Tôi gắng giành lại ý thức khỏi mảnh thịt ếch bị vương vãi, quay lại nhìn cậu bé khi nãy đang ngồi bệt dưới đất, quần áo lấm lem bùn đất.
... May quá, bằng cách nào đó, có vẻ vẫn bình an.
“Ổn không?”
“…… Ưm……”
Cậu bé từ từ đứng dậy khi tôi hỏi.
Dường như sắc mặt có phần tái nhợt.
Có thể đã hít phải chất độc của con ếch lúc nãy.
Tuy nhiên, nhìn vào việc vẫn đứng dậy được thì có lẽ chưa đến mức nguy hiểm.
Lát nữa, nếu nhờ Lean chữa trị, thì chắc sẽ ổn.
Vì đứa bé đó việc gì cũng làm được mà.
“Dù sao thì, cũng thật là nguy hiểm, không ngờ lại đụng phải thứ như thế… Mình nó đến tận đây sao?”
Cậu bé khẽ giật mình khi nghe tôi nói, vai run lên.
“……Không, không phải vậy…… Chuyện đó là………… Em đã dẫn nó đến…!”
Dẫn đến?
Đứa trẻ này dẫn theo con ếch hung dữ đó?
“Việc đó thật à... ? Tại sao lại dẫn thứ như vậy... ?”
Cậu bé lại run run, giật vai.
“… Vì, vì đã hứa...! Là sẽ dẫn đến thành phố đó. Vì được bảo phải dẫn đến...!”
“Đến thành phố đó... ? ...... Chẳng lẽ.”
Cậu bé này có vẻ đã được người khác nhờ mang con ếch đó đến thành phố.
Mặc dù trông còn khá trẻ, nhưng có lẽ đang giao hàng.
Tuy nhiên, tại sao lại là con ếch độc kia?
Tại sao lại phải mang con ếch to như vậy đến thành phố...?
... Ra vậy.
Bằng cách nào đó, tôi đã đoán được.
Sinh vật có độc thường “nói chung là ngon”... Nếu dựa theo kinh nghiệm của tôi, chỉ cần xử lý độc, thì thịt của con ếch đó chắc chắn thuộc loại khá ngon.
Điều đó không sai được.
Đến mức tôi, không hiểu biết nhiều, còn hiểu, thì có lẽ, trên thế giới, đương nhiên ai cũng biết.
Thành thạo kỹ thuật xử lý độc, chắc chắn không phải là điều lạ nếu ở một thành phố lớn.
Nói cách khác... Con ếch đó là.
“Nguyên liệu thực phẩm chăng?”
Khi nghĩ vậy thì tất cả đều hợp lý.
Cái thân hình to đó, dù chỉ một con thôi lượng thịt cũng rất nhiều, nhưng nếu muốn vận chuyển thịt tươi sống thì cách tốt nhất là vận chuyển khi còn sống.
Lúc đầu, việc “Che giấu” để không ai thấy, có lẽ là vì nghĩ đến nguy hiểm lan ra xung quanh, hoặc khả năng bị trộm thịt.
... A, hóa ra vậy.
Nếu vậy thì tôi đã làm hỏng món hàng quan trọng mà cậu bé định giao đến thành phố bằng cách làm nó phát nổ rồi.
Thật là chuyện không ngờ.
Không nghĩ tới chuyện đó.
“Vậy ra, anh đã làm điều kinh khủng… Xin lỗi. Đã làm hỏng món hàng quan trọng như thế này. Thật sự xin lỗi.”
“……… Sao ạ………??”
Cậu bé mở to mắt nhìn tôi.
…… Có phải vừa nói sai gì không?
“…… Có lẽ không sao… Có ổn không…? Dù đã làm nó nổ.”
Tôi e dè chỉ vào xác con ếch rồi hỏi, cậu bé sau một hồi do dự đã nhẹ gật đầu.
…… May quá.
Hình như tha thứ rồi.
Nhớ lại thì hình như cậu suýt bị tấn công, có lẽ trong tình huống đó thì cũng không còn cách nào khác.
“Nhưng, mang sinh vật hung dữ như vậy đến đây bằng cách nào? Không lẽ là có thể kéo nó đến.”
Cậu bé lại run vai một lần nữa, gắng gượng nói.
“…… E, em có thể điều khiển ma vật… Nên đã dùng điều đó để đưa nó đây…!”
“Điều, điều khiển ma vật…!?”
Tôi không kìm được mà giật mình lùi lại.
Cậu bé vừa nói “Điều khiển ma vật”.
Thật sự điều đó có thể sao...?
Một đứa trẻ như vậy, mà có thể điều khiển con ếch to kia…?
Hơn nữa lại ở độ tuổi này sao?
Làm thế nào mà có thể luyện được kỹ năng tuyệt vời đến vậy nhỉ?
“Đó là kỹ năng tuyệt vời… Thế giới này cũng có những điều như vậy sao”
“…… Sao ạ…? Kỹ năng…?”
“……Không phải sao?”
Cậu bé đơ người khi nghe tôi hỏi.
Không hiểu từ nãy đến giờ cậu ấy đang sợ điều gì?
“…… Không, em sinh ra đã có… Sức mạnh như vậy… Vì em là ma tộc.”
“Sinh, sinh ra đã có…!?”
Tôi còn ngạc nhiên hơn, giật lùi ra sau.
Có người sinh ra đã mang sức mạnh như vậy.
Quả thật, thế giới thật rộng lớn.
Có quá nhiều điều ngoài tầm hiểu biết của tôi.
Không ngờ có thể gặp một người thú vị như này, đúng là nên thử ra ngoài thành phố một lần...
