Truyền Thuyết Về Pháp Sư Trừ Tà: Thiên Bảo Phù Yêu Lục

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sử Ma của Zero

(Đang ra)

Sử Ma của Zero

Yamaguchi Noboru

Ông Saito bị cuốn vào thế giới khác và được chủ nhân triệu hồi - Louise tiếp đãi một cách cực kỳ "dễ thương". Tiếp sau đó, cậu được gặp Siesta (không phải bên Thám Tử đã chết), Tabitha (nàng Kuudere l

73 4135

Em vẫn chưa chết à, Sofia?

(Đang ra)

Em vẫn chưa chết à, Sofia?

Moyo Kazami

Này... Em vẫn chưa chết à, Sofia?

1 9

Tận Thế: Tôi Đệ Nhất Sát Thủ Chuyển sinh Thành Bé Loli Đáng Yêu ư?

(Đang ra)

Tận Thế: Tôi Đệ Nhất Sát Thủ Chuyển sinh Thành Bé Loli Đáng Yêu ư?

不知常而妄作

Bằng một cách nào đó, cậu ấy đã biến thành một cô bé loli?!

0 5

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

0 9

Tân Thế Chiến 2: Ưng Kích Trường Không

(Đang ra)

Tân Thế Chiến 2: Ưng Kích Trường Không

Nãi Bình Chiến Đấu Cơ (Chiến Đấu Cơ Bình Sữa)

Anh không phải là phi công át chủ bài có số lượng máy bay địch bị bắn hạ nhiều nhất, chỉ riêng phần lẻ trong tổng số máy bay mà một số át chủ bài người Đức bắn hạ còn nhiều hơn tổng số của anh. Anh cũ

1 6

Vol 1 - Chương 1: Ba Vị Hiền Vương Của Cung Điện Diêu Kim

“Ta khao khát vượt qua Sông Hoàng, nhưng lối đi lại bị băng giá cản trở; ta ước ao trèo lên núi Thái Hằng, nhưng tuyết trắng khiến bước chân chẳng thể vươn cao.”

Bầu trời trải dài đến tận đường chân trời, nơi những rặng núi Thái Hằng được phủ trong lớp áo tuyết trắng khiến chúng như hòa làm một với những đám mây mỏng manh ở phương xa. Nơi đây vượt xa tầm với của những loài chim thông thường; chỉ có vài chú Cắt Bắc Cực gan dạ mới dám đối mặt với những cơn gió rét đến cắt da, như những đốm đen thưa thớt lạc lối trên nền trời xanh thẳm.

Một chú chim khổng lồ với bộ móng vuốt vững chãi ôm chặt lấy gói vải được quấn bằng những lớp vải mỏng, lao qua những tàu mây liên tiếp nhau theo nhịp đập của đôi cánh dang rộng. Dưới những tia nắng cuối cùng của hoàng hôn, bộ lông của nó sáng lấp lánh như những giọt vàng khi nó lao vút về phía một ngọn núi nổi bật nằm giữa mo6tt5 dãy những đỉnh núi được bao phủ trong lớp sương mù huyền ảo. Từng lớp mây nhẹ nhàng trôi đi, lộ ra một quần thể cung điện nguy nga tráng lệ nằm san sát nhau trên đỉnh núi cao với những bức tường rực rỡ sắc đỏ dưới tia nắng chiều tà như thể nó được nhuộm bởi một ngọn lửa hồng đang rực cháy vậy.

Tuyết không bám vào tòa cung điện như trên những đỉnh núi; thay vào đó, nơi này tràn ngập những hàng cây ngô đồng xanh mát, mang theo hơi thở của mùa hạ dưới những tia nắng mặt trời chói chang. Giữa lúc gió chiều nhẹ nhàng len lỏi qua những tán lá cây xào xạc, những bóng mát múa lượn trong ánh hoàng hôn như đang từ từ hạ tấm màng xuống và mở ra một giấc mơ tráng lệ giữa không gian trên đỉnh núi.

