Gia đình tôi đã vứt bỏ một thứ quan trọng đối với tôi và tôi…

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sử Ma của Zero

(Đang ra)

Sử Ma của Zero

Yamaguchi Noboru

Ông Saito bị cuốn vào thế giới khác và được chủ nhân triệu hồi - Louise tiếp đãi một cách cực kỳ "dễ thương". Tiếp sau đó, cậu được gặp Siesta (không phải bên Thám Tử đã chết), Tabitha (nàng Kuudere l

73 4136

Em vẫn chưa chết à, Sofia?

(Đang ra)

Em vẫn chưa chết à, Sofia?

Moyo Kazami

Này... Em vẫn chưa chết à, Sofia?

1 9

Tận Thế: Tôi Đệ Nhất Sát Thủ Chuyển sinh Thành Bé Loli Đáng Yêu ư?

(Đang ra)

Tận Thế: Tôi Đệ Nhất Sát Thủ Chuyển sinh Thành Bé Loli Đáng Yêu ư?

不知常而妄作

Bằng một cách nào đó, cậu ấy đã biến thành một cô bé loli?!

0 5

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

0 9

Tân Thế Chiến 2: Ưng Kích Trường Không

(Đang ra)

Tân Thế Chiến 2: Ưng Kích Trường Không

Nãi Bình Chiến Đấu Cơ (Chiến Đấu Cơ Bình Sữa)

Anh không phải là phi công át chủ bài có số lượng máy bay địch bị bắn hạ nhiều nhất, chỉ riêng phần lẻ trong tổng số máy bay mà một số át chủ bài người Đức bắn hạ còn nhiều hơn tổng số của anh. Anh cũ

1 7

Web Novel - Chương 14

Sau đó, tôi đi làm rồi dành thời gian còn lại của ngày ở công viên.

Và khi tôi đến trường vào ngày hôm sau.

“…” “…”

Không ai chào tôi.

Fuyuka tiến đến chỗ tôi.

“Chào buổi sáng, Yuu. Sao hôm qua em không về nhà?”

“Vì em thích cách sống hiện tại của mình.”

Cả lớp bắt đầu rỉ tai nhau. Có vẻ như có gì đó họ cần phải bàn tán.

Tôi ít nhiều đã đoán ra đó là gì.

Đây rồi, Kouyama.

“Chào buổi sáng, Yuu.”

Trời ơi, anh chàng này thật khác biệt. Sự khác biệt giữa bây giờ và hôm kia thật là quá lớn.

“Ah, là cậu sao, Kouyama.”

“MÀY! Đừng có gọi tao như thế!”

“Làm ơn dừng lại đi Kouyama-kun! Chẳng phải hôm qua chúng ta đã quyết định là sẽ làm lành với em ấy hay sao?”

“Mày, đừng có kiêu ngạo chỉ vì Fuyuka ở gần mà bọn tao không bắt nạt mày.”

Có vẻ như hắn ta là một trong những kẻ cứng đầu, không thích dừng lại khi đã bắt đầu.

Và rồi tôi suy ngẫm.

Thành thật mà nói, thật là phiền phức khi để hắn ta nổ như thế này.

“Ừ, ổn thôi. Tôi cũng không có ý định làm lành với mấy người.”

“Hả?”

“Nghe có vẻ mỉa mai khi chính tôi, nạn nhân, nói điều này, nhưng thành thật mà nói, tôi không muốn liên quan đến những kẻ bắt nạt như các người.”

Giọng nói của tôi được cả lớp nghe thấy.

“Mày, bọn tao đã xin lỗi từ hôm qua rồi mà, nên thôi cái trò ngớ ngẩn này đi.”

“Boomerang. Thêm nữa, lý do khiến tôi thực sự không quan tâm đến các người là vì ngay cả trẻ mẫu giáo cũng biết bắt nạt là xấu. Có vẻ như đầu óc của mấy người thậm chí còn không bằng những đứa trẻ đó, thật đáng xấu hổ phải không?”

Tôi cố tình nói với bọn họ những lời cay độc. Tôi đang ra dấu cho họ biết rằng tôi là một kẻ sẽ khiến họ gặp rắc rối nếu họ định đến gần.

“Yuu…”

“Mày…Chỉ vì Fuyuka đứng về phía mày, mà mày dám…”

“Này, này, chẳng phải đó là điều bình thường để làm như một người trong gia đình sao? Lạm dụng quyền lực của người thân là chuyện thường tình, phải không? Thêm nữa, sắp vào tiết rồi nên bình tĩnh lại đi.”

Đây là thời điểm khá thích hợp để bạn tức giận với một người đáng ra phải tức giận với bạn nhiều hơn, vì vậy hãy để tôi chọc tức hắn thêm.

Và thôi nào, tôi đoán tôi đã châm chọc hắn ta khá tốt, phải không?

Ah, giáo viên đến rồi.

Hắn ta quay trở lại chỗ ngồi với ánh mắt đầy thất vọng.

Tôi nghĩ cuối cùng mình cũng có thể hiểu được cảm giác của những kẻ bắt nạt.

Quan trọng hơn, với việc này, tôi có lẽ đã cuối cùng phá vỡ hình ảnh thảm hại của mình.