Gia đình tôi đã vứt bỏ một thứ quan trọng đối với tôi và tôi…

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sử Ma của Zero

(Đang ra)

Sử Ma của Zero

Yamaguchi Noboru

Ông Saito bị cuốn vào thế giới khác và được chủ nhân triệu hồi - Louise tiếp đãi một cách cực kỳ "dễ thương". Tiếp sau đó, cậu được gặp Siesta (không phải bên Thám Tử đã chết), Tabitha (nàng Kuudere l

73 4134

Em vẫn chưa chết à, Sofia?

(Đang ra)

Em vẫn chưa chết à, Sofia?

Moyo Kazami

Này... Em vẫn chưa chết à, Sofia?

1 8

Tận Thế: Tôi Đệ Nhất Sát Thủ Chuyển sinh Thành Bé Loli Đáng Yêu ư?

(Đang ra)

Tận Thế: Tôi Đệ Nhất Sát Thủ Chuyển sinh Thành Bé Loli Đáng Yêu ư?

不知常而妄作

Bằng một cách nào đó, cậu ấy đã biến thành một cô bé loli?!

0 5

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

0 7

Tân Thế Chiến 2: Ưng Kích Trường Không

(Đang ra)

Tân Thế Chiến 2: Ưng Kích Trường Không

Nãi Bình Chiến Đấu Cơ (Chiến Đấu Cơ Bình Sữa)

Anh không phải là phi công át chủ bài có số lượng máy bay địch bị bắn hạ nhiều nhất, chỉ riêng phần lẻ trong tổng số máy bay mà một số át chủ bài người Đức bắn hạ còn nhiều hơn tổng số của anh. Anh cũ

1 6

Web Novel - Chương 2

Đầu tôi đau quá. Tôi cảm thấy mệt mỏi nhưng vẫn cố gắng tỉnh dậy.

Cảm giác như tôi vừa trải qua một giấc mơ buồn vậy.

Theo thói quen, tôi mở ngăn kéo và...

Nó không còn ở đó nữa rồi.

Một chút hi vọng le lói còn sót lại trong tôi cũng vụt tắt.

Tôi từng hi vọng là họ chỉ giấu nó đi và tôi sẽ nhìn thấy nó lại vào sáng mai.

Nghĩ rằng họ sẽ lén lút đặt nó lại chỗ cũ.

Nhưng có vẻ như điều đó đã không xảy ra.

Tôi mệt.

Tôi không muốn đi học.

Thành thật mà nói, tôi chẳng muốn gần gũi với ai khác ngoài bố.

Nhưng tôi phải làm điều đó để sống cho tương lai.

"...Hãy tận hưởng cuộc sống của cậu nhé, được không?"

Hiểu rồi. Cố gắng hết sức ở trường học nào! Để sống cho tương lai!

Từ bây giờ tôi sẽ cố gắng tận hưởng cuộc sống của mình.

Tôi muốn kể cho Mana-chan thật nhiều chuyện vui khi chúng tôi gặp lại nhau.

Để làm được điều đó, tôi phải lấy lại tinh thần cái đã!

"Chào buổi sáng, Yuu."

Nhưng liệu Mana-chan có tha thứ cho tôi không?

"Con đang phớt lờ mẹ mình à?"

Ý tôi là, tôi đã đánh mất sợi dây đeo mà cô ấy đã tặng, thứ mà tôi hứa sẽ mãi trân trọng…

"Onii-chan, ghê quá."

Thôi nào, cứ xin lỗi cô ấy ngay khi gặp ở trên thiên đường là được.

"Con đã ăn sáng chưa? Này, đợi đã!"

Ah, không khí bên ngoài thật dễ chịu.

Xin lỗi Mana-chan, tớ đã đánh mất sợi dây đeo nhưng vẫn mong cậu hãy dõi theo tớ từ trên thiên đường nhé.

"Đợi đã!"

Ai đó đã túm lấy vai tôi.

Oh, là Fuyuka.

"Đừng có phớt lờ mẹ chúng ta như thế nữa."

Chị ta đang nói cái gì vậy?

"Oh, xin lỗi về điều đó. Em không cố tình phớt lờ mẹ hay gì đâu, chỉ là em không để ý thấy bà ấy thôi. Chào, hẹn gặp lại nhé."

Ah, nói chuyện với chị ta thật là phiền phức. Tôi ước gì cô ta đừng làm gián đoạn khoảng thời gian vui vẻ của mình.

"Ý em nói 'hẹn gặp lại' là sao?"

Lại nữa rồi, chị ta đang nói cái gì vậy?

"Em đi học đây. Và nữa, buông vai em ra được không?"

Ý tôi là điều đó còn không rõ ràng sao?

"Này, em có thực sự nghĩ là hành động kiêu ngạo trước mặt chị là một ý hay không?"

Haha…

"Không, không thực sự hay ho gì. Mà dù sao thì em cũng chẳng còn quan tâm nữa. Welp, lần này tạm biệt thật sự nhé."

"Cái- Đợi đã!"

Tôi bắt đầu chạy để chị ta không thể đuổi kịp mình nữa. Hãy tận dụng cơ hội này để rèn luyện thể lực nào.

Chết thật, chạy bộ cảm giác thật tuyệt!

*

"Đây là lần đầu tiên Yuu-kun bỏ đi mà không ăn sáng."

"Onii-chan vẫn còn giận chuyện hôm qua sao?"

"Ý em là anh ấy tìm nó điên cuồng như vậy, chắc chắn là phải tức giận rồi."

"Nhưng…Onii-chan chưa bao giờ giận chúng ta…Vì em chưa từng thấy anh ấy giận nên em không biết phải làm gì khi anh ấy như vậy…"

"Đúng là vậy, nhưng thái độ vừa rồi của em ấy… Ừm, tạm thời cứ phơi bày tài liệu của hôm qua ra trước đã."