Một ngày tháng Tư nọ. Khi tôi đang nấu bữa tối trong bếp, *Đùng!* Trần nhà rung lên.
“Đợi thêm chút nữa đi chứ!”
*Ầm! Ầm! Ầm! Ầm!*
Tôi đáp vọng lên phòng tầng trên, và nhận lại cái phản ứng còn tệ hơn.
“Rồi rồi rồi rồi! Biết rồi khổ lắm nói mãi!”
Tôi một tay cầm chảo đã nóng già, tay kia đập trứng vào.
*Xèo xèo… Tách tách…* Nhìn trứng chiên trông ngon lành, tôi thở dài "Hà..."
— *Rốt cuộc thì làm sao đây…*
Cái sự “làm sao đây” ấy, chính là nói về tình cảnh hiện tại của hai anh em tôi.
Tôi, Izumi Masamune, mười lăm tuổi, học sinh năm nhất cấp ba.
Em gái tôi, Izumi Sagiri, mười hai tuổi, (về tuổi tác thì là) học sinh năm nhất cấp hai.
Vì nhiều lí do nên hai anh em sống cùng nhau.
Đối với tôi, Sagiri – cô em gái, cũng là thành viên gia đình duy nhất của tôi – hầu như không bước chân ra khỏi phòng. Nói đúng hơn, em ấy là một “hikikomori” (người sống khép kín). Đương nhiên, em ấy cũng không đi học.
Không chỉ vậy, em còn cương quyết không chịu gặp cả tôi, người vừa là anh trai, lại vừa là người thay thế vị trí của bố mẹ. Một đứa hikikomori cứng đầu đến mức này chắc cũng hiếm có khó tìm.
Thế mà Sagiri lại còn là một đứa sạch sẽ nữa chứ, nếu tôi không ra ngoài, chắc chắn em ấy sẽ không chịu đi tắm đâu.
Mối liên hệ duy nhất giữa hai anh em tôi chính là mấy cú *đập sàn* lúc nãy…
Quả đúng là, *rốt cuộc thì làm sao đây…*
Ngôi nhà của chúng tôi chất chồng bao nhiêu vấn đề, nhưng thực sự, điều khiến tôi phiền lòng nhất chỉ có một thôi.
“Được rồi, xong!”
Trứng ốp la lật mặt, salad cà chua và xà lách. Gia vị hầu như không dùng gì nhiều, chỉ một chút muối để tạo vị thanh đạm. Đây là món ăn yêu thích của em gái, mà tôi thì hoàn toàn không tài nào hiểu nổi.
“Đúng là bữa tối như bữa sáng, vẫn như mọi khi.”
Tôi tự nhận thấy chỉ trong một năm mà tay nghề nấu nướng của mình đã trở nên tháo vát hơn hẳn. Tôi đặt thức ăn lên khay rồi bưng đến phòng em gái. Bước qua tầng một vắng tanh không một bóng người, tôi đi lên cầu thang.
Mỗi bước chân lại phát ra tiếng kẽo kẹt, như một lời báo hiệu cho em gái biết bữa ăn đã đến.
Tôi vẫn luôn nghĩ ngôi nhà hai tầng này quá rộng cho cuộc sống của chỉ hai anh em.
Cánh cửa phòng của em gái, nơi tôi gọi là “căn phòng bị khóa kín”, có treo một bảng tên hình trái tim, viết nắn nót chữ “sagiri” thật đẹp.
Gõ nhẹ vài cái,
“Sagiri, anh mang cơm đến rồi đây.”
Đợi.
Tôi cứ thế đứng đợi khoảng một phút, rồi đặt khay đồ ăn xuống sàn.
“Anh để ở đây nhé. Nhớ ăn đấy.”
Tôi dùng lòng bàn tay vỗ nhẹ thái dương, rồi lại thở dài một tiếng. Sau đó, tôi lấy dụng cụ viết đã chuẩn bị sẵn và viết một tờ ghi chú.
Đặt tờ ghi chú dưới chân khay đồ ăn, nhờ con thú nhồi bông nhỏ giữ hộ, hôm nay tôi cũng gửi lời nhắn cho em gái.
──── *Em ơi, ra khỏi phòng đi, cho anh nhìn mặt một chút nhé.*
Đó là nguyện vọng duy nhất của tôi.
Tôi đã chiến đấu không ngừng suốt một năm qua. Đương nhiên là nói ẩn dụ, nếu hỏi là chiến đấu với cái gì, thì à… với cô em gái không chịu ra khỏi phòng, với bố mẹ hiếm khi về nhà, với sự bất lực của bản thân khi vẫn chỉ là một học sinh cấp ba, và đủ thứ chuyện linh tinh khác nữa.
Hai anh em tôi không cùng huyết thống.
Bởi vì bố mẹ chúng tôi đều tái hôn với người đã có con riêng.
Hai người họ để chúng tôi ở lại nhà và đi hưởng tuần trăng mật, trông họ cứ ngây thơ hạnh phúc như một cặp đôi học sinh cấp ba vậy.
Tôi xin phép bỏ qua những chuyện sau đó mà tôi không muốn nhớ lại, nhưng giờ thì, trong ngôi nhà này, chỉ còn lại hai anh em tôi sống cùng nhau. Đó là tất cả những gì xảy ra.
Và rồi… cô em gái, thành viên duy nhất trong gia đình tôi, đã nhốt mình trong phòng và cắt đứt mọi liên hệ với thế giới bên ngoài.
“Mình đang làm cái trò gì thế này…”
Lời lầm bầm ấy, là hướng về em gái, hay là hướng về bản thân bất tài vô dụng?
Hay có lẽ, là cả hai?
Sau khi ăn xong, tôi vào phòng làm việc ở tầng một và ngồi vào bàn.
“Nào, bắt đầu thôi.”
Tôi mở chiếc laptop lai có thể biến đổi kích thước B5 ra.
Tôi đang làm nghề tiểu thuyết gia.
Nói một cách dễ hiểu thì là một tác giả light novel.
Gần như ngay sau khi vào cấp hai, tôi đã đạt giải Khuyến khích của Ban giám khảo trong cuộc thi light novel dành cho người mới và ra mắt tác phẩm đầu tay.
Kể từ đó, suốt ba năm, tôi vừa đi học vừa làm tác giả bán thời gian. Được ra mắt khi còn là học sinh cấp hai là chuyện khá hiếm, và có vẻ như trong cùng nhà xuất bản, chỉ có một tác giả nhỏ tuổi hơn tôi.
Vì tôi đã ra mắt ngay trong lần gửi bản thảo đầu tiên, nên tôi không biết đến những khó khăn mà nhiều tác giả trẻ thường phải trải qua. Có lần, tôi từng kiêu ngạo nghĩ rằng “Mình có khi là thiên tài ấy chứ”. Nhưng những tự tin hời hợt như vậy thường bị phá vỡ rất nhanh.
Giờ thì, tôi chỉ nghĩ “Mình đúng là may mắn thật”.
Bút danh của tôi là Izumi Masamune. Gần như là tên thật.
Vì tôi giữ bí mật với cả gia đình và những người không liên quan đến công việc, nên bạn bè trong lớp cũng không biết tôi là một tác giả cấp ba.
—Cho đến bây giờ.
“Thế nào rồi nhỉ, bị lộ chưa ta?”
Tôi vừa thầm thì vừa hồi hộp.
Nói thật thì, hôm qua tôi vừa tổ chức buổi ký tặng đầu tiên.
Là buổi ký tặng đầu tiên sau ba năm ra mắt.
Vì ngại bị bạn bè trong lớp phát hiện nên từ trước đến nay tôi hoàn toàn không xuất hiện công khai. Nhưng lần này thì khác.
Tháng trước, bộ truyện "học đường dị năng đối chiến" mà tôi đang viết đã lần đầu tiên được kết thúc thành công kể từ khi tôi ra mắt. Nhân dịp kỷ niệm hoàn thành series, tôi đã bị biên tập viên phụ trách – người đã muốn tôi lộ mặt với tên "Izumi Masamune" bấy lâu nay – thuyết phục.
Và thế là, hôm qua, tôi đã đến Ikebukuro Sunshine City, nơi diễn ra buổi ký tặng.
Buổi ký tặng rất vui.
Vui đến nỗi tôi thấy ngớ ngẩn vì đã từng lo lắng khi gặp gỡ người hâm mộ.
Với công việc này, thực sự có rất ít cơ hội để thấy được thành quả công việc của mình ngoài những con số doanh thu.
Như là "hay quá", "vui quá", hay "tôi thích nhân vật này"…
Việc được nghe những lời đó trực tiếp khiến tôi thực sự vui mừng và còn trở thành động lực mạnh mẽ.
Đó đúng là một khoảnh khắc "sáng mắt ra", đến nỗi tôi không khỏi cảm ơn biên tập viên phụ trách đã giới thiệu.
Cho đến đó thì mọi thứ đều ổn.
Nhưng sau khi buổi ký tặng kết thúc, tôi mới nhận ra một điều.
Những người hâm mộ đã gặp "Izumi Masamune" có thể sẽ viết về tôi trên mạng.
Mặc dù buổi ký tặng cấm quay phim chụp ảnh, nhưng tôi đã lỡ miệng nói trong lúc trò chuyện với người hâm mộ rằng mình là học sinh cấp ba. Và vì bút danh gần như trùng với tên thật, nên có thể sẽ có ai đó phát hiện ra rằng danh tính thực sự của "Izumi Masamune" chính là "Izumi Masamune" học trường Cấp ba Khu đô thị số 4.
Điều đó thật tệ. Cực kỳ tệ.
Nếu ở trường mà bị gọi là "thầy Izumi" thì tôi tin chắc mình sẽ chết vì xấu hổ mất.
Thế nên—
Lần đầu tiên sau khoảng ba năm, tôi thử thực hiện hành vi siêu nguy hiểm mang tên "egosearch" (tự tìm kiếm tên mình trên mạng).
“…ư… Phù… Thật là căng thẳng.”
Tôi dùng mu bàn tay lau mồ hôi trên trán.
Từ sau lần egosearch hồi mới ra mắt tác phẩm đầu tay và gặp chuyện không hay, tôi đã thề sẽ không bao giờ tìm kiếm bút danh hay tên tác phẩm của mình trên mạng nữa.
Những chấn thương tâm lý từ lần đó đến giờ vẫn là ký ức không thể nào cười mà bỏ qua, nên tôi thực sự ngưỡng mộ những đồng nghiệp có thể thoải mái egosearch, đúng là tinh thần mạnh mẽ thật.
Thôi thì.
Biết rõ là nguy hiểm nhưng tôi vẫn bắt đầu tìm kiếm trên mạng về buổi ký tặng ngày hôm qua.
“Ồ.”
Ngay lập tức, kết quả tìm kiếm hiển thị một vài blog của những người đã viết cảm nhận.
“‘Vui quá khi được nói chuyện với thầy Izumi!’ à. …Không không, tôi mới là người thấy vui khi thấy mọi người thích thú. À, còn bên này thì ‘Thầy Izumi đúng là trẻ như lời đồn!’ à. Lời đồn là gì vậy?”
—*Phù… có vẻ mọi chuyện vẫn ổn chứ?*
Tôi vuốt ngực thở phào nhẹ nhõm, rồi cứ thế theo dõi các trackback để tìm đọc những bình luận về “buổi ký tặng”.
May mắn thay, tôi không tìm thấy bất kỳ bài viết nào liên quan đến danh tính thực sự của mình, nhưng…
Một đường link tôi bấm ngẫu nhiên lại dẫn đến một bài viết có tiêu đề thế này:
“Út!”
*Chữ ký của thầy Izumi Masamune xấu quá hahaha.*
“Ối giời ơi!”
Tôi ôm đầu gào thét.
“A… a… a…”
*Thầy ơi, chữ xấu quáaaaa!*
*Ối giời ơi…* *Trông như chữ viết nguệch ngoạc.* *Quá đáng thật.* *Học sinh cấp một nào viết thế này?*
“Gừ! Áaaaaaaaaa!”
Đúng là vô tình quá mức rồi. Đây là cú sốc lớn nhất kể từ lần egosearch đầu tiên.
*Bộp! Bộp! Bộp! Bộp!*
“Cái blog chết tiệt gì thế này! Thì sao chứ! Tao có bao giờ luyện ký đâu! Chữ ký mà người ta đã dốc hết tâm sức, từng chữ từng chữ một mà viết…! Đừng có đánh đồng tác giả với mấy nghệ sĩ giải trí chứ đồ ngốc!”
Tôi vừa lầm bầm tức giận vừa gõ lạch cạch bàn phím.
Và rồi,
—*Đùng!*
Em gái tôi lại đập sàn, biểu tình rằng “ồn ào quá!”.
Phòng của em gái nằm ngay trên phòng tôi.
“…Ư… ưm… ưm…”
Tôi cắn chặt môi dưới, run rẩy, ý thức hướng lên trần nhà.
Chính vì thế này! Chính vì thế này mà tôi ghét Internet! Mình khóc một chút rồi này đồ chết tiệt!
Dù là ẩn danh đi chăng nữa, cũng phải biết lời nào nên nói, lời nào không chứ!
Cứ đợi đấy!
*Cạch.*
Tôi vừa khóc vừa nhẹ nhàng gập chiếc laptop lại.
Bảy giờ tối. Tôi đến hiệu sách tư nhân mang tên “Taka Takasago” để mua tiểu thuyết mới, cũng là để giải tỏa. Dù chỉ là một cửa hàng hai tầng không quá rộng, nhưng đây là một hiệu sách có tuyển tập light novel phong phú và không khí tươi sáng.