Chú chim khổng lồ hạ cánh nhẹ nhàng trên một cái bệ bên ngoài ngôi đình chính của tòa cung điện. Với một tiếng kêu vang dội như khiến cả núi non rung chuyển, sinh vật ấy liệng tung bộ lông lấp lánh như một màn trình diễn ngoạn mục, rồi từ từ thu lại tất cả vào trong đôi cánh của mình. Khi những mảng lông tản ra, hình bóng của một người đàn ông hiện ra giữa không gian mờ ảo ấy.

Người đàn ông sở hữu dáng người cao vời vợi, nét mặt sắc sảo và đôi mắt đen sâu thẳm, ánh lên những điểm vàng u ám dưới ánh sáng mờ ảo. Phần thân trên trần truồng, khoe ra dáng hình săn chắc và làn da màu lúa chín; trong khi phần thân dưới được ông khoác một chiếc quần truyền thống quý phái màu đen thêu hoa vàng bồng bềnh theo cơn gió. Tay cầm gói vải, ông từ từ bước về phía ngôi đình chính của tòa cung điện.

Bên trong tòa cung điện đang vô cùng náo nhiệt với cảnh tượng những thanh thiếu nữ bận rộn đi qua đi lại khắp nơi. Khi thấy người đàn ông xuất hiện, họ ngay lập tức quỳ xuống, lòng mang theo sự kính sợ và sùng bái.

“Bái kiến Thanh Hùng Bệ Hạ.”

Người đàn ông tên Thanh Hùng bước qua khu vườn rợp bóng những hàng cây, chiếc quần đen bay phấp phới theo từng bước chân của ông. Đêm khuya lặng lẽ buông xuống nhưng bên trong ngôi đình chính vẫn chưa có ánh đèn nào được thấp lên. Dưới ánh sáng dịu nhẹ của vầng trăng cùng những vì sao tung tăng trên bầu trời, ba chiếc ngai vàng được đặt trên bục cao, trong đó có hai chiếc vẫn chưa có người tọa vị.

Chiếc ngai đặt ở giữa đã bị chiếm mất bởi một người đàn ông với mái tóc và trang phục đều mang sắc đỏ chói lọi. Ngay cả trong ánh sáng mờ ảo của căn phòng, mái tóc của ông vẫn bùng cháy như một ngọn lửa thiêng, còn bộ trang phục hoàng gia thì tỏa ra ánh vàng đồng, tựa những đám mây hồng lững lờ trôi dạt trên bầu trời lúc bình minh. Từng sợi lông đuôi rực lửa kéo dài từ thắt lưng xuống đất, trong khi chiếc áo choàng được khoác một cách tự nhiên trên vai, hé lộ làn da trắng mịn cùng những khối cơ bắp mạnh mẽ của phần thân trần trụi bên trên.

Khi nghe thấy có tiếng bước chân vang lên, ông ngẩng đầu và bắt gặp ánh mắt của Thanh Hùng.

Ông là vị vua của tòa cung điện này, là bậc chỉ huy tối cao của miền đất phủ tuyết và khung trời bao la. Ít người biết được rằng danh nghệ của người đàn ông tráng lệ ấy là Trùng Minh. Gần hai thế kỷ đã trôi qua; những triều đại mới cứ lên ngôi rồi lại lụi tàn trong Địa Cung, và danh tiếng uy nghi của ông cũng từ lâu đã chìm vào những huyền thoại trong lịch sử.

Trùng Minh sở hữu một khuôn mặt điển trai, với đôi lông mày sắc bén như lưỡi dao và khuôn mặt gợi lên cả sự kinh hãi lẫn ngưỡng mộ cho người đối diện. Một vết sẹo do bỏng kéo dài theo bờ cổ và dừng lại ngay bên dưới tai.

Sau một khoảng im lặng, Thanh Hùng cuối cùng cũng lên tiếng: “Khổng Xuân đã chết. Ông ấy còn để lại một đứa con; ta sẽ giao nó lại cho ngươi nuôi dưỡng.”

“Ông ta đã chết ra sao?” Trùng Minh lạnh lùng hỏi.

Thanh Hùng nhẹ nhàng lắc đầu, một bầu không khí im lặng u ám cứ thế cuốn lấy toàn bộ ngôi đình.

