Những Mối Quan Hệ Bí Mật Dần Xuất Hiện Khi Một Otaku Hướng Nội Như Tôi Bị Bao Vây Bởi Các Mĩ Nhân Hạng S

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu thư băng giá chuyển sinh không muốn ai đến gần

(Đang ra)

Tiểu thư băng giá chuyển sinh không muốn ai đến gần

北星

Lạnh lùng và xa lánh thế này, làm sao mà họ dám tiếp cận mình!

58 4220

Mùa Đông Bất Tận - Xứ Sở Những Giấc Mơ Tan Vỡ

(Đang ra)

Mùa Đông Bất Tận - Xứ Sở Những Giấc Mơ Tan Vỡ

Mei Hachimoku

-----Tóm tắt này được viết nên bởi tôi (Nguyễn Cương Thi) sau khi đọc xong tác phẩm này.

1 6

Dù là giáo viên, nhưng cô làm người yêu của em được không?

(Đang ra)

Dù là giáo viên, nhưng cô làm người yêu của em được không?

Rakuto Haba

Một câu chuyện tình tuổi trẻ hài hước nhưng đầy bí mật giữa cô giáo và học trò bắt đầu từ đây.

3 8

Can I Still Be Your Heroine Even Though I’m Your Teacher?

(Đang ra)

Can I Still Be Your Heroine Even Though I’m Your Teacher?

Rakuto Haba: 羽場 楽人

Thế là câu chuyện romcom đầy bí mật giữa cô và trò khi họ đã trở nên quá thân thiết, bắt đầu từ đây!!

59 2694

Tôi Có Siêu Năng Lực Được Làm Mới Mỗi Tuần

(Đang ra)

Tôi Có Siêu Năng Lực Được Làm Mới Mỗi Tuần

Nhất Phiến Tuyết Bính

Ngay khi cậu tưởng rằng mình cuối cùng cũng sẽ trở lại với cuộc sống bình yên, thì một thiếu nữ mặc đồ đỏ đứng dưới gốc cây ngân hạnh, nghiêng đầu về phía cậu: "Cậu, nhìn thấy tôi sao?"

2 32

Sắc Nét Chiến Cơ

(Đang ra)

Sắc Nét Chiến Cơ

ML "Exlor" Duong

"Chào mừng đến với Hệ Thống Thiết kế Chiến Cơ. Vui lòng thiết kế chiến cơ mới của cậu."

142 4320

Tập 02 - Chương 1.2: Lễ hội cấp ba và hai ta học nhóm II

Và rồi, giờ tan học hôm sau cũng tới.

“Cảm ơn vì đã cho tớ ghé qua nha.”

Ngay khi bước vào phòng tôi, Miyama kéo chiếc bàn gấp từ trong góc ra giữa phòng, lấy một thứ gì đó ra khỏi cặp rồi ngồi phịch xuống chiếc đệm.

“Được rồi, bắt đầu buổi học nhóm thôi nào~”

“Tớ đã chuẩn bị. Hả? Học nhóm?”

“Đúng rồi. Chỉ còn hai tuần nữa là đến ngày thi rồi đó. Tớ mà trượt tiếp thì sẽ không được phép làm việc bán thời gian nữa đâu! Thế nên chúng mình mới học nhóm tại nhà cậu đó, cậu quên rồi à?”

Chỉ có vậy thôi à?..... Lại là học nhóm thôi sao?

Tôi vốn mong đợi một tiết giáo dục giới tính cơ!

Đúng là còn hai tuần nữa là đến ngày thi.

Chúng tôi còn học một trong những trường công lập hàng đầu tỉnh. Ngay khi lễ hội văn hóa kết thúc, mọi người đều cắm đầu vào ôn tập như một lẽ thường tình.

“Học thì cũng được thôi… Nhưng mà lần thi trước cậu đã trượt bao nhiêu môn vậy?”

“Gần như tất cả.”

“Xin vĩnh biệt bạn của tôi ơi.”

“Đừng bỏ rơi tớ chứ! Tớ vẫn còn chưa bỏ cuộc mà.”

