Ngày đầu tiên của kỳ nghỉ hè cuối cùng cũng tới.
Hạ tới, không khí chuyển mình như đang rũ bỏ lớp áo xuân thêu, nóng tới độ có thể làm mồ hôi ứa đầy khắp áo.
Và tôi đang ở đâu giữa cái tiết trời nóng hừng hực này?
“Ryouta! Ryouta! Chúng ta sắp tới nhà bà rồi~”
Sau khoảng chín mươi phút đi đường trên chiếc xe buýt cổ lỗ sĩ tới độ điều hòa có như không và các hàng ghế thì vắng tanh không một bóng người, chúng tôi dừng chân tại một ngôi làng ngoại ô nhỏ, với những bãi rừng xanh rậm rập vây quanh và bầu không khí thoáng mát nơi núi rừng sâu.
“Chào mừng cháu đã quay trở về, Airi.”
“Cảm ơn bà vì đã cho bọn cháu ghé qua. À! Đây là bạn của cháu, Izumiya Ryouta!”
“Chà, đó là bạn trai cháu sao?”
“Không, cậu ấy không phải!”
Đúng rồi! Tôi phải đi cùng Airi về nhà cô ấy ở vùng quê bởi cổ đã thắng trò kéo búa bao và đưa ra mệnh lệnh đầu tiên với tôi.
Nhà của cô ấy kẹt giữa những ngọn núi tại một ngôi làng ở nông thôn, cách xa thành phố khoảng hai tiếng đi đường và hai lần chuyển bến.
Tôi nhìn đâu cũng thấy dáng vẻ vùng quê: cây cối xanh tốt, những căn nhà gỗ cổ xưa, cánh đồng lúa ngả vàng, nhà văn hóa địa phương - như một mô hình thu nhỏ của vùng nông thôn Nhật Bản đang hiện ra trước mắt.
Tôi không nghĩ tới việc một vùng quê đích thực có thể mãnh liệt đến thế…..
“Cảm ơn cháu vì đã luôn dành thời gian với Airi nhé, Izumiya.”
Bà của Airi, người mà đã đến đón chúng tôi ở bến xe buýt, mỉm cười đôn hậu sau khi lên tiếng cảm ơn tôi.
“Không đâu, nếu là thế, cháu mới là người phải cảm ơn Airi vì đã luôn giúp đỡ cháu….”
“Cậu không cần phải câu nệ như vậy đâu! Chúng ta cần phải chuẩn bị cho nhiệm vụ ngày hôm nay thôi!”
“Đ-được rồi.”
Thúc giục bởi Airi, tôi bắt đầu chuẩn bị cho nhiệm vụ sắp tới.
Nhiệm vụ sắp tới à…….
Tôi bắt đầu nhớ lại xem sự việc tiến triển đến bây giờ như thế nào.
- Quay lại một tuần trước.
Để phân định xem ai sẽ là người được quyền ra lệnh cho tôi khi nghỉ hè- trò chơi trừng phạt hoặc phần thưởng, tùy vào người bạn hỏi- bộ ba các cô gái xinh đẹp quyết định bằng trò kéo búa bao.
“Kéo, búa, bao, ra!”
Tôi đã nghĩ rằng Rui sẽ thắng, như mọi khi.
Nhưng mà kết quả hiện ra trước mắt khá…. nằm ngoài mong đợi.
Airi ra kéo, trong khi cả Yuria và Rui đều ra lá. Trò chơi kết thúc ngay sau một vòng.
“Tớ thắng rồi, Ryouta! Tớ được làm người đầu tiên ra lệnh!”
“Chán quá, tớ vốn tưởng là Airi sẽ ra búa như mọi khi.”
“Chính xác! Tớ đoán là hai cậu sẽ cũng nghĩ thế, nên tớ đã làm ngược lại. Sau khi ôn thi, Airi đã trở lên thông minh hơn rồi!”