“Một đứa con lai với người phàm sao? Ta sẽ chẳng bao giờ dám làm một điều như vậy,” Trùng Minh nói, giọng phẳng lặng. “Vách Thệ Thần Nham ở phía sau, trong núi rừng xa kia – mau đi tìm chỗ để vứt nó đi.”

Thanh Hùng quỳ xuống và nhẹ nhàng đặt cái gói trong tay xuống. Ngay khi lớp vải chạm đất, nó bắt đầu bung ra, hé mở từng lớp với những đóa hoa sen được thêu tinh xảo trên bốn góc tỏa ra một luồng ánh sáng mờ ảo cho đến khi cái gói hé mở, để lộ ra hình hài một đứa trẻ nằm cuộn tròn bên trong.

Đứa trẻ mặc một chiếc áo choàng vải lanh rách nát, khuôn ngực bé nhỏ nhấp nhô theo từng nhịp hơi thở nông. Khuôn mặt của cậu bé tinh tế đến lạ, còn bàn tay bé xíu thì đang nắm chặt lấy một vật gì đó – một vật có ý nghĩa rất quan trọng.

“Theo cách tính của con người, cậu bé có lẽ khoảng bốn tuổi,” Thanh Hùng nói.

Trùng Minh không nói gì cả, chỉ chằm chằm nhìn xuống đứa trẻ trong im lặng.

Đứa trẻ khẽ ngọ ngoạy, tỏ vẻ khó chịu khi Thanh Hùng nhấc cậu lên. “Nó trông giống hệt cha nó khi còn nhỏ,” ông nói thêm.

Ông bước lên từng bậc thang, tiến đến đứng trước mặt Trùng Minh, đứa trẻ vẫn nằm yên trong vòng tay ông. “Hãy nhìn vào đôi mắt của nó,” ông nói khẽ. “Và cả đôi lông mày kia nữa.”

“Ta đã bảo ngươi mau giết nó đi,” Trùng Minh lặp lại, giọng lạnh tanh.

Thanh Hùng cố gắng trao đứa trẻ cho Trùng Minh, nhưng ông từ chối không nhận. Cuối cùng, Thanh Hùng đặt đứa trẻ vào lòng Trùng Minh. Đứa trẻ cựa mình không yên, như thể sắp tỉnh dậy từ giấc ngủ sâu. Cảm nhận được hơi ấm từ lồng ngực rắn chắc của Trùng Minh, cậu bé vô thức áp sát hơn và nắm chặt bàn tay nhỏ nhắn của mình vào áo choàng của ông. Vật mà cậu bé đang giữ lúc trước bị trượt khỏi tay – đó là một chiếc lông công màu xanh lục đậm, được chế tác từ ngọc bích.

“Hãy đặt cho nó một cái tên,” Thanh Hùng nói, bước ra khỏi đình. “Ta đi đây.”

“Ngươi định đi đâu?” Trùng Minh hỏi, giọng lạnh như băng. “Nếu ngươi dám để nó lại đây với ta, ta sẽ giết nó vào lần tới khi ta nhớ đến người phụ nữ đó."

“Cứ làm những gì ngươi muốn.” Thanh Hùng quay sang Trùng Minh và lùi lại vài bước. “Đề Nhiêm Tề chỉ còn vài hơi tàn. Yêu quái đang từ từ bành trướng chốn nhân gian và sự phục sinh của Mara cũng đang cận kề. Ta phải tìm ra sự thật đằng sau cái chết của Khổng Xuân. Ta đi đây.”

Ngay sau đó, Thanh Hùng nhảy vọt lên không trung, tung liệng bộ lông rực rỡ của mình rồi một lần nữa biến hóa thành chú chim đen oai hùng. Với tiếng vỗ cánh như sấm đùng vang vọng và tiếng kêu âm trầm, nó lao thẳng vào bầu trời đêm.

xW6n0S6.png

Đứa trẻ giật mình tỉnh giấc khi tiếng kêu của Thanh Hùng vang lên, chiếc lông công ngọc bích trượt khỏi lòng Trùng Minh rồi rơi xuống đất vang lên âm thanh leng keng, trước khi lăn trượt qua từng bậc thang rồi rơi xuống đất. Khi nhìn xuống, đứa trẻ nhận ra mình đang nắm chặt vào vạt áo choàng của Trùng Minh. Cậu lại ngẩng lên, vừa lúc bắt gặp ánh mắt của người đàn ông ấy.

