Những Mối Quan Hệ Bí Mật Dần Xuất Hiện Khi Một Otaku Hướng Nội Như Tôi Bị Bao Vây Bởi Các Mĩ Nhân Hạng S

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu thư băng giá chuyển sinh không muốn ai đến gần

(Đang ra)

Tiểu thư băng giá chuyển sinh không muốn ai đến gần

北星

Lạnh lùng và xa lánh thế này, làm sao mà họ dám tiếp cận mình!

58 4220

Mùa Đông Bất Tận - Xứ Sở Những Giấc Mơ Tan Vỡ

(Đang ra)

Mùa Đông Bất Tận - Xứ Sở Những Giấc Mơ Tan Vỡ

Mei Hachimoku

-----Tóm tắt này được viết nên bởi tôi (Nguyễn Cương Thi) sau khi đọc xong tác phẩm này.

1 6

Dù là giáo viên, nhưng cô làm người yêu của em được không?

(Đang ra)

Dù là giáo viên, nhưng cô làm người yêu của em được không?

Rakuto Haba

Một câu chuyện tình tuổi trẻ hài hước nhưng đầy bí mật giữa cô giáo và học trò bắt đầu từ đây.

3 8

Can I Still Be Your Heroine Even Though I’m Your Teacher?

(Đang ra)

Can I Still Be Your Heroine Even Though I’m Your Teacher?

Rakuto Haba: 羽場 楽人

Thế là câu chuyện romcom đầy bí mật giữa cô và trò khi họ đã trở nên quá thân thiết, bắt đầu từ đây!!

59 2694

Tôi Có Siêu Năng Lực Được Làm Mới Mỗi Tuần

(Đang ra)

Tôi Có Siêu Năng Lực Được Làm Mới Mỗi Tuần

Nhất Phiến Tuyết Bính

Ngay khi cậu tưởng rằng mình cuối cùng cũng sẽ trở lại với cuộc sống bình yên, thì một thiếu nữ mặc đồ đỏ đứng dưới gốc cây ngân hạnh, nghiêng đầu về phía cậu: "Cậu, nhìn thấy tôi sao?"

2 32

Sắc Nét Chiến Cơ

(Đang ra)

Sắc Nét Chiến Cơ

ML "Exlor" Duong

"Chào mừng đến với Hệ Thống Thiết kế Chiến Cơ. Vui lòng thiết kế chiến cơ mới của cậu."

142 4320

Tập 02 - Chương 2.1: Hộp Pandora bị ta hé mở

Nếu mà Airi và Yuria suýt soát thoát khỏi kiếp đội sổ, số phận của tôi sẽ được định sẵn phải phục tùng cho ba vị mỹ nhân đó trong suốt cả mùa hè. Một tuần đã trôi qua, và ngoại trừ Kuroki, hai người họ đã cắm đầu vào học như máy.

Họ thực sự muốn nô dịch tôi cả mùa hè tới vậy sao?

Nhìn hai người họ cắm cúi học cả trong giờ ăn trưa, tôi chìm sâu vào trong suy nghĩ.

Chà, trường hợp của Airi thì tôi hiểu là một khi thi trượt, cô ấy sẽ bị cấm đi làm thêm nữa, cho nên học hành nghiêm túc như vậy là phải. Nhưng mà Yuria dường như cũng không có lý do gì cả, cho nên thật khó hiểu khi nhìn thấy cô ấy quyết tâm đến vậy…..

Tuy nhiên, được dây dưa với họ cả mùa hè nghe cũng không quá tệ nhỉ? Nó thậm chí còn giống phần thưởng hơn là một hình phạt ấy chứ.

Người bình thường có thể ghét việc những ngày nghỉ hè quý giá của họ bị phá hoại, nhưng mà tôi lại có chút mong ngóng cái hình phạt đó.

Bởi vì mọi năm, hè nào tôi cũng chả biết làm gì ngoài chây lười cả.

Tôi thức dậy khi trời đã quá đỉnh, nằm ườn ra trên giường của mình, ăn bất cứ cái gì mà mình muốn, rồi cứ thế lướt điện thoại cho đến khi ngủ gục vào giữa đêm.

Với một tên Otaku hướng nội như tôi, đó là một vòng lặp suốt ba mươi ngày.

Đến cái mức mà nếu như Chucky đứng giữa phòng tôi, tay lăm lăm con dao, tôi vẫn sẽ tiếp tục lướt điện thoại.

Thế nên nếu có người muốn nuôi một thằng như tôi đi chơi? Cứ tự nhiên. Nếu đó còn là ba vị mỹ nhân cấp S nữa, thì lại quá hời cho tôi rồi.

“Nè, nè, Ryouta.”

Chìm trong suy tư, tôi bỗng cảm thấy những cái chạm nhẹ nơi bả vai. Yuria, ngồi bên trái tôi, ghé sát lại và nói.

Sao vậy? Cô ấy bí câu nào à?

“Có chuyện gì à?”

“Ừm…..Tan học cậu có rảnh không?”