Cô ấy ưỡn ngực lên đầy tự hào, vòng một đầy đặn đó cứ thế nảy tưng tưng lên.
Chà…..chà….-Mà chờ đã, gì cơ?
Khi mà tôi đang mải dán mắt vào bộ ngực đó, một luồng khí lạnh chợt tỏa ra từ phía bên cạnh.
Cảm giác này…..
“Hehe…. Không thể tin được là tớ thực sự thua.”
Đó là Kuroki Rui.
Đôi mày của cô ấy nheo lại hơn mọi ngày- nhưng rồi ngay sau đó, cô ấy nặn ra một nụ cười dịu dàng.
“Airi, làm tốt lắm. Tớ cũng tưởng ra cậu sẽ ra đấm, cho nên mới không lường trước được.”
“Ehehe~ Ngay cả Rui cũng khen mình!”
Rui cười bình thản khi mà đang trò chuyện với Airi, nhưng ở sau lưng cô ấy, tôi có thể thấy rõ bàn tay cổ đang nắm chặt lại.
Rui cầu toàn trong mọi việc. Ngay cả khi thua một trò chơi may rủi như kéo búa bao cũng khiến cô ấy tức anh ách trong lòng.
Hoặc là…. cô ấy rất muốn ra lệnh cho tôi làm một điều gì đó. Tốt nhất là không nghĩ đến việc này.
“Vây, Airi, cậu tính bắt Ryouta làm gì?”
“Thật ra thì, không chỉ mỗi Ryouta đâu, tớ muốn nhờ tất cả mọi người một việc!”
“Bọn tớ nữa sao?”
Yuria nghiêng đầu, còn Airi thì gật đầu nhẹ.
“Năm nay, tớ phải bắt được một con bọ cánh cứng tê giác. Và một con bọ cánh cứng sừng hươu nữa!”
“Hả….?”
“Thế nên mệnh lệnh của Airi sẽ là: khi mà kỳ nghỉ bắt đầu, tất cả chúng ta sẽ vào rừng để săn bọ. Nghe thế nào?”
Khi tôi đang tự hỏi là Airi sẽ đưa ra mệnh lệnh như nào thì hóa ra cổ muốn đi săn bọ….. Đúng là Airi mà.
“Mình xin kiếu. Mình không thích bọ cho lắm.”
“Xấu tính quá Yuria. Bọ cũng rất cố gắng để sống như chúng ta mà.”
“Ừ… Nhưng mà khi tớ thấy một con bọ trước mắt, tớ chỉ có một suy nghĩ là, chỉ một trong hai được sống.”
Yuria nói bằng một gương mặt nghiêm nghị, và ánh mắt thì như cá chết.
Cô ấy ghét bọ đến cỡ nào vậy……?
“Còn cậu thì sao, Rui? Cùng đi bắt bọ nào!”
“Tớ nghĩ tớ cũng xin kiếu thôi…. Bọ rất tởm- khoan, ý tớ là, tớ có cuộc họp mặt quan trọng ở lớp bơi khi kỳ nghỉ bắt đầu.”
Thôi nào, cả Rui cũng vậy sao?
Xem chừng liên kết thiêng liêng của ba cô gái cũng không là gì trước mặt đám côn trùng.
“Trời ạ, hai cậu tệ thật đấy! Airi rất muốn chúng ta được bắt bọ cánh cứng cùng nhau…..”
“Xin lỗi, nhưng mà này, lần này cậu có Ryouta đi cùng rồi còn gì?”
“Đúng rồi đó, Airi? Vì Ryouta đã đi cùng cậu rồi nên bọn tớ xin nghỉ nhé?”
Đột nhiên, Yuria và Rui đưa tôi ra làm cừu thế mạng.
“Chờ chút nào hai cậu, tớ cũng không thích đám bọ lắm đâu….”
