Ngày 31 tháng 5 đã tới.
Cuối tháng – ngày nộp bản thảo đầu tiên cho tác phẩm mới của Yamada Elf, đồng thời cũng là hạn chót mà tôi tự đặt ra cho cuốn tiểu thuyết của mình.
“…………”
Tôi kẹp chiếc phong bì màu nâu dưới cánh tay, đứng trước tòa Lâu Đài Pha Lê.
Trước giờ quyết định, sự căng thẳng, lo lắng và nỗi sợ hãi khiến da thịt tôi như nổi gai ốc.
Không phải là tôi không có chút tự tin nào. Tôi đã dồn hết lửa nhiệt huyết, hoàn thành đề tài mà bấy lâu nay mình tìm kiếm. Giờ đây, lồng ngực tôi đang tràn ngập một cảm giác thành tựu chưa từng có.
Trong lòng, tôi cảm nhận rõ ràng rằng mình vừa viết nên một thứ gì đó cực kỳ hay ho.
Thế nhưng, đôi chân tôi vẫn không ngừng run rẩy.
Lý do thì, đâu cần phải nói ra làm gì.
Bởi lẽ, ai chẳng thấy những gì mình dốc sức làm ra là thú vị. Chẳng có kẻ nào là không như vậy cả. Con của người ta thì, đứa nào đứa nấy trông cũng như thần đồng vậy.
Dù tự mình thấy hay ho vô cùng – nhưng liệu người khác có cảm nhận tương tự hay không, thì phải đọc rồi mới biết. Dù tôi nghĩ truyện của mình hay siêu cấp, độc giả có khi lại chẳng thấy thế. Chính vì vậy mà tôi sợ hãi. Lòng lo lắng, thấp thỏm không yên, như thể cái dạ dày muốn nổ tung vậy.
Nỗi sợ hãi và lo lắng này sẽ dần dần vơi bớt đi khi tác phẩm được nhiều người đọc.
Vì những lời nhận xét “Hay lắm!” từ độc giả chính là thứ vun đắp nên cái gọi là “tự tin”.
Đã ba năm kể từ khi ra mắt… tôi đã viết vô số trang văn, cho người khác đọc và nhận về không ít những phản hồi.
Và nhờ vậy, tôi dần dần cảm nhận được một điều tuy còn mơ hồ nhưng có thật: “Những gì mình viết ra, hình như cũng khá thú vị đối với người khác.”
May mắn thay, tôi đã gặp được những độc giả có cùng cảm nhận “Thú vị!” với mình.
Buổi ký tặng lần trước, tôi thậm chí còn được trò chuyện trực tiếp với họ – tôi đã vui mừng khôn xiết khi thấy rằng có những điều tuyệt vời đến vậy. Tôi đã nhận được rất nhiều điều vô hình và thực sự cảm động.
Thế nhưng, lần này, tôi đang viết một thứ hoàn toàn khác so với trước đây.
Tôi đang thực hiện công việc theo một cách khác, quay về cái thời mà mọi chuyện vẫn còn chưa suôn sẻ.
Thế nên…
Tôi chẳng tài nào biết được liệu những gì mình tạo ra theo cách này có thực sự thú vị đối với bất kỳ ai khác ngoài bản thân mình hay không, cho đến khi cho họ đọc thử.
Chẳng còn cách nào khác. Bởi vì, tôi vẫn chưa cho ai đọc cả. Bản thân tôi cũng chẳng thể tự mình biết được.
Cái gọi là “tự tin” mà tôi luôn dựa vào, cứ thế mà bị reset chỉ vì một chút chuyện nhỏ nhặt.
Sao mà mông lung, khó nắm bắt đến thế.
Y hệt trái tim của em gái tôi vậy.
Tôi ôm chặt lấy lồng ngực mà lẩm bẩm:
“A… Lâu lắm rồi mới quay lại cái cảm giác vừa đáng ghét vừa thân quen này.”
Không bao giờ quên được… cái cảm giác căng thẳng ấy, khi lần đầu tiên tôi ghé thăm nhà xuất bản.
Cái cảm giác hỗn độn ấy, khi lần đầu tôi viết tiểu thuyết và tải lên mạng.
— Tôi đã bứt rứt không yên cho đến khi “người ấy” gửi lời nhận xét đầu tiên.
“...Hừm.”
Tôi chợt bình tâm lại một chút. Bởi vì tôi vừa nhớ về một người từ ngày xưa — người mà tôi coi như bạn, như ân nhân vậy.
Vì chỉ nói chuyện qua email và chat nên tôi không biết mặt, không biết tên thật, thậm chí không rõ cả giới tính của người ấy.
Giọng văn người ấy khá chững chạc, chắc hẳn là một người đàn ông lớn tuổi.
Chúng tôi đã nói đủ thứ chuyện. Chủ đề luôn xoay quanh cuốn tiểu thuyết của tôi. Cảnh nào hay, nhân vật nào được yêu thích… cứ thế mà chúng tôi trò chuyện liên tu bất tận suốt hàng giờ đồng hồ.
Vui vẻ làm sao. Đến mức nó đã trở thành động lực để tôi quyết tâm trở thành một tiểu thuyết gia chuyên nghiệp.
Giờ thì chúng tôi không còn liên lạc với nhau nữa.
Lần cuối cùng tôi nói chuyện với người ấy… rốt cuộc là chuyện gì nhỉ?
Hình như là chuyện tôi sẽ gửi tác phẩm dự thi giải thưởng tiểu thuyết dành cho tác giả mới thì phải…
“Thôi nào.”
Ối… giờ đâu phải lúc hoài niệm về quá khứ chứ…
“Đi thôi.”
Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng tôi vẫn bước một bước về phía trước.
“Nào! Vào trận thôi!”
Tôi hạ quyết tâm, ấn nút chuông cửa.
“Ping pong.”
“…………Ơ?”
Không có tiếng trả lời. Mọi lần, chưa đầy năm giây đã nghe thấy câu thần chú sến sẩm “Hãy cho thấy bằng chứng!” rồi mà.
Vắng nhà à? Không, không thể nào. Tôi đã nói đi nói lại rất nhiều lần rằng “Ba mốt tháng năm, năm giờ chiều tôi sẽ đến!” và “Đó sẽ là ngày quyết định!” Ngày hôm qua tôi còn nhấn mạnh nhiều lần “Là ngày mai đó nhé!”
“...Không lẽ nào, bản thảo chưa xong, nên trốn rồi…”
…Cũng có khả năng. Yamada Elf vẫn còn ung dung nói rằng đến tận hôm qua cô ta vẫn chưa viết được một chữ nào mà. Chỉ trong một ngày thì làm sao mà hoàn thành tiểu thuyết được chứ.
Elf bỏ bê bản thảo – chuyện này thì có vẻ đúng đấy.
Nhưng còn chuyện Elf đã trốn thì sao?
“Không có đâu.”
Tôi tự mình bác bỏ suy nghĩ ấy.
Kể từ khi hẹn phân thắng bại, Yamada Elf vẫn luôn giữ thái độ tự tin đầy ngạo mạn, cho rằng “Đương nhiên là mình sẽ thắng kẻ như anh rồi.” Tôi không tài nào tin rằng đó chỉ là diễn kịch hay nói khoác.
Hơn nữa, là thành tích của Elf từ trước đến nay. Vị Đại Tác Gia bán chạy như tôm tươi ấy, từ khi ra mắt đến giờ, vẫn duy trì tốc độ xuất bản bốn cuốn sách mỗi năm không ngừng nghỉ.
Nói cách khác, cô ta luôn giữ đúng thời hạn.
Ít nhất thì, những hạn chót thực sự nghiêm trọng, chứ không phải cái kiểu deadline lừa bịp dành cho mấy tác giả mới, thì cô ta luôn tuân thủ.
Chính vì vậy, tôi vẫn không thể tin nổi rằng kẻ ngốc chuyên trốn viết bản thảo để đi chơi săn quái và nhà văn ưu tú, Yamada Elf-sensei, lại là cùng một người.
Xem xét tình hình thì bản thảo không thể nào hoàn thành được, nhưng xét về thành tích thì bản thảo không thể nào chưa hoàn thành. Chuyện cô ta trốn cũng hơi khó tin. Nhưng mà cô ta lại không ra.
Đúng là một tình huống khó hiểu.
…………………………
“……………………Không lẽ… chết rồi chứ?”
…Không đời nào. Chuyện đó mà thật thì không đùa nổi đâu…
Tôi chần chừ một lúc, rồi từ từ bước vào khu đất của Lâu Đài Pha Lê.
“Ôi, có ai ở nhà không ạ?”
Tôi mở cửa ra, cất tiếng gọi nhưng không có phản hồi nào.
Vẫn là hành lang kiểu Tây mờ tối và cầu thang hơi dốc. Khắp nơi tĩnh lặng như tờ.
“Có ai ở đây không ạ!”
Tôi cất tiếng gọi lên tầng hai, nơi làm việc của cô ấy, nhưng vẫn không có tiếng trả lời.
Cứ như thể biệt thự Yamada đã thực sự biến thành một ngôi nhà ma vậy.
………………………Chờ khoảng một… hai phút, tôi lại cất tiếng gọi.
“Yamada Elf-sensei ơi, cô không có ở đây sao?”
…………………….
“Vậy thì tôi xin phép tự ý lên tầng nhé!”
Vì hoàn toàn không có tiếng trả lời, tôi quyết định đi lên phòng làm việc.
Đành chịu vậy… bởi vì rõ ràng là có gì đó không ổn.
“………………”
Vừa cảnh giác, tôi vừa bước lên cầu thang, đến trước phòng làm việc của Elf – cánh cửa đang đóng kín.
Tôi cảm nhận một áp lực kỳ lạ từ cánh cửa… đúng vậy, hệt như cái “Căn phòng không thể mở ra” ấy.
Tôi nuốt nước bọt, đặt tay lên nắm cửa.
Cánh cửa mở ra với tiếng kẽo kẹt… hệt như trong một bộ phim kinh dị.
Một âm thanh lọc cọc quen thuộc vang lên.
Đó là tiếng gõ bàn phím.
“Elf────”
Tôi định cất tiếng gọi nhưng không thể. Bởi vì tôi nhìn thấy khuôn mặt nghiêng của Elf đang ngồi trước bàn máy tính trong phòng làm việc.
Đó là một biểu cảm nghiêm túc chưa từng thấy.
Với khuôn mặt có thể miêu tả là “quỷ khí ngút trời”, cô ấy đang dán mắt vào màn hình, miệt mài gõ phím không ngừng.
Hình ảnh nữ tác giả lười biếng, cười hềnh hệch của những ngày trước đó đã không còn ở đây nữa.
Vị thợ săn chuyên nghiệp từng một mình săn con Tigrex đỏ trong bộ giáp chống cháy cũng đã biến mất.
