Thanh Hùng chộp lấy Hồng Tuấn, kéo cậu xuống khỏi lưng mình. Ông cù vào eo cậu khiến tiếng cười giòn tan vang lên trước khi ép cậu đứng thẳng dậy trước mặt. "Lại gây rắc rối nữa phải không?"
Đôi tay Hồng Tuấn vẫn còn dính đầy tro, và cậu đã tiện tay quệt hết lên mặt Thanh Hùng. Cậu chỉ vào những vệt đen loang lổ rồi lại phá lên cười khúc khích. Trong khi Thanh Hùng còn đang ngơ ngác, Hồng Tuấn đã bắt đầu kể lại từng chi tiết mọi chuyện xảy ra trong ngày một cách sống động. Thanh Hùng không nhịn được cười khi nghe Hồng Tuấn mô tả cách Trùng Minh mất bình tĩnh.
Họ cùng cười với nhau một lúc, trước khi Hồng Tuấn nghiêm túc nhìn ông. "Lần này chú mang gì về cho cháu vậy?" cậu hỏi. "Đưa cho cháu nào!"
"Chú chẳng mang gì cả," Thanh Hùng đáp.
Không tin tưởng, Hồng Tuấn bước tới tự mình kiểm tra Thanh Hùng. Ông lúc nào cũng để trần nửa thân trên, nên chỗ duy nhất có thể giấu quà là trong túi quần. Hồng Tuấn sắp sửa lục lọi thì Thanh Hùng nghiêm giọng nói, "Lần này chú thật sự không mang gì về cả."
"Không có sách, cũng chẳng có đồ ăn..." Khuôn mặt Hồng Tuấn xị xuống.
Thanh Hùng bật cười. "Con đã đọc hết những quyển sách chú đưa lần trước rồi sao?"
"Con đã đọc đến mức chúng rách tơi tả rồi!" Hồng Tuấn đáp, khuôn mặt thoáng nét thất vọng.
Thấy vậy, Thanh Hùng không kiềm được mà trêu chọc cậu. "Thế, Triệu Tử Long của con đâu rồi?"
"Ở đây!" Hồng Tuấn gọi lớn và yêu cá liền nhảy lạch bạch tới. Sinh vật với thân hình nửa cá, nửa người kia là kết quả của một lần tu luyện thất bại khi cố hóa thành hình người. Năm năm trước, Hồng Tuấn tình cờ gặp nó ở núi Thái Hãng và đã mang nó về nuôi. Yêu cá được cậu đem về ngay trước một chuyến viếng thăm của Thanh Hùng, và trong lần ấy, ông đã tặng Hồng Tuấn một tuyển tập truyện ngắn về các anh hùng thời Tam Quốc. Trong cơn phấn khích, Hồng Tuấn lập tức đặt tên cho yêu cá là Triệu Tử Long – vị tướng lừng danh của nước Thục Hán – và hùng hồn tuyên bố rằng một ngày nào đó, nó chắc chắn sẽ vượt Long Môn để hóa rồng một cách oai hùng.
Với động tác điệu nghệ như một nhà ảo thuật, Thanh Hùng cuối cùng cũng rút ra từ túi quần một báu vật được gắn trên một sợi dây vàng lấp lánh rồi đung đưa nó trước mặt Hồng Tuấn. Ngay khi báu vật được rút ra, cả sân sáng bừng lên, ánh sáng rực rỡ chẳng khác gì mặt trời giữa bầu trời xanh.
"Đây là gì vậy ạ?" Hồng Tuấn kinh ngạc hỏi.
Từ sợi dây chuyền buông xuống một cái mặt dây chuyền đầy tinh xảo được làm từ kim loại và đá, xung quanh còn được bao bọc bởi các chi tiết cơ học, bên trong chứa một viên cầu pha lê nhỏ phát ra ánh sáng trắng dịu dàng tựa đèn lồng.
"Tạm thời chú giao thứ này cho con giữ." Thanh Hùng mỉm cười, gỡ dây chuyền ra và đặt sợi dây vào tay Hồng Tuấn. "Đây là một pháp khí. Nhưng chú không đủ can đảm dạy con cách sử dụng đâu… Cha con mà biết sẽ xử chú ra trò mất. Viên pha lê này mỏng manh lắm – cẩn thận đừng làm vỡ nhé. Đợi lát nữa chú sẽ chỉ con phải làm gì với nó."
Hừng hực háo hức muốn khám phá ngay món quà quý, Hồng Tuấn gật đầu lia lịa, rồi vội vàng chạy đi, hai tay nâng niu sợi dây chuyền như bảo vật.
"Thằng bé giờ đã mười sáu rồi."