“Cậu đã hứa là sẽ làm theo mọi mệnh lệnh của chúng tớ rồi, phải không?”
“Đúng thế, Ryouta nè.”
Yuria và Rui cư xử như ác quỷ vậy.
H-hai cậu……!
“Ryouta cũng không muốn bắt bọ cùng Airi sao……?”
Airi ngước lên hỏi tôi bằng đôi mắt đẫm lệ và giọng nói run rẩy.
Làm ra vẻ mặt đó….. chả công bằng tí nào.
Tôi đúng là đã đồng ý sẽ tuân theo mệnh lệnh của bọn họ. Nên là không còn đường lui nữa.
“....Được rồi. Tớ sẽ làm. Tớ sẽ đi bắt bọ!”
“Thật sao? Yay!”
Gương mặt Airi bừng sáng, bộ ngực của cô ấy nảy tưng tưng vì mừng.
Và vì thế, tôi đã đi bắt bọ cùng Airi, chỉ hai đứa tôi…. và tình thế mới diễn ra như hiện tại.
Bị lôi đến vùng nông thôn ngoại ô vào giữa hè, bị ăn sống bởi đám muỗi…hầy….
“Chúng ta đến rồi!”
“Hửm?”
Airi bất ngờ dừng lại trước một ngôi nhà kiểu xưa gần bến xe.
“Đây là nhà của mẹ mình.”
“Của mẹ cậu sao.”
“Trước tiên, chúng ta sẽ để đồ đạc lại đây và chuẩn bị. Được không hả bà?”
“Được chứ, cháu ngoan. Bà có mấy trái dưa hấu được làm lạnh trong nước sông, nên là cứ tự nhiên như ở nhà.”
Một ngôi nhà cổ với mấy trái dưa hấu mát lạnh sao…. Đây đúng là hình mẫu lý tưởng của thôn quê Nhật Bản.
Tôi đoán là bọn tôi sẽ chơi bời cho đến tầm chiều tối và…. Chờ chút.
“Này, Airi.”
“Sao vậy, Ryouta. Cậu muốn đi vệ sinh à?”
“Không. Không phải vậy. Nếu chúng ta ở lại đến chiều tối, vậy chả phải sẽ không còn chuyến buýt nào sao?”
“Ừ, thì sao?”
Ý cậu là gì mà “thì sao?”!
“Vậy… chả phải là chúng ta sẽ qua đêm tại đây luôn sao?”
“Ừ, đương nhiên rồi.”
Ý cậu là gì mà “đương nhiên rồi”!
Lần thứ hai rồi đó.
Một buổi tối bất ngờ cùng Airi- một sự kiện trong mơ mà bất cứ chàng trai nào cũng phải ghen tị.
“Chờ đã, tớ quên không nói rằng chuyến đi này sẽ là qua đêm sao?”
“Cậu quên nói?”
Một phần thưởng quá tuyệt vời.
Tất cả những gì tôi có thể nghĩ tới là những khung cảnh màu hồng.
“Chờ chút, nhà cậu có giờ giới nghiêm hay cấm ngủ lại nhà người khác hay gì không?”
“Chắc là không, nhưng mà mình sẽ xin phép để cho chắc.”
“Thật sao? Cảm ơn nhé Ryouta. Chào mẹ cậu hộ mình với.”
Airi thực sự không để tâm tới việc qua đêm với người khác giới…. Phòng ngự hớ hênh quá đó.
Ý tôi là, chúng tôi đúng là bạn, nhưng mà tôi vẫn là một thằng con trai đó!
Vẫn có khả năng mà tôi….. tấn công cô ấy khi đang ngủ…. thôi bỏ đi. Tôi quá hèn để làm vậy.
Tuy nhiên, tôi không biết là Airi liệu có xem tôi như là một thằng “con trai” không nữa.
Có lẽ cô ấy chỉ nghĩ tôi như một “người bạn nam thân quen” hoặc gì đó.