Một giọt nước mắt nóng rát rơi xuống khuôn mặt bé nhỏ. Bối rối, cậu đưa tay chạm vào má của Trùng Minh, khẽ lau đi những giọt lệ ấy. Cậu e dè cất tiếng hỏi: “Ngươi là ai?”

Hà Bắc, gần Đài Dư Viện, những tán lá phong máu nhảy múa theo làn gió. Một người học sĩ và một người phụ nữ xinh đẹp đứng trước tòa công trình tráng lệ trên đài, cùng cúi người qua lan can để ngắm nhìn khung cảnh hùng vĩ trải ra phía dưới.

“Khi bàng hoàng trước sự bao la của thiên hạ, ta rơi lệ chát đắng giữa cô đơn,” người học sĩ trầm trồ tựa lời. “Bá Dư thật sự là một thiên tài với tầm vóc phi thường.”

“Giờ bỗng dưng lên thơ sao?” người phụ nữ đứng phía sau hỏi, giọng nói điềm tĩnh. “Bây giờ Đề Nhiêm Tề đã khuất, chẳng ai ngăn nổi yêu quái tràn ngập chốn nhân gian nữa.”

“Chẳng cần vội,” người học sĩ lẩm bẩm. “Biết đâu lão già khốn nạn kia vẫn còn lá bài tràng côi trong tay? Việc chuẩn bị cho vật chứa của Mara thế nào rồi?”

"Lần này vật chứa tỏ ra rất ngoan ngoãn. Quá trình dung hợp diễn ra suôn sẻ lắm. Tuy nhiên, ta vẫn chưa thể khẳng định điều gì cho đến hết giai đoạn quan sát. Nhưng ngươi chẳng lo rằng việc giết Khổng Xuân sẽ đem lại muôn vàn trắc trở sao? Nếu bậc quân chủ của núi Thái Hãng huy động sức mạnh và lao vào cuộc chiến..."

“Nếu bọn chúng có được loại bản lĩnh đó thì đã đến từ lâu rồi,” người đàn ông cười nói. “Vận mệnh lên xuống như thủy triều trào dâng không thể tránh khỏi, Cung điện Diêu Kim từ lâu đã suy tàn. Trùng Minh bị nhiễm hỏa độc – nếu không, ông ta chẳng lý nào lại rút lui về ẩn dật từ hai trăm năm trước được. Với tình hình hiện nay, Trường An chắc chắn thuộc về chúng ta cai trị.”

Tiếng nhạc vang vọng từ xa len lỏi đến tai hai người họ. Người đàn ông tiến lại gần, nhẹ nhàng chạm tay qua mái tóc bên thái dương của người phụ nữ, chăm chú ngắm nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cô. “Đi thôi,” ông thì thầm, “Điện Hạ đang chờ đợi.”

Mười hai năm sau, tại Cung điện Diêu Kim trên đỉnh núi Thái Hãng, ánh nắng mùa hạ chói lòa len qua những tán lá của cây ngô đồng, tạo nên những vệt bóng xen kẽ lướt qua mặt đất như những vì thiên thạch vụt qua.

Một thanh niên xinh đẹp tựa như một tác phẩm điêu khắc ngọc quý ngồi trên cành cây ngô đồng, tay khuấy một bát phấn trắng. Cậu mặc một chiếc áo ngắn không tay màu đỏ thắm, được trang trí tinh xảo bằng những hoa văn thêu, bên dưới là chiếc áo choàng màu xanh với viền họa tiết, thắt chặt quanh eo. Đôi mắt tinh tường của cậu liên tục liếc qua lại về phía khung cửa sổ để mở của ngôi đình trong lúc mải mê với công việc.

Bên trong cung điện, Trùng Minh tựa mình trên chiếc ghế dài giữa những tấm rèm voan phấp phới, khuôn mặt hướng về phía những ngọn núi ngập tràn ánh nắng ở phương xa.

“Hồng Tuấn!”

“Suỵt…” Cậu thiếu niên tên Hồng Tuấn ngoảnh đầu nhìn xuống gốc cây và nâng một ngón tay đặt lên môi.

