Chuyển sinh thành đệ thất hoàng tử, tôi thong thả chinh phục ma thuật

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Toshishita no Josei Kyōkan ni Kyō mo Shikatte Itadaketa

(Đang ra)

Toshishita no Josei Kyōkan ni Kyō mo Shikatte Itadaketa

岩波零 (Iwanami Rei)

Một câu chuyện romcom fantasy tràn đầy tiếng cười và rung động tuổi mới lớn, chính thức bắt đầu!

2 9

Tokkyuu Guild e Youkoso! Kanban Musume no Aisare Elf wa Minna no Kokoro wo Nagomaseru

(Đang ra)

Tokkyuu Guild e Youkoso! Kanban Musume no Aisare Elf wa Minna no Kokoro wo Nagomaseru

Ai Riia

Cuộc hành trình chữa lành dị giới, nay chính thức bắt đầu!

23 132

Tái Sinh Thành Tên Bạn Thân Rác Rưởi

(Đang ra)

Tái Sinh Thành Tên Bạn Thân Rác Rưởi

Sakura Matsuri

Rắc rối dường như luôn tìm đến anh.

212 3217

Chiến Lược Tấn Công Đơn Độc Tại Dị Giới (LN)

(Đang ra)

Chiến Lược Tấn Công Đơn Độc Tại Dị Giới (LN)

Goji Shoji

Haruka chỉ nhận được những kỹ năng lẻ loi còn sót lại, và cậu không thể lập nhóm vì kỹ năng “Cô Độc”. Ngay cả ở Dị Giới, cậu cũng phải một mình phiêu lưu.

156 1669

Ác Tâm Trong Cô Nàng Không Giới Hạn

(Đang ra)

Ác Tâm Trong Cô Nàng Không Giới Hạn

Mubineko

Nghĩ đến thôi đã khiến toàn thân tôi chỉ còn lại nỗi sợ hãi ghê tởm.

50 582

Hôm nay cô nàng phù thủy cũng cố gắng sống sót

(Đang ra)

Hôm nay cô nàng phù thủy cũng cố gắng sống sót

Tổng Tài Hạ Phóng | 总裁下放

Tôi chỉ muốn sống sót, không chỉ vì bản thân mình, mà còn vì người ấy – người đã cùng tôi nương tựa mà sống.

31 151

Vol 8 - Chương 214: Bắt đầu buổi diễn (3)

Thời gian quay ngược lại một chút.

Saria, khi ấy vẫn đang nằm liệt giường, chợt mở mắt tỉnh dậy.

Xung quanh chỉ le lói chút ánh sáng mờ, và từ xa xa vọng lại đủ loại âm nhạc rộn rã.

“…À phải rồi, chắc giờ lễ hội đã bắt đầu.”

Nghĩ thế, cô chống tay ngồi dậy, loạng choạng bước xuống giường, đôi chân khẽ chao đảo hướng về phía hội trường.

“Gâu!”

Tiếng sủa vang lên, và người đỡ lấy Saria không ai khác chính là Shiro.

Bộ lông mềm mại của nó cọ nhẹ vào chân cô, như muốn dìu từng bước đi.

“Shiro… em muốn đưa chị đi sao?”

“Gâu!”

“Cảm ơn nhé.”

Saria mỉm cười, đưa tay xoa đầu nó, đáp lại là những cái liếm âu yếm lên má.

Rồi cô trèo lên lưng Shiro.

Con sói trắng ấy lao đi như gió, đưa cô thẳng đến lễ hội.

Không khí nơi đây nóng bỏng khác thường, đủ loại âm thanh hòa lẫn vang vọng khắp nơi.

Saria lắng nghe, nhanh chóng tìm ra giai điệu của Escher.

Âm sắc trong trẻo kia chính là của cô ấy.

Khúc phối khéo léo hẳn là từ Thánh Vương.

Và tiếng gõ dồn dập ấy… chẳng lẽ là castanet?

“Có lẽ là Lloyd.”

Trước đây, bản nhạc mà cô từng được xem vẫn còn nhiều khoảng trống.

Nếu castanet dùng để lấp đầy chúng thì hoàn toàn hợp lý.

Nhưng đường lên sân khấu đông nghịt người, không thể tiếp tục cưỡi Shiro.

“Cảm ơn, tới đây là được rồi Shiro.”

“Kuun…”

Cô bước xuống, tiếp tục tiến lên bằng đôi chân mình.

Kỳ lạ thay, cơ thể nhẹ bẫng như chưa từng bệnh.

Khúc nhạc trước mắt quả thật tuyệt diệu.

Không chỉ thay thế cô… mà còn vượt xa hơn thế.

Cô vừa thấy an tâm, vừa dấy lên chút ganh tị.

Nhưng từng bước, từng bước, Saria vẫn bị cuốn hút tiến về phía trước.

“Nhắc mới nhớ, hôm qua tên áo đen bảo muốn chơi lại được thì cần một động lực khác ngoài tinh thần ganh đua… còn bảo hãy tìm về điểm khởi đầu của bản thân.”