Tôi theo sau Airi, khi mà đang chuẩn bị bước vào nhà thì cổ bất ngờ đứng yên ngay trước cánh cửa trượt của ngôi nhà cũ.
“Hửm? Airi?”
“Ừm…. Sự thật là, tớ cũng muốn Rui và Yuria đến nữa. Chỉ có hai đứa mình khiến tớ khá bồn chồn…. nhưng mà cuối cùng thì, vẫn chỉ là tớ và cậu thôi nhỉ?”
Airi cười gượng với đôi lông mày nhíu lại đầy lúng túng.
“Ừ… Tớ nghĩ là mình có hơi hồi hộp rồi đó.”
Chờ chút đã…. Thế chả phải là…. Airi coi mình là một thằng đàn ông sao? Hoặc là…rốt cuộc là sao đây?
Tôi có linh cảm xấu rằng tối nay sẽ tiến triển theo một hướng rối rắm hơn mong đợi.
………….....................................................
“Xin lỗi vì đã làm phiền….”
Tôi cúi chào khi mà đang tháo giày ra rồi bước vào trong nhà.
Sàn nhà kêu cọt kẹt sau mỗi bước chân, những bức tường gỗ phai màu như đang phô bày tuổi tác của chúng, và chiếc cửa trượt bằng giấy mỏng manh tới độ có thể chọc thủng một lỗ qua chúng. Dù cho tôi chưa bao giờ đặt chân tới đây, tôi có cảm giác như vừa tìm với ngôi nhà thời thơ ấu.
Nơi đây là gì vậy? Cứ như một ngôi đền của sự hoài niệm ấy.
“Bà ơi, căn phòng này vẫn là nơi duy nhất có thể dùng để nghỉ qua đêm ư?”
“Đúng vậy. Các căn phòng khác đều chất đầy đồ đạc rồi.”
Airi và bà đang bàn về căn phòng mà chúng tôi sẽ ngủ đêm nay….
“Căn phòng đó?”
“Ý là căn phòng trên gác mái ấy.”
“G-gác mái?”
Vì căn nhà quá thấp, tôi cứ nghĩ là nó không có tầng hai- vậy mà nó lại có gác mái.
Chỉ dẫn bởi Airi, tôi leo lên chiếc cầu thang dẫn tới căn phòng ấy.
“Vậy ra, đây là phòng gác mái à?”
Trần nhà thấp được ghép bằng những tấm ván gỗ, và một căn phòng đơn tương đối rộng rãi.
Trên sàn có thảm, với một chiếc tủ quần áo và một chiếc bàn thấp làm đồ nội thấp, còn nếu không thì căn phòng này trống rỗng.
Xem ra nơi đây không được dùng để chất đồ đạc.
Airi mở một chiếc cửa sổ nhỏ để cho thoáng khí.
Một làn gió mát chen vào, thổi ngang qua căn gác mái đầy bụi bặm.
“Tớ yêu căn phòng này! Cảm giác cứ như căn cứ bí mật ấy nhỉ?”
“Đúng vậy. Đây là kiểu phòng sẽ khơi gợi cái tính trẻ con ẩn nấp trong người.”
“Mồ, Airi không phải là trẻ con nữa!”
Cô ấy trông y như trẻ con vậy, chỉ trừ bộ ngực khủng đó.
“Vậy, tớ được phép ngủ lại đây sao?”
“Ừ! Tối nay chúng ta sẽ nằm trên đệm mặt đối mặt, rồi dậy sớm cho chuyến bắt bọ nữa!”
“Đã rõ! Chờ chút, mặt đối mặt?”
“Đúng vậy!”
“Cậu cũng ngủ ở đây sao?”
“Đúng vậy. Căn nhà này nhỏ lắm, nên phòng gác mái là nơi duy nhất mà chúng ta ngủ lại được.”
Đừng có đùa chứ!
