Chuyển sinh thành đệ thất hoàng tử, tôi thong thả chinh phục ma thuật

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Toshishita no Josei Kyōkan ni Kyō mo Shikatte Itadaketa

(Đang ra)

Toshishita no Josei Kyōkan ni Kyō mo Shikatte Itadaketa

岩波零 (Iwanami Rei)

Một câu chuyện romcom fantasy tràn đầy tiếng cười và rung động tuổi mới lớn, chính thức bắt đầu!

2 9

Tokkyuu Guild e Youkoso! Kanban Musume no Aisare Elf wa Minna no Kokoro wo Nagomaseru

(Đang ra)

Tokkyuu Guild e Youkoso! Kanban Musume no Aisare Elf wa Minna no Kokoro wo Nagomaseru

Ai Riia

Cuộc hành trình chữa lành dị giới, nay chính thức bắt đầu!

23 132

Tái Sinh Thành Tên Bạn Thân Rác Rưởi

(Đang ra)

Tái Sinh Thành Tên Bạn Thân Rác Rưởi

Sakura Matsuri

Rắc rối dường như luôn tìm đến anh.

212 3217

Chiến Lược Tấn Công Đơn Độc Tại Dị Giới (LN)

(Đang ra)

Chiến Lược Tấn Công Đơn Độc Tại Dị Giới (LN)

Goji Shoji

Haruka chỉ nhận được những kỹ năng lẻ loi còn sót lại, và cậu không thể lập nhóm vì kỹ năng “Cô Độc”. Ngay cả ở Dị Giới, cậu cũng phải một mình phiêu lưu.

156 1669

Ác Tâm Trong Cô Nàng Không Giới Hạn

(Đang ra)

Ác Tâm Trong Cô Nàng Không Giới Hạn

Mubineko

Nghĩ đến thôi đã khiến toàn thân tôi chỉ còn lại nỗi sợ hãi ghê tởm.

50 582

Hôm nay cô nàng phù thủy cũng cố gắng sống sót

(Đang ra)

Hôm nay cô nàng phù thủy cũng cố gắng sống sót

Tổng Tài Hạ Phóng | 总裁下放

Tôi chỉ muốn sống sót, không chỉ vì bản thân mình, mà còn vì người ấy – người đã cùng tôi nương tựa mà sống.

31 151

Vol 8 - Chương 200: Chị gái tôi hôm nay có vẻ rất hăng hái

“Ngài Lloyd, đã sáng rồi ạ.”

“Đúng đó, mau dậy đi, không là trễ đấy nhé.”

“Ư… ừm…”

Tôi ngồi dậy, vươn vai.

Khi đôi mắt đã quen với ánh nắng rực rỡ xuyên qua rèm, trước mặt tôi đã có 2 cô hầu gái đứng ngay ngắn.

“Chào buổi sáng, 2 người.”

Cô tóc bạc là Sylpha, cô tóc tím là Ren, cả 2 đều là hầu gái riêng của tôi, ngày nào cũng tận tụy phục vụ.

“Chào buổi sáng, thưa ngài Lloyd. Bữa sáng đã sẵn sàng rồi ạ.”

Vừa nói, Sylpha và Ren vừa bắt tay chỉnh trang cho tôi.

Rửa mặt, cởi đồ ngủ, luồn tay vào ống tay áo… chỉ chớp mắt là tôi đã mặc xong và bị áp giải thẳng tới phòng ăn.

“Hôm nay 2 người có vẻ gấp gáp hơn thường ngày. Có chuyện gì sao?”

“Vâng, chúng tôi được dặn là phải đưa người đến ngay ạ.”

“Đúng đó, nếu không chuẩn bị nhanh và ra chào, sẽ bị mắng đấy!”

Ai lại gọi tôi sớm thế nhỉ?

Albert thì giờ chắc vẫn bận việc sáng… thôi kệ, cứ đi rồi biết.

Khi mở cửa phòng ăn, đã thấy một người ngồi sẵn ở bàn, vừa ăn vừa phồng má như sóc.

“Nhồm nhoàm… ào phủi rán, Lloyd.”

“Chị Saria!”

Người phụ nữ tóc đen, đeo kính, là chị gái của tôi, Đệ tứ công chúa Saria.

Chị là một thiên tài âm nhạc bẩm sinh, có thể chơi thành thạo mọi loại nhạc cụ, và giai điệu chị tạo ra được ca tụng là đủ sức lay động cả thần.

Có điều ngoài âm nhạc ra, chị chẳng mảy may quan tâm đến thứ gì khác.

Ngay cả tên cũng nhớ nhớ quên quên, may mà tên tôi thì chị vẫn nhớ, nhưng còn tên các anh chị em khác thì… hên xui.

Vậy mà hôm nay chị lại ngồi ăn sáng ở đây, thật là hiếm.

Thường thì chị suốt ngày ru rú trong tháp âm nhạc của lâu đài, gõ piano từ sáng tới tối, ăn uống cũng qua loa.

“Ụ…!?”

Bỗng một viên thịt viên từ phía chị bay thẳng vào miệng tôi.

“Lloyd, em đang nghĩ gì bất kính với chị phải không?”

“Đ…đâu có ạ. Haha… hahaha…”

Tôi cười gượng rồi ngồi xuống ghế đối diện chị.

Nói thật, tôi hơi ngại tiếp xúc với chị vì cảm giác cứ như chị nhìn xuyên thấu suy nghĩ mình vậy.

