Vài ngày sau.
“...”
“...”
Tôi gặp Jang Heonun (người đang đứng trước cửa văn phòng đội D) nhìn tôi với vẻ mặt phấn khởi.
“Tôi là Jang Heonun, đến từ đội F...!”
Một gương mặt quen thuộc.
Dù gì thì cũng không phải cấp trên, nên lần thám hiểm này chắc sẽ nhẹ nhàng hơn đôi chút.
Tôi mỉm cười và đưa tay để bắt tay với Jang Heonun.
“Rất vui được gặp lại cậu. Hôm nay cùng nhau thám hiểm thật tốt nhé.”
“Tất nhiên rồi, Soleum - ssi! Tôi sẽ cố hết sức để hoàn thành nhiệm vụ cùng mọi người!”
Jang Heonun nhiệt tình bắt tay tôi. Anh ta đúng là một người tốt...
“Oaa, vâng vâng, cùng nhau hợp tác tốt nhé~!”
“...”
“...??”
Tôi quay lại thì thấy một nhân viên khác vừa bước ra khỏi thang máy, cô ấy mỉm cười tươi rói khi tiến lại gần và cúi đầu chào chúng tôi.
Một cô gái trông tầm tuổi tôi, mặt khá tươi tắn và đeo mặt nạ hình ngựa con.
“Đây là nhân viên hỗ trợ đến từ đội I. Theo hướng dẫn xử lý Bóng tối lần này, chúng ta cần thám hiểm theo số chẵn, nên hai người được cử đi hỗ trợ.”
“Em tên là Kang Yihak~ Rất vui được gặp cấp trên và đồng nghiệp!”
“À... đúng rồi!”
Jang Heonun vừa cúi đầu lễ phép, vừa kêu lên như chợt nhận ra điều gì.
“À! Cô là người hay trò chuyện trên nhóm chat...!”
“Vâng vâng, haha, hơi ngại xíu nhưng đúng là em đấy~!”
À...
Kang Yihak : Nghe đồn anh được thưởng 40,000 điểm hả? Haha.
Giờ thì tôi nhớ ra rồi.
Lúc tôi mới vào nhóm chat chung, chính cô này là người đào sâu thông tin tích cực nhất, khiến tôi phải dè chừng một chút.
‘Hồi đó, cô ấy trông như kiểu chiếm trọn nhóm chat luôn ấy.’
Một người phụ nữ tập trung tìm lợi ích hơn là kết bạn tâm giao.
Giờ thì người đồng nghiệp đó đang cười và giơ tay để bắt tay tôi.
“Quao, tân binh top đầu nè! Lần đầu tiên em được gặp mặt anh ở ngoài đời đó. Hợp tác vui vẻ nha~”
“Vâng, tôi cũng rất mong vậy.”
Tôi bắt tay cô ấy một cách nhẹ nhàng.
...Cô ấy thẳng thắn hơn những gì tôi tưởng.
‘Không sắc sảo như mình nghĩ.’
Tôi đã chuẩn bị tinh thần đối phó với kiểu người tính toán kỹ từng lời, nhưng cô ấy lại mang lại cảm giác thoải mái và tự nhiên. Những câu hỏi trước đó không hề mang ý đồ gì rõ ràng.
‘Ừm, nếu cô ấy đúng là người tốt thật thì mình còn phải biết ơn.’
Làm việc với người đàng hoàng lúc nào cũng dễ hơn là dính phải kiểu như Baek Saheon, kẻ phá hoại không khí làm việc theo đúng nghĩa đen.
Người chưa từng trải qua thì sẽ không hiểu đâu, tôi đã phải vừa hét lên trong đầu vì thấy ma, vừa phải chịu trận với một gã tâm thần là đồng đội duy nhất... ức chế bỏmẹ luôn.
“Xuất phát thôi.”
“Vâng, thưa sếp.”
Có Đội trưởng Lee Jaheon dẫn đầu, chúng tôi im lặng theo sau lên xe. Tôi ngồi vào ghế lái và mở ứng dụng dẫn đường.
