Ở vòng lặp thứ 7, tôi sẽ tận hưởng cuộc sống làm dâu tự do ở cựu địch quốc

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Stardust Project

(Đang ra)

Stardust Project

Gangseoul

Nhóm nhạc thần tượng hàng đầu - Stardust có các thành viên dần biến mất như cát bụi.Group từng có bảy thành viên kết thúc với bốn thành viên.

90 111

Tôi Dạo Bước Trong Đêm Lại Ngỡ Có Em Ở Cạnh

(Đang ra)

Tôi Dạo Bước Trong Đêm Lại Ngỡ Có Em Ở Cạnh

Wada Shosetsu

Trong số những câu chuyện kinh dị, Noa đặc biệt chú ý tới “sự biến mất bí ẩn” đến mức không thể nói là bình thường, và bản thân cô cũng chiêm bao thấy mình bước sang thế giới khác trong một ngày không

21 191

Isekai de Imouto Tenshi to nanika suru

(Đang ra)

Isekai de Imouto Tenshi to nanika suru

Fukami Oshio

Cậu trở thành một mạo hiểm giả, là thế hệ thứ ba của nhà trọ cha mẹ cậu sở hữu, và cuộc sống thứ hai của Yoshida cùng em gái lười nhác của mình bắt đầu.

7 419

My Platinum-Blonde Childhood Friend is Too Pretty

(Đang ra)

My Platinum-Blonde Childhood Friend is Too Pretty

AloEN

Nhưng dù sao đi nữa, cô ấy vẫn cực kỳ xinh đẹp.

17 199

Danjo no yuujou ha seiritsu suru? (Iya, shinai!!)

(Đang ra)

Danjo no yuujou ha seiritsu suru? (Iya, shinai!!)

七菜なな

Tại một trường sơ trung ở miền nông thôn nào đó, hai con người đã thề sẽ làm bạn với nhau đến cuối đời.Cùng nhau tiến tới ước mơ chung của cả hai, nhưng mối quan hệ đấy vẫn không phát triển sau hai nă

107 2913

WN Vol 1 - Chương 29 : Những thứ chúng ta đã biết

Trans: Chí mạng

______________________________________

“Bốn người công chúa không còn sinh sống ở thủ đô nữa. Lần tiếp theo họ có thể gặp nhau chắc là tại lễ cưới của Hoàng tử Arnold.” 

“Nhân tiện, cô gái mới đến hôn thê của Hoàng tử có chuyện gì vậy?” 

“Hả? Tại sao lại hỏi em?” 

Rishe nhìn lên. 

“Tôi chưa gặp cô bao giờ nên chắc cô là hầu gái trong dinh thự của Hoàng tử. Tôi đã lo lắng khi nghe nói tiểu thư ấy chỉ nhận những người hầu gái mới, nhưng có vẻ như mọi thứ đang diễn ra khá tốt. Nghe bảo các cô hầu gái ấy đang trong giai đoạn học hỏi, nhưng giờ đây họ có thể hoàn thành công việc của mình một cách hoàn hảo. ” 

“!” 

Rishe cảm thấy rất vui khi biết rằng những người hầu gái chăm chỉ lại được khen ngợi ở đây. 

“Vâng. Chị Diana đang dạy bọn em rất chu đáo, mọi người đều đang tiếp thu những gì học được một cách đều đặn mỗi ngày. Thật tuyệt vời khi họ đã phát triển ra một hệ thống giáo dục của riêng mình.” 

Các cô hầu gái đang làm rất tốt công việc. 

Trong vài ngày đầu tiên, Rishe ở lại giám sát những người hầu gái và dạy họ cách thực hiện công việc của mình, khi những người hầu gái đã học được cách thực hiện chúng hoàn hảo, họ làm việc hiệu quả hơn cô mong đợi. 

Khi nói đến nơi để những dụng cụ và cách chọn mỗi loại, bọn họ đã giải quyết vấn đề đó bằng cách dán những bức tranh do Diana vẽ ở nhiều nơi khác nhau. 

Các cô hầu gái đã có thể ghi nhớ dần dần những chữ viết trên đó và nhờ vậy mà họ có thể dành nhiều thời gian hơn cho việc học vào buổi chiều. 

