gái.
Cuốn nào cũng dễ thương cả nhưng...
"Ưm..."
"Ê ê, khách quý ơi, hôm nay quý khách đang tìm sách gì ạ?"
Thấy cô ấy hỏi với giọng điệu hơi lạ, tôi không ngại ngùng mà thẳng thắn hỏi lại.
"Tìm một nữ chính có thể khiến Eromanga-sensei phải "beeb beeep" lên vì cảm hứng ấy."
"Cái gì thế cha nội."
Tomoe ngớ người ra. Cô ấy suy nghĩ một lát rồi nói:
"'Enkan Shoujo: Circuit Girl' hay 'Shakugan no Shana' gì đó? Mấy kiểu đấy hả?"
"Mấy cuốn đó là những nữ chính khiến tôi 'beeb beeep' lên cơ."
Tôi có đủ cả bộ hai cuốn đó rồi.
"Không phải thế đâu –"
Tôi bèn giải thích tình hình cho Tomoe (nhưng giấu đi thân phận thật của Eromanga-sensei).
"...Hừm hừm, thì ra là vậy."
Thế rồi Tomoe gật đầu, tay vuốt cằm.
"Vậy có nghĩa là cậu, này, cậu đang tìm một cô gái xinh xắn, ngực bự, hợp với tạp dề và giày sneaker, tóc đen để truyền cảm hứng cho Eromanga-sensei hả?"
"Cái vế sau thì không cần cũng được."
"Và từ đó mà cậu nảy ra ý định đến đây, tiệm sách Takasago này đúng không?"
Chẳng nghe lọt tai gì cả.
"...Thì, đúng vậy."
Để mua light novel có nữ chính dễ thương mà.
"Hề hề hề, ôi dào, ngại quá đi mất."
"...Sao cô lại ngượng chứ?"
"Hả? Chẳng phải cậu nói muốn dùng tôi làm mẫu cho tác phẩm mới của cậu sao?"
Tôi có nói thế sao nhỉ?
Tôi lại một lần nữa nhìn kỹ toàn thân Tomoe.
Vùng ngực đầy đặn khiến vạt tạp dề căng phồng.
Quả thực, dù bằng tuổi tôi, cô ấy lại có thân hình rất thiếu nữ.
Khuôn mặt cũng dễ thương. Tôi chưa từng để ý, nhưng giờ được nhắc thì, đúng là khớp với điều kiện mà Eromanga-sensei mong muốn thật – chăng?
"Ể? Cái gì? Cô đang có hứng thú thật hả?"
"Ưm, thì bạn bè nhờ mà! Đ-đâu có phải tại mình thấy được xuất hiện trong light novel thương mại là tuyệt vời! Cứ như phiên bản cao cấp của tiểu thuyết 'Dream Novel' ấy! Mình đâu có nghĩ thế đâu nhé!"
Có vẻ là đang nghĩ thế thật.
"Dream Novel" là loại tiểu thuyết mạng mà bạn có thể đặt tên mình vào nhân vật chính (và thường thì nhân vật chính sẽ vô cùng nổi bật).
Tomoe... cô... lại có sở thích này ư.
"Vậy thì, tôi cứ việc nhờ vả cô nhé?"
"Ồ! Cứ để đó cho tớ!"
Tomoe cười tươi vỗ ngực cái "độp".
Ngực cô ấy nảy lên bần bật, một khi đã để ý rồi thì thấy tim mình đập loạn cả lên.
Tomoe, hoặc là không nhận ra sự xao động của tôi, hoặc là vờ như không nhận ra, nói:
"Thế, cụ thể thì tớ phải làm gì?"
"Hãy cho Eromanga-sensei xem quần lót của cô qua Skype."
"Dễ như ăn kẹo luôn! Khoan đã, này, này này này này, cái đó đương nhiên là không được rồi! Cậu đang nói mấy chuyện ngu xuẩn gì thế hả!?"
Tomoe trợn mắt, lộ vẻ mặt dữ tằn.
"Eromanga-sensei muốn xem các cô gái dễ thương để vẽ ra những hình minh họa gợi cảm đáng yêu. Nên đương nhiên là cần phải cho xem những tư thế gợi cảm."
Tôi nói với vẻ mặt nghiêm túc. Thế rồi Tomoe nhìn tôi chằm chằm bằng ánh mắt lạnh nhạt,
"............Cái đó, chẳng phải là cậu muốn xem thôi sao?"
"K-không phải!"
Sao mà cả Elf lẫn Tomoe đều hiểu lầm kiểu đó vậy chứ.
"Thiệt hả? Chẳng lẽ trong quá trình làm bạn, cậu đã cảm thấy sức hấp dẫn của phái nữ ở tớ, và thức tỉnh những xung động tuổi thanh thiếu niên rồi ư?"
"Đọc light novel quá nhiều rồi đó đồ ngốc!"
Hơn nữa, tôi đâu có hứng thú với quần lót của con gái 3D đâu.
Bởi vì tôi đã giặt quần lót cho em gái suốt một năm trời rồi.
Tôi chỉ thẳng vào mặt Tomoe và nói rõ ràng:
"Nghe đây, Tomoe. Đó chỉ là vải thôi."
"C-cậu nói cái câu y hệt mấy thằng có chị em gái... Đúng là ma mới!"
Tomoe đỏ bừng mặt, đưa tay che ngực.
"Dù sao đi nữa thì... không được là không được! Sao lại hỏi con gái nhà người ta cái chuyện như thế!"
"Vậy là không được sao."
"Đương nhiên rồi còn gì!"
Trong lúc tôi đang bị Tomoe mắng,
"À, anh trai ở đây này~"
Từ phía sau, một giọng nói quen thuộc gọi tôi.
Tạch tạch—
Tầm nhìn của tôi bỗng chìm vào bóng tối. Có vẻ ai đó đã bịt mắt tôi.
"Đoán xem ai nào~!"
"............Megumi à."
Khi tôi trả lời, khăn bịt mắt được tháo ra, và chủ nhân giọng nói nhẹ nhàng xuất hiện trước mặt tôi.
"Đúng roài~!"
Megumi trong bộ đồ thường phục đang nở nụ cười rạng rỡ.
Cái nụ cười này có sức công phá kinh khủng. Nếu không phải là tôi, chắc sẽ đổ gục ngay lập tức.
"Em đã bắt anh chờ lâu rồi nhỉ, anh trai. Em là Megumi vừa tắm xong đây~"
"Thôi thôi. Mấy thông tin thừa thãi đó không cần đâu."
Đúng như lời nói, từ Megumi tỏa ra mùi dầu gội dễ chịu.
Tomoe hơi ngớ người nghiêng đầu nhìn cuộc đối thoại giữa tôi và Megumi.
"Mune-kun, cô gái xinh đẹp này là ai vậy?"
"À ừm, là bạn cùng lớp của em gái tôi và—"
"Rất vui được gặp chị ạ, chị gái! Em là Jinno Megumi ạ!"
Với một tư thế có chút "tinh ranh", Megumi tự giới thiệu với Tomoe.
"Chị cứ gọi em là Megumin nhé."
"Ồ, ừ... rất vui được gặp em, Megumin-chan."
Tomoe đang có phản ứng giống hệt tôi ngày trước. Việc cô ấy chịu gọi là Megumin cho thấy cô ấy rộng lượng hơn tôi nhiều.
Tomoe ban đầu có vẻ hơi bối rối, nhưng nhanh chóng lấy lại phong thái thường ngày.
"Tôi là Takasago Tomoe. Như cô thấy đấy, tôi là nhân viên tiệm sách. Tôi với Mune-kun là bạn cùng lớp, cũng xem như bạn bè thôi."
"Vâng ạ, rất mong được chị giúp đỡ. Em gọi chị là Tomo-chan được không ạ?"
"T-Tomo-chan? Ờ thì, tôi không phiền đâu... Nhưng cô giỏi thật đấy."
"?"
...Cuộc trò chuyện giữa Tomoe và Megumi có vẻ hơi nghiêng về phía Megumi chiếm ưu thế.
Tôi nghĩ Tomoe cũng có khả năng giao tiếp tốt đấy chứ, nhưng một mình đối phó với cô hội trưởng siêu cấp này, e rằng cũng hơi quá sức.
"Này Megumi, tôi có điều muốn hỏi."
"À, đúng rồi. Chắc Izumi-sensei đang tò mò lắm đúng không ạ?"
Đúng vậy... trước hết cứ hỏi chuyện này đã.
"Cái cách cô gọi 'Izumi-sensei' đó —"
"Fufufu~ À thì là thế này ạ."
Cái nụ cười ranh mãnh hiện lên trên mặt cô ấy.
