“Rồi, tới nơi.”
Tôi tựa lưng vào cây cột gần nhà vệ sinh, giấu hết khí tức và lặng lẽ chờ.
Người qua lại cũng không nhiều, thế này thì chắc chắn sẽ không bỏ sót.
Giờ chắc cũng sắp tới lúc rồi… Tôi háo hức đợi một lát—
“… Chết tiệt, hình như mình cũng muốn đi vệ sinh luôn rồi.”
Có lẽ vì đứng ngay trước cửa nhà vệ sinh mà cảm giác buồn lại trỗi dậy.
Khỉ thật, sao lâu thế không thấy tới. Không khéo là tôi xong luôn tại chỗ mất.
“Ngài ổn chứ, ngài Lloyd? Nhịn thế không tốt cho sức khỏe đâu.”
“Đúng vậy, ngài cứ đi đi. Ở đây đã có bọn tôi canh chừng.”
“Ừ, cũng phải.”
Tôi vội vàng chạy vào, vừa hay còn một buồng trống.
May thật.
Nhưng ngay lúc tôi nắm lấy tay nắm cửa, một bàn tay khác cũng đặt lên cùng lúc.
“À.”
Người cất tiếng gần như cùng lúc với tôi là một thanh niên chẳng có gì nổi bật.
Cao vừa tầm, dáng người bình thường, tóc đen cắt gọn, quần áo tông trắng chẳng sang trọng mà cũng chẳng rẻ tiền, nói chung là bình thường từ đầu đến chân.
Khuôn mặt cũng không có nét gì đặc biệt. Cứ như thể nếu có cuốn “Từ điển minh họa về sự bình thường” thì ảnh cậu ta chắc sẽ nằm ngay trang đầu.
Chàng trai mỉm cười thân thiện:
“Chào cậu nhóc, thật sự xin lỗi nhưng cậu nhường cho tôi được không? Tự nhiên bụng tôi quặn lên, chạy một mạch đến đây mà giờ sắp chịu hết nổi rồi. Làm ơn nhé, tôi lạy cậu luôn này!”
Cậu ta chắp tay van nài, nhưng tôi cũng phải nhanh chóng giải quyết để kịp quay lại, kẻo lỡ mất cơ hội gặp vệ sĩ của Thánh Vương.
Không thể nhường.
“Không. Tôi chạm tay vào trước rồi.”
“Ơ nhưng mà… đâu có ai làm chứng đúng không? Tôi cũng có thể nói tôi là người tới trước. Thế là thành đôi bên cãi qua cãi lại thôi, cậu hiểu chứ?”
Tên này lằng nhằng thật.
Tôi chẳng có thời gian để đôi co.
“Xin lỗi, nhưng tôi cũng đang gấp. Không nhường đâu.”
“Hừm… tôi không muốn dùng cách này đâu nhưng… được rồi, thế cái này cho cậu.”
Cậu ta đưa ra một đồng tiền đồng.
Chắc ý là “lấy mà đi mua nước uống” gì đó.
“Coi như tôi mua chuộc nhé. Đây là mức tôi có thể nhượng bộ. Giúp tôi đi, cậu nhóc.”
“Bỏ đi. Tôi không phải trẻ con để bị mua chuộc bằng tiền tiêu vặt.”
Tôi là hoàng tử, dù là đệ thất hoàng tử thì cũng đâu thể bị lung lay vì vài đồng lẻ.
“Này này, nhìn cậu thì ai chả nghĩ là trẻ con? Thế nên cứ nhận tiền tiêu vặt đi cho rồi. Không thì tôi… xong ra quần bây giờ đấy.”
Trong lúc tranh cãi, tôi cũng sắp chịu không nổi.
Mà nói chuyện thế này phí thời gian quá.
“Thôi được, vậy oẳn tù tì đi. Ai thắng thì vào trước—”
“Không, vậy thì không được.”
Cậu ta lập tức cắt ngang lời tôi.