“Tan học sao? Cũng rảnh. Cậu định rủ đi đâu à?”

“Không, tớ chỉ muốn học nhóm với cậu thôi, dù sao thì cũng chỉ còn một tuần nữa là đến kỳ thi rồi.”

Tôi tưởng cô ấy tính rủ cả hai đi chơi máy thùng ở thị trấn kế bên chứ, vậy mà, cô ấy rủ tôi làm thứ mà tôi không ngờ nhất: học nhóm.

“Vậy cho tớ tham gia với…. Mà thôi, có lẽ tớ không đi được. Mình phải đi làm…. làm vài việc với bạn trai, nên có lẽ thôi.”

Airi, người ngồi trước chúng tôi, đột nhiên quay xuống và chen vào.

Bạn trai sao…. À đúng rồi, hôm nay cô ấy có ca làm mà.

Cô ấy từng kể là sẽ nhận thêm ca làm ngay cả khi sát ngày thi để bù vào những ngày nghỉ hồi lễ hội văn hóa.

“Rui nói rằng cô ấy vướng lịch luyện tập sau khi tan học, vậy là chỉ có cậu và Yuria học nhóm thôi sao? Ghen tị quá.”

Ruiđang bận rộn với buổi họp của đội điền kinh ngay cả trong giờ nghỉ trưa, vậy mà vẫn phải tham gia vào buổi luyện tập sau khi tan học, mặc dù đã sát ngày thi rồi.Do cổ sắp tham gia vào Giải đấu thể thao toàn quốc, cho nên tôi đoán là cô ấy cũng không còn cách nào khác.

“Chả phải là cậu đã có học nhóm với Ryouta từ hôm qua rồi sao, Airi? Môn toán của cậu đột nhiên tiến bộ hơn hẳn. Hôm nay cũng đến phiên tớ được hút tất cả tri thức trong đầu cậu ta rồi.”

Yuria nheo mắt lại và nhếch mép cười.

Hút sao? Nghe dâm quá nhỉ.

“Dừng ngay mấy suy nghĩ biến thái đó lại!”

“A!”

Cổ vừa đọc suy nghĩ của mình ấy hả?

Yuria cốc nhẹ vào đầu tôi một cái.

Cô ấy đúng là rất hiểu tôi mà. Thậm chí còn biết được cả những suy nghĩ dâm dê thầm kín nhất nữa…. Dù sao thì, cô ấy nói chuyện như vậy thì sao mà lại trách tôi không nghĩ lung tung cho được.

“Tớ về rồi. Các cậu nói gì mà vui thế?”

Khi mà chúng tôi đang mải nói chuyện, Rui đã quay trở về lớp, xem chừng là cuộc họp cũng kết thúc rồi.

“Yuria nói là cậu ấy sẽ học nhóm cùng Ryouta!”

“Ồ? Chỉ hai cậu thôi sao?”

“Đúng vậy. Cậu thì bận. Ryouta vừa thông minh vừa rảnh, nên tớ định nhờ cậu ấy dạy kèm.”

Tôi cảm giác như mình vừa bị mỉa mai, nhưng mà việc tôi rảnh là sự thật không thể chối cãi.

Rồi, rồi. Tôi biết mình là một tên Otaku cô độc, hướng nội, ngoài những suy nghĩ biến thái trong đầu ra thì chả còn việc gì để làm cả.

“Hừm….. Hai cậu học nhóm sao?... Ra là vậy.”

Rui đáp ngắn gọn, ngọt đến lạ kỳ, ánh mắt nheo đến độ chỉ như một vạch kẻ.

Biểu cảm kiểu gì vậy hả?

“Ryouta nè.”

“Dạ?”

“Hãy chăm sóc Yuria nhé? Theo thỏa thuận thì không người nào được trượt cả. Nên là, hãy dạy cậu ấy thay tớ nhé?”

Cô ấy nói với một điệu cười, nhưng với tôi, nó nặng nề một cách kỳ lạ.

Cô ấy giận vì không được học nhóm sao? Nhưng mà cô ấy giỏi đến vậy rồi thì còn tham gia làm gì nữa?

Rui thật khó để nhìn thấu.

……………………...................................................

Vì tôi đã đồng ý dạy kèm cho Yuria sau giờ học, chúng tôi cùng nhau đi bộ về nhà.

Cô ấy đi kế bên tôi, cặp đùi bốc lửa đưa qua đưa lại.

“Ryouta, cậu nhìn gì vậy? Lại là đùi tớ nữa à?”

“Không, tớ đang nhìn vào cặp đùi múp rụp của cậu, Yuria.”

“Đó vẫn là đùi tớ. Kiếm cớ thì cũng kiếm một cái tử tế vào.”

Bộ ngực bự của Airi, cặp đùi thon của Yuria, và chiếc rốn thấp thoáng ló rạng của Rui đã trở thành hoạt động triển lãm được cấp phép, nên chả việc gì phải giả vờ nữa cả.