Miyama giận đến độ thở hổn hển, và ngực cô ấy đung đưa theo mỗi nhịp thở. (Tôi không hề nhìn chúng đâu nhé! …. Chí ít thì cũng chỉ nhìn lâu hơn bình thường một trước, để chứng thực công thức vật lý về độ giãn nảy của cao su hay cái gì đó đại loại vậy.)

“Tớ tuyệt đối không thể trượt kỳ thi tới. Tớ muốn vừa đi học vừa đi làm cơ!”

Nếu mà cô ấy đã bỏ cuộc thì đúng là vô vọng thật. Nhưng mà cô ấy vẫn giữ nguyên quyết tâm của mình, nên biết đâu vẫn còn hy vọng.

“Giúp tớ đi mà Ryouta. Tớ bắt đầu có ca làm vào tuần sau, cho nên hôm nay tớ phải tiến bộ vượt bậc mới bù vào được!”

“Rồi rồi, tớ đã hứa rồi mà! Tớ không tính làm một thằng thất hứa đâu.”

“Thật chứ !? Cảm ơn cậu nhé, Ryouta.”

Miyama cười tươi như nắng và bắt đầu háo hức học.

Nếu cô ấy có quyết tâm đến vậy, tôi ước gì cô ấy có thể cứ học bình thường như thế….. Đáng tiếc là cô ấy đã bị công việc và các việc vặt vãnh khác làm cho bù đầu rồi.

Cô ấy chả phải đã nói là mình sống với mẹ nhỉ? Xem ra không chỉ công việc, Miyama còn phải đảm đương cả việc nhà nữa…..

Nếu tôi quá nghiêm khắc, nó sẽ ảnh hưởng xấu tới cô ấy mất. Cách dạy tốt nhất vẫn là kiên nhẫn và dịu dàng thôi.

“Ryouta ới, tớ không hiểu phần này.”

“Đâu? Cậu chỉ rõ hơn đi.”

“Cả trang này nè.”

“....”

Nghiêm khắc một tí cũng chả chết ai được.

…………..

Chúng tôi dốc sức qua các môn toán, tiếng Nhật hiện đại, và văn học cổ điển, chú trọng vào những phần trọng tâm để thi, thỉnh thoảng lại đố nhau một chút..

“.....Được rồi, câu này cũng đúng. Đó, cậu thấy chưa? Cậu có thể làm được nếu cố gắng mà Miyama.”

“Hehe. Cậu thấy tớ là một thần đồng học tủ không? Tớ rất giỏi trong việc ghi nhớ đó.”

Thần đồng học tủ là cái gì đó đáng tự hào lắm à?

“Nghĩa là hồi thi cấp ba cậu cũng học tủ để đậu vào ấy hả?”

“Đúng vậy! Chỉ trong một tuần đó!”

Đó đâu phải là học tủ, đó là học bình thường thôi mà? Mà cái gì cơ? Chỉ tốn một tuần thôi á?

“.....Chờ chút. Ý cậu là cậu chỉ cần học nghiêm chỉnh trong một tuần là đã đủ đậu vào trường mình rồi ấy hả?”

“Đúng vậy! Nó dễ hơn tớ tưởng!”

Không, không, ai mà làm trò đó được cơ chứ?

“Cậu muốn vào trường mình đến vậy cơ à?”

“Cũng không nhất quyết là phải vào trường mình đâu. Chỉ là tớ thấy học phí trường tư đắt quá thôi. Tớ đã kể rồi mà, nhà tớ không đủ điều kiện để vào học những nơi như vậy.”

Đúng vậy, trường tư thì cái gì cũng đắt đỏ, từ sách vở cho đến phí cơ sở vật chất.

Lý do cô ấy chọn ngôi trường này cũng chỉ là vì không muốn tạo thêm gánh nặng cho mẹ mình. 

Đã thế, cổ còn phải đi làm thêm mà vẫn bắt kịp với chương trình học. Miyama tuyệt vời thật đó.

“Và nếu tính thêm chi phí đi lại, tớ nghĩ là một ngôi trường gần nhà là tốt nhất. Thế nên lựa chọn của tớ chỉ có hai cái, một là trường công nơi tụ tập toàn đầu gấu, hai là nơi đây. Đi bộ là tới.”

