“Người hàng xóm tối qua là cô Tenjou thật ư?”
Sáng hôm sau, tôi ngồi vào lớp và ôn lại sự kiện tối qua sau khi tới trường.
Có khi nào đó là ảo tưởng sinh ra từ sự cô đơn mà một thanh niên sống một mình đã vô tình tạo ra ư? Thật khó để mà tin rằng cô giáo chủ nhiệm của tôi lại là hàng xóm phòng bên mà.
Tôi là Nishiki Yuunagi, đang theo học tại trường dự bị đại học tại Tokyo - trường trung học tư thục Kiyou. Tôi học lớp 2-C, số thứ tự của tôi là 23 và tôi không tham gia câu lạc bộ nào cả.
Tôi đã học hành rất chăm chỉ để giữ lời hứa với cha tôi, người đã chi trả tiền sinh hoạt cho tôi, nên điểm số tôi không hề thấp.
Tôi có bạn bè để nói chuyện trong giờ giải lao nhưng bạn thân thì không. Bạn gái thì càng không có.
À và giáo viên chủ nhiệm của lớp tôi thì không ai khác ngoài Tenjou Reiyu.
“Không thể nào, mình đã chạm vào tay cô ấy mà.”
Mùi hương và hơi ấm khi đôi bàn tay chúng tôi đan vào nhau là thật. Những quả dâu mà cô ấy tặng hôm qua vẫn nằm trong tủ lạnh của tôi. Sáng nay, tôi còn ăn vài quả nữa, chúng ngọt, mọng nước và ngon đúng như những gì cô ấy kể.
Tôi cũng giữ chiếc giày quai hậu gần cửa phòng, phòng hờ cô ấy có ghé thăm lần hai. Nghe qua thì cũng từa tựa như chuyện cổ tích Công chúa Lọ Lem, khi công chúa để quên một chiếc giày thủy tinh vậy. Tính ra, tôi thấy cũng không sai khi gọi cô ấy là công chúa.
Chỉ có cô Tenjou Reiyu có vẻ đẹp ngây ngất lòng người như người hôm qua thôi. Tuy nhiên, chị gái phòng bên lại chạy mất dép khi tôi giới thiệu bản thân.
“Nếu người đàn ông phòng bên cạnh tự nhiên biết tên mình mà chưa từng nói chuyện thì ai cũng sẽ vì sợ hãi mà chạy té khói thôi, huống chi là cô giáo.”
Sau một đêm suy ngẫm, tôi chỉ có thể cười gượng khi nhớ lại hành động của mình.
Cửa phòng và hòm thư của chúng tôi chỉ có số phòng thôi nên đương nhiên là cả tôi và cô giáo đều không biết hàng xóm của mình rồi. Thế nên cô gái trẻ nào cũng sẽ có phản ứng như cô giáo thôi.
Dù sao, cơ hội mà học trò và giáo viên vô tình là hàng xóm của nhau cũng khá thấp nữa.
“Liệu chuyện mình sống bên cạnh cô giáo có thật sự xảy ra không?”
Bên cạnh sự bất ngờ, tôi cũng khá phấn khích nữa. Tim tôi cứ rộn ràng mỗi khi nghĩ mình đang sống chung mái nhà, và cách một vách tường với một người phụ nữ xinh đẹp.
“Chào buổi sáng các trò nha! Sáng nay trời trong xanh và dễ chịu lắm đó!”
Khi tiết chủ nhiệm bắt đầu, cô Tenjou liền xuất hiện với thái độ vui tươi thường ngày của mình.
Với một nụ cười như hoa trên miệng, cô ấy bước lên bục giảng.
Chỗ ngồi của tôi nằm ở giữa hàng ghế đầu lớp, ngay trước bàn giáo viên. Đồng nghĩa với việc tôi đang ngồi mặt đối mặt với cô giáo.
Tầm mắt chúng tôi giao nhau, nhưng nụ cười trên mặt cô Tenjou vẫn không có dấu hiệu phai mờ. Mặc dù có lẽ cô cảm thấy áp lực khi đối diện với một học trò mà mình vừa gặp riêng tối qua, cô ấy đã tiếp lời một cách uyển chuyển.
Sau khi cô nghe lớp trưởng báo cáo, cô bắt đầu điểm danh.
Hồi năm ngoái, khi cô Tenjou là giáo viên mới vào trường thì tôi cũng vừa nhập học cùng năm luôn.
Ngay lập tức, tiếng vang của cô ấy về giáo viên mới xinh đẹp liền đồn ầm lên. Vào lần gặp mặt đầu tiên, tôi liền biết cô ấy là cô Tenjou trong lời đồn. Cô ấy là người phụ nữ xinh đẹp nhất mà tôi từng gặp.
Từ khuôn mặt, vóc dáng, phong thái, trí tuệ và nhiều thứ nữa, tất cả đều tuyệt đỉnh.
Kể cả khi của cuộc sống của tôi có hoàn hảo thế nào thì hiếm khi nào tôi có thể gặp một người phụ nữ có một không hai như thế này.
Cái cụm từ ‘đẹp mê hồn’ như được hiện thực hóa khi tôi gặp Tenjou Reiyu vậy.
Tuy nhiên, hứng thú của tôi đối với cô ấy không hẳn vì ngoại hình.
Tôi vẫn còn nhớ khoảnh khắc mà tôi bắt đầu thích cô giáo.
Không lâu sau khi tôi nhập học, hôm đó là ngày tôi trực nhật nên tôi được giáo viên dạy toán giao nhiệm vụ phải lấy bản photo bài tập về nhà và đưa chúng đến phòng giáo viên.
Khi tôi cầm tệp giấy photo tới đó thì giáo viên dạy toán của tôi lại biến đâu mất tăm. Thay vào đó, tôi lại thấy một giáo viên đang chăm chú làm việc tại bàn.
Người đó chính là Tenjou Reiyu.
Tuy đây là phòng giáo viên, tôi đã xiêu lòng trước hình bóng của cô mà quên cả việc di chuyển.
Nhìn cách mà cô ấy chăm chú làm việc, tôi cảm thấy một người phụ nữ hơn tôi ít tuổi thật ngầu. Cách mà cô giáo chăm chỉ làm việc khiến tôi không dám làm phiền cô ấy để hỏi về giáo viên toán.
Sự chăm chú của cô ấy thật đáng ngưỡng mộ mà.
Thân là thằng hay bị xao nhãng, tôi càng thấy ngưỡng mộ cô ấy hơn. Bên cạnh đó, tôi thấy lí do một người đẹp như cô giáo lại chọn theo nghề giáo như một bí ẩn vậy. Sự tò mò của tôi bị khơi dậy bởi rất nhiều suy nghĩ, hết cái này đến cái khác.
Nói chung là tôi thấy cách Tenjou Reiyu cống hiến hết mình vì công việc rất đáng mến.
[Hửm? Em cần gì hả?]
Cô ấy đã chú ý đến ánh nhìn của tôi và ngẩng đầu lên.
Khi cô ấy mở lời với tôi, tôi nhớ câu trả lời của mình rất mơ hồ. Có lẽ là tôi đã giải thích mục đích đến phòng giáo viên trong khi nói lắp bắp.
Cô Tenjou cười và chỉ vào bàn của giáo viên toán để giúp tôi. Cuộc đối thoại giữa hai bên rất đơn giản, tựa như một buổi họp vậy.
Nhưng đối với tôi, đây là lần đầu tiên chúng tôi trò chuyện riêng với nhau. Từ đó trở đi, tôi càng mê đắm cô Tenjou Reiyu, như thể cô ấy là thần tượng của tôi vậy.
Khi biết rằng nữ giáo viên trẻ đẹp đó sẽ trở thành chủ nhiệm lớp 2-C năm nay, cả lớp tôi đều tung hô ăn mừng. Và đương nhiên, tôi cũng nằm trong số đó.
Cô ấy là một tác phẩm nghệ thuật khi im lặng, còn khi nói thì cô ấy là một chị gái thân thiện.
Thế nên, nếu tôi được chọn giáo viên chủ nhiệm trong năm nay, thì tôi vẫn sẽ chọn cô Tenjou thay vì một giáo viên khó tính rồi.
Và vì sự xếp chỗ trong tiết học đầu năm, tôi đã ngồi trước mặt cô giáo như vầy.
“Trò Nishiki.”
Tôi liền đáp lại với một chữ “Có” tự nhiên nhất có thể.
Cô Tenjou cũng không có dấu hiệu khó chịu nào mà chỉ đơn thuần tiếp tục điểm danh.
Như thường lệ, không có sự thay đổi đáng chú ý nào cả. Bộ tôi là người duy nhất e ngại ư? Đến lúc này thì tôi cũng không biết nữa.
Thế nên tôi đã lên một số kế sách để xác định coi tôi có nhầm lẫn vào sự kiện tối qua hay không.
Kế thứ nhất: Quan sát cô Tenjou thật kỹ.
Mái tóc dài sáng màu của cô lung linh dưới ánh nắng lọt qua khe cửa sổ.
