Chủ Nhật Vắng Bóng Chúa

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thanh trường kiếm cùn và một gã dân làng thất tình

(Đang ra)

Thanh trường kiếm cùn và một gã dân làng thất tình

Vị Diện Táo - 位面苹果

Anh chỉ là một phàm nhân thuần túy, tên gọi Brey.

98 156

Akuyaku Tensei Dakedo Doushite Kou Natta.

(Đang ra)

Akuyaku Tensei Dakedo Doushite Kou Natta.

Sekimura Imuya

Eliza Cardia, được tái sinh thành một cô tiểu thư phản diện trong một otome game giả tưởng, có một tuổi thơ hoàn toàn khác xa với hình ảnh lãng mạng mà otome game nên có, cho dù cô là một nữ quý tộc.

8 27

Record of Lodoss War

(Hoàn thành)

Record of Lodoss War

Ryo Mizuno

Cùng nhau, tổ đội huyền thoại này sẽ hợp lực để khám phá sự thật đằng sau một thế giới đang bị xé nát bởi những vị thần cổ đại, và nắm giữ sức mạnh cần thiết để đánh bại Mụ Phù Thủy Xám!

46 97

Bán Hàng Rong ở Dị Giới: Tôi Có Thể Về Nhà Bất Cứ Khi Nào Mình Muốn!

(Đang ra)

Bán Hàng Rong ở Dị Giới: Tôi Có Thể Về Nhà Bất Cứ Khi Nào Mình Muốn!

Hiiro Shimotsuki

Kế hoạch của anh: kiếm lời thật đậm từ hàng hóa mang từ quê nhà để trở nên giàu sụ, và sống một cuộc đời an nhàn đến hết kiếp, không bao giờ phải nhìn mặt sếp nữa!

97 333

I Woke Up Piloting the Strongest Starship, so I Became a Space Mercenary

(Đang ra)

I Woke Up Piloting the Strongest Starship, so I Became a Space Mercenary

Ryuto

Đây là câu chuyện về một người đàn ông đột ngột bị ném vào không gian cùng với con tàu vũ trụ riêng của mình. Anh chu du khắp nơi với nó, cứu những thiếu nữ gặp nạn trên đường đi, tán tỉnh họ, kiếm ti

95 270

Quyển 2 - Lời Bạt

Hân hoan báo tin: Tập hai đã ra mắt!

Ngẫm lại thì mấy lời tựa này cũng hơi vô nghĩa thật, nhưng dù sao tôi vẫn thấy vô cùng biết ơn vì tập hai của "Chúa Nhật Không Chúa" đã ra lò. Tất cả là nhờ vào sự đón đọc của quý vị độc giả mà tập sách này mới có thể ra mắt. Xin chân thành cảm ơn. Lần đầu tiên trong đời, tôi nhận được thứ gọi là "thư của người hâm mộ". Những lá thư ấy thực sự là báu vật của tôi.

Đời quả là lắm chuyện bất ngờ.

Chẳng hạn như câu chuyện tôi gặp phải sau đây.

Chuyện xảy ra vào một ngày nọ, tại ga Ryogoku của tuyến Chuo-Sobu. Tôi đang đứng trên sân ga hướng về Chiba vì có chút việc. Có lẽ là một ngày nghỉ lễ. Trời đẹp, quang cảnh náo nhiệt với bao gia đình dắt díu nhau đi chơi.

Trong số đó có một gia đình nọ, hai vợ chồng đưa theo cậu con trai có lẽ đang học cấp một.

Bỗng nhiên, cậu bé reo lên:

"Tàu Chuo-Sobu nhanh thật đấy!"

Tôi thấy lạ. Tuyến Chuo-Sobu quả thật có tàu tốc hành giới hạn, nhưng cậu bé lại chỉ vào loại tàu địa phương dừng ở mọi ga, vậy thì làm gì có chuyện nhanh hay chậm gì đâu. Với tôi, tàu cứ tăng tốc, giảm tốc đúng theo lịch trình, đến ga không sớm không muộn. Đến sớm quá hay muộn quá đều không ổn, nên tôi lấy làm lạ về lời của cậu bé.

Rồi cậu bé lại tiếp lời:

"Coi kìa, tàu mới tinh!"

Thoạt đầu tôi không hiểu cậu bé đang nói gì, nhưng nhìn kỹ lại, tôi mới nhận ra chiếc tàu mà cậu bé đang nói đến là một mẫu mới, một mẫu tàu mang dáng vẻ tương lai mà vẫn còn hiếm thấy.

Mới = mẫu mới = nhanh.

Tôi chợt giật mình. Chắc hẳn tôi cũng từng nghĩ như vậy khi còn bé, cái thời mà cái gì "ngầu" là chân lý. Chắc hẳn tôi cũng từng có lối suy nghĩ y hệt như cậu bé, rằng dù là phim hoạt hình hay truyện tranh, cứ phiên bản mới ra lò thì y như rằng sẽ nhanh hơn và mạnh hơn.

Hai mươi năm sau, tôi đã biết quá nhiều, không còn giữ được sự ngây thơ ấy nữa. Chuo-Sobu vẫn là Chuo-Sobu, bất kể nó có là mẫu tàu mới toanh sáng loáng hay một cỗ xe cũ kỹ đã mòn vẹt.

Người cha đứng cạnh cậu bé lắng nghe với vẻ mặt đầy dấu hỏi, xem ra anh ấy đã trở thành một người lớn "chính hiệu". (À mà nói thêm, người mẹ đứng kế bên thì chẳng buồn lắng nghe, chỉ ậm ừ "Ồ, vậy à?"). Còn tôi thì đứng giữa lưng chừng, vừa thầm nghĩ "Đúng là trẻ con thời nay...", vừa nhớ lại mình ngày xưa cũng từng như vậy.

…………………………Ủa? Hình như có gì đó không đúng. Rõ ràng tôi muốn kể chuyện "Đời lắm chuyện bất ngờ", mà sao rốt cuộc lại thành ra "Trẻ con có cái nhìn thú vị ghê" thế này? Mình đã lạc đề ở đâu nhỉ? Thôi, dù sao thì cũng là một câu chuyện hay, cứ để đó không xóa. Chứ giờ mà viết lại thì cũng chẳng có thời gian.

Vâng, tôi thật sự không có thời gian. Trọng điểm của lời bạt này không phải là việc biên tập viên đã ép tôi đến mức nào, mà là tôi thật sự không còn thời gian. Biên tập viên nói đây là một "phép thử", và tôi cũng cảm thấy đúng là như vậy thật. Tôi đoán nó giống như câu "chuyện gì đến sẽ đến", hay kiểu "trong cái rủi có cái may" vậy. Đại khái là thế.

Thôi thì, những gì muốn nói, những điều còn day dứt, tôi xin gác lại cho ngày mai. Vậy nên xin dừng bút tại đây.

Xin chân thành cảm ơn.

Bấy nhiêu thôi là đủ, và tôi tha thiết mong đến một ngày được tái ngộ cùng các bạn.

Kimihito Irie