Yamada Elf-sensei ngầu lòi, đúng như hình dung của tôi ngày trước, đang miệt mài làm việc.
“…………”
Tôi im lặng quét mắt quanh căn phòng… rồi sau đó, tôi đưa ngón tay lướt qua nóc kệ sách.
Nhìn vào đầu ngón tay, có chút bụi bám vào. Chủ nhân căn phòng này trước đây chưa từng lơ là việc dọn dẹp mà.
“...Cái này là…”
Tiếng lầm bầm khe khẽ của tôi khiến Elf phản ứng. Vai cô ấy khẽ run lên, bàn tay ngừng gõ phím.
— Khung cảnh đó khiến tôi cảm thấy tội lỗi.
Quay bánh xe ghế Aaron, Elf quay lại nhìn tôi. Trên khuôn mặt đẹp đến phi thực tế kia, giờ đã hằn sâu những quầng thâm.
Cô ấy không mặc bộ đồ lolita xùy xùy thường ngày mà là một bộ đồ thể thao thoải mái.
“...À, anh đến rồi hả. Ừm… hôm nay… là ngày ba mốt à. …Anh đợi ở phòng khách giúp tôi nhé.”
Giọng cô ấy khàn đi, như tiếng bà cụ già.
“Tôi làm phiền cô rồi à?”
“………………”
Không có tiếng trả lời. Cô ấy như thể không nghe thấy lời tôi nói, lại quay về phía chiếc laptop và bắt đầu gõ phím.
Tôi im lặng, nhẹ nhàng rời khỏi phòng làm việc.
Đúng như lời cô ấy nói, tôi đợi ở phòng khách. Tôi ngồi xếp bằng trên đệm, nhắm mắt suy nghĩ.
Một bầu không khí căng thẳng bao trùm khắp Lâu Đài Pha Lê.
…Không ngờ, cô ta lại có một mặt như thế này.
Ngạc nhiên… thì không hẳn. Ngược lại, chính hình ảnh miệt mài làm việc như thế mới là hình tượng “Nữ tác giả bán chạy Yamada Elf-sensei” mà độc giả – và cả tôi – hằng tưởng tượng.
Với dáng vẻ như vậy, chắc chắn cô ấy sẽ hoàn thành một bản thảo tuyệt vời.
“…………Fufu.”
Dù đáng lý ra đây phải là điều bất lợi cho tôi, nhưng niềm vui cứ dâng trào trong lòng tôi.
Cô ấy là đối thủ của tôi, nhưng tôi đã luôn là fan hâm mộ của người ấy.
Khoảng một giờ sau, Elf mở cửa bước vào.
“Bốp!”
“Đã để anh đợi lâu rồi!”
Bộ váy lolita trắng xùy xùy, giọng nói lớn đầy tự tin.
Cô ấy đã hoàn toàn trở lại bình thường. Quầng thâm cũng biến mất, không biết bằng cách nào.
Cô ấy đang ôm chiếc laptop và một xấp giấy.
Elf sải bước đến gần tôi, rồi “Rầm!” một tiếng, đặt mạnh xấp giấy – bản thảo xuống bàn trà.
“Đây chính là tiểu thuyết mới của tôi!”
“…………………………………………………………”
“...Gì thế, Izumi Masamune. Sao lại làm cái mặt như vừa thấy chuyện không thể tin được vậy?”
“Không… nhưng mà.”
Xem cô ấy miệt mài làm việc, tôi đã nghĩ cô ấy sẽ hoàn thành…
Nhưng nhìn tận mắt vẫn không thể tin nổi. Cô ta thực sự đã hoàn thành rồi…
“C, cô… hôm qua… vẫn còn nói là chưa viết được một chữ nào mà?”
“Ừ, tôi có nói. Thì sao?”
Thì sao… Cô có hiểu tôi đang nói gì không vậy?
“Chỉ… trong một ngày… cô đã hoàn thành bản thảo sao?”
Tôi ngỡ ngàng, cầm lấy bản thảo của Elf từ trên bàn trà.
Nó nặng trịch. Có lẽ đủ một cuốn tiểu thuyết bỏ túi. Tôi lật đến trang cuối cùng của bản thảo, thấy số “130” được đánh ở chân trang. Tức là, tính theo tiểu thuyết bỏ túi thì khoảng 260 trang.
“Một ngày… khoảng 24 tiếng, mà cô đã viết được 260 trang sao…?”
Thấy tôi ngạc nhiên tột độ, Elf nhếch mép cười đầy đắc ý.
"Ấy ấy... Đừng đùa chứ? Số lượng viết được trong một ngày á... Dù cố gắng lắm thì người bình thường cũng chỉ khoảng hai trăm trang thôi mà!"
"Này này! Cảm giác của anh cũng quá dị rồi đấy! ...Thường thì chỉ khoảng năm mươi trang thôi chứ?"
Hả? Thật á? Ít thế thôi á? Một ngày năm mươi trang, còn ít hơn số trang tôi viết sau giờ học mỗi ngày nữa là sao? Với tiến độ nhỏ giọt như vậy, mấy nhà văn chuyên nghiệp sống kiểu gì vậy? Không viết được khoảng một trăm trang một ngày, thì làm sao thoát khỏi cái địa ngục chỉ toàn bản thảo bị loại bỏ kia chứ?
Rồi khi bị thúc ép với áp lực kiểu "Hết tuần phải nộp bản thảo nhé. Không thì xác định" thì phải làm sao?
Trong đầu tôi nảy sinh một vài nghi vấn, nhưng mà vấn đề ở đây đâu phải vậy.
"Thế càng kỳ quái hơn ấy. Rõ ràng đến hôm qua còn chưa viết được một chữ nào... Tại sao hôm nay, bản thảo lại đột nhiên hoàn thành rồi?"
"Tít tít tít tít..."
Elf vừa lắc ngón tay vừa làm ra cái điệu bộ đáng ghét.
"Chẳng phải trước đây tôi đã nói rồi sao, 'Tôi sẽ cho anh thấy, khi anh thua cuộc'?"
"Chuyện gì..."
Tôi chợt nhớ ra.
"Kỹ năng độc nhất của tôi cũng khá là ghê gớm đấy. Tuy là năng lực chuyên dùng cho dân chuyên, hơi khó dùng, nhưng một khi đã vào guồng thì sức bùng nổ còn hơn cả 'Siêu tốc ký - Speed Star' của anh đấy."
Tôi đã quên béng đi cái lời lẽ hoang đường nhảm nhí ấy rồi...
"Chẳng lẽ... Chẳng lẽ nào...!"
"Kufufufu... Xem ra anh đã nhận ra rồi nhỉ. Quả là sáng suốt, Izumi Masamune."
Bốp! Elf giật lấy bản thảo từ tay tôi, giơ cao đầy kiêu hãnh.
"Đây chính là 'Đại tiểu thuyết gia - Greater Novelist' ta đây với 'Năng lực'! Kỹ năng hạng B - 'Triệu hồi bản thảo hoàn chỉnh - Summon Darkness'—triệu hồi bản thảo hoàn chỉnh từ Ma giới!"
"..............."
Tôi trợn tròn mắt, người cứng đờ.
Vô... Vô lý... Làm sao có thể tồn tại cái kỹ năng gian lận đáng sợ như vậy chứ...!
"...Tưởng ta sẽ ngạc nhiên lắm chắc! Xạo ke không trượt phát nào!"
"Đâu có xạo đâu!"
"Còn chối à! Vừa nãy còn cắm đầu cắm cổ viết như muốn sống mái kìa!"
"Không phải bản thảo này mà! Cái đó là... là... Đúng rồi! Tôi chỉ đang xem trang hướng dẫn game thôi! Chơi! Tôi đang say sưa chơi game!"
Elf lộ vẻ hoảng hốt vì bị tôi vạch trần.
"..............."
Tôi nheo mắt nhìn chằm chằm Elf.
"Sao... Sao thế..."
"Hứ, cái gì mà Summon Darkness chứ! Kiểu của cô chẳng phải là phiên bản cao cấp của 'Ơ, bài tập hè à? Hê hê, tớ chưa làm gì hết á~' đấy à! Đừng có giở trò đó với tư cách là nhà văn chuyên nghiệp chứ, ác quá đấy! Tôi biết thừa nhé! Từ trước đến giờ, mỗi khi tôi không để ý, cô đều viết từ từ một chút một chút đúng không!"
"Tôi không có viết! Vừa nãy tôi vừa triệu hồi nó từ Ma giới đấy!"
Cô ta nghĩ là có thể lừa được ai bằng cái trò bịp bợm vớ vẩn này vậy chứ?
Thỉnh thoảng cũng có mấy nhà văn ngốc nghếch kiểu này, thích 'khoe mẽ là mình không làm việc'.
Đừng có làm thế nữa mà. Tôi đang rất mong chờ tác phẩm mới của cô đấy.
Tôi cứ nhìn chằm chằm với ánh mắt lạnh lùng, Elf bĩu môi.
"Nếu không tin, anh cứ kiểm tra laptop của tôi đi. Chắc chắn không có file bản thảo này đâu."
Như muốn nói "Thế nào hả", Elf ưỡn bộ ngực lép kẹp, mở nắp laptop rồi chìa ra cho tôi xem.
".................. Khoan đã."
Vừa nãy, cô ta nói cái gì cơ...? Trong ổ cứng của PC không có file bản thảo này. Vậy nên, mình không hề viết bản thảo này, mà là triệu hồi nó từ Ma giới...
Cô... Cô ta... Chẳng lẽ... Chẳng lẽ nào...
"Cô xóa rồi hả!? Xóa dữ liệu bản thảo mới rồi á! Chỉ để làm cái trò con bò vớ vẩn này thôi á!?"
"Hả? Anh đang nói cái gì vậy cái đồ ngốc này... Vì bản thảo này là do tôi dùng kỹ năng triệu hồi từ Ma giới mà, nên vốn dĩ làm gì có dữ liệu bản thảo chứ?"
"Ầm ĩ quá đi! Cô... Cô... Cô có biết mình vừa làm cái gì không hả! Cô vừa xóa tác phẩm mới của Yamada Elf đấy! Cô có biết cái bản thảo đó có giá trị đến mức nào không...!"
Tôi kích động đến mức nói năng cũng trở nên lắp bắp.
"...Ơ... Yamada Elf là tôi mà... Với lại bản thảo thì đang ở đây này."
Cô ta thản nhiên nói... Chẳng lẽ cái thứ đang tồn tại ở đây là bản thảo gốc duy nhất ư.
"...Cô có thực sự nghĩ đến chuyện nộp bản thảo thế nào không đấy? Các nhà xuất bản bây giờ, chỉ nhận dữ liệu thôi mà."