Thế có nghĩa là tôi sẽ qua đêm ở cùng phòng với Airi sao? Tôi thậm chí còn không mang theo…. thứ đó.
“Nếu mà Ryouta không muốn, tớ có thể ngủ ở dưới bàn ăn….”
“Đừng ngủ ở đó! Được rồi, tớ sẽ ngủ tại đây.”
Cô ấy làm như đó là việc bất khả kháng, nhưng mà trong thâm tâm, tôi vui như mở cờ trong bụng.
“Tuyệt quá! Vậy tối nay chúng ta sẽ ngủ cùng nhau chứ?”
“Ừ….”
Tôi không biết Airi cảm thấy như thế nào, nhưng mà đây là lần đầu tiên mà tôi ngủ cùng một đứa con gái kể từ giờ nghỉ trưa hồi mẫu giáo, và tôi đang vô cùng hồi hộp….
Nếu mà mọi chuyện chuyển sang hướng đó với Airi tối nay, vậy thì ngày mai tôi sẽ chả còn tâm trạng nào để mà bắt bọ nữa….
“A! Nó vẫn còn ở đây nè.”
Khi mà tôi đang mải đắm chìm trong những suy nghĩ không trong sáng, Airi đã tìm thấy thứ gì đó trong tủ quần áo và lấy ra.
“Đó là… một bức ảnh sao?”
“Đúng vậy! Đó là một bức ảnh của bà khi còn trẻ. Bà ấy thật sự rất xinh đẹp phải không?”
“Hử….?”
Bức ảnh đơn sắc mà Airi đưa cho tôi xem chụp lại bà của cô ấy thời còn trẻ…..tuy nhiên….
Ngực của bà ấy….quá bự đi…
Khoác lên người chiếc váy liền thân một màu trắng tinh bên bờ biển, bà của Airi sở hữu kiểu tóc cổ điển của Saza*, nhưng mà vòng một của bà ấy bự tới nỗi mà bạn không thể nào phát sóng nó vào sáu giờ chiều Chủ Nhật được. Mức độ nóng bỏng lên tới thần cấp.
Đến cả bà của cô ấy còn có bộ ngực khủng như vậy….đây chính là…. sức mạnh của ngực di truyền sao?
Giờ thì tôi muốn xem mẹ của Airi nữa.
“Mình cũng muốn lớn lên trở thành một người phụ nữ trưởng thành như vậy.”
“Cậu cứ như vậy là được rồi.”
“Vừa nãy cậu mới coi mình là trẻ con, vậy mà giờ lại bảo mình “trưởng thành”? Ý cậu rốt cuộc là sao?”
Bà Bự (còn gọi là BB) đã truyền cho Airi một món quà tuyệt vời.
BB….. gen của bà đúng là thần cấp đó.
“Ryouta! Tại sao cậu làm vẻ mặt như đã khai sáng vậy?”
“À, không có gì cả. Quan trọng là, mới nãy cậu mới đề cập tới việc chúng ta sẽ làm vào chiều nay. Đó là gì vậy?”
“Fufu, mình mừng vì cậu đã hỏi! Khi mà chiều tối, chúng ta sẽ đi rải mật hoa.”
“Mật hoa sao?”
“Cậu không biết mật hoa sao? Đó là điều cơ bản khi bắt bỏ đó!”
“Dù cho cậu có nói thế đi chăng nữa….”
Ý tôi là, tôi là trai phố (tự nhận), tôi chưa từng đi bắt bọ bao giờ cả.
“Chờ chút, chả phải là bọ cánh cứng có đầy rừng sao? Ý mình là, chắc chắn là chúng đang kêu inh ả ngay bây giờ đó.”
“Ngây thơ! Quá ngây thơ luôn, Ryouta à. Nếu mà bắt bọ cánh cứng đơn giản thế, chả ai đã phải nhọc công rồi.”
“Thật sao?”
