Rồng rơi xuống trong sự bối rối.
... Tại sao bản thân lại đang rơi từ trên không?
... Tại sao lại đang rơi xuống mặt đất?
Bản thân chắc chắn đã phóng “Ánh sáng” về phía bọn nhỏ bé xảo trá đó.
Và “Ánh sáng” đã phóng.
Đã nghĩ như vậy, thế mà.
Không, chắc chắn là vậy.
Bởi vì “Ánh sáng” đầy kiêu hãnh có thể hủy diệt mọi thứ... đang tỏa sáng ngay trước mắt.
...Vậy thì, tại sao?
Bản thân đã phóng “ánh sáng” thẳng về phía bọn nhỏ bé.
Tại sao lại ở trên trời...?
Và tại sao bản thân lại đang rơi trong khi ngước nhìn nó...?
Rồng cảm thấy nghi ngờ.
Trong lúc rơi, dù lưng được bao phủ bởi vảy cứng hơn cả pha lê nghiền nát lần lượt các công trình bằng đá, tạo ra âm thanh vang rền phá vỡ mặt đất và chìm trên mặt đất... Rồng vẫn chưa thể hiểu được.
... Rốt cuộc, chuyện gì đã xảy ra?
Cảm thấy nghi hoặc.
Chuyện này thật kỳ lạ.
Như thể... Rằng bản thân bị một thứ gì đó đẩy đi.
Trong đống đổ nát và bụi đất bay cao lên trời, khi đang băn khoăn và ngồi dậy, rồng chợt thấy hình bóng của một thứ gì đó.
Một kẻ nhỏ bé cầm trên tay vật giống như chiếc kim màu đen.
Đó chính là thứ mà bản thân đã thấy ngay trước khi phóng ánh sáng.
Thứ đó đứng yên trên mảnh đất nơi bão tố đang thổi dữ dội, chăm chú nhìn hình dáng rồng.
... A, nó sao?
Chẳng lẽ do nó sao?
Là nguyên nhân khiến bản thân thành ra như này.
Một thực thể không thể tha thứ, đã phủ bụi lên lớp vảy đầy kiêu hãnh.
... Ra vậy, chính hắn đã làm chuyện này.
Ngay khoảnh khắc hiểu ra điều đó, đã nổi cơn thịnh nộ.
Trên cơ thể không có nỗi đau hay vết thương nào.
Thế nhưng, hoàn toàn không thể tha thứ.
Không biết kẻ nhỏ bé này đã làm thế nào.
Cũng không biết đã dùng thủ đoạn nào.
Nhưng... Chính hắn đã làm một việc gì đó.
Chính vì điều đó mà việc đang làm bị cản trở.
Rồng tin chắc vậy.
... Tuyệt đối không thể tha thứ.
Tiếng gầm đầy phẫn nộ của rồng vang vọng cùng mặt đất, làm rung chuyển bầu trời.
Cơn giận đó không có lý do đặc biệt nào.
Bất kể thứ gì cản đường, sẽ nghiền nát nó.
Kẻ chống đối sẽ bị xé toạc, nghiền nát không thương xót.
Đó là bản năng đã được khắc tận sâu trong cơ thể của rồng.
Nếu rồng quyết tâm, thì thân thể của bọn nhỏ bé đó sẽ không còn lại tí gì.
Đó là kết quả tuyệt đối, là toàn bộ kinh nghiệm mà rồng đã trải qua hàng nghìn năm.
Chính vì vậy, chiếc vuốt đầy kiêu hãnh to gấp nhiều lần thể hình của bọn nhỏ bé, rồng không do dự mà vung xuống sinh vật khó chịu trước mặt.
Thế nhưng...
“Parry.”
Rồng ban đầu không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Vuốt của rồng chắc chắn đã vung xuống.
Chiếc vuốt đầy kiêu hãnh, từng xé toạc nhiều dãy núi, nghiền nát không ít cứ điểm tầm thường của bọn nhỏ bé, và cả xé nát đồng loại không vừa ý, đã không khoan nhượng mà toàn lực vung xuống.
Cùng với tiếng vang rền, mặt đất nứt ra và sụp xuống.
Và rồi, dễ dàng nghiền nát bọn nhỏ bé, biến chúng thành vết bẩn.
... Lẽ ra phải như vậy.