"Sao nhỉ? Tôi chỉ cần thắng anh trong cuộc thi này, rồi đưa bản thảo này cho biên tập viên phụ trách là xong thôi. Chắc là mấy đứa làm thêm ở bộ phận biên tập sẽ gõ lại thành dữ liệu nhỉ?"
Đúng là đồ khốn nạn. Hội chứng cấp hai thì tôi thấy dễ thương đấy, nhưng riêng con bé này thì miễn.
Hoàn toàn không hề dễ thương chút nào!
Quá phẫn uất, tôi thở hổn hển, Elf vênh mặt, chìa bản thảo ra.
"Thôi nào, trò vui đến đây là hết. Vào việc thôi, Izumi Masamune."
Tôi đến nước này, trong lòng thì vô cùng hoảng sợ, nhưng—
Tuyệt đối không thể để lộ ra ngoài.
"—Được thôi. Yamada Elf."
Tôi hít sâu một hơi, chuẩn bị nghênh chiến với đối thủ truyền kiếp. Tôi ôm cái hộp đựng bản thảo quan trọng trong lòng, lấy ra một bản thảo vừa vặn ba trăm trang, đưa cho đối phương.
Chúng tôi trao đổi bản thảo cho nhau.
Đương nhiên, là để đọc tác phẩm tự tin của đối phương ngay tại đây.
Thủ tục này không phải là điều chúng tôi đã thỏa thuận từ trước. Nếu chỉ để phân thắng bại, tôi chỉ cần giữ bản thảo của Elf, rồi đưa cho Ero Manga-sensei là xong.
Nhưng, tôi muốn đọc mà. Tôi muốn đọc cuốn tiểu thuyết dốc hết tâm huyết mà Yamada Elf-sensei, triệu hồi từ Ma giới.
Bản thảo nháp đầu tiên mà ngay cả biên tập viên còn chưa được đọc.
Việc Elf nhận lấy bản thảo của tôi, có lẽ là vì cô ấy cũng nghĩ như vậy chăng.
Nếu đúng là vậy, thì tôi thấy rất vui, và vinh dự.
"Ơ—không có tiêu đề à?"
Elf ngồi xuống cái ghế đẩu trắng bên cạnh tôi.
"À, vẫn chưa quyết định. Thành thật mà nói, nó vừa mới viết xong thôi."
Đây là lần đầu tiên tôi mất đến nửa tháng để viết xong bản nháp. Không phải là tôi không viết được... Mà là ngược lại. Với một tốc độ còn hơn cả trước đây, tôi cứ viết rồi lại sửa, viết rồi lại sửa... Bao nhiêu lần suýt chút nữa là bị nỗi bất an đè bẹp, nhưng tôi vẫn cứ một mình mài giũa nó. Tôi đã tập trung hết mình... Thật là vui!
"Ồ, anh quyết định tiêu đề cuối cùng à. Trái ngược với tôi nhỉ."
Trên bìa bản thảo của Elf, có viết tiêu đề.
Viết xong rồi, mới nghĩ tiêu đề phù hợp với nội dung.
Trước tiên quyết định tiêu đề, rồi viết câu chuyện phù hợp với tiêu đề đó.
Elf là người làm theo cách thứ hai, là người lên kế hoạch cho câu chuyện một cách bài bản. Tôi thì chưa từng viết được câu chuyện nào theo đúng những gì mình đã định, nên mọi thứ đều phải sau khi viết xong hết cả. Tôi tự thấy là kém hiệu quả.
Cái tiêu đề mà Elf đặt, khá là bắt tai, gây ấn tượng mạnh, và hơn hết là mang tính biểu tượng cho nữ chính.
Chỉ cần nhìn thoáng qua là đã biết, đây là một câu chuyện vừa gợi cảm vừa hài hước.
Chỉ cần nhìn lướt qua tiêu đề, là hình ảnh nữ chính ngực lép do Ero Manga-sensei vẽ, đang xấu hổ trên trang bìa, đã hiện lên trong đầu tôi. Với tư cách là một sản phẩm, là một sự tự quảng bá bản thân với Ero Manga-sensei, và là một vũ khí để đánh bại tôi... Có thể nói, đó là một tiêu đề xuất sắc về mọi mặt.
"Nếu chẳng may tôi thắng, tôi có thể viết bài giới thiệu cho tác phẩm của anh khi nó được xuất bản đấy. Tiện thể thì~, dù chưa được công bố nhưng những tác phẩm mà tôi đã chấm trúng, đến giờ đều đã được chuyển thể thành anime đấy."
"...Nghe ghê vậy."
"Đúng thế chứ, đúng thế chứ."
Nói rồi Elf đưa một tay lên mắt trái, tạo dáng như một nhân vật nữ chính anime.
Cô ta nhắm mắt phải, để mắt trái lấp lánh.
"Kỹ năng hạng B 'Thần nhãn - God Eye'—năng lực nhìn thấu bản chất của tác phẩm chỉ bằng một lần đọc."
Có vẻ cô ta muốn khẳng định rằng, con mắt nhìn của mình là chính xác.
Ưm, cách nói thì cực kỳ đáng ngờ... Nhưng cô ta có thành tích để khẳng định là mình 'có con mắt tinh đời' thì đúng là thật mà...
Thực tế, những kỹ năng từ hạng B trở lên, không phải hoàn toàn là lời lẽ hoang đường của Elf, mà có chứa đựng một sự thật nhất định nào đó... Và tôi sẽ phải mất một thời gian nữa mới hiểu được điều đó.
Đặc biệt là "Thần nhãn - God Eye" mà Elf vừa khoe khoang một cách tự mãn.
Đây là một trong số rất nhiều kỹ năng mà cô ấy sở hữu, nhưng tôi nghĩ đây là một năng lực khá là nghiêm túc, hay đúng hơn là rất tuyệt vời.
Chính vì kỹ năng này, mà ngay sau đó, tôi sẽ rơi vào một tình cảnh vô cùng khốn khó.
Elf vẫn giữ tư thế ngầu lòi, trịnh trọng nói.
"Kufufu... Nhờ 'năng lực' đáng sợ này, rồi sẽ có một giải thưởng mang tên tôi ra đời trong giới light novel cho mà xem."
"Ừ ừ, ghê gớm ghê gớm. Con mắt nhìn của cô chuẩn lắm—hừ, nếu vậy thì tôi sẽ thắng cô, rồi gia nhập hàng ngũ tác giả được chuyển thể thành anime nhé."
"Hứ, cứ mơ đi."
Chúng tôi khích bác nhau. Elf nhìn tôi một cách khinh bỉ.
"Nào... Hãy đọc kiệt tác tôi đã viết này đi."
"Ừ."
"Tôi cũng xin được đọc tác phẩm tự tin của anh."
"Ờ... Mời cô."
Tôi bỗng nhiên hồi hộp lạ thường. Cái hành động đọc cho nhau nghe những dòng chữ mình đã viết, có lẽ nào... Lại gợi cảm đến thế không. Có lẽ nào nó giống như việc phô bày cơ thể trần trụi cho nhau xem vậy không.
Bất giác, tôi lại nghĩ như vậy.
Thực tế, khuôn mặt tôi còn nóng hơn cả khi tôi nhìn thấy cơ thể trần trụi của Elf nữa.
—Thôi nào!
Tôi lắc đầu—vì một lý do nào đó mà Elf bên cạnh tôi cũng làm y hệt—rồi lật trang bản thảo.
"..............."
Pằng, pằng, pằng.... Pằng, pằng, pằng....
Tôi cứ đọc, cứ đọc mãi. Chuyện thắng thua gì đó đã biến mất khỏi đầu tôi chỉ sau vài trang. Con tim đang rộn ràng đã bị lấp đầy bởi một loại hưng phấn khác, đập mạnh hơn.
Không dừng lại được. Đôi tay, trái tim tôi, không thể dừng lại được.
"..............."
Hay! Rất hay! Tuyệt vời...!
Đây... Đây là thực lực của tác giả được chuyển thể thành anime sao...! Rõ ràng là đang rơi vào tình cảnh khốn khó, mà tôi lại hoàn toàn bị cuốn hút vào cuốn tiểu thuyết của đối thủ truyền kiếp, đắm mình vào thế giới của tác phẩm. Bị vẻ dễ thương của nữ chính mê hoặc, hình dung cái dáng vẻ gợi cảm đến không chịu được của cô ấy trong đầu mình—với minh họa của Ero Manga-sensei!
"...Cái con bé này...!"
Tôi nhếch mép cười đầy cay cú, lườm nguýt cái khuôn mặt xinh đẹp của đối thủ.
Tôi đã nhận ra.
Đây... Đây là một cuốn light novel được viết dành riêng cho một họa sĩ minh họa đã được nhắm đến từ trước.
Giống như ẩm thực vậy, văn chương và hình minh họa có sự tương hợp với nhau (ngoại trừ một vài trường hợp ngoại lệ). Trong light novel là tiểu thuyết có kèm hình minh họa, cái sự tương hợp này là một yếu tố quan trọng không thể coi thường.
Khi một tác phẩm được chuyển thể sang nhiều loại hình truyền thông khiến phong cách vẽ thay đổi, hoặc khi vì lý do nào đó mà họa sĩ minh họa chính bị thay thế, chắc hẳn nhiều độc giả cũng cảm thấy tiếc nuối. Bản thân tôi, với tư cách một fan hâm mộ, cũng từng trải qua chuyện này rồi── và giờ thì...
Cuốn tiểu thuyết mới của Elf, quả thực là một tác phẩm ăn khớp hoàn hảo với phong cách minh họa của Eromanga-sensei.
「………………Khốn kiếp!」
Văn phong, diễn biến cốt truyện, nhân vật... tất cả mọi thứ đều được xây dựng dựa trên tiền đề là để Eromanga-sensei vẽ minh họa. Nữ chính toàn là "chanh dưa" [ngực nhỏ], lại còn có đủ mọi tư thế, tình huống, hay trang phục mà Eromanga-sensei giỏi vẽ hoặc yêu thích.
Thế rồi, nói chung là, cực kỳ... gợi cảm.
Với tính cách của cô nàng thì chắc không phải cố tình làm thế đâu, nhưng lỡ mà cô ấy lại thật sự cố ý viết ra cái này thì còn đáng nể hơn gấp bội.
Đây đích thị là một bản tinh chỉnh "đặc chế", dành riêng cho một mục đích duy nhất.
Nói đúng ra, nó là một light novel được viết ra chỉ dành riêng cho Eromanga-sensei.
「Cô... cô làm cái này... đỉnh thật đấy!」
Chẳng biết từ lúc nào, tôi đã thốt lên lời khen ngợi tận đáy lòng dành cho đối thủ. Ngẩng mặt lên, tôi muốn xem phản ứng của cô ấy── nhưng Elf chẳng buồn để ý đến lời tôi nói.