Làn da trắng ngần của cô tỏa sáng như được chiếu sáng từ bên trong.
Đôi mắt to tròn lấp lánh như đá quý, đôi môi cô ấy thì căng mọng, còn chiếc mũi cao trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ấy như được chính tay nữ thần sắc đẹp căn chỉnh vậy.
Trang phục của cô Tenjou gồm một chiếc áo sơ mi trắng, khoác ngoài là một chiếc áo cardigan màu xanh nhạt, kết hợp với một chiếc váy dài bó sát.
Trang phục công sở giản dị cùng với những món đồ đơn giản toát lên vẻ quyến rũ, trí thức và ấn tượng tươi mới.
Cô ấy cũng là cố vấn cho câu lạc bộ bơi lội, và tư thế thẳng lưng càng khiến cô nổi bật hơn.
Tenjou Reiyu quá xinh đẹp để làm một giáo viên.
“Được rồi, chúng em hãy học thật chăm chỉ vào hôm nay nhé!”
Sau khi nói câu cuối cùng, cô Tenjou rời khỏi lớp như thể chưa có chuyện gì xảy ra.
Ối, tôi đã mê mẩn cô chủ nhiệm đến nỗi không nhận ra tiết chủ nhiệm đã kết thúc rồi.
“Hmm… Vậy là do mình nhầm lẫn ư?”
Có lẽ hàng xóm của tôi không phải cô giáo nhưng chỉ là người có nét mặt tương tự thôi. Do thời gian tương tác quá ngắn, sự tin tưởng rằng đó là Tenjou Reiyu bắt đầu lung lay. Tuy nhiên, trái tim tôi vẫn phủ nhận giả thuyết rằng đó là người khác.
Trong khi tôi vẫn còn suy ngẫm, học sinh đến muộn – Kuhouin Akira bước qua bàn tôi.
Cựu vận động viên điền kinh xuất sắc đến muộn kia có gương mặt cứng cỏi với đôi mắt ngái ngủ, trên miệng còn ngậm một cây kẹo mút Chupa Chups.
Thay vì toát lên vẻ đoan trang, cô ấy lại trông có phần ngang ngược.
Cô ấy là một cô gái có vẻ ngoài hơi khác thường so với ngôi trường này, và thực ra, có rất nhiều chàng trai để ý đến cô ấy.
“Chào buổi sáng, Kuhouin. Lại đi trễ tiết chủ nhiệm rồi ha.”
“Đừng có đột nhiên bắt chuyện với tôi.”
Cô ấy lườm tôi sắc lẹm và nhanh chóng đi đến chỗ ngồi của mình bên cạnh cửa sổ.
Kế thứ hai: Gián tiếp thăm dò.
Tiết thứ tư là tiết Lịch sử Nhật Bản, thế nên cô Tenjou quay lại phòng học. Tiết lịch sử của cô Tenjou được rất nhiều học sinh yêu thích.
Cô ấy nổi tiếng với giải thích cặn kẽ các sự kiện lịch sử và khiến các danh nhân trở nên đáng nhớ, nên tên họ cũng được in vào tâm trí học sinh.
Cô ấy cũng lồng ghép các chi tiết lí thú như nội dung hay tin tức ngoài, khiến môn cô dạy rất dễ hiểu dù không có hứng thú đi chăng nữa.
“...Trò Nishiki, sao trò lại dừng viết vậy? Em có đang nghe cô giảng không đó?”
Giọng cô ấy làm tôi tỉnh lại và tôi nhận ra mình chưa hề viết một chữ nào trong tập. Tôi đã quá tập trung vào việc tìm đúng khoảnh khắc để hỏi cô ấy bằng vị trí đối diện này mà quên chép bài.
“Cô chờ em chút! Em sẽ viết liền ạ!”
Từ vị trí hàng ghế đầu, hình ảnh cô giáo đứng trên bục giảng và cái bảng đen gần như chiếm đầy tầm mắt tôi. Và cũng tại vị trí này, tôi cũng dễ bị xao nhãng khi Tenjou Reiyu đang đứng trước tôi. Tôi có thể nhìn cô ấy mãi mà không thấy chán.
“Em khó nhìn thấy bảng do ngồi hàng đầu đúng không? Vậy cô sẽ chờ em. Nếu em nào chưa chép kịp thì nhanh lên nhé.”
Như thường lệ, cô Tenjou đã cho chúng tôi một thời gian nghỉ ngắn.
“Đó là vì cô Reiyu đẹp quá nên ai cũng bị mất tập trung đó ạ, đặc biệt là mấy thằng con trai nha~.”
Mayuzumi Ririka, cô gái đứng đầu bên nữ dám nói chuyện với cô giáo như bạn mình vậy.
Cô ấy là một cô gái năng động tươi tắn. Cô ấy có mái tóc đen dài buộc hai bên có pha chút màu tím ở bên trong. Mặc dù có vẻ ngoài hào nhoáng, cô ấy lại rất năng động và vui vẻ, và với tính cách thẳng thắn, giản dị, cô ấy có rất nhiều bạn bè.
Mặc dù đứng đầu trong hệ thống phân cấp của lớp, bản tính dễ gần giúp cô ấy có thể nói chuyện với mọi nhóm mà không quan tâm đến ranh giới nhóm.
Cô ấy có thể nói chuyện với nhóm nổi tiếng, học hỏi từ nhóm học bá, nô đùa với nhóm thể thao, và tham gia các cuộc thảo luận nảy lửa về anime và game với nhóm otaku.
Tin mừng đây, con gái otaku là có thật đó!
Thêm một điều nữa là Mayuzumi rất hâm mộ chủ nhiệm lớp tôi, Tenjou Reiyu.
Bên cạnh Mayuzumi thì các bạn nữ khác cũng vây quanh cô Tenjou suốt giờ nghỉ trưa và sau giờ học để hỏi bí kíp làm đẹp và tâm sự tình yêu.
“Không đúng. Con trai cũng chăm học và hay đặt câu hỏi mà.”
“Em nghĩ là vì họ muốn được trò chuyện với cô Reiyu thôi, đúng không nào?”
Với một nụ cười, Mayuzumi liền nhìn thấu được bản tính hung hăng của lũ con trai.
Sì-tốp, thôi tự tiện vạch trần trái tim yếu đuối của tụi con trai bọn tôi đi mà!
Tôi có thể cảm nhận được những đồng chí đang bị đánh trúng tim đen sau lưng mình.
“Có chung chủ đề dễ nói chuyện hơn nhiều. Bài vở nè, tình yêu nè, công việc nè, dù là cái nào thì cũng giúp cuộc trò chuyện trôi chảy hơn và vui hơn thôi.”
Cách cô ấy thẳng thắn lựa lời và thuyết phục rõ ràng là một trong những lý do vì sao cô Tenjou nổi tiếng với cả nam lẫn nữ.
“Giờ thì trò Nishiki, em đã chép bài xong chưa?”
Cô giáo đi tới kiểm tra tôi trong khi tôi đang thầm ngưỡng mộ cô ấy.
“Xin lỗi cô, em vẫn chưa chép xong.”
“Coi kìa, tập trung nào. Em cứ nhìn cô miết. Bộ em thấy cô có chỗ nào kỳ lạ hả?”
Kể cả một hành động bình thường như kiểm tra ngoại hình của cô cũng lung linh nữa.
Mình nên làm gì dây, mình có nên hỏi thẳng vụ tối qua luôn không?
“...”
“Này, em đừng im lặng như thế chứ. Em khiến cô lo lắng đấy”
“Dạ không có gì đâu. Em chỉ thấy cô đẹp quá nên mê mẩn thôi.”
Nghe câu đùa của tôi khiến cả lớp bật cười.
“Đó, em bảo mà!”
Giọng nói lanh lảnh của Mayuzumi vang lên.
Nghĩ lại thì, thăm dò trong giờ học không phải là một kế sách hay. Nếu cả lớp biết hàng xóm của tôi là cô giáo thì sẽ bất tiện cho cả tôi và cô ấy lắm.
“Mê thì mê vừa vừa thôi nha”, cô ấy nhẹ nhàng đáp, xem nó như một lời bâng quơ.
“Thật ra, em có chuyện muốn hỏi ý kiến của cô.”
Trong khi viết bài, tôi quyết định hỏi một câu hỏi khác.
“Sao thế em?”
“Em thấy ngồi chỗ này khó ngủ gật quá.”
“…Em đùa vui đó, Nishiki”, cô giáo cạn lời đáp.
Cơ mà cô ấy không có vẻ tức giận cho lắm.
“Vì tiết lịch sử của cô thú vị quá nên em không ngủ được ấy mà.”
“Không chỉ tiết của cô đâu, em phải thức trong mấy tiết kia nữa đó nha.”
“Nhưng thiếu ngủ hại cơ thể lắm.”
“Hmm, em nói vậy cũng không sai”, cách cô ấy đồng ý tôi khá dứt khoát.
“Cô Tenjou, cô có ngủ đủ giấc không ạ?”
“Hầu hết những người đi làm không ngủ đủ giấc.”
Thế là cô giáo như bao người lớn đi làm khác, than phiền.
