“Cái gì!? Saria ngất xỉu ư!?”
Albelt bật thốt lên đầy kinh ngạc.
Tôi vừa đưa Saria, người đã gục xuống, về phòng nghỉ và báo lại tình hình cho mọi người.
“Em ấy… ổn chứ!?”
“Ừ, giờ đang ngủ rồi. Không thấy có sốt, chắc là không sao đâu.”
“Ừm… dạo này trông con bé lo nghĩ nhiều quá. Có lẽ mệt mỏi tích tụ thôi.”
Birgit vừa lia mắt thật nhanh qua xấp giấy tờ vừa lên tiếng.
Cả hai người họ giờ đang vùi đầu sắp xếp giấy tờ để chuẩn bị cho ngày hội chính vào ngày mai:
Từ cấp phép cho các gian hàng, sắp xếp chỗ ngồi cho khách, tiếp đón quan khách đến điều phối người tham dự… việc nhiều vô kể.
“Ừm… vẫn lo quá. Chẳng lẽ con bé tự ép mình quá sức?”
“Này, Albelt, em rảnh đến mức ngồi lo lắng thôi sao?”
“Nhưng chị à…”
Albelt vừa định nói tiếp thì bị ánh mắt đầy uy lực của Birgit chặn đứng.
“Con bé mê âm nhạc như thế mà lại tự đứng ra nhờ người thay mình… đủ thấy nó cảm thấy trách nhiệm nặng nề cỡ nào rồi. Đã vậy thì mình cũng phải cố gắng đáp lại chứ. Không có thời gian mà chần chừ đâu.”
“Chị…! Vâng, chị nói phải.”
“Thế là được.”
Ngay lúc Birgit gật đầu, có tiếng vỗ tay vang lên.
“Chuẩn luôn! Thành công của lễ hội mới là điều cô ấy mong muốn nhất, nên chúng ta phải dốc sức vì điều đó!”
Kẻ phát ra tiếng vỗ tay chính là Thánh Vương.
Vẫn chứng nào tật nấy, xuất hiện chẳng báo trước.
Birgit lập tức ném cho hắn ánh nhìn sắc như dao.
“Còn ông thì im đi. Vì Saria muốn nên tôi mới để yên, chứ bình thường là tôi đập ông rồi.”
“Ôi, đáng sợ quá. Quả là một người chị thương em hết mực.”
“Nói trước, nếu dám lơ là trong buổi diễn…”
“Không đời nào. Tôi thề danh nghĩa Thánh Vương.”
“Tất nhiên rồi. Nếu không, tôi đóng đinh ông lên giá thật đấy.”
“Ahaha, ‘đóng đinh’ mà cũng dám nói với Thánh Vương à? Nhưng yên tâm, lời tôi nói là thật lòng.”
Thánh Vương vừa cười vừa phẩy tay, rồi thong thả bước đi.
“Khỉ thật, đúng là gã lố bịch…! Rốt cuộc hắn định giở trò gì đây? Lúc nào cũng nói năng mập mờ…”
“Cái gã này khó đoán lắm. Lúc nào cũng lảng vảng, không biết muốn làm gì.”
Grimo và Jihriel nghiêng đầu băn khoăn, nhưng tôi lại thấy có khả năng hắn chẳng tính toán gì cả.
Có khi mọi chuyện chỉ đơn giản là:
Vô tình lấy mất âm nhạc của Saria, rồi thật lòng xin lỗi và bù đắp, sau đó cố gắng cổ vũ cô ấy, và cuối cùng giải thích rõ với Birgit và mọi người… thế thôi.
Chỉ là vì hắn mang danh Thánh Vương và cách nói chuyện dễ gây hiểu lầm, nên ai cũng nghĩ sâu xa hơn.
Nhưng… đó cũng chỉ là suy đoán của tôi.
Dù sao thì, bị định kiến chi phối cũng chẳng hay ho gì.
“Thôi, rồi sẽ rõ.”
Ngày mai là lễ hội chính thức.