“Lựa chọn khó khăn thật đó.”

“Đúng vậy. Tớ thì rất ghét lũ đầu gấu, và nếu đã đi học cấp ba thì tớ nghĩ là cũng nên có một khởi đầu mới. Đã thế trường này còn có tỷ lệ vào đại học cao nữa. Và đến bây giờ tớ vẫn nghĩ lựa chọn này vô cùng đúng đắn.”

Hả?.... Chọn sao? Cô ấy làm như mình được quyền chọn trường chứ không phải ngược lại vậy.

Còn tôi đã dành một năm tự ngược đãi bản thân ở các lớp học thêm chỉ để lết được vào trong này đó.

Đừng có nói Miyama là kiểu thiên tài nếu tập trung vào một việc gì đó nhé?

“Thì lúc đầu đỗ cũng vui đó, nhưng mà sau đó mới là thảm họa. Điểm của tớ lúc nào cũng thấp cả.”

“Vậy mà khi tớ dạy, cậu lại học rất nhanh. Cậu mới là thiên tài đó, Miyama!”

“Cậu nói thật sao?”

“Chỉ một buổi học mà cậu đã tiến bộ vượt bậc rồi. Cậu có biết điều đó ấn tượng đến mức nào không?”

“Ehehe~ Tớ biết ngay tớ là thiên tài mà.”

Và cứ như thế, sự tự tin của Miyama tăng vút.

Chà! Có vẻ như tôi đã khen hơi quá rồi.

“Vậy…. Để thưởng cho tớ đã nỗ lực học tập, cậu sẽ xoa đầu tớ chứ?”

“Gì cơ? Xoa đầu?”

Miyama nắm lấy tay tôi và đặt nó lên đầu.

Cô ấy muốn mình…. xoa đầu cổ sao?

Xoa đầu là tình tiết xuất hiện quá nhiều trong mấy quyển light novel rồi, nhưng mà tôi nghe nói là ở ngoài đời, con gái rất ghét việc bị xoa đầu như vậy cơ mà?

“Làm nhanh đi chứ~”

“Ừ….”

Miyama luôn dựa vào những người xung quanh, lẽ nào đó là một sở thích thầm kín của cô nàng sao?

Tôi nhẹ nhàng xoa đầu cô ấy.

Tóc cô ấy mượt như tơ, và khi tôi càng xoa, một mùi hương nước hoa bắt đầu lan tỏa khắp không khí…. Chỉ ngửi qua cũng khiến tôi phải ngây ngất.

“Ừm~ Điều quan trọng nhất vẫn là ai là người xoa đầu đó.”

“Ý cậu là sao? Cậu chê tớ không đủ tốt à?”

“Hừm….Ai biết?”

Miyama đáp một cách mơ hồ, cô ấy chủ động trêu chọc tôi như vậy cũng là hiếm thấy thật.

Ủa? Thế tức là tôi thật sự không đủ tốt à?

“Cậu biết đấy, tay con trai thường rất to. Tớ không quen đứa con trai khác ngoài cậu, Ryouta à, nên tớ không nói chắc được, chỉ là… tớ thấy tay cậu rất to… và cũng rất dịu dàng.”

Vừa nói, cổ vừa nhắm mắt lại để cho tôi tiếp tục xoa như đang đắm mình vào khoảnh khắc yên bình nhất trần gian.

“Nói mới nhớ…. cái vụ bạn trai giả ấy, vẫn chưa lộ à?”

“Tớ không nghĩ vậy.”

“Thì cậu chả phải đã lỡ lời khi nói ‘mình muốn bạn trai’ còn gì. Tớ thấy không giấu được lâu hơn nữa đâu. Chi bằng cứ bảo là cậu đã chia tay rồi trước khi bị lộ đi.”

“Ơ, thế thì tớ không kiếm cớ để đi làm thêm được….”

Vậy đó mới là nguyên nhân chính cho lời nói dối ấy.

Cả ba gần gũi với nhau đến vậy thì tôi cá chắc là hai người kia cũng sẽ thông cảm cho tình cảnh gia đình của cô ấy thôi.

