Tôi vẫn luôn nhớ về cái ngày em gái đến nhà mình.
Vào một ngày đầu tháng Ba, khi tiết trời ấm áp kéo dài, duy chỉ ngày hôm ấy là lạnh lẽo từ sáng, bầu trời trắng xóa như nhìn xuống chúng tôi.
Con bé yếu ớt như bông tuyết mùa xuân ấy, trốn sau lưng mẹ, ngước lên nhìn tôi một cách rụt rè.
"Từ hôm nay con bé sẽ là em gái của con."
"Hãy yêu thương con bé nhé."
Trước lời mong mỏi của bố mẹ, tôi cười và đáp, "Vâng ạ."
Được mẹ thúc giục, con bé ngập ngừng bước đến trước mặt tôi, vẫn cúi gằm mặt, hai má ửng hồng, khẽ lí nhí:
"Chào anh, anh trai."
Từ đó đến nay, tôi chưa từng gặp lại em gái mình.