“Cậu rất yêu chân tớ nhỉ? Hãy cố nhìn mặt tớ ít nhất là một lần xem nào.” Yuria nói với giọng điệu có chút khó chịu.

Là một gyaru, chắc hẳn cô ấy muốn tôi chiêm ngưỡng lớp trang điểm mà cô ấy đã dày công chăm chút.

Thú thật thì, tôi cũng thích trang điểm vào cặp đùi đó cơ, đi sọc lưới các kiểu.

“Thôi thì, không nói nhảm nữa, chúng ta nên nhanh chóng đi để mà còn học.”

“Được thôi, vậy chúng ta ngồi đâu đây? Tiệm Starbucks gần đây à?”

“Đương nhiên là nhà cậu rồi, Ryouta.”

“....Hả?”

“Cậu không thích à?”

“Không hẳn….”

Tôi cũng đoán được rồi…. vậy là phòng tôi tiếp à?

Đây là lần thứ tư có con gái ghé qua (ngoại trừ Tanaka), cho nên tôi cũng đã quen rồi.

Yuria biết tất cả mọi thứ về tôi, và cô ấy cũng là một đứa Otaku nữa. Chả có gì phải giấu cả, ngoại trừ thói quen nhìn chằm chằm vào đùi cổ. Có lẽ tôi vẫn nên kiếm chế lại một chút.

“Phòng tớ cũng được thôi. Nhưng mà sẽ hơi bừa bộn đó, cấm phàn nàn.”

“......”

“Có chuyện gì không ổn sao, Yuria?”

“Ryouta này, tớ đang suy nghĩ về một vấn đề.”

“Vấn đề gì cơ?”

“Dạo gần đây, có phải là cậu đã quen với con gái rồi, đúng không?”

“....Hở?”

“Vừa nãy, cậu chả chần chừ gì khi nghe việc tớ muốn vào phòng cậu. Cậu đã quá quen thuộc với việc nói chuyện với con gái rồi.”

Yuria cau mày, miệng mím lại, mắt nheo lên.

Tôi…..quen thuộc với con gái sao?

“Không thể nào. Tớ mới mười sáu và đến tay gái còn chưa được nắm. Làm thế nào mà tớ quen được cơ chứ?”

“Khi chúng ta mới gặp ở khu chơi điện tử thùng, khí chất của cậu đúng là trai tân. Vậy mà giờ cậu cứ như kiểu người mỗi ngày làm một cô khóc.”

“Khí chất kiểu gì vậy? Dù có nói thế nào đi chăng nữa, tớ vẫn chỉ là một tên otaku nhạt nhẽo, u ám mà thôi.”

“Có lẽ việc cảm thấy như vậy là vì tớ đang nói chuyện với cậu - bạn thân của mình thôi. Chắc vậy.”

“Hừm….. Chỉ với tớ sao?”

Nghe thấy vậy, miệng Yuria mới nở một nụ cười nhẹ.

“Nếu mọi chuyện là như vậy thì ổn thôi.”

“Ổn thôi? Nghĩa là sao?”

“Ổn nghĩa là ổn. Thôi thì, Ryouta này, thi xong chúng ta đi chơi điện tử thùng nhé. Mô hình mới của Milktan sắp ra rồi - phiên bản đồ bơi bò sữa đó.

“Ừ, được thôi.”

Yuria cau có mới phút trước đã biến mất, vậy là tốt rồi. Chắc thế.

Nhưng mà, quen với con gái sao?....

Nói chuyện và chia sẻ bí mật với ba người họ, tôi đã trở lên quen thuộc với phụ nữ sao?

Tôi còn chưa kịp nhận thấy mà Yuria đã chỉ ra rồi. Có khi là đúng thật.

Thế có nghĩa là chúng tôi đã gần nhau hơn rồi sao…….?

“Gì vậy, Ryouta? Cậu lại cười cái gì nữa?”

“Không có gì. Chúng ta bàn về cái mô hình ngực to đấy tiếp đi.”

Và rồi, vừa cười đùa vừa tám chuyện với Yuria, chúng tôi cũng quay trở về đến nhà. Chỉ là….

“Ryouta…..Con…..”

Ngay khi tôi vừa bước chân qua cửa, mẹ tôi, người vừa được nghỉ và đang dành cả ngày ở nhà, thò đầu ra ngoài hành lang với gương mặt cắt không còn một giọt máu.

“Đừng nói với mẹ là con đang bắt cá hai tay đó….?”

“Con không có! Cả hai người họ đều chỉ là bạn thôi….”

“Cháu chào cô ạ. Cảm ơn vì đã cho cháu ghé qua.”

“Ừ… Làm ơn hãy chăm sóc cho con trai cô lâu….lâu thật vào.”

Bà ấy vừa nói vừa cúi đầu lia lịa khi mà chúng tôi bước đi, ánh mắt vẫn dõi theo hai đứa chúng tôi bước lên lầu.

May là mẹ tôi không nhắc tới việc Rui đã từng ghé qua nhà một lần.