Tôi không rõ, nhưng tôi đoán những việc cần làm chỉ có đi vào trong rừng, tìm cái cây có bọ, bắt một vài con và đi về. Có gì khó cơ chứ?
“Bọ cánh cứng dễ bắt nhất là vào tối muộn và khi tờ mờ sáng. Cậu cần bẫy chúng bằng thức ăn để lùa chúng ra.”
“Thật ư….?”
“Đó là lý do mà chúng ta cần chuẩn bị ngay bây giờ!”
“Ngay bây giờ luôn?”
“Đúng rồi, cùng vào bếp thôi!”
Chà, Airi luôn phấn khởi mỗi khi được nói về sở thích của mình.
Tôi đi theo Airi vào bếp, nơi mà BB- bà của Airi- đang cầm một hỗn hợp có màu sắc kỳ lạ, trông như chuối và rượu shochu được trộn lẫn với nhau.
“Của cháu đây Airi. Bà chuẩn bị xong rồi này.”
“Cháu cảm ơn bà.”
Airi nhận lấy thứ đó và để trên bồn rửa bát.
“Cái gì vậy….? Trông gớm quá.”
“Đây là mồi để nhử đám bọ cánh cứng!”
“Mồi? Chúng ta thực sự sẽ dùng nó sao?”
“Đúng vậy! Khi mà cậu trộn lẫn rượu shochu và chuối vào trong mật hoa như này, sẽ có rất nhiều bọ cánh cứng chui ra đấy.”
“Ra vậy….”
Nó trông như lên men và mùi hương thì rất nồng…. Có lẽ nó sẽ ngửi giống mùi nhựa cây, thứ mà đám bọ cánh cứng rất thích?
“Vậy, chúng ta sẽ bôi nó lên cây?”
“Ừ, thi thoảng thì làm vậy. Nhưng mà hôm nay tớ mang theo thứ này-”
Airi lôi ra một thứ từ trong túi cô ấy- nhìn như cao su vậy.
“Ta-da, vớ dài!”
Cô ấy rút nó ra như một con mèo xanh nào đó, đưa lên và kéo dãn nó trước mặt tôi.
Đó là một chiếc vớ dài màu be, và chỉ nhìn kết cấu của nó khiến tâm hồn nam nhi của tôi rộn rạo lên hết cả.
V-v-v-v-vớ dài……..?
“Chúng ta sẽ làm đầy chiếc vớ bằng mật hoa và treo chúng trên cây cả đêm! Đến sáng hôm sau sẽ có cả đống bọ cánh cứng bu lại cho mà xem!”
“Đây là….”
“Có chuyện gì sao hả, Ryouta?”
“Cậu đừng nói với tớ là chúng ta sẽ sử dụng một vật thiêng liêng và cao quý như vớ dài của phụ nữ chỉ để dụ bọ cánh cứng? Không chỉ bọ cánh cứng- có khi cậu còn câu được cả biến thái nữa chứ!”
Tôi nài nỉ với Airi, mắt mở to.
“Hả? Ryouta, cậu đang nói cái gì vậy-?”
“Đám bọ cánh cứng được bu quanh vớ dài mà không phải chịu trách nhiệm trước pháp luật sao? Từ bao giờ mà đám bọ có được nhiều đặc quyền thế!!”
“Ryouta, bình tĩnh lại nào!”
“Tớ không thể bình tĩnh được trước những gì mà tớ đang chứng kiến! Nghe này, tớ sẽ tịch thu chúng…”
“Chúng là hàng mới mua từ cửa hàng đồng giá 100 yên!”
……Mới?
Vậy có nghĩa là Airi chưa mặc chúng sao?
“Chà. Được rồi, thôi mau chóng nhét mật hoa vào trong đi.”
“Trời ạ, vừa nãy cậu tự nhiên phát hoảng làm gì thế?”