"Cái này cũng liên quan đến kế hoạch mới nên em sẽ giải thích nhanh thôi. Hôm nọ, khi anh đi lên, có một cuốn lịch của cuốn sách 'Hắc Long Tái Sinh' dán ở phòng khách đúng không ạ?"
À, hóa ra là chuyện đó.
Tại sao tôi lại đặt tên thật và bút danh y hệt nhau chứ. Đáng lẽ nên đổi đi mới phải.
"Thật ra thì em có chụp lại tấm ảnh đó, rồi đăng vu vơ lên LINE ấy ạ. Định xem có đứa nào quen không ý mà. Ai ngờ có một đứa bảo là fan của thầy Izumi Masamune, còn từng gặp thầy ở buổi ký tặng nữa chứ!"
"Hả? Thật sao?!"
Giọng tôi đã trót để lộ niềm vui sướng tột độ, nhưng xin hãy bỏ qua cho.
Ô, mình có cả fan nữ ư...? Ái chà, là cô bé nào nhỉ?
Đã từng gặp một lần ở buổi ký tặng rồi mà, cố gắng chút là nhớ ra khuôn mặt thôi──
"À tiện nói luôn, là con trai ạ."
"Trai cơ à!"
Biết ngay mà! Tôi biết mà! Buổi ký tặng của tôi toàn lũ con trai đến không à!
Dù biết là độc giả light novel phần lớn là nam giới rồi── nhưng tôi nghĩ việc sách của mình toàn bị mấy thằng con trai đọc còn là do bìa sách có ghi "Eromanga" nữa. Con gái bình thường ngại chẳng thèm cầm lên đâu.
"Thằng bé đó học câu lạc bộ nhạc nhẹ, đầu trọc lóc nữa chứ, thầy có nhớ không ạ? Học sinh năm nhất cấp ba, dáng cao ráo phết..."
"À... có chứ! Buổi ký tặng có thằng bé đầu trọc, to con, đúng rồi!"
Khốn nạn thật, thằng đó kể lể lung tung hết cả.
Cũng chẳng bảo nó giữ mồm giữ miệng gì, nên đành chịu vậy.
"Mà thằng bé học sinh cấp ba á..."
Khi tôi dùng ánh mắt hỏi Megumi: "Cô bé, em là nữ sinh cấp hai mà phải không?", thì Megumi dang rộng hai tay, nói:
"Em có cực kỳ nhiều bạn bè con trai đó nha!"
"...À, vậy à."
Thôi, không nói gì thêm nữa.
"──Thì đó ạ, em hỏi thằng bé đó đủ thứ, rồi suy đoán chắc chắn là như vậy rồi. Thầy Izumi đã hiểu chưa ạ, thầy Izumi yêu quý~♡"
"À, tôi hiểu rõ tại sao thân phận của mình bị bại lộ rồi."
May mà danh tính "thầy Eromanga" chưa bị phát hiện, vậy nên tôi vẫn sẽ cẩn trọng trong lời ăn tiếng nói.
"Vậy thì... chúng ta đi vào vấn đề chính thôi. Hình như cũng liên quan đến 'thân phận của tôi' thì phải── Cái 'kế hoạch mới' để kết bạn với Sagiri mà ban nãy em nói là gì?"
"Vâng. Dù hơi sượng sùng vì để ai đó vượt mặt mình nhưng mà──"
Megumi giơ một ngón tay lên và nói:
"Bí quyết để kết bạn, đầu tiên và quan trọng nhất là phải hiểu rõ đối phương. Thích gì, thích ai, sở thích là gì, tất tần tật mọi thứ, càng nhiều càng tốt."
"À, phải rồi."
Đây là lời của cô hội trưởng siêu đẳng có đến năm trăm người bạn.
Lời nói đó thực sự có sức thuyết phục.
"Vâng. Rồi thì── em đã nghĩ ra một cách. Để kết bạn với Izumi-chan──"
"Em sẽ đọc truyện 'ghê tởm otaku'!"
Sẽ đọc truyện 'ghê tởm otaku'── đọc truyện── đọc truyện──
Giọng nói sang sảng của Megumi vang vọng khắp cửa tiệm.
Và rồi, sự tĩnh lặng bao trùm.
Tôi, Megumi, Tomoe...............cả ba người chúng tôi im lặng một lúc lâu.
Cuối cùng, tôi lên tiếng.
"Để kết bạn với Sagiri... vậy... em nói là gì cơ?"
"Hả? Thầy không nghe thấy sao? Hì hì hì, thầy Izumi đúng là hết chỗ nói luôn á~. Vậy em nói lại lần nữa nha?"
"Em, để kết bạn với Izumi-chan, em định sẽ đọc truyện 'ghê tởm otaku'!"
...Không phải mình nghe nhầm sao...
Đứng trước mặt một tác giả light novel chính hiệu, mà cô bé này dám thốt ra câu đó ư.
...Tuy nhiên... bị nói như vậy, mình phải đáp lại thế nào đây?
Trong lúc tôi đang lúng túng không biết phản ứng ra sao, thì:
"Này, con nhỏ kia. Nói lại lần nữa coi!"
Con bé nhà sách với giọng nói đanh thép, bước sấn tới trước mặt.
Ối, tiêu rồi.
"C, con nhỏ?"
Megumi mắt tròn xoe nhìn Tomoe đang sừng sững trước mặt.
Tomoe đang phừng phừng bốc lửa giận khắp người, và nở một nụ cười bất an.
"Hừ, hừm hừm... Dám nói 'truyện ghê tởm otaku' ngay trước mặt chúa tể khu light novel à... hì hì hì..."
"ĐÙNG!"
"Cũng được của nó đó chứuuuuuu! Dám coi thường dân tộc hiếu chiến Adachi-ku à!"
"Khoan đã, khoan đã, khoan đã!"
Tôi túm chặt lấy cô bạn đang định lao vào khách hàng (dù chỉ là trên danh nghĩa) và kẹp chặt cổ cô ấy lại.
"Này! Mune-kun! Tránh ra ngay! Bỏ raaa!"
"Tomoe! Ê! Bình tĩnh đi! Con bé không có ác ý đâu!"
"Hứ? Không có ác ý ư~? ── Càng tệ hơn đó!"
Đúng là không sai tí nào.
"Khách hàng! Ngoài bọn mình ra còn có mấy khách khác nữa! Nào? Nào? Bình tĩnh lại đi nào? Nào? Tôi thích một Tomoe điềm đạm như nhân vật quần chúng thường ngày hơn mà~"
Tôi dỗ dành như dỗ trẻ con, cuối cùng Tomoe cũng dần bình tĩnh lại.
"Hừ, hừ... Sao tôi có cảm giác vừa bị coi thường một chút nhỉ?"
"Chắc cô bé nhầm thôi, nhầm thôi. Ngoan nào, ngoan nào."
Tôi quay đầu nhìn Megumi phía sau, nói:
"Này, em cũng xin lỗi đi chứ!"
"Hì hì, em xin lỗi ạ~. Em đã biết lỗi rồi ạ."
"Con bé này chắc chắn là chưa biết lỗi đâu! Tôi ném nó từ Senju Shinbashi xuống sông Arakawa luôn được không!?"
"Ôi, đáng sợ quá đi mất. Anh ơi, hình như khu Adachi-ku đúng là tệ hơn khu Arakawa thật nhỉ?"
"Hai đứa thôi đi!"
Đừng có làm xấu hình ảnh khu Adachi-ku nữa chứ!
Với tôi, khu phố này là quê hương, nơi lưu giữ kỷ niệm về bố, mẹ và cả mẹ nữa. Bị nói xấu tôi không vui chút nào. Tình hình an ninh cũng đang dần cải thiện đó.
Thôi được rồi, cuối cùng cũng ổn định lại được tình hình.
Tôi lấy lại bình tĩnh và nói với Megumi:
"Đừng có gọi mấy cuốn tiểu thuyết có kèm hình minh họa là 'truyện ghê tởm otaku' nữa. Có nhiều người sẽ giận đó."
"Vâng ạ. Vậy em nên gọi là gì thì được?"
"Light novel... là ổn thỏa nhất."
"Vậy từ lần sau em sẽ gọi như vậy ạ."
"Cứ làm vậy đi."
Đáng lẽ chỉ cần nói từ đầu là xong chuyện rồi, vậy mà lại đi một vòng xa lắc.
"Thế à? Trở lại chuyện chính nhé... Tại sao lại kết luận là phải đọc light novel mới kết bạn được với Sagiri?"
"Tại vì anh của Izumi-chan là tiểu thuyết gia viết light novel, đúng không ạ?"
"Ừ, đúng vậy đó."
"Nếu vậy thì Izumi-chan cũng chắc chắn rất thích light novel, đúng không ạ?"
"............Vậy, thật sao?"