Cô ấy vẫn chăm chú đọc bản thảo của tôi một cách chuyên tâm────── tuy nhiên, với vẻ mặt đầy giận dữ.
「…………」
Mặt Elf sát rạt vào bản thảo, gần đến mức tôi có thể nghe thấy tiếng nghiến răng ken két, cứ như thể cô ấy muốn "lườm chết" từng chữ một vậy.
Trong khi tôi đang đọc bản thảo của Yamada Elf một cách say mê và thích thú──
Thì Elf lại đang đọc bản thảo của Izumi Masamune với vẻ mặt giận dữ.
「...Này, này...」
Tôi rụt rè cất tiếng gọi, nhưng Elf chẳng hề nhúc nhích, chỉ khẽ mấp máy môi thì thầm:
「Bản thảo này... Thật không? Thật sự ư? Không phải nói dối chứ?」
Xoẹt một tiếng, Elf lật trang, đọc tiếp. Giọng cô ấy trầm thấp, truy vấn.
「Thế nào? Đây là chuyện rất quan trọng đấy── trả lời đi」
Một câu hỏi vô cùng khó hiểu.
...Sao... sao cô nàng lại giận dữ đến thế?
Mình... mình có viết cảnh nào khiến độc giả phản ứng dữ dội như vậy sao?
「Tất... tất nhiên là nghiêm túc đấy...」
Trong bản thảo của tôi, không có cảnh nào mà tôi lại viết một cách hời hợt cả.
「À, ra thế!」
Elf gắt lên, buông lời thô lỗ. Ngón tay cô ấy lún sâu vào bản thảo, môi dưới bị cắn chặt.
「……………………」
Xoẹt... xoẹt... xoẹt... Elf lặng lẽ đọc tiếp bản thảo của tôi.
Cô ấy đọc rất tập trung, nhưng biểu cảm vẫn cứ là đầy phẫn nộ...
「...ư... ư... ư... ư...」
Dần dần, biểu cảm ấy thay đổi── thành một vẻ như đang cố gắng kiềm chế điều gì đó.
Và rồi...
「Áááá!」
Elf đột ngột gầm lên. Rầm! Rầm rầm! Cô ấy đập mạnh bản thảo xuống bàn thấp với lực mạnh đến nỗi có cảm giác như tấm kính sắp vỡ vậy.
Elf tiếp tục một cú đá tống vào bàn khiến nó dịch ra, rồi lao người bổ nhào xuống tấm thảm đắt tiền.
Cô ấy nằm lăn lóc, gào thét và vặn vẹo── trong khi vẫn cầm chặt bản thảo.
「Uuuuuuuu! Ugừuuuuuuuuuuuuuuuuu!」
Hoàn toàn là một đứa trẻ đang làm loạn. Cơn tức giận bùng phát như một con Tigrex [quái vật trong game] bị khống chế.
Cô nàng thành ra thế này là vì đọc tiểu thuyết của tôi... Nghĩ đến đó, tôi thấy thật đáng sợ. Tôi đã không lường trước được phản ứng như vậy từ độc giả.
Rốt cuộc là chuyện quái gì thế này!
Lật trang. Cô nàng quằn quại. Lật trang. Lại quằn quại.
Cô ấy không ngừng đập đầu xuống sàn, hay thét lên những tiếng kêu chói tai như thú dữ "Kyoehehehe!" hay "Giếp Pi!". Tình trạng của Elf cứ thế kéo dài một lúc.
Tôi chẳng thể làm gì, chỉ biết đứng nhìn cô ấy với ánh mắt của một người đang trông nom bệnh nhân nặng.
Cuối cùng, cô nàng kiệt sức, nằm ngửa ra sàn...
「...Không thể thắng」
Elf khẽ thì thầm. Trong đôi mắt xanh lam của cô ấy, những giọt lệ dần hiện lên.
「Oa oa... Không thể thắng... Cái này thì làm sao mà thắng nổi... Đồ lươn lẹo... Cái kiểu này──」
Elf lặp đi lặp lại câu "không thể thắng", nước mắt giàn giụa.
...Chuyển... chuyện này là sao? Tôi vẫn luôn nghĩ tiểu thuyết của mình siêu hay, một kiệt tác thực sự, và tôi rất tự tin vào nó.
Dẫu vậy, nó có đủ sức để áp đảo hoàn toàn cuốn light novel siêu hay mà Elf đã viết sao?
Sau một hồi băn khoăn, tôi cất tiếng hỏi:
「...Bản thảo của tôi... hay đến thế cơ à?」
「Không phải! Tôi không nói về chuyện đó!」
「Ể...?」
Tôi không hiểu. Hiện tại, chúng tôi đang so tài tiểu thuyết... Chẳng lẽ câu nói "không thể thắng" là Elf thừa nhận mình đã thua tôi sao? Nếu không phải tôi, thì cô ấy không thể thắng ai?
「Cứ suốt ngày ra vẻ đạo lý khuyên bảo! Mà rõ ràng anh còn vô lý hơn tôi nhiều! Sao không nói từ đầu đi! Cái thứ này... cái thứ này... là kiểu tra tấn gì chứ! Anh định giết tôi sao?!」
「...Đáng tức giận đến thế, hay là dở tệ vậy?」
「Tôi đã bảo là không phải chuyện đó rồi mà!」
Elf đứng bật dậy, nắm chặt hai bàn tay, khuôn mặt đỏ bừng vẫn còn vương nước mắt, hét lên:
「Cái đồ đần độn này! Tên biến thái khoái phô bày này! Anh dám bắt tôi đọc cái thứ này sao! Light novel của tôi chắc chắn bán chạy gấp trăm tỉ lần! Nhưng! Cái thứ này... thì làm sao mà tính là thi đấu được chứ! Cứ như là đang định chơi game đối kháng thì đột nhiên bị đập cho một trận bằng gậy bóng chày vậy!」
Cô ấy dùng phép ẩn dụ khá trực tiếp, nhưng tôi vẫn không tài nào hiểu được Elf muốn nói gì.
「Này... cô... cô muốn nói cái gì tôi không hiểu đâu! Đó là thứ tôi đã dồn hết tâm huyết và sức lực để viết ra đấy! Với mục đích tạo ra một "light novel tối thượng"!」
Khi tôi gầm lên, Elf ghé sát mặt lại gần tôi. Rồi cô ấy khạc nhổ ra lời:
「À vâng, phải rồi! Đọc là biết ngay thôi! Tôi tức điên lên được, nhưng tôi sẽ đóng dấu chứng nhận cho anh. Quả thực, thứ anh viết này, chính là linh hồn của Izumi Masamune! Đúng là "light novel tối thượng" được tạo ra bằng kỹ năng S-rank đấy!」
「Thế thì!」
「Nhưng bản thảo này không phải là "cuốn sách được viết ra để làm vui lòng nhiều độc giả"! Theo tôi, về cơ bản, tiểu thuyết càng giới hạn đối tượng, càng thu hẹp độc giả mục tiêu, thì càng trở nên thú vị. Chắc chắn nó sẽ trở thành light novel tối thượng rồi── vì anh đã dồn hết tâm huyết, viết nó chỉ dành riêng cho một người thôi mà.」
「────」
Tôi thua cuộc tranh cãi. Bởi vì cô ấy nói đúng tim đen.
「Thứ đó không còn là light novel nữa rồi. Cái thứ anh viết này... cái này... cái thứ này...」
Elf không nói hết câu. Thay vào đó,
「Ai mà thèm làm cơ chứ──!」
Cô ấy hét to để làm lãng đi. Rồi phóng vụt ra khỏi phòng khách, phi lên cầu thang với tiếng động lớn.
「Này, này!」
Tôi vội vàng đuổi theo Elf, leo lên cầu thang. Bắt kịp cô ấy trong phòng làm việc ở tầng hai, tôi gọi vào tấm lưng nhỏ bé.
「Rốt cuộc là chuyện gì thế này!」
「Á à, tệ hại nhất đời màaaa, không thể chịu nổi không thể chịu nổi không thể chịu nổi nữa rồi!」
Elf giậm chân thình thịch trút giận xuống sàn, rồi quay lại, chỉ tay vào mặt tôi.
「Tóm! Lại! Là! Cái bản thảo chết tiệt này, vấn đề đến mức không thể coi là sản phẩm được, và trên toàn thế giới, chỉ có tôi và em gái của anh── Eromanga-sensei là bị lay động cảm xúc khi đọc nó mà thôi!」
「!」
Những lời Elf nói ra trong cơn giận dữ đã đánh gục tôi như một tiếng sét.
Bị bất ngờ, tôi ngây người ra, thốt lên:
「...Sao... sao cô... biết được?」
「Việc em gái anh là Eromanga-sensei ấy à?」
「Không chỉ thế. Mà còn là cuốn tiểu thuyết này thực ra... là một tiểu thuyết lấy cảm hứng từ... em gái tôi nữa. Tôi đã thay đổi bối cảnh khá nhiều. Tôi đã viết sao cho không ai ngoài tôi biết được. Vốn dĩ trong tiểu thuyết của tôi không hề có một cô em gái Hikikomori [giam mình trong nhà] nào cả. Tôi cũng chưa từng kể với cô về chuyện của em gái tôi── Sagiri. Vậy mà──」
Tại sao lại có thể nói ra những lời như vậy chứ?
「À, cái đó thì, đọc là biết thôi chứ.」
Cô ấy tỏ vẻ như thể "Ôi dào, có thế thôi à".
「Ể?」
「Ừm?」
Tôi và Elf nhìn nhau một thoáng, rồi Elf chỉ tay vào mặt tôi.
「À... có khi nào anh nghĩ thật sự che giấu được điều này không? Anh nghĩ rằng người đọc sẽ không biết được nguồn cảm hứng gốc ư?」
Elf nói như thể mọi chuyện đã rõ như ban ngày, nhưng rồi cô ấy chợt nhận ra điều gì đó, giật mình.
「Ưm. À... à thì... phải rồi. Đọc giả chẳng biết gì về anh, hoặc những người có biết nhưng chẳng quan tâm đến anh, thì dù có đọc kỹ đến mấy cũng chẳng hiểu được đâu. Ừm, tôi xin đính chính một chút về câu nói vừa rồi. Quả thực, nguồn cảm hứng đã được giấu khá khéo.── Nhưng mà, tôi đọc là biết ngay, cái này. Rõ mười mươi.」
「...Rõ... rõ mười mươi?」
「Đúng vậy, rõ mười mươi. Cứ như thể anh đã viết rằng danh tính thật của Eromanga-sensei chính là em gái anh vậy. Mà, tốt hơn hết là không nên xuất bản cuốn này thì hơn.」
...Thật không vậy...? Tôi cứ nghĩ là ổn rồi chứ...
Chà chà, đây là sức mạnh của "Con Mắt Thần" (God's Eye) hay sao...? Cái đó là thật ư...?