Người nói chuyện là một yêu quái – một sinh vật đã hấp thụ và tinh luyện năng lượng của thiên nhiên thông qua tu luyện tâm linh cho đến khi đạt được trình độ ý thức cao hơn – nói một cách cụ thể, nó là một con cá yêu. Nó có thân hình của một con cá lớn, dài gần hai feet, và đôi chân lông lá của con người, cho phép nó đi lại trên cạn. Những cánh tay, trồi ra từ phía sau vây ngực, hiện đang quấn quanh thân cây ngô đồng. Sinh vật trông thật kỳ lạ khi nó hét lên về phía cậu bé.

“Xuống ngay khỏi đó!” Một luồng bong bóng nhỏ bốc ra từ miệng khi nó nói. Yêu cá vẫy vẫy chiếc đuôi qua lại. “Cậu không hề biết bay – nếu cậu ngã và bị thương, Điện Hạ sẽ giáng cho ta một trận đòn đấy!”

Hồng Tuấn hoàn thành việc khuấy trộn phấn và nói nhỏ: “Cha ngồi đó cả ngày. Ông ấy chẳng chịu gặp gỡ ai, và lại nổi nóng mỗi khi có ai bước vào.”

“Ngài ấy đang chờ một người,” yêu cá đáp. “Điện Hạ hôm nay đang có tâm trạng rất bực bội.”

“Cha đang chờ ai cơ?” Hồng Tuấn hỏi.

Trong lúc yêu cá còn đang lắp bắp, Hồng Tuấn nhảy xuống khỏi cái cây và lao vèo qua bên hông của ngôi đình. Liền theo đó, các người hầu lần lượt cúi chào khi cậu đi qua, Hồng Tuấn chỉ đáp lại bằng một cái gật đầu. Khi đã đi đến cuối ngôi đình, cậu ném ra một móc dây và tự đu mình lên trên mái của tòa cung điện.

Quỳ xuống, cậu lảo đảo men theo mái nhà trong im lặng cho đến khi đến được ngay phía trên chỗ Trùng Minh đang nghỉ ngơi. Lặng lẽ, cậu nhấc một tấm ngói men bóng loáng lên, nhặt lấy cái bát thuốc và thổi nhẹ vào bên trong. Bột dược liệu tự như có sinh khí, lấp lánh ánh sáng trắng khi bay xuống đại sảnh. Bên ngoài, giữa những cây ngô đồng, yêu cá quay sang để nhìn vào trong qua cửa ra vào.

Trùng Minh đang ngủ, khuôn mặt vẫn hướng về phía những đỉnh núi Thái Hãng sáng huyền, trong khi vết bỏng trên cổ lóe lên ánh đỏ rực. Phấn bay lững lờ vào phòng, lung linh quanh Trùng Minh như một dòng sông sao trời, rồi từ từ lắng xuống trên vết bỏng đỏ, tạo thành một lớp sương trắng mỏng manh.

Miệng yêu cá há lớn.

Trùng Minh vẫn đang ngủ say, hít phấn vào trong lúc thở đều đặn. Rồi mắt ông mở to ngay lập tức – một nét biểu cảm kì lạ hiện rõ trên khuôn mặt.

"Thành công rồi!" Hồng Tuấn thầm reo mừng. Nhảy xuống từ mái nhà, cậu lao qua ngôi đình rồi cùng yêu cá theo dõi Trùng Minh, người vội vàng đứng dậy với đôi mắt di chuyển loay hoay quanh phòng. Khuôn mặt ông co giật khi liếc nhìn về phía lối vào của cung điện.

Tràn đầy niềm hân hoan, Hồng Tuấn đang định gọi cha cậu ra thì Trùng Minh đột ngột quay đầu đi.

"A... hắt xi!" Trùng Minh hắt một cú hắt hơi kinh khủng – một quả cầu lửa to bằng một chiếc xe ngựa lao từ đại sảnh hướng về phía chuỗi những đỉnh núi liên miên ở phía bên kia, nổ tung bên bệ núi với một tiếng vang rền như sấm.

Những người hầu của Cung điện Diêu Kim thét lên trong kinh hoàng khi mặt đất đang rung chuyển dữ dội bên dưới chân họ.

