Nhà vua đang nhìn bao quát thành phố mà mình cai trị từ nơi cao nhất tại thủ đô hoàng gia.
“Đây là cái gọi là “đơn giản” mà gã đó đã nói sao...? Thật không còn cách nào khác ngoài việc đã đánh giá sai con người... Cố dùng sức mạnh để ép đến dường này.”
Tháp chóp nhọn của lâu đài hoàng gia...Từ nơi này, toàn cảnh thủ đô hoàng gia như hiện ra trước mắt.
Khói đen giăng đầy tầm mắt, những ngôi nhà, nhà thờ và chợ bốc cháy trong biển lửa.
Những ngôi nhà bị phá hủy nhiều không đếm xuể, và vẫn còn đó âm thanh chiến đấu dữ dội vang lên khắp nơi.
Trên trời, đột nhiên, xuất hiện một cái bóng khổng lồ... Ma long tai họa.
Nhà vua lặng lẽ khắc ghi hình dáng đó vào mắt.
Gã đó...
Kẻ cai trị Đế quốc Ma thuật... Hoàng đế Derridas Đệ Tam.
Trong cuộc hội đàm bị đổ vỡ vài ngày trước, những lời cuối cùng đã nói.
Nhà vua vừa dõi mắt nhìn con rồng đang tiến đến trước mặt, vừa lặp đi lặp lại những lời ấy trong tâm trí.
“... Làm gì có chuyện chịu nhịn, chuyển toàn bộ “tài nguyên mê cung” do vương quốc sản xuất.”
Chẳng khác nào ra lệnh chấm dứt lịch sử kéo dài cả ngàn năm của Vương quốc Clayce.
So với ba quốc gia láng giềng, Vương quốc Clayce chỉ là nước nhỏ.
Diện tích thậm chí còn chưa bằng một phần mười các quốc gia khác, hơn nữa, nước, khoáng sản, rừng... Mọi loại tài nguyên đều nghèo nàn.
Trong hoàn cảnh như vậy, nguồn tài nguyên quan trọng duy nhất, chính là “Mê cung không lối thoát”, được cho là cổ xưa nhất thế giới, thông qua việc trao đổi thánh tích và ma đạo cụ cổ đại được phát hiện tại đó, đã làm giàu cho quốc khố, đồng thời, tận dụng tối đa phần lớn lãnh thổ làm đất nông nghiệp, từ đó duy trì sự tồn tại của một quốc gia có diện tích nhỏ hẹp.
Nguyên do khiến thủ đô hoàng gia được gọi là “Thánh địa của mạo hiểm giả”, chính là “Mê cung không lối thoát”... Đó là nguồn gốc thành lập Vương quốc Clayce, cho đến nay là trung tâm kinh tế quốc gia và điểm then chốt của việc giao lưu nhân lực.
Hầu hết người dân đều đang hưởng lợi vô cùng to lớn từ nguồn tài nguyên đó.
... Chuyển toàn bộ điều đó, kiểu như thế.
Không chỉ làm lung lay nền tảng sinh kế của toàn thể người dân... Mà nếu thật sự làm như vậy, thì sớm hay muộn, vương quốc này cũng sẽ sụp đổ.
Gã đó vẫn đưa ra yêu sách ấy, dù hoàn toàn hiểu rõ điều đó.
Bị lòng tham làm cho mê muội.
Trước đây, không tệ đến mức như vậy.
Dù từng có những yêu sách phi lý, nhưng vẫn biết điểm dừng thích hợp... Ít nhất thì cũng là một vị hoàng đế giữ được sự cân bằng giữa tham vọng và lý trí.
Thế nhưng... Gã đã thay đổi.
Và, theo một hướng cực kỳ tồi tệ.
Thôn tính các quốc gia sở hữu mê cung lân cận, dốc sức nghiên cứu thánh tích và ma đạo cụ cổ đại được khai thác tại đó... Tiến hành sao chép và đã thành công.
Từ lúc đó, gã bắt đầu thay đổi hoàn toàn...
Không còn che giấu dục vọng, tham vọng.
Có lẽ vì đã nắm trong tay sức mạnh, nên cho rằng không cần thiết phải làm vậy.
Hai quốc gia còn lại cũng đồng tình với hành động của quốc gia kia.
Ba quốc gia đã ký hiệp định quân sự... Dần xâm lấn, thôn tính các quốc gia nhỏ xung quanh.
Cuộc xâm lược nhằm thu nhiều tài nguyên hơn và đạt sức mạnh to lớn.
“... Muốn có sức mạnh đến thế sao...?”