“Ôi, làm gì mà nghiêm trọng thế, Mune-kun. Chuyện đó trên mạng đầy rẫy ra mà.”
Người nói với nụ cười gượng gạo là Takasago Tomoe, cô gái đứng quầy của hiệu sách này.
Với mái tóc đen dài mượt mà, cô là một cô gái có vẻ ngoài dịu dàng, nữ tính.
Cô ấy đang mặc chiếc tạp dề của cửa hàng, là bạn cùng lớp với tôi và cũng là một trong số ít người biết được danh tính thực sự của “Izumi Masamune”.
Ba năm trước, vào ngày cuốn sách đầu tiên của tôi được bày bán ở hiệu sách, vì có hành vi đáng ngờ (tức là nấp ở đó để xem có ai mua sách của mình không), tôi đã bị bố của Tomoe bắt được và tra hỏi. Đó là một ký ức đáng xấu hổ.
Kể từ đó, tôi đã làm bạn với cô ấy.
Bây giờ là giờ giải lao của Tomoe. Chúng tôi đang trò chuyện trong phòng hậu cần của cửa hàng.
“Chuyện này là bình thường à? Mấy cái vụ này ấy?”
“Ừ, mấy người nổi tiếng như diễn viên, tác giả, hay đạo diễn anime thường xuyên bị vậy mà. Thôi thì, lần này cũng coi như là cái giá phải trả của việc nổi tiếng, nên cậu đừng bận tâm làm gì.”
“Mình có nổi tiếng đâu…”
“…………À, đúng rồi nhỉ.”
Tôi nghĩ cô ấy nên phủ nhận một chút chứ.
Đáng buồn thay, đó là sự thật.
Nhờ viết nhanh nên tôi vẫn xoay sở được, nhưng đánh giá về "Izumi Masamune" thì sau ba series, chắc cũng chỉ dừng lại ở mức tác giả tầm trung. Dù gì đi nữa, tôi cũng đã hoàn thành một series mà không bị ngưng giữa chừng, nên nói vậy chắc cũng không có gì là quá đáng.
Có một chế độ gọi là tái bản, khi sách bán chạy hơn dự kiến thì sẽ in thêm. Với series “Ngân Lang” vừa hoàn thành, tôi đã có lần tái bản đầu tiên kể từ khi ra mắt.
"Mà công nhận, nghe cậu nói mới thấy là lạ thật đấy. Ai đời đi bóc phốt một người vô danh tiểu tốt như Mune-kun thì làm gì có chuyện blog tăng lượt truy cập chứ."
"Thật ra thì, cậu còn nói kinh hơn cả cái bài viết kia nhiều ấy chứ."
"À há há. Mà này..."
Tomoe nghịch điện thoại một lát rồi bảo:
"Lúc nãy tớ xem cái blog bóc phốt Mune-kun... này, không phải đây là blog của thầy/cô họa sĩ vẽ minh họa cho tiểu thuyết của cậu à?"
"!"
Tôi trợn tròn mắt.
"Gì cơ!? Thật á!?"
"Thật mà, tin đi!"
"Này, cho tôi xem với!"
"Đây này, cái bút danh này, đúng không?"
Tomoe đưa blog ra cho tôi xem tiêu đề. Trên đó viết: "Blog của Eromanga". Nếu chỉ có vậy, tôi đã nghĩ "À, hóa ra là blog chuyên giới thiệu mấy bộ manga người lớn."
Nhưng ngay bên dưới tiêu đề, lại có một dòng bình luận thế này:
"Tôi là một họa sĩ minh họa. *Tên của tôi lấy cảm hứng từ tên một hòn đảo. Không liên quan gì đến manga người lớn cả."
"...............Thật luôn..."
Cái người tên "Eromanga" này chính là họa sĩ đã vẽ minh họa cho tiểu thuyết của tôi.
Từ tác phẩm đầu tay đến giờ, thầy/cô ấy luôn đồng hành và giúp đỡ tôi rất nhiều, tôi cực kỳ biết ơn.
Cũng đã làm việc với nhau ba năm rồi, cá nhân tôi vẫn nghĩ "Chúng ta đúng là một bộ đôi ăn ý mà" —— vậy mà...
"Úi giời ơi! Người này đang làm cái quái gì thế này!"
Cái kẻ đi bêu rếu chữ ký của tôi, không ngờ lại chính là người này sao!
"Mune-kun, cậu đã gặp trực tiếp thầy/cô Eromanga-sensei lần nào chưa?"
"Chưa hề! Mọi công việc đều thông qua biên tập viên phụ trách mà!"
Tôi còn chẳng biết thầy/cô ấy là nam hay nữ. Mà nhìn nét vẽ theo phong cách moe (đáng yêu) thế kia thì chắc là đàn ông rồi.
Thông thường, họa sĩ minh họa sẽ do biên tập viên phụ trách lựa chọn, và gần như không có chuyện tác giả trực tiếp trao đổi với họ. Thế nên, ba năm qua tôi chưa từng một lần gặp mặt thầy/cô ấy.
"Hừm, vậy thì tại sao cậu lại bị ghét nhỉ?"
"Ể? Tôi bị họa sĩ minh họa của mình ghét á?"
"Không phải sao? Cứ nhìn cái cách thầy/cô ấy bóc phốt cậu tràn đầy sinh lực kia kìa."
"Ư... Chắc là vậy thật rồi..."
Nhưng tôi chẳng hiểu lý do là gì cả. Chẳng lẽ tôi đã làm điều gì có lỗi với Eromanga-sensei sao...?
Hồi mới ra mắt, tôi có lỡ than phiền "Sao cái bút danh này lại dâm tục thế không biết" ấy à, chẳng lẽ bị lộ rồi...? Không, nhưng mà, cái đó... thầy/cô cũng phải hiểu cảm giác của tôi chứ, khi mà mỗi lần bìa sách đều có ghi "Eromanga" ấy. Than phiền một chút thôi thì có sao đâu.
"Nếu bị ghét thì tôi cũng muốn xin lỗi, nhưng không biết người ta là người như thế nào nhỉ?"
"Hỏi tớ thì tớ cũng bó tay thôi."
Tomoe nhún vai.
"Thật ra, làm việc chung ba năm trời mà không biết gì về đối phương thì mới là lạ ấy chứ. Biên tập viên không tạo cơ hội cho hai người gặp nhau sao?"
"Biên tập viên của tôi cũng bảo là chưa từng gặp Eromanga-sensei. Nghe nói mọi công việc đều làm qua mạng, với cả, việc giữ kín thông tin cá nhân là một điều kiện trong hợp đồng thì phải."
"Chà, đúng là phong cách làm việc của thời đại hiện nay có khác."
Tomoe thành thật tỏ ra ngưỡng mộ. Điều này thì tôi hoàn toàn đồng ý. Một học sinh như tôi cũng có thể làm việc như thế này, quả thực là một hiện tượng chỉ có ở thời hiện đại.
"Cậu có thử tìm kiếm trên mạng với tên Eromanga-sensei chưa?"
"Rồi chứ. Toàn ra mấy trang manga người lớn thôi."
Kết quả đó thì hiển nhiên rồi.
"Không không, phải động não chút chứ. Cậu chỉ cần thêm bút danh hoặc tên tác phẩm của mình vào sau tên kia là được mà."
"Cái kiểu tìm kiếm tên của mình với tên tác phẩm thì đời nào tôi lại làm chứ?"
"...À, đúng rồi, hình như cậu có cái chủ nghĩa đó nhỉ?"
"Đúng vậy. Thế nên, nếu cậu chịu khó tìm giúp tôi thì tôi rất cảm kích."
"Được thôi."
Tomoe lướt ngón tay trên màn hình điện thoại.
"Tìm kiếm thì cũng không hẳn, tớ chỉ xem blog của người ta thôi, có vẻ như ngoài vẽ minh họa ra, thầy/cô ấy còn làm nhiều thứ khác trên mạng nữa."
"Nhiều thứ là nhiều thứ gì?"
"Nhiều thứ thì nhiều thứ đó, nhưng chủ yếu là... phát sóng video?"
"Phát sóng video á? Họa sĩ minh họa mà?"
Không biết là phát sóng video gì đây.
"À ừm... Kiểu như phát sóng trực tiếp quá trình vẽ, hay phát sóng trực tiếp cảnh chơi game sau khi đã được cấp phép chính thức... Đại loại là những hoạt động như vậy."
"Ồ~. Chà, chưa xem thực tế thì cũng khó mà biết được."
"A, này Mune-kun, cậu xem bài viết mới nhất đi. Eromanga-sensei bảo là hôm nay sắp phát sóng trực tiếp đó. Tiện thể thì, cậu xem thử một lần xem sao?"
Thế là, tôi đã ghé "Hiệu sách Takasago" mua vài cuốn light novel mới rồi về nhà. Chủ nghĩa của tôi là không quá phụ thuộc vào các cửa hàng trực tuyến, mà cố gắng mua sách ở các cửa hàng truyền thống gần nhà. Về vấn đề này, tôi còn nhiều điều muốn nói lắm, nhưng giờ thì không phải lúc.
Tôi hùng hổ mở cửa chính.
"Tôi về rồi đây!"
Như mọi khi, chẳng có tiếng trả lời. Nhưng tôi mặc kệ, vẫn cất tiếng gọi lên cầu thang.
"Sagiri~, ăn cơm xong thì nhớ để bát ra trước cửa phòng đấy nhé~"
Trở về phòng riêng ở tầng một, tôi lại mở máy tính xách tay ra.
"Phát sóng trực tiếp trên trang video... nhỉ."
Sau khi trò chuyện đủ thứ với Tomoe, tôi lại thấy tò mò về "Eromanga-sensei", người đã làm việc cùng tôi bấy lâu nay. Ba năm trước, tôi đã dễ dàng từ bỏ việc tìm hiểu vì không thể tra ra gì cả...
Không biết thầy/cô ấy trông như thế nào, giọng nói ra sao, và có suy nghĩ như thế nào nhỉ?
Không biết thầy/cô ấy nghĩ gì về tôi, và về tác phẩm của tôi.
Cạch cạch, tôi mở lại cái blog đó.
Có vẻ như đã hoạt động khá lâu rồi, số bài viết cũ nhiều khủng khiếp.
Và, cái bài viết về chuyện chữ ký của tôi xấu thậm tệ kia có lượt bình luận tăng chóng mặt, khiến tôi sôi máu.
"...Grừ grừ."
Tôi ngừng xem tiếp và click vào liên kết dẫn đến trang video.
Có vẻ như video sắp bắt đầu phát sóng.
Trang web có dạng cơ bản, gồm màn hình hiển thị video và cột bình luận.
——Có nghĩa là, Eromanga-sensei sẽ xuất hiện trên màn hình này sao.
Màn hình tôi đang nhìn hiển thị một phông nền màu xanh với dòng chữ màu đỏ: "Trò chuyện cùng mọi người trong lúc vẽ minh họa ⑯".
Những bình luận như "Chờ đợi", "Háo hức" lướt từ phải sang trái.
"Bắt đầu rồi sao. ...Chà... là người thế nào đây?"
Tôi chăm chú nhìn màn hình.
Sau đó, một giọng nói trầm, như được xử lý qua thiết bị đổi giọng, vọng ra từ chiếc máy tính xách tay.
"Ừm, chào buổi tối mọi người. Hôm nay, trong lúc tô màu, tôi sẽ trò chuyện cùng mọi người nhé. Mong mọi người ủng hộ~"
"Eromanga-sensei!", "Ero!", "Chào nhé!", "Eromanga-sensei~!"
"Tô-tôi không biết người nào có cái tên như thế!"
"Lại bắt đầu rồi kìa haha", "Tự mình đặt bút danh mà sao lại xấu hổ thế?", "Vì vẽ toàn minh họa người lớn nên mới có bút danh Eromanga đúng không?"
"Đã bảo là không phải mà! Suốt ngày cứ ero ero ero ero mãi thôi!"
"Được rồi, được rồi haha", "Hôm nay cũng xin thầy/cô vẽ ero đẹp nhé!"
Và cứ thế——có vẻ như những người hâm mộ của thầy/cô ấy đang xem.
Ôi trời... được giao lưu trực tiếp với người hâm mộ... thật đáng ghen tị.
Tôi cũng muốn thử —— nhưng mà, nếu phát sóng cảnh mình viết tiểu thuyết thì...
Đảm bảo sẽ chán ngắt cho mà xem.
"Nói trước, hôm nay không có gì ero lắm đâu nhé."
Cạch. Phần mềm vẽ minh họa hiện lên trên màn hình. Chỉ có hình ảnh một cô gái và con trỏ hình bút là hiện ra.
Thế này thì làm sao biết Eromanga-sensei trông như thế nào được.
"Cô gái mà hôm nay tôi sẽ cùng mọi người vẽ là một trong những nữ chính xuất hiện trong 'Ngân Lang Chuyển Sinh' của thầy Izumi Masamune, bé Beni Usagi! Là nhân vật yêu thích của tôi đó! Dù bị thầy Izumi giết ở tập ba rồi!"
À, tôi xin lỗi.
Tôi đã vô thức xin lỗi trong lòng. Chết tiệt, hóa ra Eromanga-sensei thích cô bé đó à... Giờ mới để ý, thiết kế nhân vật Beni Usagi đúng là được đầu tư rất kỹ mà.
Chẳng lẽ vì chuyện đó mà thầy/cô ấy giận tôi ư?
"Thật sự thì, thầy Izumi đúng là đồ tệ bạc. Lại nhẫn tâm giết một cô bé đáng yêu thế này chứ. Với tôi thì con bé giống như con gái của mình vậy."
Vừa lầm bầm những lời oán trách tôi, thầy/cô ấy vừa tô màu một cách khéo léo.
