Gia đình tôi đã vứt bỏ một thứ quan trọng đối với tôi và tôi…

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sử Ma của Zero

(Đang ra)

Sử Ma của Zero

Yamaguchi Noboru

Ông Saito bị cuốn vào thế giới khác và được chủ nhân triệu hồi - Louise tiếp đãi một cách cực kỳ "dễ thương". Tiếp sau đó, cậu được gặp Siesta (không phải bên Thám Tử đã chết), Tabitha (nàng Kuudere l

73 4134

Em vẫn chưa chết à, Sofia?

(Đang ra)

Em vẫn chưa chết à, Sofia?

Moyo Kazami

Này... Em vẫn chưa chết à, Sofia?

1 8

Tận Thế: Tôi Đệ Nhất Sát Thủ Chuyển sinh Thành Bé Loli Đáng Yêu ư?

(Đang ra)

Tận Thế: Tôi Đệ Nhất Sát Thủ Chuyển sinh Thành Bé Loli Đáng Yêu ư?

不知常而妄作

Bằng một cách nào đó, cậu ấy đã biến thành một cô bé loli?!

0 5

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

0 7

Tân Thế Chiến 2: Ưng Kích Trường Không

(Đang ra)

Tân Thế Chiến 2: Ưng Kích Trường Không

Nãi Bình Chiến Đấu Cơ (Chiến Đấu Cơ Bình Sữa)

Anh không phải là phi công át chủ bài có số lượng máy bay địch bị bắn hạ nhiều nhất, chỉ riêng phần lẻ trong tổng số máy bay mà một số át chủ bài người Đức bắn hạ còn nhiều hơn tổng số của anh. Anh cũ

1 6

Web Novel - Chương 9

"...Mừng con về nhà, Yuu-kun."

"Con về rồi mẹ ạ."

"...Eh? Con vừa nói "con về rồi" sao?"

Có vẻ như mẹ tôi khá vui vì điều đó.

"Cảm ơn mẹ vì đã làm bento cho con đến tận bây giờ."

"...Con đột nhiên bị sao vậy?"

"Có rất nhiều chuyện xảy ra ở trường. Bắt đầu từ ngày mai, con không cần nó nữa."

"Sao con lại nói thế?"

Yuu-kun, cảm ơn con vì đã luôn ăn hết hộp cơm.

Yuu-kun, con biết không, chúng ta luôn ăn cà chua mỗi khi trải qua thời gian khó khăn.

Đó là lý do tại sao mẹ muốn Yuu-kun cũng thích cà chua.

Tôi có rất nhiều kỷ niệm liên quan đến mẹ và những hộp bento.

Yuu-kun, mẹ muốn con nhìn nhận chúng ta như một gia đình thực sự, sau đó chúng ta sẽ càng trở nên thân thiết hơn nữa.

"Yuu! Mẹ sẽ đặt món ăn yêu thích của con vào hộp bento như một phần thưởng vì con đã ăn những thứ con không giỏi ở nhà!"

"Tuyệt! Con biết rồi, bento do mẹ tự làm là ngon nhất!"

"Yuu, thử cái này đi! Đây là lần đầu tiên mẹ làm bento! Mẹ đã cùng với Onee-chan luyện tập rất nhiều và cố gắng hết sức để đảm bảo nó có vị ngon!"

"Vì mẹ có thể đã quên thành phần quan trọng nhất cho bento."

"...Con đang nói mẹ quên cho thứ gì sao?" 

"Có thể chỉ có mình con là không cảm nhận được nữa. Nhưng sau khi ăn nó hôm nay, con đã nhận ra. Con xin lỗi nhưng cảm ơn mẹ vì đã làm chúng cho đến bây giờ. Tuy nhiên, con thực sự sẽ không cần chúng nữa từ ngày mai trở đi, hẹn gặp lại mẹ."

"Đợi đã! Yuu!"

"Ngay cả khi mẹ tiếp tục làm chúng và cố gắng đưa chúng cho con qua Fuyuka...Con sẽ không ăn chúng nữa từ ngày mai trở đi."

"Điều đó...Thật là tàn nhẫn!"

Khi trở về phòng, tôi nhận ra một điều.

Tôi nghĩ đây là lần đầu tiên tôi thể hiện sự ích kỷ của bản thân với mẹ.

ーーーー

Sáng hôm sau.

Khi kiểm tra đồ trong tủ lạnh, tôi thấy một hộp bento ghi tên mình.

Tôi tỏ ra ngạc nhiên trước điều đó.

Tôi đặt một mẩu giấy lên trên hộp cơm đó.

Kính gửi quản lý,

Nếu có thể, tôi muốn anh nhận nó.

Anh có thể để hộp rỗng lại đây.

Vậy là được.

Tôi đi học.

“Tch.”

Hôm đó tôi đã không bị bắt gặp.

Tôi giải thích cho quản lý về câu chuyện đằng sau hộp bento.

"Yuu thực sự đang gặp khó khăn với gia đình nhỉ? Chà, nhờ thế mà tôi mới có cho mình một nhân viên bán thời gian giỏi! Haha!"

"Cảm ơn anh nhiều ạ."

Quản lý thực sự là một người tốt bụng.

Tôi tự nhủ…

…Rằng rốt cuộc thì mình cũng không hề bị bỏ rơi và lòng tốt của mọi người cùng những mối liên kết được hình thành với họ thực sự là điều tuyệt vời để có.

Một lần nữa, tôi cảm thấy không muốn hòa đồng với những bạn học có vẻ như tuân theo đám đông, hình thành mối quan hệ chặt chẽ hơn với nhau để đẩy người khác vào thế khó.