“… Sinh ra đã làm được điều đó sao… Tuyệt thật. Chỉ có thể gọi đó là tài năng trời ban thôi”
“…… Sao ạ……???”
Cậu bé có vẻ rất hoảng hốt.
“À, à thì… Em là ma tộc…!”
“A, tức là ma tộc là bộ tộc có năng lực đó, và chuyện đó là bình thường ở đó nhỉ? … Thật đáng kinh ngạc, ma tộc là thế. Anh đã từng nhiều lần ước mình có năng lực như thế…”
Trước đây khi sống trên núi, chăm sóc gia súc tuy vui, nhưng cũng rất vất vả.
Vào những ngày trời quang ban ngày, thì có thể thả gia súc đi ăn tự do, nhưng ban đêm có nguy cơ bị thú hoang tấn công nên phải đưa chúng về chuồng, và nếu trông có vẻ sắp mưa thì cũng phải đưa về sớm.
Cần phải rất chú ý và quản lý kỹ lưỡng.
Dù có nhờ gia súc giúp việc đồng áng, thì mấy con đã gắn bó nhiều năm còn đỡ, chứ mấy con mới nuôi thì chẳng chịu nghe lời.
Những lúc như vậy, nếu mà nói chuyện được với động vật thì sẽ dễ hơn nhiều... Hồi trước, tôi thường nghĩ vậy.
Không ngờ, thật sự, lại có người làm được chuyện đó… Thế giới thật rộng lớn.
Hoặc cũng có thể nói là thế giới vừa rộng lại vừa nhỏ.
Chỉ cần tôi rời thủ đô hoàng gia một chút thôi mà đã gặp được nhiều điều kỳ lạ như vậy.
Có lẽ điều thú vị của phiêu lưu chính là những thứ gần gũi nhất...
Tôi đang đắm chìm trong những suy nghĩ đó thì.
“…… Sao ạ……”
Cậu bé mở to mắt kinh ngạc nhìn tôi.
…… Không biết lại nói sai gì nữa?
Hoàn toàn không có ý đó.
“À thì, a, anh… không sợ em, ma tộc sao? Không… Ghét em sao…?”
“…… Không. Không đến mức sợ đâu…?? Ghét…???”
Từ nãy đến giờ, cảm giác như cuộc trò chuyện với cậu bé này không khớp cho lắm.
Thật lòng là không hiểu khoảng một nửa những điều đang nói.
Sợ một đứa trẻ như vậy, không hiểu sao lại có chuyện đó.
Rồi lại không thích người mới quen, cũng không hiểu lý do là gì.
Lean cũng là đứa trẻ khá đặc biệt, nên không dễ để nói chuyện hiểu nhau, đứa trẻ này, cũng là đứa trẻ cảm giác khá kỳ lạ.
Có lẽ cảm nhận được vẻ ngạc nhiên của tôi, cậu bé giải thích thêm.
“…Vì sức mạnh này, có người sợ… có người ghét nó.”
“Ra chuyện là thế… Có người như thế thật lạ.”
Tôi cũng không biết trả lời thế nào hơn.
Có thể đó là kiểu người ghét động vật?
Nghe nói có vài người như vậy…
Dù sao thì, đó là điều mà tôi khó có thể hiểu.
“Không cần phải để ý mấy chuyện đó đâu? Dù ai nói gì đi nữa, đó là năng lực rất có ích. Rõ là thế.”
“…… Có ích…?”
“Ừ, chăm sóc gia súc, tìm mèo lạc… Làm gì cũng được. Giúp đỡ công việc đồng áng cũng tiện, nếu dùng được cả chim thì có thể giao thư nữa? … Còn nhiều việc khác nữa.”
Khi tôi nói linh tinh như vậy, không hiểu sao cậu bé bắt đầu khóc nức nở.
“…… Liệu… Liệu em… có thể có ích... cho ai đó không nhỉ…?”
Cậu bé nhìn tôi, nước mắt tuôn trào mà vẫn tiếp tục khóc.
Chẳng biết gần đây có chuyện gì buồn không?
Có thể trong bộ tộc gọi là ma tộc, cậu không phải người ưu tú lắm… Đại loại là như vậy nhỉ?
Nhưng, trên thế giới rộng lớn này.
Những đánh giá nội bộ như thế thường không đáng tin lắm.
Dù sao đi nữa, có thể có ích hay... không?
Đứa trẻ này rõ đánh giá bản thân quá thấp.
Mặc dù có tài năng tuyệt vời.
“Đương nhiên rồi? Có tài năng như vậy mà lại tự ti thì không nên đâu. Ngay cả anh không có tài năng vẫn xoay sở được đến giờ mà.”
“…… Thật, thật ạ……? … Liệu ngay cả em, việc được ai đó cần đến… có không... ạ…?”
Cậu bé nhìn thẳng vào tôi, không ngừng khóc.
…… Không biết sao cậu ấy lại nghĩ vậy?
Thật sự, có tài năng đến mức khiến người ta phải ghen tị.
Thật lãng phí khi không nhận ra bản thân được ban cho tài năng như vậy.
Cậu là một cậu bé nhân hậu đến mức có thể tha thứ cho sai lầm của tôi...
Có lẽ bây giờ chưa phải là tình huống như vậy... Nhưng chắc chắn, chẳng bao lâu nữa, ai cũng sẽ đến lúc được cần đến.
Nhất định sẽ xảy ra, điều đó ai cũng biết... Cả tôi cũng hiểu.
Vì vậy, tôi đợi cho cậu bé ngừng khóc...
Khi nước mắt ngừng rơi, đặt tay lên đầu, nói thật rõ để nghe thấy.
“Ừ, đương nhiên... So với anh, em còn hơn rất nhiều... Nếu muốn, thì bao nhiêu cũng được.”