Những Mối Quan Hệ Bí Mật Dần Xuất Hiện Khi Một Otaku Hướng Nội Như Tôi Bị Bao Vây Bởi Các Mĩ Nhân Hạng S

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu thư băng giá chuyển sinh không muốn ai đến gần

(Đang ra)

Tiểu thư băng giá chuyển sinh không muốn ai đến gần

北星

Lạnh lùng và xa lánh thế này, làm sao mà họ dám tiếp cận mình!

58 4220

Mùa Đông Bất Tận - Xứ Sở Những Giấc Mơ Tan Vỡ

(Đang ra)

Mùa Đông Bất Tận - Xứ Sở Những Giấc Mơ Tan Vỡ

Mei Hachimoku

-----Tóm tắt này được viết nên bởi tôi (Nguyễn Cương Thi) sau khi đọc xong tác phẩm này.

1 6

Dù là giáo viên, nhưng cô làm người yêu của em được không?

(Đang ra)

Dù là giáo viên, nhưng cô làm người yêu của em được không?

Rakuto Haba

Một câu chuyện tình tuổi trẻ hài hước nhưng đầy bí mật giữa cô giáo và học trò bắt đầu từ đây.

3 8

Can I Still Be Your Heroine Even Though I’m Your Teacher?

(Đang ra)

Can I Still Be Your Heroine Even Though I’m Your Teacher?

Rakuto Haba: 羽場 楽人

Thế là câu chuyện romcom đầy bí mật giữa cô và trò khi họ đã trở nên quá thân thiết, bắt đầu từ đây!!

59 2694

Tôi Có Siêu Năng Lực Được Làm Mới Mỗi Tuần

(Đang ra)

Tôi Có Siêu Năng Lực Được Làm Mới Mỗi Tuần

Nhất Phiến Tuyết Bính

Ngay khi cậu tưởng rằng mình cuối cùng cũng sẽ trở lại với cuộc sống bình yên, thì một thiếu nữ mặc đồ đỏ đứng dưới gốc cây ngân hạnh, nghiêng đầu về phía cậu: "Cậu, nhìn thấy tôi sao?"

2 32

Sắc Nét Chiến Cơ

(Đang ra)

Sắc Nét Chiến Cơ

ML "Exlor" Duong

"Chào mừng đến với Hệ Thống Thiết kế Chiến Cơ. Vui lòng thiết kế chiến cơ mới của cậu."

142 4320

Tập 02 - Chương 3.2: Phận hè lưu đày trên tay người đẹp II

Chúng tôi bắt tay vào việc đổ đầy những chiếc vớ dài bằng hợp chất chuối-và-rượu shochu cùng mật hoa mà BB- bà của Airi- đã chuẩn bị từ trước.

Do đã lên men từ lâu nên thứ đó có mùi hương nồng nặc tới mức mà tôi nghĩ mình sẽ ngất xỉu nếu như không bịt mũi lại.

“Thứ này…. mùi kinh khủng tởm quá!”

Mùi của nó giống cái tất mà chị tôi thường vứt ở cửa chính hồi bả còn học cấp ba.

“Bọ cánh cứng rất thích mùi hương này nên cố chịu chút đi Ryouta.”

“Ừ….”

Tôi bịt mũi thật chặt trong khi cố hoàn tất việc nhồi chỗ mật hoa vào trong vớ.

“Cậu làm thuần thục phết nhỉ? Cậu hay bắt bọ lắm à?”

“Hừm…. Dạo gần đây thì không, nhưng mà hồi còn nhỏ, đây là trò duy nhất mà tớ có thể chơi bên ngoài. Thế nên tớ lúc nào cũng làm việc này hết. Hơn nữa, tớ rất thích bọ cánh cứng!”

Ngón tay của Airi bắt chước chiếc sừng của chúng và bắt đầu chọc vào vai tôi.

“Xem ra Airi đã bị lùa bởi mật hoa của Ryouta rồi.”

