Tôi đã nói với nữ sát thủ người tính lấy mạng mình rằng “Tôi không muốn tới lúc chết mà vẫn còn tem, vì vậy làm ơn hãy là lần đầu của tôi.”

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sử Ma của Zero

(Đang ra)

Sử Ma của Zero

Yamaguchi Noboru

Ông Saito bị cuốn vào thế giới khác và được chủ nhân triệu hồi - Louise tiếp đãi một cách cực kỳ "dễ thương". Tiếp sau đó, cậu được gặp Siesta (không phải bên Thám Tử đã chết), Tabitha (nàng Kuudere l

73 4144

Em vẫn chưa chết à, Sofia?

(Đang ra)

Em vẫn chưa chết à, Sofia?

Moyo Kazami

Này... Em vẫn chưa chết à, Sofia?

1 17

Tận Thế: Tôi Đệ Nhất Sát Thủ Chuyển sinh Thành Bé Loli Đáng Yêu ư?

(Đang ra)

Tận Thế: Tôi Đệ Nhất Sát Thủ Chuyển sinh Thành Bé Loli Đáng Yêu ư?

不知常而妄作

Bằng một cách nào đó, cậu ấy đã biến thành một cô bé loli?!

0 10

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

0 12

Tân Thế Chiến 2: Ưng Kích Trường Không

(Đang ra)

Tân Thế Chiến 2: Ưng Kích Trường Không

Nãi Bình Chiến Đấu Cơ (Chiến Đấu Cơ Bình Sữa)

Anh không phải là phi công át chủ bài có số lượng máy bay địch bị bắn hạ nhiều nhất, chỉ riêng phần lẻ trong tổng số máy bay mà một số át chủ bài người Đức bắn hạ còn nhiều hơn tổng số của anh. Anh cũ

1 11

Chương 1-30 - Chương 28

Chương 28

------------------------------------------------------------------------------

"A-anh thấy sao?"

Shino-chan vừa nói vừa ngại ngùng, khoe bộ trang phục của mình hôm nay. Quả nhiên không thể phủ nhận rằng cô nàng có một thân hình tuyệt vời.

Em ấy hợp với quần jeans một cách hoàn hảo, có lẽ không ai có thể mặc đẹp như Shino-chan. Mặc dù vẫn đang đeo khẩu trang để tránh bị nhận ra nhưng khó mà che giấu được cái vẻ đẹp rạng ngời đó.

Tuy vậy, Shino-chan có vẻ không mấy hài lòng lắm, cô ấy than phiền với tôi.

"Trang phục này không dễ thương chút nào. Nhưng em phải làm vậy để không ai nhận ra."

Shino-chan có vẻ hơi chán nản. Tôi cảm thấy mừng vì dạo gần đây có thể hiểu được cảm xúc của cô ấy hơn. Trang phục này vốn là của nam giới, nên tôi chỉ nghĩ rằng cô ấy không cần phải cố gắng trở nên đáng yêu làm gì.

"Anh thích vẻ ngầu của Shino-chan mà."

"Th-thật vậy sao? Còn anh thì... chắc là, cũng tạm được thôi."

"Không phải lúc này em nên khen là anh ngầu lắm sao? Cho dù là nói dối đi nữa."

Nghe tôi nói, Shino-chan khẽ cười và lẩm bẩm trêu chọc tôi.

"Anh ngầu lắm đấy, thật sự rất... ngầu."

Dù mặc trang phục có phần nam tính nhưng bên trong vẫn là Shino-chan như mọi khi, điều đó khiến tôi thấy yên tâm hẳn.

Tôi tự hỏi liệu mình có xứng đáng đi cạnh người như cô ấy không, nhưng quyết định đó thuộc về Shino-chan, không phải tôi.

"Vậy thì, đi thôi nào."

Chúng tôi khóa cửa nhà và bước ra ngoài. Ánh mặt trời chiếu rọi làm mắt tôi hơi lóa. Có vẻ Shino-chan cũng như vậy nên theo bản năng cô nàng lấy tay che mắt mình.