“Salpha, Rin, dọn bữa đi.”

“Vâng.”

Tên 2 cô hầu lại bị đọc sai, nhưng chuyện này quen rồi, cả 2 cũng chẳng buồn sửa.

Tôi bắt đầu ăn.

Như thường lệ, đồ ăn Sylpha nấu rất ngon, còn Ren cũng đã tiến bộ rõ rệt.

Tiếng leng keng của dao nĩa vang lên, tôi mới hỏi:

“Vậy… chị Saria, hôm nay chị tìm em có chuyện gì?”

“Đợi chút. Còn một người nữa.”

“Ờ… vâng.”

Tôi chỉ biết ngoan ngoãn ăn tiếp.

Chị gọi người ta đến mà chẳng buồn giải thích, nhưng cũng chẳng phải chuyện lạ với chị.

Một lúc sau, từ hành lang vang lên tiếng chạy huỳnh huỵch.

“T-tới trễ rồi!!!”

Cửa bật mở, và người xuất hiện là Giáo hoàng Escher.

Chị vốn chỉ là một nữ tu thích ca hát, nhưng rồi vì nhiều lý do mà lên làm Giáo hoàng.

Dù chỉ là “bù nhìn” trên danh nghĩa, nhờ sự hỗ trợ xung quanh mà công việc vẫn suôn sẻ.

Giọng hát của chị nổi danh tới mức được cho là vang vọng cả lên Thiên giới, và khi hòa tấu cùng Saria, ngay cả kẻ không mấy hứng thú với âm nhạc như tôi cũng phải cảm thấy rung động.

Thảo nào chị Saria lại bắt tôi đợi.

“Lâu rồi không gặp, chị Escher.”

“Ô kìa! Trời ơi Lloyd! Lâu lắm mới gặp đó nha!”

Vừa thấy tôi, Escher đã nhào tới ôm chầm lấy, khiến tôi ngộp thở.

Nghe tiếng ho khẽ đầy cố ý của Sylpha, cô mới sực tỉnh, vội buông ra.

“Ahaha… xin lỗi nha, chị lỡ tay…”

“Cuối cùng cũng tới rồi, Escher.”

“Vâng, xin lỗi đã để cô đợi, Saria. Công việc sáng nay hơi nhiều nên… khụ khụ.”

Cô chỉnh lại giọng, rồi quay sang nhìn tôi chăm chú.

“Hôm nay chị tới là để nhờ em một việc. Nói thẳng nhé: chị muốn em cùng chúng chị hát.”

“Em… hát cùng 2 người?”

“Đúng vậy. Chuyện là… vừa rồi chúng chị nhận được tin Thánh Vương sẽ ghé thăm vương quốc Saloum này.”

“!”

Tôi tròn mắt.

Ồ, đúng y như tôi vừa đoán hôm trước.

Thật không ngờ ngài ấy lại xuất hiện đột ngột như vậy.

Escher nói tiếp, giọng đầy phấn khích:

“Ngài Thánh Vương gần như chẳng bao giờ rời Thánh Vương Sảnh, ngay cả chị cũng chưa từng diện kiến. Việc ngài ấy đến đây thị sát là sự kiện chưa từng có! Dĩ nhiên chúng ta phải chào đón thật long trọng! Nhà thờ đã đề nghị với quốc vương và được chấp thuận tổ chức một lễ hội cấp quốc gia!”

“Và trong buổi lễ đó, chị và Escher sẽ biểu diễn. Nhưng đối tượng là Thánh Vương, chỉ 2 chúng chị thì chưa đủ để gọi là hoàn hảo. Nên Lloyd, em cũng phải tham gia.”

Đúng là trước đây cả 2 từng đánh giá cao giọng hát của tôi, dù thực chất đó chỉ là hàng “copy” nhờ ma thuật điều khiển.

Với tôi thì 2 người họ đã quá thừa sức, nhưng…

“Nếu vậy thì… em rất sẵn lòng!”

Thú thật tôi chẳng hứng thú gì với việc ca hát, nhưng được hát ngay trước Thánh Vương nghĩa là tôi sẽ được tận mắt gặp ngài.

Chỉ riêng lý do đó thôi đã đủ khiến tôi gật đầu.

“Dù giọng em vẫn chưa thoát khỏi cảm giác ‘bắt chước’, nhưng chất giọng hòa trộn giữa tenor tinh tế và soprano trong trẻo là độc nhất vô nhị. Có em, chúng ta sẽ tạo ra dải âm thanh mà chỉ 2 chúng ta không thể đạt tới.”

Saria nhận xét.

“Đúng vậy! Lần trước em miễn cưỡng nhận lời, nhưng chị phải nói thật là giọng em rất tuyệt! Và lần này trông em có vẻ hứng thú thật sự, nên chị tràn đầy kỳ vọng!… Fufu, chị thấy máu nghệ sĩ sôi lên rồi đây!”

Escher hào hứng.

2 người vừa nói vừa gõ dao nĩa, hòa với tiếng ngân nga, tạo thành một bản hòa tấu ngẫu hứng ngang tầm dàn nhạc chuyên nghiệp.

Bình thường thì đó là hành vi bất lịch sự, nhưng cả Sylpha lẫn Ren đều chỉ biết ngẩn ngơ thưởng thức.

Xem ra 2 người họ rất quyết tâm… chỉ mong là đừng bắt tôi tập luyện khắc nghiệt quá thôi.