Không! Cái đó! Tôi cũng có muốn đâu! Đó là truyện chiến đấu mà!
Cái nỗi oán hận đó, hãy trút lên Kim Sư (nhân vật trùm cuối ở tập ba) đã giết chết bé Beni Usagi ấy!
"♪"
Eromanga-sensei vừa ngân nga vừa tô màu cho Beni Usagi.
...Hừm, hóa ra minh họa được vẽ như thế này sao.
Khác xa với những gì tôi tưởng tượng.
Chuyển động của con trỏ quá nhanh, nhìn không rõ lắm, nhưng thầy/cô ấy không chỉ dùng bút mà còn dùng chuột nữa, tô màu ào ào như làm phép vậy.
Ngành nghề nào cũng vậy thôi, công việc của một người chuyên nghiệp thật sự nhìn không khác gì ảo thuật.
Sau một lúc ngắm nhìn video tô màu, mọi người bắt đầu nhắc đến chủ đề "Buổi ký tặng của Izumi Masamune".
"A, cảm ơn các bạn đã bình luận. 'Ngân Lang' đã kết thúc rồi, xin lỗi vì không đến buổi ký tặng kỷ niệm nhé. Vì tôi không thể lộ mặt. Đành nhờ biên tập viên đi thay tôi và gặp riêng thầy Izumi thôi."
"Thật ra là ông chú đúng không?", "Thầy Izumi có phải là mỹ thiếu nữ tiểu học như lời đồn không?"
"Ồn ào quá. Tôi chưa từng gặp thầy Izumi nên không biết."
Cái bình luận "thật ra là ông chú đúng không" thì không phủ nhận mà chỉ cười khổ, có lẽ thầy/cô ấy đúng là một ông chú thật. Có thể có người cảm thấy hơi phức tạp khi biết những minh họa đáng yêu đó lại đến từ bàn tay của một ông chú, nhưng với tôi thì chỉ có sự ngưỡng mộ mà thôi. Thật là phi thường.
Mà khoan, tôi được đồn là mỹ thiếu nữ trên mạng là thật sao?
Mặc dù tên tôi rõ ràng là tên đàn ông... Đúng là một hiện tượng khó hiểu mà.
"À, mà nhắc mới nhớ, cái tấm shikishi có chữ ký của thầy Izumi để trưng bày ở hội trường ấy, vì chữ xấu quá nên tôi lỡ up lên blog mất rồi."
"Cái đó mắc cười thật haha", "Đúng là vẽ bậy mà haha"
Ồn ào quá đi! Dù là sự thật thì cũng có điều được nói, có điều không được nói chứ!
Khốn kiếp! Nếu gặp trực tiếp, trước khi xin lỗi, tôi nhất định sẽ mắng cho một trận!
"Thế là, xong rồi nhé~♪"
"Đẹp quá!", "Oaaaaaaa!", "Xong rồi!"
"Mọi người vất vả rồi", "Hôm nay vui quá", "Đáng yêu khủng khiếp!"
Vân vân, những bình luận cảm thán cứ thế lướt qua. Thực tế thì, một bức minh họa tuyệt đẹp đã hoàn thành.
"Thầy/cô ơi, lần này hình minh họa của thầy/cô có thể dùng làm hình nền và phát hành không ạ?"
"Được thôi~ Mọi người vất vả rồi nhé. Cảm ơn đã theo dõi."
Minh họa đã hoàn thành, nhưng video phát sóng vẫn chưa kết thúc. Có vẻ như đã chuyển sang thời gian trò chuyện.
"Ya~ Hôm nay nói nhiều quá nên hơi mệt rồi~"
Eromanga-sensei thở dài thườn thượt.
"Buổi phát sóng tiếp theo thì nên vẽ nhân vật nào nhỉ?"
"Kim Sư-chan đi ạ!", "Gì cũng được miễn là ero!", "Nhân vật trong anime đang chiếu bây giờ cũng được không ạ?" —— Vân vân, hàng loạt ý tưởng bình luận đổ về. Tôi cũng không kìm được mà viết bình luận mong muốn vẽ nhân vật đó.
"Khoan đã, mấy đứa nói nhiều quá! Chờ một chút đi!"
Sau một hồi im lặng, màn hình video đang chiếu desktop của máy tính chuyển đổi, và một người đeo mặt nạ anime cùng tai nghe hiện lên.
"Ồ~", "Chính chủ xuất hiện!"
——Ồ, chuyển sang camera web rồi à.
Vậy thì, người này chính là "Eromanga-sensei" đó sao.
Khác với mấy chương trình truyền hình có kịch bản sẵn, cái cảm giác không biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo như thế này lại mang một nét chân thật, nghiệp dư theo hướng tích cực.
Người đó đeo chiếc mặt nạ nhân vật hoạt hình thường thấy ở mấy lễ hội, lại còn trùm mũ áo hoodie, nên vẫn bí ẩn như mọi khi. Dù căn phòng bên kia tối mịt, chất lượng hình ảnh lại tệ nên tôi chẳng nhìn rõ, nhưng trông cậu ta có vẻ nhỏ con hơn tôi tưởng.
Eromanga-sensei mở trang xếp hạng nhân vật trong một tạp chí anime, giơ ra khoe với bọn tôi. Đương nhiên, trong đó chẳng có nhân vật nào từ tác phẩm của tôi cả, vì nó đã được chuyển thể anime đâu.
“Chọn từ trong số này đi. À, mà nếu được thì chọn nhân vật trong tác phẩm mà tôi phụ trách thì hay hơn nhỉ, vì tôi cũng có nhiều tình cảm với chúng mà.”
Dòng bình luận yêu cầu lại tiếp tục chạy dài. Eromanga-sensei cũng vô tư nói ra những điều thật đáng mừng. —Vậy mà, tôi lại không thể tham gia vào cuộc nói chuyện đó.
“……………………………………”
Bởi vì đầu óc tôi lúc này chẳng còn nghĩ được gì khác.
“……………………………………”
Những lời nói chuyện rôm rả cũng chẳng lọt vào tai, tôi chỉ biết im lặng, không ngừng dõi theo đoạn video tối tăm, mờ mịt.
“……………………………………Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?”
Tôi lầm bầm. Cái thứ tôi đang nhìn, chính là phía sau lưng cậu ta, sâu trong căn phòng.
Đó là bữa tối… mà vừa nãy tôi đã làm cho em gái mình.
“Hả!”
Dường như tôi đã đơ người ra cả một phút. Lấy lại bình tĩnh, tôi lắc đầu lia lịa.
Tình hình vẫn không hề thay đổi, trên chiếc laptop đặt trước mặt tôi vẫn hiển thị hình ảnh một người đội mũ áo hoodie, đeo mặt nạ cùng căn phòng tối đen. Trong phần bình luận, mọi người đang tranh luận sôi nổi về việc lần tới Eromanga-sensei sẽ vẽ cô gái nào.
Và khi tôi nheo mắt nhìn kỹ, thứ hiện ra là món trứng ốp la và salad được đựng trong chiếc đĩa giống hệt như bộ bát đĩa mà gia đình tôi đang dùng. Món ăn vẫn chưa hề được động đũa.
“Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?”
Tôi lại thì thầm lần nữa. Cố gắng suy nghĩ với cái đầu đã bình tĩnh hơn đôi chút – nhưng vẫn chẳng hiểu gì cả.
“Trùng hợp…?”
Không phải. Dù trong đầu tôi đã có một đáp án duy nhất, nhưng tôi lại không thể tin được điều đó.
“...Cái thứ đang hiện lên trên màn hình này… là nhà mình… ư?”
Tôi ngước nhìn trần nhà và thì thầm.
Không, không thể nào. Đừng tự lừa dối mình nữa.
“Tên này, không phải là em gái mình sao?”
Khoảnh khắc câu nói đó thoát ra khỏi miệng, tôi rùng mình.
Eromanga-sensei đang sử dụng máy đổi giọng, và che giấu khuôn mặt cùng vóc dáng bằng mặt nạ và áo hoodie. Điều đó có nghĩa là, người đó có thể là con gái cũng chẳng có gì lạ.
…Cái ý nghĩ “chắc là không phải đâu” vẫn không thể xóa bỏ.
Rốt cuộc là – một Sagiri chỉ biết ru rú trong phòng, không muốn tiếp xúc với bất kỳ ai sao?
Một họa sĩ minh họa mà tôi phụ trách, lại là người vui vẻ trò chuyện với fan như thế à?
“...Có thể sao? Chuyện như vậy, cái xác suất đó là bao nhiêu cơ chứ…”
Thẳng thắn mà nói, tôi đang cực kỳ hoảng loạn, nhưng tiềm thức của tôi – Izumi Masamune – đã vang lên tiếng chuông báo động.
—Đây là cơ hội.
Đó là những gì tôi nghĩ.
Nếu như “Eromanga-sensei” đồng nghĩa với “em gái tôi – Sagiri”.
Vậy thì, chiếc laptop của tôi bây giờ đang kết nối với cái “căn phòng bất khả xâm phạm” vốn luôn đóng chặt đó… phải không?
Thật khó tin, nhưng nếu đúng là vậy thì thật kinh khủng. Tôi đã bế tắc suốt một năm qua, vậy mà giờ lại có một bước tiến nhảy vọt đến vậy. Nhất định phải nắm bắt bằng được cơ hội lớn này.
“Nghĩ đi…!”
Tôi chống khuỷu tay lên bàn, ôm đầu.
“…Ư…! Không được! Chẳng nghĩ ra cái gì cả!”
Dù có nói là kết nối qua mạng đi chăng nữa, thì tôi cũng chỉ có thể để lại bình luận trên video thôi mà? Làm thế thì có ích gì chứ. Tôi phải viết cái gì vào đó đây?
“Mày là em gái tao đúng không” —Bác bỏ. “Ra khỏi phòng đi” —Bác bỏ.
Mấy kiểu đó thì chẳng khác gì việc nhắn tin cùng với bữa ăn. Thậm chí, tôi còn có cảm giác không lành rằng chuyện sẽ trở nên tồi tệ. Như thế thì thật sự là làm ngược mất rồi.
Trong lúc tôi còn đang loay hoay suy nghĩ, trên màn hình, cuộc nói chuyện về “cô gái sẽ vẽ tiếp theo” dường như đã đi đến hồi kết, và Eromanga-sensei chuẩn bị kết thúc buổi phát sóng.
“Vậy thì, buổi phát sóng lần tới dự kiến là vào ngày mai nha.”
Khốn kiếp, hết giờ rồi sao! Đ–đồ khốn, tôi phải làm gì đây chứ!
Chẳng nghĩ ra được bất kỳ đối sách nào, trong lúc tôi đang cuống cuồng thì—
Eromanga-sensei đã mắc một lỗi nhỏ.
“Lần tới mọi người cũng hãy theo dõi nha. Bye bye~!”
“Mệt rồi”, “Mong chờ lần tới nha”, “Tuyệt vời tuyệt vời”, “Tốt lắm~”, “Ơ?”
Đây là một lỗi đôi khi xảy ra trong các buổi phát sóng video, nói một cách đơn giản là quên tắt webcam.
“Này hahaha vẫn đang phát đó hahaha”, “Eromanga-sensei hahaha”
“Camera camera!”, “Quên tắt rồi đó”
Dù khán giả cố gắng nhắc nhở, nhưng Eromanga-sensei vẫn không hề nhận ra.
…Không ổn rồi, chuyện này?
Nếu mắc phải lỗi này, điều gì sẽ xảy ra? Người phát sóng, cứ ngỡ rằng buổi phát đã kết thúc, sẽ phơi bày con người thật của mình trước mặt khán giả.
Ví dụ cực đoan nhất, có người vì không biết video vẫn đang phát trực tiếp mà đã cỏa thân trước camera, hoặc có những hành động ecchi đến mức không thể diễn tả bằng lời.
Nói cách khác, đó là phơi bày những khoảnh khắc riêng tư cực kỳ xấu hổ ra toàn thế giới.
Thật là một câu chuyện kinh khủng. Chắc hẳn người đó có hối hận cũng không kịp… khoan đã, khoan đã, khoan đã!
Tôi vô thức chồm người tới.
Bởi vì trên màn hình, một chuyện kinh khủng đang dần diễn ra.
“Ôi vui quá. Đói bụng mà quên cả ăn cơm mất rồi~.”
Eromanga-sensei đứng dậy, và chậm rãi bắt đầu cởi quần áo.
Cởi tất một cách thô tục bằng chân, đi vài bước và khuất khỏi tầm nhìn của màn hình, cậu ta ném bỏ chiếc áo hoodie đang mặc. Ngay sau đó, chiếc mặt nạ bay ra từ phía ngoài màn hình.
“Ồ! Sắp lộ danh tính Eromanga-sensei rồi ư!”, “Đằng nào cũng là ông chú thôi mà”
“Khốn kiếp, khuất màn hình rồi! Quay lại đây!”, “Nhìn đàn ông cởi đồ thì cũng chẳng hứng thú lắm”
“Tất màu sắc phết nhỉ!”, “Chết tiệt haha đúng là một người biểu diễn tài ba haha”
Rầm!
“Nguy rồi! Nguy rồi! Nguy rồi! Nguy rồi!”
Tôi ôm chặt chiếc laptop gập lại thành dạng máy tính bảng, và lao ra khỏi phòng hết tốc lực.
Tôi chạy lên cầu thang, lao đến “căn phòng bất khả xâm phạm” ở tầng hai.
“Chết rồi chết rồi chết rồi chết rồi! Tuyệt đối không ổn rồi!”
Chẳng phải thế sao!?
Nếu Eromanga-sensei là em gái tôi.
Nếu họ thật sự là cùng một người!
