Trong căn ngục tối om, một người đàn ông bị trói chặt đang ngồi dựa vào tường.
Đó chính là Thánh Vương.
Cả tay lẫn chân đều bị xiềng xích, khắp người đầy máu và bầm tím, dấu vết của những trận tra tấn dã man.
Thế nhưng, trái ngược hoàn toàn với tình cảnh ấy, Thánh Vương lại ngủ ngon lành, hơi thở đều đặn như chẳng có gì xảy ra.
Ngược lại, thiên sứ tra tấn đứng đối diện thì mồ hôi vã ra như tắm.
“Kuh… dậy mau!”
Hắn gầm lên, quật roi vun vút về phía Thánh Vương.
Bốp!
Âm thanh sắc lịm vang vọng, cơ thể bị xích giật mạnh.
Thánh Vương từ từ mở mắt, ngáp dài:
“Fuaa… chào buổi sáng. Và cảm ơn vì công sức của cậu. Tính ra chắc mới qua nửa ngày nhỉ?”
Thực tế đã trôi qua… 2 ngày.
Thấy đối phương vẫn thản nhiên đến khó chịu, thái dương của tra tấn quan giật giật.
Hắn rút ra một thanh sắt nung đỏ, dí thẳng vào ngực Thánh Vương.
Xèo xèo…
Mùi thịt cháy khét lẹt lan khắp phòng giam, nhưng nét mặt của Thánh Vương vẫn chẳng thay đổi.
“Đừng tưởng con người mà được phép ngông cuồng. Dám chống lại Thần thì ngươi không còn tương lai đâu. Số phận của ngươi là bị hành hạ tới chết, hiểu chưa!”
“Ui nóng ghê. Thực ra tôi cũng đang ‘hối cải’ đó chứ. Nên mới kiên nhẫn ngồi đây chịu đựng cái kiểu tra tấn chán òm này. Thái độ như vậy đáng được ghi nhận chứ nhỉ?”
“Hối cải hả!? Xạo vừa thôi thằng rác rưởi!”
Tra tấn quan quật thanh sắt đỏ rực thẳng vào mặt, nhưng Thánh Vương chỉ mỉm cười tươi rói.
“Cậu biết chắc là tôi không hối cải á? Nhỡ đâu tôi thật sự đang hối cải thì sao? Phán bừa thế là không hay đâu. Chắc cũng vì cái kiểu đoán mò đó mà cậu mãi chỉ lẹt đẹt ở vị trí tra tấn quan, chả ngóc đầu lên nổi ấy.”
“Ngươi… ngươi dám…!”
Binh!
Binh!
Binh!
Tiếng đánh dồn dập vang khắp ngục.
Nhưng trái ngược với tra tấn quan đang thở hồng hộc, Thánh Vương vẫn ung dung như không.
“Tôi chỉ muốn góp ý chút thôi. Dạo này mấy vị Thần cứ để tâm tới hạ giới quá mức. Là Thần thì nên uy nghi mà đứng vững chứ, hay là… sợ hãi rồi? Cậu nghĩ sao?”
“Ta biết quái gì!”
Bị tiếp tục quật mạnh, nhưng Thánh Vương vẫn thản nhiên nói tiếp:
“Nghĩ thử xem. Nếu Thần mà biết sợ kẻ mạnh thì… còn khác gì con người nữa? Đã thế thì việc tôi, một Thánh Vương lên tiếng là đúng thôi. Nếu không ai dám nói thì tôi nói, kẻo tội cho Thần lắm.”
“Thần không có mấy cảm xúc tầm thường đó!”
“Không đâu. Nếu không thì tôi đâu ngồi đây chịu tra tấn vì làm Thần tức. À, cái đó, khoan khoan… chỗ ấy đánh hơi dễ chịu nha.”
“Im! Im ngay!”
Những cú đánh ngày càng mạnh bạo hơn, nhưng Thánh Vương vẫn chẳng hề nao núng.
