Dựa vào những gì tên kia nói, tôi biết chắc chúng không có ý định phản tôi nếu tôi không phản bội chúng hoặc tiết lộ những thông tin tuyệt mật, về cơ bản mọi thứ đều ổn
Suy cho cùng thì tôi vẫn là vị cứu tinh của chúng.
Tôi thấy một áp lực vô hình nếu tôi còn tiếp tục suy nghĩ về vấn đề đó nữa.
Ding-
'Tầng 1'
Áp lực vô hình đó nhanh chóng biến mất khi cửa thang máy mở ra khiến tôi nhẹ nhõm hơn phần nào.
“Cô đã hoàn thành xong công việc chưa?” Con hổ bị tôi đánh trước đó hỏi, rõ ràng nó ở đây chỉ để dẫn tôi ra ngoài
“Rồi”
‘Mặc dù con hổ đó có chức vụ cao nhưng nó thật sự rất chăm chỉ’
“Ta đã nói chuyện với sếp của ngươi, nhưng từ giờ ta sẽ đến thăm nơi này thường xuyên hơn”
"Đã hiểu"
“Nói với thuộc hạ của ngươi ăn nói cho cẩn thận, khi nhìn thấy phải hành lễ với ta.”
Hài lòng với câu trả lời của nó, tôi tiếp tục bước về phía trước để mặc con hổ mặc vest đằng sau.
Lúc đầu tôi để con hổ ở lại vì tôi cũng không bận tâm cho lắm, nhưng tôi thấy khó chịu khi nó cứ theo sát đằng sau
“Chúng ta không phải côn đồ... ngươi đâu cần phải theo sát ta như vậy, muốn thì cứ dẫn trước”
“Làm sao ta có thể đi trước Tiể- 'Chủ tịch' được chứ?”
'Có vẻ nó lại gọi tôi là 'tiểu thư' một lần nữa đúng không?'
Tôi đang suy nghĩ về việc gắn mặt con hổ chết tiệt đó vào đất, nhưng tôi đã thay đổi suy nghĩ của mình trong thoáng chốc khi thấy chiếc răng nanh vỡ nát của nó. Mất một cái thì trông nó có vẻ ngầu, nhưng mất đến hai cái thì có hơi tội nghiệp.
Điều quan trọng hơn là..
"Người gọi ta là chủ tịch?"
"Ta nghĩ cô quan trọng hơn sếp của tôi nên việc gọi cô là 'Chủ tịch' rất phù hợp."
"?!? Làm thế nào mà một ma pháp thiếu nữ làm chủ tịch của một tổ chức có mục tiêu bá chủ thế giới?"
"Tổ chức bá chủ thế giới? Tên chính thức của tổ chức bọn ta là Tổ Chức Tình Nguyện Thanh Tẩy Bên Ngoài Hàng Rào Lớn"
'Tên tổ chức thật kỳ lạ' tôi tự nhủ
"Ta nhớ lần cuối ta đến đây nó là Hiệp hội xử lý ô nhiễm Dị thế giới"
"LHQ nhận ra đó là tấm bình phong và đã phá hủy mọi thứ"
"Có vẻ chúng hoạt động rất tốt." LHQ đã yêu cầu chi viện vài năm trước sau khi phát hiện vài tổ chức hoạt động trái phép. Chúng hẳn đã bị tóm vào lúc đó.
Quan trọng hơn là 'Bức Tường Lớn' đó?
"Các người đã từng đến đó chưa?"
"Bọn ta thậm chí còn mở cả một chi nhánh ở đó chỉ để cung cấp nhu yếu phẩm cho người dân ngoài bức tường"
Điều này khiến tôi nhớ về Donghoon, về lời tuyên bố của anh ta đối với những người sống ngoài Bức Tường về hoạt động thiện nguyện; Đó cũng là lời trăn trối cuối cùng của anh ta người mà dành cả đời để làm anh hùng cho dù đến lúc nhắm mắt
Tôi chưa từng nghĩ rằng sẽ có cách biến lời nói của anh ấy thành sự thật.
"Tổ chức bọn ngươi cung cấp thực phẩm cho những người bên ngoài Bức Tường đúng không?"