“Mẹ cậu rất trẻ và xinh đó, Ryouta. Sao cậu không thừa hưởng chút gì từ bà ấy nhỉ?”

“Xin lỗi vì thằng này giống bố nhé.”

Tôi đưa Yuria vào phòng mình, và cũng như Airi, tôi xếp chiếc bàn nhỏ và nệm ngồi ra.

“Dù tớ đến bao nhiêu lần rồi cũng phải công nhận, nơi đây đúng thật là một cái hang Otaku…. Ồ, cho tớ mượn đọc quyển này được không?”

“Cậu cứ đọc thỏa thích, nhưng mà hôm nay trọng tâm là học nhóm đó.”

Và rồi điều này bỗng nhiên xảy đến.

“Á!”

Khi mà Yuria rút ra một tập truyện tranh, một chiếc hộp nhỏ màu nâu sẫm tụt ra và rơi xuống sàn tạo thành một tiếng thụp khẽ.

Không không không không không không không không không không không không không không không!

Đó chả phải là….. hộp bao cao su mà tôi đã mua trước buổi học nhóm với Airi sao?

Tôi sẽ không giải thích đó là loại gì, chỉ cần biết nó là bao cao su là đủ.

Chết tiệt! Vì trước đây các cô ấy đã tìm thấy chỗ cất giấu bí mật dưới gầm giường tôi, tôi đã thay đổi chỗ giấu vào những khoảng trống trong giá sách.

Nhưng đã quá muộn rồi. Ánh mắt của Yuria không còn để trên quyển truyện tranh nữa, mà ở vật vừa rơi- không còn giấu kịp nữa rồi.

Chết tiệt chết tiệt chết tiệt.

“Hộp gì vậy….? À, tớ biết chữ này. Nhớ không nhầm thì nó là Da…. hở? Chờ chút. Cái gì đây?”

Yuria nhìn như thể sắp mở chiếc hộp Pandora ra rồi.

“Chờ đã, Yuria, đừng mở nó ra.”

Hoảng loạn, tôi cố ngăn cô ấy lại….. nhưng tôi đã quá chậm. Tôi nghe thấy tiếng nắp hộp được cạy mở.

Bởi vì tôi từng bóc nó ra một lần rồi, chiếc hộp phát ra một tiếng tách nhẹ rồi dễ dàng mở ra.

“......Thật đó hả…………...Thật sự luôn?”

Trong đó là những vật phẩm được gói riêng biệt, ngay ngắn và được gấp gọn gàng. Yuria nhấc một cái lên, và vì được nối liền cho lên tất cả biến thành một dải dài lơ lửng trên tay cô.

Ôi không….Tôi đã làm gì vậy……….

Yuria đặt hết tất cả lên chiếc bàn thấp.

“Ryouta? Quỳ xuống. Ngay.”

“Tuân lệnh.”

Tôi ngồi xuống ngay trước chiếc bàn như chỉ thị.

Yuria vẫn đứng yên, trừng mắt nhìn xuống tôi trong khi chỉ vào chúng.

“Vậy? Đó là gì?”

Cô ấy hỏi với một điệu cười trên môi, thứ mà chắc chắn đang ẩn giấu trong nó một cơn cuồng nộ.

Áp lực đè nén không khác gì Rui, tôi lau mồ hôi và mở miệng:

“Đó là…..bao cao su.”

“Để làm gì?”

“Ừm thì….cho việc hư hỏng.”

Nụ cười của cô ấy vẫn không tắt khi mà cô tiếp tục hỏi.

Còn gì nhục hơn thế này cơ chứ.

“Thật là, chỉ vừa mới nói về việc cậu đã quen thuộc với con gái thôi đó. Đừng nói là…. cậu đã làm với Airi rồi đó?”

“Không không. Bọn tớ chưa làm gì cả!”

Tôi từ chối để bảo vệ sự trong sạch cho Airi.

Nếu lời đồn lan truyền về việc cô ấy có gian díu với một kẻ như tôi, thì làm sao mà tôi có thể tha thứ cho bản thân được.

Tôi phải vừa thừa nhận việc bao cao su, nhưng cũng đồng thời phủ nhận mọi liên hệ với Airi.

“Sự thật là… Tớ mua chỉ là để dự phòng thôi, cậu biết đó. Nhưng mà tớ chưa bao giờ có cơ hội được sử dụng chúng cả. Ý là, tớ vốn làm gì có cơ hội nào.”

“Vậy thì trả lời mình đi, đáng nhẽ phải có mười hai cái trong hộp, đúng không? Vậy tại sao chỉ còn mười một cái thôi?”

“Cái này thì…kiểm tra ví của tớ đi.”

Tôi rút ví ra từ trong túi và đưa cho Yuria.

Cô ấy hơi do dự nhưng vẫn nhận lấy nó và từ từ mở ra.

“Đây là…..”

Yuria lấy ra thứ trong đó.

“Tớ chỉ nghĩ là…. biết đâu mình sẽ có cơ hội sử dụng khi mình đang ở ngoài, thế nên giữ lại một cái để đề phòng….. đại loại thế.”