Dễ thương chết mất…. Tôi sẽ sưu tầm cả trăm con bọ nếu như bọn chúng trông như thế này….

“Còn cậu thì sao hả, Ryouta? Vì cậu là con trai nên chắc là cậu cũng thích bọ cánh cứng chứ?”

“Đừng đoán mò. Tớ không ưa chúng đâu.”

“Ơ? Cậu không thích bọ? Vậy sao cậu vẫn đi theo tớ?”

“Thì…… Tớ đã hứa rồi mà, thành ra tớ làm gì còn lựa chọn nào khác.”

“Nếu mà cậu đã ghét bọ thì cậu có thể từ chối như Yuria và Rui mà. Sao cậu lại đi theo tớ chứ?”

“Vì sao á? Thì…. vì cậu…”

“Vì tớ….?”

“Chả phải là cậu rất muốn đi bắt bọ sao? Nếu như mà hai người họ không đi, thêm cả tớ cũng từ chối nữa, vậy thì cậu sẽ phải đi một mình. Tớ chỉ thấy…. khá là tội nghiệp cho cậu.”

Dưới sự kiên trì của Airi, tôi cuối cùng cũng thốt ra suy nghĩ thật trong lòng mình.

“Vậy ra cậu tới…. chỉ là để giúo tớ không thấy cô đơn?”

“Hở? Ừ thì….cũng đúng.”

Airi ngước nhìn tôi, mắt mở to đầy thơ ngây, và cho tôi một cái gật đầu nhỏ nhẹ, ngượng ngùng.

“....Ra vậy.”

Cô ấy cười dịu dàng và cầm chiếc vớ chứa đầy mật hoa lên.

“Ryouta này, cậu thực sự rất tốt bụng đó. Cậu là người con trai đầu tiên nghĩ cho tớ đến vậy.”

“Thật sao….?”

“Ừ. Cái tính này của cậu khá… ngầu đó.”

Cô ấy nở một nụ cười rạng rỡ, lộ ra hàm răng trắng tinh.

Nếu mà cô ấy không cầm trên tay chiếc tất thối um đó thì nụ cười đã có thể trở nên hoàn mỹ rồi.

“Được rồi! Mật hoa ở trong vớ, chúng ta thế là có quá đủ để phết lên cây rồi, giờ thì khởi hành thôi!”

Có vẻ vẫn còn ngượng ngùng, Airi gỡ bỏ chiếc tóc hai bím.

“Tớ sẽ đi lấy mũ rơm, chờ nhé?”

“À ừ…”

Mới nãy thôi, nụ cười của Airi không còn mang dáng vẻ trẻ con thường ngày nữa…. nó khơi gợi một khí chất tự nhiên, thậm chí có phần trưởng thành.

Và hơn hết là, cô ấy vừa khen tôi ngầu.

Dõi theo bóng hình cô ấy khuất dần khi lấy chiếc mũ, tim tôi đập loạn nhịp.

Một lời khen vu vơ vậy mà chí mạng quá!... Tôi đúng là một ví dụ điển hình của những tên trai tân vô vọng. Cầm trên tay chiếc vớ đựng đầy chuối nhớp nhép bỏ trong túi bóng và một lọ mật hoa, tôi đứng ở hành lang chờ đợi cô ấy quay trở lại.

Nghĩ lại thì, dạo gần đây tôi có thể giao tiếp bình thường với Yuria và Rui. Có lẽ tôi cuối cùng cũng thoát khỏi lớp vỏ của một tên otaku u ám rồi….

Cảm giác vênh váo như thể vừa đạp nửa bước vào cảnh giới “otaku u ám thượng đẳng ”, tôi đứng cạnh trước cửa kéo, mặt làm ra vẻ tự mãn - thì đột nhiên cánh cửa mở phăng ra.

“Xin lỗi vì đã để cậu chờ, Ryouta!”

Airi bước ra, đội một chiếc mũ rơm.

Bím tóc được gỡ xuống, mái tóc dài được thả trôi theo gió nhạt. Tóc cô ấy bóng loáng và mượt mà y như tóc Rui, và khi mỗi khi có một làn gió thổi qua, một mùi hương nhẹ thoảng qua mũi tôi.