"Chói quá! Tại em sống theo kiểu về đêm nên thấy khó chịu quá."

"Anh cũng thế. Bọn mình đúng là mấy kẻ thích ở nhà."

Tong lúc vừa nói chuyện, tôi lấy chiếc xe mô-tô từ gara ra. Lâu lắm rồi tôi mới sử dụng lại nó, cảm giác như chiếc xe cũng rất vui mừng khi được lăn bánh sau một thời gian dài. Tôi đã mua thứ này theo người đồng nghiệp của mình khi nhận được tiền thưởng từ nhiệm vụ và đã dùng nó trong nhiều nhiệm vụ khác nhau, quả là một đầu tư tốt.

"Ngầu thật đấy..."

Nghe Shino-chan thốt lên khi nhìn chiếc xe mô-tô của tôi, tôi cảm thấy vui sướng và trả lời đầy cảm xúc.

"Phải không? Đây là người bạn đồng hành của anh. Chắc nó cũng vui lắm khi được chở Shino-chan đi."

"Làm ơn, lái xe an toàn nhé."

Shino-chan nói với chiếc xe như thể đang trò chuyện với nó, yêu cầu chiếc xe ấy chạy an toàn. Thật tuyệt vì cô ấy thoải mái với việc ngồi phía sau xe mô-tô. Nếu cô ấy từ chối, có lẽ bọn tôi đã phải đi bằng tàu.

"Với một cô gái xinh đẹp ngồi sau, anh sẽ không bao giờ bốc đầu, lạng lách, đánh võng đâu. Mặc dù trước đây anh từng phải dùng xe này để chạy trốn khỏi đám sát thủ."

"Đúng là xui xẻo nhỉ."

Tôi nhìn Shino-chan đang nói như thể chuyện không liên quan gì đến mình, rồi leo lên xe mô-tô và khởi động động cơ. Tiếng động cơ kêu lên đầy mạnh mẽ, chờ đợi Shino-chan ngồi lên.

Shino-chan ngồi lên xe một cách tự tin với đôi chân dài của mình. Dù hơi giật mình khi xe rung lên, nhưng sau đó cô ấy bật cười một cách đầy tự nhiên.

"Nắm chặt nhé?"

"Ừm, em biết rồi."

Nói rồi, Shino-chan ôm chặt lấy lưng tôi. Tôi lo lắng rằng cô ấy có thể nghe thấy tiếng tim tôi đập, nhưng tiếng động cơ xe chắc đã che giấu được điều đó.

"Nắm chắc chưa?"

"Ý anh là gì? Chẳng lẽ anh muốn nói rằng ‘anh không nghĩ em có thể ôm anh thật chặt vì ngực của em không có độ đàn hồi.’ À?"

"Anh đâu có nói thế."

Shino-chan đỏ mặt, hơi giận dỗi nói.

"Nhưng mà em đang hồi hộp lắm đấy, trong khi anh lại thất vọng vì em không có ngực sao?"

Cô ấy nói và tự chạm vào ngực mình. Dù sao thì, không thể phủ nhận rằng tim tôi cũng đang đập rất nhanh khi có một người đẹp như cô nàng ngồi phía sau.

"Thử chạm vào ngực anh xem."

"Hả? Cái gì? Anh đang trêu em đấy à?"

Tôi nắm lấy tay Shino-chan và đặt lên ngực mình. Khi cảm nhận được nhịp đập mạnh mẽ của tôi, cô ấy bật cười và ôm tôi chặt hơn.

"Rốt cuộc, anh cũng chỉ là một chàng trai thôi nhỉ..."

"Tất nhiên rồi."

"Đúng là đồ biến thái."

Cùng lúc đó, tôi cho chiếc xe lăn bánh, chấm dứt những phút giây tình tứ giữa bọn tôi.

"Nhưng anh chỉ làm như vậy với Shino-chan thôi."

Lời thì thầm của tôi bị tiếng động cơ xe át đi. Nhưng tôi cảm nhận được vòng tay của Shino-chan ôm chặt tôi hơn lúc trước.

---

Trans: cạn ngôn