Những người hầu gái phụ trách việc giáo dục đều có những ưu điểm của riêng bản thân, chẳng hạn như một số người có thể giải thích chi tiết bằng lời nói cho mọi người dễ hiểu, giỏi viết, giỏi la mắng và động viên mọi người. Các cô hầu gái ấy thảo luận và quyết định vai trò của mình để hỗ trợ Rishe. 

Hiện tại, Rishe đang dành khoảng hai giờ mỗi ngày để dạy những hầu gái mới về công việc của họ, nhưng cô sẽ sớm có thể giao toàn bộ quyền điều hành cho Diana. 

(Và một khi cho tất cả các hầu gái dọn dẹp và chuẩn bị phòng ở dinh thự hoàn tất, mình sẽ có thể mời Arnold Hein đến đây. Điều này sẽ làm anh ấy tách biệt về mặt vật lý với Hoàng đế điện hạ trong một thời gian... ) 

Từ những gì cô được nghe, có vẻ như Arnold đang sống trong lâu đài hoàng gia nhưng anh ta ít liên lạc với Hoàng đế. 

Nhưng vì cô không biết nguyên nhân gây ra vụ sát hại Hoàng đế nên cách tốt nhất là tách họ ra. 

“Nói về những cô gái khác thì tốt, nhưng còn tiểu thư Rishe thì sao? Nhắc mới nhớ, tôi nghe đồn rằng Hoàng tử Arnold đã đến dinh thự vào nửa đêm để ghé thăm tiểu thư Rishe á~~!” 

(Tại sao lại có người thấy vậy!?) 

Nói điều này có hơi quá nhưng cô luôn ngạc nhiên trước mạng lưới thông tin của những người hầu gái. Không chỉ ở Đế quốc Garkhain, mà trong sáu kiếp trước của Rishe tất cả những người hầu gái đều nhận thức rõ ràng về những sự việc diễn ra ở xung quanh những nơi họ phục vụ.

“T-Tiểu thư bảo phải đi ngủ sớm vì đêm qua ngủ không đủ giấc. Nên tôi chắc chắn rằng Hoàng tử Arnold không thể gặp tiểu thư được.” 

“Cái gì? Chán thế.” 

“Nếu cô nghe được tin vui nào của hai người họ thì hãy báo cho tôi biết với nhé. Mỗi lần về nhà, con gái tôi cứ đòi tôi kể cho nó nghe về họ”. 

“Hoàng tử Arnold đã có hôn thê. Tất cả các cô gái trẻ trong thủ đô quanh lâu đài đều đang nói về chuyện đó.” 

“Ồ, nhưng không chỉ có các cô gái trẻ, mà cả chúng ta cũng đang nói về họ nữa!” 

Bị vây quanh bởi những cô hầu gái đang cười đùa vui vẻ, Rishe cảm thấy khó chịu nhưng cô phải tập trung giặt ga trải giường để không bị nghi ngờ rằng cô thật ra là ai. 

*** 

Sau khi thu thập đầy đủ thông tin từ phòng giặt giũ của những hầu gái ở lâu đài hoàng gia, Rishe trở về phòng từ ban công và loại bỏ thuốc nhuộm trên tóc bằng nước nóng mà cô để trong phòng. 

Thay đồ xong, cô rời khỏi phòng và đi về phía khu vườn của mình cùng với các hiệp sĩ đang bảo vệ cô ở hành lang. 

Sau khi dùng cuốc để xới mảnh đất một lần nữa, bởi Theodore đã nằm lên và sang phẳng nó. Cô kiểm tra tình trạng của đất. Đất mềm nhanh chóng hơn cô mong đợi nên cô thay đổi kế hoạch và bắt đầu gieo hạt giống. 

Cô ấn ngón trỏ xuống đất tới đốt thứ hai, gieo hai hạt vào mỗi lỗ cô tạo ra rồi phủ đất lên trên. 

Tiếp theo, khi tưới nước cho cây, cô tưới vừa đủ để làm ẩm nhẹ. 

Các hiệp sĩ đề nghị giúp cô công việc vận chuyển nước, nhưng một lần nữa cô lịch sự từ chối. Bởi cô không thể giao cho họ công việc ngoài phạm vi quyền hạn của họ. 