Nông thôn. Vẻ đẹp bẩm sinh. Mũ rơm. Một khung cảnh y như tác phẩm của Ke*

Vấn đề là Ke* không sở hữu vòng một khủng đến vậy.

“Sao thế Ryouta? A! Cậu lại nhìn ngực tớ hả!”

“Ừ thì đúng. Nhưng cậu là người bảo tớ được phép nhìn mà, nhớ chứ?”

“Đúng, nhưng mà….! Cậu có thể tế nhị một chút mà!”

“Nếu tớ đã được cho phép rồi thì chả có gì phải kiếm chề cả. Đó là ý nghĩa của việc làm đàn ông!”

“Haa…. Ryouta, đồ biến thái.”

Không biết sao nhưng có vẻ như Airi cũng là kẻ biến thái khi mà cho phép tôi nhìn thoải mái nhỉ…..? (Không, Airi chắc chắn là một kẻ biến thái.)

“Thôi thì, bỏ ngực sang một bên. Đi săn bọ thôi!”

Hóa ra là chúng ta sẽ bỏ ngực sang một bên.

Khi mà Airi sải bước đầy tự tin trên con đường quê, tôi đi theo ngay sau đó.

“Vậy, chúng ta bắt bọ ở đâu?”

“Trên núi của trưởng làng.”

“Chờ chút, trưởng làng?”

“Đúng vậy, trưởng làng sở hữu ngọn núi ở phía sau kia kìa.”

Airi chỉ về phía ngọn núi ở ngay sau làng khi mà cô ấy nói.

Hóa ra là, cô ấy đang ám chỉ ngọn núi hùng vĩ lấp ló sau những mái nhà.

“Xem ra là bà đã lấy được sự cho phép của trưởng làng để chúng mình đi vào.”

“Bà cậu chuẩn bị kỹ thế….”

“Thì, trong làng này, ai cũng như người nhả cả.”

Ai cũng như người nhà sao….?

Với một kẻ như tôi, người mà đến hàng xóm cũng không nói được một câu, sự gần gũi đó cảm tưởng như đến từ một thế giới khác vậy.

Vậy ra đây là sự khác biệt giữa nông thôn và thành phố…..

Chúng tôi vừa đi vừa nói chuyện khi tới lối vào đường mòn núi, dạo bước trên con đường được tắm mình trong nắng cam giữa chiều tà.

“Hừm…. Cái cây này trông được đó.”

Airi nghiên cứu những chiếc cây dọc đường, đánh giá xem cái nào là phù hợp nhất để treo mồi nhử.

Mặt trời sẽ lặn nếu như chúng tôi không nhanh lên, và còn có cả muỗi nữa. Tôi ước gì cô ấy chọn đại một cái đi….

“Airi này, cây nào mà chả là cây-Hửm?”

Khi mà tôi đứng sau cô ấy, chờ cho cổ làm ra lựa chọn, tôi nghe thấy tiếng cánh vỗ vo ve ngay trên đầu….

“Trời đất, ong bắp cày!”

Tôi cực kỳ ghét đám ong bắp cày, và khi tôi nhận ra nó chỉ đang bay ở ngay phía trên, tôi tính chạy theo bản năng.

“A…”

Nhưng mà mặt đất nghiêng ngả của đường núi khiến cho việc chạy nhanh trở lên khó khăn. Tôi trượt chân và ngã nhào về phía trước, hoàn toàn mất thăng bằng.

“Airi! Tránh ra!”

“Eh?”

Tôi hét lớn, cố để không đâm về phía cô ấy, nhưng đã quá muộn.

Airi quay sang ngay khi mà tôi đập vào ngực của cổ. Cô ấy đỡ được tôi, nhưng chấn động khiến cổ ngã dập mông.

“A! Ơ…. chả đau tí nào…. cái gì mà mềm, nảy thế này-oh.”