“Chúng ta đến tỉnh Gyeonggi-do đúng không, thưa sếp?”
“Đúng vậy.”
Vậy là chúng tôi sẽ được một Bóng tối đưa đi khỏi Seoul.
Dựa trên bản báo cáo mà tôi vừa xem, người xem có thể hiểu nhầm Qterw-C-1603 chỉ là một câu chuyện ma về một cửa hàng kẹo kỳ lạ, nhưng nó còn to hơn và… âm u hơn trong báo cáo.
“Hừm, để bước vào câu chuyện ma này… à, chúng ta cần phải đến trễ vì nó chỉ bắt đầu vào hoàng hôn, đúng không?”
“Hình như là vậy”, tôi lịch sự đáp lại Jang Heoun và bắt đầu lái xe.
Để bước chân vào Bóng tối này, chúng tôi cần đạt đúng tiêu chuẩn về thời gian và địa điểm.
--------------------------------------------
「Hồ sơ Về Những Bí Ẩn Trong Bóng Tối」: Công ty Daydream Inc: Chuyện Ma
[...]: Hướng dẫn:
Để tiếp cận Qterw-C-1603, chúng tôi phải đi đến khu dân cư ở ngoại thành Thành phố ◼◼, tỉnh Gyeonggi-do.
Khu dân cư, nơi từng là khu phố giải trí nổi tiếng với đầy nhà hàng và quán cà phê vào đầu năm 2010, đã trở nên vắng lặng và cô lập.
Trong khu vực này, vô số áp - phích quảng cáo cho các cửa hàng địa phương được dán đầy trên các cây cột điện.
Ở trung tâm của tấm áp - phích, một mã QR được in bên cạnh dòng chữ ‘Ghé thăm Khu Hẻm Tử Thần của Thành phố ◼◼’.
※Chú ý: Đừng nhìn vào tấm áp - phích quá lâu.
--------------------------------------------
Để giúp công việc thêm phần thuận tiện, công ty đã quản thúc tấm áp - phích và che đi mọi thứ ngoại trừ mã QR.
“Giám sát viên, tôi sẽ quét mã QR cho anh.”
“À, cảm ơn.”
Sau khi quét, mã QR sẽ dẫn bạn đến một trang tải sẵn của một ứng dụng sự kiện được chính phủ Thành phố ◼◼ chứng nhận.
Nó còn có một lời nhắn rằng: chỉ người dùng dưới 40 tuổi mới có thể tải ứng dụng.
Không lâu sau, chúng tôi đã đến khu phố.
Sau khi đậu xe ở bãi đậu xe công cộng, chúng tôi bước ra khỏi xe và đi dọc theo một hành lang im ắng.
Do hoàng hôn đã kéo xuống, bầu trời ngắn ngủi của những tháng mùa đông dần phủi tan thành một màu đen.
Trong khi nhiều nhà hàng và quán cà phê vẫn còn hoạt động, hành lang đường lại có cái bầu không khí trì truệ của một khu phố tấp nập đã qua thời kỳ hoàng kim…
“Mọi người hãy kích hoạt ứng dụng vào bây giờ.”
Tôi nhìn vào màn hình điện thoại.
Sau khúc dạo đầu từ hình logo và linh vật đại diện cho Thành phố ◼◼ kết thúc, một giao diện lỗi thời xuất hiện…
Khi ứng dụng được khởi động tại địa điểm này và vào trước bình minh, chức năng định vị của ứng dụng sẽ kích hoạt để dẫn đường người dùng.
Phương hướng mà ứng dụng đang dẫn chúng tôi đi là:
〘Hướng tới Khu Hẻm Tử Thần→〙
〘Hãy đi theo hướng mũi tên!〙
Địa điểm hiển tại của chúng tôi hiện trên GPS, giống như được tăng cường trải nghiệm thực tế trên điện thoại di động vậy.
“Đi theo vậy.”
“...”
Trong khi giữ tầm mắt trên màn hình điện thoại, chúng tôi di chuyển chung với nhau.
“Đi theo hướng mũi tên!”
Đầu tiên, mọi chuyện trông khá bình thường.