“Pfffft, Ryouta, cậu nghiêm túc hả? …. Ha ha ha ha.”

“Đừng có cười!”

“Giữ một cái trong ví, nó rất…. Tớ không biết nữa, đúng là cậu.”

“Ý gì đó hả?”

Yuria cười sặc sụa.

Rồi rồi, tôi biết rồi. Tôi chỉ là một thằng trai tân với tư tưởng ở trên mây.

Tôi giữ lại một cái bao cao su trong ví với hy vọng một ngày được dùng đến nó.

“Buồn cười thật đó. Mà tớ cũng đoán được rồi. Đầu óc cậu đen tối, nhưng cậu lại không có gan.”

“I-im đi.”

Cô ấy nói chuẩn quá, tôi cảm giác như mặt mình đang nóng bừng lên.

“Vậy, cậu mua hộp có bìa là nhân vật để tránh bị bố mẹ phát hiện ra?”

“Ừ thì…cũng đúng.”

Tôi quá sợ để mua hàng thật, nên tôi mua bản đặc biệt với nhân vật đại diện dễ thương trên đó.

“Ryouta này, cậu là một người rất Ryouta đó….”

Yuria vừa lẩm bẩm vừa ngồi sát kế bên tôi.

‘Cậu biết không….. Tớ nghĩ mình cũng hơi kích thích rồi.”

“Hả? Kích thích? Tại sao?”

“Không nhớ à? Tớ cũng hứng thú với việc ấy lắm.”

Má hơi ửng đỏ, Yuria búng nhẹ vào vật phẩm trên bàn bằng đầu ngón tay được chăm chút kỹ càng.

Chờ chút…. Việc mà tôi nghĩ sắp diễn ra sao?

Yuria và tôi sắp làm sao? Ngay tại đây, ngay bây giờ?

Khi mà suy nghĩ đó nảy lên, ánh mắt của tôi không tự chủ được mà dõi lấy thân hình hoàn hảo của Yuria.

Tôi cắn môi và hồi hộp nuốt nước miếng.

“Yuria, ừm….”

“Xem ai vừa tới nè. Xuất hiện như thiêu thân gần lửa! Được phái tới bởi mẫu thân của Ryouta để canh chừng mọi hành động không nghiêm trang. Chờ chút, cái gì vậy?”

Đột nhiên chen ngang vào giữa chừng, không ai khác ngoài Kanade Tanaka.

“Chờ chút, đó là…. bao cao su phải không?”

Mặc bộ đồng phục lúc này đã trở lên quá khổ, chiếc kính của Tanaka trôi tuột ra và rơi xuống nền nhà.

“Không thể nào…. Mình chen ngang khi mà hai người sắp hành sự sao? Xin lỗi nhé, cứ tiếp tục đi.”

AD_4nXfwYB7XgqOp6tZavjutBKKEONJKoR2Lc8OUF7YuXll8p3hybiNMS6YkOLUwBF44J9HJ5MacYwL-hiphki6RLqnRkV6tQvIZ5_ZOt8EPYrvGWN9FDKVZiaSt_JfIabrfeyGIPkBqRg?key=2k73fh02p27ocOhRVV04JA

“Đợi đã Tanaka.”

…………..................................................................

Yuria, Tanaka và tôi vắt chéo chân ngồi trên chiếc nệm xung quanh cái bàn thấp.

Nằm ngay ngắn trên bàn là những đồ vật được gói lại và một chiếc hộp nâu nhỏ.

Còn tình huống nào có thể ngượng hơn được nữa chứ?

“Vậy…hai cậu đã làm chuyện ấy với nhau rồi à?”

“Đương nhiên là không!”

“Nhưng mà với thứ đó nằm trên bàn, tớ khó mà tin được.”

Cô ấy nói đúng. Giải thích sẽ chỉ làm mọi việc tồi tệ hơn.

“Được rồi, Tanaka. Nếu như bọn tớ đúng là có làm chuyện gì đó với nhau, thì liệu cậu có thấy vấn đề gì không?”

“Thì…”

Yuria làm mọi chuyện còn rắc rối hơn nữa, còn Tanaka cau mày với vẻ căng thẳng hiện rõ trên mặt.

Cậu làm gì thế hả Yuria? Cô ấy hiểu nhầm bây giờ.

“Điều đó sẽ rắc rối đó. Nếu Ryouta không còn là trai tân nữa….. Vậy thì tớ sẽ không còn người bạn nào mất!”

“Tanaka….”

Chờ chút, muốn làm bạn với Tanaka thì tôi phải là trai tân sao? Điều kiện quái quỷ gì vậy.

“Thì ra là vậy. Cậu không cần phải lo đâu. Mình chưa làm gì với cậu ta cả. Ý mình là, một con gà như Ryouta thì lấy đâu ra lá gan mà chủ động được.”

