Tôi sẽ đỡ tất cả đòn tấn công bằng "Parry", Kẻ mạnh nhất thế giới vì hiểu lầm mà chỉ muốn trở thành một mạo hiểm giả

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sora ni Usagi ga Noboru Koro

(Đang ra)

Sora ni Usagi ga Noboru Koro

Hirasaka Yomi

Ban đầu anh nghĩ cô bị hoang tưởng, nhưng nằm ngoài sức tưởng tượng của anh, một quản gia Thỏ (Sekitoku) và một cô hầu gái Thép (Koshizu) (một người máy kiêm hầu gái) đã xuất hiện để đưa Yuu trở về nh

17 1

Toshishita no Josei Kyōkan ni Kyō mo Shikatte Itadaketa

(Đang ra)

Toshishita no Josei Kyōkan ni Kyō mo Shikatte Itadaketa

岩波零 (Iwanami Rei)

Một câu chuyện romcom fantasy tràn đầy tiếng cười và rung động tuổi mới lớn, chính thức bắt đầu!

1 1

Linh Năng Thám Tử • Fujisaki Touka không cười nhạo trước thảm kịch của loài người

(Hoàn thành)

Linh Năng Thám Tử • Fujisaki Touka không cười nhạo trước thảm kịch của loài người

Ayasato Keishi

Cô gái ấy là một thứ đã thất bại trong việc trở thành「Thần」—Những lời yêu cầu điều tra các vụ án kỳ lạ đã tìm đến Fujisaki Touka.Đó là những vụ án kinh hoàng do con người gây ra, mà chỉ cô gái vốn dĩ

52 1

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

296 6852

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

303 7533

Đế quốc Ma thuật - Chương 06: Báo cáo hoàn thành uỷ thác

Tôi đến công hội mạo hiểm giả hôm nay để báo cáo hoàn thành uỷ thác.

Trên đường đi, tôi bị một nhóm đàn ông mặc giáp nhẹ có hành động kỳ lạ đuổi theo, nhưng vì thấy kỳ quái nên tôi đã cắt đuôi họ.

Vì vậy mà mất thêm một chút thời gian.

Xung quanh lúc này đã hoàn toàn tối đen.

“... Ồ, Nohl à. Ta lo đấy. Nhóc không sao chứ?”

Khi tôi bước vào trong công hội, người đàn ông trung niên gọi với theo.

“Đã xảy ra chuyện gì ạ?”

“Nhóc không nhận ra có chuyện ồn ào sao? Nghe nói gần lối vào mê cung không lối thoát có một con quái vật từ tầng sâu trồi lên. Là loại quái mà chả mấy khi thấy quanh đây. Làm ầm ĩ cả lên. Vì nơi đó gần chỗ công trường mà nhóc được phái đến, nên ta lo lắm... Nhóc không trông thấy gì à?”

“Quái vật... à? Không, cháu chẳng thấy gì giống thế cả.”

Tôi chỉ chạm trán với một con bò.

Không ngờ lại có thứ như thế xuất hiện trong thành phố.

“Vậy à. Vậy thì đúng là may mắn đấy. Con quái vật từ tầng sâu đó, “Minotaur”, nghe nói bị ai đó không rõ danh tính tiêu diệt rồi, nhưng nó là một thứ mà ngay cả tổ đội mạo hiểm giả hạng S cũng phải chật vật đấy.”

“Thứ quái vật khủng khiếp như vậy lại ở giữa thành phố sao...?”

Trong khi tôi đang vật lộn với một con bò, thì chuyện như thế đã xảy ra sao.

“May cho nhóc thật đấy. Nếu cả thành phố bị hủy diệt thì cũng không có gì lạ đâu. Phải biết ơn người đàn ông đi ngang qua đó đấy.”

“Vâng, trên đời đúng là có những người phi thường.”

Quả thật, tôi vẫn còn yếu kém.

Thật sự, tôi phải hiểu điều đó.

“Con quái vật mà ngay cả tổ đội mạo hiểm giả hạng S cũng chật vật, mà bị hạ gục chỉ bởi một người duy nhất sao...? Là ai vậy ạ?”

“Ai mà biết... Với thực lực như thế thì đáng ra đã phải có tiếng tăm rồi, nhưng ngay cả ta cũng không biết là ai. Mà nghe nói vệ binh đã huy động toàn lực để điều tra, chắc sớm muộn gì cũng rõ thôi.”

“Ra vậy.”

Người đàn ông trung niên vừa trò chuyện với tôi, vừa nhanh chóng xử lý việc xác nhận hoàn thành uỷ thác, rồi đưa cho tôi một túi da đựng tiền thù lao.

“Này, cầm lấy. Đây là công sức nhóc bỏ ra. Cũng kiếm khá đấy chứ.”

“Vâng, đúng ạ. Cảm ơn chú.”

“... Này, Nohl. Đến lúc nhóc tính đến chuyện kiếm việc đàng hoàng rồi chứ?”

“Gì cơ, việc đàng hoàng là thế sao ạ? Cháu đang làm việc với tư cách mạo hiểm giả mà.”

“Hààà... Ta đã nói rồi mà. Nhóc bị ăn bớt hoa hồng đấy biết không? Với công việc hôm nay, nếu không thông qua công hội thì nhóc đã kiếm thêm được khoảng ba phần mười nữa rồi đấy.”

