Trapezium

Truyện tương tự

Sử Ma của Zero

(Đang ra)

Sử Ma của Zero

Yamaguchi Noboru

Ông Saito bị cuốn vào thế giới khác và được chủ nhân triệu hồi - Louise tiếp đãi một cách cực kỳ "dễ thương". Tiếp sau đó, cậu được gặp Siesta (không phải bên Thám Tử đã chết), Tabitha (nàng Kuudere l

73 4136

Em vẫn chưa chết à, Sofia?

(Đang ra)

Em vẫn chưa chết à, Sofia?

Moyo Kazami

Này... Em vẫn chưa chết à, Sofia?

1 9

Tận Thế: Tôi Đệ Nhất Sát Thủ Chuyển sinh Thành Bé Loli Đáng Yêu ư?

(Đang ra)

Tận Thế: Tôi Đệ Nhất Sát Thủ Chuyển sinh Thành Bé Loli Đáng Yêu ư?

不知常而妄作

Bằng một cách nào đó, cậu ấy đã biến thành một cô bé loli?!

0 5

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

0 9

Tân Thế Chiến 2: Ưng Kích Trường Không

(Đang ra)

Tân Thế Chiến 2: Ưng Kích Trường Không

Nãi Bình Chiến Đấu Cơ (Chiến Đấu Cơ Bình Sữa)

Anh không phải là phi công át chủ bài có số lượng máy bay địch bị bắn hạ nhiều nhất, chỉ riêng phần lẻ trong tổng số máy bay mà một số át chủ bài người Đức bắn hạ còn nhiều hơn tổng số của anh. Anh cũ

1 6

Trapezium - Chương 1: Ngôi sao Phương Nam ~Thiếu nữ với mái tóc xoăn~

*1*

Ngày đầu tiên của kế hoạch. Sau tiết học cuối, tôi lên chuyến tàu 4 giờ chiều như thường lệ. Ở thị trấn quê mùa này, khi mà cứ một giờ mới có một chuyến tàu, những học sinh không tham gia câu lạc bộ hầu như đều đi chung chuyến. Nhưng mà hôm nay thì khác.

“Tao nghe bảo Takahashi bị đình chỉ học vì cái tội trốn vé tàu đấy. Có ông lái taxi thấy nó trèo qua hàng rào rồi báo lại với trường.”

“Thế hả? Đúng là đen.”

Những câu tán gẫu của hai đứa con trai tôi chẳng biết tên vang lên trong toa tàu vắng vẻ. Khi phát thanh viên đọc thông báo khởi hành, đoàn tàu bắt đầu di chuyển. Tôi đang làm gì đây nhỉ? Khi tôi thử tự bắt mạch mình, tôi thấy nó đang đập một cách dồn dập. Có rất nhiều cơ hội để tôi quay đầu, nhưng tôi đều từ chối. Đó là một kế hoạch ngu ngốc và vô vọng, nhưng tôi dường như đã sẵn sàng để bắt đầu.

Nằm ở phía nam của tỉnh là một nhà ga vắng hoe. Sự vắng vẻ này lập tức đến với tôi ngay khi tôi bước xuống tàu. Nhà ga có một sân chơi trong khuôn viên, với một con gấu trúc không mắt do dầm mưa dãi nắng cùng với con thỏ như thể sắp chảy hết máu đến nơi, cả hai đều bị nhấn chìm trong cơ man cỏ dại um tùm. Ban ngày trông chúng vẫn bình thường, nhưng chỉ cần nghĩ đến cảnh tới đây vào ban đêm là tôi đã nổi hết da gà. Tôi cần nhanh chóng hoàn thành kế hoạch và về nhà càng sớm càng tốt.

Sau một hồi đi bộ dọc con đường ven bờ biển, tôi thấy một biển báo nhỏ. Không mất nhiều thời gian như tôi nghĩ. Nếu tôi rẽ vào lối này, tôi sẽ đến được đích. Gió biển cứ thốc vào lưng tôi một cách khó chịu.

-Học viện Nữ sinh Nam Teneritas

Nhìn lên cánh cổng vĩ đại, tôi cứ thế trừng mắt mà không hề lùi bước. Nhân tiện thì tôi khá ấn tượng với bảng tên trường được khắc theo phong cách giống như bộ manga “Đóa hồng của Versailles”. Tôi cũng đã thăm dò trước bằng Google Street View và xác nhận rằng ở đây không có phòng bảo vệ, và đúng như những gì tôi muốn, không có ai giống như bảo vệ ở đây cả.