“Động đất kìa!”

“A...hắt xì!” Một quả cầu lửa khác va vào những chiếc cột ngọc bạch của ngồi đình. Hồng Tuấn kêu lên một tiếng và chộp lấy yêu cá lao ra sân, rồi nhảy xuống hồ đầu tiên.

“Hắt–hắt! Hắt xì!”

Trùng Minh hắt hơi liên tiếp ba cú. Những quả cầu lửa bùng lên xung quanh ông, khiến những cây ngô đồng bên trong sân bốc cháy và nhấn chìm Cung điện Diêu Kim trong biển lửa.

“Cứu với! Có cháy!”

Một quả cầu lửa vô tình rơi trúng vào chiếc hồ trong sân. “Ối, nóng quá! Nóng quá!” yêu cá kêu lên. Hồng Tuấn nhanh chóng bật khỏi hồ, cầm yêu cá trong tay rồi chạy xung quanh dưới những cây ngô đồng rực lửa như một con chuột. Sau khi quăng yêu cá qua bức tường của tòa cung điện, cậu quay lại lao về phía Trùng Minh.

“Cha!” Hồng Tuấn lao vào đại sảnh, nơi đã bốc cháy dữ dội. Trùng Minh liếc nhìn Hồng Tuấn, tay che kín mũi và miệng. “Cha!” Cậu bắt đầu nói, “Cha à, con chỉ muốn giúp thôi—”

Trùng Minh quay đầu đi, hít vào một hơi thở gắt gao. Không kìm nổi nữa, ông hắt một cú hắt hơi thật lớn. Ngọn lửa liếm lên bầu trời, nhấn chìm đại sảnh trong biển lửa và bao quanh Hồng Tuấn trong cơn bùng cháy. Trùng Minh lao tới kéo Hồng Tuấn vào lòng, che chở cho cậu thiếu niên trong vòng tay của mình.

Tiếng kêu chói tai của phượng hoàng vang vọng trên trời khi đôi cánh lung linh, đủ màu sắc bỗng bùng ra từ lưng Trùng Minh, nó tỏa ra ánh hồng cam rực rỡ khi dang ra rồi quay quanh Trùng Minh và Hồng Tuấn, bảo vệ hai cha con khỏi ngọn lửa dữ dội. Trang phục của họ bị thiêu rụi, để lại hai cha con trần truồng, nhưng Trùng Minh chẳng hề hấn gì; vì với quyền năng thiêng liêng tự bảo hộ của phượng hoàng, ông có thể bước ra khỏi ngọn lửa oai liệt mà không chịu bất kỳ tổn thương nào.

Hồng Tuấn khéo léo luồn cổ ra và nhìn quanh. Ngôi đình của Cung điện Diêu Kim được thắp sáng bởi ngọn lửa chân đích của Samadhi, bừng cháy mạnh mẽ đến mức chẳng thể dập tắt.

Trên trời, những đàn chim bay về từ bốn phương. Như dòng thác nước chảy ngược, chúng lao lên từ các sườn núi phía dưới để dội Cung điện Diêu Kim trong tuyết lạnh từ núi Thái Hãng. Cơn bão tuyết xì xèo khi tan chảy, ngay lập tức liền dập tắt ngọn lửa.

Hai giờ sau, Hồng Tuấn đứng bên ngoài thư phòng, khuôn mặt nhuộm đầy bụi than.

"Ây da!" Hồng Tuấn kêu lên khi cây thước đập vào tay, khiến cậu nhíu mày vì đau đớn."

"Đã bao nhiêu lần rồi hả?” Trùng Minh – giờ đã thay sang một bộ quần áo giản dị đang cầm chặt cây thước – lạnh lùng ra lệnh: “Mau giải thích đi!”

Hồng Tuấn khẽ do dự; Trùng Minh lại đập thước xuống một lần nữa, khiến cậu kêu lên vì đau đớn.

"Con muốn bị thiêu chết à?” Trùng Minh quát mắng đầy giận dữ. “Mau ra sân trước đứng phạt cho đến tối, nếu không thì tối nay con khỏi ăn luôn!”

