Tôi sẽ đỡ tất cả đòn tấn công bằng "Parry", Kẻ mạnh nhất thế giới vì hiểu lầm mà chỉ muốn trở thành một mạo hiểm giả

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sora ni Usagi ga Noboru Koro

(Đang ra)

Sora ni Usagi ga Noboru Koro

Hirasaka Yomi

Ban đầu anh nghĩ cô bị hoang tưởng, nhưng nằm ngoài sức tưởng tượng của anh, một quản gia Thỏ (Sekitoku) và một cô hầu gái Thép (Koshizu) (một người máy kiêm hầu gái) đã xuất hiện để đưa Yuu trở về nh

17 1

Toshishita no Josei Kyōkan ni Kyō mo Shikatte Itadaketa

(Đang ra)

Toshishita no Josei Kyōkan ni Kyō mo Shikatte Itadaketa

岩波零 (Iwanami Rei)

Một câu chuyện romcom fantasy tràn đầy tiếng cười và rung động tuổi mới lớn, chính thức bắt đầu!

1 1

Linh Năng Thám Tử • Fujisaki Touka không cười nhạo trước thảm kịch của loài người

(Hoàn thành)

Linh Năng Thám Tử • Fujisaki Touka không cười nhạo trước thảm kịch của loài người

Ayasato Keishi

Cô gái ấy là một thứ đã thất bại trong việc trở thành「Thần」—Những lời yêu cầu điều tra các vụ án kỳ lạ đã tìm đến Fujisaki Touka.Đó là những vụ án kinh hoàng do con người gây ra, mà chỉ cô gái vốn dĩ

52 1

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

296 6852

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

303 7533

Đế quốc Ma thuật - Chương 08: Nhà Lean

Tôi được dẫn đường và cuối cùng cũng tới được một nơi trông như một tòa lâu đài.

Tôi đã nghĩ chắc chắn sẽ được đưa đến nhà của cô bé.

Không ngờ tới là....

“Đây là... Nhà của em, sao?”

“Vâng. Em nghĩ có thể nó không giống kiểu nhà thông thường cho lắm.”

Những bức tường đá được xây dựng kiên cố và cánh cổng thành lớn với kết cấu vững chắc.

Hai bên là người gác cổng cầm giáo trong tay, cảnh giác cao độ.

Chẳng giống một ngôi nhà chút nào, mà giống lâu đài của vua trong truyện cổ tích hơn.

Nhưng mà, nếu đã bị dẫn đến đây thì chắc chắn là...

“Mời ngài vào trong.”

Cô bé nhẹ nhàng lướt qua hai người gác cổng như thể đó là chuyện bình thường.

“Chúng ta cứ đi thế này sao?”

“Vâng, hiện giờ chúng ta đang vội. Với lại, không nên cản trở công việc của họ.”

Tôi nghĩ công việc của họ hẳn là canh chừng để không ai khả nghi lọt vào mới đúng.

Tuy nhiên, người gác cổng thậm chí còn không thèm liếc nhìn chúng ta.

Chắc là do cô bé đang dùng kỹ năng gọi là “Che giấu”.

Theo lời cô bé, tôi cùng bước vào trong căn nhà như tòa lâu đài đó.

“Nhắc mới nhớ, em vẫn chưa biết tên ngài nhỉ. Nếu tiện thì ngài có thể cho em biết được không...?”

“Anh à? Anh là Nohl.”

“Ngài Nohl, đúng không ạ.”

Tôi vừa đi vừa trả lời.

Nhưng khi nghe cô ấy gọi tên mình, tôi bỗng nhận ra tôi vẫn chưa biết tên cô ấy.

“Nhắc mới nhớ, tên em là...?”

“À...! X-xin lỗi, em hoàn toàn quên mất việc phải giới thiệu.”

Cô ấy dừng lại, quay người lại đối diện với ta, đặt tay phải lên ngực rồi nhẹ nhàng cúi chào.

“Em tên là “Linneburg Clayce”. Nhưng nhìn chung thì tên đó hơi dài, nên hiện tại em dùng cái tên Lean. Nếu ngài gọi em là Lean thì em sẽ rất vui.”