Tuy nhiên tôi không thể cứ thế đi vào một trường nữ sinh mà không gặp trở ngại nào.

“Ê, cô làm cái gì đấy?”

“Tôi à?”

“Thế còn ai vào đây nữa?”

Tôi nhìn quanh, thực sự không có ai khác cả. Cô gái trong bộ đồ trắng nhìn tôi với ánh mắt như sắp bùng cháy đến nơi, giống như đang ném những tia lửa ấy vào hố đen vậy. Cô ta vênh váo khoanh tay rồi tiến lại gần.

“Cô đến trường bọn tôi có việc gì?”

“Tôi chỉ đi ngang qua thôi.”

“Không thể tin được cô lặn lội từ xa đến đây mà lại chẳng làm gì cả.”

“…”

Tôi có nên nói thật để tránh bị nghi ngờ không? Nhưng tôi không nghĩ là cô ấy sẽ hiểu được những gì tôi nói.

“Nào, quý cô Khả Nghi, đến phòng trực ban với tôi nào.”

“Tôi không phải Khả Nghi.”

“Thế tại sao cô đến đây?”

“Tôi muốn… kết bạn…”

“Kết bạn?”

“Tôi chỉ muốn có một người bạn học trường này thôi.”

“Hmm, sao nghe buồn cười vậy?”

Cô ta khịt mũi rồi bắt đầu cười tít mắt. Hành động của cô ta chả có gì gọi là tinh tế cả.

“Cô biết không, người ăn mặc kiểu như cô không đời nào phù hợp để làm bạn với bọn tôi đâu. Hiểu không? Cái váy xếp li kia nhìn như muốn tõa ra ấy, với cả cái nơ gì mà nhìn như củ tỏi thế kia. Quá tầm thường. Gu của tôi không phải như vậy.”

“Chà…”

“Dông dài với cô có vẻ sẽ rất rắc rối, thế nên cho tôi xin lỗi. Cô nên thấy biết ơn đi. Bởi vì tôi sẽ bỏ qua cho cô tội dám làm ô danh cái tên Teneritas.”

Nhìn cô ta rời đi, tôi cố gắng giữ bình tĩnh và phân tích tình huống vừa rồi. Nhưng nhiêu đó không thể khiến cơn giận của tôi lắng xuống.

“Ugh, Teneritas cái quỷ gì cơ chứ…”

Tôi giơ thẳng ngón giữa vào con bé đang rời đi đó. Rõ ràng là nó đang chế nhạo tôi. Đồng phục của trường Đông Joshu tôi đang học nổi tiếng là xấu. Điều này đã nằm trong tiềm thức của mọi người trong tỉnh. Theo một bài khảo sát trên toàn quốc, 60-70% nữ sinh trung học cơ sở quan tâm đến vấn đề đồng phục khi lên trung học hoặc thi tuyển sinh, và hơn nửa trong số đó coi đồng phục là yếu tố quyết định khi chọn trường. Nói cách khác, cứ hai nữ sinh thì có một người chọn trường dựa vào đồng phục.

Tuy nhiên trường Đông Joshu có điểm đầu vào cao và giàu truyền thống. Đó là điều mà chúng tôi tự hào, vì nó đủ khả năng làm lu mờ đi chuyện đồng phục của trường. Nếu trong tiếng Latin, Teneritas thực sự có nghĩa là “thanh lịch”, thì con nhỏ đó xứng đáng bị đuổi học. Học viện nữ sinh bố láo nên sớm được thành lập để con nhỏ đó có chốn dung thân.

*2*

Khi bước vào sân, một khung cảnh tựa như hiện ra từ truyện cổ tích đập vào mắt tôi. Những cái cây lớn xòe tán lá bao phủ lấy tòa nhà lớp học, bên dưới chúng đặt vài băng ghế để học sinh có thể tận hưởng bóng râm. Khi tôi nhìn vào đài phun nước tuyệt đẹp đang phản chiếu ánh hoàng hôn, tôi không thể không tự hỏi liệu đây có còn là trường học nữa hay không.

Tôi đã gặp những học sinh Teneritas khác đang trên đường về nhà, nhưng cú sốc tâm lí trước đó cản tôi bắt chuyện với họ. Lo lắng và bồn chồn dần bủa vây lấy tôi. Ngay khi tôi sắp mất đi sự tự tin, một cô gái tay cầm chiếc vợt tennis xuất hiện.

“Chờ đã!”