Màn thoát y của em gái tôi sẽ bị phơi bày ra toàn thế giới!
“Dừuuuuuừng lạiiiiiiiiiii—!”
Rầm!
Tôi đập mạnh vào cánh cửa phòng em gái, mạnh đến mức tưởng chừng như muốn phá tung nó ra.
Rầm rầm rầm rầm rầm rầm! Liếc nhìn chiếc máy tính bảng kẹp bên hông, tôi liên tục, dồn sức đập mạnh.
“CAMERA! QUÊN TẮT RỒI! CAMERAAAAAAAAAAAAA!”
Rầm rầm rầm rầm rầm rầm!
“MÀY GÂY CHUYỆN RỒI ĐÓÓÓÓÓÓÓÓÓÓÓÓ!”
Đây có lẽ là lần đầu tiên tôi gọi em gái mình mà không còn màng đến sĩ diện như vậy.
Dù sao thì tôi cũng đang liều mạng. Hãy nhận ra đi! Nhận ra đi nhận ra đi nhận ra đi!
Rầm rầm rầm rầm! Âm thanh đập cửa vang lên chồng chất. Từ loa của chiếc máy tính xách tay kẹp bên hông cũng phát ra âm thanh y hệt.
Nghĩa là—đúng như vậy rồi.
“Cửa bị đập dữ dội kìa!”, “Trời haha gia đình náo loạn hahahahaha”
Khi dòng bình luận này xuất hiện trên màn hình, video phát sóng bỗng dưng ‘phụt’ một tiếng và kết thúc.
“…Ngắt rồi…………………………………”
Hành lang tĩnh lặng, im phăng phắc.
…Dù tôi không nhìn rõ lắm, nhưng chắc là đã kịp thời… đúng không?
Tình huống tồi tệ nhất… đã được ngăn chặn, phải không?
“…Phù…”
Tôi nhắm chặt hai mắt, vẫn giữ nắm đấm ấn vào cánh cửa, thở phào một hơi thật mạnh.
Vai tôi phập phồng lên xuống, hổn hển.
“…Đã bảo vệ được. Bằng cách nào đó… sự riêng tư của em gái, đã được bảo vệ.”
Cứ coi như thế là ổn đi.
Dù đã đánh mất một cơ hội ngàn vàng, nhưng…
“…Tôi không hối hận.”
Tôi rời khỏi cánh cửa, lau mồ hôi trên trán.
“Này, nhưng… mày hãy chuẩn bị tinh thần đi đó!”
Tôi trừng mắt nhìn cánh cửa.
“Tao nhất định sẽ bắt mày phải mở cánh cửa phòng này ra…!”
Cạch.
Ngay sau khi tôi vừa thề thốt, cánh cửa liền mở ra.
“Hả?”
Tôi bật ra một tiếng ngốc nghếch.
Không, nhưng mà—hả? Khoan… hả? …Sao lại mở dễ dàng như vậy chứ?
Kít… kiiiiiiiii…
Cánh cửa phòng em gái mà tôi đã mất một năm trời không thể mở được, từ từ hé mở—
“…………………………”
Một cô gái trong bộ đồ ngủ xuất hiện.
Làn da trắng nõn, mái tóc bạch kim hơi rối, đôi mắt xanh lam không thể đọc được bất kỳ cảm xúc nào.
Giống như một người chỉ cần rời mắt đi một lát là sẽ tan chảy biến mất.
Đó chính là em gái tôi – Izumi Sagiri.
Sagiri nhận ra tôi đang há hốc mồm nhìn chằm chằm, rồi khẽ thì thầm bằng một giọng nói nhỏ xíu.
“Lâu rồi không gặp, anh trai.”
Đó là cuộc gặp lại em gái sau một năm trời.
Tôi đã đứng sững sờ trong bao lâu nhỉ? Chợt nhận ra, em gái đang đứng ngay trước mặt tôi, nhìn tôi với vẻ mặt vô cảm.
Đây là lần thứ hai chúng tôi gặp mặt, nhưng lần này tôi lại càng thấy em thật đáng yêu. Không phải kiểu đáng yêu tầm thường như các ngôi sao giải trí, mà là vẻ đẹp thuần khiết, tự nhiên. Tuy nhiên, trong tình huống như thế này, cái mà tôi nghĩ đến đầu tiên khi đối diện với em gái mình lại là điều đó, đủ để thấy tôi đã hoảng loạn đến mức nào.
Đây là lần thứ hai tôi gặp em gái một cách đúng nghĩa—
“……………………”
“……………………”
Hai chúng tôi cứ im lặng không nói gì. Tôi không biết em gái tôi nghĩ gì mà làm như vậy, nhưng đầu óc tôi thì không thể theo kịp diễn biến quá đột ngột này.
Mà nói thật là… có thật cô bé này đã phát sóng video đó không?
Một họa sĩ minh họa lại mang bút danh "Eromanga-sensei" nghe có vẻ hơi tục tĩu đó?
Khi nhìn tận mắt cô bé như thế này, những hành động và lời nói kia hoàn toàn không khớp với vẻ ngoài này chút nào.
Rốt cuộc… không phải là nhầm lẫn gì đó sao?
Một phút nữa trôi qua, cuối cùng tôi cũng lên tiếng.
“...Lâu rồi không gặp nhỉ. …Khoảng một năm rồi phải không?”
“………………”
Không có tiếng trả lời, nhưng bù lại, Sagiri khẽ cau mày, tỏ vẻ khó chịu một cách tinh tế.
N-này, chuyện gì thế? Sao lại giận dỗi vậy?
…Mà, nếu cô bé này vô tội thì bị đập cửa rầm rầm đột ngột như vậy, phản ứng này cũng dễ hiểu thôi. Nhưng mà…
Tôi liếc nhìn màn hình laptop. Buổi phát sóng đã kết thúc, chỉ còn màn hình tối đen. Tôi từ từ ngước mắt lên, một lần nữa nhìn vào khuôn mặt em gái.
“Này… em là ‘Eromanga-sensei’… đúng không?”
“……………………”
Vẫn không có tiếng trả lời, tuy nhiên.
…Ôi, em ấy cúi mặt xuống và đổ mồ hôi đầm đìa! Rõ ràng là đang hoảng loạn lắm rồi!
Chỉ qua cuộc đối thoại vừa rồi, tôi đã có kết luận trong lòng: “À, con bé này chính là thủ phạm rồi.”
Hiếm có ai mà cảm xúc lại hiện rõ trên mặt đến thế. Dù trông vẻ ngoài rất ít nói, lại còn là kiểu nhân vật vô cảm nữa chứ.
“Rốt cuộc em chính là người đã phát sóng video vừa nãy—”
“...!”
Sagiri không nói một lời, chỉ lắc đầu lia lịa.
“Ối!”
Hả? Cái quái gì thế này?
“K-không phải vậy à?”
“…………”
Sagiri gật đầu liên tục. Rồi vẫn cúi gằm mặt xuống, lẩm bẩm gì đó.
“Ơ, em nói gì cơ?”
“…………”
“Anh không nghe rõ.”
Tôi rướn tai về phía miệng em gái. Lúc này, tôi mới có thể nghe thấy một giọng nói nhỏ xíu, nhỏ xíu vang lên.
“...Không quen ai có cái tên đáng xấu hổ như vậy cả.”
Thế thì sao lại lấy bút danh đó chứ hả?
Nếu con bé này chính là tác giả ‘Eromanga Sensei’ thật, tôi sẽ muốn nói thẳng vào mặt nó như vậy.
“...”
Sagiri quay mặt đi, bĩu môi. Thái độ thật là ương bướng.
“Ừm...”
Mà khoan đã. Càng chối bỏ thì tôi lại càng thấy nó lộ tẩy. Bởi vì nếu thực sự là hiểu lầm, thì làm gì có chuyện con bé lại phản ứng như thế này.
Đang lúc tôi tự hỏi phải làm sao đây, thì Sagiri lặng lẽ, thoăn thoắt định khép cánh cửa lại.
“Ối giời! Không được đâu nhé!”
“Cạch.” Mũi chân tôi bị kẹt vào cánh cửa đang đóng sầm.
“!”
“Cạch cạch cạch cạch!” Sagiri hoảng hốt mở ra đóng vào liên tục.
“Đau! Đau quá! Đau quá! Đau quá!”
“...Dò”
Chắc là em ấy đang bảo tôi “bỏ chân ra” nhưng mà...
“Không!”
Tôi có cảm giác, nếu để con bé trốn thoát lúc này, cánh cửa kia sẽ không bao giờ mở ra lần nữa.
“Em chính là ‘Eromanga Sensei’, người đã vẽ minh họa cho bộ truyện ‘Ngân Lang Chuyển Sinh’ đúng không?”
“...Không, không phải... không phải...”
Ư... Đừng làm cái mặt sắp khóc như thế chứ. Trông cứ như anh đang bắt nạt em vậy.
Chết tiệt, anh đâu có ý đó đâu mà...
“Tuyệt vời mà!”
Tôi chỉ muốn nói vậy thôi.
“.....................”
Sagiri đang cúi gằm mặt bỗng ngẩng lên nhìn tôi một chút, đôi mắt xanh biếc vẫn còn long lanh nước.
“!”
Chợt bắt gặp ánh mắt em, tôi giật mình. Tôi nghẹn lời trong giây lát, rồi nuốt nước bọt.
“Video lúc nãy, mấy bức minh họa đáng yêu kinh khủng ấy chứ. Fan của em cũng có rất nhiều người xem... Ai cũng vui mừng hết sảy.”
Tôi lảng mắt đi, cuối cùng cũng cất được tiếng.
“Suốt ngày cứ ru rú trong phòng, anh cứ thắc mắc em đang làm gì... Hóa ra em đang làm một việc quá đỗi tuyệt vời luôn đấy.”
“.....................”
Dù đã bày tỏ những lời thật lòng, tôi vẫn không dám nhìn thẳng mặt em gái.
Không biết em đang nhìn tôi với biểu cảm thế nào nữa. À, ôi, chết tiệt, tôi bắt đầu hoảng loạn rồi. Hoảng loạn thực sự luôn đấy, tôi.
Đã khó khăn lắm mới nói chuyện được, phải cố gắng duy trì cuộc trò chuyện chứ.
À ừm, chủ đề, chủ đề, chủ đề, chủ đề...
“Minh họa của em gợi cảm ghê ha.”
“!”
Tôi đang nói cái quái gì thế này!
Chuyện nên nói với em gái không phải là cái đó chứ! Con bé đang ghê tởm mình thấy rõ luôn kìa!
“À, còn nữa! Cái đó... là...”
Tôi do dự, nhưng rồi...
“Anh... vui lắm.”
Dù sao thì, vẫn nên nói ra ‘thân phận thật của tôi’ nhỉ.
“...Sagiri... Thật ra, anh là...”
Để truyền đạt rõ ràng lý do tại sao tôi lại vui mừng đến vậy.
“Anh chính là—”
“Đừng có nói!”
Tiếng la lớn của Sagiri đã chặn đứng lời thú nhận của tôi.
“Ể?”
Tôi không tin vào tai mình. Sững sờ quay sang nhìn chủ nhân của giọng nói.
“...Đừng có nói gì chứ— là gì vậy?”
Vừa bối rối nói ra, thì...
“CỐP!”
Thay cho câu trả lời, một đòn mạnh mẽ giáng thẳng vào sống mũi tôi.
“...Á... oa... á...”
Ôm mặt, tôi không thể kìm được mà lùi lại một hai bước loạng choạng.
“RẦM!”
Trước tầm nhìn lảo đảo, tôi thấy ‘căn phòng bất khả xâm phạm’ lại một lần nữa đóng sầm.
Và cả thân phận của hung khí được sử dụng để tấn công lén lút, hiểm ác đó nữa.
...Con bé Sagiri đó... Nó dám dùng cái tay cầm chơi game thô kệch đập anh trai!
Cuộc hội ngộ sau một năm giữa hai anh em tôi đột ngột kết thúc như vậy.
Những gì còn lại chỉ là cơn đau buốt ở mũi và sự hối hận vì đã không tận dụng được cơ hội.
“...Khốn kiếp, mọi chuyện chỉ mới bắt đầu thôi mà.”
Và cả niềm vui vì cuối cùng cũng được gặp lại em gái sau bao lâu.
Ngày hôm sau.
Tôi đến một nhà xuất bản ở khu trung tâm Tokyo để họp về tác phẩm mới.
Trong lúc tôi đang đợi ở buồng họp của phòng biên tập, Kagurazaka-san, biên tập viên phụ trách, bước tới.
“Heyy, đợi lâu chưa!”
Với mái tóc cắt ngắn và bộ vest quần theo phong cách phụ nữ công sở thành đạt, nhưng vẻ ngoài và thái độ hồn nhiên của cô ấy khiến người ta lầm tưởng là sinh viên đại học.
Tôi đứng dậy, chào đón Kagurazaka-san.
“Vâng.”
“Xin lỗi Izumi-sensei nhé, cuộc họp trước bị kéo dài quá.”
Kagurazaka-san ngồi đối diện tôi qua chiếc bàn.
“Gần đây bận rộn quá trời luônnn~ Em ôm đồm nhiều tác phẩm ăn khách quá mà~ Tối qua và tối trước nữa em chỉ ngủ có hai tiếng thôi đóoo. Nhưng mà quen rồi nên dễ òm thôi!”
“Vâng, vất vả cho cô quá.”
Trong lòng thì tôi thầm nghĩ “Chẳng quan tâm tí nào đâu. Thay vào đó thì hãy lo cho tác phẩm của tôi bán chạy đi chứ.”
Tôi muốn nói thẳng như vậy, nhưng vừa mới gặp mà đã trút hết nỗi lòng thì cũng không tiện.