Nhưng mà, có lẽ cô ấy cũng biết trước điều này rồi. Có lẽ đó mới là lý do mà Miyama giữ bí mật, vì lo sợ rằng họ sẽ lo lắng không đâu và bắt đầu đối xử với cô khác đi.

Miyama là một cô gái tốt bụng và thẳng thắn. Nếu như đó là một bí mật mà cô ấy muốn giữ bằng bất cứ giá nào, vậy thì tôi rất sẵn lòng được trợ giúp bằng tất cả những gì mình có.

“....Mà, cậu biết đó.”

“Hửm?”

“Nếu như mà tớ thật sự có bạn trai ấy, vậy thì tớ sẽ không cần phải nói dối nữa, đúng không? Tớ cũng sẽ không còn phải cảm thấy tội lỗi vì đã lừa dối họ nữa đâu.”

“Bạn trai…?”

“Thôi bỏ đi, quên hết những gì tớ vừa nói đi. Chúng mình quay lại học thôi nào, Ryouta!”

Miyama giật phắt chiếc bút lên như chim cắt vồ mồi rồi vùi đầu vào tập vở của mình.

Thì, đương nhiên là cô ấy cũng có người trong lòng rồi…. Một thằng cha may mắn.

“Miyama này, tớ sẽ ủng hộ cậu hết mình đó. Chúc cậu dành được trái tim chàng trai đó.”

“....Hả?”

“Cậu lườm tớ làm cái gì vậy?”

“...Đồ ngốc.”

“Hở?”

“Không nói vụ này nữa! Câu này, câu này và câu này nữa, chỉ cho tớ hết đi Ryouta.”

“Hở...”

Vì một lý do gì đó, tôi đã bị Miyama dỗi rồi.

…………

Buổi học nhóm của chúng tôi kéo dài tới bảy giờ tối.

Điều ngạc nhiên nhất là cô nàng chả hề chểnh mảng tí nào, mà lại vô cùng tập trung làm bài.

“Urghhhhh… não tớ nổ tung mất.”

Kiệt sức, Miyama duỗi thẳng chân dưới bàn và ngửa ra sau, nằm ườn ra trên sàn.

Dù cho đã nằm xuống, ngọn núi đó vẫn sừng sững như đỉnh Everest…. Thật quá hùng vĩ, tôi muốn chụp một tấm.

Tôi bắt đầu thu dọn đống đồ đạc học tập đi, mắt vẫn lén lút ngắm nhìn “núi Everest”.

“Cậu dạy học giỏi lắm đó! Vấn đề gì khó hiểu, cậu cũng có thể dùng so sánh làm cho nó đơn giản đi, thành ra một đứa ngốc như tớ cũng hiểu được!”

“Thật sao?”

“Đúng rồi, cậu sẽ là một người thấy xuất sắc đó!”

“Tớ? Làm thầy giáo á?”

Nhận xét từ trên trời rơi xuống đó khiến tôi không khỏi bật cười.

Tôi? Một đứa u ám đứng trước lớp học? Bỏ đi.

Tôi chắc chắn sẽ hoảng loạn, dù cho có là người lớn đi chăng nữa. Ánh nhìn của tôi thì thể nào cũng khiến các nữ sinh sởn gai ốc. Nghe thế nào cũng là một thảm họa mà.

“Tớ sẽ không thể nào trở thành giáo viên được đâu.”

“Ơ? Nhưng mà tớ nghĩ là cậu dạy học giỏi lắm đó….”

“Không, vô ích thôi.”

“Ừm, vậy thì sau này cậu muốn làm gì thế?”

Tôi chưa bao giờ nghiêm túc cân nhắc vấn đề này cả.

Hồi cấp hai, tôi luôn nói đùa về việc mình sẽ trở thành một người “bảo vệ chung cư toàn thời gian”, và tôi cô độc tới mức mà chả ai ý kiến gì cả. Xấu hổ chết mất.

“Ước mơ của tớ sao? Chắc là vào một trường đại học kha khá và kiếm một công việc ổn định…”

“Còn gì nữa?”

“...Thế thôi.”