Khi tôi cố ngẩng đầu dậy, cả hai má của tôi được kẹp lại bởi một vật gì đó mềm mại và êm ái không tin nổi.

“Owww….. Ryouta! Gì đây?!”

Thứ mà đang ép vào má tôi là…. cặp đào khổng lồ của Airi.

Quên đi phép so sánh như kẹo dẻo thường thấy trong Light novel đi - thứ đó đầy đặn và mềm mại hơn nhiều. Áp chặt vào tôi qua lớp áo mỏng, bộ ngực khủng của Airi nhẹ nhàng làm gối nệm cho mặt tôi như chiếc gối hạt xốp đàn hồi thấp.

N-N-Ngực? Đây……. là xúc cảm của một bộ ngực thật sự sao?

Để so sánh, những miếng lót chuột có ngực chả là gì cả. Hàng thật choáng ngợp tới mức mà nước mắt tôi vô thức dâng trào.

“U-UOOOOOOOOOOOOOH!”

“Ryouta! Biến ngay!”

“À-ừ.”

Lồng ngực căng tràn những cảm xúc mãnh liệt, tôi rống lên một tiếng lớn, và Airi thì quát lại.

“Trời ạ! Cậu cố tình làm thế đúng không?”

Airi phủi bụi, mặt nhìn khó chịu thấy rõ, và lườm về phía tôi.

“Không phải đâu! Có một con ong bắp cày bay trên đầu tớ!”

“Đáng nghi quá…. Tớ có thấy con ong bắp cày nào đâu?”

‘Tớ thề! Tớ bị giật mình! Làm ơn tin tớ!”

“Hừm, quả báo cho việc cậu luôn làm một kẻ biến thái đó.”

Airi phồng ngực và nhìn tôi đầy nghi hoặc.

C-chết tiệt! Tôi đang kể sự thật mà!

Lần đầu tiên trong đời mà tôi nguyền rủa danh tiếng của mình đến vậy.

“....Nhưng mà tớ mừng là cậu không sao, Ryouta.”

“Hở?”

“Tớ sẽ cảm thấy rất buồn nếu như cậu gặp phải chuyện xui xẻo khi mà cậu tới đây chỉ vì tớ muốn thế. Vậy nên… thật nhẹ nhõm.”

Airi cười nhẹ nhàng và dịu dàng lau bụi đất dính trên mặt tôi.

“A-Airi….Cảm ơn nhé. Và xin lỗi vì, cậu biết đó, đột nhiên xô ngã cậu.”

“Không sao mà, nghiêm túc đó! Tớ chỉ bị dập mông thôi. Tớ không giận gì cả.”

Airi….. Cậu đúng là hiện thân của lòng tốt mà.

“Mà cậu biết đó, nếu mà cậu làm trò đó với những cô gái khác, mọi người sẽ hiểu lầm và cậu sẽ phải gặp rắc rối đó. Đặc biệt là với Yuria - cậu ấy đáng sợ lắm!”

Điều đó…..nghe rất giống điều mà Yuria từng nói với tôi trước đây.

“Mau mau tìm một cái cây tốt để còn đi về thôi. Không nhanh lên là bị đốt bởi thứ-có-thể-còn-không-có-thật ong bắp cày đó.”

“Chúng có thật! Tin tớ đi!”

Airi tiếp tục trêu chọc tôi trong lúc cả hai đặt bẫy lên cây, rồi quay trở lại con đường mòn dưới núi.

Sau khi lờ đi nhiệm vụ săn bọ cánh cứng và được nếm thử trọn vị cặp đào của Airi, tôi quay trở về làng trong khi liên tục hồi tưởng lại khoảnh khắc “biến thái số hưởng” trong đầu.

Ngực của Airi….Ngực của Airi….

“Làm tốt lắm, Ryouta.”

“Ừ. Cậu cũng thế, Airi. Làm tốt lắm.”

“Chúng ta đã treo hết mật hoa lên cây rồi! Giờ chỉ việc đợi tới sáng thôi!”