Với tôi, chỉ cần kiểm chứng được hiệu quả của ma khúc là đủ… à, còn chuyện khôi phục Beal nữa.
Không biết sẽ ra sao đây, nghĩ mà háo hức đến mức khó ngủ nổi.
◇
Và rồi trời sáng, ngày hội đã đến.
“Phù… ngủ ngon thật.”
Vừa ngáp vừa vươn vai, Grimo và Jihriel liền ló đầu ra.
“Ngài ngủ như chết ấy, Lloyd-sama.”
“Mà bây giờ đã trưa rồi đấy ạ. Ngủ nhiều quá không?”
“Tối qua ngủ muộn thôi. Lo kiểm tra bản nhạc lần cuối.”
Ngoài cửa sổ, mặt trời đã lên cao.
Quả thật tôi đã ngủ hơi quá.
Nhưng lạ là Sylpha không đến gọi tôi dậy như mọi khi.
“Cuối cùng cũng tỉnh rồi à, Lloyd-kun.”
Quay lại, tôi thấy Connie đang ngồi đọc sách trên ghế cạnh giường.
“Thấy cậu ngủ ngon quá nên tôi không nỡ gọi dậy.”
“Connie, sức khỏe cô ổn chứ?”
“Ừ, dạo này thấy khá hơn nhiều. Chắc là nhờ được nghe nhạc của cậu.”
Ma khúc dùng để hồi phục Beal cũng tác động đến Connie đang làm vật chủ nên hiệu quả thấy rõ.
“Dù chưa thể giao tiếp được, nhưng tôi cảm nhận Beal cũng đang hồi phục khá nhanh.”
“Ồ, vậy à.”
“… Sao trông cậu hơi thất vọng thế?”
Connie liếc tôi bằng ánh mắt lạnh lùng.
Không phải tôi thất vọng, chỉ là… nếu Beal đợi đến buổi diễn mới ‘hồi sinh’ thì sẽ kịch tính hơn nhiều.
Giờ mà hồi phục lưng chừng thì khó cảm nhận hết tiến triển.
Nhưng thôi, với lượng ma lực khổng lồ như Beal, không thể hồi phục hoàn toàn chỉ trong một lần.
Tự cổ chí kim, chữa lành luôn khó hơn phá hủy.
Đánh vỡ thì dễ, vá lại mới khó.
“À, Sylpha và mọi người đi giúp việc ở lễ hội từ sáng sớm rồi. Bị Birgit-sama kéo đi luôn.”
“Ra vậy, bảo sao không ai gọi tôi dậy.”
Dù là Sylpha cũng chẳng thể cãi lại Birgit.
Mà cũng hay, tôi được ngủ thỏa thuê.
“Cô ấy tiếc lắm đấy. Bình thường lúc nào cũng là người gọi cậu dậy mà.”
Connie mỉm cười khúc khích.
“À đúng rồi, Connie, lúc tôi ngủ có ai lạ mặt tới không? Một gã tóc đen, mặt lúc nào cũng cười nửa miệng ấy.”
“Thánh Vương sao? Nếu hắn muốn đánh bại Beal thì khả năng tìm đến tôi là có.”
Grimo và Jihriel lập tức ló ra, nhưng Connie chỉ nghiêng đầu.
“Ừm… tôi chẳng gặp ai cả.”
“Ừ, tôi cũng đoán thế.”
Xét thấy kết giới không bị động chạm, tôi tin rằng Thánh Vương nói không thì đúng là không.
Trông hắn tùy hứng vậy thôi chứ chắc không nói dối.
Có lẽ lần này hắn thực sự ăn năn và muốn hợp tác.
Khi tôi còn đang suy nghĩ, Connie đứng lên, nắm lấy tay tôi.
“Lloyd, đi lễ hội đi. Ngủ suốt thấy chân tay muốn cử động.”
“Được thôi. Nhưng đừng cố quá sức.”
“Ừ.”
Thế là tôi cùng Connie rảo bước đến hội trường.