Cô ấy hiện tại là khách hàng duy nhất của tôi, một người kinh doanh tự do.
Nếu tôi mà lỡ dại gây sự với cô ấy, thu nhập của tôi sẽ mất sạch trong một thời gian, và công việc tương lai cũng sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Khác với tôi của trước đây, đối với tôi bây giờ, đó là vấn đề sống còn.
Vì vậy, dù đối phương tỏ ra thân thiện, tôi vẫn cảm thấy căng thẳng.
Mà thôi, mau vào thẳng vấn đề đi.
“Hôm trước cảm ơn cô về buổi ký tặng kỷ niệm kết thúc series. Ừm, tôi, hôm nay đến đây để họp về tác phẩm mới!”
“À phải rồi nhỉ. Vừa mới hoàn thành tập cuối, anh nên nghỉ ngơi một chút chứ?”
“Tôi không có thời gian đâu. Phải ra series tiếp theo trước khi độc giả quên mất.”
“Đó là một suy nghĩ tốt đấy,” Kagurazaka-san mỉm cười nói.
“Vậy thì... chúng ta hãy bắt đầu với bản kế hoạch và cốt truyện nhé.”
“Tôi mang theo bản gốc, cô xem giúp được không?”
“Rầm. Rầm. Rầm. Rầm. Rầm. Rầm. Rầm. Rầm.”
Tôi lấy ra một xấp giấy từ chiếc túi du lịch và chất chồng lên bàn trước mặt.
Kagurazaka-san “Hả?” trợn tròn mắt.
“Cái gì đây?”
“Bản kế hoạch cho series mới. Tạm thời thì tôi đã viết xong đến tập 3 của hai series.”
“Hả? Hả? Bản kế hoạch? Viết xong rồi?”
“Đây là thể loại chiến đấu dị năng học đường giống series trước. Còn đây là thể loại phiêu lưu dị giới. Thêm nữa, đây là một tác phẩm về gia đình khác hẳn với trước đây, tôi mới viết xong tập 1 thôi, nhưng dù sao thì cũng là.”
“.....................”
Kagurazaka-san đang đảo mắt trắng dã thì mím chặt môi, rồi lật vội vội vàng vàng “bản kế hoạch” dày cộp của tôi.
“Này! Mấy cái này không phải là bản kế hoạch gì hết! Toàn là bản thảo hoàn chỉnh cả rồi còn gì!”
“Tôi nghĩ như vậy sẽ nhanh hơn. Bản kế hoạch thì chỉ cần truyền tải được nội dung cho đối phương là được đúng không! Đọc cái này thì cô sẽ hiểu hết những gì tôi muốn làm!”
“Tôi đã dạy anh là phải làm sao để tóm tắt ý chính trong mười giây rồi mà!”
“Thật thế à?”
“Nhiều thế này thì làm sao họp ở đây được chứ! Thôi được rồi, nếu đã có bản thảo hoàn chỉnh thì cũng được thôi. Mà, hai series đã có đến tập 3 rồi ư? Và series thứ ba thì đã xong bản thảo tập 1? Anh đúng là viết nhanh như mọi khi nhỉ.”
Tôi muốn cô ấy đừng nói kiểu như tôi chẳng có tài cán gì khác vậy.
“Vậy còn xấp giấy này thì sao? Không lẽ... lại có series thứ tư nữa à?”
Tôi nói:
“Đây là kịch bản cho trường hợp series này được chuyển thể thành anime.”
“Đồ ngốc nghếch!”
Biên tập viên phụ trách đập mạnh tay xuống bàn.
“Này, sao lại thế ạ! Nghe nói là đến lúc anime hóa mới cố gắng hết sức thì quá muộn! Phải làm trước khi nổi tiếng và bận rộn chứ!”
“Còn chưa phát hành mà anh đã tính chuyện ‘mò cua trong lỗ’, ảo tưởng sức mạnh vừa vừa thôi chứ! Chưa từng làm media mix lần nào mà anh tự tin thái quá vậy hả!?”
“Đồ tệ bạc! Tôi lúc nào cũng làm việc với ý định sẽ biến series này thành siêu phẩm ăn khách mà!”
Mặc dù kết quả chưa đạt được! Nhưng tôi đang từng bước tiến lên!
“Tôi! Chỉ viết, viết và viết thật nhiều những gì tôi thấy thú vị thôi!”
“Anh cũng phải nghĩ cho tôi chứ, người phải đọc hết tất cả và giải quyết liên tục! Đã bận rộn rồi mà! Anh cứ đà này chắc là tuần nào cũng viết tác phẩm mới cho đến khi có bản kế hoạch được duyệt quá! Tôi sẽ không ngăn cản nữa đâu, nhưng nếu chán thì tôi sẽ chỉ đọc khúc đầu thôi đó! Rõ chưa!?”
Sau cuộc họp về tác phẩm mới đầy những lời la mắng ồn ào.
Khi tôi đang thu xếp đồ đạc chuẩn bị về, Kagurazaka-san lẩm bẩm nói:
“Izumi-sensei thay đổi thật đấy nhỉ.”
“Hả?”
“Chắc là từ khoảng một năm trước. Cứ như là, so với trước đây thì anh chẳng còn chút thảnh thơi nào nữa, nói theo chiều hướng tốt thì là anh trở nên khao khát thành công hơn. ‘Ngân Lang’ cũng vậy, giữa chừng series không khí thay đổi, rồi nó cũng có chút nổi tiếng, thoát khỏi nguy cơ bị ngừng xuất bản rồi còn gì.”
“À...”
Quá nhiều điều tôi có thể liên tưởng đến.
“Trước đây, tôi làm việc này như một sở thích kéo dài. Tôi chỉ nghĩ đơn giản là viết tiểu thuyết mà mình thấy hay, để mọi người đọc, và nếu họ vui thì tốt quá, chỉ vậy thôi.”
Hồi đó tôi còn là học sinh cấp hai, nói trắng ra thì bán được hay không cũng chẳng quan trọng.
Tôi cũng không định gắn bó lâu dài với nghề tiểu thuyết gia. Đó là một nghề khắc nghiệt hơn tôi tưởng, và tôi mông lung nghĩ rằng mình sẽ từ bỏ trước khi vào đại học.
“Bây giờ thì không phải vậy ư?”
“Tôi muốn tiền.”
Tôi nói thẳng thừng. Một câu nói mà nếu tôi của ngày xưa nghe được, chắc sẽ nổi giận.
Thế nhưng tôi của hiện tại, phải chiến đấu.
Phải nhanh chóng kiếm tiền và tự lập.
“Hừm, chẳng phải tốt đấy sao?”
Kagurazaka-san nhếch mép cười.
“Tốt thật sao, cố gắng vì một lý do tầm thường như vậy?”
“Nếu điều đó giúp Izumi-sensei có động lực làm việc thì bên này như thế nào cũng được. Muốn tiền là suy nghĩ rất đỗi bình thường đối với một nhà văn chuyên nghiệp mà. À, nói đến đây tôi lại nhớ ra, tôi có thêm một thứ nữa có thể làm động lực cho anh đấy.”
“? Gì thế? Cô định mời một họa sĩ nổi tiếng nào đó cộng tác cho tôi ư? Như Ichijou-sensei chẳng hạn?”
Đó là một thắc mắc ngây thơ, nhưng tại sao các họa sĩ lại hay dùng những bút danh chỉ một chữ, hay những cái tên khó tìm kiếm đến vậy nhỉ.
“Không phải vậy. Nếu nói thế, ‘Eromanga Sensei’, người đã đảm nhận vẽ minh họa cho tác phẩm của Izumi-sensei từ trước đến nay, sẽ giận anh mất đó.”
Ngay lúc đó, một cái tên cực kỳ quan trọng đối với tôi hiện tại bỗng được nhắc đến.
“Dù Izumi-sensei có viết nhanh bất thường đến mấy, cô ấy vẫn luôn nhận việc mà không phàn nàn một lời nào, nên anh không được ngoại tình đâu nhé.”
Có vẻ như Kagurazaka-san định nhờ ‘Eromanga Sensei’ vẽ minh họa cho tác phẩm mới tiếp theo của tôi.
Đối với tôi, đó là một đối tác làm việc quá tốt, một lời đề nghị không thể chối từ.
Nhưng trong lòng tôi lại có một cảm xúc phức tạp. Bởi vì người đó chính là em gái của tôi mà.
“Tôi vẫn luôn biết ơn cô ấy mà, thực sự.”
“Vậy thì tốt.”
“Thế, món quà cô nói là gì?”
“Ta-da!”
Kagurazaka-san đặt một xấp giấy “ĐỘNG!” lên bàn.
Cái nụ cười đó của cô ấy, chắc chắn là không có chuyện gì hay ho cả.
“...Cái... xấp giấy... đó là gì vậy?”
“Là những bình luận về ‘Ngân Lang’ mà tôi đã thu thập trên mạng đó! Nào! Hãy đọc kỹ và lấy hết khí thế đi!”
“Tôi đã nói bao nhiêu lần là tôi sợ nên không dám lên mạng, đúng không? Và lý do tại sao, chắc cô cũng biết rõ hơn ai hết rồi chứ?!”
“Tất nhiên rồi ạ~ Vì vậy, đây không phải là những ý kiến tôi thu thập một cách bừa bãi đâu, mà là những ‘nhận xét của độc giả’ đã được tôi chọn lọc hết sức kỹ càng bằng chính kinh nghiệm của mình đấy. Tuy có nhiều ý kiến khác nhau, nhưng anh cứ xem tất cả như ‘lời tôi nói’ mà đón nhận nhé.”
“…………”
Cô Kagurazaka thì vẫn thường hay có những hành động bất ngờ, quái gở hoặc những đòi hỏi vô lý như thế.
Tôi đôi khi tự hỏi, có phải cô ta là một kiểu sư phụ ép buộc người khác phải tu hành những điều khó hiểu không. Hay đôi khi lại muốn cô ta chết quách đi cho rồi. Nhưng giờ thì cô ấy lại là một đối tác quan trọng, và cái tâm huyết muốn tạo ra một tác phẩm tốt thì chắc chắn là giống nhau, nên tôi cũng không đến mức hoàn toàn tin sái cổ lời cô ấy nói, nhưng tôi vẫn cố gắng lắng nghe cho đến cuối cùng, bất kể là chuyện gì.
Đằng nào với cái khả năng giao tiếp củ chuối của mình thì tôi cũng đâu thể từ chối được.
“Lần trước có một biên tập viên khác bảo tôi là ‘đừng nên tham khảo ý kiến độc giả’.”
“À, vậy ạ~ Nhưng tôi thì ít ngủ hơn người đó nên không sao đâu! Nào! Anh đọc nhanh lên đi!”
“Rồi rồi.”
Bị giục giã, tôi đành miễn cưỡng cầm lấy xấp giấy. Dường như đó là những bài đăng trên các diễn đàn lớn và các bài viết trên các trang đánh giá sách đã được in ra.
“Ơ này….”
“Gì vậy?”
“Toàn là nội dung chê bai tác phẩm của tôi thôi! Chắc tôi nhầm lẫn gì hả cô?!”
“Đúng vậy đó, có sao không?”
“Tôi tưởng đây là món quà để khơi gợi động lực cho tôi mà?!”
“Tôi thì thuộc kiểu người càng bị chê bai lại càng siêu có động lực ấy.”
“Tôi đâu có nói chuyện của cô! Tôi là loại người bình thường thôi, bị chê là sẽ buồn đó!”
Chính vì thế tôi mới không xem mạng – vậy mà tôi đã nói đi nói lại bao nhiêu lần rồi cơ chứ…!
Mà thôi, cái kiểu thề quyết tâm không cãi vã mà cuối cùng lại ra nông nỗi này thì tôi cũng biết là mình không hợp với công việc này rồi. Dù giờ có muộn rồi, nhưng tôi cứ nghĩ tiểu thuyết gia là công việc viết tiểu thuyết thôi, ai dè lại phải nói chuyện với người khác nhiều đến thế! Khác xa so với những gì tôi tưởng tượng quá nhiều!
“Thầy Izumi có một cái ‘tâm hồn đậu phụ’ (dễ vỡ) nên chỉ dám xem nhận xét của độc giả qua thư người hâm mộ thôi đúng không. Nếu không thỉnh thoảng ‘tra tấn’ một chút như thế này thì làm sao mà trưởng thành được. Về phần tôi thì, tôi muốn anh viết ra những tác phẩm ngày càng hay hơn nữa cơ.”
Cô ta còn nói thêm những lời như vậy.
Tra tấn? Vừa nãy cô ta nói ‘tra tấn’ ư?
Hỡi các độc giả, đây chính là biên tập viên đấy.
“…………”
Tôi lảng ánh mắt đi khỏi biên tập viên phụ trách đang mỉm cười nhìn mình, rồi không nói một lời nào mà lướt mắt qua những dòng nhận xét không hề muốn thấy kia. A, đau quá. Đau quá đi mất. Đau lòng quá.
Bị mắng té tát thì tôi cũng đã quen với cô biên tập viên phụ trách này rồi – mà thực ra, dù có gom hết tất cả những lời chỉ trích trên mạng lại, thì cái kiểu nói của cô ta vẫn còn tệ hơn gấp bội.
Đây lại là một kiểu đau khác rồi. Lời lẽ của cả hai phía đều nặng nề quá.
Biên tập viên phụ trách có thể là Thần Chết của nhà văn, nhưng đối với tôi, độc giả lại là những người quan trọng nhất.
“A! Cái blog đó!”
Đúng lúc tôi lật sang trang thì một giọng nói vô cùng vui vẻ bay đến.