Thế nhưng, bằng cách nào đó, sinh vật nhỏ bé đó lại không bị vuốt của bản thân nghiền nát.
Ngược lại, còn cảm giác như đã né.
... Chuyện đó tuyệt đối không thể xảy ra.
Khi nghĩ vậy, rồng quay người, chuẩn bị tung đòn bằng cái đuôi dài to có khối lượng khổng lồ.
Rồng với thứ này, dù là đồng loại mang vảy cứng đến mức nào, thì cũng bị đập ngã và đã nghiền nát thành từng mảnh.
Bọn nhỏ xảo trá kia thì chẳng là gì...
Nghĩ vậy, xoay người thật mạnh, dồn toàn lực để quay đuôi.
Trong quá trình đó, hàng trăm căn nhà do bọn nhỏ bé dựng lên, nhiều bức tường đá, lần lượt bị nghiền nát, phá hủy tạo nên đám bụi mù.
Rồng vừa nghe âm thanh đầy thích thú đó, vừa ra sức vung chiếc đuôi đầy kiêu hãnh được bao phủ bởi lớp vảy cứng hơn sắt, đập vào kẻ nhỏ bé khó chịu trước mặt.
Rằng lần này chắc chắn sẽ không sót lại gì... Lấp đầy tâm trí bằng niềm vui.
Thế nhưng...
“Parry.”
Ngay sau đó, rồng cảm thấy cơ thể có điều gì đó bất thường...
Khi tỉnh lại thì đã nằm ngửa trên mặt đất.
Ngẩng lên nhìn, thấy cái đuôi dài đang bay lơ lửng trên không.
“......? ......”
Rồng không hiểu chuyện gì đã xảy ra.
Và...
Bọn nhỏ bé vốn bị cái đuôi đầy kiêu hãnh nghiền nát không còn dấu tích, lại đứng yên tại chỗ.
Chỉ có một thứ màu đen trong tay... Món nhỏ bé vô nghĩa mà bọn nhỏ xảo trá luôn thích cầm... Cầm thứ đó trên tay, đứng yên, lặng như chẳng có chuyện gì xảy ra.
... Cái gì thế này...?
Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra?
Rồng cảm thấy khó hiểu.
Như thể... Bọn nhỏ bé kia đã đánh bật chiếc đuôi của bản thân.
... Không, không phải thế.
Chuyện như vậy tuyệt đối không thể xảy ra.
Chắc chắn đây là một sai lầm.
... Đúng vậy.
Ngay từ đầu nên dùng “cái đó”.
Phương thức hủy diệt đầy tự hào nhất của bản thân ”Ánh sáng”... “Hơi thở”.
Suy nghĩ vậy, rồng há miệng, tập trung nhanh lượng ma lực khổng lồ tích tụ suốt hàng trăm năm trong giấc ngủ vào cổ họng.
Ngay lúc đó, không gian xung quanh méo mó như bị bóp lại.
Ma lực tăng từ sâu trong cổ họng, cảm giác rất nóng.
... Rồng, vốn không có cơ mặt, đã cười khẩy trong lòng.
Đúng rồi, chính là cái này.
Với chiêu này thì không thể nhầm được.
Tuyệt đối không có sai sót nào xảy ra.
Và chắc chắn không thể xảy ra...
Bởi vì, chưa từng có sinh vật nào sống khi làm như vậy.
Rồng nhớ lại ký ức hàng nghìn năm, xác nhận sự chính xác của bản thân.
Và đi đến kết luận.
Lần này, bọn nhỏ bé kia sẽ kết thúc.
Đây chính là cái kết dành cho kẻ ngu ngốc dám chống lại chính rồng, loài đứng đầu mọi sinh vật... Rồng tuyệt đối tin điều đó.
Ngay lập tức, lượng ma lực cực đại tích tụ sâu trong cổ họng của rồng... Đến ngưỡng kích hoạt.
Và...
Ánh sáng đầy kiêu hãnh của Rồng, thứ đã xóa sổ không còn dấu vết các quốc gia của bọn nhỏ bé, phá hủy vô số ngọn núi, thay đổi hình dạng của mặt đất, và thiêu rụi biết bao kẻ địch không vừa ý trong suốt hàng nghìn năm...
... Được phóng ra chỉ vì một “Kẻ nhỏ bé”.