Trên đường về nhà, Airi nhếch mép như một tiểu quỷ khi nói ra câu đó.

Chỉ còn việc chờ cho lũ bọ cánh cứng bu vào thôi…..nhưng mà.

Chúng tôi vừa nhồi đầy vớ hỗn hợp chuối nhớp nháp và shochu…. Nó sẽ có hiệu quả chứ?

“Airi này. Cậu có chắc là thứ đó sẽ thu hút bọ cánh cứng chứ? Đối với một kẻ nghiệp dư như tớ thì có vẻ như cái bẫy đó cũng quá đơn giản rồi.”

“C-chúng sẽ tới! Và nếu mà chúng không tới thì…. Tớ chỉ việc chờ một đêm nữa và thử lại thôi!”

Xem chừng Airi thực sự quyết tâm muốn bắt mấy con bọ cánh cứng rồi.

“Sao cậu muốn chúng đến thế cơ chứ?”

“Vì…..”

“Vì?”

“Ừm…”

Airi bồn chồn và cúi xuống.

Có lý do gì mà cô ấy phải do dự để nói ra sao?

Nghĩ lại thì, tôi cũng chưa hỏi tại sao cổ lại quyết tâm bắt bọ cánh cứng đến thế. Tôi đoán là cô ấy chỉ muốn sống lại sở thích tuổi thơ…. nhưng có thể là vẫn còn lý do khác chăng?

“Có lý do gì mà cậu muốn bọ cánh cứng đến thế không?”

“Ừ…..thật ra thì, ừm….”

“Có gì khó nói à? K-khoan đã, đừng bảo là….. cậu tính bán chúng đi?”

“Không! Tớ không tuyệt vọng đến vậy!”

Airi vừa chối vừa đánh lên vai tôi.

“Vậy thì cậu có thể kể cho tớ chứ? Hay là… thứ đó không thể kể được?”

“Không phải vậy! Chỉ là rất…. xấu hổ thôi.”

“Xấu hổ?”

“Ừ…..Kiểu, chuyện bắt đầu từ hồi đầu năm ấy. Mẹ tớ làm việc bán thời gian về muộn hơn mọi khi. Thế nên là khi tớ đi làm về tớ luôn ở một mình.”

“Hở? Chuyện đó có liên quan gì tới bọ cánh cứng?”

“Bởi vì tớ thấy cô đơn! Khi tớ ở một mình, tớ thấy cô đơn, và nếu như tớ muốn gọi cho ai đó, họ sẽ bảo “Kiếm bạn trai đi”! Tớ từng nghĩ đến việc kiếm thú cưng…. nhưng chung cư tớ ở lại cấm chó mèo.”

Vậy là cậu ấy lại chọn…. bọ cánh cứng….thay vì bất cứ thứ gì khác?

“Pffft….”

“Ah, Ryouta, cậu vừa cười! Đồ xấu tính!”

“Xin lỗi, xin lỗi. Chỉ là….. lý do mà cậu muốn bọ cánh cứng thật sự vô cùng dễ thương.”

“D-dễ thương? T-thật sao?”

“Ừ. Điều đó…. rất Airi.”

Trẻ con, nhưng cũng rất thành thực và dễ mến.

“Mà tớ mới vừa nghĩ đến điều này…. Cậu đã biết là tớ không có bạn trai rồi, có lẽ tớ nên thẳng thắn và hỏi thẳng cậu…”

“Hỏi tớ? Để làm gì?”

“...Thôi! Kệ đi! Airi sẽ sống với bọ cánh cứng, thế thôi!”

Nói vậy, Airi chạy những bước nhẹ về phía trước.

“Ai về trước được tắm trước! Tớ đi trước đây~!”

“N-này, Airi-”

Tôi vừa vươn tay ra thì bỗng khựng lại, ngắm nhìn Airi chạy về phía căn nhà.

Thôi nào…. Ai mà không muốn tắm sau Airi cơ chứ?