Trùng Minh đang nhâm nhi ly trà khi Thanh Hùng bước vào gian phòng bên cạnh. Ông quỳ xuống bên chiếc bàn trà và liếc nhìn Trùng Minh.
"Hôm nay nó lại bày trò gây rối, nên đang bị phạt," Trùng Minh thản nhiên giải thích.
"Một đứa trẻ như nó chắc chắn sẽ gây chút rắc rối thôi," Thanh Hùng đáp. "Ngày trước, ba người chúng ta – cả ta, ngươi và Khổng Tuyên – chẳng phải cũng từng gây không ít náo loạn đó sao?"
Trùng Minh nhướn mày. "Nó vẫn chưa sẵn sàng."
"Tối qua ta nhận được một lá thư từ Long Vụ Ti của nhân giới," Thanh Hùng đáp. "Chúng ta chỉ còn chưa đầy bốn năm nữa trước khi thiên ma Mara trở lại thế giới này. Lá thư là một lời triệu tập những tài năng trừ yêu trẻ đến Trường An – có vẻ như là để chuẩn bị cho sự hồi sinh của Mara."
Thanh Hùng đưa lá thư về phía Trùng Minh, nhưng ông không buồn nhìn nó lấy một lần. Một cái búng tay vang lên và quả cầu lửa rực cháy phóng ra từ tay ông. Thanh Hùng vội vàng giật lại lá thư, cứu nó khỏi bị thiêu rụi.
"Trùng Minh, yêu quái đã hoành hành khắp Thần Châu trong khi những người ở triều Đường có khả năng ngăn chặn chúng lại ngày càng ít đi mỗi năm. Chúng ta đã hết thời gian rồi."
Cuối cùng, Trùng Minh quay lại, ánh mắt nhìn thẳng vào Thanh Hùng. "Đừng quên rằng chúng ta cũng là yêu."
"Ồ, vậy là ngươi vẫn còn nhớ," Thanh Hùng nói. "Ta còn tưởng rằng vị quân vương của yêu tộc đã quên rồi chứ."
Hào quang của Trùng Minh bùng lên dữ dội như ngọn lửa đang cháy trong cơ thể ông. Đôi mày ông nhíu lại trong cơn giận khi nhìn chằm chằm về phía Thanh Hùng.
Trong thư phòng, Hồng Tuấn đang cố sức mở mặt dây chuyền bằng hai con phi dao của mình. Thất bại, cậu liền đổi sang thử dùng một chiếc kéo sắc để cắt các vòng cơ học xung quanh. Cuối cùng, cậu vung búa đập vào mặt dây chuyền, nhưng dù có đập đến mức mồ hôi tuôn như mưa trên trán, cậu vẫn không thể lấy được viên pha lê nhỏ ở giữa.
"Ahhhh-" Hồng Tuấn cầm lấy một chiếc bình đồng, bị cám dỗ đến mức muốn đập nát món đồ nhỏ bé ấy.
"Sao cậu lại muốn tháo nó ra đến như vậy?" yêu cá đứng bên cạnh lên tiếng. "Thanh Hùng Đại Nhân đã dặn cậu phải cẩn thận với nó rồi kia mà."
"Tôi chỉ muốn lấy viên pha lê ra thôi," Hồng Tuấn đáp. "Tôi muốn gắn nó vào trên cán kiếm của mình."
"Ánh sáng nó phát ra không phải là thứ tầm thường đâu." Yêu cá leo lên bàn, nhảy lên một quyển sách rồi nằm vật xuống. Ánh sáng từ mặt dây chuyền phản chiếu trong đôi mắt cá của nó.
Hồng Tuấn chăm chú nhìn sợi dây chuyền. "Các vòng bên ngoài đã được yểm chú, nhưng để làm gì nhỉ? Là một phong ấn chăng? Ánh sáng này thật dễ chịu."
"Chỉ cần nhìn nó thôi cũng khiến ta cảm thấy ấm áp và thoải mái," yêu cá nói. "Tâm trạng của ta liền ngay lập tức tốt lên."
Hồng Tuấn cầm lấy mặt dây chuyền. "Đi thôi, cùng đi hỏi chú Thanh Hùng về nó nào."
"Hình phạt của cậu vẫn còn chưa hết mà!" yêu cá nhắc nhở, nhưng Hồng Tuấn đã nhanh chân chạy biến đi mất, tay giữ chặt mặt dây chuyền.
Mặt trời lặn nhuộm đỏ cả bầu trời và những dãy núi, tiếng chim hót vang vọng giữa các đỉnh núi cao thấp liền kề nhau. Khi Hồng Tuấn đến gần gian phòng bên cạnh, cậu nghe thấy một cuộc tranh cãi dữ dội vọng ra từ bên trong. Giật mình, cậu liền nấp sau một cây cột gần đó.