“Người lớn và trẻ con đều cần có lối sống lành mạnh. Ngủ, thể dục, ăn uống, giải trí, tất cả đều quan trọng. Nếu không thì em sẽ mắc sai lầm trong những lúc quan trọng lắm.”
“Nghe vậy làm em không muốn đi làm nữa.”
“Em phải đi làm, đâu ai làm học sinh mãi đâu.”
“Nếu cô mặc đồng phục thì cô vẫn nhìn y hệt học sinh thôi.”
Tôi liền tưởng tượng Tenjou Reiyu trong đồng phục nữ sinh. Ừ, quả thật là cô ấy dư sức đóng giả học sinh trung học mà. Đồng phục học sinh sẽ hợp với cô ấy lắm đây.
Mà chán thật, mình muốn nhìn thấy điều đó ghê…
“Em nói cái gì vậy?”, cô giáo tỏ vẻ khó chịu, nghiêng người để nhìn thẳng vào mặt tôi.
Khi mặt cô ấy tới gần, tôi vô tình quay đi và nhìn xuống dưới.
Và khi tầm mắt tôi hạ xuống, một cảnh tượng còn khiêu khích hơn đón chờ tôi.
Bên dưới chiếc áo sơ mi tưởng chừng như sắp bung ra là hai thứ gì đó toát lên vẻ áp đảo. Kích thước của chúng không phải là thứ mà các bạn nữ cùng lớp của tôi có thể đối mặt được. Chúng quá trưởng thành.
Trên hết là vì cô ấy nghiêng về phía trước, vòng một của cô giáo bị ép lên cạnh bàn bởi tư thế của cô ấy. Góc nhìn này quá kích thích rồi.
“Ý em là mọi người không nên quan tâm tuổi tác. Mọi người đều có một mặt trẻ trung bên trong mà.”
Sinh nhật của tôi là vào tháng tư, năm nay tôi sẽ lên mười bảy, còn cô giáo thì vẫn hai mươi ba.
Nhờ vào sự nhiệt tình góp mặt vào mấy cuộc trò chuyện như thế này, tôi không cảm thấy khoảng cách tuổi tác giữa cả hai.
“Dù em nói vậy thì em chỉ mới là thiếu niên thôi…”
Khi cô ấy đứng thẳng lưng lên, vòng một của cô ấy đung đưa theo. Hmm, có lẽ cô ấy quá trưởng thành để trông giống một nữ sinh trung học rồi.
“Cô Tenjou không có lúc nào cảm thấy mình như trẻ con trở lại sao?”
“Ví dụ như?”
“Như khi mình hưởng thụ đồ ăn yêu thích khi còn nhỏ thì sao? Cô thích ăn gì vậy?”
“Hmm, cô nghĩ là dâu tây”, nếu hỏi thẳng, cô Tenjou sẽ trả lời như vậy.
“A, trùng hợp quá, em cũng thích dâu tây nữa. Mới tối qua, em còn nhận được dâu từ hàng xóm đó, chúng ăn ngon lắm.”
Cuối cùng, khoảnh khắc mà tôi chờ đợi nãy giờ đã tới, tôi gợi ý sự kiện đêm qua theo phương thức 'giương Đông kích Tây'.
“...Tám nhảm đủ rồi. Được rồi, giờ chúng ta quay lại bài nào.”
Với khuôn mặt như thể muốn nói gì đó của cô giáo, cô đột ngột thay đổi chủ đề và bắt đầu xóa đi một phần đã ghi trên bảng.
Biểu hiện của cô ấy trông thật đáng nghi.
Kế thứ ba: Hoàn trả chiếc giày thủy tinh bị đánh rơi cho công chúa Lọ Lem.
Dựa vào phản ứng của cô trong tiết lịch sử, tôi gần như chắc chắn hàng xóm của mình là Tenjou Reiyu.
Để tạo cú hích cuối cùng, tôi dùng đến cách tiếp cận quyết đoán hơn. Thực ra tôi đã mang chiếc dép quai hậu mà hàng xóm tôi đã đánh rơi tối qua. Rồi vào giờ nghỉ trưa, tôi đem theo nó tới phòng giáo viên.
“Cô Tenjou ơi. Cô có rảnh không?”
“Hả, t-trò Nishiki!?”
Cô Tenjou đã gần như ngã khỏi ghế khi bất ngờ nhìn thấy tôi.
Rồi cô liền để ý cái túi mà tôi dùng để đựng chiếc dép tương tự như cái túi giấy mà cô ấy dùng để đựng dâu đêm qua.
“Hay chúng ta qua phòng cố vấn nói chuyện đi. Đi theo cô nào Nishiki.”
Cô Tenjou liền túm lấy tay tôi và kéo tôi đến phòng cố vấn bên cạnh phòng giáo viên với khuôn mặt căng thẳng.
“Em có ý gì đây hả?”
Sau khi cô Tenjou khóa cửa phía sau một cái cạch, cô trừng mắt nhìn tôi.
“Ý cô là sao?”
“Em đang cố đe dọa cô đấy à?”, cô ấy hỏi tôi một cách giận dữ với tông giọng trầm.
“Đe dọa ạ? Thế thì phóng đại quá rồi, em chỉ muốn trả lại của rơi cho chủ thôi. Và nhờ đó em nghĩ sẽ có thể xác nhận người tối qua là cô giáo.”
Nói xong, tôi ngồi xuống cái ghế đối diện cô tại giữa phòng.
“Em có thể treo nó trên tay cửa cho cô mà! Tại sao em lại đem nó lên trường chứ?”
“À, vậy ra hàng xóm của em là cô Tenjou sao?”
Sau khi tôi đã xác nhận, cô bật thốt một tiếng ‘A!?’ như đã nín hơi một hồi.
Đoán trúng phóc rồi.
“Cô thấy em trông trầm tĩnh thế mà lại liều lĩnh quá nhỉ? Bất ngờ đấy.”
“Em biết vậy có hơi phiền. Nhưng sẽ còn phiền hơn khi có mỗi một chiếc giày, đúng không cô?”
“Vấn đề không nằm ở chỗ đó.”
Cô giáo không giấu được sự bối rối, không còn giữ được phong thái điềm tĩnh như thường lệ trong lớp học.
“Có vẻ như chúng ta đang gặp rắc rối lớn đấy. Có phải cô bỏ chạy vì muốn giữ danh tính của mình phải không?”
“...Đương nhiên rồi.”
Cô ấy khẳng định như thể đó là điều hiển nhiên mà trẻ ba tuổi cũng hiểu rồi khoanh tay lại.
“Em biết là cô muốn giữ bí mật mọi chuyện nhưng nếu nghĩ kỹ hơn, chẳng phải sẽ rất khó để giấu chuyện cô sống bên cạnh em cho đến tốt nghiệp sao?”
Ngay cả khi chúng tôi chưa từng trò chuyện trước đây, tôi vẫn thấy bồn chồn khi biết giáo viên chủ nhiệm mình sống cách tôi đúng một cái vách tường.
“Em nói vậy cũng đúng.”
“Giờ thì cả hai đã biết, chúng ta ít nhất nên có luật lệ nào đó để bảo vệ sự riêng tư của cả hai. Chẳng phải sẽ khó xử nếu cô mời bạn trai qua nhà chơi rồi bỗng nhiên gặp em sao?”
Đó cũng là trường hợp tôi muốn tránh, ngại lắm luôn ấy.
“Cô không có bạn trai!”, hai tai cô giáo chuyển đỏ để thể hiện sự bối rối của chủ nhân nó.
Tôi chỉ muốn đưa ra ví dụ, nhưng phản ứng của cô ấy còn trên cả mong đợi nữa.
“À, em hiểu rồi.”
Dù tôi đang tò mò kinh hồn, nhưng nghĩ lại sẽ vô duyên lắm nếu hỏi chuyện đời tư của người ta nên thôi vậy.
Bên cạnh đó, tôi còn thấy nhẹ nhõm khi biết cô Tenjou chưa có người yêu cơ.
“Cô không có mong đợi chàng hoàng tử nào như trong truyện cổ tích Lọ Lem đâu nhé, cô thấy như hiện tại là tốt rồi.”
Cô Tenjou ngồi ở vị trí đối diện tôi nói với vẻ mặt cam chịu.
“Vậy chúng ta hãy bàn kỹ về…”
“Em khoan nói vội đã.”
Cô ấy đưa tay, tạo một cử chỉ, ý bảo ‘ngồi im đó’.
“...Lúc ở trên trường thì đừng bàn về chuyện này.”
Rồi cô ấy vẽ một đường thẳng trên không trung thể hiện muốn để công việc và đời sống cá nhân riêng biệt.
“Dạ, vậy cô rảnh khi nào? Em có thể chỉnh thời gian sao cho phù hợp với thời khóa biểu của cô ạ.”
Tôi muốn giải quyết tình huống này càng nhanh càng tốt nhưng cô Tenjou lại bận việc, và tôi cá là cô ấy cũng có nhiều lời mời hẹn hò nữa.