Khi tôi hỏi trực tiếp cô ấy, Elf đáp lại một cách khó hiểu:「...Không hẳn. Tôi nhận ra không phải vì kỹ năng đâu...」Trong khi đó, tôi không có thời gian để suy nghĩ về lời nói của Elf, chỉ có thể lo lắng không ngừng.
「Này... tôi... tôi định sẽ cho em gái đọc cuốn tiểu thuyết này sau khi viết xong...」
「À... không sao đâu, tôi nghĩ tình cảm của anh chắc chắn sẽ được truyền tải thôi」
Elf nói bằng giọng điệu chán nản. Tôi hỏi với vẻ mặt muốn khóc:
「Nguồn cảm hứng... có bị lộ không?」
「...Không có gợi ý gì hết à?」
「Tôi đã mạnh miệng nói là ‘Lấy trái tim mình làm "nguyên liệu"’, ‘sẽ viết một light novel mà em gái là nữ chính’ mà.」
「………………Nói thật nhé... vậy mà sao anh lại nghĩ sẽ không bị lộ chứ?」
「………………………………Sao... sao lại thế... nhỉ...?」
Tôi ôm chặt mặt bằng cả hai tay, cúi gằm xuống.
Đồ ngu nhà mình! Ngu, ngu, ngu! Sao lại tự mãn đến mức đưa ra gợi ý lớn như thế cho Sagiri chứ...!
Thế này thì, dù có đánh bại Elf đi chăng nữa, cũng không thể cho Sagiri đọc được!
Câu chuyện tôi viết, kể về một nam chính là một học sinh cấp ba hết sức bình thường──
Bắt đầu từ việc anh ta trót yêu cô em gái không cùng huyết thống.
Tại sao tôi lại nghĩ rằng điều đó sẽ không bị lộ chứ?
Không, tôi đã cố gắng che giấu để không bị phát hiện mà. Nhưng dù có thay đổi bối cảnh đến mấy, nếu cái gốc vẫn là một, thì những ai hiểu sẽ vẫn hiểu.
Có lẽ là vậy, tôi nghĩ. Bởi vì, tôi đã viết nó bằng cả linh hồn mình mà.
「Phì, tự nhiên thấy thoải mái chút rồi... Này, biết là anh đang sốc lắm, nhưng mà. Thế? Anh định làm gì?」
「Định làm gì... là sao?」
「Anh không định cho em gái đọc cái bức thư tình đó à?」
「Uwaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!」
Tôi ôm đầu gào thét.
「Thư tình! Thư tình...! Cô...!」
「Ể? Chẳng phải thế sao. Cái này là thư tình mà? Hơn nữa, nó dài tới ba trăm trang... Một bức thư tình siêu siêu siêu siêu nhiệt liệt.」
「●×■...!」
Cô định giết tôi sao. Không còn từ nào khác để nói... Cô định giết tôi sao!
Bộ não tôi như bốc hỏa, mọi thứ lẫn lộn cả, chẳng thể nghĩ thông suốt được gì.
Chắc hẳn lúc đó mặt mũi tôi trông thảm hại lắm.
“Ban đầu tôi cứ nghĩ anh có sở thích khoe khoang gì, ai dè lại vô thức làm vậy ư. Thế này thì tôi chịu thua. Hoàn toàn chịu thua rồi. Có gì thì nói ngay từ đầu đi chứ – thật là!”
Elf vò tung mái tóc vàng óng ả của mình.
“Anh sẽ để em gái đọc nó phải không? Rõ ràng anh viết là vì em ấy mà.”
“…Đúng là vậy, nhưng…”
“Vậy thì –”
Elf trả lại bản thảo của tôi. Dù cô ấy còn chưa đọc hết tất cả.
Thay vào đó, cô ấy giật lấy bản thảo của mình khỏi tay tôi, rồi –
“Đi làm cái việc cần làm đi! Đi gặp thầy Eromanga Sensei ngay đi!”
Tự tay, Elf đẩy bản thảo tác phẩm mới của Yamada Elf vào máy hủy tài liệu.
“Aizz, tôi thua rồi! Lần này tôi thua!”
“C, cô kia!”
Tôi vội vã lao tới, nhưng lúc đó, phần lớn bản thảo của Elf đã bị cắt thành từng mảnh nhỏ.
Dữ liệu gốc đã bị xóa, đây là bản thảo gốc duy nhất trên đời.
Tác phẩm tiểu thuyết mới cực kỳ thú vị đó, câu chuyện khiêu dâm và hài hước được viết ra như thể dành riêng cho thầy Eromanga Sensei đó – đã mãi mãi mất đi.
“Sao cô lại làm cái chuyện tày đình như vậy! Sao cô lại…”
“Tại sao anh lại là người khóc vậy?”
“Tôi còn chưa đọc đến cuối mà!”
“Aha, thế à? Nhưng này, giữ lại cũng chẳng có ý nghĩa gì đâu. Anh hiểu mà, đúng không? Anh đã đọc rồi kia mà.”
“……………………”
Những gì Elf viết là một cuốn light novel được viết với tiền đề là hợp tác với thầy Eromanga Sensei. Vì vậy, việc nhờ người khác vẽ minh họa cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Elf đang nói chính là điều đó.
Tôi hiểu. Tôi hiểu nhưng… thật lãng phí. Nó thú vị đến thế cơ mà.
“Nhân tiện tôi nói luôn, chỉ là tôi thua thôi, chứ không phải anh đã thắng tôi đâu nhé. Chuyện đó, đừng có nhầm lẫn đấy.”
“…Khác nhau chỗ nào?”
“Nói anh đúng là đồ chậm hiểu mà –”
Elf dùng tay áo lau vết nước mắt.
“Lần tới tôi sẽ thắng.”
Lần này thua nhưng không có nghĩa là cô ấy đã từ bỏ thầy Eromanga Sensei… Ý là vậy ư.
Trong phòng làm việc ở tầng hai, tôi và Elf đang đối mặt nhau.
Sau vài giây im lặng, Elf nói.
“Vậy thì sao? Anh định làm gì? Không lẽ lại nói là không cho xem, đúng không?”
Giọng Elf trầm thấp, vang lên đầy vẻ tàn nhẫn.
“Dù gì cũng đã hạ gục được tôi đây cơ mà.”
“…Con ranh này.”
Đó là một lời cổ vũ vô cùng đáng ghét – nhưng mà, đại tiểu thư nói đúng.
Để cô ấy phải thừa nhận thất bại, để cô ấy xé nát bản thảo tuyệt vời đó,
Thì tôi không thể nào cho phép mình làm phí hoài công sức ấy được.
Tôi phải thể hiện bản lĩnh đàn ông.
“…Được rồi.”
“Hửm? Gì cơ? Tôi không nghe thấy – làm ơn nói to hơn chút nữa đi.”
“Tôi sẽ làm! Dù gì từ đầu tôi đã định thế rồi mà!”
Tôi đã viết cuốn tiểu thuyết này với ý định để em gái, thầy Eromanga Sensei đọc nó.
Dù cho việc này có khiến tình cảm của tôi bị bại lộ, tôi cũng không có ý định thay đổi kế hoạch.
Một năm của tôi có thể sẽ trở thành vô ích.
Có thể tôi sẽ không bao giờ được gặp lại nữa.
Có thể đây là một hành động liều lĩnh, khiến tôi mất đi một đối tác quan trọng.
Dù vậy, tôi đã quyết định, rằng mình sẽ làm những gì có thể.
“Để làm được điều đó, mình phải làm cách nào đó để mở được cánh cửa của ‘Căn phòng bất khả xâm phạm’ kia nhỉ –”
Thực ra, về phần này, tôi chỉ nghĩ đến việc đấu tay đôi trực diện thôi.
Ví dụ… báo tin bản thảo đã hoàn thành qua cánh cửa. Để bản thảo cùng với tin nhắn trước cửa phòng, v.v. Rồi xem Sagiri có đọc bản thảo của tôi hay không.
…Nửa tháng nay, tôi không gặp Sagiri. Con bé còn không buồn ăn uống… và tự nhốt mình trong phòng – nguyên nhân chính là tác phẩm mới của tôi, cái mà tôi đã tuyên bố sẽ lấy em gái làm nữ chính.
“Không hề vui chút nào! Không vui không vui không vui! Như thế thì không đời nào em mở lòng đâu, chỉ thấy ghê tởm thôi! Anh trai nói dối em ghét nhất! Không tin! Mau đi đi! Kệ em đi!”
…Với tình hình đó, dù có viết xong thì việc khiến con bé đọc cũng là một điều vô cùng khó khăn, tôi đã nghĩ vậy.
Nhưng, ngay lúc này, tôi chợt nghĩ ra. Không, tôi đã nghĩ ra từ trước rồi – Megumi với những ý tưởng mà tôi không thể nghĩ ra, đã đưa ra rất nhiều gợi ý (dù tất cả đều bất hợp lý) nhưng lại mang tính gợi mở.
Và thật trùng hợp làm sao, Elf lại chuyển đến ở một vị trí rất đắc địa.
“? …Anh định làm gì vậy?”
Đúng vậy. Nếu là nhân vật chính trong tiểu thuyết của tôi, đây sẽ là cảnh không do dự mà lao tới… Tôi đã nghĩ đến điều đó.
Chỉ là chưa bao giờ nghĩ đến việc tự mình làm.
Nhưng… tôi không thể thua nhân vật chính do chính mình viết ra được.
“Khoan đã, anh kia, lời người ta nói –”
“Rõ rồi còn gì. Tôi sẽ đi gặp thầy Eromanga Sensei đang ở trong ‘Căn phòng bất khả xâm phạm’.”
“Hả? Chuyện đó… chẳng lẽ!”
Elf hình như đã đoán ra điều tôi định làm. Chà, dù không có “Con mắt của Chúa” thì cũng đoán ra thôi. Quá rõ ràng mà.
Tôi –
Bất ngờ mở cửa ban công.
“Anh nghiêm túc đấy chứ!? Rơi xuống không chỉ là bị thương đâu đấy! Hơn nữa! Cứ thế thì –”
“Tôi lúc nào cũng rất nghiêm túc! Đi thôi!”
Tôi bỏ ngoài tai tiếng ngăn cản, chạy đi. Cả về tinh thần lẫn thể chất, tôi đã quá đà và không thể dừng lại được. Theo đà, tôi “đặt mạnh” chân xuống –
Và nhảy.
Một khoảnh khắc lơ lửng.
Ngay lập tức tôi nghĩ, “Ôi, chết rồi!”
Khoảng cách nhảy thì đủ tốt, nhưng lại hơi quá xa.
“Anh sẽ đâm vào cửa sổ bên kia mất! Này, ôi không –!”