“Đúng rồi, chúng ta đang nói về Ryouta cơ mà! Nếu như cậu ấy có gan mà chạm vào một gyaru siêu cấp biến thái như Ichinose thì cậu ta đã làm từ lâu rồi.”

Đây rồi. Lại tiếp tục màn đá xéo tên trai tân u ám là tôi đây…Và đừng có nói gyaru siêu cấp biến thái trước mặt cô ấy chứ, dù có đúng đi chăng nữa.

Yuria cũng chả khá hơn là bao. Cô ấy tỏ ra lạnh lùng và xấu tính như vậy trước mặt Tanaka, trong khi đó mấy phút trước thôi, cô ấy rõ ràng có rung động.

Tốt thôi, nếu mọi chuyện là như thế, vậy thì tối nay tôi cho phép mình thỏa mình tưởng tượng cho đến khi thỏa mãn mới thôi, Yuria à……

“Nhìn cái gì vậy, Ryouta. Cậu có điều gì muốn nói?”

“Không hẳn?”

“Thôi thì, mình mừng là hai cậu vẫn chưa làm gì. Vậy, các cậu dự định làm gì đó?”

Nói mới nhớ…. Hôm nay đáng nhẽ phải là buổi học nhóm, chứ không phải là cho mấy thứ dâm dê.

Sự cố vừa nãy làm tôi quên khuấy đi cái kế hoạch ban đầu.

“Chúng tớ đang học nhóm. Dù sao cũng sắp thi rồi.”

“Học nhóm sao? Nghe vui thế.”

“Muốn tham gia không, Tanaka?”

“Tớ được tham gia sao?”

“Đương nhiên rồi, cậu rất giỏi mà, phải không? Tớ cần cậu dạy một số thứ.”

Và cứ như thế, Tanaka tham gia vào buổi học nhóm.

“Tớ sẽ giúp cả cậu nữa, Ryouta.”

“Tớ ổn.”

“Thái độ kiểu gì thế? Hồi cấp hai chúng ta học nhóm suốt cơ mà.”

“Chà, trước đây hai cậu gần gũi đến vậy à?”

“Tớ nghĩ thế. Dù không cùng giới tính nhưng bọn tớ làm thân khá dễ. Bọn tớ đi chơi cùng nhau suốt khi nghỉ hè và tan học. Dù cho đa phần cũng chỉ là ngồi xem anime.”

“Nghe tuyệt nhỉ. Tớ hơi ganh tị đó.”

Yuria nói nhỏ nhẹ trong khi liếc trộm tôi.

Ganh tị sao? Cũng hợp lý. Yuria luôn muốn một người bạn cùng sở thích mà.

“Được rồi, trước khi học, tớ sẽ tịch thu hết chỗ bao cao su này, đề phòng Ryouta tính bày trò với ai đó.”

“Đừng…”

Yuria tịch thu tất cả, và với nó, hy vọng cuối cùng của tôi cũng bị dập tắt hoàn toàn.

“Nếu cậu tính giở trò với Rui và Airi thì tớ sẽ giận đó, biết chưa?”

“Ừ….”

Yuria không còn là người tôi tin cậy nữa, giờ cô ấy là người giám hộ của tôi.

Tôi không để ý việc mình bị một mỹ nhân giám sát đâu, thậm chí còn có phần thích thú nữa, nhưng mà sao cô ấy lại lôi Rui và Airi vào nhỉ?

Đúng là tôi có trò chuyện với ba người đẹp và Tanaka…. nhưng mà tôi cũng không tin là mình sẽ có một mối quan hệ với một trong hai người họ cả.

“Được thôi, mọi người bắt đầu học nào.”

………………..........................................

Đó đáng nhẽ phải là buổi kèm một một với Yuria, nhưng mà vì Tanaka đột nhiên xuất hiện vào như thể phụ huynh chen ngang, chúng tôi để Tanaka tham gia cùng luôn.

Và rồi, khi vừa học được mười phút thì….

“Khò….. Mị hông nốc thêm được đâu, Airi ưi.”

Tanaka đã lăn ra ngủ.

Được vài phút, trán cô ấy đã đập xuống bàn, ngủ say như chết.

Biết ngay mà.

“Thật đấy à? Cậu ấy chưa gì đã ngủ sao? Cậu ấy xếp thứ hai toàn khóa mà. Tớ khó mà tin được là cậu ấy chỉ đứng sau Rui đó.”

“Cậu ấy thông minh tới vậy đó. Từ hồi cấp hai, cậu ấy đã rất giỏi trong việc ghi nhớ rồi. Cậu ấy nhớ toàn bộ lời thoại của truyện tranh và anime chỉ bằng một lần xem. Khi học thì cậu ấy có thể thuộc cả quyển sách ngay lập tức.”

“Gian lận quá đó. Cứ như nhân vật chính mấy truyện chuyển sinh vậy. Ghen tị quá đi mất.”

Không chỉ là thông minh, mà trí nhớ của cậu ta là cả một đẳng cấp khác.

Đó là lý do mà tôi hỏi cô ấy chuyện về Rui hồi cấp hai.