Trong chớp mắt, xung quanh nhuốm màu trắng, một tia ma lực đảm bảo sự diệt vong chắc chắn với bất cứ kẻ nào chạm vào, được phóng ra từ miệng rồng... Hướng thẳng về kẻ nhỏ bé khó chịu.
Nào, dù có xảy ra chuyện gì đi nữa, thì cũng đã kết thúc... Rồng nheo mắt với sự chắc chắn.
Thế nhưng...
“Parry.”
Ánh sáng đầy kiêu hãnh mà rồng dồn hết toàn lực phóng ra... bất ngờ bị bật lên trên, kéo dài về tận chân trời, và dường như chỉ để lại một vết lõm vô nghĩa ở đâu đó xa xôi.
... Tại sao?
Tại sao chuyện như thế lại xảy ra?
... Dù còn nghi hoặc, cuối cùng, rồng cũng đã hiểu ra.
Quả thật, không thể sai được.
Chính nó...
Chính nó đã cản trở “Hơi thở” phóng giữa không trung,
Chính nó mà bản thân không thể thỏa mãn được ham muốn hủy diệt và tàn phá.
Cuối cùng, rồng đã thừa nhận.
Đây... Kẻ nhỏ bé này chính là “kẻ địch”.
Có khả năng cản trở, gây phiền cho bản thân, nó chính là một tồn tại đáng ghét có đủ sức mạnh như thế.
... Chỉ vì là một kẻ nhỏ bé.
Mà dám trở thành “kẻ địch” của chính rồng đây, đứng chắn ngay trước mặt mình.
Khi biết điều đó, rồng càng thêm điên cuồng, giận dữ.
Chuyện như vậy, thật không thể tha thứ.
... Bây giờ, dù chuyện gì xảy ra, cũng không quan tâm nữa.
Sẽ tiêu diệt hoàn toàn.
Nhiều lần, liên tục nghiền nát không thương tiếc.
Không cho phép tồn tại dù chỉ là một mảnh thân thể, miếng thịt, mẩu xương.
... Tiêu diệt không sót lại gì.
Đó là kết cục dành cho kẻ dám chống rồng, là kết quả tất yếu phải đến.
Không có ngoại lệ nào được tồn tại.
Kẻ nhỏ bé này cũng sẽ chịu số phận như vậy.
Sẽ làm như thế.
... Không thể không làm vậy.
“Gư ư aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!!”
Bản năng phá hủy và tàn phá của rồng tỉnh giấc.
Từ đó, rồng dồn toàn bộ sức mạnh của bản thân vào mọi đòn tấn công để nghiền nát sự tồn tại khó chịu trước mắt, ra đòn hết sức.
Không ngại việc chính cơ thể bản thân bị tổn thương.
Chỉ cần những kẻ nhỏ bé đáng ghét trước mặt tan biến và biến mất là được.
Mỗi lần ra đòn, mặt đất bị khoét sâu, đại địa rung chuyển mạnh, tất cả công trình của bọn nhỏ bé trong tầm mắt đều bị đập nát.
Với sự dẫn dắt của bản năng rồng, phá hủy tất cả những gì nhìn thấy.
Khi đến mức này, chỉ còn việc phó mặc cho bản thân.
Khi nhận ra thì mọi thứ đã kết thúc.
Xung quanh, tất cả đã trở thành vùng đồng bằng đổ nát thoáng đãng.
Và, sau khi phá hủy tất cả và cảm thấy thoải mái, lại trở về chỗ nằm... Thong thả ngủ. Cả hàng trăm năm, thật lâu.
Lần này cũng sẽ như thế... Chắc chắn như vậy.
Rồng không cần suy nghĩ cũng tin chắc, rồi một lần nữa, cảm giác thỏa mãn lan tỏa trong tâm trí.
Nhưng...
Khi tiếp tục tấn công kẻ nhỏ bé nhiều lần, dần dần sự tức giận và niềm vui biến thành thứ khác.
Nghi vấn. Nghi ngờ.
Rồi... Bối rối.
Rồng nhìn kẻ nhỏ bé trước mặt đang cầm chiếc kim đen nhỏ, trong lòng suy nghĩ.
Tại sao, kẻ nhỏ bé này vẫn còn sống...?
Bây giờ, bản thân đã ra đòn, tấn công hết sức.
Tại sao không chết?