Tôi nhanh chóng ngồi xuống và làm nguội cái đầu, rồi ra hiệu cho Airi bắt đầu làm đầy những cái vớ bằng mật hoa.
Nó chỉ đơn giản là một cái vớ dài, một cái mới mua là đằng khác. Chính vì nó mới được mua, cho nên về mặt bản chất, nó chưa từng và cũng chẳng thể vượt qua được cái hiện hữu, tức là cũng chỉ ngang với một mảnh quần áo tầm thường mà thôi. (Chế độ triết học)
“Cậu thật là một tên biến thái đó, Ryouta.”
Airi cho tôi một cái nhìn đầy bực tức với đôi mắt khép hờ.
“Thì, tớ cũng không chối gì…. nhưng mà thằng con trai nào cũng biến thái hết, cậu biết đó!”
“Thật sao?”
“Đương nhiên. Còn con gái không phải là trong sáng gì cho cam. Ý tớ là, khi mà con gái các cậu thấy một anh chàng đẹp mã, thể nào suy nghĩ trong đầu cũng sẽ là ‘Chiếm lấy em đi!’ phải không? Đều cùng một giuộc cả.”
Tôi nói ra điều gì đó nghe thuyết phục một cách mơ hồ.
Mặc dù nó hoàn toàn là thiên vị.
“Hừm… Nhưng mà Airi không nghĩ như vậy? Tớ vốn chả có hứng thú với mấy anh chàng đẹp mã.”
“Không hứng thú? Thôi nào, ai cũng biết là nói phét rồi.”
“Thật mà! Airi thích kiểu người tốt bụng và dịu dàng hơn là người có một khuôn mặt ưa nhìn.”
Tốt bụng và dịu dàng sao….?
Nghe y hệt cô ấy. Có lẽ vì đó chính là bản chất của cổ.
“Vậy thì…. cậu có tìm thấy chàng hoàng tử lý tưởng với trái tim và nhân cách trong sáng đó chưa?”
Tôi trêu chọc cô ấy một cách có chủ ý.
Bởi vì Airi vô cùng trẻ con, tôi đoán là cô ấy sẽ không đời nào mà-
“T-tớ thấy rồi….! Dù cậu ấy giống công chúa hơn là hoàng tử.”
“Hở? Công chúa á? Vậy ra cậu thích con gái à? Không phán xét gì nhé.”
“Ugh…. Không! Đó không phải là ý của tớ, Ryouta ngốc!”
Hả? Ryouta ngốc? Ý gì vậy…..?
Thôi thì, tôi học được rằng Airi không phải cong.
Vậy thì “công chúa” ở đây là ai….?
“Cậu đúng là một tên ngốc, chỉ giỏi mỗi việc học!”
“Sao tự nhiên lại dìm hàng tớ thậm tệ đến vậy?”
“.....Hừm.”
“Gì vậy? Cậu giận à?”
“Đúng vậy, siêu giận luôn.”
“Cậu biết là người ta giận thì sẽ không nói là mình đang “siêu giận” chứ?”
“Tớ đang giận! Được rồi, cậu biết gì không? Lần này tớ sẽ không dùng vớ dài nữa- tớ sẽ nhét mồi nhử vào trong quần lót của cậu và treo lên trên cây!”
“Hả?! Đừng vô lý như vậy- Chờ chút, này!”
Khi mà Airi phun ra ý tưởng điên rồ đó, cánh tay cô ấy vươn tới và cố gắng giật chiếc quần lót của tôi ra.
“Đừng có lột đồ tớ!”
“Này! Dừng lại ngay, đồ khùng!”
“Chà chà, hai đứa giữa ban ngày ban mặt mà vẫn sung sức nhỉ?”
“K-không, ý cháu là, bà của Airi ơi! Tất cả chỉ là một sự hiểu lầm thôi!”
Tất cả những gì mà tôi có thể làm là gắng sức phòng thủ thân dưới của mình.