"Ê... Lloyd, ta vừa nghe thấy ngươi nói cái gì kỳ lạ lắm thì phải?"
"Thì ta nói là ta sẽ dung hợp thay Vilfrey cho."
Thú thực, cái gọi là "dung hợp" này nghe thú vị ghê.
Để Grimo hay Jihriel làm thì phí quá, đã là ma lực thể hợp với nhau để mạnh hơn thì… thôi tự mình trải nghiệm cho sướng.
"Này này, Lloyd-sama! Người và ma tộc dung hợp là chuyện bất khả thi đấy! Ai mà biết sẽ xảy ra chuyện gì chứ!?"
"Đúng thế, Lloyd-sama! Nguy hiểm quá mức rồi! Với lại… chắc gì đã làm được!?"
"Chưa thử thì sao biết. Mà ta đâu định dùng chính cơ thể mình."
Nói rồi tôi giơ tay, tập trung ma lực.
Thứ tôi tạo ra… là một ma lực thể mang hình dạng của chính tôi.
Từ sau trận đấu với Tứ Thiên Vương, tôi đã biết cách điều khiển ma lực thể, giờ tạo mới từ đầu cũng chẳng khó.
"Ôi trời… ma lực thể y như Lloyd-sama thật… Sức mạnh này chắc ngang hàng Tứ Thiên Vương luôn đấy."
"Và… cái cảm giác này… sóng ma lực y hệt tên ma tộc đó! Nhưng Lloyd-sama còn chẳng nhớ hắn cơ mà!?"
Quả thật, tôi quên béng tên Vil… gì đó.
Nhưng dù sao hắn cũng là Tứ Thiên Vương đầu tiên tôi đối mặt, tôi đã quan sát rất kỹ bên trong hắn, nên nhớ rõ.
Chỉ là… phần ngoài thì không nhớ, nên tôi làm ra hình dáng của mình luôn.
Ngoài ra, từ khi luyện chế Ma Khúc, tôi cũng biết cách đọc và ghi lại sóng ma lực, nên nếu không cần điều khiển chiến đấu thì tái tạo thế này đâu có gì khó.
"Không đâu, dù là ma lực thể thì cấu tạo cũng phức tạp y như cơ thể người. Dòng chảy ma lực, cấu trúc, bao nhiêu thứ linh tinh… ngay cả bọn ta còn chẳng rõ hết. Sao chỉ nhờ quan sát mà tái tạo nổi?"
"Không, Lloyd-sama là thiên tài của ma thuật, hiểu thuật thức thì cũng hiểu ma lực thể thôi. Ta từng nghe rằng ai tạo được cả sinh mệnh nhân tạo thì làm ma lực thể giống mình chỉ là chuyện nhỏ."
Beal nhìn chằm chằm vào ma lực thể của tôi, gật gù.
"Hừm… đúng là rất giống sóng ma lực của Vilfrey. Như vậy dung hợp chắc chắn khả thi."
"Vậy thì làm luôn đi!"
"Khoan… dung hợp là một loại cấm thuật, một khi hợp lại, ma lực thể đó sẽ hoàn toàn hòa vào thân thể ta, không bao giờ tách ra được. Ngươi chắc chứ?"
"Vậy thì sao?"
"Ngươi… đây dù sao cũng là ‘một mạng sống’ do ngươi tạo ra. Không thấy tiếc à?"
"Không."
Beal trợn mắt chết lặng, nhìn tôi như gặp sinh vật ngoài hành tinh.
Tôi vẫn chẳng hiểu mình nói sai chỗ nào, với tôi, ma lực chỉ là ma lực.
Grimo và Jihriel cùng vỗ vai Beal:
"Beal à, ngươi chưa biết đấy thôi, Lloyd-sama vốn là kiểu người thế này đấy."
"Ừ, là người vượt ngoài lẽ thường rồi. Đừng mong phản ứng ‘bình thường’."
Nghe hơi bị oan, nhưng kệ. Giờ dung hợp mới là chính.
"Vậy… làm đi."
"Ừ… nếu đã vậy…"
Beal miễn cưỡng đồng ý và bắt đầu dung hợp.
"Ôi trời ơi… lượng ma lực này…! Trước đây Beal đã kinh khủng lắm rồi, giờ thì đúng là vượt ngoài mọi giới hạn!"
"Quả là khác biệt… Ma tộc dung hợp đúng là khủng khiếp. Cho dù thiên sứ cũng có kỹ thuật tương tự, nhưng chẳng thể so sánh nổi. Với lớp ma lực dày như thế này, Ma Khúc chắc chẳng ăn thua."
Chỉ trong chớp mắt, luồng ma lực bùng nổ đã được nén lại, tạo thành hình người.