Đúng là trong phòng của Sagiri có rất nhiều light novel, bao gồm cả những tác phẩm của tôi.
"Chắc chắn là vậy mà. Em nói thì tuyệt đối không sai đâu."
Megumi khẳng định một cách tự tin.
"...Nếu vậy thì... có lẽ là vậy..."
Ít nhất thì cũng không ghét bỏ gì đâu. Vì Sagiri đang làm công việc vẽ tranh minh họa mà.
"Được rồi, tôi đã hiểu rồi."
"Hiểu rồi đúng không ạ? Vậy thầy cũng đã hiểu lý do em gọi anh tới đây rồi chứ?"
"Không hiểu."
"Trời ạ!"
Megumi ngã phịch xuống. Cô bé lấy lại tinh thần và nói:
"Em cũng muốn thích những sở thích giống với Izumi-chan ạ. Nhưng em không biết nên đọc cuốn nào, nên muốn được thầy chỉ dẫn ạ."
"À, ra là vậy."
"Vâng."
...Cái con bé này.
──Em thích One●iece lắm đó!
Trước đây, cô bé đã từng nói như vậy.
Liệu đó cũng là vì cô bé mong muốn mình sẽ thích những thứ mà bạn bè mình thích── rồi cứ thế mà thực sự yêu thích chúng ư? Yêu thích đến mức có thể tự hào, ưỡn ngực mà nói ra. Nếu đúng là như vậy... thì mình không thể nói với cô bé những lời như "đồ nửa vời" hay "chẳng hiểu gì" được nữa rồi.
Tôi có cảm giác mình đã hiểu Megumi hơn một chút.
"Vậy thì──"
Đúng lúc tôi định chọn sách hay để giới thiệu cho Megumi, thì Tomoe giật mạnh cánh tay khoác lên vai tôi.
"Mune-kun! Lại đây chút!"
"Gì vậy?"
Ngực cô ấy đang chạm vào tôi đấy nhé?
Tomoe kéo tôi vào một góc tiệm, rồi nói:
"Tôi đã nắm được đại khái sự tình rồi. Đối với giới trẻ ngày nay, cô bé này quả thực có một tấm lòng đáng khen ngợi đó chứ."
"Cô bao nhiêu tuổi rồi hả?"
"Nhưng những lời lẽ xúc phạm ban nãy thì không thể tha thứ được."
"Không tha thứ được là sao... cô định làm gì?"
Đừng có gây sự trong tiệm đó.
Tomoe với vẻ mặt gian xảo nói:
"Sẽ gài con bé đó vào light novel."
"G, gì cơ?"
"Thằng nhóc đó hình như có ý coi thường light novel thì phải. ──Vậy nên! Sẽ làm cho nó chìm đắm hoàn toàn vào light novel để nó thay đổi suy nghĩ."
"Với vẻ mặt ác độc đó mà cô lại nói ra điều hay ho phết nhỉ."
"Rồi Megumi-chan sẽ truyền bá light novel trong lớp học, thu về một lượng lớn khách hàng bự chà bá lửa!"
"Rút lại lời ban nãy. Cô nghĩ ra mấy trò ác độc ghê ha."
Đây cũng không phải là một kế hoạch tồi chứ nhỉ? Con bé đó hình như có rất nhiều bạn.
Tomoe buông tôi ra, quay sang Megumi với nụ cười làm việc tươi rói.
"Thưa quý khách yêu quý~♡ Tôi đã nghe câu chuyện của quý khách rồi ạ♪ Nếu là nhập môn light novel thì xin quý khách hãy giao phó cho tôi, chứ không phải cho vị tác giả bán chẳng mấy chạy này đâu ạ. Tôi đảm bảo sẽ giới thiệu cuốn sách phù hợp nhất cho quý khách ạ!"
"Vâng, vâng... Vậy thì, xin cô giúp đỡ ạ... Cô cứ nói chuyện bình thường cũng được mà, thật sự đó."
Megumi hơi rụt rè trước kiểu phục vụ "thấy ghét" của Tomoe. Mà ai là cái tác giả bán chẳng mấy chạy chứ.
Vì vài lý do, đánh giá của Tomoe về 'Izumi Masamune' khá là gay gắt.
Thôi kệ... tình hình có vẻ đang diễn biến lạ lùng. Chẳng biết rồi sẽ ra sao nữa.
Mà, những cuốn sách Tomoe giới thiệu chưa bao giờ dở cả, nên giao cho cô ấy chắc cũng ổn thôi.
"Vậy tôi sẽ nói chuyện bình thường nha. Nào nào, xin mời đi lối này~"
Tomoe dẫn Megumi đến khu light novel, rồi rút ra một cuốn sách nhỏ từ kệ sách của Dengeki Bunko.
"Cuốn 'Hyper Hybrid Organization' này siêu hay luôn đó."
Á! K, cái con nhỏ này!
"Tôi sẽ giới thiệu vài cuốn nổi bật, còn lại thì cứ đọc thử rồi chọn cuốn nào hợp với mình mà đọc hết là được. Dù sao thì, đọc sách là phải vui vẻ mà. À, tiếp theo là cuốn này── 'Hãy ra khỏi trường học!'! Ôi chết, 'Maria-sama ga Miteru' cũng không thể bỏ qua, mà chỗ tôi bây giờ chỉ có đến tập 10 của 'Rainy Blue' thôi à!"
Cô ấy nói cũng hợp lý đó chứ, còn chọn toàn những tác phẩm kinh điển để giới thiệu.
Thế nhưng... Thôi được rồi, cứ im lặng vậy.
"Và, và, cuốn tôi yêu thích nhất, 'R.O.D'! Hỡi người trẻ! Read Or Die! Này!"
...Thế mà Tomoe lúc nào cũng chọn sách với vẻ mặt cực kỳ vui vẻ nhỉ.
Truyền đạt những điều mình yêu thích cho người khác.
Có lẽ đó cũng là hành động giống như tôi viết tiểu thuyết và chia sẻ niềm vui với độc giả vậy.
Sau đó, Tomoe cân bằng lựa chọn nhiều tác phẩm kinh điển thuộc đủ thể loại như rom-com hay học đường, rồi lần lượt đưa cho Megumi.
Megumi bị choáng ngợp trước sự nhiệt tình của cô gái nhà sách, ngớ người ra.
"À, cuốn 'Ảo Tưởng Yêu Đao Truyện' này cũng siêu khuyến khích luôn đó! Mà tiện thể nói luôn, đây là cuốn bán chạy nhất của tiệm tôi đó!"
"............Tôi đoán ngay cô sẽ chọn cuốn đó mà. Cô thích tác giả đó mà."
"Đúng vậy, fan cuồng luôn. Anime phần hai cũng đang chiếu nữa chứ. Nếu là nhập môn light novel thì bây giờ phải là cuốn này rồi."
Cô ấy khúc khích cười một cách tinh nghịch.
Giống như em gái tôi, nụ cười của Tomoe khi nói về những điều mình yêu thích là đẹp nhất.
Chỉ là──
"Tomoe, đến đây thôi. Đề xuất một lúc nhiều quá, con bé sẽ khó xử đó."
"Ái chà, phải rồi nhỉ," Tomoe nói.
"Không sao cả đâu ạ! Hoàn toàn ổn luôn! Để kết bạn với Izumi-chan mà! Em mua bao nhiêu cuốn cũng được hết! Dù em không giỏi đọc sách toàn chữ đâu── nhưng những gì bạn bè thích thì không đời nào em không thể thích được!"
Con bé này hừng hực khí thế thật.
Nếu có Elf ở đây, có lẽ họ đã đặt một cái tên kỹ năng hoa mỹ cho chiêu độc của Megumi rồi.
"Tôi rất cảm kích tấm lòng của em, nhưng không thể để một học sinh cấp hai dùng nhiều tiền đến thế được. Hôm nay mua năm cuốn thôi... không, khoảng ba cuốn thôi. Chắc chắn một ngày không thể đọc hết từng ấy đâu, nếu thấy hay thì mua thêm sau cũng được."
Thật ra thì tôi muốn giới thiệu thư viện cho em lắm, nhưng có cô con gái chủ tiệm sách ở đây rồi...
“Ba cuốn ư... Cháu đang định mua trọn bộ sách của thầy Izumi Masamune đây mà.”
“Sách của anh thì lát nữa anh cho em.”
“Thật hả anh?!”
“Ừ. Vậy nên, tiền tiêu vặt của em cứ để mua những cuốn sách em thấy hay ấy.”
“...Cháu cảm ơn anh. Anh tốt bụng quá đi mất!”
Megumi nhoẻn cười, một nụ cười quyến rũ chết người.
“É he he... để cháu hôn anh một cái nhé?”