Chỉ trong khoảnh khắc, tôi đã bị vẻ đẹp của cô ấy mê hoặc. Kế hoạch của tôi ban đầu sẽ là thu thập thông tin, nhưng có vẻ kế hoạch này phải thay đổi. Tôi dốc hết sức để đuổi theo một cách tuyệt vọng, nhưng cô gái ấy vẫn cứ đi về phía sau sân tennis. Không kịp suy nghĩ gì, tôi nắm lấy hàng rào bằng hết sức bình sinh. Tôi không thể mất dấu cô ấy được, cô ấy tỏa sáng như thỏi vàng ròng vậy.

“Ê này.”

“Vâng?”

“Cô đến đây có chuyện với câu lạc bộ tennis à?”

Khi tôi quay lại, một cô gái nhỏ nhắn mặc đồ tennis đang đứng đó. Khuôn mặt cô ấy giống hệt diễn viên Ikue Sakakibara trước đây vậy.

“Ờm…”

“Cái đồng phục đó, cô đến từ Đông Joshu hả?”

“Đúng rồi.”

“Ra vậy, cô đến đây do thám bọn tôi đúng không?”

“D-Do thám?”

“Tôi cũng không ngờ rằng trường Đông Joshu lại đến đây đấy. Có vẻ bọn tôi cũng dần mạnh lên rồi. Tiện cậu đang ở đây, tham gia cùng bọn tôi một chút không?”

“À, tôi…”

“Trời, thôi nào!”

Cứ thế tôi bị ấn cây vợt vào tay và phải miễn cưỡng nắm chặt lấy nó. Kinh nghiệm tennis của tôi chỉ giới hạn trong lớp học thể dục, nhưng tôi khá tự tin vào khả năng vận động của mình. Vấn đề ở đây là đối thủ của tôi.

“Để khởi động thì trước tiên cậu đấu với cô ấy đi.”

Cô gái giống Ikue mang thỏi vàng ròng ấy đến. Ở khoảng cách gần, cô ấy xinh đẹp đến nỗi tôi không khỏi căng thẳng. Bằng mọi giá tôi muốn tránh đánh bóng vào khuôn mặt ấy.

“Tôi là Azuma. Hân hạnh được gặp cậu.”

“Mình là Ranko Katori. Thể hiện tất cả những gì cậu có đi nhé.”

Cô ấy mỉm cười, một nụ cười đẹp như cái tên cô ấy vậy. Ngay lúc đó, kí ức về một bộ manga mà tôi đọc ở nhà từ lâu chợt quay trở lại.

“…Quý cô Bươm Bướm?”

Tóc xoăn cùng với dải ruy băng lớn. Dáng hình hoàn hảo như nhân vật nữ trong manga. Giờ tôi hiểu rồi, cô gái phương nam xinh đẹp tên “Ranko Katori” ấy giống như Reika Ryuzaki bước ra khỏi trang truyện “Khát vọng Bất bại!” vậy.

“Hết set. Katori thắng.”

Katori thắng tôi liên tục. Dù tôi thua nhưng tôi đã cố rút ngắn khoảng cách trong hiệp đấu cuối cùng, đó là màn trình diễn có thể nói là khá tốt đối với dân nghiệp dư. Có lẽ tôi cũng có thiên phú với tennis.

“Đông Joshu, biến đi.”

“Hả?”

Ikue kéo mạnh tay tôi mà không quan tâm tôi đang nghĩ gì.

“Tôi quá thất vọng. Ai mà ngờ được cô lại còn thua cả Katori.”

“Từ từ đã…”

“Tôi không có gì để nói với một kẻ thua cuộc cả. Chào.”

Chưa kịp nói gì với Katori, tôi bị đá khỏi sân tennis. Một dấu hỏi lớn xoay vòng trên đầu tôi. Tôi không thể cứ thế này mà về nhà được. Tôi có nên đợi đến khi Katori sinh hoạt câu lạc bộ xong hay không? Nhưng lúc đó thì có khi lại gặp Ikue, lại càng thêm khó xử.

“Azuma!”

Ngay lúc ấy, tôi nghe thấy một giọng nói gọi tôi từ phía bên kia hàng rào. Ông trời đang đứng về phía tôi. Thỏi vàng ròng với dải ruy băng lớn đang tiến lại gần.

“Mình kiếm chỗ khác đi.”

Katori nắm lấy tay tôi. Tôi không khỏi thấy bối rối trước hơi ấm truyền từ bàn tay trắng trẻo của cô ấy. Nó hoàn toàn trái ngược so với lúc Ikue kéo tôi.