“Eromanga-sensei đã viết đánh giá về ‘Ngân Lang’ trên blog của cô ấy đó! Anh nhất định phải đọc thử đi!”
…Ừm.
“Hình như Eromanga-sensei đang tức giận vì nhân vật yêu thích của cô ấy lại chết ở tập cuối đúng không?”
“Đương nhiên là phải tức giận rồi! Trời ơi, anh phải xem lại mình đi chứ! Chẳng phải lúc họp tôi đã nói đi nói lại đến mòn cả lưỡi là không được có diễn biến thế này sao?!”
À mà này,
Cô ta có nói đâu.
Thậm chí tôi còn nhớ là cô ta đã nhiệt liệt tán thưởng mà.
Lúc nào cũng vậy. Lời nói của cô ta cứ thay đổi xoành xoạch.
“Vâng! Tôi xin lỗi!”
Bỏ qua những ảo tưởng trong đầu của cô biên tập viên phụ trách trong khi cúi đầu xuống, tôi tự hỏi Eromanga-sensei không chỉ chê bai chữ ký của tôi mà còn viết cả những cảm nhận về tác phẩm của tôi trên blog nữa à?
Khoan đã, người viết là Sagiri cơ mà.
Trong khi đang suy nghĩ như vậy, tôi lật trang, rồi—
“……………………Cái gì?!”
Tôi bàng hoàng mở to mắt.
Về đến nhà, tôi hùng hục chạy lên cầu thang.
Vừa đứng trước Căn Phòng Bất Khả Xâm Phạm, tôi đã vội vàng đặt một tay lên cửa, rồi “phù” một hơi thở dài.
“Hộc… hộc…”
Vì đã chạy từ ga về nên tôi thở hổn hển. Tôi biết mình muốn làm gì, nhưng đầu óc lại trống rỗng, và tôi vô thức lắc đầu.
“Sagiri…”
Tôi đã xem blog của em gái mình ở tòa soạn.
Tôi cứ đinh ninh rằng chắc em ấy sẽ toàn viết những lời chê bai thôi.
Vậy mà.
Điều tôi tìm thấy ở đó là một bức tranh minh họa do em ấy vẽ, để kỷ niệm kết thúc series ‘Ngân Lang Chuyển Sinh’.
Tôi nghĩ đó là một bức tranh rất tuyệt vời, chứa đựng rất nhiều tâm huyết và công sức, tập hợp tất cả các nhân vật đã từng xuất hiện cho đến bây giờ.
“…Eromanga-sensei.”
Tôi đặt hai nắm đấm lên Căn Phòng Bất Khả Xâm Phạm rồi nói.
Series ‘Ngân Lang’ là tác phẩm tiêu biểu của tôi hiện tại, nhưng nó đã kết thúc rồi, tôi cũng đã bắt đầu viết tác phẩm mới, và chắc chắn sẽ không viết tiếp nữa.
Thế nhưng, trong bức tranh Sagiri vẽ, những người mà tôi tưởng sẽ không bao giờ gặp lại nữa, lại đang vẫy tay chào tôi.
Với một vẻ mặt dường như sắp nói: “Tạm biệt nhé, chúc nhau mạnh khỏe.”
Tôi… nhờ có Sagiri, đã có thể tạm biệt bọn họ một cách trọn vẹn.
Tôi đã cảm thấy như vậy. Tôi đã rất vui. Vì thế,
“Này, em có nghe không?”
Tôi muốn nhìn vào mặt Sagiri và nói lời cảm ơn em ấy.
Không phải với tư cách là anh trai của em ấy, mà với tư cách là Izumi Masamune – người đã luôn làm việc cùng nhau.
Để làm được điều đó, trước tiên, có một điều tôi phải làm.
Đó là điều mà tôi đã không thể làm được, dù vừa rồi đã có một cơ hội tuyệt vời.
“Sagiri! Eromanga-sensei! Nghe anh nói này!”
Sagiri chắc hẳn không biết chuyện này, và tôi cũng sợ hãi khi phải nói ra sự thật.
Khi đó, tôi đã bị Sagiri chặn lại và bỏ lỡ cơ hội.
“Anh là—!”
Những cảm xúc trào dâng đã thúc đẩy tôi.
Tôi gào lên như thể vắt kiệt sức lực, như thể muốn xuyên qua cánh cửa đóng kín.
“Anh chính là Izumi Masamune, người đã viết ‘Ngân Lang Chuyển Sinh’!”
Bành!
“Ugh!”
Cánh cửa Căn Phòng Bất Khả Xâm Phạm mở tung một cách mạnh mẽ, đập thẳng vào mặt tôi.
“Ực… ư, ư ư…”
Tôi không kìm được ôm lấy mặt, rồi ngồi sụp xuống.
Cái không khí nghiêm túc trước đó bỗng chốc tan biến, thay vào đó là một cảnh tượng thảm hại đến mức khó tin.
…Thật, thật là…
Đây là một chiêu tấn công thường thấy trong light novel, nhưng khi nó thực sự tái hiện, uy lực của nó thật khủng khiếp.
Hơn nữa, còn không thể né tránh. Một nhân vật chính trong anime nào đó đã đỡ đòn cửa một cách tuyệt vời, nhưng để đạt được đến trình độ đó, tôi vẫn còn quá non nớt. Tôi quằn quại hơn mười giây, rồi cuối cùng cũng ngẩng mặt lên.
“Em làm cái quái gì thế?!”
Khi ngẩng mặt lên, tôi thấy em gái mình trong bộ đồ ngủ.
Cảm giác như trái tim bị bóp chặt, tôi không thốt nên lời.
“…………!”
Sagiri mặt đỏ bừng, đôi mắt long lanh mở to. Em ấy có vẻ rất ngạc nhiên.
“…Có, có thật không…?”
Giọng nói của em ấy nhỏ đến mức nếu không tập trung sẽ không thể nghe thấy.
Quả nhiên Sagiri vẫn chưa biết danh tính thật của tôi.
Cũng giống như tôi không biết danh tính thật của Eromanga-sensei vậy.
Cho nên, bây giờ, chúng tôi đang xác nhận điều đó với nhau.
“Anh hai… là Izumi Masamune-sensei sao…? Là… tác giả của ‘Ngân Lang Chuyển Sinh’…?”
“…À, à… đúng vậy. Vậy còn em…”
“………………”
“………………Là Eromanga-sensei, đúng không?”
Sau một khoảng lặng khá lâu, Sagiri thì thầm.
“………………Em không biết người nào có tên đó cả.”
Em gái tôi cúi gằm mặt, im lặng. Tôi cũng lặng lẽ nhìn chằm chằm vào bóng hình mảnh mai của em gái.
Sau đó… em ấy quay mặt đi như muốn tránh ánh mắt của tôi, rồi với một giọng nói ngượng ngùng, em ấy rút lại lời mình vừa nói.
“…V-vậy… có gì sai à?”
Đến lúc này, danh tính thật của cộng sự tôi mới được xác định.
Tôi vô thức lắc đầu.
“Đâu có gì sai. …Cuối cùng cũng gặp được em rồi.”
Đó là lời thoại dành cho người đã làm việc cùng tôi suốt ba năm.
Sagiri mím môi, vẻ mặt như cố gắng kìm nén điều gì đó, rồi cuối cùng em ấy khẽ thì thầm.
“…Vào đi.”
“Hả?”
“…Gì vậy?”
“K-không… em vừa rồi…”
“Không nghe thấy à? …Em bảo vào đi mà.”
“Có được không?”
Em ấy lại cho tôi vào phòng mình, cái phòng mà trước giờ chưa bao giờ được mở ra…
“…Đ-được thì em đã nói rồi.”
“À, ra vậy.”
Tại sao lần trước không được, mà giờ lại được nhỉ? Rất nhiều câu hỏi nảy ra trong đầu tôi, nhưng câu trả lời thì đã quyết định rồi.
“Được thôi. Anh xin làm phiền nhé.”
Và cứ thế.
Tôi lần đầu tiên đặt chân vào lãnh địa cấm kỵ của ngôi nhà mình— Căn Phòng Bất Khả Xâm Phạm.
Căn Phòng Bất Khả Xâm Phạm là căn phòng không có khi tôi, bố và mẹ ba người sống cùng nhau. Đó là căn phòng được xây thêm sau khi quyết định mẹ và em gái sẽ chuyển về nhà.
“…Tối quá.”
Kèm theo tiếng “tách”, đèn bỗng sáng lên. Có vẻ Sagiri đã bật đèn.
Căn phòng giờ đã hiện ra toàn bộ.
Phòng của em gái, lần đầu tiên tôi nhìn thấy ngoài đời thực, vẫn y hệt như những gì tôi đã thấy qua màn hình máy tính. Đó là một căn phòng rộng khoảng tám chiếu tatami, với những con thú nhồi bông được đặt ngẫu nhiên khắp nơi.
“Uây, toàn game với sách thôi.”
Trên giá sách có khá nhiều light novel dành cho thiếu niên và truyện tranh, tất cả các tác phẩm của tôi cũng đều được bày biện đầy đủ.
Tầng dưới, có không gian rộng hơn một chút, là nơi xếp dài những đĩa game. Máy chơi game thì được đặt trong tủ tivi, còn những thứ không vừa thì tràn ra sàn nhà.
Ngoài ra, còn có giường, máy tính để bàn, bàn máy tính, gương, tivi…
Thế nhưng, khi nhìn quanh trong ánh sáng, tôi thấy nó không quá “otaku”, mà nhờ có rèm cửa màu pastel, những vật dụng nhỏ xinh và thú nhồi bông, nó vẫn là một căn phòng đúng chất con gái.
…Mùi hương thật dễ chịu.
Có vẻ lạ lùng, nhưng tôi thấy hơi ngượng ngùng.
“Cũng khá gọn gàng đấy chứ.”
“…Ừm.”
Đương nhiên tôi không hề dọn dẹp phòng của em gái, nên chắc em ấy tự dọn dẹp.
Đúng như mẹ đã nói… em gái tôi là một người rất ngăn nắp.
Tôi vỗ vỗ đầu em gái,
“Giỏi lắm.”
“…Chạm.”
“Hả? ‘Đừng coi em là con nít à’?”
“Đừng chạm vào em.”
“……………………”
Đau quá đi… Đây đúng là một câu “châm chọc” làm nhói lòng. Như một cục băng lạnh buốt vậy.
Khi tôi đang ngó nghiêng, em gái bực bội nói, “…Vậy thì.”
“‘Thôi thì chạm vào em đi à’?”
“Ngồi—xuống—chỗ—kia.”
“…Vâng.”
Người có gương mặt xinh đẹp mà giận dữ thì thực sự đáng sợ.
Nghe lời em ấy, Sagiri ngồi chồm hỗm một cách đáng yêu trước mặt tôi.
“…Ưm….”
Vừa thấy em gái định mở miệng, tôi liền vươn người tới trước.
“Á!”
Grạch. Mặt tôi vừa lại gần thì bị em ấy cào một cách phản xạ.
“Đau chứ!”
“Cái, cái gì chứ…?”
“Tại giọng em nhỏ quá nên anh mới ghé mặt lại gần để nghe rõ thôi! …Đừng có ngạc nhiên đến thế, anh bị tổn thương đó.”
“…………”
Sagiri phồng má lên, phụng phịu.
Đúng là đứa mà cảm xúc thể hiện rõ trên mặt mà.
“…Lại.”
“‘Đừng lại gần’… Dù em nói vậy nhưng biết sao giờ. Không lại gần thì bất tiện lắm chứ?”
"...Khịt mũi."
Sagiri ngúng nguẩy ngoảnh mặt, rồi bò về phía bàn máy tính.
Sau đó, cô bé đeo tai nghe vào.
“Thế này được chưa?”
Giọng Sagiri vọng qua mic, có vẻ chức năng đổi giọng đã tắt.
“...À, ừ... thôi thế cũng được rồi.”
Dù sao thì cũng nghe rõ ràng rồi còn gì.
Thế là một tình huống kỳ cục đã xảy ra: hai người đối mặt nhau mà lại nói chuyện qua mic.
Khi cuộc nói chuyện giữa hai anh em đã có thể diễn ra, việc đầu tiên Sagiri nói là:
“Sao anh biết?”
Cô bé nói, dù giọng đã to hơn nhưng vẫn cứ kiệm lời như vậy.
“À… ừm… ‘sao anh biết danh tính thật của "Eromanga-sensei" là em’, đúng không?”
Tôi thử “phiên dịch” lại, Sagiri gật đầu “cốc”.
“...Từ hôm đó em vẫn luôn bận tâm chuyện này. Nếu không thì em đã không cho anh vào đây đâu.”
“…………”
Tôi cứ nghĩ chắc vì thân phận thật của tôi là Izumi Masamune nên cô bé mới thay đổi tâm trạng mà cho tôi vào, nhưng hóa ra là không phải.
Là vì cô bé tò mò về lý do tại sao thân phận thật của mình bị bại lộ, nên mới cho tôi vào nhà... Ý là vậy hả?
── Chắc là tôi đã quá tự mãn rồi.
Tôi vốn dĩ không có ý lạc quan nhưng trong lòng vẫn hụt hẫng. Tôi thành thật trả lời:
“Trong ảnh đó, món cơm anh làm hiện rõ sau lưng em.”
“Á!”
Sagiri há miệng như kiểu "chết cha", rồi nghĩ một lát:
“...Nhưng, nhưng... làm sao mà trùng hợp thế, anh lại đúng lúc xem live của em ư?”
“Cái đó thì có chút chuyện riêng tư...”
Tôi bắt đầu giải thích mọi chuyện từ đầu.