“Ừm… Để cô nghĩ coi khi nào mình rảnh…”, cô giáo trả lời một cách chần chừ.
“...Cô không tính bỏ chạy đâu, đúng không?”
“Đương nhiên không rồi”, đôi mắt cô ấy mở to khi đáp như thể vừa bị tôi nói trúng tim đen vậy.
“Đáng nghi quá, vậy cô suy nghĩ đi.”
“Được! Vậy thì cô sẽ tới vào tối nay luôn! Em vui chưa! Nhưng cô còn tăng ca nữa nên em phải chờ đó.”
Bộ việc này cần nhiều sức đến vậy à?
“Miễn cô tới là được. Em sống một mình nên thời gian linh hoạt lắm.”
“Khoan, em là học sinh trung học mà em sống một mình ư!?”
Nhìn thấy tôi gật đầu, biểu cảm của cô còn trầm trọng hơn.
“Ừm, em thì không sao, nhưng cô có vấn đề gì với việc ghé thăm nhà con trai sống một mình không?”
“Chúng ta là cô trò đó! Không đời nào cô sợ ghé nhà học sinh mình đâu!”, cô ấy liền kịch liệt phủ nhận.
Cũng phải thôi, trong mắt cô giáo thì tôi chỉ là học sinh của cô ấy, chứ đâu phải một thằng đàn ông đâu.
“Vậy chúng ta thay đổi góc nhìn đi. Cô chỉ đang đi tư vấn cho một học sinh trùng hợp sống chung khu phố thôi.”
“Tư vấn về điều gì?”
“Cô Tenjou, em thật ra đang gặp vấn đề với hàng xóm. Mong cô giúp đỡ em ạ”, vừa nói, tôi vừa lộ ra một biểu cảm nghiêm túc để thể hiện sự lo lắng của mình.
“Tốt, còn cô thì đang đưa ra lời khuyên cho học sinh của mình. Được rồi, thế này sẽ giống như một chuyến thăm nhà đột xuất thôi!”, cô Tenjou thì nhấn mạnh lại để thuyết phục bản thân mình.
“Được, chúng ta sẽ làm rõ mọi chuyện vào tối nay.”
“Vâng, thế thì em sẽ trả lại chiếc dép cho cô. ”
Tôi lịch sự trả lại cho cô ấy chiếc túi giấy.
“Ừm, cảm ơn em.”
Để thể hiện lòng biết ơn của mình, cô ấy cũng lịch sự đáp lại tôi.
Đã xác định: Hàng xóm của tôi là Tenjou Reiyu.
***
Sau khi trở về nhà, tôi nhanh chóng dọn dẹp căn phòng và bắt đầu chuẩn bị bữa tối. Thực đơn tối nay sẽ có món cơm cà ri kèm với salad và súp.
Khi vừa nấu xong, hệ thống liên lạc của căn hộ đổ chuông. Thế là tôi tới cánh cửa, hít một hơi thật sâu và từ từ mở khóa cửa.
“Chào buổi tối, trò Nishiki”, cô Tenjou chào tôi với một khuôn mặt trông có vẻ cứng nhắc.
“Buổi tối vui vẻ, thưa cô”, tôi cũng cố gắng tỏ ra tự nhiên nhất có thể.
“Xin lỗi em vì cô tới trễ nha.”
“Không sao ạ, cô đừng lo lắng về điều đó… Cô đang lo lắng hả?”
Phong thái tràn đầy tự tin của cô khi ở trường đâu rồi, giờ cô ấy cứ trông lúng túng sao ấy.
“À?! Đ-Đâu có đâu. Không phải vậy đâu, cô bình thường mà!”, cô ấy liên tục xua tay phủ nhận.
“Cô lo lắng vì cô…đến nhà em vào buổi tối sao?”
“Đừng có nói theo kiểu dễ hiểu nhầm vậy”, cô giáo bĩu môi.
“Trước tiên, để cô xác nhận lại một chút! Đây không phải là trò đùa hay là một chương trình với camera ẩn, đúng không?”
Bỏ qua lời nói của tôi, cô ấy hỏi lại với vẻ mặt thận trọng, mặc dù vậy có hơi thái quá.
“Em đảm bảo với cô, đây thực sự là phòng của em, số 102.”
“Và cô ở phòng 103. Vậy thì, điều này có nghĩa là…”
“Chúng ta thật sự là hàng xóm đó.”
Nghe tôi kết luận lại, cô Tenjou ôm đầu.
“Thật hoang đường mà, tại sao lại có một học sinh sống cạnh nhà mình chứ!!!”
Cô Tenjou thốt lên với giọng nghẹn ngào gần như sắp khóc.
“Vâng, những chuyện này đôi khi vẫn xảy ra mà.”
Tôi không khỏi bật cười trước sự trùng hợp kỳ diệu này.
“Chuyện này chẳng hài hước gì cả! Chúng ta nên làm gì đây!?”
“Thế nên em gọi cô tới đây để nói chuyện đó.”
“Nishiki à, sao em vẫn cứ hành động…điềm tĩnh như vậy hả?”
Cô giáo có vẻ không hài lòng với phản ứng khác biệt của tôi.
Dù mặt cô ấy có vẻ hờn dỗi, khuôn mặt cô ấy vẫn toát lên vẻ quyến rũ. Tuy cô ấy lớn tuổi hơn tôi nhưng cô ấy lại rất đáng yêu.
“Vâng, em rất ngạc nhiên khi giáo viên chủ nhiệm lại là hàng xóm của mình đó. Nhưng đối với một thằng đực rựa, em cũng thấy rằng mình thật may mắn khi có một người phụ nữ xinh đẹp như cô sống bên cạnh.”
Tôi thành thật trả lời cô ấy.
“Em vô tư thật đấy.”
“Đâu có đâu, em phải dành cả ngày để quan sát cô rồi mới dám hỏi thẳng cô mà.”
“Vậy thì em nhìn cô hơi nhiều rồi đấy! Sáng nay, cô suýt tức điên lên rồi đó.”
Tuy miệng nói vậy nhưng nhìn cô ấy đâu có căng thẳng khi ở trên lớp đâu.
“Em ngưỡng mộ cô lắm đó. Em thấy cô thật tuyệt khi cô vẫn có thể duy trì chế độ làm việc đấy.”
“Nishiki, em có tài hùng biện à?"
“Đó là do mẹ em đã dạy rằng phải luôn bày tỏ suy nghĩ tốt đẹp trực tiếp với người khác.”
“Đúng thật. Cô đồng ý với cách suy nghĩ ấy.”
Vẻ mặt của cô Tenjou thả lỏng hơn sau khi cô ấy thấy được điểm chung với tôi.
“...Trông có vẻ cô thoải mái hơn rồi đó.”
“Bộ em đang cố trêu cô à?”
“Đâu có, em cũng thấy căng thẳng khi phải nói chuyện thân mật với người lớn tuổi hơn mình mà.”
Tôi nhún nhẹ vai mình.
“Thật thảm hại mà. Phải để một đứa trẻ lo lắng cho mình… Cô vẫn còn non quá.”
Cô Tenjou thở dài, vẻ mặt bực tức của cô ấy trông cũng thật hấp dẫn.
“Vậy, em sống ở đây bao lâu rồi?”
Cô ấy chuyển chủ đề, cố gắng tiếp tục cuộc trò chuyện.
“Kể từ khi em bắt đầu học cấp ba. Em sống ở đây được hơn một năm rồi ạ.”
“Cô thì chuyển đến đây khi cô nhận việc.”
“Hợp lí đó ạ, tại nơi này khá gần để đi đến trường mà.”
“Nhưng dù là ga tàu gần nhất hay khu chung cư, cũng thật kỳ lạ khi chúng ta chưa bao giờ gặp mặt trước đây.”
“Vâng, em cũng nghĩ thế.”
Tôi hoàn toàn đồng ý.
“Sẽ tốt hơn nếu như em thôi chú ý tới cô cho tới khi tốt nghiệp đi.”
“Nhưng giờ em đã biết nên cô không thể bỏ qua được. Thế nên cô mới tới đây, đúng chứ?”
“Em nói đúng.”
Cô Tenjou cam chịu đáp lại.
Bỗng tiếng ọc ọc ọcmột tiếng kêu làm gián đoạn cuộc trò chuyện của chúng tôi, nhưng tiếng ồn đó không phải của tôi.
Giật mình, cô Tenjou ôm bụng với vẻ mặt xấu hổ.
“Sao chúng ta không dừng lại và ăn gì đó trong khi nói chuyện ở phòng em nhỉ?”
Dù đang là mùa xuân, nhưng buổi tối vẫn rất lạnh. Tôi sẽ thấy tội lỗi lắm nếu cô giáo bị cảm lạnh.
“Ể, nhưng...”
Hiển nhiên là cô Tenjou sẽ do dự rồi. Ngay cả tôi cũng do dự khi có ai đó tự nhiên mời mình vào nhà. Nhưng vậy sẽ đỡ hơn việc để một nam sinh như tôi vào nhà một nữ giáo viên.
“Bữa tối của em là cơm cà ri. Cô có ghét món này không?”