“Hả? Hết rồi á? Định hướng tương lai của cậu chỉ có thế thôi à?”

“Chứ còn gì nữa? Kiếm một công việc, làm đến khi nghỉ hưu, rồi về hưu mà sống nốt quãng đời còn lại thôi.”

Tôi là một kẻ hướng nội, nên việc nhảy việc và thay đổi môi trường nghe chả khác gì địa ngục cả.

“Chánnnnnnnnnnn thế. Cậu phải ước mơ cái gì đó thú vị vào chứ.”

“Cái gì mới là thú vị? Mơ hồ quá đấy.”

“Được rồi, để xem nào. Cậu thích anime phải không, vậy thì sao không thử làm anime đi? Kiểu, một người vẽ những nhân vật đáng yêu như hình vẽ ở kia kìa, thiếu gì lựa chọn chứ.”

Cô ấy chỉ vào chiếc thảm vải treo tường, thứ mang hình vẽ của một loli tóc trắng với bộ bikini siêu nhỏ.

Thôi nào… Cậu nói thế chứ tớ lấy đâu ra hoa tay để mà làm họa sĩ minh họa.

Tôi đúng là một thằng otaku đó, nhưng mà biến nó thành công việc á? Đó là một câu chuyện hoàn toàn khác. Thực tế duy nhất chờ đợi tôi là kiếm một công việc bình thường…. và trở thành một con tốt thí cho những tập đoàn khổng lồ.

Thế mà Miyama nói nghe dễ vậy.

Dù sao, với một kẻ mà đặc điểm nổi bật duy nhất là học thì tương lai cũng chỉ tới thế..

Kiếm một công việc, trở thành con ốc vít trong bộ máy, sống nhờ tiền lương còm cõi, và làm bất cứ công việc nào mình được giao cho đến chết.

Đó là lẽ thường của thế giới này, và tôi không phải ngoại lệ.

“À biết rồi.”

“Gì nữa?”

“Cậu còn nhớ quyển light novel mà cậu mua khi tớ làm việc bán thời gian chứ? Sao cậu không thử làm một tác giả đi nào.”

“Tác giả light novel sao?”

“Cậu đọc chúng suốt mà, đã thế cậu còn thông minh nữa, nên là sẽ ổn thôi.”

“Không, đó chỉ là sở thích thôi.”

“Ơ!”

Làm tác giả light novel không hề dễ đâu.

Dù cho cậu có trở thành một người sau hàng năm nỗ lực, cậu cũng không có gì chắc chắn là mình sẽ thành công cả.

Một ngọn lửa nhạt không thể làm sáng tỏ cả trời đêm. Không đời nào một kẻ nhạt nhẽo như tôi có thể để lại được dấu ấn nào trên thế giới này.

“Cậu biết đó… Tớ rất muốn được đọc truyện do chính tay cậu viết. Ryouta, chỉ một lần thôi.”

“M-Miyama….”

“Cậu muốn viết lên một câu chuyện như nào vậy, Ryouta?”

Một câu chuyện mà tôi muốn viết sao….

Những lời mà Miyama nói làm tôi cảm thấy lấp ló một đốm lửa mờ ẩn sâu trong tim đang nhen nhóm.

“Cậu hứa là sẽ không cười chứ?”

“Tớ hứa.”

“Được rồi, câu chuyện mà tớ muốn viết là về…”

“Nói tiếp đi.”

“Một câu chuyện harem isekai về nhân vật chính có siêu năng lực làm bất cứ điều gì mình muốn với ngực.”

“.....”

Căn phòng bỗng chốc yên ắng đến lạ khi tôi nói ra những lời thật tâm.

“Miyama? Ê, tỉnh lại đi.”

“Trước hết, tớ sẽ báo lại việc này cho Yuria.”

“Khoan! Làm ơn đừng kể cho Ichinose!”

“Vậy thì tớ sẽ kể cho Rui.”

“Thế còn tệ hơn! Làm ơn đừng!”

Miyama thực sự mở điện thoại ra để nhắn tin cho hai người họ, cho nên tôi cố hết sức để ngăn cản cô ấy.