Khi ngắm nhìn bầu trời đêm nơi thôn quê, giờ ngập trong ánh sao, tôi bất giác nở một nụ cười ấm áp.

Một ngày dài chốn ngoại ô đã kết thúc, và màn đêm bao trùm.

Khi Airi và tôi về nhà, BB - bà của cô ấy - đã chuẩn bị sẵn bữa tối cho chúng tôi.

“Chà! Món khoái khẩu của Airi nè! Cơm nấm và hàu chiên xù! Nhìn ngon quá!”

“Chà, các con thấy đấy - khi mà bà nhắc tới việc Airi mang con trai về nhà ở cuộc họp làng, cả làng bắt đầu gửi nguyên liệu nấu ăn.”

Nở một nụ cười thanh lịch, BB bắt đầu sắp đĩa lên bàn.

Hàu chiên xù, cơm trộn nấm, súp miso nấu sò, đậu nành lên men, sa lát bơ…. chà.

Tôi luôn tưởng tượng một bữa ăn ở nông thôn chỉ có rau củ luộc, vậy mà bữa ăn này lại rất sành điệu…. hoặc có thể nói là, sành điệu tới đáng nghi. Nếu mà tôi không nhầm thì, thứ nào trong này cũng là để bồi bổ sinh lực….

Tôi liếc nhìn BB - bà ấy làm một cái nhếch mép ranh mãnh.

Ra vậy…. Đây là cách bà ấy chúc phúc à?

Kiểu….”ăn no, tràn trề năng lượng, và việc gì xảy ra tối hôm nay, bà cũng sẽ không can thiệp?”

Nghĩ lại thì, bà ấy cũng không nói lời nào khi chúng tôi đề cập tới việc ngủ chung trên gác mái….

“Món nào trông cũng tuyệt! Ăn thôi!”

“Airi! Đừng ăn ngấu nghiến trước mặt khách như thế chứ.”

“Vâng ạ~”

Bị nhắc bởi BB, Airi bắt đầu ăn từ tốn lại.

“Cháu cũng ăn đi, Ryouta.”

“À, vâng ạ. Cảm ơn vì bữa ăn.”

Được BB thúc giục, tôi ngồi cạnh Airi và bắt đầu ăn bữa tối cùng họ.

“Cứ ăn thỏa thích đi, Ryouta. Ahh…. Bà không thể chờ được đến lúc bế chắt của mình.”

“Nhồm nhoàm- hử? Chắt ư? Ý bà là sao vậy?”

‘Ồ, không có gì đâu~”

BB lảng tránh với một cái nháy mắt về phía tôi.

Bà ấy chắc chắn là đã cố tình làm thế….

Ý tôi là, nếu nhờ một phép màu nào đó mà tôi được cặp với Airi, tôi chắc chắn sẽ rất mừng, nhưng mà…. cô ấy rất là trẻ con. Với cổ, việc ngủ cạnh tôi chả khác nào một chuyến đi trại hè cả.

Không quan trọng việc tôi có ăn bao nhiêu món ăn tráng dương đi chăng nữa, tôi cũng chỉ có thể kiềm chế lại cho đến khi về tới nhà mà thôi.

“Cảm ơn vì bữa ăn! Ngon thật đó!”

“Cậu ăn xong rồi á?! Nhanh thế!”

“Do cậu ăn chậm quá thôi, Ryouta! Với lại, vì tớ vừa thắng, cho nên tớ sẽ được tắm trước. Thế thôi đi đây!”

Airi lao như bay về phía phòng tắm, ngực cô ấy nảy lên xuống sau mỗi bước chân.

“Bà xin lỗi vì Airi luôn cư xử như vậy…”

“K-không sao đâu! Cháu cũng quen rồi!”

Chỉ còn lại một mình với BB, tôi tiếp tục ăn trong khi có những cuộc trò chuyện ngắn đầy ngượng ngùng với bà ấy.

“Hehe. Bà không ngờ là Airi sẽ thân với một bạn trai đến thế.”

“B-bọn cháu nhìn thân nhau đến thế ư….?”