"Con giao long đen đó chẳng qua chỉ là kẻ tiếm ngôi, một con rồng giả – nó sẽ chẳng bao giờ có đủ tư cách trở thành vua yêu! Một con bò sát bò ra từ bãi bùn cũng xứng đáng với danh hiệu đó sao?!"
"Nhưng nó đã đánh bại chúng ta trong trận chiến – đây là một sự thật không thể chối cãi," Thanh Hùng nói, giọng nặng trĩu. "Trừ khi chúng ta quay lại và tiêu diệt nó hoàn toàn, nếu không thì toàn bộ nhân giới sẽ hóa thành tro bụi vào ngày Mara trở lại để dẫn đầu bọn yêu ma!"
"Chuyện đó thì liên quan gì đến ta?!" Trùng Minh hét lớn. "Con người bỏ rơi nguyên tắc vì lợi ích! Bọn họ đã đưa Lão Tam đi và để lại đứa con lai của hắn cho ta nuôi suốt mười hai năm! Tại sao ta lại bị ép phải nuôi một đứa trẻ mồ côi chảy trong người dòng máu của nhân loại?!"
"Nhưng nó vẫn là con của Khổng Tuyên!" Thanh Hùng nói, giọng thấp xuống đầy trách móc. "Ngươi thật sự không thấy hối tiếc gì sau khi Khổng Tuyên ra đi sao?!"
"Ngươi nghĩ ta nên hối tiếc điều gì?!" Trùng Minh gần như gầm lên. "Hồng Tuấn sẽ không phải mồ côi nếu như con người đó không dẫn Khổng Tuyên đến cái chết!"
"Trong nhân giới đúng là có kẻ vô ơn, bỏ rơi nguyên tắc vì lợi ích, nhưng cũng có những người bạn như Địch Nhân Kiệt!"
"Bạn bè? Bạn bè cái gì chứ?!" Trùng Minh cười khẩy. "Ngay cả nếu có, ta cũng không để Hồng Tuấn làm bất cứ điều gì vì bọn người đó! Câu trả lời của ta vẫn là không!"
Giọng Thanh Hùng run lên. "Khổng Tuyên sở hữu sức mạnh cả yêu lẫn thần. Là con của hắn, Hồng Tuấn đã thừa hưởng ánh sáng thiêng ngũ sắc. Nó có sức mạnh để giúp yêu giới tiêu diệt con giao long đen, báo thù cho cha mình, và ngăn chặn sự hồi sinh của Mara. Ngay cả khi ngươi cố giữ nó ở đây suốt đời, sẽ chỉ là vấn đề thời gian trước khi nó biết được sự thật!"
"Ngày ta rời Trung Nguyên," Trùng Minh nói, giọng trầm thấp, "Ta đã nói với ngươi rằng ta sẽ không còn bận tâm đến sự tồn vong của yêu giới nữa. Còn Mara? Ta chỉ mong Mara trở lại và tiêu diệt đám con người chết tiệt đó một lần và mãi mãi!"
"Ngươi không thể thành thật với chính mình được sao?! Trùng Minh!" Thanh Hùng bước lên, hào quang trào dâng quanh ông. Bầu không khí trong gian phòng trở nên căng thẳng vô cùng. Những tách trà trên bàn va vào nhau nhẹ nhàng, còn các cửa sổ lưới kêu răng rắc trong khung gỗ khi hai vị vua đối mặt nhau với ánh mắt bùng cháy.
Tiếng bước chân vang lên nhẹ nhàng bên ngoài làm gián đoạn họ.
Thanh Hùng và Trùng Minh đồng loạt thu lại khí thế của mình và quay đầu nhìn. Thanh Hùng vội bước đến cửa, vừa kịp thấy bóng dáng Hồng Tuấn đang khuất xa dần.
Ông thở dài. "Lời cuối cùng ngươi nói với Khổng Tuyên năm đó là 'cút đi,' và ngay sau đó ngươi đã mãi mãi mất hắn. Giá mà ngươi có thể nói điều gì đó – bất kỳ điều gì – để thuyết phục hắn ở lại, chúng ta đã không rơi vào tình cảnh này hôm nay."
Nói xong, Thanh Hùng bước ra khỏi phòng, để lại Trùng Minh đứng lặng nhìn khoảng trời chạng vạng sau cánh cửa.
Bóng đêm dần buông xuống, để lại bầu trời ngập tràn trong ánh sao. Những tia ánh sáng bạc đổ xuống như thác nước trên dãy núi Thái Hãng.