“Trời ạ, cậu biến thái quá đi mất.”

“Cái gì cơ? Cậu đã hứa là sẽ không cười và sẽ lắng nghe rồi mà, thế nên tớ mới dốc hết dũng khí mà kể với cậu đó! Miyama này, cậu xấu tính quá!”

“Đồ biến thái.”

“Đó mới gọi là sáng tạo. Ý tưởng nào cũng đến từ những suy nghĩ dục vọng cả! Việc đó thì có làm sao?”

“Đồ biến thái.”

“Đừng trả lời tớ như một con NPC nữa được không?”

Bọn tôi tranh cãi kịch liệt. Dù cho có đang bật điều hòa đi chăng nữa, tôi vẫn đổ mồ hôi đầm đìa.

“Ryouta này… Cậu có nhìn ngực tớ….bằng ánh mắt như vậy không?”

“K-không… tớ không có.”

Lời nói dối tệ hại này là đủ để tôi chết đầu khi chơi Ma sói rồi.

“Tớ cực kỳ ghét những người con trai khác làm vậy…nhưng…nếu đó là cậu thì….”

“Hở?”

Miyama vắt chéo tay lại trước bộ đồng phục mùa hè hơi ẩm ướt của mình, che ngực, nhìn tôi bằng đôi mắt to tròn và bồi hồi.

“Ryouta, cậu là người con trai duy nhất mà tớ quen, cho nên tớ muốn hiểu rõ cậu hơn…. Thế nên, Airi không phiền nếu cậu nhìn đâu. Nếu đó là cậu…. thì được. Vì cậu là người đặc biệt.”

Mặt cô ấy như cà chua chín mọng khi mà cô cố gắng thốt lên từng lời.

Khoan, chờ chút, cô ấy vừa cho phép tôi chiêm ngưỡng ngực cổ hả?

Tức là từ giờ, mỗi ngày tôi đều được hiên ngang ngắm nhìn quả đồi khổng lồ đó sao?

“Thật không đó Miyama?”

“Nhưng mà, có điều kiện!”

“Điều kiện? Bao nhiêu tiền…?”

“Không phải tiền! Chỉ là… Airi…”

“Muốn?”

“Từ bây giờ, tớ muốn cậu gọi tớ là Airi cơ, không chịu Miyama nữa đâu.”

Cái giả phải trả cho việc triển lãm vòng một của cô nàng là gọi tên.

Vừa được ngắm nhìn ngực cổ vừa được gọi tên cổ, thương vụ này quá là hời rồi.

Thêm nữa là, cô ấy cứ gọi tôi nào là “người đặc biệt”, nào là “người bạn trai duy nhất”.... Có khi nào? Hai cái hộp mà tôi mới mua đó sẽ có đất dụng võ sao?

Đừng nói là chúng tôi sắp nâng giới hạn độ tuổi của quyển truyện này lên đó.

“Nếu mà cậu không muốn, cậu vẫn có thể gọi tớ là Miyama….Airi nghĩ chúng ta đã rất thân nhau khi học nhóm như này rồi, cho nên gọi tên nhau cũng không quá xấu hổ nữa đâu?”

“Bạn…thân sao?”

Đúng vậy, Miyama dù sở hữu một cơ thể vô cùng quyến rũ, nhưng cô ấy vốn rất trong sáng.

Có lẽ là với tôi, cô ấy cũng chỉ đang cố tạo dựng lên cái mối quan hệ bạn bè gần gũi như với Yuria và Kuroki.

Có thể nói, câu chuyện sẽ không đi theo hướng tôi mong muốn rồi.

Tôi mua hai cái hộp đó chỉ vì nghe theo lời của đầu dưới…. Đúng là một nước đi sai lầm.

Ảo tưởng rằng sẽ có một cơ hội khi được ở một mình với cô ấy….. Đúng là thấp hèn quá, Ryouta ạ.

Miyama xem tôi như một người bạn.

Thế nên cô ấy chả có vấn đề gì với việc bị tôi nhìn ngực cả. Thế nên cô ấy mới muốn được tôi gọi tên. Mọi việc đều sáng tỏ.