“Tiểu thư Rishe, loại cây trồng nào mọc trên mảnh đất đó?” 

“Có thể là một loại dược thảo nào đó, vào thời điểm này trong năm, ta nghĩ nó sẽ nảy mầm trong vòng vài ngày.” 

Sau khi trò chuyện, cô được hộ tống trở về dinh thự. Mặc dù bề ngoài Rishe tỏ ra bình tĩnh và vui vẻ nhưng bên trong cô lại đang cực kì lo lắng. 

(Có vẻ hơi trễ rồi. Phải nhanh chóng đi tắm và rửa sạch bùn đất, trong khi làm việc đó, mình cần phải nghĩ ra một ý tưởng kinh doanh để thuyết phục được hội trưởng. Mình nghe nói có một thư viện bên trong lâu đài hoàng gia. Vậy nếu mình đến đó, có thể biết được thông tin về người dân ở thủ đô không? Tỷ lệ giới tính, độ tuổi, số lượng cửa hàng hiện đang có... Ngoài ra, mình cần thu thập thêm một chút thông tin về Hoàng tử Theodore.) 

Càng suy nghĩ , cô càng nhận ra có rất nhiều việc phải làm. 

(Mình được yêu cầu kiểm tra tài liệu giáo dục mà Diana đã soạn và những đồ chuẩn bị cho lễ cưới. Chúng ta phải sớm chuẩn bị chiến lược để đối phó với những vị khách đến từ nước khác và sau đó...) 

“Tiểu thư Rishe?” 

“Không có gì...” 

Rishe nhìn về phía xa xăm khi họ đi cầu thang lên phòng cô. Nhưng cô không thể đầu hàng ở đây được. 

(Khi chuyện này kết thúc, mình sẽ lười biếng! Chắc chắn rồi! Mình sẽ sống một cuộc sống lười biếng, nơi mà ngày nào mình cũng có thể ngủ nướng đến trưa, mình sẽ sống một cuộc sống lâu dài. Đây đã là kiếp thứ bảy rồi, mình không muốn mãi mãi chết ở tuổi hai mươi. Đó là lý do tại sao...) 

Khi nghĩ đến đó, Rishe cụp mắt xuống. 

“Vậy thì chúng tôi sẽ tiếp tục bảo vệ tiểu thư Rishe ở đây.” 

“Cảm ơn rất nhiều.” 

Ở hành lang trước cửa phòng cô, các hiệp sĩ đứng hai bên cửa. Sau khi cảm ơn họ, Rishe mở cửa phòng của mình. 

Khi cô bước vào trong, dưới chân có một chiếc phong bì. 

“...” 

“Có chuyện gì vậy?” 

“Không có gì đâu.” 

Cô nhẹ nhàng lắc đầu rồi bước vào phòng để các hiệp sĩ không nhìn thấy chiếc phong bì. 

Rishe khóa cửa phòng từ bên trong và nhặt chiếc phong bì lên. 

Đó là một phong bì giấy trắng rất đẹp và chất lượng rất cao. Trên lớp sáp niêm phong màu đỏ có con dấu của hoàng gia Garkhain được đóng lên. 

Khi Rishe mở phong bì, lấy một bức thư từ bên trong ra. 

Trên đó có một dòng chữ được viết rất đẹp và cẩn thận. 

“Ta có bí mật muốn kể với em. Hãy đến gặp ta ở nhà thờ lúc chín giờ tối nay -Arnold Hein’’ 

Rishe cho tờ giấy trở lại vào phong bì và gọi Elise vào phòng giúp cô ấy chuẩn bị. 

*** 

Vào thời điểm đã hẹn là chín giờ tối, Rishe mặc một bộ váy đen đến nhà thờ ở một góc của lâu đài hoàng gia. 

Cô bảo các hiệp sĩ bảo vệ đợi ở một nơi hơi xa nhà thờ một chút. 

Cô đã cho họ xem sáp niêm phong và lá thư rồi nói với họ, “Ta muốn gặp riêng Hoàng tử Arnold.” 

Chủ nhân của bức thư có lẽ đang đợi ở đây từ trước. 