Chuyện sau buổi ký tặng đầu tiên, tôi lo lắng mình bị lộ mặt nên đã tự tìm kiếm thông tin trên mạng. Rồi tình cờ đọc được một bài blog của Eromanga-sensei chê chữ ký của tôi xấu. Sau đó tôi hỏi bạn bè thì được họ cho biết Eromanga-sensei sẽ xuất hiện trên buổi live stream sắp tới... Cứ thế, tôi kể cho cô bé nghe toàn bộ.
“Còn sau đó thì như em biết rồi đấy. Anh nhận ra thân phận thật của em, rồi em lại quên tắt webcam, còn bắt đầu cởi đồ nữa nên...”
“Chậc chậc!”
Sagiri đỏ bừng mặt.
Chắc cô bé vừa nhớ ra mình suýt chút nữa đã phát sóng trực tiếp một màn cởi đồ cho cả thế giới xem trên mạng.
“T-Thôi được rồi. Chuyện đó... em hiểu rồi.”
“Ph-Phải rồi.”
…………………….
Căn phòng một lần nữa chìm vào tĩnh lặng. Sagiri vốn dĩ rất ngại người lạ, và tôi cũng đang khá căng thẳng nên tình cảnh này cũng dễ hiểu. Sau một hồi im lặng đầy ngượng ngùng khá lâu, cuối cùng Sagiri cũng lên tiếng.
“...Quả nhiên anh là ‘thầy giáo Izumi Masamune’ phải không?”
“Đúng vậy. Eromanga-sensei.”
“Em-Em không biết ai tên như thế cả!”
Nếu đã ngại thế thì tại sao lại đặt bút danh như vậy chứ.
Hơn nữa...
“Em nói ‘quả nhiên’ hả? Em đã nhận ra rồi sao?”
Sagiri lắc đầu.
“Ngay từ lần đầu gặp mặt em đã nghĩ ‘người này có cùng tên với người kia’ thôi.”
“...Thế à.”
Một năm trước, lần đầu chúng tôi gặp nhau. Thực ra, chúng tôi đã làm việc cùng nhau hai năm rồi. Người ta thường nói “sự thật còn ly kỳ hơn cả tiểu thuyết” quả không sai.
“...Không ngờ anh lại thật sự là một người đó.”
Sagiri thì thầm, nói rằng cô bé rất ngạc nhiên.
“Bởi vì... tỷ lệ đó là bao nhiêu cơ chứ...”
Cô bé cũng nói y như tôi nghĩ. Quả nhiên ai cũng sẽ nghĩ vậy thôi.
“...À... ừm... dù sao thì... bằng chứng đây...”
“Bằng chứng? Bằng chứng anh là Izumi Masamune thật à... Có nhiều lắm.”
Ví dụ như...
“Lần đầu tiên anh nhờ Eromanga-sensei vẽ minh họa nữ chính cho anh ấy.”
Tôi nhớ lại.
Vào khoảng thời gian trước khi ra mắt.
Khoảnh khắc nữ chính tôi nghĩ ra lần đầu tiên được hiện hình qua nét vẽ.
“Tuyệt thật... Anh vui lắm. Đến bây giờ vẫn cứ nhớ như in. Hồi đó anh xúc động đến nỗi, đã gửi cho Eromanga-sensei gần một trăm trang thư cảm ơn.”
“! ...Chuyện đó... Em cũng nhớ như in. Như là anh cứ nằng nặc đòi ngực to hơn ấy.”
“Cái đó thì làm ơn quên đi giùm anh.”
Đây là câu chuyện chỉ có Izumi Masamune và người trong cuộc mới biết.
“Lúc đó... anh xin lỗi.”
“...Là thật... rồi.”
Sagiri dùng tay phải chạm vào ngực trái. Cô bé nắm chặt lấy bầu ngực phẳng lì.
Có lẽ đó là một cử chỉ vô thức. Nhân đó, cúc áo ngủ bật tách tách, để lộ rõ bầu ngực trắng ngần.
“Anh nói rồi mà.”
Tôi cố gắng hết sức để né ánh mắt khỏi bộ ngực của em gái.
T-Tại sao mình lại bối rối thế này!
Là anh trai thì phải bình thường khi nhìn thấy em gái khỏa thân chứ!
“………………”
“………………”
Một lúc im lặng lại tiếp diễn. Có lẽ cả hai đều ngạc nhiên và bị sốc.
“Không ngờ Eromanga-sensei lại sống chung dưới một mái nhà với mình.”
“...Đến giờ em vẫn không tin được... Với lại em không biết ai tên như thế cả.”
Cả hai chúng tôi đều không nhìn vào mắt nhau, lẩm bẩm từng câu từng chữ.
“...Cái đó... chuyện xảy ra đột ngột quá... em không biết phải làm sao cả...”
“Phải rồi. ...Trước tiên thì.”
Có rất nhiều điều tôi muốn nói, nhưng có lẽ vì tinh thần không còn đủ sức, tôi đã nói điều này trước. Tôi chắp tay lại như đang khấn vái:
“Xin lỗi vì đã toàn bắt em vẽ mấy bức minh họa ecchi!”
“Chậc chậc! Đ-Đồ ngốc!”
“Đừng có hét to vào mic như thế!”
Tôi vội vàng bịt hai tai lại và hét lên.
Kít────!
Tiếng ù tai vẫn chưa dứt. Nguy hiểm thật đấy──
“Thủng màng nhĩ thì sao hả đồ ngốc!”
“Đ-Đồ ngốc là anh ấy!”
Sagiri đỏ bừng mặt, hai tay vung vẩy loạn xạ.
“Ecchi! Đồ biến thái! Cả lần trước nữa! Cả hôm nay nữa! T-Tự dưng làm chuyện như thế với c-con gái! Tuyệt đối không được!”
Con bé này... có vẻ như khi sự xấu hổ vượt quá giới hạn nhất định, nó sẽ có thói quen tấn công đối phương. Lần trước bị nó bất ngờ dùng tay cầm điều khiển game đánh chắc cũng vì thế.
“...Đáng để tức giận đến vậy sao. Anh chỉ định xin lỗi vì đã toàn yêu cầu em gái mình vẽ mấy bức minh họa ecchi thôi mà.”
Với lại, đó không phải là câu nên nói khi đang không mặc áo ngực và cởi hết nút áo đâu nhé.
Dáng vẻ của Eromanga-sensei mới là ecchi hơn nhiều.
“Minh họa ecchi là công việc mà! Vì em thích nên không sao hết! Nhưng chuyện như thế thì không được!”
...Thích vẽ minh họa ecchi hả.
Thế mà lại bảo là không được...
“Tại sao?”
“…………Ư...”
Trước câu hỏi của tôi, Sagiri cúi mặt xuống, im lặng. Mặt cô bé càng đỏ hơn.
“Tại sao Sagiri rất thích vẽ minh họa ecchi, mà lại không được nói về những bức minh họa ecchi mà em đã vẽ?”
Tôi hỏi. Không phải ý định dồn ép mà là vì tôi thực sự thắc mắc.
Rồi thì,
“...Ư... Ưưư... S-Không...”
“Không?”
“Không thể nói ra chuyện đó được đâu mà!”
Phụp!
“Đau! Này! Em lại dùng tay cầm điều khiển game đánh anh sao...!”
“Đồ ngốc nhà anh! Đồ chậm tiêu! Đồ nhân vật chính light novel!”
C-Cái lời mắng đó thật là sáng tạo đó nha.
Nhưng mà, tai tôi không nặng như mấy người đó đâu.
Chỉ là giọng của em bé xíu xiu nên nhiều lúc tôi không nghe thấy gì cả.
“Được rồi, được rồi. Anh không nói nữa. Anh sai rồi.”
“...Anh hiểu là được.”
Sagiri thở hổn hển, vai phập phồng lên xuống.
Đúng là người sống tách biệt lâu năm, hụt hơi nhanh thật.
Và từng biểu cảm đều rất... ecchi, đến nỗi không thể nhìn thẳng được.
Đúng là xứng đáng với cái bút danh Eromanga-sensei.
Eromanga-sensei đúng là gợi cảm. Cái tên đã nói lên tất cả.
Với hai má trắng bóc ửng hồng, Sagiri chỉ tay vào tôi.
“Ư ư ư ư... Đ-Dù sao thì... anh cũng... rất nhiều điểm không được!”
“Rất nhiều điểm là gì chứ?”
“V-Ví dụ như... Đ-Đúng rồi! Anh ở nhà quá nhiều vào ngày nghỉ!”
“Là tác giả kiêm nhiệm thì Chủ nhật phải ở nhà làm việc chứ!”
“...Cả kỳ nghỉ hè nữa?”
“Cả kỳ nghỉ hè nữa. Hồi đó anh toàn bị từ chối liên tục mỗi tuần, thức trắng đêm... Vì thế mà quên mất việc nấu cơm cho em.”
“Chờ đã! Cái vụ kỳ nghỉ hè đó không phải là kế sách cắt lương thực để đuổi em ra khỏi phòng à!?”
“Anh quên thật thôi mà. Gì mà cắt lương thực chứ, mẹ nhà người ta có làm chuyện tàn nhẫn thế đâu?”
“A-Anh cũng làm chuyện tương tự mà!”
Ừm, dù sao thì kết quả là vậy.
“Khụ... Cái nỗi tuyệt vọng khi cứ gõ gõ sàn nhà mà chẳng thấy cơm đâu... Anh có hiểu không?”
Chắc nhớ lại chuyện hồi đó, mắt Sagiri đã rưng rưng.
“Cơm thì ra khỏi phòng mà ăn chứ.”
“Em nghĩ ra khỏi phòng là thua cuộc!”
“Nói một câu nghe có vẻ là danh ngôn nhưng chẳng ngầu chút nào đâu nhé.”
Mức độ "không được" của câu nói đó còn cao hơn cả câu "làm việc là thua".
“Vào kỳ nghỉ hè, vì anh cứ ở nhà mãi không đi đâu nên em cũng không tắm được... đến việc đi vệ sinh thôi cũng vất vả lắm đó...”
Nghe thật là chua xót.
Phòng tôi ở tầng một, và ở tầng hai nơi Sagiri có phòng cũng có nhà vệ sinh nên không phải là không đi được.
“Vì anh ở nhà quá nhiều nên em còn lo anh không có bạn bè nữa đó.”
“Lo chuyện bao đồng!”
Có chứ! Tôi cũng có bạn bè mà! Ít ra là! Tomoe chẳng hạn!
Với lại... với lại... à thì... thôi bỏ đi!
“Vì anh không có bạn bè lẫn bạn gái, nên cách anh miêu tả tình bạn và tình yêu không hề thuyết phục đâu.”
“Em nói ai đấy! Chuyện đó có ảnh hưởng gì đến tác phẩm đâu! Có ông tiền bối đang được ca ngợi là bắt cá hai tay lại viết được một câu chuyện tình yêu trong sáng đẹp tuyệt vời đấy thôi!”
“Người đó là loại cặn bã có tài văn chương nên mới viết được. Anh thì không có đúng không?”
“...Em có thể đừng nói như đó là sự thật hiển nhiên được không?”
Dù sao thì, tôi cũng đã đoạt giải thưởng cho tác phẩm đầu tay rồi nhé!
Gừm gừm... Con bé này...
Tôi chỉ thẳng vào Sagiri.
“Ơ, ơ này, em cũng vẽ minh họa cảnh chiến đấu dở tệ đó thôi!”
“Cái gì!”
Sagiri tròn mắt nhìn tôi.
“K-Không được nói ra điều không nên nói... C-Cái đó cũng là một phần vì cách viết của anh khó hiểu mà!”
“Nói đúng hơn thì phải xem tài liệu mà vẽ chứ! Minh họa của em, cái cách cầm súng của em thật sự không thể chấp nhận được!”
“Em không biết mà! Nếu có ý kiến thì cứ gửi tài liệu đến đi! À, mà nhắc đến tài liệu! Sao anh lại không gửi bản thiết lập ngoại hình nhân vật từ giữa chừng nữa vậy? Trong bản tiểu thuyết gốc cũng chẳng miêu tả gì rõ ràng, làm sao em biết phải vẽ cô gái như thế nào chứ!”
“Vì anh có gửi bản thiết lập ngoại hình thì em cũng đâu có vẽ theo đâu! Cái vụ mà nhân vật nữ chính cao lên rồi lại lùn đi theo từng tập là sao hả!?”
Thậm chí có những nhân vật có cùng chiều cao trong thiết lập, nhưng khi xếp cạnh nhau thì lại chênh lệch nửa cái đầu. Đúng là một hiện tượng lạ.
“Cái đó là... vì như thế thì đáng yêu hơn nên em mới làm vậy!”
“Vậy thì từ đầu cứ vẽ theo ý mình đi! Anh sẽ viết truyện theo đúng minh họa!”
“Như thế thì không được! Anh mất tư cách là tiểu thuyết gia rồi!”
“Ưgừ gừ gừ gừ gừ...” “Gừnừ nừ nừ nừ nừ...”
Chúng tôi gầm gừ vào mặt nhau ở khoảng cách cực gần.
Vốn dĩ việc để tiểu thuyết gia và họa sĩ minh họa gặp mặt trực tiếp thường dễ nảy sinh rắc rối, ấy vậy mà chúng tôi lại vô tình tự mình chứng minh cái chân lý đó. Để tránh tình trạng này, mọi khi biên tập viên vẫn luôn đứng ra làm trung gian, sắp xếp công việc cho cả hai.
"Hừ!"
Chúng tôi hừ một tiếng, cùng lúc phụng phịu quay ngoắt mặt đi.
Sau một lúc im lặng, tôi cố gắng hỏi một cách tự nhiên nhất:
"Này, em... sao em lại làm những chuyện này thế?"