“Được rồi…. Airi.”

“....!”

“Thế đã được chưa, Airi?”

“Quá tuyệt vời luôn đó, Ryouta.”

Tôi không biết được tôi gọi tên thì tuyệt ở chỗ nào, nhưng mà nếu cô ấy vui thì tôi cũng ổn thôi..

“Nếu chúng ta cứ gọi nhau bằng tên như thế, tớ có cảm giác bọn mình gần nhau hơn rồi đó, Ryouta.”

“Cậu nghĩ vậy à?”

Airi nhìn tôi, ánh nhìn rực rỡ hơn mọi ngày và phấn khởi hơn mọi ngày.

“Cậu có thể tiếp tục gọi mình là Airi trước mặt mọi người, nhé?”

“Khoan, cái gì cơ?”

Đến Yuria cũng chỉ muốn được gọi tên khi không có người ở xung quanh.

Nếu mà tôi đột nhiên gọi Miyama là “Airi” trước mặt hai người ấy, họ chắc chắn sẽ nghi ngờ.

Đặc biệt là Kuroki….. Cô ấy sẽ nhận ra được có điều gì đó không ổn.

“Nghe này Airi, khi mà chúng ta ở nơi đông người….”

“Từ bây giờ, kể cả cậu, tớ muốn ai cũng gọi tớ là Airi. Nghĩ về việc đó cũng làm tớ vui rồi.”

Cậu nói thế thì tớ biết từ chối kiểu gì cơ chứ?

“Nếu mà Ryouta đột nhiên gọi mình là Airi, chắc hẳn mọi người sẽ ngạc nhiên lắm nhỉ?”

AD_4nXd7Mdq4AQj78d9z1pRKu8oD0SqfvPcl6CHUJSuIJ-uvyfbU7igEndNgH4BHq3A_EOUjg25_ncSveiIZCDiXF7OkKL3EPSfHTzUX_AghYT5jGDvkYB7rIrdzlwBJSsXi5Lmxgkqn7Q?key=jSX0enk6Wk7T2gCKlyZo2Q

Tôi sao mà địch lại nụ cười đó được.

Tôi hoàn toàn dự kiến được điều gì sẽ xảy ra vào hôm sau khi đến trường. Vậy mà, tôi vẫn đưa ra một quyết định.

……………………………………..

Sáng hôm sau, dù cho điều hòa vẫn đang chạy, tôi vẫn mồ hôi đầm đìa. Tôi hất chăn ra và nhận ra mình đang kẹt trong một giấc mơ kỳ quái.

Dù cho có là mơ, tôi vẫn biết chắc được là mình đang mơ. Vì một lý do nào đó, tôi đang ngồi trên tàu cao tốc, ánh mắt đờ đẫn ngắm nhìn núi Phú Sĩ qua cửa sổ.

Đột nhiên, núi Phú Sĩ bắt đầu chuyển đổng, đất đá và chỏm tuyết trắng xóa dần chuyển sang một màu hồng hào của da người. Tôi càng nhìn, càng ngớ người khi nhận ra ngọn núi đã biến thành một Airi khổng lồ.

…..Hả? Airi khổng lồ?

Tôi dí sát mặt vào ô cửa kính, dường như không tin nổi vào mắt mình.

Vì một lý do nào đó, Airi hoàn toàn lõa thể, và may mắn là nhớ những đám mây vô tình trôi ngang qua mà tôi không thể thấy những gì cần được thấy. Cô ấy cứ nằm ườn ra trên cánh đồng trà mênh mông của Shizuoka.

Và, khi cô ấy nhận ra rằng tôi đang ở trong tàu cao tốc, cổ mới ngồi dậy và hét to:

“Tìm thấy cậu rồi, Ryouta!”

Chờ chút! Không ổn tí nào. Hai quả đồi đó nảy như điên vậy, đây là một thảm họa đối với tự nhiên cũng như là đối với nửa dưới của tôi.

 

Airi khổng lồ bắt đầu chạy, phá hủy mọi căn nhà và cánh đồng sau mỗi bước chân, và bộ ngực đó càng lắc dữ dội hơn khi cô ấy lao thẳng về phía tôi.