Tiếng bước chân vang lên phía sau, nhưng Hồng Tuấn vẫn nằm yên bất động trên phiến đá phẳng gần Vách Thệ Thần Nham. Bề mặt của phiến đá nghiêng xuống rìa vách; chỉ cần một chút sao nhãng, cậu sẽ trượt xuống vực sâu không đáy.
Thanh Hùng trèo lên nằm bên cạnh Hồng Tuấn, cả hai lặng lẽ nhìn lên bầu trời đêm đầy sao lấp lánh, tâm trí đắm chìm trong suy tư.
"Chuyện đó có thật không ạ?" Hồng Tuấn bất chợt cất tiếng hỏi.
"Trong lòng con… cũng đã rõ câu trả lời rồi còn gì."
Hơi thở của Hồng Tuấn đứt quãng, Thanh Hùng đưa tay lên che mắt cậu. Nắm lấy tay Thanh Hùng, Hồng Tuấn chậm rãi lau nước mắt của mình vào lòng bàn tay ông.
"Có phải bố ghét con không?" Giọng Hồng Tuấn nghẹn ngào trong tiếng nức nở.
"Những gì ông ấy nói hiếm khi phản ánh điều ông ấy thực sự cảm nhận," Thanh Hùng chậm rãi đáp.
"Con không nên để bụng những lời của ông ấy. Nếu thật sự không muốn làm điều gì đó, thì chẳng ai trên thế gian có thể ép ông ấy được. Thứ chú đưa con lúc trước – con còn giữ chứ?"
Hồng Tuấn run rẩy chìa mặt dây chuyền ra.
"Con luôn muốn đến nhân giới, đúng không?" Thanh Hùng nói, nhận lấy mặt dây chuyền từ tay cậu. Ánh sáng dịu dàng của nó chiếu sáng nửa ngọn núi, hòa quyện lộng lẫy với bầu trời đầy sao. Dưới ánh sáng ấy, Hồng Tuấn dần bình tĩnh lại.
"Mỗi lần chú đến thăm, con đều làm ầm lên, nài nỉ chú đưa con xuống nhân giới cùng. Giờ con đã lớn rồi, chú sẽ nói, rất tốt, cứ đi đi – con còn gì phải sợ?"
Phản ứng đầu tiên của Hồng Tuấn là niềm vui, nhưng khi nghĩ đến Trùng Minh, nét mặt cậu lại xìu xuống. Cậu nhìn Thanh Hùng trân trối khi ông quay đi, ánh mắt dừng lại ở luồng ánh sáng lấp lánh của viên pha lê.
"Ở nhân giới có rất nhiều đồ ăn ngon và trò vui – mỹ nhân tuyệt sắc, bạn bè để uống rượu cùng, những khúc nhạc ngân vang hàng chục dặm, ánh đèn sáng rực suốt đêm... Vậy nên, hãy đi đi – đến với vùng đất rộng lớn của nhân loại. Con sẽ không hối tiếc đâu."
Sáng hôm sau, gian phòng bên cạnh đã được dọn dẹp gọn gàng, ba chiếc ngai vàng được tạm thời đặt vào trong. Trùng Minh ngồi ở chiếc trung tâm, Thanh Hùng ngồi bên trái ông. Khuôn mặt Trùng Minh vẫn lạnh lùng như mọi khi khi Hồng Tuấn bước tới gần.
Hồng Tuấn cúi chào rồi lễ phép đứng sang một góc. "Cha."
"Ta không phải cha của con," Trùng Minh nói, giọng vô cảm.
"Cha là cha của con," Hồng Tuấn nói, ánh cậu mắt thấp thỏm khi nhìn lên Trùng Minh. "Cha chính là cha của con."
Nhưng Trùng Minh ngoảnh mặt đi, ánh mắt dừng lại trên chiếc ngai vàng thứ ba đang bị bỏ trống. "Con đã từng hỏi ta chiếc ghế cuối cùng này thuộc về ai," ông nói một cách nghiêm trang. "Giờ ta sẽ cho con câu trả lời. Cha ruột của con từng ngồi ở đây. Tên ông ấy là Khổng Tuyên. Giống như ta và Thanh Hùng, ông ấy là một trong những chủ nhân của Cung điện Diêu Kim. Sau khi ông ấy qua đời, Thanh Hùng đã đưa con đến đây. Giờ con đã trưởng thành, đã đến lúc con trở về."
"Trở về đâu?" Hồng Tuấn hỏi.
"Về nơi mà con thuộc về." Giọng Trùng Minh không mang theo chút cảm xúc nào.
"Con thuộc về nơi này," Hồng Tuấn đáp. "Con sẽ không đi đâu cả!"