“Thôi đi, đùa gì mà lố bịch vậy.”
“A, tiếc thật đó nha. Nếu bây giờ anh bảo ‘muốn được hôn’ là cháu làm thật rồi.”
“Nói dối.”
Tôi buông một câu cộc lốc. Chết tiệt... Sao mình lại thấy tiếc nuối một chút cơ chứ.
Tức thật... Với một con bé thế này...
“Ưm fufu. Vậy thì cháu sẽ mua hai cuốn anh giới thiệu lúc đầu và... cuốn cuối cùng này nữa ạ.”
“Vâng, cảm ơn quý khách ạ!”
Sau khi tính tiền xong, Chie nói một câu đầy ẩn ý:
“Megumin-chan, mai gặp lại nha.”
“Hả? Mai ạ?”
“Hửm? Không có gì đâu. – Tạm biệt nha.”
“? – Ưm, tạm biệt, Tomo-chan.”
Dù mới gặp lần đầu, lời chào tạm biệt của họ lại thân thiết lạ lùng.
Rời khỏi hiệu sách Takasago, để đưa Megumi sách mẫu, hai đứa chúng tôi sóng bước về nhà Izumi.
Giữa đường, Megumi hỏi tôi:
“Anh ơi. Cái câu ‘mai gặp lại nha’ của Tomo-chan có nghĩa là gì vậy? Cô ấy cứ nói lảng đi mất...”
“Rồi em sẽ hiểu thôi.”
Tôi chỉ đáp có vậy.
Ngày hôm sau, Megumi gọi điện đến.
“Anh ơi! Cuốn sách Tomo-chan giới thiệu hay dã man luôn ạ!”
“Ồ, vậy à. Thế thì tốt quá.”
“Bảo là tiểu thuyết dành cho otaku kỳ cục, đúng là cháu xin lỗi anh mà! Hay bá cháy bọ chét luôn! Hay quá nên cháu mua trọn bộ về luôn rồi! Cái câu hôm qua Tomo-chan nói là có ý này hả anh! Ghét ghê, thầy Izumi keo kiệt quá. Đáng lẽ phải nói cho cháu biết chứ! À, sách của thầy thì cháu vẫn chưa đọc cuốn nào đâu ạ. Để dành đọc sau cho vui đó mà.”
“...Lúc nào thích thì em cứ đọc.”
Lại một ngày nữa trôi qua, Megumi lại gọi điện đến.
“Khoan đã! Thế là thế nào ạ?!”
“Mới gọi điện đến đã nổi giận đùng đùng gì vậy?”
“Mấy cuốn tiểu thuyết Tomo-chan giới thiệu hay kinh khủng, nhưng mà lại kết thúc đúng chỗ gay cấn hết trơn! T, tiếp theo! Bao giờ thì ra tiếp hả anh?!”
“Anh chịu.”
“Trời ơi! Á á á á á?!”
Đừng có hét to vào tai anh chứ. Giọng em vang muốn điếc cả tai rồi.
“Anh cũng đợi tiếp theo lâu lắm rồi.”
“Không! Không không không không không! Đùa thì đùa thôi đừng đùa cợt trên gương mặt của người ta như thế chứ! Cháu muốn đọc tiếp đến phát điên rồi, cảm giác như không thể đợi thêm một ngày nào nữa ấy!”
“Anh cũng thế.”
Ai mà chẳng vậy.
“Anh là tiểu thuyết gia mà đúng không! Anh có thể nói chuyện trực tiếp với các tác giả mà đúng không! Anh bảo thầy Takahata Kyouichirou đừng có lười biếng mà mau mau viết tiếp đi chứ!”
“Nói bậy! Anh làm sao mà nói với các tác giả khác là hãy viết tiếp tác phẩm còn dang dở của họ được?! Anh cũng vậy, đến bây giờ mỗi lần bị hỏi ‘bao giờ ra tiếp tập đầu tay của anh?’ là vẫn thấy khó xử muốn chết đây!”
Những tác phẩm chưa ra tiếp có rất nhiều lý do riêng đấy!
Đây là một vấn đề nhạy cảm đến mức có những thầy giáo còn nổi giận thật khi chỉ cần khơi chuyện nhẹ một cái thôi.
Có người thì hỏi được, người thì không. Hãy biết điều một chút đi.
“Vậy thì, vậy thì... cái cảm giác khó chịu này, cháu phải làm sao đây ạ?!”
...Con bé đã “mắc câu” rồi.
Mọi chuyện hoàn toàn diễn ra theo đúng mưu đồ của Chie. Hiệu sách thật đáng sợ.
Trong số các tác phẩm nổi tiếng, có những loại sách khiến độc giả “khát khao” và “mê mẩn” đến mức ám ảnh thế này.
_Hyper Hybrid Organization_, _Maria-sama ga Miteru_,
_Suzumiya Haruhi no Yuuutsu_, _Juuni Kokuki_, _R.O.D_ – vân vân, và vân vân –
Nói trắng ra, những cuốn sách mà Chie giới thiệu là “sách nhập môn Light Novel” thực chất đều là loại sách đó – loại khiến người ta không thể không đọc tiếp.
Đặc biệt, ba tác phẩm mà Megumi chọn đều chưa hoàn thành.
Hơn nữa, _Gensou Youtou Den_ còn là một tác phẩm cực kỳ nổi tiếng đang được chiếu anime, vậy mà việc xuất bản lại bị đình trệ, thực sự là một tác phẩm đáng sợ theo nhiều nghĩa.
Mặc dù siêu siêu siêu siêu hay, nhưng lại kết thúc ở đúng chỗ kịch tính nhất.
Thế mà mãi tập 12 vẫn chưa phát hành.
Độc giả, bao gồm cả tôi, đang chết đói vì chờ đợi những tập tiếp theo.
Tức là, biết trước chuyện này sẽ xảy ra, Chie đã cố tình bán cho Megumi những cuốn sách gây ra cảm giác thèm khát đến cháy lòng.
Đồ quỷ sứ!
“Chỉ có một cách duy nhất để làm dịu cơn ‘khó chịu’ này. Đó là đọc thật nhiều những cuốn sách hay khác.”
“Khụ... ưm... không thể nào!”
“Nhưng mà... mục đích đã đạt được rồi còn gì?”
“Hả?”
“Ban đầu em đọc Light Novel là vì muốn làm bạn với Sagiri, muốn có chủ đề chung để nói chuyện đúng không? Thế nào? Em đã thích đọc sách rồi còn gì?”
Thích đến mức muốn đọc tiếp mà phải giận tím người luôn.
“À! Đ, đúng rồi!”
Megumi thốt lên một tiếng ngỡ ngàng.
“...Cháu thích đọc sách rồi.”
“Thấy chưa? Vậy thì... phần luyện tập kết thúc rồi.”
“Vâng ạ!”
Megumi lấy lại tinh thần và nói:
“Anh ơi, anh giới thiệu sách mà Izumi-chan thích đi ạ!”
“Này, hay là em mượn sách của Sagiri luôn đi?”
Tôi đề nghị.
“Như vậy có khi lại là cơ hội tốt để hai đứa thân nhau hơn không?”
“Ô, anh ơi...”
Giọng Megumi thốt ra đầy vẻ ngạc nhiên.
“Đúng rồi! Ý hay đó! Ôi trời ơi!”
Megumi thốt lên tiếng reo mừng như thể tên trộm vừa tìm thấy kho báu.
“Ưi cha... giờ cháu thấy anh có chút ngầu đó nha.”
“Cảm ơn em.”
“Cháu phải cảm ơn anh thôi. Này... anh muốn tâm hồn hay thân xác của cháu đây?”
“Đừng có ‘phù’ vào ống nghe nữa!”
Thật là nổi cả da gà.
Tôi vội vàng quay lại chủ đề chính.
“Vậy, vậy thì, kế hoạch này ổn rồi ha.”
“Dĩ nhiên rồi ạ! Vậy thì, ngày mai, sau giờ học cháu sẽ đến!”
Là một tiểu thuyết gia, lẽ ra tôi phải khiến độc giả trả tiền mua sách mới đúng. Nhưng còn có những điều quan trọng khác.
Ví dụ... nếu cuốn sách do mình viết trở thành cầu nối, giúp độc giả có thêm những người bạn mới.
Nếu họ có những người đồng điệu để cùng nhau trò chuyện.
Thì điều đó còn đáng mừng đến nhường nào.
Nó cũng có giá trị ngang với việc đọc và thưởng thức tác phẩm đó vậy.
Lần này, có thể không phải sách của tôi là sợi dây kết nối giữa Sagiri và Megumi.
Nhưng tôi hy vọng hai đứa có thể trò chuyện thật sôi nổi về cùng một cuốn sách.