‘Ryouta nèeeeeeeeeeee……”

Hả? Lạ thật.

Dù cho tôi có đang trong một giấc mơ vô cùng nóng bỏng với Airi, tôi lại nghe được một giọng nói vô cùng quen thuộc.

“Ryouta nè, sáng rồi đó. Dậy đi thôi.”

Một giọng nói tựa thiên thần, chả nhẽ là…..

“!?”

Tôi vùng dậy, mắt mơ hồ chớp chớp và khi tôi đã ngồi thẳng dậy, trước mắt là một bóng hình xinh đẹp tuyệt trần với bộ đồng phục mùa hè, mái tóc đen dài rũ xuống như liễu bên hồ….

Hả?

Mái tóc đen, bóng mượt, cùng khuôn mặt hoàn hảo đó….. Kuroki Rui?

“Sao Kuroki lại ở trong phòng mình? Mình vẫn đang mơ à? Mơ trong mơ? Đây là truyện của Akagawa Jirou à?”

“Xin lỗi vì đã làm cậu hoảng, nhưng đây không phải là mơ.”

“Không….phải?”

“Không. Tớ chỉ đến gọi cậu đón cậu đi học sớm hơn thường lệ chút thôi. Và chị gái cậu bảo ‘Bên ngoài nóng lắm’, nên đã mời mình vào phòng cậu ngồi.”

Nghe Kuroki giải thích, tôi cuối cùng cũng nắm được tình hình.

Vậy là Kuroki đến để gọi tôi dậy? Không, thế thì lạ quá.

“Sao lại mời vào trong phòng tớ nếu bên ngoài nóng cơ chứ?”

“Đó là ý của chị gái cậu.”

“Bà chị thối đó….. Thôi thì tớ cần thay đồ, cho nên cậu ra ngoài chờ chút nhé?”

“Không cần đâu. Để mình quay mặt vào tường. Cậu cứ thay đồ tự nhiên đi.”

“Có gì mà tự nhiên cơ chứ?”

Tôi biết là mình có nói đến khàn cổ đi chăng nữa, tính cách cứng đầu của Kuroki sẽ khiến cô ấy không thèm đổi ý.

“Thôi được rồi,..... nhớ quay mặt vào tường đó. Đừng nhìn về hướng này, thật sự đó, nghiêm túc đó. Ý tớ là, tớ sẽ thay cả đồ lót khi thức dậy, nên tớ sẽ phải khỏa thân trong thoáng chốc đó.”

“Cậu thay cả đồ lót ư?.... Fufu.”

“Cười cái gì hả? Có vấn đề gì à?”

“Không, không có vấn đề gì hết. Mình chỉ nghĩ là cậu rất sạch sẽ thôi.”

“...Úp mặt vào tường dùm con với.”

Như phim cảnh sát lục soát tội phạm, tôi để Kuroki úp mặt vào tường và bắt đầu thay đồ.

“Ryouta nè…”

“Gì nữa?”

“Khi mà cậu thức dậy và tưởng đó là mơ…. điều đó có nghĩa là tớ đã xuất hiện trong giấc mơ của cậu à?”

“Cái này…”

Nếu tôi thú thật và bảo “Tớ mơ thấy một Airi khổng lồ khỏa thân đuổi theo với bộ ngực đung đưa qua lại,” tôi chắc chắn sẽ toi đời.

“Fufu, vậy là ở trong mơ mà cậu vẫn nghĩ về tớ nhỉ?”

“....”

Tôi sẽ tận dụng quyền giữ im lặng của mình.

Mà… sao cô ấy trông có vẻ vui thế?

Nghĩ lại thì, dường như tôi là định mệnh của cô ấy?

Tôi luôn nghĩ là cô ấy chỉ trêu mình thôi, nhưng có khi nào, Kuroki lại có ý với mình không nhỉ?

Xàm quá, nếu là như vậy thì cô ấy phải biểu hiện ra chứ.

“Ryouta nè, tớ quay lại được chưa?”

“Đừng, tớ vẫn chưa kịp mặc quần.”

“Hừm…..”

Không khí quái dị quá.

……………………….