Khi tới đây, lúc nào tôi cũng bám theo Airi, nhưng mà giờ bị bỏ lại một mình với bà của cổ, tôi không thể nào mà lại không thấy lo lắng cho được.

Là một chàng trai ngại ngùng, kín đáo, tình huống này làm tôi thấy khá ngộp thở.

Tôi phải nói về cái gì cơ chứ….?

“Về Airi, cháu biết đó….”

Khi mà tôi đang ăn trong yên tĩnh, BB bắt đầu lên tiếng.

“Con bé mất cha từ trước khi nó kịp nhớ mặt cha mình. Con bé sống ở dưới đây một được một khoảng thời gian thì mẹ nó kiếm được việc, thế là hai mẹ con chuyển lên thành phố.”

“C…Cháu không biết chuyện đó.”

“Ừ. Nói thật thì mẹ con bé là một đứa ngốc. Bà và ông nó gom góp toàn bộ số tiền dành dụm được để nó có thể học đại học, và nó đã làm gì? Bỏ học sau một năm để đi làm thần tượng áo tắm. Rồi đột nhiên lại có con? Thật đáng xấu hổ….”

“Ồ….”

BB đã vào chế độ “sấy con gái mình”, và với tư cách một người ngoài, tôi không biết nên phản ứng thế nào.

Thần tượng áo tắm….? Chờ chút, mẹ của Airi từng làm nghề đó ư? Có lẽ tôi nên hỏi Airi tên mẹ của cô ấy sau….

“Mà cháu biết đấy, đứa con gái ngốc của bà - sau khi chồng nó mất, nó đã phải làm việc quần quật vì Airi. Dù cho hai mẹ con sống vô cùng khó khăn, nó vẫn làm tất cả chỉ để nuôi dạy Airi trở thành một đứa trẻ thật thà, đúng đắn….”

Đôi mắt trở lên đẫm lệ khi mà BB kể lại.

“Ừm, bà có ổn không ạ?”

“Bà ổn mà. Tuy nhiên, bà rất vui khi mà Airi mang về một chàng trai tốt.”

“Chàng trai tốt? Cháu ấy ạ?”

“Ừ, ừ. Cháu nhìn rất giống ông cố của con bé.”

“T-thật sao…?”

Tôi nhìn giống ai đó sao? Tôi chỉ là một tên trai tân mọt sách nhạt nhẽo thôi mà….

“Hãy chăm sóc Airi giúp bà.”

“Dạ….vâng ạ.”

Chúng tôi còn chả hẹn hò, tuy nhiên…. tôi cũng chả còn cách nào khác ngoài đọc không khí và hùa theo.

…………......................................................

Sau bữa tối, tôi ở trên gác mái chờ cho Airi tắm xong.

Tôi có thể ở phòng khách, nhưng ở một mình với BB chả khác nào nhảy vào bãi mìn với những câu đối thoại ngắn đầy ngượng ngùng đang chờ phát nổ, nên tôi đã trốn lên đây.

“Chà….Airi tắm lâu thật.”

Ý tôi là, đó sẽ là nói dối nếu như bảo tôi không tưởng tượng mùi hương của Airi tràn ngập trong đó…. Thôi, dừng, nghe tởm quá!

Tuy nhiên, đó là những thứ duy nhất mà tôi nghĩ được.

Sẽ không còn cơ hội thứ hai cho tôi được tắm sau một bạn nữ cùng lớp. Tình huống này sẽ không diễn ra ngoài đời thật!

Nước tắm thừa của Airi…. Chết tiệt, nếu mà tôi tiếp tục suy nghĩ đến điều đó, mọi chuyện sẽ…!

“Ryouta! Tớ tắm xong rồi~”

Airi thò đầu ra từ sau chiếc thang dẫn lên gác mái.

Khi mà đầu dưới càng lúc càng trở lên hừng hực, tôi lập tức nghĩ đến mặt mẹ tôi để làm nguội lại.

Đó là bí thuật mà tôi đã học được: Lập Trấn Hạ Thân Thuật.