"Bọn ta có làm, tuy không nhiều vì nó chỉ là tấm bình phong"
"Tăng cường hoạt động thiện nguyện và đưa tên ta vào trong danh sách thành viên của ngươi." tôi ra lệnh cho con hổ
"Ý ngươi là?" Con hổ hỏi tôi với chút bất ngờ
Bỏ qua việc khuôn mặt to lớn che khuất tầm nhìn của tôi, tôi chẳng hề quan tâm đến nó. "Ta sẽ che giấu để tổ chức các người không bị phát hiện. Đổi lại, tăng cường hoạt động thiện nguyện của các ngươi. LHQ sẽ không để ý nếu có một anh hùng ở trong một tổ chức từ thiện"
Nếu chỉ là một nhóm từ thiện, tôi có thể bảo đảm mọi chuyện không bị bại lộ. Thực ra thì tôi cũng có ý định khác
"Cảm ơn ngài, Chủ Tịch" Con hổ đập đầu xuống đất bằng tất cả sức lực của mình, sàn thép của hành lang nứt ra, lực tác động khiến toàn bộ đèn đều bị hỏng.
"Ta không thể tin được ngài đã trực tiếp giúp tổ chức bọn ta" Vết nứt xuất hiện xung quanh hành lang, như thể có một quả bom đã phát nổ
Tiếng chuông báo động vang lên, tôi đã bị nhầm thành một kẻ đột nhập và tất cả các con quái vật lao đến
"Vậy là người đã đánh gục tất cả bọn chúng?"
"Hết cách rồi. Con hổ ngu ngốc đó dập đầu xuống đất và khi bọn chúng thấy thì nhầm ta thành kẻ địch và bắt đầu tấn công"
Mặc dù tôi ra khỏi phòng của tên Đầu Bạch Tuộc chưa lâu nhưng giờ tôi lại có một cuộc thảo luận khác ở phòng của hắn.
"Raiga đã ở đó với ngươi đúng chứ?"
"Con hổ ngu đó đã bất tỉnh trước đó"
"Ta sẽ thông báo tới chắc chi nhánh khác để đảm bảo điều tương tự không xảy ra thêm lần nào nữa. Nhưng nhắc lại lần nữa, làm ơn anh Lee Haram, hãy cố gắng kiềm chế bản thân mình"
"Được, ta sẽ giao nó lại cho ngươi"
Nếu tôi giao nộp những con quái vật bị đánh bại này vào ngày ấy cho tổ chức để lấy tiền thì bây giờ tôi đã không cần lo về vấn đề sinh hoạt trong nhiều năm.
"Ta đã đề cập việc này cho con hổ đó, nhưng để phòng trường hợp hắn quên, ta sẽ vẫn nhắc lại với ngươi"
"Nghe nói các ngươi có một tổ chức thanh lọc bên ngoài Bức Tường Lớn?"
"Nó là một lá chắn tốt, không chỉ tốn ít tiền mà chúng ta còn có được cả danh tiếng" Tên Bạch Tuộc nói với khuôn mặt vui vẻ
"Thêm tên ta vào đó, vị trí càng cao càng tốt"
"Vậy là ngươi định biển thủ quỹ hoạt động. Ta chắc chắn đó là ý định của ngươi" Những chiếc xúc tu rũ xuống
"Thêm tiền thì càng tốt, nhưng thứ ta cần chỉ là ghi tên ta vào đó, chắc chắn LHQ sẽ ít để ý nếu có một anh hùng trong danh sách thành viên"
"Ngươi có ý định gì?"
"Nghe có vẻ không thuyết phục nhưng ta thật sự muốn giúp tổ chức của ngươi" tôi phân trần
"Ta không nghĩ ngươi hứng thú với chuyện đó"
"Bởi vì bạn ta từng làm người tình nguyện ở đó"
Tôi thấy thật nực cười. Những tổ chức lớn như LHQ hay anh hùng không thể hiện sự giúp đỡ cho dân cư bên ngoài Bức Tường, một tổ chức được kiểm soát bởi quái vật lại làm điều đó.
Sau cuộc trò chuyện, tôi rời khỏi căn cứ
Không ai dẫn tôi suốt đoạn đường, nhưng cứ yên lặng lại là một ý kiến hay
Creak--
Một tòa nhà cũ ở trong một con ngõ tối. Chắc chẳng có ai ngờ đây lại là tổ chức quái vật
Tôi vừa đi vừa bấm chiếc điện thoại vừa bào được từ tên Bạch Tuộc kia.
"Số điện thoại của anh ta.. Chết tiệt. Chắc chắn tôi phải ghi lại số liên lạc trong những lần đập điện thoại về sau"
Sau rất nhiều nỗi lực, tôi cuối cùng có thể gọi được cho anh ta.
'Tôi nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên đầu dây bên kia'
"Hyunseok, anh có rảnh không?"
"Nếu cậu còn muốn vay tiền nữa thì tôi xin từ chối"
'Tôi đã vay tiền cậu ta bao lần vậy?'