“Ra vậy, Lean nhỉ. Được rồi, anh sẽ gọi vậy.”

Quả thật, Linne... gì đó thì hơi dài và khó nhớ.

Lean có vẻ dễ dùng hơn.

Ngắn gọn, dễ nhớ, là một cái tên hay.

“Từ đây, em sẽ hủy kỹ năng “Che giấu”. Nơi này đã an toàn, mà nếu vẫn giữ nó thì lại khiến người khác nghi ngờ.”

“Hiểu rồi.”

Và rồi, chúng tôi lại tiếp tục tiến sâu vào trong.

Một ngôi nhà thật sự rộng lớn.

Dù đã đi khá xa, vậy mà vẫn còn sâu hơn nữa.

Nhìn sơ qua, có vẻ gia đình cô bé tương đối giàu có.

Hay đúng hơn, là thuộc tầng lớp quý tộc chăng?

Lúc ở công hội mạo hiểm giả, chú đã bảo tôi “Đừng thất lễ”, chắc là vì chuyện này.

Tuy nhiên, nói vậy chứ tôi cũng không rõ nên cư xử thế nào.

Lễ nghi dành cho quý tộc hay phú hào gì đó thì chẳng hề liên quan gì tới cuộc đời tôi cả.

“A... Thật đúng lúc. Chúng ta hãy hỏi cô ấy xem cha em đang ở đâu.”

Sau khi đi một đoạn hành lang dài và rộng, một người phụ nữ xuất hiện, mái tóc dài màu vàng kim khẽ lay động.

Cô ấy mặc một chiếc váy giống như bộ hầu gái, nhưng khoác thêm bên ngoài là bộ giáp bạc trông rất nặng nề.

“Chào mừng tiểu thư Linneburg đã về ạ.”

“Ines. Cảm ơn cô, đã vất vả rồi. Tôi muốn gặp cha, nếu là giờ này thì chắc là ở phòng yết kiến nhỉ?”

“Người đàn ông đi cùng tiểu thư là...?”

Người phụ nữ mặc giáp chưa trả lời mà nheo mắt lại nhìn tôi.

Cảm giác như đang bị đánh giá vậy.

Có vẻ cô ta không hề tỏ ra hoan nghênh tôi.

“Ines. Vị này là khách quý của tôi... Xin đừng thất lễ. Chính người này đã liều mình bảo vệ tôi trong vụ tập kích lần trước.”

“……! Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ đi trước dẫn đường.”

Người phụ nữ này chắc là hầu gái trong nhà này.

Nhưng nhìn cô ấy mặc giáp trông có vẻ nặng, tôi nghĩ việc như dọn dẹp hay giặt giũ có vẻ khó khăn...

Khi tôi lặng lẽ nhìn cô ấy vì tò mò, ánh mắt tôi vô tình chạm phải ánh nhìn của cô ấy, và bị cô ấy lườm rất gắt.

Có vẻ tôi đang bị cảnh giác rất nghiêm ngặt.

Cũng đúng thôi.

Một tên lạ mặt, trông lôi thôi tới một nơi lộng lẫy với đầy tớ hầu hạ như thế này, ai chả thấy lạ.

Ngay cả tôi còn cảm thấy mình không hợp chỗ này nữa là.

“Mời đi lối này. Sau cánh cửa này.”

Người phụ nữ mặc giáp tên Ines nói vậy rồi mở cánh cửa kim loại nặng nề ở cuối hành lang dài.

Sau cánh cửa là một người đàn ông cầm cây thương mạ vàng với hoa văn tinh xảo, đang đứng yên.

Người đàn ông ấy chăm chú nhìn chúng tôi với ánh mắt sắc lẹm... Không, chỉ nhìn chằm chằm tôi và giương thương lên.

“A, Ines đấy à? Cả tiểu thư Linne nữa. Sao lại đến vào giờ này? … Tên kia là ai?”

Giọng người đàn ông ấy có vẻ nhẹ nhàng nhưng dồn dập.