Chỉ là, cô ấy dành hết tài năng cho sở thích Otaku của mình.

“Nếu cậu ấy giỏi như vậy, chả phải cậu ấy có thể thắng Rui sao?”

“Tớ cũng nghĩ vậy. Nhưng kể từ hồi cấp hai, cậu ấy đã luôn về nhì, chưa một lần nào là thắng Rui cả.”

“Thật sao? Tất cả các môn?”

“Đúng vậy. Dù cho có trí nhớ siêu đẳng, cậu ấy vẫn bị Rui nghiền nát. Thú thật thì, Kuroki Rui đúng là một siêu nhân hoàn hảo.”

Tanaka càng ấn tượng thì cũng chỉ làm bệ đỡ cho sự quái vật của Rui mà thôi.

“Tanaka sống ở một thế giới mà tớ không tưởng tượng nổi.”

Yuria lẩm bẩm, ngón tay nghịch lọn tóc của Tanaka đang say ngủ.

“Cậu cũng giỏi mà. Cậu còn thi đỗ được vào ngôi trường này.”

“Tớ….không tuyệt vời đến vậy đâu. Hồi năm ba của cấp hai, mình chả có gì để làm ngoài học. Và, tớ cũng không muốn vào cùng trường với cô ta.”

Yuria khẽ cắn môi, nói mà giọng hơi nghẹn đi.

Vẻ ngoài gyaru rạng rỡ thường thấy biến đổi thành một sự tĩnh lặng sâu cay.

“Cô ta…. Cái người bạn thân trước đây mà cậu từng nhắc tới á?”

“Ừ, cô ấy bảo sở thích của tớ là kinh tởm và chấm dứt liên lạc với tớ. Và rồi đến năm ba, nhóm của cô ta bắt đầu cách ly tớ. Cũng vì thế mà tớ có thêm thời gian để học hơn, và tớ được làm bạn với Rui, với Airi, và với cả cậu, Ryouta….. Nên là tớ nghĩ mọi chuyện đều ổn cả.”

Cô ấy cố gượng cười, nhưng tôi có thể hiểu trải nghiệm đó phải khó khăn đến mức nào.

Những kẻ cô độc như tôi thường nắm bắt được chi tiết cái mối quan hệ xã hội trong lớp học. Tôi đã thấy được vô số người bị đá ra khỏi các nhóm nổi tiếng. Và ai cũng có một khoảng thời gian chật vật ngay sau đó.

Những vòng tròn xã giao đó nhìn có vẻ vui đó, nhưng nó thực chất vô cùng tàn nhẫn.

Khi một người phạm lỗi và bị đá khỏi nhóm, họ khó có thể gia nhập những người hướng nội được, thành ra họ trở thành những cá nhân bị cô lập trong lớp.

Thường thì sẽ có một tâm hồn lương thiện đứng ra từ đám đông và đón nhận họ, nhưng đám hướng nội có một nỗi sợ vô hình với những người nổi tiếng, nên chuyện đó khó có thể xảy ra.

“Tớ không giỏi về mấy mối quan hệ. Tớ cũng không biết hàn gắn mối quan hệ với cô ấy như nào. Tớ biết là cô ấy sẽ học một trường tư, cho nên tớ đoán lựa chọn duy nhất của mình là trường công lập. Và cuối cùng thì…. tớ vẫn chạy trốn.”

Yuria mỉm cười cay đắng, nhưng tôi không thể đong đếm nổi nỗi cay đắng và stress mà cô ấy đã trải qua vào thời khắc đó.

“Cậu rất mạnh mẽ, Yuria à. Không chỉ vì điều đó, mà còn là vì tất cả.”

“Mạnh mẽ? Tớ sao? Tớ tưởng là đã kể ra rằng tớ yếu đuối đến thế nào rồi.”

Cô ấy ngạc nhiên mà chớp mắt nhìn tôi.

“Ừ, nhưng nghĩ mà xem. Đặt tớ vào vị trí của cậu, tớ không chắc là mình sẽ đi học vào ngày hôm sau đâu. Vậy mà cậu vẫn đi. Cậu học và cậu đỗ được ngôi trường này. Điều đó thật sự rất ấn tượng. Nó chứng minh rằng cậu rất mạnh mẽ.”

“Tớ…. mạnh mẽ sao?”

Yuria có vẻ không nhận ra, nhưng tâm lý vững chắc của cổ là vô cùng đáng khâm phục.

Tôi không nghĩ là mình có thể sánh ngang với thứ sức mạnh đó được.

“Ryouta này, bình thường thì cậu chỉ là một kẻ biến thái, nhưng mà thi thoảng thì cậu vẫn nói được những điều tốt đẹp chứ nhỉ?”

“Này này, có thực sự cần thêm kẻ biến thái vào không?”

“Nhưng mà… Nhớ chỉ nói những điều ngọt ngào đó với tớ thôi nhé? Không là rất dễ khiến người ta hiểu nhầm đó.”