Rishe mở cửa nhà thờ bước vào mà không đóng cửa lại, cất tiếng chào về phía trong nhà thờ. 

“Buổi tối tốt lành. Hoàng tử Theodore.” 

Bên trong của nhà thờ duy trì một độ sáng nhất định do ánh sáng của mặt trăng chiếu xuyên qua cửa sổ kính màu và ánh sáng từ những ngọn nến. 

“Buổi tối vui vẻ, hoàng tỷ xinh đẹp.” 

Một chàng trai đang đứng ở cuối tấm thảm đỏ, đúng như cô dự đoán. 

“Cô có vẻ không ngạc nhiên khi thấy ta nhỉ? Chắc ngay từ đầu cô đã đoán được đó là bức thư của ta.” 

Theodore mỉm cười nói, Rishe thở dài một hơi. 

“Chữ ký trên đó khác với chữ ký của Hoàng tử Arnold.” 

“Chà, ta hi vọng có thể lừa được cô. Bởi ta đã cho rằng cô chưa từng nhìn thấy chữ ký của hoàng huynh trước đây.’’ 

Chính xác thì cô chưa từng nhìn thấy nó trong kiếp này. Nhưng ở kiếp trước thì có. 

Arnold, người phát động chiến tranh với các quốc gia khác, đã gửi trước lời tuyên chiến tới từng quốc gia. Rishe đã nhìn thấy chữ ký đó trong lúc làm hiệp sĩ, nơi cô phải bảo vệ gia đình hoàng gia. 

Chữ viết của Arnold rất đẹp, nhưng dường như anh ta có thói quen ký tên của chính mình một cách lộn xộn. 

Nhưng chữ ký trên bức thư được để trong phòng Rishe quá đỗi gọn gàng. 

“Vậy tại sao cô lại đến đây dù biết đó là ta? Chẳng phải cô đã nói rằng không nên ở một mình với người đàn ông khác sao? À, đó chắc là lí do tại sao cô không đóng cửa lại.” 

“Chuyện đó là do những hiệp sĩ đang đợi tôi ở ngoài.” 

Ngoài ra cô còn có một biện pháp khác, nhưng cô sẽ không nói về điều đó. 

Theodore dùng ngón tay nghịch một lọn tóc của mình và trông có vẻ chán nản. 

“Ta chỉ là muốn nói với cô một số điều cần phải biết, nếu cô tỏ ra thân thiện hơn một chút thì ta sẽ rất vui. Thật không thể tưởng tượng rằng hoàng huynh lại thích một người phụ nữ như thế này.” 

“Xin ngài hãy vào thẳng vấn đề và nói ngắn gọn.” 

“Sáng nay cô nói mình biết hoàng huynh tàn nhẫn đến thế nào đúng không? Cô lầm to rồi, cô không thể nào hiểu hết được anh ta đâu.” 

Theodore bước từng bước một về phía Rishe. 

“Gia đình bọn ta vốn dĩ không hòa thuận. Và hoàng hậu điện hạ hiện tại không phải là mẫu thân ruột của chúng ta. Bà ta chỉ là người vợ kế thôi.” 

“Điều đó không có gì lạ ở các gia đình hoàng gia.” 

“Ồ, đúng vậy nhỉ. Nhưng nếu nguyên nhân vợ cũ của Hoàng đế không có ở đó là vì có người đã giết bà ấy thì sao?” 

Theodore đứng trước mặt Rishe, nheo mắt lại và trên môi nở một nụ cười có phần mê hoặc. 

“Hoàng huynh đã giết mẫu thân ruột của mình.” 

“...” 

Một tia sáng dữ dội lóe lên trong mắt anh ta - đôi mắt cùng màu với mắt của Arnold. 

“Cô hiểu mà, đúng không? Hoàng huynh, Arnold Hein là một người đàn ông độc ác đến thế nào. Dù sao thì cô đã bị thu hút bởi vị trí Hoàng hậu của Đế quốc này, nhưng tốt hơn là cô nên từ bỏ điều đó đi. Anh ta là một người thậm chí có thể ra tay với chính mẹ ruột của mình.” 

“...” 