Tại sao vẫn còn di chuyển?
Và...
Tại sao móng vuốt và vảy của bản thân lại bị thương nặng đến thế?
Lẽ ra không thể bị thương... Móng vuốt và vảy của rồng, vốn tự hào về việc cứng hơn cả sắt, tinh thể và cả kim cương, khó mà làm tổn thương được.
Thế mà, giờ lại bị tổn thương, mỏng manh, tương tự như mảnh gỗ.
Trước đây, chưa từng xảy ra chuyện như thế.
Rồi, rồng nhận ra, thêm một điều.
Kẻ nhỏ bé này đối với bản thân... Hoàn toàn không mang “sát ý”.
Chưa từng một lần, thậm chí không có vẻ như tấn công.
... Giống như thể, rồng thậm chí còn không được kẻ nhỏ bé đó thừa nhận là kẻ địch.
Dù rồng, chính rồng, rõ ràng, đã công nhận kẻ nhỏ bé đó là “kẻ địch”.
Từng trải qua tình huống như thế này.
Những kẻ phiền toái mang sự thù địch đến đối đầu, rồng luôn xem chúng như thứ không đáng kể và đối xử lạnh nhạt.
Sự thù địch của bọn chúng, cũng như “đòn tấn công”, đối với rồng, chẳng gây ra chút tổn thương nào.
Cứ để bọn chúng muốn làm gì thì làm... Đến lúc thích hợp, khi có hứng, chỉ cần nghiền nát chúng.
Bởi vì, bọn chúng là kẻ yếu.
Bọn chúng thậm chí không phải là “kẻ địch”.
Nghĩ vậy nên rồng thậm chí còn không mang sự thù địch...
... Nhưng, tình cảnh hiện tại thì.
Bây giờ, tình cảnh mà bản thân đang vung vuốt như này.
Thế này chẳng khác nào...
Tình cảnh này chẳng khác gì...
Chẳng phải là “Kẻ yếu” lại vung vuốt về phía “kẻ mạnh”?
Rồng tức giận vô cùng.
Chuyện như vậy, không thể chấp nhận.
Sự kiêu ngạo như thế từ kẻ nhỏ bé yếu đuối không thể chấp nhận.
Chỉ kẻ mạnh, ta mới được phép kiêu ngạo.
Niềm tự hào của rồng được khắc sâu trong cơ thể.
Bản năng của kẻ tuyệt đối.
Tuân theo điều đó, rồng lao tới với răng đầy kiêu hãnh, cứng hơn cả kim cương, có thể nghiền nát mọi thứ.
Nhưng, kẻ nhỏ bé bình tĩnh chờ đợi cú cắn của rồng... Và.
Nắm chặt thứ giống như cây kim đen trong tay...
“Parry.”
Răng lộ ra bị đánh trúng, cổ bị uốn cong... Một lần nữa, bị quật ngã thảm hại xuống đất.
“......?......”
Với đà đó, rồng phá nát mặt đất, thân thể lún xuống đất... Nhẩm lại trong đầu những gì vừa xảy ra.
Cơn giận đã qua từ lâu.
Điều tiếp theo dấy lên trong lòng là sự nghi ngờ.
Và... Ngay lập tức tin chắc.
Rồng đã nhận ra.
Phải nhận ra điều đó.
...... Thế giới này do kẻ mạnh thống trị......
“Kẻ mạnh” thống trị “kẻ yếu”...
“Kẻ yếu” phải phục tùng “kẻ mạnh”.
Đó là nguyên tắc cơ bản và bản năng của rồng.
Là quy tắc sống duy nhất để rồng tồn tại.
Vì thế, bởi vì rồng là một con rồng... Nên chỉ công nhận theo bản năng.
Bây giờ, “kẻ yếu” chính là bản thân.
Bây giờ, bản thân là kẻ thua... Là bên bị buộc phải phục tùng.
Khi hiểu ra điều đó... Rồng tuân theo bản năng...
Tuân theo bản năng, hành động mà kẻ thua nên làm.
Đó là, nằm rạp, áp cổ và bụng xuống đất, để đầu lên mặt đất, nhắm mắt...
Đối với kẻ nhỏ bé đứng trước mặt... Cúi xuống, đưa cổ ra.
... Lần đầu tiên trong đời, rồng thể hiện thái độ “phục tùng”.