“Mà này, Megumi. Cuốn ‘Lang Ngân Chuyển Sinh’ anh cho em, em đã đọc chưa?”
“Dạ rồi ạ, hơi... chán đó anh!”
Muốn giết chết con bé này quá. Thật là phá hỏng mọi thứ mà.
...Con bé này, nếu Sagiri nói thích sách của tôi thì nó sẽ làm gì nhỉ?
Liệu nó có thực sự thích không?
Sáng ngày Megumi đến chơi, trước khi đi học, tôi đến căn phòng ‘không thể mở’. Vì tôi có nhiều chuyện cần nói với Sagiri.
“Sagiri ơi, anh có chuyện muốn nói. Mở cửa cho anh với!”
Đợi một lúc, cánh cửa kẽo kẹt từ từ mở ra, Sagiri trong chiếc váy trắng xuất hiện.
Mắt chạm mắt—
“.......................”
“.......................”
Chúng tôi đồng thời đứng hình. Sagiri thì không biết vì sao, còn tôi, bởi vì em gái tôi lại một lần nữa mặc đồ siêu đáng yêu mà ra, nên tôi hoàn toàn bị bất ngờ.
Chết tiệt! Không được không được không được! Làm sao lại có thể rung động trước em gái mình chứ...!
“A, anh... có chuyện gì vậy?”
Sagiri giả vờ như không có gì. Mà thật ra thì đúng là không có gì thật –
Sao dạo gần đây con bé này lại chịu thay đồ mặc ở nhà nghiêm chỉnh như vậy nhỉ?
Cứ bị đánh úp thế này, tim tôi muốn nổ tung mất thôi!
Mà cái bộ đồ đó từ đâu ra vậy? Vốn có sẵn? Hay mua qua mạng?
Em gái tôi vẫn luôn có quá nhiều bí ẩn. Mà hỏi thì chắc chắn nó cũng không chịu nói.
“Ờm, chuyện là... nên bắt đầu từ đâu đây nhỉ.”
Thôi được rồi, cứ theo thứ tự vậy.
“À thì... cái, cái bộ đồ đó... hợp với em lắm, đâu ra vậy?”
“Đ, đâu có... tại em muốn mặc... thôi mà...”
Sagiri xấu hổ cúi gằm mặt xuống.
“Đ, đúng rồi. Dễ thương lắm đó.”
“! Ư... ư...”
Póc. Póc. Sagiri cúi mặt, liên tục đấm vào bụng tôi.
Chẳng đau chút nào. Nếu không có vũ khí, lực tấn công của Sagiri rất thấp.
“Ơ, đâu đến mức phải giận chứ...”
“Ch, chuyện gì vậy! Mau nói đi!”
“Rồi rồi. Là chuyện em nhờ anh lần trước ấy mà...”
“? Chuyện cô bé dễ thương, ngực to, có thể cho xem quần lót ấy hả?”
“Đúng, chuyện đó. Anh đã liều mạng nhờ bạn anh giúp thử rồi...”
“Hả? ...Nhờ xem quần lót thật sao?”
“Ừ.”
“...........................Đã hỏi thật à... Oa!”
“Cái mặt ‘thằng này có tỉnh táo không?’ của em là sao vậy hả?”
A, anh đã vì em mà hỏi đó!
“Đ, đâu phải... em không nghĩ anh sẽ làm thật... với lại...”
“Với lại?”
“..................................Cái đó... không có... sao mà...”
Giọng lí nhí, hoàn toàn không nghe thấy gì.
Sagiri đẩy môi dưới lên, mặt dần xụ xuống.
“Ưm!”
“Sa, Sagiri? ...Từ nãy đến giờ em giận chuyện gì vậy?”
“Không biết! Ghét anh!”
Sagiri phồng má, quay ngoắt mặt đi.
Tôi cuống quýt lên, nhưng không hiểu sao ý nghĩ ‘mặt giận cũng đáng yêu’ cứ hiện lên, khiến tôi vừa lo lắng lại vừa nở nụ cười, trông thật kỳ quái.
“Hết giận đi mà. Anh sẽ cố gắng thuyết phục bằng mọi giá mà.”
Vì Sagiri, tôi thậm chí còn sẵn lòng quỳ lạy Chie để được xem quần lót của cô ấy.
Sagiri vội vàng quay lại nhìn tôi.
“K, không cần đâu...! Chuyện đó bỏ qua đi! Đừng làm chuyện thừa thãi nữa!”
“Th, thật sao? Anh thấy nếu cố gắng hết sức thì chắc cũng có hy vọng đó?”
“Không cần đâu! Đủ rồi! Anh biến thái!”
...Tôi nhớ là mình đã nhờ bạn xem quần lót để lấy ‘tư liệu’ cho thầy giáo truyện tranh khiêu dâm mà... sao lại bị nói là biến thái thế này.
Không thể chấp nhận được.
“Ờm, với lại còn chuyện nữa.”
“............Vẫn còn gì sao?”
Thấy Sagiri có vẻ muốn đóng cửa lại, tôi tăng cảnh giác và nói tiếp.
“Hôm nay Megumi sẽ đến nhà mình chơi.”
“...Uây!”
Mặt Sagiri tái mét như vừa nhìn thấy một con gián.
...Này này lớp trưởng, em bị ghét đến thế luôn sao...
Trong ‘căn phòng không thể mở’, tôi ngồi đối diện em gái và kể cho Sagiri nghe toàn bộ cuộc nói chuyện giữa tôi và Megumi.
“...Tại sao anh lúc nào cũng làm mấy chuyện thừa thãi vậy? Em hoàn toàn không muốn gặp mà.”
“Đừng nói vậy chứ. Megumi cũng là một đứa khá tốt đó. Em ấy nói muốn thích những thứ em thích. Không phải chỉ nói suông đâu. Em ấy hành động rất tích cực.”
“Chuyện đó... thì có lẽ đúng là vậy... ưm.”
“Ít nhất thì cho em ấy mượn sách cũng được mà, đúng không?”
Tôi nhìn kệ sách của Sagiri và nói:
“Hãy cho mượn trọn bộ MariMite, chỉ cần bỏ cuốn ‘Parasol wo sashite’ ra là được.”
“Gì chứ! Tại sao anh lại có thể nghĩ ra chuyện độc ác như vậy chứ?!”
Không phải tôi, mà là cô con gái của chủ tiệm sách kia mới là ác quỷ. Cái mưu đồ này, là do con bé đó nghĩ ra mà.
MariMite là một bộ truyện đã hoàn tất, ấy vậy mà cô bé con nhà sách lại bảo chỉ bán cho Megumi đến tập mười mà thôi (đúng cái đoạn cực kỳ gay cấn!). Nói đùa vậy chứ, nếu cho em ấy mượn đủ cả bộ thì chắc là em ấy sẽ vui lắm đây.
“Dù sao đi nữa... em ấy không chịu gặp mặt đâu.”
Thế ra là vấn đề ở đây à── không chịu gặp mặt. Việc Sagiri tự nhốt mình trong phòng đều có quy luật riêng.
* Khi có “người lạ” trong nhà, con bé sẽ không bước chân ra khỏi phòng dù chỉ nửa bước.
* Không muốn ai đó vào phòng (nhưng hình như không phải là không thể cho vào?).
* Nếu đeo mặt nạ, đổi giọng rồi nói chuyện qua mạng internet, con bé lại có thể trò chuyện hoàn toàn bình thường.
Nếu muốn thân thiết với Sagiri thì mình phải tìm cách nào đó để đáp ứng được mấy cái điều kiện này.
“…………Chỉ cho mượn sách thì…………được thôi.……Nhưng mà…”
“Nhưng mà?”
“………………Đ, điều kiện ạ.”
Sagiri hai ngón cái cọ vào nhau, ngượng ngùng đỏ mặt.
Rồi con bé thì thầm với hơi thở nóng hổi:
“Hội trưởng thì……………………………………………………………………dễ thương lắm đúng không ạ?”
Buổi chiều sau giờ học ngày hôm đó, tôi vội vã từ trường về nhà. Tôi đang dọn dẹp để đón khách thì như thường lệ, chuông cửa lại reo inh ỏi liên hồi.
Cô hội trưởng này, mọi lời nói hành động đều tự do tự tại quá mức, ấy vậy mà không hiểu sao với cái kiểu vô tư lự như thế lại kết giao được bao nhiêu là bạn bè. Chắc là do có ý chí cao ngút trời, nên dù có hơi lỡ đà đôi chút thì cũng sẽ chạm được đến mục tiêu thôi. So với việc tôi đã xuất bản được nhiều đầu sách rồi thì việc này cũng chẳng có gì là lạ.
“Đấy, tớ mở cửa đây!”