Cô đã cố đào sâu ký ức theo lời Thánh Vương, nhưng rồi ngất đi và tỉnh lại trên giường.

“Nhưng khi ấy… hình như mình đã sắp nhớ ra điều gì đó… Uh—!”

Cơn đau nhói khiến cô nhăn mặt.

Dù vẫn chưa nắm được trọn vẹn, nhưng linh cảm mách bảo rằng đáp án ở ngay trước mắt.

Thế là cô cứ thế tiến lên, cho đến khi chạm tới sân khấu—

――♪

Đập vào mắt cô là cảnh Escher cùng mọi người biểu diễn với… một con golem kỳ dị do mấy ông anh chế tạo.

Thánh Vương ở đó, và cả Lloyd.

Đúng như cô đoán, castanet kia chính là của Lloyd.

Chỉ một thoáng nhìn thôi, nơi sâu thẳm trong trái tim Saria đã trào dâng một cảm xúc mà cô từng quên lãng.

――Phải rồi, đó là vào ngày Lloyd chào đời.

Thành phố hôm ấy mở hội, cả không khí tràn ngập niềm vui mừng đón hoàng tử mới.

Saria khi đó bị các anh rủ đi lén ngó mặt đứa em mới sinh.

Nhưng giữa lúc họ hào hứng, chỉ riêng cô vẫn dửng dưng.

Em út trong nhà vốn đã nhiều, thêm một người thì có gì đặc biệt?

Huống hồ cô vốn chẳng mấy quan tâm tới người khác.

Và rồi, khi ngẩng đầu lên, bầu trời bỗng nổ tung.

Một quả cầu lửa bay vút lên cao rồi nổ rền vang, lửa đỏ cuồn cuộn nuốt lấy cả khoảng không.

Các anh chị há hốc kinh ngạc, nhưng Saria lại bị hút hồn bởi… âm thanh phát ra từ đó.

――♪

Dĩ nhiên, nó chỉ là tiếng nổ.

Nhưng bên trong âm thanh ấy, cô cảm nhận được một khát vọng cháy bỏng, khát vọng muốn vươn tới đỉnh cao.

Và từ giây phút đó, cô lắng nghe không rời tai.

Lần đầu tiên trong đời, Saria nếm trải cảm giác thất bại, và cảm xúc đó khắc sâu vào trái tim non nớt.

Có lẽ từ lúc ấy, cô đã thắp lên trong lòng một ngọn lửa, quyết không chịu thua.

“Nhớ rồi… Lý do mình bắt đầu chơi nhạc… là để vượt qua thứ âm thanh ấy…!”

Kể từ đó, Saria dấn thân vào âm nhạc, bất kể ngón tay bong gân hay ốm bệnh cũng không dừng lại.

Và rồi cô trở thành nghệ sĩ hàng đầu của Saloum.

Động lực khởi đầu của cô suy cho cùng vẫn là tinh thần ganh đua.

Nhận ra điều đó, ánh mắt cô bừng sáng, không còn chút do dự nào.

“Chị Saria!?”

Tiếng reo đầy ngạc nhiên vang lên khi cô bất ngờ bước lên sân khấu.

Nhưng Escher không dừng hát, Thánh Vương cũng không ngừng đàn, và tôi đương nhiên càng không thể.

Saria tiến thẳng đến bên Thánh Vương, ngồi ghé nửa chiếc ghế piano của ông ta.

“Chào Saria-chan. Có chuyện gì vậy?”

“Muốn chơi. Thế thôi.”

Nói xong, 10 ngón tay cô đập xuống phím đàn—

――♪

Những ngón tay lướt mượt mà, tạo nên giai điệu vừa đẹp vừa áp đảo.

Không thể nhầm lẫn, đây chính là âm thanh của Saria ngày xưa.

Không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng chị đã hoàn toàn hồi phục.

“Ooooo! Saria-tan trở lại! Saria-tan trở lại! SARIA-TAN TRRRRỞ LẠIIII!”

“Bình tĩnh lại đi, thiên sứ phiền phức. …Nhưng đúng là tin mừng, thưa ngài Lloyd. Chị gái ngài lại có thể chơi rồi đấy.”

Tiếng đàn của Saria không chỉ hòa cùng Thánh Vương, mà gần như ép ông phải theo mình.

Không chỉ phục hồi, mà thậm chí mạnh mẽ hơn xưa nhiều lần.

“…Ngạc nhiên thật. Cô chơi còn hay hơn tôi nữa. Chúc mừng cô đã trở lại. Cho tôi hỏi, chuyện gì đã xảy ra vậy?”

“Không có gì. Nếu phải nói… thì là tôi vừa nhớ ra lý do mình bắt đầu âm nhạc.”

“Nghe là biết đó là ganh đua rồi. Nhưng tôi tưởng mình đã bẻ gãy hoàn toàn tinh thần đó của cô cơ mà.”

