Tái Sinh Thành Tên Bạn Thân Rác Rưởi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chiến Lược Tấn Công Đơn Độc Tại Dị Giới (LN)

(Đang ra)

Chiến Lược Tấn Công Đơn Độc Tại Dị Giới (LN)

Goji Shoji

Haruka chỉ nhận được những kỹ năng lẻ loi còn sót lại, và cậu không thể lập nhóm vì kỹ năng “Cô Độc”. Ngay cả ở Dị Giới, cậu cũng phải một mình phiêu lưu.

158 1686

Ác Tâm Trong Cô Nàng Không Giới Hạn

(Đang ra)

Ác Tâm Trong Cô Nàng Không Giới Hạn

Mubineko

Nghĩ đến thôi đã khiến toàn thân tôi chỉ còn lại nỗi sợ hãi ghê tởm.

51 586

Nàng Idol Hàng Đầu Nhà Bên Không Thể Cưỡng Lại Bữa Ăn Đầy Cám Dỗ Kích Thích Của Tôi (LN)

(Đang ra)

Nàng Idol Hàng Đầu Nhà Bên Không Thể Cưỡng Lại Bữa Ăn Đầy Cám Dỗ Kích Thích Của Tôi (LN)

Oikawa Teruaki

Một câu chuyện romcom hơi đặc biệt về việc chiếm trọn trái tim và dạ dày của thiếu nữ nhà bên bằng những bữa ăn ngon!

10 57

Akuyaku Tensei Dakedo Doushite Kou Natta.

(Đang ra)

Akuyaku Tensei Dakedo Doushite Kou Natta.

Sekimura Imuya

Eliza Cardia, được tái sinh thành một cô tiểu thư phản diện trong một otome game giả tưởng, có một tuổi thơ hoàn toàn khác xa với hình ảnh lãng mạng mà otome game nên có, cho dù cô là một nữ quý tộc.

12 39

Hoàng Tử Quỷ Đến Học Viện

(Đang ra)

Arc 8: Bồi Thường Cho Bệnh Tật [ĐANG TIẾN HÀNH] - Chương 168: Bồi Thường Cho Bệnh Tật - Xa Xỉ

Tim tôi vẫn đập thình thịch khi tôi đạp xe về nhà.

Thật ra tôi muốn đi tàu nhưng thấy mọi người trên tàu có vẻ khó chịu, tôi đành đạp xe dù bất tiện hơn.

Vì vậy, tôi về đến nhà hoang muộn hơn Akechi-san một chút nhưng cậu không hề phàn nàn. Cậu thật tốt bụng mà.

Khoảng 30 phút sau, tôi cuối cùng cũng về đến nhà.

“Con về rồi.”

“Mừng con về nhà.”

Tôi nghe thấy giọng mẹ từ bên trong.

Gần đây, sức khỏe của mẹ tôi suy yếu nên bà cố gắng tránh xa tôi nhưng bà là một người mẹ rất tốt.

Gia đình tôi gồm có cha, em trai nhỏ hơn tôi 3 tuổi, và con mèo cưng của tôi.

Một gia đình bình thường như bao gia đình khác.

Tôi sinh ra ốm yếu và thường gây rắc rối cho gia đình. Lớn lên nhìn các bạn nam chạy nhảy đầy năng lượng, ước muốn duy nhất của tôi là được khỏe mạnh hơn một chút.

Dù kết quả Bài kiểm tra năng lực Gift của tôi cho thấy dương tính, tôi không biết nó là gì vì năng lực đó chưa thức tỉnh.

Tuy nhiên, mọi thứ thay đổi khi tôi trở thành học sinh cao trung.

Gift của tôi đột nhiên thức tỉnh và tình trạng thể chất của tôi không bao giờ suy yếu nữa.

Nhưng dường như để bù đắp cho điều đó, những người xung quanh tôi bắt đầu yếu đi.

Cái Gift này không chỉ gây rắc rối cho gia đình tôi mà còn cho bạn cùng lớp, và những người qua đường ngẫu nhiên khiến tôi cảm thấy cô đơn hơn.

Mọi người trong lớp tôi đều bị ốm chỉ vì ở gần tôi nên họ bắt đầu tránh xa tôi.

Ngay cả bạn bè sơ trung của tôi cũng đoán rằng nguyên nhân là do tôi và tôi nghĩ rằng bây giờ họ ghét tôi…

Mặc dù vậy, gia đình tôi vẫn tốt bụng mà không đổ lỗi cho tôi.