Khi tôi mở cửa, quả nhiên, Megumi mặc đồ thường phục, vươn cao một tay chào tôi.
“Chào buổi chiều ạ!”
“Chào, chào mừng em. Vào đi em.”
Cả Elf và Megumi, kể từ khi tôi biết Sagiri là Ero-manga Sensei, khách nữ đến nhà tôi ngày càng nhiều. Tôi cầu mong điều này sẽ có tác động tốt đến Sagiri.
Tôi dẫn Megumi vào phòng khách, bảo em ấy ngồi xuống sofa. Sau khi mời em ấy thạch rau câu và cà phê, tôi liền vào thẳng vấn đề.
“Là chuyện mà lúc nãy đã nói qua điện thoại đấy…”
“Vâng, là chuyện em được mượn sách, đổi lại em sẽ làm mẫu vẽ cho cô ấy, đúng không ạ?”
Đúng vậy. Cái “điều kiện” mà Sagiri đưa ra sáng nay chính là thế này.
Megumi muốn mượn sách để làm quen với Sagiri.
Đổi lại, em ấy sẽ làm mẫu vẽ cho Sagiri.
“Ehehe, ngại quá đi à~, em đã cố gắng diện đồ thật đẹp rồi đó! Anh thấy thế nào, anh trai?”
Megumi vẫn ngồi trên sofa, đáng yêu lắc lư người.
Đó là một bộ trang phục thời trang, trông cứ như được lấy từ tạp chí vậy.
“…À… cũng được đấy, nhỉ.”
Cái váy ngắn cũn cỡn khiến tôi cứ phải để mắt tới.
“Mụfufu, muốn vẽ em làm mẫu ư… Izumi-chan, chẳng lẽ em ấy có “tín hiệu” gì đó với anh à?”
Chắc hẳn Sagiri đưa ra điều kiện này là do mong muốn giúp ích cho việc viết kế hoạch dự án của tôi.
Dù sao thì con bé trông vẫn có vẻ miễn cưỡng──
『Không được có yêu cầu “bậy bạ”』
Với vẻ mặt nghiêm túc, con bé còn tự mình dặn dò kỹ lưỡng như thế.
Ero-manga Sensei đó, người yêu cầu một cô gái gần như lần đầu gặp mặt tạo dáng vén váy cơ đấy.
Mà Sagiri ngay từ đầu còn chưa từng biết mặt Megumi. Bởi vì con bé chưa bao giờ trực tiếp gặp mặt.
Dù có nghĩ thế nào đi nữa, con bé cũng chẳng hứng thú đâu. Dùng một nữ sinh trung học làm mẫu, nếu có thể giúp ích chút nào đó cho tác phẩm mới… chắc hẳn đó là suy nghĩ đáng khen của con bé.
Tôi cảm thấy có lỗi vì đã lợi dụng tấm lòng của Ero-manga Sensei đang cố gắng vì ước mơ của cả hai chúng tôi.
Tuy nhiên… cả việc viết kế hoạch dự án, cả việc kết bạn… tôi muốn tin rằng chúng tôi đã tiến một bước về phía trước.
“Ôi, anh trai cứ nhìn em chằm chằm ghê! Con gái tụi em biết hết đấy nhé! Mấy anh con trai đang nhìn vào đâu!”
“Ấy, không có nhìn bậy bạ đâu!”
Sao con nhỏ này lại biết tôi đang nhìn chỗ nào chứ? Con gái đúng là đáng sợ thật.
“Tuy vậy, em cũng từng làm người mẫu độc quyền rồi đó~, kiểu tạo dáng nào cũng sẵn sàng hết!”
Người mẫu độc quyền à.
Một Megumi dễ thương và thích nổi bật thì có làm thêm công việc như vậy cũng không có gì lạ. Dĩ nhiên, nếu bảo em ấy tạo dáng vén váy thì dù có nhờ cậy em ấy cũng sẽ không làm đâu.
“Vậy, giờ em phải làm gì đây ạ? Izumi-chan không thể ra khỏi phòng đúng không ạ?”
“À, về chuyện đó thì…”
──Phương pháp để có thể để cô bé làm mẫu gần gũi mà không cần ra khỏi phòng, cũng không cần vào phòng──
Cuối cùng, tôi cũng đã nghĩ ra.
Tôi đưa cho Megumi tấm vải đen và sợi dây mà Sagiri đã đưa cho tôi.
“Ơ… cái này là gì ạ?”
“Dây bịt mắt và dây trói.”
Vài phút sau.
“Chít! Anh trai!? Sao cái này…! Cứ như đang quay phim “ấy ấy” vậy, em thấy ngại quá đi mất!”
“Bộ em từng xem mấy cái đó rồi à?”
“D, đâu có đâu ạ! C, cái bộ dạng này, có gì đó, không đứng đắn đúng không ạ!?”
“Đâu có đâu mà.”
Tôi nói dối đấy. Nhìn trông không đứng đắn kinh khủng.
Tôi và Megumi đang đứng trước “căn phòng không mở cửa”. Megumi bị bịt mắt bằng một tấm vải đen, hai tay bị trói, không thể cử động hay nhìn thấy gì.
Trong tình trạng này, Megumi vẫn có thể bước vào phòng một cách… chấp nhận được, đó là lập luận của Ero-manga Sensei.
Tôi cũng lo lắng liệu việc bịt mắt như vậy có ảnh hưởng đến việc làm mẫu không, nhưng…
“Quả nhiên là người mẫu độc quyền. Dù mặc trang phục nào cũng hợp.”
“Ehehe, đương nhiên rồi~── Không phải vậy! Lúc quay chụp đâu có mặc kiểu hở hang thế này đâu ạ! Anh nghĩ đây là tạp chí gì chứ!?”
Megumi vung vẫy hai cánh tay bị trói.
“Biết làm sao được. Sagiri bảo là chỉ chịu gặp em trong tình trạng đó thôi mà.”
“Muu… Em biết là nên vui mừng vì được gặp cô ấy dù chỉ là một bước tiến nhỏ, nhưng… Dù sao đi nữa, em ngại lắm đó!”
Đây có lẽ là lần đầu tiên tôi thấy Megumi không được hứng thú cho lắm.
Tuy có lẽ là đương nhiên đối với con gái, nhưng hơi bất ngờ thật. Cứ ngỡ Megumi thì dù tôi có bảo em ấy cho xem quần lót, em ấy cũng sẽ không tức giận, thậm chí tôi còn có cảm giác em ấy sẽ cho xem.
“Giờ anh sẽ gọi Sagiri ra, Megumi, tuyệt đối không được nhúc nhích nhé. Không được tháo miếng bịt mắt ra đâu đấy.”
“Trong tình trạng này thì làm được gì chứ!?”
Megumi giật giật, đưa hai tay bị trói ra cho tôi xem.
“Được rồi.”
Tôi xác nhận tình hình rồi quay lại đối mặt với “căn phòng không mở cửa”.
“Sagiri, anh dẫn đến rồi đây.”
Tôi gọi vào cánh cửa như vậy. Ngay lập tức,
…Két. Cánh cửa hé mở một chút, Sagiri thò mặt ra từ khe cửa.
Sau khi xác nhận tình trạng thảm hại của Megumi, Sagiri hé mở cánh cửa thêm một chút nữa.
Sau đó, Megumi dường như đã nhận ra sự hiện diện của con bé nên đã cất tiếng.
“Chào buổi chiều, Izumi-chan. Cậu ở đó phải không?”
“!”
Sagiri giật mình run rẩy, rồi rụt vào sâu trong phòng.
“Này, đừng có kích động nó. Hãy đối xử với nó như một con vật nhỏ nhút nhát, nhẹ nhàng và thận trọng.”
“Em chỉ chào hỏi thôi mà!?”
Nó là loại người như thế đấy, biết làm sao được.
Em gái tôi quả đúng là một đứa cực kỳ nhút nhát với người lạ. Tôi lấy một tay làm loa, gọi vào “căn phòng không mở cửa”.
“Sagiri ơi, không sao đâu! Anh bịt mắt nó rồi, làm cho nó không cử động được nữa, không có gì đáng sợ đâu!”
“……Ưm… Em cứ như một con mãnh thú nào đó vậy.”
Sau khi kiên trì gọi, cánh cửa lại hé mở, Sagiri lại thò mặt ra.
Rồi sau đó────
“Á!”
Sagiri nhìn Megumi và thốt lên một tiếng ngạc nhiên lớn.
…Gì mà ngạc nhiên thế, con bé Sagiri này. Không phải chính mày đã bảo bịt mắt và trói nó lại à?
“…………Á à………………Á à…………”
Sagiri đặt tay lên ngực đập thình thịch, má đỏ bừng.
Vẻ mặt con bé trông cứ như fan hâm mộ gặp thần tượng vậy.
