Tôi tái sinh làm đứa trẻ bị bỏ rơi ở thế giới khác, và quyết định tẩy não cô gái tóc bạch kim xinh đẹp trong cùng trại trẻ mồ côi để trở thành hình mẫu bạn thuở nhỏ lý tưởng của mình, nhưng sao giờ trông như cô ấy đang tôn thờ tôi thế?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sử Ma của Zero

(Đang ra)

Sử Ma của Zero

Yamaguchi Noboru

Ông Saito bị cuốn vào thế giới khác và được chủ nhân triệu hồi - Louise tiếp đãi một cách cực kỳ "dễ thương". Tiếp sau đó, cậu được gặp Siesta (không phải bên Thám Tử đã chết), Tabitha (nàng Kuudere l

73 4138

Em vẫn chưa chết à, Sofia?

(Đang ra)

Em vẫn chưa chết à, Sofia?

Moyo Kazami

Này... Em vẫn chưa chết à, Sofia?

1 12

Tận Thế: Tôi Đệ Nhất Sát Thủ Chuyển sinh Thành Bé Loli Đáng Yêu ư?

(Đang ra)

Tận Thế: Tôi Đệ Nhất Sát Thủ Chuyển sinh Thành Bé Loli Đáng Yêu ư?

不知常而妄作

Bằng một cách nào đó, cậu ấy đã biến thành một cô bé loli?!

0 5

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

0 9

Tân Thế Chiến 2: Ưng Kích Trường Không

(Đang ra)

Tân Thế Chiến 2: Ưng Kích Trường Không

Nãi Bình Chiến Đấu Cơ (Chiến Đấu Cơ Bình Sữa)

Anh không phải là phi công át chủ bài có số lượng máy bay địch bị bắn hạ nhiều nhất, chỉ riêng phần lẻ trong tổng số máy bay mà một số át chủ bài người Đức bắn hạ còn nhiều hơn tổng số của anh. Anh cũ

1 9

WN - Chap 6 - Đi bộ, bánh mì ngọt và tiền thưởng

‘Tiệm bánh Hansel.’

Tiệm bánh nhỏ nằm trong góc Đế đô Leitenberg.

Tên của tiệm bánh, Hansel, tất nhiên cũng là tên của chủ tiệm.

Một căn nhà hai tầng ấm cúng, tầng một để kinh doanh tiệm bánh, còn tầng hai là nơi ở của vợ chồng chủ tiệm.

Chúng tôi có thể đi bộ từ trại trẻ mồ côi tới tiệm bánh này.

“Tớ muốn đi chơi.”

Nghe theo nguyện vọng của Laura, tôi cũng đi cùng cô trong chuyến đi chơi ngày hôm đó.

Tôi và Laura thường rất hay đi chơi riêng với nhau.

“Hưm~ hưm hưm hừm hưm~♪”

Laura đang nắm lấy tay tôi, cũng đang có tâm trạng tốt.

Thậm chí còn ngâm nga giai điệu tôi không hiểu nổi.

Rồi chúng tôi tiến tới tiệm bánh trước mắt.

Nơi này rất gần chỗ nhà thờ có trại trẻ mồ côi chúng tôi.

“Chờ đã, mua chút đồ ăn vặt rồi hẵng về chứ.”

Tôi rút trong túi ra số tiền dành dụm được nhờ tích cực giúp đỡ linh mục.

“Tối đa là 20 Mark nhé.”

“Vâng~!”

Laura cẩn thận chọn lựa bánh ngọt.

Nhìn cô gái bé nhỏ này chọn bánh ngọt trông dễ thương thật.

Ở đây có rất ít sản phẩm.

Khách hàng cũng thưa thớt.

Nhưng nó lại là tiệm bánh gần nhà thờ nhất.

Và, bánh ở đây cũng ngon tới kinh ngạc.

“Tớ chọn cái này!”

“Đây, cô gái. Chẳng mấy khi thấy mấy cháu ở đây nhỉ?”

“Un.”

Chủ tiệm đưa tôi chiếc bánh mì bọc trong cái túi giấy.

“Cảm ơn ạ.”

“Un, cảm ơn.”

“Cảm ơn đã mua hàng chỗ ta nhé.”

Và thế là chúng tôi chuẩn bị rời khỏi tiệm bánh.

Tôi dừng lại trước biển báo trên cửa ra vào.

“Ừm? Tuyển nhân viên?”

“……?”

Laura đang nắm lấy tay tôi cũng thắc mắc.

“Sao thế cậu nhóc?”

‘Chủ tiệm-san, đây là, ông đang thiếu nhân viên sao?”

Chủ tiệm già ngẫm nghĩ một lúc rồi nói.

“À. Ta đã cùng vợ điều hành kinh doanh tiệm bánh này từ lâu rồi, nhưng giờ cả hai đều đã già. Cơ thể cũng cứng ngắc đi nhiều. Ta treo tấm biển đó một thời gian rồi, cơ mà có ai thèm ngó ngàng gì đâu.”

“Thế cháu làm được không, chủ tiệm-san?”

“Nhóc à? Thực ra thì, bọn ta chỉ có thể trả cho nhóc chút tiền tiêu vặt thôi, thế có được không đấy?”

“Vâng. Thế nào cũng được ạ.”

“Được. Thế thì quay lại sau nhé.”

Sau khi quay trở về trại mồ côi, tôi báo với linh mục.

Ông ấy dễ dàng chấp thuận.

Vốn dĩ ở đất nước này không tồn tại cái gọi là luật lao động dành cho trẻ em.

Trẻ con giúp việc nhà là dĩ nhiên mà.

Ngay cả ở trại trẻ mồ côi này cũng có rất nhiều người lớn tuổi vẫn phải làm việc, kể cả có là giao báo hay thông cống.

Dù đúng là giúp linh mục tôi sẽ được cho tiền thật, nhưng cơ bản thì, tôi có thể tự kiếm tiền túi cho mình, linh mục cũng khuyến khích tôi làm vậy nữa.

Nghĩ kĩ lại thì, vị linh mục này khá tốt tính đấy chứ.

Ngay cả ở kiếp trước tại Nhật Bản hiện đại, có mấy cái luật lệ không được động tới trẻ con hay là không được bán rẻ chúng, nhưng vấn đề trong cô nhi viện thì vẫn cứ tiếp diễn liên hồi.

Có lẽ họ nghĩ để con cái làm việc sẽ là cách tốt giúp chúng học cách gia nhập vào lực lượng lao động trong tương lai.

Cơ mà, Laura thì có vẻ lo lắng về chuyện tôi sẽ sớ đi làm.

Và tôi không còn lựa chọn nào khác, đành phải đưa Laura theo cùng tới tiệm bánh mỗi ngày.

Tham gia Hako Discord tại

Theo dõi Fanpage