Chúng tôi không thể ăn hoặc xem TV cùng nhau như trước đây nhưng tôi vẫn yêu gia đình mình.

Đó là lý do tại sao cuộc gặp gỡ hôm nay cảm thấy quá bất ngờ.

[[Đừng lo lắng, tớ sẽ dạy cậu cách kiểm soát Gift của mình.]]

Những lời nói tử tế và đáng tin cậy như vậy khiến tôi hạnh phúc đến mức tôi đã phải lòng cậu ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Cậu có mái tóc nâu và đôi mắt có vẻ hơi khó tính nhưng…

Cậu giống như một hoàng tử, tôi đã nghĩ vậy.

Tôi có thể thấy sự đau đớn trên khuôn mặt cậu nhưng cậu cảm thấy rất đáng tin cậy khi cậu cố gắng hết sức để giúp tôi với Gift của mình.

“………..!?”

Sự ấm áp trong tay tôi vẫn còn vương vấn từ cái chạm của cậu ấy.

Dù là trước hay sau khi Gift của tôi thức tỉnh, tôi chưa bao giờ nắm tay một người đàn ông nào khác ngoài em trai hoặc cha tôi.

Tay của Akechi-san, nó thật mát mẻ và dễ chịu…

Uuu, …ôi không.

Tôi không thể gạt Akechi-san ra khỏi đầu…

Trong khi tôi ăn bữa tối một mình trong phòng, tôi bắt đầu suy nghĩ.

Nếu tôi có thể kiểm soát Gift của mình…

…thì cuộc sống như thế này cuối cùng sẽ kết thúc chứ?

Tôi có thể ăn cùng gia đình lần nữa không?

Tôi có thể đi chơi với bạn bè sơ trung của mình lần nữa không?

Tôi có thể đi học như những người khác lần nữa không?

Tôi có thể vuốt ve con mèo của mình lần nữa không?

Tôi có thể trở lại cuộc sống trước khi Gift của tôi thức tỉnh…?

Chỉ nghĩ đến điều đó thôi đã khiến tôi hạnh phúc rồi!

…nhưng.

Nếu tôi có thể kiểm soát Gift thì Akechi-san sẽ không gặp tôi nữa phải không?

Tôi mở ứng dụng RINE trên điện thoại.

Nếu tôi có thể kiểm soát Gift, liệu số liên lạc này cũng sẽ bị xóa không…?

“Mình không muốn điều đó…”

Tôi biết rằng điều đó thật ích kỷ, thật xa xỉ…

Nhưng tôi không muốn mất cả hai…

Akechi-san có thể không nghĩ về tôi như vậy chút nào.

Có lẽ cậu sẽ cắt đứt quan hệ với một cô gái kỳ lạ như tôi, người gây rắc rối cho mọi người chỉ bằng cách sống sót.

Tôi không muốn Akechi-san bỏ rơi tôi.

Sau khi ăn xong, tôi vào bồn tắm.

“Uwaa…”

Mặt tôi đỏ bừng…

Đầu tôi tràn ngập hình ảnh Akechi-san, những ảo tưởng đang hoành hành trong tâm trí tôi.

Cậu chắc chắn rất nổi tiếng lắm nhỉ? Dù sao cậu cũng là một người tốt bụng và ngầu mà…

“Haa…”

Tiếng thở dài của tôi tan biến vào hơi nước từ bồn tắm nóng…

Ngày hôm sau.

Hôm nay là Chủ nhật.

Tối qua chúng tôi đã trò chuyện và tôi được biết rằng chúng tôi sẽ gặp nhau tại cùng một địa điểm vào buổi chiều.

Tôi không biết nên mặc đồ gì.

Vì tôi chưa bao giờ trang điểm, tất cả những gì tôi có thể làm là cố gắng phối hợp quần áo để ít nhất trông có chút nữ tính.

Để thêm một chút gợi cảm cho bộ trang phục, tôi cũng thử đeo dây chuyền.

“M-Mình có thể gặp Akechi-san lần nữa hôm nay…”

Khuôn mặt đỏ bừng của tôi phản chiếu lại trong gương.

Tôi phải bình tĩnh lại một chút trước khi gặp cậu ấy…

Với cả sự mong đợi và lo lắng đang trào dâng trong tim, tôi lên xe đạp và hướng về phía khu nhà hoang từ hôm qua.

Eng: Awwww. Tluc: Ewwww.