Elf, nhận ra không thể ngăn cản tôi, đã hét lớn ngay trước khi tôi nhảy.
“Thầy Eromanga Sensei! Nếu cô không mở cửa sổ ngay bây giờ, anh trai của cô sẽ chết đó!”
“Cạch!”
Trước khi tiếng hét của Elf kết thúc, cánh cửa sổ của ‘Căn phòng bất khả xâm phạm’ – nơi tôi sẽ tiếp đất sau cú nhảy, đã mở toang.
Người xuất hiện từ đó là em gái tôi, trong bộ đồ ngủ, mà tôi đã không gặp suốt nửa tháng trời.
Trong khoảnh khắc, thời gian dường như ngừng lại.
“────”
Trải nghiệm lúc đó cho thấy cửa sổ mở ra sau khi tôi nhảy, nhưng khi nghĩ lại, thực tế có lẽ là tôi nhảy và Sagiri mở cửa sổ gần như cùng lúc. Chắc chắn là Elf đã hét lên trước đó. Nếu không thì mọi thứ sẽ rất vô lý.
Vô lý nhưng –
“Anh hai!”
Chắc chắn là tôi đã nghe thấy tiếng đó. Gương mặt hoảng loạn của em gái biến thành biểu cảm ngạc nhiên… Tôi nhìn rõ đến cả cử động môi khi em gọi tôi.
“Sagiri – anh đến đây!”
Một câu trả lời như vậy không thể thốt ra trong tích tắc được, nhưng tôi có ký ức là mình đã nói như vậy.
Haizz, thật sự là không gì có thể hiểu được cho đến khi tự mình trải nghiệm.
Những mô tả thường thấy trong tiểu thuyết chiến đấu – “thời gian như ngừng lại”, “nói liên tục trong tích tắc” – có lẽ không phải là phóng đại.
Dù sao thì, tôi đã tuôn ra những suy nghĩ dài dòng như vậy trong một khoảnh khắc nào đó – tất nhiên, không thể nào bẻ cong hiện tượng vật lý được. Không kịp chỉnh lại tư thế, tôi va vào em gái.
“! Á…!”
May mắn thay, do va vào hàng rào trước nên cú nhảy đã giảm đi khá nhiều lực, va chạm với Sagiri cũng không quá mạnh. Thà bản thân tôi đâm sầm vào cửa sổ còn hơn là làm em gái bị thương.
Hơn là va chạm, tôi đổ ập vào người em gái theo kiểu đè lên.
“…Ư… Đau, quá…”
Chân tôi đau nhói vì va vào hàng rào, trong khi gương mặt tôi chạm vào một thứ gì đó mềm mại.
…Cái, cái gì đây…? Mặt tôi đang chạm vào cái gì…
Chậm rãi mở mắt ra, thứ tôi thấy là…
“Cái gì…!”
Là ngực của em gái.
Nói cách khác… tôi đang vùi mặt vào ngực Sagiri, nghĩa là…
“…Ư… C, cái gì vậy!”
Lúc đó Sagiri cũng mở mắt. Em chớp chớp mắt –
“Cái…!”
Quá bất ngờ, em không thể nhận thức được tình hình mà cứ đứng đơ ra.
“…………………………”
“…………………………”
Nguy, nguy rồi… phải nói gì đó… phải nói gì đó chứ!
“Không, cái này, thì… ừm!”
Đúng, đúng vậy! Tôi đã quyết định rồi mà! Nếu đối mặt với Sagiri, tôi sẽ nói điều này trước!
Tôi, vẫn vùi mặt vào ngực em gái, giơ phong bì trà mà tôi đang cầm – và thốt ra câu nói đã nghĩ kỹ từ lâu.
“Sagiri, bản thảo tác phẩm mới đã hoàn thành rồi. Em đọc đi.”
“!”
Sagiri, trong khoảnh khắc, cứng đờ người như đang nghiền ngẫm lời tôi nói – rồi,
“Ức!”
“Bốp!” – một cái tát trời giáng được giáng xuống má tôi.
“……………………”
“……………………”
“………………………………………………Ừm… anh xin lỗi.”
Vài phút sau… Với má sưng vù, tôi đang ngồi quỳ gối chỉnh tề trong ‘Căn phòng bất khả xâm phạm’, thu mình lại.
Trước mặt tôi, Sagiri khoanh tay ôm lấy cơ thể, phồng má khó chịu với gương mặt đỏ bừng vì xấu hổ.
“Được rồi… không được rồi nhưng… rồi sao?”
Qua micro của tai nghe, em thì thầm.
Vẫn như mọi khi, nếu không có nó thì giọng em quá nhỏ, không thể trò chuyện bình thường được.
Giọng thật của em… tôi thích lắm.
“Tại sao, anh lại, làm chuyện nguy hiểm như vậy?”
“…Không, thì… em… từ lúc đó cứ mãi… không chịu mở cửa cho anh.”
Dạo gần đây, Sagiri thường quên đóng cửa ban công, nên tôi đã nghĩ có lẽ nó đang mở.
“Anh… lo lắng lắm… chỉ nghĩ ra cách này thôi.”
Tôi lại xin lỗi một lần nữa.
“…………”
Sagiri cúi đầu lắng nghe tôi nói. Tôi không biết em đang nghĩ gì.
“…Sagiri… tại sao, em lại mở cửa sổ?”
“…Hả?”
“Bây giờ, em tự mình mở ra mà, đúng không? Vì thế anh mới đâm vào em –”
“– Chuyện đó, không quan trọng.”
Sagiri dứt khoát chặn đứng câu hỏi của tôi. Và rồi,
“…………Cái này.”
Em cục cằn đưa máy tính bảng ra, bắt tôi xem màn hình.
“Gì vậy?”
“Lý do em không mở cửa.”
Tôi đến để nhờ em đọc bản thảo, ai dè ngược lại mình lại là người bị ép xem.
Tôi nghĩ diễn biến này thật kỳ lạ… nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy nó, tôi mở to mắt.
“Cái gì…!”
Trong tích tắc, tôi không biết nên nói gì. Vô vàn cảm xúc đang cuộn trào, tôi không biết nên bày tỏ cái nào đây…
Trên chiếc máy tính bảng mà Sagiri đưa ra, được vẽ là hình ảnh các nữ chính trong loạt tác phẩm trước của tôi, ‘Sói bạc chuyển sinh’, đã kết thúc.
Hầu hết đều là dàn nhân vật ngôi sao giống hệt với hình minh họa kỷ niệm kết thúc.
Tuy nhiên, có một điểm khác biệt so với trước đây.
Đó là cảnh ‘các nữ chính đang cầm vũ khí và chiến đấu’.
– “C, cô kia, anh chẳng phải cũng tệ ở khoản vẽ minh họa cảnh chiến đấu ư!”
“Em! Cái này…!”
“…Em vẽ cảnh chiến đấu, đã giỏi lên chưa?”
“Không chỉ là giỏi lên… hầu như đã thành một thứ khác rồi.”
Hình ảnh vũ khí – đặc biệt là các loại súng ống hạng nặng, thứ mà trước đây cô ấy rõ ràng là vẽ rất kém – giờ lại trở nên sống động như thể do một người khác chấp bút, vô cùng cuốn hút. Không phải ý tôi là tranh giờ trông y như thật đâu nhé… mà là, làm sao nhỉ, các nhân vật cứ như thể đang ‘sống’ một cách chân thực vậy.
“……Ừm,” Sakiri khẽ gật đầu, giọng điệu nghe chừng chẳng mấy bận tâm, thế nhưng khóe môi cô bé lại bất giác nở một nụ cười mờ nhạt.
Lúc Sakiri… không thể che giấu cảm xúc thật của mình, chính là khoảnh khắc cô bé dễ thương nhất.
Trong hoàn cảnh này mà đầu óc tôi vẫn cứ nóng ran, chẳng thể nhìn thẳng mặt con bé.
“Khác gì so với trước đây? Sao bây giờ lại tuyệt đến vậy?”
“…À?”
Cô bé nghiêng đầu, vẻ mặt ngơ ngác.
“Này, chính em cũng không biết sao! Chẳng phải là có cách vẽ đặc biệt hay gì đó à?”
“Em đã xem… các đoạn video thi đấu võ thuật, và… đọc rất nhiều tài liệu về vũ khí.”
Thành quả của sự nghiên cứu – có lẽ là vậy.
“Nhưng không phải là… cách vẽ. Em không biết diễn tả sao nữa.”
Chỗ này mà hỏi Eromanga-sensei đang livestream thì cô ấy chắc sẽ thao thao bất tuyệt về kỹ thuật với đủ thứ điều thú vị, nhưng… với Sakiri thì chịu rồi.
“Chỉ là…”
“Chỉ là gì?”
“Em có lẽ đã hiểu một chút… cảm giác của người chiến đấu.”
“…Nghĩa là sao?”
Sakiri chẳng có vẻ gì là kiểu người “chiến đấu” cả.
Cô bé hơi chần chừ một lúc, rồi cúi đầu nói.
“…Em, không thích lắm những câu chuyện mà người ta chết, hay bị thương.”
“!”
Với Sakiri của bây giờ, lời nói ấy nghe sao mà thấm thía.
“Từ trước đã vậy rồi. Anh đừng hiểu lầm.”
Có lẽ nhận ra sự dao động trong tôi, cô bé liền đính chính.
“Chiến đấu… rồi nhân vật mình thích biến mất, thật là đáng buồn.”
“Đúng vậy.”
Eromanga-sensei cũng từng tức giận mà tiếc thương cho nhân vật chết trong video.
Cô ấy là một người tốt bụng.
“Trước đây, em cứ cảm thấy kháng cự mỗi khi vẽ. Nhưng… lần đầu tiên em gặp anh và nói chuyện về việc sáng tác… em nhận ra mình của trước đây không ổn. Em nghĩ rằng chỉ biết vẽ tốt những gì mình thích là không đủ.”
Sakiri… Eromanga-sensei đã nói một điều hoàn toàn trái ngược với Elf, người ‘cùng loại’ với cô bé.
“…Bởi vì em… rất ấm ức.”
Nói đến đó, Sakiri cắn chặt môi dưới, “kít” một tiếng.
Chắc cô bé đang nhớ lại chuyện gì đó cực kỳ khó chịu – gương mặt đáng yêu thế mà lại tỏa ra một áp lực đáng sợ.
“…Chuyện ấm ức đó là…”
“Ưm.”
Sakiri dùng ánh mắt đầy oán hận, chỉ vào mặt tôi.
“…Đúng là tôi rồi. À, chuyện hồi đó tôi nói em vẽ dở… đó hả?”
Sakiri “khịt khịt” mũi, ánh mắt sắc như dao cau.