Hình dáng vẫn giống tôi, nhưng thêm sừng, đuôi, và những hoa văn đen như hình xăm phủ khắp cơ thể.
"Kukuku… Fuhahahaha! Sức mạnh này… đúng là khiến ta phát điên! Ngay cả dung hợp với đủ bốn Tứ Thiên Vương cũng không đạt tới mức này! Ma lực thể của Lloyd quả là… khủng khiếp! Fuhaha—"
Tiếng cười đột nhiên tắt.
Beal khụy gối, ôm bụng quằn quại.
"Ga… a…!? Cái gì… đang chui vào… trong cơ thể ta…!?"
Tôi cũng vậy.
Cảm giác như bị nhét một thứ gì đó vào người.
Khó chịu, nghẹt thở, đầu óc quay cuồng.
Một lúc sau, nó mới chấm dứt.
"Ugh… vừa rồi là cái quái gì vậy…?"
Tôi đứng lên, nhưng cảm giác rất lạ.
Như thể mình không trực tiếp điều khiển cơ thể, mà chỉ… mượn nó.
Giọng nói cũng khác, tầm nhìn cũng khác.
"Ơ? Có ai nằm dưới đất kìa?"
Cái lưng ấy… quen quen…
"Lloyd-sama… trời ơi, người đó… là ai vậy!?"
"Sao thế, Grimo?"
"Nhìn gương đi! Nhanh!"
Tôi quay ra chiếc gương trong phòng và suýt ngã ngửa.
Trong gương là tôi… nhưng trán mọc sừng, da sậm màu, và có cả cái đuôi.
"… Cái quái gì thế này!? Tại sao lại thành ra như vậy!?"
Nhìn xuống đất, mới thấy cơ thể thật của mình đang nằm bất tỉnh.
Tất nhiên, hồn tôi đang ở trong cơ thể Beal, thì bản thể mới như vậy.
"Ê, Lloyd!"
"Ôi, hết hồn."
Tiếng Beal vang lên từ bên trong cơ thể tôi đang điều khiển.
"Vừa nãy… ta cảm thấy ý thức ngươi xâm nhập vào ta! Ngươi đã làm gì thế!?"
"Ờ… ta cũng chẳng biết nữa."
"Ngài có ổn không, Lloyd-sama? Trông cơ thể ngài… khác hẳn rồi."
"Tôi cảm giác như hồn của Lloyd-sama vừa rời khỏi xác, kéo theo chúng tôi… rốt cuộc là sao?"
Hóa ra cả Grimo và Jihriel cũng đã bị kéo vào cơ thể này.
Ai nấy đều ngơ ngác.
Tôi cũng chả hiểu chuyện gì đang xảy ra.
"Xem ra ý thức của Lloyd-kun đã tràn sang cơ thể Beal hoàn toàn rồi."
Một giọng nữ vang lên từ sâu bên trong, là Connie.
Bên trong cơ thể giờ như chợ trời, người nào người nấy cùng lên tiếng.
Đúng là hỗn loạn thật.
“Lloyd-kun, cậu nhớ là đã gắn thêm thuật chia sẻ ý thức vào ma lực thể để tiện phân tích không? Chính vì vậy mà khi dung hợp, ý thức của cậu bị kéo sang phía hợp thể luôn đấy.”
“Ngươi… làm một cú toang không thể toang hơn được à!?”
Beal lập tức buông một câu chém ngang.
Ờ thì, chuyện dung hợp nghe có vẻ thú vị như vậy, tất nhiên tôi muốn biết trạng thái bên trong ra sao, nên mới làm thế thôi mà.
“Nhưng mà này, ta chỉ cài đúng cái thuật chia sẻ đó thôi nhé. Dù nó cũng dung hợp luôn, thì lẽ ra quyền kiểm soát cơ thể phải thuộc về ngươi chứ?”
“Đơn giản là vì bản thân ngươi quá mạnh. Dung hợp không chỉ là trộn ma lực thể, mà còn gộp cả thuật thức lẫn ý thức thành một khối, nên sức mạnh mới tăng vọt như thế.”
Nghe thì thấy cũng có lý.
Cảm giác này khác hẳn với việc chỉ chia sẻ ý thức, một sự hòa làm một hoàn toàn.
Mà kéo được cả ý thức tôi ra khỏi thuật thức như thế thì đúng là mức liên kết khủng khiếp thật.
“…Nhưng rắc rối là, ma lực thể một khi đã dung hợp thì không thể tách ra nữa đâu.”
“Nhắc mới nhớ, hình như ngươi từng nói… Khoan đã!”
Cuối cùng, tôi cũng nhận ra độ nghiêm trọng của chuyện này.