“Những người phụ nữ gả vào gia đình hoàng gia này đều không được hạnh phúc. Ta hi vọng bây giờ cô đã hiểu điều ta nói vào lúc sáng. Đó không phải là lời đe dọa hay gì cả, cô có thể sẽ bị anh ta giết chết.” 

“Tôi tự hỏi ngài gọi tôi đến đây để nói chuyện gì.” 

Rishe thở dài. 

“Chuyện đó thì có vấn đề gì chứ?” 

“A...” 

Khi được cô hỏi, đôi mắt Theodore mở to. 

“Hả? Cô bị làm sao vậy? Anh ta đã giết mẹ ruột của mình đấy! Tại sao cô có thể bình tĩnh như vậy sau khi nghe câu chuyện khủng khiếp đó chứ!?” 

(Chà, mình rất ngạc nhiên vì đây là thông tin mới, nhưng mình vốn đã biết...) 

Không có gì phải sợ hãi sau khi nghe điều đó. 

Khi Arnold cầu hôn cô, tất cả những gì Rishe biết về anh đều là Arnold Hein ở những kiếp khác. 

Một vị hoàng đế tàn bạo đã tàn sát toàn bộ người của hoàng gia ở nhiều quốc gia khác nhau. Xâm chiếm vô số quốc gia và chà đạp lên mọi sinh mạng trên chiến trường một cách không thương xót. 

Một kẻ nổi loạn sát hại Hoàng thân của mình để trở thành Hoàng đế. 

Người đã từng giết Rishe. 

Tất cả những gì cô biết và nhớ về anh ta thật đáng sợ. 

Tuy nhiên, Rishe vẫn đưa ra quyết định. 

“Dù thế nào đi nữa, tôi cũng đã quyết định sẽ kết hôn với Hoàng tử Arnold rồi.” 

“...” 

Cô mong đợi rằng bây giờ khi ở bên cạnh anh ta, cô sẽ có thể nhìn thấy một cuộc sống khác so với trước đây. 

“Cô không nhận ra điều đó sao? Trong tên anh ta không có tên đệm. Anh ta là một kẻ đáng bị nguyền rủa. Kể cả phụ thân hay mẫu thân ta đều không ai mong muốn anh ta cả.” 

“Bản thân tôi có tên đệm là ‘Irmgard’, nhưng tôi chưa bao giờ cảm thấy rằng nó thật sự cần thiết. Hoàng tử Theodore August Hein.” 

“Câm mồm...” 

“Đó không phải điều mà tôi muốn nghe.” 

Rishe nhìn thẳng vào mắt Theodore và nói. 

Arnold mà Rishe biết ở kiếp này nhìn bề ngoài ít nhất anh ta cũng có vẻ tử tế. 

Dù có thái độ lạnh lùng và vô cảm nhưng anh là một người luôn hết sức quan tâm đến cấp dưới và người dân. 

Rishe muốn biết điều gì đã khiến Arnold trở nên như vậy trong tương lai. 

Chẳng hạn như sự kiện gì đó sẽ xảy ra trong vài năm tới đã làm thay đổi anh ta? 

Cũng có thể hiện tại anh ta đang che giấu sự tàn ác của bản thân, thứ mà anh ta thể hiện vào năm năm sau. 

―Hay anh ta chỉ đơn giản là một “con người’’ bình thường với trái tim nhân hậu chứ không phải một con quái vật, người không còn lựa chọn nào khác ngoài việc thực hiện những hành động tàn nhẫn đó để đạt được một mục tiêu mà không thể hòa giải? 

(Mình đúng là một con ngốc mà.) 

Rishe mỉm cười lặng lẽ trong khi cười nhạo chính mình. 

“Đó là tất cả những gì ngài cần nói à? Vậy thì, tôi xin phép.” 

“Đ-đợi đã!” 

“Tôi muốn có người thay thế mình.” 

Cô dừng lại và nhìn cánh cửa nhà thờ. 

“Nếu ngài không phiền, tôi mong từ giờ ngài sẽ nói chuyện với anh trai mình.” 

“A...” 

Arnold đang đứng nhìn với ánh mắt lạnh lẽo.

“Hoàng huynh...” 

Theodore cứng họng. 

xin vĩnh biệt cụ