Sau khi đối mặt với hàng trăm lần bị mẹ đột nhiên bước vào phòng, tôi đã trở thành chàng trai có kinh nghiệm phong phú nhất.

“Ryouta? Nhanh lên nào, đến lượt cậu tắm rồi đó.”

“Ừ! Tớ đi tắm ngay đây.”

Chân hơi cong xuống, tôi cố nặn ra một gương mặt nghiêm nghị khi đáp lại.

“N-này, Ryouta.”

“Hửm?”

“Ừm, vừa mới nãy…. khi mà cậu vừa nói chuyện với bà… về, cậu biết ấy, mình….”

“Với bà cậu? Chờ chút, cậu nghe lén à?”

“K-không! Tớ chỉ quay lại để lấy chiếc áo lót khác vì khóa kéo của cái tớ mang vừa gãy…. và tớ đã nghe thấy hai người nói chuyện… vô tình thôi!”

Airi lắp bắp, hiển nhiên là đang bối rối.

Vậy là cô ấy đã nghe phải cuộc trò chuyện giữa tôi và BB….? Chờ chút!

Móc kéo áo lót bị gãy?

Đ-đừng nói với tôi là, quần áo gặp vấn đề là việc bình thường đối với các cô gái ngực bự….?

“Này, Ryouta! Cậu có nghe không đó?”

“Hở? Gì cơ?”

“Tớ nói là! Về tớ, cậu….ugh, quên đi! Cậu là đồ ngốc!”

“Ehhhhh?”

Dù tôi chả nói gì, cô ấy lại đột nhiên tức giận.

Chờ chút…. Có phải cô ấy bằng một cách nào đó đã nhận ra được là tôi đã nghĩ về áo lót của cổ sao?

“Nhanh đi tắm đi!”

“Ừ-ừ.”

Cảm thấy tội lỗi, dù có chút phấn khích trong lòng, tôi đi tới nhà tắm và bước vào trong căn phòng ngập hơi nước.

Khi thả lỏng bản thân, tôi không thể nhớ nổi lần cuối mình thấy phấn khích đến vậy là khi nào.

Không-đây là lần đầu tiên.

Lần đầu tiên trong đời, trong tất cả những năm mà tôi đã sống, đây thực sự là lần đầu tiên mà tôi thấy phấn khích khi đi tắm.

Tôi từng khinh bỉ lũ bạn học hồi mà lớp tôi đi ngoại khóa, khi mà chúng nó bảo rằng nước từ bồn tắm của con gái chảy về phía con trai, thế nên về mặt bản chất thì tất cả đang tắm chung bồn.

Tôi đã từng nghĩ rằng điều đó thật ngu ngốc và trẻ con.

Vậy mà bây giờ…. nó đã khác.

“Đây là…. chiếc bồn mà Airi đã tắm…”

Sau khi tắm qua bằng vòi nước và rửa sạch sẽ cơ thể, tôi đứng trần như nhộng trước cái bồn tắm nhỏ.

Thằng con trai nào đã dậy thì cũng sẽ sung sướng mà cắm đầu vào trong đó.

Hở? Đàn ông bình thường thì sẽ không làm sao?

Heh, xin lỗi chứ, nhưng mà tôi vào đây. Đương nhiên rồi. Như một quý ngài biến thái đầy kiêu hãnh.

“Vậy thì….đã đến lúc rồi.”

Kiếm chế ham muốn nhảy vào trong bằng phong cách lặn Lupin, tôi chậm rãi đưa chân vào trong bồn.

“Chà….Ấm quá…. Cảm giác như được Airi ôm từ phía sau, bao bọc lấy khắp cơ thể vậy.”

Đây chính là sức mạnh không tưởng của ảo tưởng tuổi dậy thì.

Dù sao thì đây cũng là nước tắm của Airi, bảo rằng tôi đang được cô ấy ôm ấp cũng không hẳn là sai.

“Bởi vì bồn tắm này…. chính là một phần của Airi.”