Tâm điểm của ba quốc gia... Nguồn sức mạnh của Đế quốc Ma thuật chắc chắn là “tài nguyên mê cung”.
Quả thật, trong số các thánh tích quan trọng được phát hiện sâu trong mê cung, có rất nhiều thứ cực kỳ hữu dụng nếu muốn xâm lược quốc gia khác.
Nếu giả sử có được công nghệ sao chép những thứ đó, thì việc xâm lược quốc gia khác hẳn là dễ dàng.
Vì lý do đó, bọn chúng muốn có “Mê cung không lối thoát” đến mức từ cổ họng mọc ra tay.
Nếu có được, sẽ nắm trong tay quyền lực lớn hơn.
... Nhưng, dùng sức mạnh có được cho chuyện như vậy thì để làm gì?
Sức mạnh là để mang lại hạnh phúc cho người dân.
Sức mạnh vượt quá khả năng kiểm soát, cần được quản lý nghiêm ngặt, và việc cố không sử dụng nó cũng là một cách hiểu đúng...
Khi nhà vua nói như vậy, gã đó cười nhạo một cách khinh bỉ.
Nói: “Chính vì chuyện như vậy, mà ngươi mãi chỉ là vua của một nước nhỏ, ngươi không đủ phẩm chất làm vua.”.
Và...
““Nước ngươi, chỉ cần sức mạnh là có thể nghiền nát dễ dàng. Nếu không chịu chấp nhận điều kiện để được sống, thì hãy chuẩn bị đi.”... phải không? Thật sự, gã đã làm đúng như lời đe dọa.”
Đã có thể đoán trước được.
Đã có nhận thức rằng đó là một người đàn ông nguy hiểm.
Nhưng, đã quá chủ quan... Nhanh đến như này.
Hơn nữa, với quy mô như vậy, không do dự mà tấn công.
... Ở một góc trong tâm trí, đã coi thường vì cho rằng hắn cũng là con người.
Rằng chỉ muốn “Mê cung” ngủ dưới đất.
Còn những thứ ở trên như con người, văn hóa hay lịch sử, đều không quan trọng.
Dù vậy, hắn đã nói rõ bằng lời.
Chắc chắn như gã đó nói, có thể ngay từ đầu, bản thân không có tư cách làm vua.
Hoàn toàn không phù hợp với chính trị, là người chất phác, thật thà.
So với việc chỉ huy các gia thần, thì việc vung kiếm mà không phải suy nghĩ, mới hợp với tính cách hơn.
Mới ngay trước đó, chính nhà vua đã trực tiếp đối phó với ma vật xuất hiện đột ngột, hạ gục ba Hoàng đế Goblin đang phá thành phố.
Nhưng, với thân thể đã già yếu, đó là tất cả những gì có thể làm được... Việc sau này giao cho hoàng tử và các gia thần, còn bản thân thì tận tụy đảm nhận vai trò điều phối liên lạc, theo dõi tình hình chiến sự từ đỉnh tháp chóp của lâu đài hoàng gia...
Hiện tại, thực chất, mọi việc ở hiện trường do con trai, hoàng tử Rein, đảm nhiệm.
Từ khi trưởng thành ở tuổi 15, với mục đích tích lũy kinh nghiệm cho người kế nhiệm gánh vác quốc gia... Đã giao cho quản lý đơn vị tình báo và nội chính... Nhưng đứa con đó, ngay lập tức, đạt được thành tích vượt xa mong đợi.
Thế rồi, trao quyền chỉ huy Lục binh đoàn thủ đô hoàng gia do Lục thánh dẫn đầu, để ra trận tiêu diệt Rồng sấm, và đã hoàn thành xuất sắc công việc ấy, không chỉ xuất sắc mà còn với tốc độ và kỹ năng vượt xa tưởng tượng.
Đứa con đó giờ đây, xuất sắc hơn bản thân, người đang là vua, rất nhiều...
Ngay cả khi ta không còn nữa, quốc gia này chắc chắn vẫn sẽ vận hành trơn tru.
Việc phát hiện sớm nguy cơ trong đợt khủng hoảng lần này rất xuất sắc, và lệnh cho toàn bộ người dân sơ tán cũng nhanh một cách hoàn hảo.
Thiệt hại về người đã được hạn chế, việc xử lý các ma vật xuất hiện tuy có gặp khó khăn nhưng đang tiến triển chắc chắn, và đã vực dậy đến mức có thể nhìn thấy ưu thế...
Thế mà, nhà vua, người quan trọng nhất, lại trong tình trạng thảm hại này.
“Tất cả là thất bại của ta... Không thể tha thứ được”.