Chết tiệt thật, đây đúng là tình huống cực kỳ toang.
“Hừm, đúng thế. Từ giờ ta với ngươi là nhất thể, làm gì cũng phải dính nhau. Ma tộc với con người chung một cơ thể, chắc chắn sẽ phiền toái đấy… Nhưng mà, ta thì không ngại. Đi chung với ngươi chắc cũng chẳng buồn chán đâu.”
Beal vừa gãi má vừa nói kiểu hơi ngượng.
Còn tôi thì chỉ buông một câu nhỏ:
“…Nếu anh Albert biết được thì sao nhỉ…”
“Khoan! Cái chỗ ngươi lo lại là chuyện đó hả!?”
Chuyện đó chứ còn gì!
Ngày nào Sylpha với mấy người khác cũng thay phiên nhau chăm tôi, Albert cũng suốt ngày kè kè lo lắng.
Ừ thì cũng biết là tốt cho tôi… nhưng thật sự rất, rất phiền.
Nặng nề cả về tinh thần.
Giờ mà họ biết tôi dung hợp với Beal thành thế này, phản ứng chắc chẳng tốt đẹp gì đâu.
Khóc lóc?
Giận dữ?
Hoặc cả hai.
Và chắc chắn sẽ phiền toái kinh khủng.
Tôi mới vừa được tự do nghiên cứu ma thuật thoải mái gần đây, nếu bị giám sát chặt trở lại thì toi đời.
“Phải tìm cách hủy dung hợp này ngay.”
“N-này, ta vừa nói là không thể giải hợp…”
Tôi lờ luôn lời Beal, tập trung ý thức vào bên trong cơ thể.
Mục tiêu:
Tìm ra vết nứt nào đó trong ma lực thể.
Chắc chắn đâu đó vẫn còn mối nối.
Chỉ cần tìm thấy…
…Không.
Không có.
Nhưng cảm giác từng hạt ma lực hòa quyện với nhau này… giống như chứng kiến sự ra đời của một sinh mệnh mới.
Quả thật là kỳ diệu.
“…Khoan đã, không phải lúc để cảm thán! Nếu không có mối nối thì mình sẽ tự tạo ra!”
Ma lực thể vốn không bao giờ đồng nhất tuyệt đối.
Tôi, Beal, Connie, Grimo, Jihril, cộng thêm tứ thiên vương nữa, bao nhiêu thực thể trộn vào, ắt hẳn phải có chỗ yếu.
Đây rồi.
Tập trung ý thức vào đó… tưởng tượng như xé toạc nó ra…
Ráng một chút…
BỐP!
Một mảng như bị xé rời.
Đau nhói, hụt hẫng.
Chắc cảm giác mất một cái chân cũng cỡ này.
Nhưng có vẻ đã thành công, một khối ma lực đen từ trong người tôi trồi ra, rồi dần định hình thành… Connie.
“Ơ… mình…?”
Cô ấy ngơ ngác nhìn quanh.
Tôi cũng bất ngờ không kém.
Rõ ràng tôi chọn chỗ liên kết yếu nhất, không ngờ lại kéo Connie ra.
“Vì Connie là người duy nhất có thân thể thực. Còn giờ, phần lớn cơ thể này đang do ngươi chiếm đấy, Lloyd.”
“…Toang rồi.”
Tức là chẳng còn mối nối nào khác để cắt nữa.
Và thật lòng mà nói, đau quá nên tôi cũng chẳng muốn thử lại.
“Xem ra phải tìm cách khác thôi.”
“Ta đã bảo là vô vọng rồi mà…”
“Nói ‘vô vọng’ với Lloyd-sama là tự rước họa đấy Beal. Người này lúc nào cũng làm mấy trò vượt xa trí tưởng tượng bọn ta mà.”
“Ư… cũng có lý… nhưng mà…”
Grimo với Beal còn đang lẩm bẩm gì đó, nhưng tôi chẳng rảnh bận tâm.
Giờ chỉ muốn nghĩ ra cách giải quyết.
…Mà khoan.
Đây là cơ hội hiếm để thử nghiệm cơ thể này.
Cả đời chưa chắc có dịp điều khiển trực tiếp ma lực thể thế này đâu.
“Lloyd-sama, ý đồ xấu của ngài lộ hết ra mặt rồi kìa.”
“À ừ, quên mất.”
Không được, phải tập trung vào kế hoạch giải hợp đã.
Cả nhà đang ngủ say sau lễ hội, đây là thời cơ tốt nhất.
Thử nghiệm để sau cũng được.
Miễn sao…
“Lloy— à, ở đây rồi.”
Tiếng mở cửa cắt ngang, và người bước vào là Ren trong bộ váy hầu gái.