Tôi đã nói với nữ sát thủ người tính lấy mạng mình rằng “Tôi không muốn tới lúc chết mà vẫn còn tem, vì vậy làm ơn hãy là lần đầu của tôi.”

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sử Ma của Zero

(Đang ra)

Sử Ma của Zero

Yamaguchi Noboru

Ông Saito bị cuốn vào thế giới khác và được chủ nhân triệu hồi - Louise tiếp đãi một cách cực kỳ "dễ thương". Tiếp sau đó, cậu được gặp Siesta (không phải bên Thám Tử đã chết), Tabitha (nàng Kuudere l

73 4144

Em vẫn chưa chết à, Sofia?

(Đang ra)

Em vẫn chưa chết à, Sofia?

Moyo Kazami

Này... Em vẫn chưa chết à, Sofia?

1 17

Tận Thế: Tôi Đệ Nhất Sát Thủ Chuyển sinh Thành Bé Loli Đáng Yêu ư?

(Đang ra)

Tận Thế: Tôi Đệ Nhất Sát Thủ Chuyển sinh Thành Bé Loli Đáng Yêu ư?

不知常而妄作

Bằng một cách nào đó, cậu ấy đã biến thành một cô bé loli?!

0 10

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

0 12

Tân Thế Chiến 2: Ưng Kích Trường Không

(Đang ra)

Tân Thế Chiến 2: Ưng Kích Trường Không

Nãi Bình Chiến Đấu Cơ (Chiến Đấu Cơ Bình Sữa)

Anh không phải là phi công át chủ bài có số lượng máy bay địch bị bắn hạ nhiều nhất, chỉ riêng phần lẻ trong tổng số máy bay mà một số át chủ bài người Đức bắn hạ còn nhiều hơn tổng số của anh. Anh cũ

1 11

Chương 1-30 - Chương 25

Chương 25

------------------------------------------------------------------------------

Tôi đã chuẩn bị mọi thứ để đi ngủ, như đánh răng và thay đồ, để có thể sẵn sàng đi ngủ bất cứ lúc nào. Thả mình xuống ghế sofa, tôi ngáp nhẹ một cách kiềm chế khiến cho nước mắt rỉ ra từ khóe mắt.

Trong khi vẫn còn nửa tỉnh nửa mơ, tôi dõi mắt qua những tin tức thời sự êm ả của ngày hôm nay. Tất nhiên, cơn buồn ngủ cũng không tha cho cô nàng xinh đẹp ngồi cạnh tôi.

"Cuối cùng thì em cũng thấy buồn ngủ rồi, Sagami..."

Shino-chan vừa nói vừa che cái miệng đang ngáp dài, trông dễ thương vô cùng. Khi tôi đang ngắm nhìn cô ấy với ánh mắt đầy trìu mến thì em ấy bối rối quay mặt đi chỗ khác.

Tôi gật đầu, tự khen ngợi mình vì đã giúp cho không khí giữa cả hai trở nên thoải mái hơn.

"Chẳng phải tối qua em ngủ ít lắm sao? Em cứ căng thẳng mãi mà. Thế nào rồi? Quyết định ngủ trên giường được chưa?"

"Nếu anh hứa không làm gì thì... có lẽ em sẽ đồng ý ngủ chung."

"Vậy thì đi ngủ thôi! Đi ngủ ngay nào!"

Tôi nắm lấy tay Shino-chan đang buồn ngủ và cô ấy cũng không chống cự mấy. Trông em ấy lúc này giống như một đứa trẻ nhỏ, không còn chút sự chống đối chút nào.

"Giường đây rồi! Êyyyyy!"

Vừa nói xong, cô ấy nhảy lên và lăn tròn ngay trên giường, nở một nụ cười tươi rói nhìn về phía tôi.

"Mềm mại quá, Sagami ơi! Lâu lắm rồi em mới được nằm cái đệm êm như thế này."

"Ừ thì anh ngủ trên đó mỗi ngày, nên cũng không thấy có gì đặc biệt lắm."

"Đây là cái đẳng cấp khiến em phải dogeza cầu xin đấy. Em có thể chìm vào giấc ngủ ngay lập tức. Mau tắt đèn đi."

Shino-chan vừa nói vừa cuộn mình trong chăn và đưa ra yêu cầu. Tiếc thật vì sau khi tắt đèn tôi sẽ không còn được ngắm Shino-chan trong bộ đồ ngủ nữa. Mà bộ đồ ngủ ấy thực ra chỉ là bộ quần áo của tôi thôi. Lần tới, tôi nhất định sẽ dẫn cô ấy đi mua quần áo thật đàng hoàng.

"Trước khi ngủ, không định tình tứ một chút nữa à?"

"Anh đúng là đồ ngốc! Đừng có làm gì kỳ quặc trong tình huống này chứ? Đồ hư hỏng!"

"Ah, bị phát hiện rồi. Thôi vậy, anh tắt đèn đây."

Tôi tắt đèn đi. Shino-chan thật là ngốc nghếch. Em ấy đâu biết bóng tối chính là lãnh địa của tôi. Tôi đã trải qua biết bao trận chiến trong bóng đêm.

Dù có đèn hay không thì tôi vẫn nhìn thấy rõ mồn một. Shino-chan trong bóng tối, trở nên vô cùng đáng yêu và dễ bị tổn thương. Tôi nhẹ nhàng bước đến như ninja, tiếp cận cô ấy và cố gắng nắm lấy tay cô nàng, nhưng tay tôi lại bị cô ấy đẩy ra.

"Em cũng giỏi trong bóng tối đấy nhé? Tiếc cho anh quá."

"Ừm thì... anh đâu định làm gì đâu."

"Vậy à? Ngủ ngon nhé."

Shino-chan nói rồi nhắm mắt lại, tôi cũng nhẹ nhàng chui vào chăn, nằm bên cạnh cô ấy. Cảm giác ấm áp từ chiếc giường khác hẳn mọi khi, khiến tôi cảm động đôi chút.

Từ trong chăn, Shino-chan thì thầm vào tai tôi.

"Muốn nắm tay không, Sagami?"

"Có chứ. Em cảm thấy dễ chịu hơn không?"

"Ừm, cũng tàm tạm."

"Vậy à. Thế nói chuyện thêm một chút nhé?"

"Chỉ đến khi em ngủ thôi đấy."

Chúng tôi cứ thế trò chuyện nhỏ nhẹ như những đêm dã ngoại trong chuyến đi thực tế của trường.

---

Trans: đăng cái chương này đúng 00:43 ngày 1/11/2024, haiz NNN mà phải dịch cái chương ngọt thế chứ lị...Lại một mùa đông không có em cạnh bên.