Khi cả hai ra đến sân, Katori buông tay tôi rồi nhẹ nhàng ngồi xuống ghế.

“Mình chỉ muốn cảm ơn cậu thôi, Azuma.”

“Cảm ơn tớ?”

“Ừ. Trước khi đấu, cậu có gọi mình là Quý cô Bươm Bướm đúng không?”

“Ừ.”

“Mình rất hạnh phúc đó. Cậu thấy đấy, vì mình thích ‘Khát vọng Bất bại!’ nên đã gia nhập câu lạc bộ tennis.”

“Tớ cũng thích bộ đó! Tớ đã đọc nó ở nhà…”

“Azuma, thật sự thì cậu ở câu lạc bộ nào?”

“Hửm?”

“Cậu không ở trong câu lạc bộ tennis đúng không?”

“…”

“Việc mình có thể đánh bại ai đó là điều không thể.”

Katori cúi xuống với vẻ mặt buồn bã. Bông hồng mới vừa rồi thôi vẫn còn đang khoe sắc giờ đây đã úa tàn.

“…Tớ xin lỗi.”

“Cậu không cần phải thế đâu. Đúng là đáng xấu hổ nhỉ? Tớ nhìn như thế này nhưng lại yếu hơn bất cứ một ai.”

Thật đáng ngạc nhiên. Khi lần đầu nhìn thấy, tôi đã nghĩ cậu ấy phải là người hoàn hảo của hoàn hảo. Thế nhưng giờ đây, cậu ấy trông rất mong manh, dễ tổn thương và hơi nhát.

“Mình không biết vì sao cậu lại đến đây, Azuma… nhưng dù sao thì, cảm ơn cậu.”

“Thật ra tớ đến trường này là để tìm người kết bạn.”

“Kết bạn?”

“Ừ. Nghe kì nhỉ, đúng không?”

“Đúng thật.”

Katori nheo mắt cười, một nụ cười thanh lịch và ấm áp.

“Nhưng mà hai đứa mình vốn cũng đã kì rồi đúng chứ?”

Cô ấy nắm lấy tay tôi một lần nữa rồi siết chặt. Những ngón tay ấy thực sự quá mong manh, không hề phù hợp với thể thao. Tôi chợt cảm thấy xấu hổ vì tay mình lớn hơn nhiều so với đôi tay ấy.

“Để cảm ơn cậu vì đã gọi mình là Quý cô Bươm Bướm, nếu cậu không phiền thì mình sẽ là bạn của cậu.”

Mang theo niềm hân hoan còn hơn cả khi qua được bài kiểm tra tiếng Anh sơ cấp, tôi về nhà và mở cánh cổng sắt. Tôi chào người hàng xóm mình gặp trên đường với câu “một ngày tốt lành ạ”, nhưng những gì tôi nhận lại được chỉ là một câu “chào” cộc lốc. Tôi đã mong đợi điều gì chứ? Môi trường mà tôi đã gắn bó bấy lâu nay giờ bỗng trở nên thật tầm thường dưới một góc độ khác.

Không dừng lại trong phòng khách, tôi cứ thế đi thằng vào phòng mình, rộng khoảng năm chiếu tatami và ngồi xuống ghế, hồi tưởng lại những gì vừa xảy ra. Có vẻ như bằng cách nào đó mà nhiệm vụ lần này đã trót lọt. Đối với lần đầu tiên mà nói, kết quả này khá ổn.

Tôi trải tấm bản đồ mình tự vẽ lên bàn học, giống như Ino Tadataka, và đánh một dấu X lớn lên Học viện Nữ sinh Nam Teneritas. Tôi thấy mình chưa cần viết gì lên bài khảo sát hướng nghiệp cũng đang nằm im ở một góc bàn.

Điện thoại tôi đổ chuông. Đó là cuộc gọi từ cô gái lúc đó. Tôi đã lưu số cô ấy với tên “Minami” có nghĩa là Phương Nam.

Ikue Sakakibara: Nữ diễn viên kiêm ca sĩ, sinh ngày 9/5/1959 Tên gốc: Aim for the Ace! Là bộ manga được sáng tác bởi Sumika Yamamoto, đăng trên tạp chí Margaret từ tháng 1/1973 đến tháng 2/1980. Chuyển thể anime gồm 26 tập, sản xuất bởi bởi A-Production và Tokyo Movie, chiếu từ 5/10/1973 đến 29/3/1974.