“Này, Thần sống mấy vạn năm rồi hả? Chắc bắt đầu lú lẫn rồi đấy. Hay là nên giao lại cho thế hệ mới? Cậu không có ý kiến gì thật à? Thôi để tôi nói giúp. Cỡ hình phạt này chẳng ăn thua gì đâu.”
“Thần là duy nhất, chúng ta chỉ có nghĩa vụ phục tùng! Ý kiến vớ vẩn của ngươi không cần nghe!”
“Chà… mù quáng thật.”
Thánh Vương thở dài, còn tra tấn quan thì nghiến răng ken két.
“Hừ… tra tấn thể xác có vẻ vô dụng thật. Nghe đồn về ngươi rồi, nhưng không ngờ lại lì đến vậy…”
“À, vẫn đau đấy nhé. Chỉ là… với trình của cậu thì muốn làm tôi kêu la hơi khó thôi.”
Thánh Vương cười khẩy, đối phương cũng nở nụ cười nham hiểm.
“Để xem ngươi còn mạnh miệng được bao lâu…”
“?”
Không trả lời, tra tấn quan quay lưng, giơ tay lên không trung niệm chú:
“Hỡi cửa sổ Thiên giới, hãy hiện ra và phản chiếu hạ giới cho ta thấy!”
Vù…
Không gian méo mó rồi mở ra một khung cửa bằng ma lực.
Bên trong hiện lên cảnh đồng quê yên ả.
Người dân đang vui vẻ trò chuyện trong lúc thu hoạch mùa màng.
Ánh mắt Thánh Vương thoáng sững lại, còn tra tấn quan thì nở nụ cười độc ác.
“Lần đầu thấy mặt ngươi biến sắc đấy. Phải rồi… đây chính là ngôi làng ngươi sinh ra. Đúng mùa gặt hái, ai nấy bận rộn ghê ha… Thời khắc yên bình thế này thật đáng quý.”
Ánh sáng tụ lại nơi đầu ngón tay hắn, tạo thành vô số quang tiễn xoay tròn.
Cùng lúc đó, trên bầu trời làng cũng xuất hiện chùm mũi tên sáng rực.
“Không lẽ… ngươi định…!”
“Cuối cùng cũng lo lắng rồi hả? Biết vậy ta đã làm từ đầu. Thần tối cao cũng quá nương tay. Đây mới là hình phạt cho cái mồm hỗn láo của ngươi. Loài người dám chống lại thiên sứ thì đây là kết cục.”
Hắn xoay xoay chùm quang tiễn, giọng đầy khoái trá:
“Chỉ cần ta nhúc nhích một chút… là bọn họ――Gu… berah!?”
Câu chưa dứt, cổ hắn đã bị đá gập sang một hướng kỳ dị.
Ngay sau đó, ẦM!
Một tiếng nổ dữ dội vang lên, bụi mù mịt khắp phòng.
“Khụ khụ… Chuyện… chuyện gì vừa…”
Giữa màn khói, một giọng khinh khỉnh vang lên:
“Hừ, ngay cả thứ tép riu đó cũng không xử lý được. Cái luật khốn kiếp ‘cấm tấn công ai ngoài thằng nhãi kia’ này đúng là phiền phức.”
Khói tan, Guisarme hiện ra, hạ chân xuống sau cú đá.
“Ồ, Gai nhọn đấy à. Chẳng lẽ ngươi tới cứu ta?”
“Cứu cái đầu ngươi. Ta nghĩ ngươi chẳng cần ta giúp đâu.”
“Làm thế oan cho ta quá. Ta chỉ là con người yếu ớt, nhát gan thôi mà.”
“Ta không rảnh đùa với ngươi. Mau thoát ra đi.”
“Rồi rồi, ta biết mà~”
Rắc!
Xiềng xích bên tay trái bị bóp nát.
Rồi tay phải, rồi đến hai chân, tất cả vỡ vụn như giấy.
Thánh Vương xoay cổ, xoay vai như khởi động, còn Guisarme thì chỉ liếc qua rồi thở dài.