Chính vì bản thân đã sai lầm trong việc định hướng đàm phán với Hoàng đế mà dẫn đến kết quả tồi tệ nhất.
... Đó chính là “Ma long tai họa” đang tiến đến trước mắt.
Biểu tượng của sự diệt vong được truyền rộng khắp đại lục, và là hiện thân của tuyệt vọng tuyệt đối.
Nhìn bóng dáng khổng lồ ấy, bỗng, nhà vua nghĩ, giá mà giờ đây có “Lục thánh” ở đây.
“Kiếm thánh” Sig.
“Khiên thánh” Dantalgu.
“Cung thánh” Mianne.
“Ẩn thánh” Karu.
“Thánh ma pháp” Ooken.
“Thánh chữa lành” Sein.
Họ là các gia thần đã cùng chiến đấu sát cánh trong những trận sinh tử... Đồng thời, cũng là những người bạn tốt.
Những đồng đội đáng tin cậy hơn bất kỳ ai.
Nếu tất cả họ đều có mặt ở đây, có lẽ mọi chuyện đã khác đi đôi chút.
Nhưng, hiện tại, “Lục thánh” đều rời thủ đô hoàng gia, mỗi người đi một nơi.
Họ tản ra các hướng để nhanh chóng trấn áp sự hỗn loạn trong thủ đô hoàng gia, mỗi người đều chỉ huy ở vị trí riêng.
... Không như ngày xưa.
Họ giờ đây đã giữ những chức vụ quan trọng của quốc gia.
Không thể tập trung ở một nơi.
Hơn nữa, chuỗi biến cố chiến tranh bao trùm toàn bộ thủ đô hoàng gia này chắc hẳn là một chiến dịch đánh lạc hướng quy mô lớn nhằm phân tán sức mạnh chính của Vương quốc Clayce... Việc đó ai cũng biết, nhưng vì phải bảo vệ mạng sống của người dân nên không thể không tham gia.
Cho nên, không hối hận khi lệnh giải quyết bằng việc hy sinh chính nhà vua.
Chỉ đơn giản là đối thủ giỏi hơn một hay hai bước.
... Nhưng, không ngờ lại tấn công không khoan nhượng, đến mức không từ thủ đoạn.
“... Thật xin lỗi.”
Thật cảm thấy có lỗi.
Với người dân đã kiên trì theo vị vua ngốc này.
Với con trai và con gái nhưng không thể trao lại đất nước yêu thương này.
Và, lịch sử lâu dài của quốc gia, chính bản thân đã chấm dứt.
Nhà vua, trong hối hận sâu sắc, vì đã đẩy tất cả vào tình cảnh nguy hiểm này, do sai lầm của chính mình, đã rút thanh trường kiếm và lặng lẽ vào tư thế.
“Dù không thể chuộc lại hết lỗi lầm... Nhưng ít nhất, ta sẽ lấy đi một mắt của nó.”
Một mắt của “Ma long tai họa” nổi tiếng trong truyền thuyết.
Nếu đã đánh cược cả mạng sống để đối đầu, thì chuyện đó cũng có thể làm được.
Dù không thể đánh bại nó... Ít nhất, ta sẽ để lại một dấu tích.
Nhà vua, dù đối diện với cái chết ngay trước mắt, vẫn cảm nhận được máu đang sục sôi bên trong.
Đó là cảm giác thân quen khi còn là mạo hiểm giả bình thường, cùng đồng đội đi sâu vào mê cung.
Khi nhận ra điều đó, nhà vua mỉm cười cay đắng.
... Rốt cuộc thì, bản thân thật không có tư cách làm vua.
Bản thân hợp với việc cầm kiếm trong tư thế sẵn sàng chiến đấu hơn rất nhiều.
Dù là kẻ ngốc như vậy, vẫn có thể dùng thân mình để đánh trả.
Toàn lực dồn vào tay cầm kiếm.
Để tung ra đòn cuối cùng, nhà vua bước từng bước về phía ban công.
Nhưng...
Hàm “Ma long tai họa” mở to.
Khi thấy ánh sáng phát ra từ sâu trong đó, nhà vua dừng bước.
“... Ta nghĩ rằng sẽ tung ra ít nhất một đòn. Nhưng đến đánh trả cũng không được sao.”
Thứ đang chuẩn bị phóng ra từ miệng của ma long là “Hơi thở” được truyền lại trong truyền thuyết.
Ánh sáng hủy diệt được truyền là thổi bay biết bao ngọn núi, thiêu rụi quốc gia, biến đô thị thành đồng bằng....
Không thể cười rằng đó chỉ là truyền thuyết.
Chỉ cần nhìn là nhận ra.