Lần thứ ba Trùng Minh vung thước xuống, ông dùng lực mạnh đến mức nước mắt trào lên trong mắt Hồng Tuấn. "Mau đi úp mặt vào tường!" Trùng Minh gắt.

Hồng Tuấn chỉ biết cúi đầu, lê bước nặng nề ra sân và đứng đối mặt với bức tường. Yêu cá cào lớp vảy của mình rồi hấp tấp chạy theo cậu. Nó ngồi xổm xuống bên cạnh Hồng Tuấn và hớp lấy vài mảng tuyết tan để uống.

Trùng Minh lúc này đang tức giận đến cực độ. Nghĩ mà xem, một tai họa như thế lại giáng xuống ông trong khi ông chỉ đang nằm nghỉ ngơi tại nhà! Bước nhanh ra khỏi cung điện, ông giơ hai ngón tay lên môi và huýt một tiếng. Những đàn chim từ khắp nơi bay lên, nhanh chóng mang đi các cành cháy và những mảnh gạch vỡ vụn bị nghiền nát bởi sức nặng của tuyết."

"Ta đã bảo ngươi đừng liều lĩnh như vậy mà," yêu cá lên tiếng bên cạnh Hồng Tuấn. "Bao nhiêu lần rồi hả? Cha ngươi hôm nay vốn đã không vui rồi."

"Làm sao ta biết được là ông ấy sẽ hắt hơi chứ?" Hồng Tuấn phản đối. "Ta đã mất ba năm lùng khắp núi để có thể tìm được phấn hoa sen tuyết đó!"

"Các ngự y đã nói cả trăm lần rồi," yêu cá đáp lại. "Chẳng có thuốc giải nào cho hỏa độc đâu, nên đừng can thiệp nữa!"

Hồng Tuấn im lặng. Sau vài phút đứng chờ, cậu đã bắt đầu di chuyển từ chân này sang chân kia trong sự buồn chán. Cậu chăm chú nhìn những vết cháy đen trên bức tường trong sân, nơi những vệt tro giống như một bức tranh phong cảnh. Hồng Tuấn đưa tay lên chạm vào bề mặt, vuốt nhẹ theo đường nét của những dãy núi cho đến khi hài lòng. Kết quả trông khá giống một bức tranh vẽ theo phong cách mực vẩy.

"Cha ngươi sẽ lại mắng vì ngươi làm bẩn tay nữa thôi!" yêu cá cảnh báo.

"Ta sẽ rửa tay trước khi ăn mà," Hồng Tuấn vội vàng đáp lại.

Khói đen vẫn bốc lên từ ngôi đình vào cuối buổi chiều. Hơi ấm còn sót lại của những tàn lửa đã làm tuyết tan chảy, để lại những vũng nước khắp nơi trong cảnh tàn phá. Đứng nhìn cảnh tượng đó, Trùng Minh cảm thấy như muốn khóc nhưng không thể nào rơi nước mắt.

Tiếng kêu chói tai của một con chim vang lên trong không trung khi một con chim lớn màu đen, toàn thân bao phủ bởi ánh vàng rực rỡ, bay xuyên qua dãy núi Thái Hãng. Khi hạ cánh, Thanh Hùng biến thân và bước qua sân, vẻ mặt sửng sốt.

"Chuyện gì đã xảy ra vậy?" Thanh Hùng hỏi một người hầu trẻ, giọng hốt hoảng. "Chúng ta bị tấn công sao?"

Người hầu không dám trả lời, chỉ nói rằng Điện Hạ, Trùng Minh đang đợi ông trong gian phòng bên cạnh. Thanh Hùng liền quay người bước nhanh qua.

"Chú Thanh Hùng!" Hồng Tuấn chạy vội về phía ông, hân hoan reo lên. Cậu hạ người nhảy phốc lên ôm chặt lấy cổ Thanh Hùng rồi trèo lên lưng ông.

Trích từ bài thơ 'Con đường trắc trở' của nhà thơ Lý Bạch thời Đường Đoạn trích trong bài "Đăng You Châu Đài Ca" (登幽州台歌) của Đặng Tử Áng, tự hiệu Bồ Dư (伯玉) – một trong những bài thơ nổi tiếng của thời Đường.