“Hừ, kẻ có thể nghiền nát sợi xích của Thiên giới còn cứng hơn cả Quang Vũ như bóp nát kẹo đường, sao có thể chỉ là một con người tầm thường được.”
“Ma khúc ‘Bài ca sức mạnh’, phiên bản… hát nghêu ngao. Mà nói thật, với một kẻ theo chủ nghĩa hòa bình như ta, mấy trò thế này đâu phải gu.”
“…Hừm, thế nào cũng được.”
Phía sau lưng Guisarme, bức tường nhà giam thủng một lỗ to, mà sau lỗ đó lại còn nối tiếp hàng loạt vết thủng khác.
Đá Ngục Vân dùng xây nhà tù Thiên giới vốn cứng gấp bội so với xích, đến ma tộc bình thường cũng chẳng mảy may làm sứt được một mảnh.
Bản thân ngươi cũng là một con quái vật đủ hạng, vậy mà lại đi chê người khác…
Thánh Vương lẩm bẩm.
“Hử? Ngươi vừa nói gì?”
“Ta bảo là cảm ơn ấy mà. Dù sao ta cũng bị ràng buộc khá nhiều, đâu thể đường hoàng chống lại Thần quá mức. Nhưng mà… ta vẫn muốn nói vài lời. À, mà chắc là do ngươi truyền cảm hứng cho ta đó.”
“…Hừ.”
Guisarme khẽ hừ một tiếng, rồi cùng một cơn gió tan biến mất tăm.
“Đúng là con người bận bịu ghê.”
Theo lý mà nói, sau khi đã hoàn thành mục đích, ma tộc nguy hiểm như hắn phải bị trả về hư không ngay lập tức.
Nhưng linh cảm mách bảo Thánh Vương rằng nên để mặc hắn như vậy.
Nghĩ thế, ông lặng lẽ làm ngơ, chỉ đứng nhìn tàn dư ma lực theo gió cuốn đi, rồi khẽ thì thầm:
“…Thật lạ. Lẽ ra mình đâu thể chém đứt nổi sợi xích đó.”
Thánh Vương có thể dùng Ma khúc để mượn sức mạnh của Thần.
Nhưng tuyệt nhiên không thể đem sức mạnh đó phản lại Thần, lẽ dĩ nhiên, chẳng vị Thần nào lại tự cho phép mình bị đấm vào mặt.
Tấn công ngục quan hay vượt ngục, đều thuộc dạng phản nghịch.
Vậy mà xích lại đứt dễ dàng như thế…
Nghĩ sâu hơn, từ cái lúc ông triệu hồi ra một ma tộc vốn là đối nghịch tuyệt đối với Thiên giới thì mọi chuyện đã bắt đầu kỳ lạ rồi.
Rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì?
“…Thôi kệ. Sức mạnh này vốn dĩ vẫn hay thất thường mà.”
Ma khúc không chỉ phụ thuộc vào ma lực, mà còn chịu ảnh hưởng mạnh từ tâm trạng và thể trạng của người sử dụng.
Có lúc nó phát huy vượt bậc, có lúc lại lăn ra… xịt.
Nghĩ thêm cũng vô ích, Thánh Vương dứt khoát gạt bỏ mớ suy nghĩ đó.
“Ê, Thần ơi? Tôi hối lỗi đủ rồi nhé, cho tôi ra ngoài được chưa?”
Ông gọi thử, nhưng chẳng có hồi âm nào từ phía Thần.
“Chà, làm việc kiểu này thì đúng là thiếu trách nhiệm.”
Ông lẩm bẩm, tay đặt lên song sắt.
Rắc rắc!
Như bẻ cành khô, song sắt gãy vụn, mở lối ra ngoài.
“Vậy nha, ông bạn. Tôi đi trước đây, bye bye.”
Ông vẫy tay chào tên ngục quan đã bất tỉnh lăn ra đất, rồi thảnh thơi bước đi.
Nhà ngục u tối lại chìm vào tĩnh lặng như chưa từng có gì xảy ra.