"...Anh muốn hỏi tại sao em lại làm họa sĩ minh họa à? Có gì lạ đâu. Nhiều người học cấp hai còn vẽ đẹp hơn em nhiều mà."
"Không phải chuyện đó."
Cũng đúng, học sinh đã ra mắt chuyên nghiệp như tôi cũng có, giờ thì không còn là chuyện lạ nữa.
Không phải vậy…
Tôi vẫn luôn nghĩ là Sagiri vì chuyện bố mẹ mất mà trở nên suy sụp, rồi thu mình lại không ra khỏi nhà.
Thế nên, thấy em ấy tham gia những hoạt động năng nổ thế này, tôi lại cảm thấy có chút gì đó không ăn khớp.
"Em vẽ tranh, rồi phát video trực tiếp, còn trò chuyện rất vui vẻ với người hâm mộ nữa mà?"
"Ơ... chuyện đó sao?"
"Đúng. Tại sao em lại bắt đầu những chuyện đó?"
"C, có gì sai ư?"
"Không có gì sai cả."
Tôi đáp ngay lập tức, cố gắng làm cho giọng mình nghe thật nhẹ nhàng.
"À thì, việc đăng bài nói xấu đối tác trên blog thì anh nghĩ không hay lắm đâu. Còn việc hoạt động trên mạng thì anh thấy chả có gì xấu cả."
"............"
Sagiri không nói gì, chầm chậm nhìn tôi.
"Ủa? Có chuyện gì thế?"
Tim tôi chợt thắt lại.
Mười giây sau, Sagiri mới khẽ động môi, lầm bầm nói:
"............Em thấy rất vui. Vẽ tranh, rồi phát video trực tiếp, rồi trò chuyện với mọi người nữa."
Em ấy nói bằng chính giọng mình, không hề dùng mic.
".................."
".................."
Một khoảng lặng trôi qua.
"...À, vậy... anh muốn hỏi không phải là chuyện này à?"
"Không," tôi lắc đầu, "Đúng là chuyện đó."
Vì vui nên em ấy mới vẽ tranh. Vì vui nên em ấy mới phát video.
Ừm, vậy là tốt rồi. Đó là một câu trả lời khiến tôi vô cùng thỏa mãn.
"Vậy, vậy à?"
"Đúng. Nếu em chịu kể thì anh muốn nghe thêm nhiều nữa. Từ đầu đến cuối luôn. Anh không biết gì nhiều về em cả đâu –"
Thật thảm hại. Dù đã sống chung suốt một năm trời.
"............"
Sagiri trầm ngâm khá lâu. Rồi em ấy lại đưa mic của tai nghe đến gần miệng.
"Lý do em bắt đầu vẽ minh họa là... vì mẹ đã dạy em."
"!"
"Từ nhỏ, em đã tự nhiên chỉ toàn vẽ thôi. Em thấy rất vui... và, ưm, không biết từ lúc nào... em đã trở thành dân chuyên rồi... mẹ cũng khen là, giỏi quá..."
Dù thỉnh thoảng ngừng lại một cách không tự nhiên, Sagiri vẫn tiếp tục kể.
Thì ra người dạy Eromanga Sensei vẽ chính là 'mẹ của Sagiri' ư.
"Sau khi mẹ không còn nữa... có một thời gian em không thể vẽ được gì..."
Nói mới nhớ –
Quả thật có một thời gian em ấy không nộp được minh họa đúng hạn.
"Em không thể ra khỏi phòng được... không biết phải làm sao cả... Lúc đó, em đã tìm thấy một họa sĩ minh họa khác đang phát video trực tiếp."
Giọng điệu của em ấy chẳng giống chút nào với Eromanga Sensei khi giao tiếp trực tuyến, lắp bắp và ngượng nghịu, tôi cố gắng tập trung để không bỏ sót một lời nào.
"Người đó vừa trò chuyện với mọi người, vừa vẽ tranh rất vui vẻ. Họ còn nhận được phản hồi ngay lập tức sau khi vẽ xong nữa... Em nhìn thấy, rồi rất ghen tỵ. Em cũng... muốn trở thành như vậy."
"Ra là thế."
"Rồi em thử làm thử thì... thấy rất thú vị. Mọi người khen tranh của em dễ thương. Mọi người nhìn em vẽ rồi ồ lên ngạc nhiên. Còn có người bảo em vẽ thêm nhiều nữa. Dù chỉ ở trong phòng, em vẫn kết bạn được với mọi người trên thế giới. Chúng em cùng chơi game, trò chuyện như bạn bè. Điều đó, thực sự, thực sự là..."
Gò má Sagiri ửng hồng, trông như một cô gái đang mơ mộng.
"Em thấy rung động lắm."
—À.
Tôi nghĩ, y như tôi vậy.
"Em muốn tiến bộ hơn nữa. Em muốn vẽ thật nhiều, để nhiều người thấy. Sau đó, khi không làm việc, em chỉ nghĩ đến việc phát video trực tiếp... không chỉ vẽ tranh, mà em còn chơi game cùng mọi người nữa... không biết từ lúc nào, em đã say mê nó mất rồi... hihi."
"Ra là vậy."
Tôi hoàn toàn bị thuyết phục, và nghĩ bụng, chuyện đời đúng là như vậy đấy.
"Thật ra, anh trở thành tiểu thuyết gia cũng là vì thấy những người công bố tiểu thuyết trên mạng rất vui vẻ."
"...Thật vậy sao?"
"Đúng vậy, trước khi ra mắt chuyên nghiệp, hồi còn viết dở tệ... anh cũng từng viết web novel đấy."
Và lần đầu tiên tôi nhận được thư của người hâm mộ.
Tôi vui lắm. Vui mừng khôn xiết.
Vậy nên bây giờ, tôi mới ở đây.
Người đầu tiên gửi nhận xét cho tôi, liệu bây giờ có còn đọc tiểu thuyết của tôi không nhỉ?
"...Thật vậy sao... Cả thầy Izumi nữa..."
"Hả? Thầy?"
"Á! K, không có gì!"
Sagiri vội vàng khoát tay.
"Không có gì là sao?"
"K, không cần biết! Anh viết web novel thì em biết rồi!"
"Ơ, ờm, vậy thì, sao em lại thay đổi giọng điệu rồi giả làm con trai trong những video đó?"
"Tại vì... em sợ, lại còn xấu hổ nữa..."
Chuyện này là sao nhỉ? Tôi thử suy nghĩ một chút.
Giả sử Sagiri không giả làm con trai thì chuyện gì sẽ xảy ra?
Liệu có thể tạo ra bầu không khí như những video hiện tại không, chắc là không đâu.
Chắc chắn sẽ có thêm 'giá trị gia tăng' kiểu 'một cô bé đang làm' đó. Tất nhiên đó không phải là điều xấu, nhưng có lẽ cũng sẽ có những người hâm mộ kỳ lạ, và đó có thể là một môi trường hơi đáng sợ đối với một cô bé mười hai tuổi.
"Ra vậy. Anh hiểu rồi."
Tôi khẽ nở nụ cười.
"A, anh cười cái gì!"
"Không, anh chỉ là không ngờ có ngày mình có thể nói chuyện như thế này với em."
"..............."
Sagiri siết chặt nắm đấm trên chiếc gối tọa thiền của mình.
Tôi đang tự hỏi em ấy đang nghĩ gì, thì em ấy bỗng mở lời:
"Anh chỉ mới được vào phòng em một chút thôi... đừng có mà được nước lấn tới."
"Em không có mở lòng với anh đâu."
"...Anh biết."
Dù em ấy gọi tôi là anh trai, nhưng chúng tôi vẫn chưa thật sự là anh em.
Cả căn phòng chìm vào tĩnh lặng. Không khí trở nên nặng nề.
"...Nhân cơ hội này... em muốn hỏi... tại sao anh lại quan tâm đến em chứ? Mặc kệ em đi chứ... một đứa như em..."
"Phiền phức à?"
"...P, phiền phức."
Vậy sao. Quả nhiên là em ấy nghĩ vậy à. ...Thôi, không trách được. Nếu tôi không lên tiếng đòi hỏi với người giám hộ, có lẽ bây giờ chúng tôi đã sống riêng rồi.
"Ừm, anh quan tâm đến em vì sao ấy nhỉ?"
Sagiri khẽ gật đầu.
"Muốn biết không?"
"...Muốn. Không phải là vì em đang vẽ minh họa cho tiểu thuyết của anh, đúng không? Từ trước đến giờ, anh vẫn luôn chăm sóc em mà không hề biết chuyện đó mà..."
Đúng vậy, đúng như em ấy nói.
"Vậy à, muốn biết sao."
Tôi đắc ý giơ một ngón tay lên.
"Vậy thì, đổi lấy một điều kiện."
"Hả?"
"Một điều kiện đổi lấy một điều kiện. Thay vì trả lời câu hỏi của em, anh cũng sẽ đưa ra một điều kiện."
"..............."
"..............."
Chúng tôi nhìn nhau im lặng một lúc.
"Không được à?"
"T, tùy vào nội dung."
"Gì chứ, đâu có gì to tát đâu."
"............Không được làm chuyện bậy bạ."
"Anh không có yêu cầu như vậy! Sao em lại phản ứng như thể chuyện anh yêu cầu mấy chuyện bậy bạ là điều hiển nhiên vậy hả!"
"Tại vì, anh lúc nào cũng đòi em vẽ toàn tranh bậy bạ mà."
Lý do đó khá thuyết phục, nhưng đó là công việc mà, với lại tôi còn tưởng đối phương là đàn ông!
Cái con bé này... rõ ràng là thích vẽ tranh bậy bạ mà lại...
"Anh trai ấy mà, sẽ không làm mấy chuyện bậy bạ với em gái mình đâu."
Tất nhiên rồi, phải không?
"............Vậy, v, vậy anh định yêu cầu em làm gì?"
Tất nhiên, tôi mỉm cười nói:
"Hãy bỏ cái vụ thu mình trong nhà đi, ra ngoài chơi đi."
"Tuyệt đối không."
"Vậy à, anh hiểu rồi."
"Hả?"
Sagiri chớp chớp mắt.
"Em không muốn đúng không? Anh sẽ nói cho em biết mà không cần điều kiện nào cả."
"Ơ... được, được sao?"
"Được chứ, ép buộc thì đâu có ý nghĩa gì."
"Hừm... được cũng tốt."
Sagiri cúi đầu, lẩm bẩm.
"Tất nhiên là anh không bỏ cuộc đâu nhé. ...Thôi được rồi. Anh quan tâm đến em là vì –"
Khi tôi đang tìm lời lẽ, Sagiri bỗng rụt rè chỉnh lại tư thế ngồi.
Tôi đáp lại:
"Em là em gái của anh... và còn vì mẹ đã nhờ anh 'chăm sóc cho em' nữa."
"............Đó là lý do sao?"
"Ừm ừm..."
Tại sao tôi lại không thể đáp 'đúng vậy' ngay lập tức nhỉ?
Tôi đặt ngón tay lên cằm, suy nghĩ.
"Một năm trước, khi em là người thân duy nhất còn lại, anh đã luôn suy nghĩ xem câu 'chăm sóc cho em' của mẹ nghĩa là gì, làm thế nào thì mới được xem là đã 'chăm sóc tốt'. Nhưng cuối cùng vẫn không hiểu. Vì không hiểu, nên anh cứ làm những gì mình cho là 'chăm sóc tốt' thôi. Chỉ vậy thôi."
"...Chẳng hiểu gì cả."
"Đúng rồi nhỉ."
Ngay cả tôi cũng không biết mình đang nói cái gì.
"Không phải chuyện để cười đâu. Đừng có lảng tránh."
"À, nói sao nhỉ, anh quan tâm đến em là vì... anh thấy làm vậy tốt hơn. Cứ sống cùng một nhà như bây giờ mà chẳng bao giờ gặp mặt thì, quả thật là cô đơn lắm. Anh muốn được cùng ăn cơm với em gái dễ thương của mình, và cũng muốn chăm sóc cho em nữa."
May mắn thay, tôi lại có cách để làm điều đó.
"...Dù chúng ta hầu như chưa bao giờ nói chuyện với nhau."
"Hầu như chưa bao giờ nói chuyện thì bây giờ nói chuyện cũng được mà, anh nghĩ vậy đấy."
"...Không phải là em cũng được mà. Nếu anh cô đơn, đâu nhất thiết phải thân thiết với một đứa em gái phiền phức như em."
Thì ra em ấy cũng tự biết đấy à.
"Không, anh muốn thân thiết với em."
"Tại sao?"
"Vì chúng ta là gia đình."
"Gia đình ư? Chúng ta là gia đình sao?"
"Đúng vậy."
Tôi dứt khoát khẳng định.
"Vì chúng ta đang sống cùng nhau như thế này mà."
"...Không. Em không nghĩ vậy. Sống cùng nhau không có nghĩa là gia đình."
Sagiri đứng dậy, chỉ tay ra cửa.
"Chuyện nói đến đây là hết. Ra ngoài đi, anh."
"Rồi rồi."
Tôi ngoan ngoãn đi về phía cửa. Đứng trước cửa, tôi quay lại.
"Sagiri."
"Gì?"
"Cảm ơn em đã vẽ tranh kỷ niệm hoàn thành bộ tiểu thuyết nhé."
Tôi cuối cùng cũng nói ra điều mình đã muốn nói bấy lâu.
"————"
Em gái tôi mở miệng há hốc, nhưng rồi nhanh chóng trở nên vô cảm.
"Ngốc nghếch. Chẳng qua là em vẽ vì nghĩa vụ thôi mà."
Rồi em ấy quay mặt đi chỗ khác.