“Cái đó thì cháu cũng biết mà.”

“Cả ông giám sát công trường cũng nói đấy. Ổng rất muốn kéo nhóc về làm chỗ ổng. Những chỗ khác cũng có vài lời mời. Nhóc đang được săn đón đấy. Đừng tưởng tình trạng may mắn như vậy sẽ kéo dài mãi. Nhân lúc còn có thời gian, hãy lựa chọn một chỗ tốt và chuẩn bị cho một cuộc sống ổn định...”

Bài giảng dài dòng như thường lệ của chú lại bắt đầu.

Tôi không nhớ là đã bao nhiêu lần rồi?

Gần đây, chú còn cất công giới thiệu những nơi tuyển dụng tốt, nói là có việc phù hợp. Dù tôi đã từ chối bao nhiêu lần rằng không cần, ông vẫn cứ làm thế... Dù quan điểm của tôi và chú hoàn toàn không trùng khớp, nhưng lạ thay, tôi lại không thấy khó chịu.

Bởi vì phần nào tôi hiểu được chú đang nói những lời đó vì lo cho tôi.

Mà, tôi không định từ bỏ con đường mạo hiểm giả. Cuối cùng thì tôi vẫn sẽ từ chối tất cả.

Khi tôi đang mỉm cười và nghe qua lời chú như mọi khi, thì bất chợt có tiếng nói vang lên từ phía sau.

“... Cuối cùng... em đã tìm được rồi.”

Tôi quay lại thì thấy một người mặc áo choàng, trông như một cô gái nhỏ nhắn, đang đứng đó.

Khi cô ấy vén mũ trùm áo choàng lên, khuôn mặt của một cô bé quen thuộc hiện ra.

Chắc chắn là...

“Em là cô bé lần đó...? Lẽ nào, em đã theo dõi anh đến đây?”

“...Vâng, đúng là vậy. Em biết như vậy là thất lễ... Nhưng em nhất định phải gặp được anh.”

Đây là cô bé đã bị con bò tấn công.

Nhưng tại sao cô bé lại biết được nơi ở của tôi?

Tôi cứ tưởng đã cắt đuôi hết đám đàn ông khả nghi bám theo rồi cơ mà.

Hoàn toàn không cảm nhận được sự hiện diện của cô bé này.

Tôi đã nghĩ kỹ năng “Bước chân lặng” của mình cũng đã đủ tốt để đi săn mà không bị phát hiện bởi thỏ hoang hay sói sống trong rừng trên núi, vậy mà lại không phát hiện ra cô bé này... Đúng là tôi vẫn còn non kém...

Không, không đúng. Có lẽ cô bé này cũng sở hữu kỹ năng.

“Ra vậy, là “Kỹ năng” sao. Nhờ thế mà em tìm ra anh à?”

“... Vâng. Em cũng đã được huấn luyện hệ “Đạo tặc” tại trại huấn luyện. Xin thứ lỗi, em đã dùng kỹ năng dò tìm từ xa để tìm anh. Vì như vậy sẽ nhanh hơn...”

Thật đáng kinh ngạc.

Ở độ tuổi này mà đã sở hữu được kỹ năng hữu dụng như vậy.

“Vậy có nghĩa là, nghề của em là hệ “Đạo tặc” à?”

“... Không ạ, sở trường của em vốn là hệ “Pháp sư”... Còn lại thì em học đầy đủ cả sáu hệ kỹ năng, ở mức đồng đều, có thể gọi là như vậy.”

“Nhiều như vậy sao? Tuyệt thật.”

“Đó là chủ trương của gia đình em, như một truyền thống vậy. Học tất cả những gì có thể học... Nhưng tất cả đều chỉ là nghề phụ thôi. Khi đứng trước một người như anh, em thấy thật xấu hổ...”

“Không không, thế cũng đã là quá xuất sắc rồi.”

Ở tuổi này mà đã có nhiều “Kỹ năng” như vậy sao.

Dựa vào vẻ ngoài, cô bé chắc cũng không chênh lệch tuổi tác mấy so với tôi khi tôi rời khỏi núi.

Đến giờ, tôi vẫn không thể tránh khỏi cảm giác tự ti.

“À... Vì ở đây đông người, chúng ta ra ngoài nói chuyện được chứ?”

Tôi không biết phải làm gì, nên liếc mắt ra hiệu với chú ở công hội.

Thì thấy chú ấy cau có khó chịu.

“... Này, Nohl. Nhóc đã làm gì vậy...?”

“Không, cháu chẳng làm gì đáng bị trách đâu.”

“Không sao ạ... Giờ thì xung quanh không có ai cả, và em cũng sẽ dùng “Cách âm” và “Che giấu” để đảm bảo cuộc trò chuyện không bị lộ ra ngoài...”

Đó cũng là “Kỹ năng” sao?

Tuyệt thật.

Không thể tin nổi cô bé lại gọi mấy thứ đó là nghề phụ.

Nhưng tại sao lại cần làm đến mức đó?

“Đi đi, Nohl... Nhưng nhớ, đối phương lần này không đơn giản. Đừng có mà thất lễ đấy.”

“...? Vâng, hiểu rồi ạ.”

Đừng có mà thất lễ...?

Ý chú là sao?

Dù không hiểu rõ, tôi vẫn nghe lời chú và bước ra ngoài.