Mật độ ma lực bất thường khiến không gian xung quanh có vẻ bị biến dạng.
Nếu chịu đòn đó, không chỉ bản thân mà toàn bộ thủ đô hoàng gia sẽ gặp nguy hiểm.
... Điều mà nó mang lại chính là “Sự hủy diệt tuyệt đối” như truyền thuyết đã nói.
Dù có chồng lên bao nhiêu lớp rào chắn ma pháp đi nữa thì cũng chẳng giúp được gì.
Nhà vua ngay lập tức từ bỏ ý định đánh trả.
“... Xin lỗi, Lean”
Trước cái chết cận kề, điều bận tâm là cô con gái Lean.
Con trai Rein dường như đã quyết định gửi em gái sang Misura, nơi cô bé đã đi du học từ khi còn nhỏ...
Nhưng dù có trốn được đến tận Misura, thì cũng còn rất nhiều khó khăn chờ đợi phía trước.
Quốc gia đó đang hợp tác với Đế quốc Ma thuật. Trong ba quốc gia xung quanh, cũng chỉ khá hơn một chút mà thôi.
Con đường mà hoàng tộc của một quốc gia bị diệt vong phải trải qua thì đã rõ.
Nhưng, người đó... Người đã nhận “Hắc kiếm”, Nohl.
Nếu được đi cùng người đó, biết đâu....
Có lẽ hoàng tử cũng nghĩ như vậy.
Nghe nói, đã để “Khiên thần” Ines đi cùng, hộ vệ của Lean từ khi còn nhỏ.
Mong sao, ít nhất chỉ có cô bé đó sống thật tốt và trải qua những ngày tháng hạnh phúc. Chỉ nghĩ đến điều đó.
... Thật không tin được.
Khi quốc gia đang đứng trước nguy cơ diệt vong như này, mà người đứng đầu một nước lại chỉ lo lắng cho cô con gái mình.
Rốt cuộc, có lẽ bản thân thật không xứng làm vua.
“Nhưng, ít nhất trong phút cuối này... Phải tận tâm với trách nhiệm.”
Nhà vua vứt bỏ thanh trường kiếm thân thuộc, cầm lấy “Ma kiếm phá nổ”, một trong những thánh tích mê cung... Dồn toàn bộ ma lực vào kiếm.
Tất cả đều đặt cược vào đòn tiếp theo.
Nhà vua bắt đầu chuẩn bị nhảy thẳng vào miệng con rồng đang há rộng trước mặt.
... Dù không thể lấy được một con mắt, nhưng ngay trước khi thân thể này biến mất... Chỉ cần ngăn phát động của hơi thở đó.
Con đường phía sau, chắc chắn người con trai xuất sắc và các gia thần sẽ khai phá.
... Tin như thế.
“... Đến đây. Cho nếm mùi ý chí của con người.”
Và khoang miệng con rồng sáng rực lên một cách khác thường, không gian xung quanh bị bóp méo nhiều...
Ngay khoảnh khắc “Phá hủy chi quang” của “Ma long tai họa” trong truyền thuyết được phóng ra.
Ngay góc tầm nhìn, thấy thứ gì đó đang lao tới.
“... Cái gì vậy...?”
Thứ đó lặng lẽ lao thẳng về phía này, và với tốc độ không tưởng, húc thẳng vào đầu của Ma long tai họa...
“Parry.”
Ngay lập tức, cổ của Ma long tai họa bật lên mạnh mẽ.
Cùng lúc đó... Lượng ma lực khổng lồ cô đặc trong miệng của “Ma long tai họa” hóa thành một tia sáng, bắn lên trời thủ đô hoàng gia.
Tia sáng đó xé rách mây, vẽ vòng cung trên không, rơi xuống đồng bằng xa xăm như một vì sao băng, nhuộm trắng cả vùng xung quanh bằng ánh sáng.
Tiếp theo sau là cơn sóng nổ.
Cơn sóng dữ dội đến mức có thể thổi bay các công trình xây bằng đá...
Những ngôi nhà làm từ gỗ và gạch bị nghiền nát ngay trong chớp mắt, đổ sập dần.
Tuy nhiên, giữa cơn cuồng loạn của ánh sáng và gió, nhà vua đã thấy.
Hình ảnh con rồng gục đầu rơi thẳng xuống mặt đất... Và hình dáng người đàn ông trông quen như từng gặp.
Người đàn ông đó, tay cầm “Hắc kiếm” mà chính nhà vua từng mang theo khi phiêu lưu...
Giữa cơn gió thổi bay những mảnh vụn, cùng với “Ma long tai họa”, đã rơi xuống phía dưới, rất xa.