Sagiri cứ thế ngây người một lúc… rồi,
“!”
Con bé chợt giật mình run rẩy như vừa nhận ra điều gì đó. Sau đó,
“Qua đây!”
Sagiri nắm chặt tay Megumi, kéo em ấy vào trong phòng.
“Két,” Megumi kêu lên một tiếng nhỏ.
“N, này… Sagiri?”
Ôi, không thể tin được! Sagiri đó mà lại tích cực kéo người lạ vào phòng như vậy ư…!
“……!”
Sagiri như thể không hề nghe thấy tiếng tôi, đăm đắm nhìn Megumi đang đứng trong phòng.
“Tuyệt!”
Con bé ngồi xổm ngay tại chỗ, bắt đầu vẽ.
Nét bút mạnh mẽ, uyển chuyển, cánh tay cử động dứt khoát.
“……! ……!”
Sagiri nở một nụ cười nhếch mép, như thể không có gì thú vị hơn lúc này.
…À, thế này thì hỏng rồi.
“…Xin lỗi Megumi. Con bé Sagiri kia──── nó hoàn toàn tập trung vào việc vẽ tranh mất rồi.”
“Ôi. Em thì… cũng không sao đâu. …Izumi-chan, cô ấy thực sự đang ở đây đúng không ạ? Giọng nói lúc nãy không phải là băng ghi âm, em không phải bị anh trai lừa, rồi bị dẫn vào phòng trong bộ dạng không phòng bị thế này đúng không ạ?”
“Đâu có chuyện đó! Đừng có nói những lời mất lịch sự như thế!”
Quả thật, nhìn từ bên ngoài thì cảnh tượng này trông không khác gì một bức tranh "nhạy cảm".
“Này Sagiri, anh đang bị nghi ngờ oan, em nói lại một tiếng giúp anh được không?”
“……………………………………”
“……S, Sagiri?”
Ưưm… cuối cùng vẫn không được sao.
Dù tôi có thúc giục thế nào, Sagiri cũng hoàn toàn không phản ứng. Em gái tôi ngồi xổm xuống sàn, cầm máy tính bảng, tạo dáng như một tiểu hòa thượng máy ảnh đang nhắm vào vùng “tam giác vàng” từ góc thấp.
Con bé thở hổn hển, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.
Nếu là một ông chú mà làm điều tương tự thì chắc chắn là một cảnh tượng bị bắt ngay lập tức.
Thế nhưng Sagiri lúc này── Ero-manga Sensei, lại trông vô cùng ngầu trong mắt tôi.
Và tất nhiên, Megumi hoàn toàn không thể nhìn thấy vẻ ngầu lòi đó của Sagiri.
“Anh ơi… anh trai? Sao Izumi-chan không trả lời gì hết vậy! Em bắt đầu thấy lo lắng lắm rồi, cứ như sắp bị “trừng phạt” bậy bạ vậy! Anh không có quay camera gì đó đúng không! Em sẽ về nhà an toàn đúng không ạ!”
“Xin em hãy kiềm chế những lời lẽ thô tục trước mặt em gái anh. Sagiri đang tập trung vẽ tranh nên không thể trả lời được đâu.”
“…………D, dù sao thì đến mức này rồi thì em cũng tin anh thôi. Nếu như… anh trai có làm gì lạ với em thì hình như cũng không chạy thoát được. E, em quyết tâm rồi!”
“Quyết tâm gì chứ. Mà thôi, không cần nói ra đâu nhé?”
Trong khi chúng tôi đang trò chuyện như vậy, Sagiri vẫn cứ thế mà lia bút, vẽ điên cuồng.
Con bé bò lổm ngổm trên sàn nhà một cách đáng ngờ, quan sát Megumi từ mọi góc độ.
Hoàn toàn trong trạng thái nhập thần── rơi vào cái “chế độ Ero-manga Sensei” quen thuộc mà trong đầu chỉ có việc hoàn thành những bức tranh đáng yêu mà gợi cảm.
“……Á, ánh nhìn! Ánh nhìn “hư hỏng” đang nhìn vào đùi và ngực em kìa! Gai người cả gáy và sống lưng!”
“Nói trước là không phải anh đâu đấy?”
“Ơ, con gái tụi em làm sao mà lại có cái nhìn “hư hỏng” như vậy được chứ! Ngại quá nên làm ơn dừng lại đi ạ!”
“Từ nãy đến giờ em… sao lại ngại ngùng lạ thường vậy nhỉ.”
“E, ấy? S, sao ạ?”
“Ừ… cứ như chưa từng quen với ánh nhìn “hư hỏng” ấy vậy…”
“Đ, đương nhiên rồi── không phải vậy! Đâu có! C, cái này em quen rồi mà? Em làm người mẫu mà?”
Vừa nói vậy, Megumi vừa cố gắng che ngực bằng hai tay bị trói.
Dù lời nói, hành động khác hẳn, nhưng nhìn cô bé chẳng có vẻ gì là tự tin hay bình tĩnh cả.
Lạ thật… cái kiểu phản ứng ngây thơ, trinh nguyên như thiếu nữ mới lớn này… Không phải Megumin mình biết.
Megumin mình biết phải là con ranh hư hỏng chuyên kết bạn với vô số con trai, mê mẩn ‘cậu nhỏ’ mới đúng. Chuyện này rốt cuộc là sao chứ?
“………… Megumin… em, em… không lẽ nào…”
“Ơ, anh sao thế ạ?”
“Đoán ngay là em là một ‘fashion bitch’ mà!”
Mình chỉ thẳng vào Megumin, đưa ra lời kết tội đầy tính quyết định.
“Ơ, ơ, ơ…” Megumin run run giật giật đôi má lúm đồng tiền, “Anh nói gì thế ạ? ‘Fashion bitch’ là sao cơ ạ…?”
“Là mấy đứa thực ra chưa từng làm chuyện hư hỏng gì bao giờ, nhưng lại giả bộ ra vẻ sành sỏi, đóng vai là một cô nàng phóng khoáng đấy.”
“…………”
Khuôn mặt Megumin đỏ bừng lên.
…Trúng tim đen rồi, đúng là vậy rồi.
Ôi may quá, hóa ra không có cô bé học sinh lớp bảy nào lại thông thạo mấy chuyện yêu đương người lớn cả.
“K-không, không phải đâu ạ! Em, em… có kinh nghiệm đầy mình ấy chứ… bạn bè con trai cũng đông nghìn nghịt… ‘cậu’…”
“‘Cậu’ gì cơ?”
“Em còn nhìn thấy ‘cậu nhỏ’ rồi cơ mà!”
……………………Không.
Đang ở nhà người ta mà sao lại tùy tiện ‘come out’ vậy chứ.
“Th-thật mà!”
“Toàn là của bố em chứ gì?”
“K-không phải ạ!”
Hả, nói dối á!? Không phải của bố ư!?
“N-nếu anh muốn thì em có thể nói đó là của ai cho anh nghe đấy!?”
“Dừng lại! Đừng có nói mấy chuyện vô liêm sỉ trước mặt Sagiri! Anh biết rồi! Biết rồi mà…!”
“Hừ, hừm… Biết là tốt rồi…”
Megumin đỏ mặt vì vẫn còn hơi hưng phấn, đôi môi hơi chu ra.
…Lạ thật. Mình cứ tưởng chắc chắn là ‘fashion bitch’ cơ mà…
Hay mình đã nhầm lẫn nhỉ? Megumin, liệu có phải là một ‘bitch’ thực thụ không?
Trước mặt mình đang hoang mang, Megumin định nói gì đó để đáp trả.
“N-nghe cho rõ đây nhé, anh trai!”
Vì đang bị bịt mắt, nên cô bé đang giận hờn hướng về một phương trời nào đó xa xôi.
“Em, em không phải là cái loại ‘fashion bitch’ gì đó đâu nhé! Em thật sự là──────”
Xoạch!
“──────Hả?”
…………………………………………………………………………………………
……………………………………………………
Thời gian như đóng băng.
Vừa rồi, ngay trước mắt mình, một “chuyện kinh khủng” đã xảy ra──hay nói đúng hơn là do Sagiri cố tình gây ra──
Megumin và mình đều mất vài giây trở lên để có thể nhận thức được tình hình.
………………Cái đó… nói thế nào nhỉ………… à thì… hơi khó nói một chút………………
Sagiri đã, dứt khoát tụt quần lót của Megumin xuống.
Trước mắt mình, Megumin với chiếc quần lót bị tụt đến mắt cá chân, đang đông cứng lại.
Và ở phía đối diện, bên kia Megumin, Sagiri đang ngồi xổm, vẫn giữ nguyên tư thế vừa tụt quần lót của Megumin, rồi…
Lầm bầm, cô bé thốt ra một câu nói tồi tệ nhất, phá vỡ sự đóng băng của thời gian.