“Cô thích cà ri, nhưng…”
“Em đã làm rất nhiều nên cô cứ ăn tự nhiên đi. Có thực mới vực được đạo mà.”
“Nhưng chuyện này không ổn…"
“Coi như đó là quà đáp nghĩa cho những trái dâu mà cô tặng em đi.”
“Cô đã nói rồi, em không cần lo đâu.”
Cô Tenjou không từ chối hẳn vì cô ấy hiểu sự cần thiết của cuộc trò chuyện này. Bên cạnh đó thì chắc hẳn cô ấy sẽ có rào cản tâm lí rồi.
“Cô Tenjou à, mong muốn của em là tiếp tục cuộc sống bình thường như trước. Em không có ý định đen tối như đe dọa cô hay gì đó tương tự đâu, vậy nên cô hãy an tâm đi.”
Tôi cố gắng xoa dịu sự miễn cưỡng của cô ấy bằng cách cho cô ấy thấy mình vô hại đến nhường nào.
“Thật ư?”
Cô ấy hoài nghi nhìn về tôi.
“Em sẽ không động vào sợi tóc nào của cô đâu.”
Tôi đáp lời ngay lập tức.
Dù sao thì tôi vẫn là con trai. Sẽ là nói dối nếu bảo tôi không có ảo tưởng ngọt ngào khi biết cô giáo sẽ vào phòng mình. Cơ mà tôi không có sự liều lĩnh và cũng không đủ tự tin để xử lý tình huống nếu nó có phát sinh.
Tuy nhiên, đâu ai thành tội phạm vì mơ đâu chứ?
“Được rồi, cô sẽ tin em vậy.”
Tenjou Reiyu cuối cùng cũng bớt cảnh giác và nở nụ cười chân thành với tôi.
“———”
Một nụ cười rạng rỡ từ khoảng cách gần thế này có sát thương mạnh quá. Tim tôi đang đánh trống từng hồi đây.
Tôi quay sang một bên do bị chói lóa bởi ánh hào quang mà cô ấy tỏa ra, và lấy tay che miệng để giấu đi nụ cười sắp sửa xuất hiện của mình.
“Mời cô vào nhà ạ.”
“Thứ lỗi vì đã làm phiền.”
Cô Tenjou ngập ngừng bước vào lối đi và lúng túng cởi giày ra.
~ ~ ~Tenjou Reiyu đã vào phòng tôi rồi!!!
“Quao, làm sao em có thể giữ cho nơi này sạch tới vậy chứ. Ấn tượng thật đấy, nơi này không có lấy một hạt bụi ở lối vào hay trên hành lang luôn.”
Cô Tenjou trông rất thích thú khi nhìn quanh.
“Em xin lỗi vì căn phòng hơi nhỏ ạ…”
“Cô biết chứ, cô sống ngay cạnh em mà. Bố cục căn phòng cũng y hệt luôn.”
“Vậy ạ?”
Có một người phụ nữ trong phòng mình làm con tim tôi đang loạn nhịp đây.
“Phòng em gọn gàng như vầy là để tiện mời bạn gái tới chơi đúng không nào?”
Cô giáo đưa ra một nhận xét đầy ẩn ý.
“Thật không may là em chẳng có lấy một cô gái nào để mà mời về nhà cả.”
“Hửm, cô tưởng một chàng trai như Nishiki có bạn gái rồi chứ.”
“Nếu em mà có bạn gái thì em đã không mời người phụ nữ khác tới rồi.”
“Ồ, em rất ra dáng quý ông đấy. Cô gái nào mà làm bạn gái của em thì có thể yên tâm rồi.”
Tôi đi vào bếp để chuẩn bị bữa tối cho cô giáo.
“Cô ơi, cô ngồi xuống đi.”
“Để cô phụ em cho.”
Cô trông hơi do dự khi đứng giữa căn phòng với hành lang.
“Không cần đâu ạ. Em chỉ cần bày cà ri lên đĩa là xong ngay. À, cô thích ăn cà ri nhiều hơn hay cơm nhiều hơn ạ?
“Vậy thì cho cô một suất lớ— à không, chỉ một suất bình thường thôi.”
Không biết là do sự ngại ngùng của một thiếu nữ hay do sự kiếm chế của một người lớn, mà cô ấy đã nhanh chóng sửa lại ngay khi vừa lỡ miệng nói ra từ “lớn”.
“Vâng, vậy là một suất loại lớnnha.”
Tôi đoán những gì cô ấy muốn và lấy dĩa ra, rồi mở nắp nồi cơm điện.
“Ai cũng cần bổ sung năng lượng sau khi vận động thôi. Bụng cô như vậy là vì cô chưa ăn gì sau khi dạy đội bơi lội thôi!”
Đói sau chín giờ tối là điều hiển nhiên, nhưng theo giọng điệu của cô giáo, hẳn là cô ấy đã tốn khá nhiều sức để bơi rồi.
“Làm cố vấn cũng phải bơi nhiều hay sao ạ?”
Tôi từng nghĩ công việc chính của cố vấn là giám sát hồ bơi, hướng dẫn bơi lội và đảm bảo an toàn thôi chứ. Có lẽ cô ấy cũng bơi để trình bày kỹ thuật.
“Chắc vậy, bởi vì cô cũng thích bơi lội nữa. Vả lại, bơi lội sẽ giúp chúng ta giữ dáng mà.”
Nói rồi, cô Tenjou đặt tay lên eo với vẻ mặt tự hào như muốn khoe vóc dáng mình. Đúng như lời cô ấy nói, tuy thân hình mảnh mai nhưng lại có một đường cong duyên dáng và đầy ấn tượng.
“Cô ơi, bữa tối cô thường ăn gì?”
Tôi cho một muỗng cơm trắng khá nhiều ra dĩa.
“Cô thường hay tự nấu ăn, nhưng dạo gần đây thì cô hay ăn ở bên ngoài hoặc mua đồ ăn về hơn.”
“Em đoán là không dễ gì cho cô khi phải làm việc nhà hàng ngày.”
“Cô chán cuộc sống chỉ vẩn vơ giữa nhà và công việc rồi, sống với cái phòng mà chẳng có cái gì xong càng khiến cô chán hơn nữa.”
Nói vậy thì hẳn là cô Tenjou ưa sạch sẽ lắm. Chắc là tình huống của cô ấy có hơi quá tải nên cô mới than thở đến như vậy.
“Một căn nhà sẽ bừa bộn nếu cô để yên nhưng nó cũng không tự dọn chính nó được đúng không?”
“Đúng rồi! Thời gian quá eo hẹp đặc biệt đối với những người đi làm lu bù nha.”
‘Người đi làm lu bù’ than thở về sự bận bịu của mình.
“Cô có bao giờ thư giãn được không vậy? Như đi chơi cuối tuần hay dành thời gian cho một sở thích nào đó?”
“Vào ngày nghỉ thì cô chỉ cố nạp năng lượng và…”
Đôi mắt cô giáo bơ phờ khi cô ấy nói tiếp.
“Dù sao thì ngủ là một trong ba nhu cầu chính của con người mà.”
Tôi bắt đầu thấy lo rồi.
Nghĩ lại thì vào tiết học hôm nay, khi chủ đề thiếu ngủ được đưa ra, cô giáo có vẻ khá đồng cảm với nó.
“Vào thời đại ngày nay, ai nấy cũng đều bận rộn. Ngủ dường như trở thành một thú vui xa xỉ vậy.”
Sau một tràng cười căng thẳng với ánh mắt vô hồn, cô giáo quay trở lại hiện thực tàn khốc.
“---Cô đang làm gì thế này? Than thở với một học sinh ư… Cô xin lỗi, em cứ quên mọi thứ cô vừa nói đi.”
Giờ có hơi trễ rồi đó cô.
Do Tenjou Reiyu của ban ngày quá xinh đẹp, luôn mỉm cười, tràn đầy tự tin và tỏa sáng, nên tôi cứ ngỡ cô ấy sinh ra đã được ban phước lành, viên mãn, được yêu thương và có một cuộc sống tươi sáng.
Tuy nhiên, kể cả người đẹp như cô giáo cũng có những rắc rối riêng của mình. Nhận ra sự thật đơn giản này khiến người mà tôi ngưỡng mộ cảm thấy gần gũi với tôi hơn một chút.
“Vậy ít nhất, cô hãy thỏa mãn cái bụng của mình đi.”
Nói rồi, tôi cầm cái muôi múc cà ri từ trong nồi và rưới thật nhiều lên cơm.
Sau đó, tôi lau phần sốt bị đổ trên thành dĩa với một chiếc khăn sạch, rồi đặt dĩa lên khay.
“Cà ri của cô đây ạ. Cô có thể bưng phụ salad và súp lên bàn giùm em không?”
“Quao, trông ngon quá. Em còn nấu cả món phụ luôn kìa.”
Cô ấy trông có vẻ hào hứng sau khi cầm lấy khay thức ăn. Tôi múc cà ri cho mình rồi mang nó ra bàn.
“Cảm ơn vì bữa ăn nha. Nishiki”, cô giáo ngồi xuống đệm và nói.