“Hiểu nhầm? Về cái gì cơ?”

“Không có gì…. Tớ sẽ luôn ở bên cậu, Ryouta à. Luôn ở bên, mãi mãi.”

Yuria cười, không phải điệu cười tươi tắn thường thấy, nó ấm áp hơn và dịu dàng hơn.

Yuria, người ủng hộ lớn nhất của tôi, vừa bảo sẽ luôn ở bên tôi.

Điều đó không những trấn an tôi, mà còn vô cùng…… nóng bỏng nữa.

“Nếu đã thế, vì cậu sẽ luôn đứng về phía tớ, hay là cho tớ gối đùi một cái nhé?”

“Chả liên quan gì cả. Cậu thật là phiền chết đi được. Tớ sẽ cấm cậu không được ngắm đùi của tớ trong vòng một tuần.”

“Hả? Làm ơn! Gì cũng được trừ việc đó!”

“Cho đến khi kỳ thi kết thúc đã. Cậu nên học cách kiểm soát thú tính của bản thân đi.”

“Ơ…..!”

“Munyaa…..A! Tay hai cậu ngừng viết rồi kìa! Đừng có chểnh mảng bỏ bê việc ôn tập như thế chứ!”

“Cậu là người cuối cùng được nói câu đó!”

Tanaka, người đã đột nhiên tỉnh dậy từ trước, bắt đầu dạy đời chúng tôi với đôi mắt đang lèm nhèm say ngủ, thế là hai đứa chúng tôi cùng bật lại cô ta.

Sau đó, chúng tôi điều chỉnh lại tinh thần và tập trung vào học.

“Lịch sử Nhật Bản rất dễ! Cậu chỉ cần học thuộc những bài trọng tâm từ đầu tới cuối là làm được ngay.”

“Tớ đã bảo rồi! Tớ làm sao mà học thuộc cùng một lúc nhiều thứ đến vậy.”

“Ổn thôi mà! Nếu một kẻ như tớ- ngực lép, hướng nội, kính mắt dày như đít chai - có thể làm được, vậy thì một mỹ nhân phổng phao, đẫy đà như Ichinose có thể làm ngon ơ, không vấn đề!”

“Chà, vậy mà vẫn có người có lòng tự trọng thấp ngang Ryouta được cơ à?.... Mà chờ chút, đó là cách mà cậu nghĩ về tớ à?”

Bằng cách này hay cách khác, hai cô nàng đã trở lên gần gũi với nhau hơn. Chẳng mấy chốc, họ đã say sưa trò chuyện với nhau rồi.

“Được rồi, cũng sắp đến bảy giờ rồi. Chúng ta nghỉ tại đây chứ?”

Tôi kiểm tra giờ trên điện thoại rồi thông báo cho hai người họ.

Cũng như buổi học nhóm với Airi, một khi mà bạn đã tập trung vào việc học, thời gian sẽ thấm thoắt như thoi đưa.

“Đúng rồi. Gia đình Ryouta ăn tối lúc bảy giờ nhỉ?”

“Ừ, cũng gần đến giờ rồi nhỉ?”

“Cậu biết gì không…. Tanaka. Có phải là cậu biết hơi nhiều về Ryouta rồi chứ?”

Khi mà tôi đang nói chuyện với Tanaka, Yuria đột nhiên chen vào.

“Cậu biết khi nào nhà cậu ấy ăn tối, mẹ cậu ấy nhờ cậu trông chừng…..Ý tớ là, tớ biết hai cậu thân nhau từ hồi cấp hai, nhưng mà cảm giác hai người cứ như là bạn thuở nhỏ của nhau vậy.”

“Thì….hồi năm nhất và năm hai, tớ cũng hay đi chơi với Ryouta. Thế nên tớ đoán là mình cũng gần gũi với gia đình của cậu ta luôn.”

“Gần gũi à….. Có mà cậu là đồ không biết xấu hổ ấy. Cậu nịnh bợ bà chị u ám của tớ chỉ vì muốn được cho đống quần áo cũ không dùng nữa của bả, rồi cậu còn ở sau lưng tớ, lén lút hỏi mẹ tớ công thức thịt lợn quay ngày Chủ Nhật.”

“Này, Ryouta! Đó không phải là không biết xấu hổ, đó chỉ là….”

“A! Ichinose, đừng nói thêm gì nữa! Tớ chỉ muốn xây dựng một mối quan hệ tốt đẹp với mẹ và chị của cậu ấy thôi, được chứ?”

Tanaka lắc đầu mạnh tới nỗi mà kính của cô suýt thì bay, mặt thì đỏ bừng lên khi mà cổ ra sức chối.

Cô ấy bị làm sao vậy? Tôi biết bình thường thì cô ấy cũng khá bất ổn, nhưng mà lần này thì khác.

Sau sự kiện hỗn loạn đó, buổi học nhóm ồn ào của chúng tôi cuối cùng cũng tới hồi kết, và chúng tôi chuẩn bị tinh thần cho tuần thi cuối kỳ.