“Đúng, gốc rễ của tôi vốn là ganh đua. Nhưng trước đây, tôi vô thức xem tất cả xung quanh là đối thủ. Còn bây giờ… tôi đã nhớ ra người mà mình tuyệt đối không muốn thua.”

Vừa nói, Saria vừa liếc nhìn tôi.

Ơ?

Sao lại là tôi?

Không phải Thánh Vương à?

…Thôi, giờ tôi còn đang phải tập trung giữ cho pháp trận không sụp, đâu rảnh mà nghĩ nhiều.

"Vì thế… tôi sẽ không bao giờ thua. Dù là giới hạn, tôi cũng sẽ vượt qua cho xem—!"

Cùng với lời tuyên bố đó, những ngón tay của Saria càng lúc càng trở nên sắc bén, dứt khoát hơn.

Này này, chị định nâng nhịp lên đến đâu nữa hả?

Bên này em sắp chịu hết nổi rồi đây.

Nhịp điệu thay đổi nhanh đến mức ma thuật điều khiển của tôi không kịp cập nhật, mà thật lòng… cơ thể con người đâu được cấu tạo để theo kịp nhịp castanet kiểu này.

Tay tôi sắp chuột rút đến nơi…

Khoan đã.

Đúng rồi, đã là ma khúc thì phải đấu bằng ma khúc.

Nếu castanet không theo nổi, thì tôi chỉ cần tạo ra một khúc nhạc mới bằng ma thuật là xong.

“■”

Tôi bắt đầu niệm chú, kết hợp từng dải ma lực để tạo nên vô số ma thuật cực nhỏ.

Lửa nổ bùng, nước cuộn chảy, đá vỡ nát, gió gào rít, mỗi hiện tượng được sinh ra từ ma thuật lại hóa thành âm thanh, rồi hòa quyện thành giai điệu.

Vốn dĩ, ma khúc là việc nhúng ma thuật vào âm thanh để tạo nên hiệu ứng.

Còn tôi thì làm điều ngược lại:

Dùng ma thuật để sinh ra âm thanh, rồi biến nó thành nhạc.

“Uoooo! Một khúc nhạc tinh luyện đến mức những gì trước đây trông chẳng khác gì trò trẻ con! Thậm chí còn nuốt trọn cả phần trình diễn đang áp đảo của Saria-tan! Đây chính là âm nhạc ma thuật của ngài Lloyd sao!”

“Ra là vậy, đúng nghĩa ma khúc luôn. Hơn nữa, nó tạo ra vòng lặp, ma khúc sinh ra ma khúc khác. Chỉ tốn ma lực khởi động một lần mà có thể duy trì vô hạn… hiệu suất này đúng là kinh khủng!”

Đúng như Grimo nói, âm thanh do ma thuật tạo ra lại dệt nên một khúc ma nhạc mới, rồi từ đó lại kích hoạt thêm ma thuật nữa.

Một mũi tên trúng hai đích:

Vừa có nhạc hay, vừa tạo được nhiều hiệu ứng ma thuật.

Tất nhiên, nếu để mặc thì dần dần nó cũng sẽ suy yếu, và chỉ cần có tạp âm chen vào là sẽ mất tác dụng, nên không hẳn là vạn năng.

“Cũng nhờ có ma khúc của Thánh Vương và giai điệu của Saria mà mới làm được như thế này.”

Ma khúc vô hạn nhờ vòng lặp ma thuật.

Nhưng vì cách này không cần nhạc cụ nên nếu dùng trong buổi biểu diễn bình thường thì trông sẽ cực kỳ đáng nghi.

Trong tình huống hỗn loạn như bây giờ thì không ai để ý, nên cứ thoải mái thôi.

Đã thế thì nhân tiện… nâng thêm một bậc nữa vậy.

—♪

“Lloyd…! Hừm, cuối cùng chị cũng hiểu rồi. Đây chính là phong cách riêng của em. …Được thôi, lần này chị thừa nhận thua. Nhưng sau này chị sẽ còn thách đấu em nhiều lần nữa. Nhớ cho kỹ, tinh thần chiến đấu của chị sẽ không bao giờ gãy thêm lần nào nữa, nên em chuẩn bị tinh thần đi.”

Saria lẩm bẩm gì đó, nhưng tạm thời khúc nhạc cũng đã ổn định trở lại.

Ba người cùng hòa nhịp theo tôi, tiếp tục dệt nên ma khúc theo ý muốn.

—♪

Âm thanh vang vọng, ma thuật tạo nên từng đợt sóng nhạc, xoáy tròn như cơn mưa sắc màu rực rỡ trút xuống từ bầu trời.

Ừm… tôi vốn chẳng hứng thú gì với âm nhạc, nhưng được nhìn thấy những hoa văn thuật thức đan xen như thế này… quả thật rất tuyệt.

Theo kiểu này, thỉnh thoảng chơi một bản cũng không tệ.

Mang theo tâm trạng đầy hứng khởi đó, khúc nhạc dần đi đến hồi kết.