“...”
Hai mắt tôi không thể rời khỏi cô ấy được. Việc một người phụ nữ xinh đẹp như cô Tenjou đang ăn trong phòng tôi, có cảm giác thật bất thường.
“Sao thế Nishiki? Lại đây ngồi đi.”
Nghe cô ấy bảo, tôi liền ngồi xuống.
“Xin lỗi vì để cô chờ nha. Cô cứ tự nhiên và ăn đi.”
“Vậy thì, cảm ơn vì bữa ăn.”
Cô giáo chắp hai tay lại trước khi ăn với thái độ lịch sự.
Tôi thì nhìn chăm chú vào cô ấy, tò mò cô ấy sẽ phản ứng ra sao. Khoảnh khắc này, tôi thấy sự căng thẳng đang dấy lên trong mình.
“...Nishiki à.”
“Vâng, sao vậy cô?”
“Em nhìn chăm chú quá đó.”
“A?”
“Bị em nhìn chằm chằm như vậy khó ăn lắm.”
“Em xin lỗi, tại ngoài gia đình em thì chưa có ai ăn đồ em nấu cả.”
“Không sao đâu, cô có thể biết được em nấu ngon thế nào dựa vào cách em bày trí mà.”
Cô ấy mỉm cười như thể khen tài năng nấu nướng của tôi vậy.
Rồi cô giáo ăn muỗng đầu tiên.
“---- Hng”, cô Tenjou bật ra một âm thanh nhỏ, đôi mắt cô mở to ra, đôi môi cô ấy mím thành một đường. Rồi cô ấy chậm rãi nhai, như muốn cảm nhận tường tận món ăn mà hưởng thụ hương vị. Phản ứng của cô ấy gợi tôi nhớ đến khoảnh khắc mà một đứa bé lần đầu tiên thử vị một món ăn mới vậy.
Sau khi nuốt xong, cô cầm chiếc muỗng trên tay và nhìn chằm chằm vào dĩa cà ri với vẻ mặt thẫn thờ.
Cái biểu cảm bí ẩn này làm tôi tê liệt. Phản ứng này là sao? Là tôi nấu dở quá ư? Hay do nguyên liệu chưa được nấu kỹ càng?
Nhưng đây đâu phải lần đầu tôi nấu cà ri đâu, nên làm gì có chuyện tôi mắc sai lầm chứ. Hay nước sốt cà ri ngoài tiệm quá cay với cô giáo?
May mắn thay, cô ấy không có vớ lấy tách trà lúa mạch để rửa miệng.
“Nếu cô không thích thì cô có thể nhổ nó ra, nhà vệ sinh ở bên kia kìa.”
Cuối cùng, cô Tenjou cũng đã mở miệng khi tôi định đưa hộp khăn giấy với tách trà lúa mạch cho tình huống xấu nhất.
“Ngon quá đi. Nishiki à, em là thiên tài đó! Cô có thể ăn món này mãi luôn!”
Cô ấy khen ngợi tôi với một nụ cười rạng rỡ và vỗ vai tôi. Khi đó, tôi mới có thể thở một hơi nhẹ nhõm và đáp.
“Cô ăn mà trông thất thần quá.”
“Tại cô muốn cảm nhận tường tận vị của muỗng đầu tiên thôi.”
Thấy cô giáo vui vẻ hưởng thức dĩa cà ri tự tay tôi nấu làm lòng tôi phơi phới ghê.
“Em mừng là cô thích nó.”
Vui vẻ khi biết cô giáo thích cà ri mình nấu, tôi mới bắt đầu đụng muỗng.
“Đây đúng kiểu món ăn nhà làm mà ăn không bao giờ ngán ấy. Ai mà trở thành vợ em sẽ may mắn lắm đó Nishiki”, cô giáo cao hứng đùa.
“Cô à, cô có thể ăn mỗi ngàynếu cô muốn đó.”
“Này, em đang thả thính cô hả?”
Chị gái ngồi đối diện nháy mắt trêu tôi.
“Ý em là vì chúng ta là hàng xóm, cô có thể tới ăn bất cứ lúc nào cô thích, chứ em đâu dám tán tỉnh cô Tenjou đâu.”
Tôi đính chính lại để tránh hiểu lầm.
“Ahaha, cô đùa thôi. Không đời nào em thích mấy người lớn tuổi như cô đâu.”
Cô giáo thì cười như đó là chuyện bất khả thi và tiếp tục ăn dĩa cà ri của mình.
“Ý em cũng không phải vậy.”
“Hả?”
“Cô Tenjou chính xác là gu của em đó. Em thích cô, và nếu có thể, em rất vui khi được hẹn hò với cô.”
Tôi thẳng thắn bày tỏ tình cảm của mình, không chút che giấu.
“Em đang nói gì với khuôn mặt nghiêm túc dữ vậy!?”
Cô Tenjou đang trên cả bất ngờ; cô ấy đang sốc.
“Thay vì che giấu cảm xúc mình và cư xử đáng nghi, em nghĩ sẽ tốt hơn nếu em thổ lộ tình cảm của mình ngay từ đầu để tránh thêm hiểu lầm.”
Tôi không có kinh nghiệm trong tình trường nên mặc kệ sợ hãi, tôi quyết định thành thật để cô ấy không hiểu lầm mình.
“Vậy thì cảm ơn em. Cô cũng thích em như học trò của mình.”
“Vậy thì chúng ta đang có chung cảm xúc.”
“Ừm hứm.”
“Cô có thể thêm em vào danh sách đối tượng khác giới nếu cô muốn đó.”
“Không thể đâu.”
“Em sẽ chờ ngày mà cảm xúc cô thay đổi.”
“Em nghiêm túc thật đấy à?”
“Em đang rất thành thật đây.”
“...Thành thật mà nói, cô thích đồ ăn mà em nấu thật. Và cô không hề khen chơi đâu.”
Cách mà cô giáo phản hồi có hơi buồn cười.
“Tạm thời thì em thấy hài lòng rồi.”
“Em khá mạnh dạn đấy.”
“Em là kiểu người sẽ cố tình mang đồ bị đánh rơi để mời người ta một bữa ăn mà. Thành thử, cô mới bị cuốn vào buổi hẹn mượt mà như vậy, đúng không?”
“Quao, nói vậy khiến em nghe giống một tay chơi đấy.”
Cô giáo khá thích thú trước câu trả lời thẳng thắn của tôi.
“Tiện thể, cô cứ tự nhiên ăn thêm cà ri mà không cần kiềm chế đi, cô Tenjou.”
“Thật hả? Vậy cô sẽ không ngại đâu”, nói xong, cô ấy liền giải quyết hết cà ri trong dĩa mình.
“Cô thích ăn bao nhiêu?”
“Cơm như cũ, còn cà ri thì em cho cô nhiều thêm một chút.”
Lần này, cô ấy thành thật nói những gì mình muốn. Cái cách cô ấy ngây thơ xin thêm cà ri thật đáng yêu mà.
***
“A, ngon quá. Cô nghĩ cô tạm thời không di chuyển nổi rồi.”
Cô Tenjou trông khá thư giãn khi nằm trên giường.
Sau bữa ăn tối muộn, căn phòng tràn ngập bầu không khí êm đềm sau khi chúng tôi ăn no.
“Cô muốn uống chút trà không?”
“Em phục vụ tận tình như vậy làm cô tưởng như mình đang ở cái nhà hàng sang chảnh nào ý.”
“Nhưng bố cục phòng em y hệt phòng cô mà.”
Tôi không khỏi không cười trước biểu cảm hờn dỗi của cổ.
“Chủ phòng khác thì mức độ thoải mái cũng khác. Chỉ là cô không ngờ phòng em thoải mái đến vậy thôi.”
“Cô có thể nghỉ ngơi ở đây tùy thích đó.”
“Em có phương pháp chiều hư người ta đến nỗi khiến người ta vô dụng đấy.”
“Đó đâu phải mục đích của em đâu.”
“Cô biết mà. Nhưng cách em làm nó quá tự nhiên đến nỗi cô bất giác thả lỏng luôn. Đã lâu rồi cô không thư giãn như thế này.”
Cô ấy trông có vẻ buồn ngủ.
“Em rất vui khi được khám phá một khía cạnh mới của cô.”
“Em thất vọng sao?”
“Đâu có đâu, em thấy cảm tình của mình đang tăng như tên lửa đó.”
“Ahaha. Nếu cô là một con người hoàn hảo thì cô đã không mắc sai lầm như chia sẻ đồ ăn với học sinh phòng bên của mình rồi.”
“Có thể đây không phải là sai lầm, mà là định mệnh thì sao ạ?”
“Định mệnh để hai người hàng xóm hỗ trợ lẫn nhau à? Đúng mấy kiểu quan hệ cũ rích.”
“Thế thì đỡ hơn lẩn tránh nhau mà.”
“Hì hì, cô thấy cảm động với lòng tốt của em ghê.”
“Cô ơi, em cảm ơn vì sự chăm chỉ của cô nha.”
“...”