Chà. Chuyện đó khiến con bé ấm ức đến thế sao…
Nhưng đúng là vậy. Ngay cả tôi, nếu bị nói “cảnh đó tệ hại” hay “tôi ghét nhân vật đó”, thì cũng sẽ tức khí mà cố gắng phấn đấu thôi.
Và rồi, dốc hết sức mình luyện tập – để rồi có thể viết tốt những cảnh không muốn viết, hay những nhân vật không thích, những câu chuyện như vậy tôi cũng trải qua không ít lần rồi.
“Em cũng nghĩ mình phải chiến đấu. Và rồi, em vẽ một cách suôn sẻ hơn.”
“Chiến đấu…?”
“Đúng vậy.”
“Với ai?”
Bị chê bai mà ấm ức, rồi vùng lên phấn đấu… vậy thì đối thủ của con bé là tôi sao?
“………………”
Sakiri lắc đầu, nhưng không trả lời.
Kẻ địch của em gái tôi, không phải là tôi, mà là – một người nào đó khác.
Sakiri càng dí sát cái tablet vào mặt tôi.
“Vẫn còn nữa. Cái này nữa, xem đi.”
“Ơ, lần này là cái gì nữa?”
Tiếp theo hiện ra là một hình minh họa cô gái. Không phải nhân vật trong tác phẩm của tôi, là một thiết kế hoàn toàn mới.
“Khi tô màu thì trông thế này.”
“…………”
“Bên này là phiên bản tóc khác.”
“………………”
“Thế nào?”
Thế nào là ‘thế nào?’ – thì tôi đã rõ ngay lập tức.
“Em… vẽ nhân vật ngực bự được rồi sao?”
“…Chỉ miễn cưỡng đạt đến mức có thể cho xem thôi.”
Sakiri nhún vai, vênh mặt.
Ý cô bé là vẫn chưa hoàn toàn hài lòng với thành quả này.
Chắc là đã luyện tập rất nhiều. …Chuyện cô bé không vẽ được nhân vật ngực bự, tôi cũng có nói rồi nhỉ.
“Này, cởi ra thì trông thế này.”
Sakiri lướt ngón tay, màn hình chuyển cảnh, trang phục cô gái đã được cởi bỏ.
Là một hình minh họa cực kỳ gợi cảm, bán thân trên trần trụi.
“………………”
“Sao?”
“À, không có gì…”
Được cô gái mình yêu thích cho xem tranh ecchi tự vẽ, nghĩ kỹ lại thì đây đúng là một tình huống kỳ lạ. Dù biết là suy nghĩ đen tối, tôi vẫn không thể ngừng tim đập thình thịch.
“Cảm nhận là gì?”
“…Em thấy rất ecchi, và rất tốt ạ.”
Tôi dùng cả kính ngữ luôn rồi.
“…Ừm.”
Sakiri một lần nữa nở nụ cười đó.
…Không ổn rồi. Tại Elf dạy những chuyện không đâu vào đâu, khiến tôi cứ… bận tâm.
Chúng tôi là anh em mà.
Thì ra… suốt nửa tháng qua, Sakiri đã luôn vẽ cái này sao.
Đang suy nghĩ miên man thì đột nhiên tôi bị gọi bằng bút danh.
“Thầy Izumi.”
“! Ơ, ừm… chuyện gì?”
Sakiri nhìn thẳng vào mắt tôi, nói.
“Đến giờ anh đã hiểu rồi chứ? Chuyện anh gạch tên em ra khỏi tác phẩm mới của anh là không thể nào có được!”
“Hả?”
Tôi, trong thoáng chốc, không hiểu ý cô bé nên cứng đơ người –
“Hả!? Gạch tên em ra… cái gì thế! Ai nói chuyện đó!”
Ngay khi hiểu ra, tôi đã bùng nổ. Bởi vì đây là lời nói mà ngay cả em gái tôi cũng không thể nói được.
Ngay lập tức, Sakiri cũng trở nên xúc động mà phản bác.
“Bởi vì… anh cứ giấu giếm em. Anh cứ lén lút gặp cô gái lạ đó. Hai người còn cùng nhau nhìn vào máy tính…”
À, cái hồi Elf đang cố tìm hiểu thân phận thật sự của Eromanga-sensei đó hả.
“Anh trai thì làm gì có chuyện quen được cô gái xinh đẹp như vậy ngoài công việc.”
Nhận xét sắc bén thật đấy, nhưng có cách nói nào hay hơn không?
“Hơn nữa… chẳng phải từ khi anh gặp cô gái đó… anh trai mới trở nên hăng hái như vậy sao.”
À – đúng là như vậy thật.
“Thế nên… người đó… chắc là họa sĩ mới của anh đúng không… Anh không thể nói với em lý do là vì vậy chứ?”
“Shun,” toàn thân Sakiri chìm vào thất vọng. Nhìn dáng vẻ đó của con bé, tôi mới thực sự nghĩ – tôi đúng là đồ ngốc.
Sakiri một lần nữa ngẩng mặt lên – và hét to đến mức không cần đến tai nghe nữa.
“Thế nên, em đã luôn nhốt mình trong phòng để luyện tập! Em sửa những chỗ bị anh chê trước đây… Em vẽ những bức tranh để anh phải công nhận năng lực của em!”
“!”
Đó là một lời nói đánh thẳng vào trọng tâm. Suốt nửa tháng này… lý do thực sự khiến Sakiri nhốt mình trong ‘Căn phòng không mở cửa’, chẳng ăn uống gì và liên tục phớt lờ tiếng gọi của tôi là –
“Bởi vì thầy Izumi nói sẽ biến em gái thành nữ chính, và sẽ tạo ra một ‘light novel tối thượng’… em đã rất vui! Em nghĩ nhất định mình phải vẽ minh họa cho nó…!”
Đó là một lời nói hoàn toàn trái ngược với lần cuối chúng tôi gặp mặt.
Sakiri vứt tai nghe xuống và hét lên.
“Tuyệt đối, tuyệt đối không thua đâu! Thầy Izumi, em sẽ không giao anh cho cái loại người đó đâu!”
—Là cuộc chiến! Người đồng hành của tôi, tôi sẽ không giao cho cô!
Thật sự là đồ ngốc. Tôi, chúng tôi… đã có một sự hiểu lầm kinh khủng.
—Cái tên ngốc đó, đáng lẽ phải nói từ đầu chứ—
Lời của Elf vang vọng lại. Hoàn toàn đúng như vậy. Tôi không còn lời nào để biện minh.
Không thể trách Sakiri được.
Tôi giả vờ làm ‘người anh lý tưởng’, nói dối trắng trợn là do tôi trước.
—Anh trai thì không yêu em gái—
Tôi đã tự đóng chặt trái tim mình, giấu nhẹm tình yêu thầm kín, và muốn trở thành ‘gia đình’ – điều mà người tôi yêu từ cái nhìn đầu tiên mong muốn. Tôi nghĩ điều đó tốt, và sẽ làm như vậy.
“Đó là lời của tôi mới đúng.”
“Ể?”
“Tất cả đều là hiểu lầm! Người mà tôi đã gặp… thân phận thật sự của Yamada-san ở nhà bên cạnh là – tiểu thuyết gia nổi tiếng, thầy Elf Yamada đấy!”
“Ể…?” Sakiri tròn mắt kinh ngạc. “Thầy Elf Yamada… là người đó sao?”
“Đúng vậy, chính là thầy Elf Yamada đó. Cô ta…,” tôi ấp úng cái gì vậy. Nói đi chứ! “Cô ta là fan cuồng của Eromanga-sensei, muốn cùng làm việc với Eromanga-sensei! Thế nên, cô ta đã gây sự với tôi. Chúng tôi đã cá cược Eromanga-sensei để thi đấu tiểu thuyết.”
“N-Nói cái gì thế… chuyện đó, em đâu có nghe.”
“Đương nhiên rồi. Tôi đâu có nói. Tôi không muốn nói – tôi sợ bị nói rằng muốn làm việc với tác giả nổi tiếng hơn mình. Tôi không thể nói ra.”
Nói ra rồi, nghe thảm hại thật.
“H-Hả!? Không thể tin được! Anh trai thật là đồ ngốc!”
“Bản thân tôi cũng nghĩ vậy. Rốt cuộc vẫn phải nói ra, thì đáng lẽ phải nói từ đầu rồi.”
“Không phải vậy! …Chính cái chỗ đó đó…!”
“Chỗ nào?”
“Kệ đi! Cuộc thi đấu tiểu thuyết, anh định phân định thắng thua bằng cách nào?”
“Tôi định sẽ đưa bản thảo đã hoàn thành cho Eromanga-sensei đọc và so sánh để quyết định.”
“Vậy thì… bản thảo mà anh trai vừa nói đó, là cái đó sao?”
“Đúng vậy.”
“Bản thảo của thầy Elf Yamada cũng… có chứ?”
“Không có.”
“…Sao, tại sao?”
“Tôi đã ‘tiêu diệt’ cô ta rồi.”
Tôi nói với vẻ tự mãn. …Sự thật là, sau khi đọc xong, cô ta tự động phát điên và chấp nhận thua cuộc thôi chứ tôi đâu có thắng thực sự.
Nhưng trước mặt em gái mình, cứ để tôi ra oai một chút chứ.
“Tiêu diệt… là sao…”
Nghe tôi khoe khoang, Sakiri trước tiên tròn mắt ngạc nhiên, rồi
“…Tuyệt vời.”
Nói vậy, cô bé hồn nhiên cười.
“Thầy Izumi… thắng được người đó, thật sự rất giỏi.”
“Ơ, ừm.”
Tim tôi đập thình thịch. Được khen bởi bất kỳ ai khác cũng không bằng được cô bé khen.
“Xin lỗi nhé. Thật ra, tôi định để em đọc… rồi quyết định.”
Sakiri nhắm mắt lại, rồi từ từ lắc đầu.
“Không cần.”
Sakiri khẽ chỉ vào hình minh họa trên tablet.
Đó là minh chứng mạnh mẽ hơn bất cứ điều gì.
“Ngay từ đầu, em đã định như vậy rồi.”
Rồi cô bé đưa tay phải ra.
Bầu không khí thay đổi hoàn toàn, giọng điệu cô bé giống hệt Eromanga-sensei trưởng thành —
“—Từ nay về sau, rất mong được hợp tác, thầy Izumi.”
“Tôi cũng vậy, rất mong được hợp tác — Eromanga-sensei.”
Khi tôi nắm chặt tay cô bé và đáp lại, Eromanga-sensei đỏ mặt như một cô gái.
“Đ-Đó là tên của ai, em không biết!”
Nghe câu nói đó sau một thời gian dài, tôi bật cười.
—Hạnh phúc mãi mãi.
Và — tôi muốn kết thúc câu chuyện ở đó, nhưng vẫn còn tiếp.
Đúng vậy nhỉ… ‘việc chính’ mà tôi đến căn phòng này… không phải là để làm hòa với Eromanga-sensei.