"Tôi cần cậu giúp một việc"
"Cho dù cậu có hối lộ đi chăng nữa, tôi cũng sẽ từ chối"
"Tôi đã thấy rất nhiều chính trị gia và doanh nhân bị bắt vì cố hối lộ, tôi sẽ không hành động ngu ngốc vậy đâu."
"Dù sao thì hãy nghe tôi nói, có một nhóm tình nguyện tên là Tổ chức thanh tẩy bên ngoài Bức Tường Lớn.."
Cạch cạch...
Có vẻ anh ấy không nhận ra vì tổ chức này khá nhỏ
"Họ là nhóm tình nguyện được LHQ cấp phép hoạt động. Có vấn đề gì với họ không?"
"Anh có thể giúp họ được không?"
"Nếu đây là một nhóm hoạt động vì lợi ích cá nhân thì cho tôi từ chối"
'Tôi biết cậu sẽ nói vậy mà'
"Kể cả đây là yêu cầu từ Donghoon?"
".."
Tuy cách xa nhưng tôi vẫn có thể cảm nhận được cảm xúc của anh ta, chúng tôi đều là những "đồng đội" trong nhiều năm. Tôi chắc chắn anh ấy cũng thấy mất mát ít nhiều.
Tôi thật sự không thích sử dụng tên của người đã khuất, nhất là Donghoon, nhưng đây là di ngôn của anh ấy.
"Hyunseok, Donghoon đã dành thời gian cuối đời của anh ta để giúp đỡ những người sống ngoài Bức Tường, và tổ chức này cũng tương tự vậy."
Thành thật, tuy đó chỉ là tấm khiên cho một tổ chức xấu xa nhưng nó cũng không hoàn toàn là một lời bịa đặt. Họ thật sự thực hiện việc tình nguyện ở một mức độ nào đó.
"Donghoon bảo tôi tiếp tục giúp đỡ những người sống bên ngoài Bức Tường. Đó là lý do tại sao tôi lại tìm kiếm một tổ chức tình nguyện sau khi tang lễ kết thúc."
"Thật sự?"
"Được rồi, đó là tất cả những thứ tôi cần truyền đạt. Bây giờ cậu có thể thoái mái làm việc"
"Tôi sẽ xem xét"
Ngay khi tôi định cúp máy, ngón tay của tôi dừng lại khi nghe điều Hyunseok nói sau đó.
"Những vụ phục kích nhằm vào anh hùng gần đây..Haram, có phải do cậu không?"
Tại sao Hyunseok lại hỏi tôi về điều đó? chẳng lẽ cậu ta nhận ra hành động bất thường của tôi?
Bỏ suy nghĩ trong đầu ra một bên, tôi trả lời Hyunseok
"Tại sao tôi có thể làm ra hành động đó" Tôi nói với giọng điệu vui vẻ
"Vậy sao?"
"Vậy xin cậu hãy trả lại số tiền nợ tôi càng sớm càng tốt"
Tút tút—
'Có phải anh ta đang cố cảnh báo tôi? Hay hiệp hội đã phát hiện hành động tôi làm? Dù thế nào thì tôi nghĩ mình phải cẩn thận với lần hành động sắp tới!'
Cho dù Hyunseok là người cởi mở thì cũng rất khó để đọc được suy nghĩ cậu ta.
Khi tôi ra khỏi con hẻm, tiếng xe hòa vào tiếng ồn ào của đám đông. Mới trôi qua thời gian ngắn ngủi nhưng bầu không khí đã được thay đổi.
Tự hỏi rằng liệu những người trên đường sẽ phản ứng thế nào nếu họ biết được trụ sở quái vật chỉ cách họ vài chục mét.
Họ có sợ hãi không? Liệu điều đó có dẫn tới một cuộc bạo động hay chỉ là một cú sốc ngắn trước khi báo cảnh sát và tin tưởng vào những người anh hùng sẽ xử lý gọn gàng?
Vút—
Một anh hùng phóng xe qua mặt tôi với bộ đồ bó sát và vũ khí ở đằng sau lưng, chắc đó là một anh hùng chuyên về vũ khí.
"Vậy hôm nay coi như cô đen đủi." Tôi triệu hồi xà beng và bay lên tòa nhà gần đó. Quần áo của tôi chuyển sang màu đen dần hòa mình vào bóng tối.
Tôi đuổi theo nữ anh hùng đó.
Đây là việc tôi cần làm để răn đe lũ trẻ hiện nay.
Vạn Lý Trường Thành?