Sau lời nhận xét của tôi, cô ấy đột nhiên im lặng.
Tôi nghĩ đó chỉ là cái ngưng giữa chừng thôi nên tôi đi dọn dĩa dơ vào bếp và rồi — tôi đứng hình luôn.
“Cô ơi, cô ổn không?”, tôi hỏi khẽ.
“Ý em là sao?”
Có vẻ là cô vẫn chưa nhận ra điều bất ổn.
“Cô đang khóc…”, tôi chần chừ nói ra.
Nước mắt lặng lẽ lăn dài trên đôi má trắng ngần của Tenjou Reiyu. Với vẻ mặt bất ngờ, nước mắt vẫn chảy xuống đôi mắt cô.
“Mình đang…khóc ư?”
Cô giáo cuối cùng cũng nhận ra mình đang khóc.
“Cái…tại sao? Kì lạ quá đi…”
Cô ấy tiếp tục dùng ngón tay lau mắt mình nhưng nước mắt vẫn không ngừng rơi. Tôi lấy hộp khăn giấy từ cái gối bên cạnh và đi tới bên cạnh cô để đưa nó.
“Cô xin lỗi nha”, cô ngượng ngùng nặn ra một nụ cười và giấu cảm xúc thật của mình.
Thút thít, cô lau nước mắt với mấy miếng khăn giấy nhưng nước mắt vẫn cứ chảy, như thể cảm xúc của cô không theo kịp hành động cơ thể vậy.
Ngay khi cô Tenjou nhận ra mình đang khóc, cô ấy liền rúc vào tường thút thít. Cô ấy dường như đang bối rối bởi sự xấu hổ khi khóc trước mặt người khác và vì những giọt nước mắt không người rơi.
“~~~Aaa, cô thật thảm hạimà!”
Cô càng cố gắng vực dậy bản thân, buộc mình phấn chấn hơn bằng cách nhìn lên trần nhà, nói, “Ngưng lại đi, nước mắt tôi ơi!” với bản thân thì những giọt nước trong suốt ấy chỉ càng chảy xuống cổ cô.
“Sẽ tốt hơn nếu cô thuận theo cảm xúc mình đó.”
Bỏ qua cảm giác tội lỗi khi thấy người khác giới khóc, tôi khuyên cô ấy.
“Cô x–in lỗi”, lời nói của cô đã bị nhòe bởi nước mắt rồi.
“Cô đừng xin lỗi nữa, kìm nén khó lắm.”
“…Nhưng cô là người lớn mà.”
Cô ấy cố gắng giấu mặt mình sau hai tay, không để học sinh của mình thấy khuôn mặt đầy nước mắt của mình.
“Đâu có luật nào cấm người lớn khóc đâu.”
Một lần nữa, lời nói của tôi càng khiến cô ấy khóc thêm.
“Ừm, có việc gì mà em có thể làm cho cô không? cô không cần phải giả vờ cứng rắn đâu.”
Tôi không thể đứng nhìn được. Tôi tự nhiên cảm thấy như vậy.
“Em có thể giữ bí mật không?”, cô ấy chần chừ hỏi.
“Được chứ, nó sẽ là bí mật của mỗi chúng ta thôi.”
“Vậy…xoa đầu cô đi.”
Yêu cầu đáng yêu của cô ấy khiến người phụ nữ trước mặt tôi thoáng chốc trở nên giống một cô bé.
“Được chứ.”
Nhờ việc này, tôi đã có thể với tới cô ấy. Cảm nhận được mái tóc cô trong lòng bàn tay mình, tôi nhẹ nhàng xoa đầu, an ủi cô.
“Em thật sự xoa…”
“Nếu cô thấy khó chịu thì em sẽ ngưng.”
“Đâu có.”
“Em sẽ làm những gì cô muốn cho đến khi cô thấy đỡ hơn nhé.”
“────”
Tenjou Reiyu đã chấp nhận bàn tay của tôi.
Đôi vai cô ấy run rẩy và khi không thể nhịn được nữa, cô dựa đầu mình vào vai tôi, giấu đi khuôn mặt của mình và khóc.
Chúng tôi cứ thế ngại ngùng dựa vào nhau, rồi tôi tiếp tục xoa đầu cô ấy cho đến khi nước mắt ngừng rơi.
***
“Xin lỗi vì đã để em chờ nha, Nishiki. Em có thể bước vào rồi.”
Nghe cô giáo gọi, tôi - người đang đứng ngoài hành lang đi vào phòng. Mặc dù nước mắt của cô đã ngưng, tôi phải ra ngoài một hồi để chờ cô ấy bình tĩnh lại.
“Em có làm chút trà cho cô đây.”
“À, cảm ơn em.”
Phản hồi của cô ấy có phần nhỏ hơn, có lẽ là do mệt mỏi khi khóc.
Mắt của cô Tenjou vẫn còn đỏ bừng và thùng rác bên cạnh thì lấp đầy khăn giấy.
Hai tay cô ấy nắm chặt cốc trà ấm và thổi nó để làm nguội bớt.
Tôi thì ngồi bên cạnh cô, kiên nhẫn chờ đợi cô nói sau khi uống trà.
“Cô xin lỗi vì đã để em thấy mình như vậy. Làm ơn, em hãy quên hết mọi chuyện đi”, sau một hồi, cô giáo nói.
“Chuyện cô đến phòng em hôm nay là bí mật mà, em sẽ không nói ai đâu.”
Tôi không nói vì tôi không muốn ai nghi ngờ mình hết. Và dù sao cũng không có ai tin tôi đâu.
“Tốt. A, cô mừng là cuộc trò chuyện hôm nay là bí mật. Lúc đó, cô đã bị mất kiểm soát.”
Cô giáo cố gắng nói với một tông giọng tươi vui. Tuy nhiên, giọng cô đã khàn vì khóc, nên sự giả tạo ấy còn rõ hơn nữa.
“Em có thể hỏi một câu không?”
“Cứ tự nhiên đi.”
“Vì sao cô khóc vậy?”, tôi hỏi thẳng.
“Em thật sự muốn biết à?”
“Đương nhiên rồi. Em muốn biết mọi thứ về cô.”
“Câu này có ý nghĩa hơi khác với cô đấy.”
“Nếu cô không trả lời, ký ức hồi cao trung ấn tượng nhất của em sẽ là xoa đầu một cô giáo trong khi cô ấy khóc ở nhà mình”, tôi cố tình nhắc những gì cô đang cố lẩn tránh.
“Vậy thì không được! Quên đi! Chỉ là một phút yếu đuối rồi cô bị mất kiểm soát thôi! Cô biết là mình quá bất cẩn, cô không kìm được! Chuyện này cũng chẳng có ý nghĩa gì sâu xa như cô có cảm giác đối với em hay gì đâu…!”
Cô ấy lắp bắp, cố kiếm cớ bào chữa.
“Em xin lỗi vì đã khiến cô khó chịu.”
“Nishiki…”
“Nếu cô tha thứ cho em thì chúng ta có thể hòa giải và bỏ qua không?”
Tôi đề nghị giải pháp để đạt được sự tha thứ của cô ấy. Nhưng thay vì đồng ý, cô bắt đầu giải thích vì sao mình khóc.
“Khi em đứng chờ ở ngoài hành lang… cô đã nghĩ về lí do mình khóc.”
“Vậy cô có nghĩ ra câu trả lời không?”
“Có lẽ… cô đã cảm động vì tài nấu nướng của em.”
“Cô đừng có trêu em mà.”
“Sự thật là vậy mà...”
Cô giáo khẽ thú nhận.
“... Đã lâu rồi, cô chưa ăn đồ ăn nấu tại nhà.”
*Thở dài*
Trong khi tôi cố gắng hiểu ý cô giáo nói, cô nói tiếp.
“Em thấy đó, cà ri được nấu bởi chuyên gia rất ngon nhưng cà ri nhà làm có cái gì đó rất khác biệt, đúng chứ?”
“Nguyên liệu, dụng cụ và tay nghề khác nhau nên đương nhiên là vậy rồi ạ.”
“Nhưng đối với cô, đồ ăn nhà làm của em thật ấm lòng. Và trước khi cô kịp nhận ra, nước mắt đã rơi rồi…”.
Nói rồi trên mặt cô có biểu cảm như vừa giải tỏa được phần nào đó vậy.
“Món ăn của em rất ngọt ngào với cô. Một bữa ăn giản dị, bình dị do một người bình thường tốt bụng nấu làm cô hạnh phúc. Rồi nó dần bỏ đi sự căng thẳng của cô, còn câu ‘cảm ơn vì sự chăm chỉ của cô’ như đòn kết liễu vậy. Có lẽ đó là vì cô muốn được ai đó công nhận mình…”
Ngoại trừ sự bối rối, cô giáo còn có vài phần ngại ngùng.
“Hẳn là cô đang chịu nhiều áp lực lắm, đúng không?”
Khi bắt đầu sống một mình, ta hiếm khi nhận được sự trân trọng mà không phải theo thói quen hay do lịch sự. Do đã trải nghiệm, tôi cũng có thể hiểu được đôi phần.