“Sakiri… em đói bụng đúng không?”
“…Có lẽ.”
Sakiri ôm bụng, phát ra tiếng “kuu” đáng yêu.
“………………”
Sakiri không nói gì, đỏ mặt. Tôi vờ như không để ý, đứng dậy.
“Đợi chút nhé. Tôi sẽ làm gì đó cho em ăn ngay đây.”
“Không được.”
Tất nhiên Sakiri cũng không quên ‘việc chính’. Cô bé nắm lấy ống tay áo tôi và nói.
“Vẫn còn… dở dang… cuộc nói chuyện. Lần này… đến lượt thầy Izumi.”
Sakiri đưa lòng bàn tay ra trước mặt tôi.
“Cái đó, cho em đọc.”
“Ể?”
「Tiểu thuyết mới ra lò— Đọc cho em đi."
"À, ừ! Ừ, ừ ừ ừ… đúng rồi!"
"Hả? Anh đang bồn chồn chuyện gì vậy?"
"Đâu có, anh đâu có bồn chồn gì đâu? Không hề bồn chồn một tí tẹo nào luôn đó?"
"Hả? Em không hiểu lắm nhưng… đưa nhanh cho em đi."
"Ư, ừm, biết rồi."
Ực, một tiếng nuốt nước bọt—tôi lần nữa hạ quyết tâm tử chiến.
Tôi đưa bản thảo cho Sagiri, cử chỉ cứ như đang dâng một món thánh vật vậy.
Đó là cuốn tiểu thuyết của tôi, cuốn mà Elf từng bình phẩm là "lá thư tình gửi em gái".
"Vậy thì… em đọc đi."
"Hả? Hả?? …Kì lạ thật."
Tất nhiên, Sagiri chẳng biết gì cả, cô bé thản nhiên nhận lấy bản thảo—rồi lật từng trang một cách rất tự nhiên.
"Giờ em sẽ đọc."
"Ồ, ừm… Này, này… Sagiri này… trong lúc em đọc, anh đi nấu cơm được không?"
Lời này của tôi, dĩ nhiên, không chỉ xuất phát từ sự quan tâm dành cho cô em gái đang đói bụng.
Tôi vừa đứng dậy mà chưa kịp đợi câu trả lời thì Sagiri lại nắm lấy ống tay áo tôi, kéo lại.
"Không được. Anh ở đây đi."
"S-Sao lại không được?"
"Em có cảm giác anh đang rất muốn chuồn đi."
Mày tinh ranh thật đấy, đồ ngốc.
"Hơn nữa, em đã cho anh xem tranh của em ngay trước mặt rồi mà… Anh gian lận."
"…Biết rồi, được rồi!"
Ở đây thì được chứ gì! Được thôi, tao sẽ không chạy trốn cũng không lẩn tránh! Tới đâu hay tới đó!
Thế là tôi đành phải đối mặt với một tình huống kinh khủng: bị chính cô gái mình thầm thương trộm nhớ đọc một lá thư tình siêu nhiệt liệt dài đến ba trăm trang, ngay trước mắt.
Đây là cái thử thách quái quỷ gì vậy! Đến cả nhân vật chính trong bộ 『Ngân Lang』 cũng chưa từng lâm vào cảnh khốn cùng như thế này đâu!
"……………………"
Tôi đổ mồ hôi hột trên trán, ngồi khoanh chân, im lặng theo dõi tình hình.
Sagiri cúi mắt nhìn bản thảo, bắt đầu đọc trang đầu tiên thì… lông mày trái của cô bé khẽ nhướng lên.
Chết tiệt! Chỗ đó! Trang đầu tiên—chính là cảnh nhân vật chính lần đầu gặp gỡ nữ chính và phải lòng cô ấy từ cái nhìn đầu tiên. …Mặc dù tôi không viết trực tiếp như vậy và… hơn nữa, bối cảnh cũng đã thay đổi khá nhiều so với Sagiri… Tôi cứ nghĩ Elf nói xong thì sẽ không ai nhận ra đâu—
Lộ… rồi sao?
"……………………"
Xoạt. Sagiri không hề thay đổi sắc mặt mà lật trang.
Không lộ sao? Không hề bị lộ sao? Tốt… không lộ rồi. Đúng vậy mà, phải không?
Ngay từ trang đầu tiên mà đã ra nông nỗi này rồi.
Liệu trái tim tôi có trụ nổi đến trang thứ ba trăm không đây.
"…………………………………………"
Xoạt… xoạt… xoạt… xoạt…
Cô em gái mặc đồ ngủ đang ngồi xổm đọc bản thảo của tôi.
Khoảnh khắc yên tĩnh kéo dài. Sagiri không có những phản ứng rõ ràng như đỏ mặt, nhưng thỉnh thoảng cô bé lại ngẩng mặt lên khỏi bản thảo, liếc mắt nhìn tôi.
Mỗi lần như vậy, trái tim tôi lại muốn gây ra vụ nổ Big Bang.
Thình thịch thình thịch, đập như trống.
Xin hãy thử tưởng tượng mà xem.
Cảnh tượng tuổi thanh xuân khi bạn trực tiếp trao một lá thư tình cho người mình thích—và để họ đọc ngay tại chỗ đó.
Đó là một lá thư tình chỉ vài trang giấy viết tay, gửi gắm cả tâm tư. Trong lúc chờ đợi người ấy đọc xong… vài phút đồng hồ cũng có thể cảm thấy dài như mấy tiếng đồng hồ… bạn chắc hẳn sẽ cảm thấy như một tù nhân đang chờ phán quyết tử hình. Chắc hẳn bạn sẽ không sống nổi giữa ranh giới địa ngục và thiên đường. Có đúng không?
Thế nhưng, này… hãy nghe tôi đây. Lá thư tình mà tôi trao lại dài đến tận ba trăm trang! Nếu xui xẻo, đối phương đọc xong có thể mất gần hai tiếng đồng hồ!
Chết mất! Thật sự là chết mất!
Vài trang giấy viết tay mà đã cảm thấy dài như mấy tiếng rồi… cái hình phạt địa ngục này rốt cuộc sẽ kéo dài đến bao giờ đây!
Thà cứ giết tôi luôn đi!
Lúc đó tôi cảm thấy như vậy đấy. Muốn khóc đến nơi rồi.
Có lẽ Sagiri sẽ không phát hiện ra người tôi thích… cái hy vọng đó lại càng… khó chịu. Chính vì quá chật vật như thế—nên tôi đã không nhận ra.
"…………………………………………"
Chẳng biết từ lúc nào, Sagiri… đã đỏ bừng cả hai vành tai. Vì vốn dĩ da cô bé đã trắng nên màu đỏ càng nổi bật. Tay, chân, mặt, toàn thân đều đỏ bừng vì xấu hổ.
Tôi nghĩ là đã bị phát hiện rồi.
"………………Ưm…………"
Tay Sagiri cầm bản thảo cứng đờ, đôi mắt quay tròn như "Luân Hồi Nhãn".
Hơi thở cô bé dồn dập, bất thường, cứ như đang sốt vì cảm cúm vậy.
"……………………Ưa……"
Chứng kiến cảnh đó ở cự ly gần nhất, tôi cũng rơi vào tình trạng tương tự Sagiri.
…Hết rồi. Cái này… đúng là… lộ hoàn toàn rồi.
Tôi không biết Sagiri nghĩ gì về tôi, nhưng nếu là "ở vị trí ngược lại"—
"…Anh trai… Em thích anh."
Tôi chắc chắn sẽ sốc đến chết mất.
Trong khoảng thời gian ước chừng mơ hồ một phút… hai phút… ba phút trôi qua, Sagiri vẫn đứng yên bất động, không thể lật trang. Tôi dồn hết can đảm, nói chuyện với em gái.
"S-Sagiri?"
"Vâng ạ!"
Một phản ứng quá nhạy cảm vang lên. Có lẽ đây là lần đầu tiên Sagiri phát ra tiếng lớn như vậy mà không cần micro.
Tôi do dự một hồi, sau đó hỏi một cách cực kỳ an toàn.
"…T-Thế nào rồi?"
"À, ừm!"
Sagiri cầm bản thảo, bối rối ra mặt.
"R-Rất rất! Hay ạ!"
"T-Thật không?"
Cái tôi muốn hỏi không phải chuyện đó—nhưng được em ấy nói vậy, tôi đương nhiên vui lắm.
Vui kinh khủng, tinh thần phấn chấn hẳn lên.
Cũng giống như việc đứa con đáng yêu của mình được khen vậy.
"Vâng. Tuy em chưa đọc hết nhưng—em thích nó."
"Vậy sao… Thế thì tốt rồi."
"Chỉ là…"
Sagiri khẽ thì thầm.
"Chỉ là?"
"Nếu cứ thế này mà xuất bản thì… không được đâu. Em nhất định không thể để người khác đọc nó được… Xấu hổ lắm."
Cô bé lập tức dùng bản thảo che đi khuôn mặt đỏ bừng, rồi lại tiếp tục đọc.
"…………………………"
Đúng là nếu cứ thế này thì không thể xuất bản thành sách được. Dù độc giả không phát hiện ra thì chúng tôi cũng xấu hổ.
Hơn nữa—
Câu chuyện này được viết ra chỉ để cho một người duy nhất đọc, giờ mục đích đã hoàn thành, nó cũng kết thúc rồi. Tôi không thể viết tiếp được. Muốn làm thành một series thì phải viết lại từ đầu.
Thời gian êm đềm trôi đi. Sagiri đọc bản thảo, còn tôi thì chờ em gái đọc xong.
Tốc độ đọc của Sagiri khá chậm, nhưng tôi không còn sốt ruột nữa.
Và rồi, chẳng bao lâu sau…
Sagiri đọc xong lá thư tình bản thảo do tôi viết đến trang cuối cùng, rồi nói:
"Anh trai."
Cô bé thầm thì như một lời tỏ tình:
"Em có người mình thích rồi."
"──────"
Tôi trợn tròn mắt, cứng đờ người. Kèm theo là một cơn đau nhói như bị xiết chặt trong lồng ngực.
"…À… ra vậy."
Ừm… đúng vậy mà. Ngay cả Sagiri, dù có sống ẩn dật đến mấy—cũng có người mình thích, đúng không.
Vì dù sao, thế giới của con bé này… cũng rộng lớn kinh khủng mà.
Câu nói vừa rồi chính là lời hồi đáp của Sagiri đối với "lời tỏ tình của tôi".
Em không thể đáp lại tình cảm của anh.
Tôi đã hiểu như vậy.
Như thế này là được rồi, tôi nghĩ.
Như thế này là đúng rồi.
Vì chúng tôi là anh em mà.
Vì tôi đã quyết định sẽ là gia đình của con bé.
"Anh hiểu rồi."