Ứng dụng chỉ chúng tôi đi dọc theo con đường chính, rồi dần dà dẫn chúng tôi ra ngoài rìa khu phố.
Nhưng theo thời gian…
Con đường bắt đầu trở nên méo mó.
〘Hãy đi theo hướng mũi tên!〙
Nó dẫn chúng tôi bước qua các con hẻm nhỏ giữa các ngôi nhà, bước qua cửa chỉnh của các tòa nhà rồi đi ra cửa sau.
Đôi khi nó còn dẫn chúng tôi đến ngõ cụt, chỉ để chúng tôi phải đi vòng lại chỗ cũ.
Làn đường càng lúc càng tối tăm và rùng rợn, làm cảm giác bất an đến lạnh gáy cũng ùa theo.
Khoảng trống sau gáy tôi lạnh dần, những tiếng thì thầm không rõ chữ lan vào tai tôi, và những hình bóng chập chờn bắt đầu chớp tắt khỏi tầm mắt…
‘... Mình phải giữ bình tĩnh.’
Tôi không quay đầu được.
============================
「Hồ sơ Về Những Bí Ẩn Trong Bóng Tối」: Công ty Daydream Inc: Chuyện Ma
[...]: Hướng dẫn:
Khi làm theo chỉ dẫn từ ứng dụng, tuyệt đối không rời mắt khỏi màn hình quá 3 giây, cũng không được đi lệch tuyến đường chỉ định.
Nếu vi phạm, bạn sẽ bị xem là mất tích.
============================
Chúng tôi tiếp tục di chuyển trong im lặng.
Cẩn thận tránh va chạm hay làm giật mình nhau.
〘Hãy đi theo hướng mũi tên!〙
“Tôi vừa thấy gì đó kỳ lạ-”
“Suỵt.”
Khoảng 16 phút sau khi đi trong im lặng...
Ánh sáng le lói cuối cùng cũng biến mất hoàn toàn.
“...”
“...”
Con hẻm vốn đã âm u giờ đây chìm trong bóng tối tuyệt đối, chẳng còn chút ánh sáng nào.
Chỉ còn lại ánh sáng phát ra từ màn hình điện thoại của chúng tôi chiếu lên khu dân cư.
Bụp.
Tặc -tặc - tặc.
Từng bóng đèn dọc theo hẻm tối dần bật sáng.
“...!”
Các cửa hàng bên đường cũng lần lượt sáng đèn.
Ánh sáng vàng và xanh từ các bảng hiệu nhuộm lên con hẻm một màu rờn rợn.
...Nhưng đây không phải là khu dân cư cũ kỹ quen thuộc ban nãy.
Sột soạt, sột soạt.
Những bóng người mờ mịt và náo nhiệt bắt đầu xuất hiện trong hẻm.
Các bảng hiệu thoáng nhìn thì quen mắt, nhưng tên thì méo mó đến mức không thể nhận ra.
Những cửa tiệm dọc hẻm đều mở toang cửa như đang chào đón khách ghé vào...
〘Ding!〙
Ứng dụng hiện thông báo chúc mừng.
〘Chúc mừng! Bạn đã đến nơi an toàn. Chào mừng đến với Khu Hẻm Tử Thần!〙
“...Chúng ta tới rồi à?”
“Phải.”
Chúng tôi đã thành công tiến vào-
- Ngay chính giữa trung tâm của câu chuyện ma.
========================
「Hồ sơ Về Những Bí Ẩn Trong Bóng Tối」: Công ty Daydream Inc: Chuyện Ma
[■■■ Tuyến đường số 16]
Mã truyện: Daydream [Qterw-C-1603]
Một khu hẻm đầy cửa hàng, nơi những sinh vật không phải con người mời gọi khách vãng lai.
Những người thám hiểm sử dụng con hẻm này qua ứng dụng điện thoại tuyệt đối không được tắt ứng dụng.
========================
“Đi chậm thôi.”
“...”
Chúng tôi gật đầu lặng lẽ, theo chân Tổ trưởng Thằn Lằn bước sâu hơn vào...
…Con hẻm kỳ lạ.