“Vào năm thứ hai, cô có nhiều việc để làm và nhiều thứ phải quyết định hơn. Nhưng vì cô thiếu kinh nghiệm, khiến hiệu quả công việc kém theo nên mọi chuyện hay trở nên khó khăn.”
Xem ra, từ khi cô Tenjou phụ trách lớp, cô ấy đã chịu vô số áp lực và khó khăn, những thứ vô hình đối với học sinh chúng tôi.
Mặc dù cô ấy là người lớn, Tenjou Reiyu vẫn ở độ tuổi đôi mươi thôi.
Suy cho cùng, cô ấy mới làm giáo viên có một năm. Và dù cô ấy đã là người lớn, có công việc, thì cô ấy vẫn là người mới.
Trên đời, không ai là hoàn hảo từ đầu cả.
“Cô giáo làm việc cật lực thì mau mệt cũng đúng thôi.”
Bỗng tôi nhớ đến lần đầu tiên tôi gặp cô ấy vào một năm trước.
“Chắc vậy. Cô cũng bất ngờ khi nhận ra bản thân có ít thời gian rảnh cỡ nào.”
“Cô đang làm rất tốt mà.”
Con thiên nga trông có vẻ yên ả trôi theo dòng nước là vì đôi chân nó đang liên tục chèo bên dưới. Cũng như vậy, cô giáo chỉ giữ vẻ mặt điềm tĩnh để không ai nhận ra thôi.
“Thật ư?”
“Thật, em rất đau lòng khi không nhận ra cô đang gặp khó khăn đến nỗi phát khóc đó.”
“Em đã thấy mặt xấu nhất của cô rồi…”
Khuôn mặt căng cứng của cô cũng thả lỏng hơn.
“Do em đã thấy mặt tồi tệ nhất của cô rồi, nên thêm hai hoặc ba cái nữa sẽ không thay đổi đâu.”
“Cô cấm em dùng nó để đe dọa cô đó.”
“Ý tưởng đó cũng không tệ đâu. Khi nào em trốn học và có thể phải ở lại lớp, thì em sẽ dùng nó.”
“Vậy thì cô sẽ bắt em đi học mỗi ngày để em không làm được điều đó.”
Cô giáo nở một nụ cười tinh nghịch với tôi.
“Chẳng phải vậy thì nguy hiểm quá sao? Cô không cần chăm sóc học sinh mình bên ngoài trường học đâu.”
“Nhưng cô đâu thể để em tùy tiện như vậy đâu.”
“Cô trò mình làm hàng xóm bất tiện quá nhỉ? Em sẽ khó trốn học hơn.”
“Em không phải dạng học sinh đó đúng không?”
Cuối cuộc tám nhảm của tôi, cô và tôi bật cười cùng một lúc.
Tiếng cười làm bầu không khí nhẹ hơn.
“A, thật vui khi có người nói chuyện sau khi về nhà”, cô thì thầm.
“Em cũng lâu rồi chưa có người ghé thăm.”
Khi cô giáo đã lấy lại bình tĩnh, cô ấy bắt đầu trút giận.
“Bởi vì cô là người mới, cô luôn bị giao thêm việc và luôn phải ở lại trễ bởi vì hoạt động câu lạc bộ. Dạo gần đây, cô hiếm khi tan làm đúng giờ."
“Và một khi cô về nhà trễ thì càng khó xử lý việc nhà, đúng không?”
Cô gật đầu.
Thân là học sinh, tôi chỉ làm việc nhà sau giờ học thôi. Nếu tôi tham gia câu lạc bộ, làm việc ủy ban, học thêm, hay làm việc bán thời gian, tôi cũng phải ăn ngoài hay mua đồ ở cửa hàng tiện lợi thôi.
“Chính xác! Tất cả những gì cô còn có thể làm là về nhà thôi. Bên cạnh đó, sống trong một căn phòng trống, không có ai chào mừng cô về nhà. Rất cô đơn lắm đó!”
“Em có thể thông cảm với cô mấy phần. Cô có thể bị tự kỷ nếu cứ sống một mình đó.”
Tôi có thể thông cảm với trải nghiệm sống một mình.
“Trống rỗng, không có gì hết. Đó chính là thứ bóng tối trong tim của cô. Một tuần của cô là thế đấy, làm xong là về nhà ngủ. Vào cuối tuần thì cô ngủ từ sáng đến chiều để hồi sức và khi làm xong công việc nhà thì đã hết ngày. Rồi trước khi cô kịp nhận ra thì đã là thứ hai rồi.”
Cô ấy trút hết cơn giận mình như đang niệm chú vậy. Còn hơn cả tôi nghĩ, xem ra cô đã tới ranh giới của người lớn rồi.
“Cảm ơn vì đã làm việc chăm chỉ ạ.”
Tôi không còn gì để nói nữa.
“Nhờ vào nó, năng lượng sống của cô như bị rút cạn và cô cảm giác như mình sắp chết vậy!”
"Em thích thì cứ cười đi", cô giáo nói với vẻ cam chịu.
“Cô có bao giờ muốn bỏ việc không? Khi mà công việc mệt mỏi như vậy?”
“Đương nhiên không. Cô còn chưa thấy học trò mình tốt nghiệp mà. Sao cô có thể từ bỏ dễ dàng như vậy được?”
Nhìn ánh sáng và sự quyết tâm quay lại trong mắt cô ấy, tôi chắc chắn đó là những lời thật lòng.
Những người phấn đấu đạt mục tiêu như cô ấy thật đáng nể mà.
Sau đó, chúng tôi giết thời gian bằng vài câu chuyện phiếm, trong khi ăn mấy trái dâu mà cô chia sẻ. Rồi tôi đứng dậy để lấy thêm trà sau khi uống xong ly trước.
Trong khi chờ nước sôi, tôi quyết định nêu chủ đề chính.
Chúng tôi nên ra một số luật để tránh bất cứ rắc rối nào có thể xảy ra khi làm hàng xóm của nhau, đồng thời, vì cuộc sống học đường êm đẹp mà không ảnh hưởng đến đời sống cá nhân nữa.
Tính ra, nó rất cần thiết với tôi. Nếu mọi chuyện cứ tiếp tục như vậy thì tôi nghĩ mình sẽ mất kiểm soát mất.
Tôi rất lo lắng mà cũng hào hứng nữa.
“Mình dũng cảm thật…”
Tuy là để an ủi, nhưng tôi đã xoa đầu một người phụ nữ đó nhé! Mà đó không phải người phụ nữ ngẫu nhiên nào đâu, mà là Tenjou Reiyu! Là giáo viên chủ nhiệm của tôi nhé! Đồng thời, là hàng xóm tôi đó!
Lúc tôi đứng một mình ở hành lang, nội tâm tôi đau đớn không thành lời. Khuấy xong trà, tôi dồn hết can đảm và quay về phòng.
“...Thật luôn?”
Cô giáo đang thở nhẹ trong giấc ngủ. Cô ấy đang tựa người vào giường, đánh một giấc ngon lành.
“Tất nhiên là cô ấy sẽ buồn ngủ sau một ngày làm việc, một bữa ăn thịnh soạn và khóc rất nhiều rồi.”
Nhìn cô ấy nằm đó yên bình và không phòng bị gì, tôi cảm thấy hơi tội lỗi khi ngắm khuôn mặt ngủ say của một người phụ nữ, nhưng đây là phòng tôi.
Là lỗi của cô ấy khi ngủ ở đây mới đúng.
Tôi khẽ đặt ly trà lên bàn, rồi nhìn khuôn mặt đang ngủ của Tenjou Reiyu một hồi.
“Kể cả khuôn mặt khi ngủ của cô ấy cũng đáng yêu. Thật bất công mà.”
Cô đẹp đến mức làm tôi mê say luôn. Cô ấy trông thật thư giãn và vui vẻ nên có lẽ cô ấy đang mơ thấy một giấc mộng đẹp.
“Nhưng ngủ quên trong phòng con trai có hơi bất cẩn quá không?”
Điều này lại khiến tôi bồn chồn.
“Vậy ra, cô ấy thật sự không có ý gì với học sinh của mình.”
Hơi thất vọng, tôi tự hỏi nên làm gì tiếp theo.
Tôi đã nghĩ về cô giáo cả ngày rồi.
“...Đánh thức cô vào bây giờ thì mình thấy hơi tệ. Mình sẽ để cô ngủ một lát vậy.”
Hoặc cô ấy sẽ có thể tự thức dậy luôn.
“Mình sẽ rửa chén trước. Khi mình xong, hẳn là cô đã dậy và quay về phòng rồi”, tôi nghĩ thầm.
Một loại áo len dệt hở phía trước ngực. Thông thường, những chiếc áo cardigan được thêu dệt nút cài áo ở phía trước và được sử dụng rộng rãi phù hợp với mọi giới tính. Một thuật ngữ tiếng Nhật dùng để chỉ những người đam mê cuồng nhiệt một sở thích cụ thể, thường là anime, manga và trò chơi điện tử, đến mức kỳ quái hoặc ám ảnh.