“………………………………Quần kẻ sọc xinh quá.”
“Á!”
Khoảnh khắc tiếp theo.
“Nyahhh!”
Trong “Căn phòng bất khả xâm phạm”, tiếng thét chói tai của thiếu nữ vang vọng khắp nơi.
Vài phút sau──
“…Khụt khịt… hức… khóc…”
Trước mặt mình và Sagiri, Megumin đang ngồi thụp xuống, úp mặt vào hai bàn tay, nức nở.
Ở đó, không còn một chút bóng dáng nào của một cô nàng dám lớn tiếng thét lên những lời lẽ vô liêm sỉ.
Chỉ còn lại một cô bé học sinh lớp bảy bị tụt quần lót mà khóc.
Megumin được mình đề nghị và dẫn đến đây…
…K-cảm giác tội lỗi…
Này, cô giáo manga người lớn… giờ thì sao đây…
Dù là một người chiều em gái, nhưng mình cũng phải quay sang nhìn Sagiri với ánh mắt trách móc.
“…………Ư… ư…”
Có vẻ như cô bé đã không còn ở ‘chế độ giáo viên manga người lớn’ nữa.
“Á… á á á…”
Sagiri mặt tái mét, lo lắng bối rối.
Vẻ mặt như muốn nói rằng mình đã gây ra chuyện kinh khủng gì thế này…
Sagiri vẫn nắm chặt chiếc quần kẻ sọc vừa tụt của Megumin trong một tay, rồi run rẩy nói.
“…Em biết là không ổn rồi, nhưng không thể kìm nén được dục vọng.”
Hết lời để nói!
Nếu chuyện này bị lộ ra ngoài, sự nghiệp họa sĩ của em sẽ chấm dứt đấy!
Diễn đàn của em cũng sẽ bùng cháy.
【Pako-ryu】Cô giáo manga người lớn 15【Bị bắt rồi】
Kiểu kiểu như vậy… dù thực ra em là con gái…
Trong khi mình đang tưởng tượng ra viễn cảnh tồi tệ nhất là mình sẽ phải đứng ra che chở cho em gái──
“…Ư… ưư… ư…”
Sagiri đang rên rỉ như muốn kìm nén điều gì đó, bỗng như thoát khỏi xiềng xích nặng nề, lao đến bên Megumin đang ngồi xổm.
“…?”
Phản ứng với tiếng động, Megumin ngẩng mặt lên. Cô bé vẫn rất nghiêm chỉnh, giữ nguyên trạng thái bị bịt mắt.
…M-mình tính làm gì đây…? K-không lẽ…
Trong lúc mình hồi hộp theo dõi, Sagiri bỗng nhiên tháo bỏ băng bịt mắt của Megumin.
Đôi mắt đẫm lệ lộ ra, và ánh mắt ấy bắt gặp Sagiri.
“Ơ…”
“…Ư…”
Sagiri run lên bần bật──vì sợ đối mặt với người khác.
Đôi mắt cô bé cũng đỏ hoe như Megumin, đáng thương đến mức run sợ.
Dù vậy, Sagiri vẫn cố gắng lấy hết dũng khí, nhìn thẳng vào mắt Megumin.
“Ư… ưư… ư… ư…”
Và rồi──
“Em xin lỗi!”
Cô bé cúi đầu thật nhanh để xin lỗi.
Cô giáo manga người lớn, khi nói về chuyện vẽ minh họa thì đúng là một biến thái khủng khiếp──
Nhưng khi làm sai, cô bé là một đứa trẻ biết tự mình xin lỗi đàng hoàng.
…Nhưng không biết liệu Megumin có tha thứ cho Sagiri hay không.
Mình cũng định cùng xin lỗi──ngay lúc đó.
“Nói chuyện được kìa!”
Megumin bỗng thốt ra một câu nói ngoài sức tưởng tượng.
Cô bé vẫn còn nước mắt chảy dài, mũi đỏ hoe, nhưng lại phát ra một giọng nói đầy ngạc nhiên.
“Izumi-chan! Cậu nói chuyện được với mình kìa! Dù không cần bịt mắt nữa!”
Vẻ mặt ấy như muốn nói rằng “Đó mới là điều quan trọng nhất lúc này.”
Bị Megumin chất vấn gay gắt, Sagiri lắp bắp đáp lại với vẻ bối rối: “Ư? Hả?”
“…K-không… ổn… nhưng…………… phải xin lỗi…”
…Xin lỗi, nhé.
Sagiri lại một lần nữa xin lỗi Megumin. Megumin liền dùng tay áo lau nước mắt qua quýt rồi,
“Mình tha thứ!”
Và nói vậy với nụ cười rạng rỡ.
“Giờ chúng ta là bạn bè rồi nhé! Vì cậu đã thấy cả quần lót của mình rồi mà!”
Khoan, cái logic đó thì sao nhỉ…?
Mặt Megumin vẫn đỏ gay, và vì xấu hổ nên cô bé hơi bất thường──hay nói đúng hơn là có vẻ đang quẫn trí.
Dù vậy, lòng tốt và ý chí của Megumin vẫn truyền đến mình một cách mạnh mẽ.
Còn Sagiri, người vừa được tuyên bố là bạn bè, chớp chớp hai mắt.
“Không phải.”
“Hảaa—!”
Ngay cả trong tình huống này, Sagiri vẫn dứt khoát từ chối. Đúng là một cô em gái cứng đầu.
“Quá đáng! Mình đã bị tụt quần lót mà! Mình, mình còn chưa từng bị em trai mình nhìn thấy bao giờ! Quá đáng lắm Izumi-chan!”
“Em đã nói là tha thứ rồi mà.”
“Nói rồi nhưng mà! Không có chuyện gì khác để nói sao!? Này, kiểu như tình bạn đã nảy nở ấy!”
“À thì…………………………cảm ơn vì bữa ăn?”
“Hừ đồ ngu xuẩn! Đòi tiền thì có! Cho mình xin tiền đây!”
Đó là một cuộc trò chuyện khiến người ta muốn bịt tai lại.
Nhưng cũng là một cảnh tượng không thể không mở mắt mà nhìn.
Sagiri ấy vậy mà lại… đối mặt và nói chuyện với người khác.
Trong khi mình, phải mất đến một năm mới được nghe lại giọng nói của em gái.
“…Tiền… à.”
Sagiri bỗng mở miệng như vừa nghĩ ra điều gì đó, rồi quay lưng lại với Megumin.
“…Izumi-chan?”
“………………”
Sagiri đi rón rén đến giá sách, lấy ra vài cuốn tiểu thuyết bìa mềm rồi quay lại bên Megumin.
“…Đây.”
“Hả?”
“Bạn bè thì không được… nhưng là phần thưởng cho lời hứa.”
“À—”
Megumin kêu lên như thể vừa nhận ra điều gì đó.
“Phải rồi. Chúng ta đã hứa như vậy nhỉ.”
“Ừ. Thế nên… đây.”
Sagiri khẽ đưa cuốn sách bằng hai tay. Giống như một cô bé đang trao thư tình vậy.
“Đây là… cuốn sách yêu thích của em. M-mời cậu…”
“──────”
…Cố gắng lắm, Sagiri.
Mình thầm khen ngợi em gái trong lòng.
Cộc cằn, ít nói… tuy nhìn chẳng giống chút nào──
Nhưng mình hơn ai hết biết được, từng câu từng chữ trong cuộc đối thoại vừa rồi… là cả sự nỗ lực hết sức của Sagiri.
Không hiểu sao, Megumin lại hơi chần chừ một chút mới nhận cuốn sách.
“Đây là… cuốn sách yêu thích của Izumi-chan sao.”
“Ừm… Cuốn sách em yêu thích nhất thế giới.”
“Vậy à, thế thì──mình cũng sẽ thích nó.”
Tiếc là từ vị trí của mình, mình không thể nhìn thấy tiêu đề cuốn sách mà Sagiri đã chọn.
“Đọc xong rồi, cậu cho mình mượn cuốn khác nữa nhé?”
“…………Ừm.”
“Được thôi, vậy thì, hứa nhé!”
Thế đấy──không biết liệu Megumin có thể bắt kịp yêu tinh không.
Liệu có thể vượt qua được không.
Dù sao đi nữa.
Trên con đường mình đã đi suốt một năm qua, lại có thêm một người nữa chạy song song.
Mình cảm thấy như vậy đấy.
“Izumi-chan. Mà này, cái quần lót cậu vừa lén lút bỏ vào túi ấy, có thể trả lại mình không hả?”
“…Đợi cho đến khi bức minh họa hoàn thành đã.”