“Tranh chấp là điều tôi, một người theo chủ nghĩa hòa bình ghét nhất. Thà chết còn hơn là tranh giành. Đây là nguyên tắc sống, tôi không áp đặt ai nhưng bản thân tôi tuyệt đối không chấp nhận ‘tranh chấp’, kể cả oẳn tù tì. Nhưng sống là một cuộc chiến, nên một người hòa bình như tôi phải ăn mặc thật bình thường để không kích động ai cả. À, nhưng thế không có nghĩa là tôi chịu thua đâu nhé? Lịch sử nhân loại chứng minh rồi, kẻ thua chẳng bao giờ có kết cục tốt đẹp. Thế nên tôi sẽ đạt được điều mình muốn mà không cần tranh giành. Đó là lối sống của tôi. Cậu hiểu chứ? Nếu hiểu thì ta hãy thương lượng trong hòa bình. Đừng lo, tôi sẵn sàng chấp nhận việc… tè ra một chút, miễn là không tranh chấp!”
“Ờ, vậy hả.”
Kệ hắn lảm nhảm, tôi đóng sầm cửa buồng lại.
…Hú hồn, kịp lúc.
“Aーーー! Cậu nhóc, sao lại cắt ngang khi người ta đang nói!? Cậu là đồ vô tâm à!?”
“Xin lỗi xin lỗi, nhưng kìa, buồng bên vừa trống đấy.”
Quả thật, lúc chúng tôi tranh cãi thì bên cạnh có người vừa bước ra.
Cậu ta mải nói nên chẳng để ý, rồi hấp tấp chạy vào.
“Này này, cậu đúng là người không có trái tim. May cho cậu là tôi theo chủ nghĩa hòa bình, không thì cậu toi rồi. Cẩn thận kẻo bị ăn đòn. Nói thật đấy.”
Vẫn còn lải nhải nữa.
Mói nhiều thế này, gặp phải đứa nóng tính thì chắc bị đấm từ lâu.
Nhưng lạ thật, tôi lại chẳng thấy khó chịu mà còn nghe hết câu chuyện.
Cậu ta có cái khí chất kỳ lạ.
“Hử?”
Tôi cảm thấy có gì lạ trong bàn tay nắm chặt của mình.
Mở ra thì thấy… là đồng tiền đồng mà cậu ta đưa lúc trước.
Lạ thật.
Rõ ràng tôi đã từ chối, sao nó lại nằm trong tay tôi?
“… Thôi, kệ.”
Tôi dùng dịch chuyển bỏ đồng xu lại vào túi cậu ta.
“Ôi chết, phải ra nhanh thôi.”
Suýt quên mất mục tiêu ban đầu.
Tôi rửa tay rồi lao ra khỏi nhà vệ sinh.
“Ngài Lloyd, người ở đây sao.”
“Ôi…”
Rốt cuộc thì vệ sĩ chẳng tới đây, mà tôi lại bị Sylpha tìm thấy và lôi về phòng chờ.
“Xét kỹ thì có thể bọn họ không biết đây là nhà vệ sinh gần nhất.”
“Phải, với họ đây là chỗ xa lạ, có khi đã đi nhà vệ sinh khác rồi.”
Đúng là tôi đã tự cho là đương nhiên.
Quả là sơ suất.
“Không sao. Họ nói hết buổi diễn sẽ gặp được mà. Chờ vậy cũng được.”
Vốn cũng chỉ là kiểu “nếu may thì gặp”, nên không gấp.
“Ngài Lloyd, sắp đến giờ rồi. Tôi có thể… xin phép động chạm người chứ?”
“Được, Sylpha.”
Vừa gật đầu, tôi đã được Sylpha bế lên, rồi cô ấy lập tức tăng tốc.
Chạy men theo tường để tránh người đi đường, chỉ chốc lát đã về tới phòng chờ.
"Thật là… mới quay đi có chút mà em đã biến đâu mất rồi, Lloyd. Nếu muốn đi vệ sinh thì nói một tiếng chứ."
"Ahaha… cũng một phần là lỗi bọn em mải tập trung quá. Xấu hổ thật, em chẳng nhận ra gì cả…"
"Xin lỗi hai người nhé."
"Thôi bỏ qua đi. Quan trọng hơn là sắp khai màn rồi đấy, phải mau ra sân khấu thôi."
"Hãy dồn hết những gì mình luyện tập mà thể hiện nhé! Không sao đâu, Lloyd, em làm được mà!"
… Nói thì hay, chứ tôi có tập tành gì đâu.
Cảm thấy hơi áy náy, tôi bước nhanh về phía sân khấu.