Thế nhưng ánh mắt vẫn đầy sát khí.

Mũi thương chỉa thẳng vào tôi.

Cứ như thể đang sẵn sàng đâm xuyên tôi bất cứ lúc nào.

Rõ ràng là tôi đang bị cảnh giác.

Gia đình có vẻ nguy hiểm.

Đây là gia đình của Lean.

“Gilbert. Tránh ra. Vị này là khách quý của tiểu thư Linneburg, đừng nói năng thất lễ. Với lại ngươi cũng đi cùng tới phòng yết kiến đi.”

“Sao, khách quý à. Vậy ngươi là người đó sao...? ... Được rồi.”

Trong chốc lát, ánh mắt người đàn ông kia sắc bén hẳn lên.

Nhưng rồi nhanh chóng trở lại cái vẻ nửa hời hợt, nửa đáng ngờ như lúc đầu.

Tôi đi theo sau Ines, tiếp tục bước qua cánh cửa và nhanh chóng đến được “Phòng yết kiến”.

Sau khi mở thêm một cánh cửa nặng nữa, có thể thấy một người đàn ông trẻ tuổi đang trò chuyện gì đó với một người đàn ông trung niên ngồi trên bục cao.

“Anh trai.”

“... Lean à?”

Người đàn ông trẻ đó là anh trai của Lean.

Tuổi chắc khoảng trên dưới 20.

Có vẻ không cách biệt tôi bao nhiêu tuổi.

“Chiếc áo choàng đó là “Áo choàng ẩn sĩ”...? Không lẽ, em ra ngoài à? Cha đã cấm em ra ngoài trong một thời gian rồi cơ mà...!”

“... Em xin lỗi. Nhưng, dù thế nào, em muốn tự mình tìm người đã cứu em.”

“... Người đàn ông kia là?”

“Vị này chính là người đã cứu em.”

“……! Người này sao...!?”

Anh trai của Lean nhìn tôi, vẻ mặt tràn đầy ngạc nhiên.

Cũng phải thôi.

Từ sáng sớm tôi đã đi dọn cống, đến chiều thì làm việc khuân đất, sau đó lại giết bò, rồi bị đám đàn ông kỳ quặc rượt đuổi đến tận công hội mạo hiểm giả.

Nghĩ lại, hôm nay xảy ra đủ chuyện, trông tôi bây giờ rất bẩn thỉu.

Nếu có thời gian thì tôi đã ghé nhà tắm công cộng để tắm rửa sạch sẽ.

Ai mà ngờ được là trong ngày hôm đó lại bị dẫn đến một nơi lộng lẫy như thế này chứ.

“Xin lỗi vì vẻ ngoài thế này. Là vì Lean nói là muốn đi ngay.”

Tôi đành xin lỗi trước một tiếng.

Anh trai Lean im lặng nhìn tôi cười nhẹ, nhưng Ines thì vẫn lườm ta chằm chằm, trông như thể sắp nhảy vào tấn công đến nơi.

… Không lẽ, tôi vừa làm sai gì rồi sao?

“Chuyện ăn mặc thì không sao cả. Người nói muốn gặp ngay chính là Lean. Ngược lại, là ta phải xin lỗi vì đã để cậu mất công tới tận đây.”

Một giọng nói trầm vang vọng khắp căn phòng rộng lớn.

Nghe đầy uy nghiêm, đến mức nếu ai nói đó là giọng của một vị vua thì cũng chẳng thấy lạ.

Một giọng nói khiến người nghe tự nhiên muốn thẳng lưng, đồng thời mang lại cảm giác dễ chịu.

Ines và Gil... Người đàn ông cầm thương kia, lập tức quỳ một gối xuống, cúi đầu trước giọng nói ấy.

Vậy thì, người vừa lên tiếng chính là chủ nhân ngôi nhà này... Tức là, cha của Lean.

“Cậu là người đã cứu mạng con gái ta sao... Trông trẻ hơn ta tưởng đấy. Ta lại gần cậu nói chuyện được chứ?”