Shimotsuki wa Mob ga Suki

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nhà Giả Kim Tinh Anh: Làm Lại Cuộc Đời Ở Chốn Biên Cương

(Đang ra)

Nhà Giả Kim Tinh Anh: Làm Lại Cuộc Đời Ở Chốn Biên Cương

Izumo Daikichi

Cuộc đời này, điều gì mới thực sự là hạnh phúc, điều gì mới thực sự quan trọng...? Một gã đàn ông từng bị ám ảnh bởi khát vọng thăng tiến, nay tìm thấy chân hạnh phúc ở vùng đất biên cương...

4 16

Sau Khi Trọng Sinh, Thanh Mai Trúc Mã Mỗi Ngày Đều Cố Gắng Tán Đổ Ta

(Đang ra)

Trùng Sinh Rồi Mới Phát Hiện Mình Có Thanh Mai

(Đang ra)

Trùng Sinh Rồi Mới Phát Hiện Mình Có Thanh Mai

Tào Man Quân | 曹瞒君

"Mai Phương, ba đứa mình, phải mãi mãi, mãi mãi luôn là bạn tốt nhé?""Ngoéo tay, treo móc, trăm năm không đổi!"

261 2059

Người lạ mặt báo thù ~NighT Revenger~

(Đang ra)

Người lạ mặt báo thù ~NighT Revenger~

Anh sẽ trả đủ lên họ, y hệt như cách chúng đã làm.

12 168

Bạn thuở nhỏ của nhân vật phụ hạng C là nữ chính mạnh nhất thế giới

(Đang ra)

Bạn thuở nhỏ của nhân vật phụ hạng C là nữ chính mạnh nhất thế giới

Ramen Murderer

Vậy tại sao nữ chính lại thành bạn thuở nhỏ của tôi cơ chứ!??

100 1071

Chính truyện - Phần Một - Chương 11 - Khoảng cách của bạn bè

「Thôi nào, đừng có ủ rũ vì bị la thế chứ, mau mau ăn trưa thôi. Bụng tớ réo nãy giờ rồi này. Đúng là ở trường chán thật, chỉ có bữa trưa là tuyệt thôi nhỉ」

Tôi có ủ rũ gì đâu.

Chắc chỉ mỗi Shimosuki thấy thế. Cô nhẹ nhàng vỗ lưng tôi như thể đang an ủi con nít ấy... Mà thôi, cũng không sao.

「Ngồi xuống thôi nào. Ơ, chẳng lẽ là cậu sợ bẩn? Nếu thế thì cậu cứ đứng vậy cũng được, nhưng cứ mãi ngước lên nhìn thì tớ mỏi cổ lắm đó」

「Không sao, tôi ngồi được mà」

Xung quanh đây không một bóng người. Shimotsuki lựa một chỗ nhô lên rồi ngồi xuống. Tôi cũng cẩn thận tìm một chỗ bên cạnh với khoảng cách vừa phải.

Cách nhau chừng một mét. Tôi nghĩ khoảng cách như này là đủ... nhưng có vẻ như nó hơi xa.

「Nè nhìn nè. Bento của tớ đó, nhìn ngon lắm đúng không?」

Đột nhiên cô thu hẹp khoảng cách.

Giờ chúng tôi chỉ cách nhau tầm 10cm.

(G-gần quá rồi đó???)

Lúc này chỉ cần cử động tí là đụng nhau ngay. Nhưng có lẽ với Shimotsuki, đây chính là khoảng cách giữa bạn bè với nhau thì phải.

Cô chẳng hề bận tâm tới tình cảnh này, cứ thế nói chuyện tiếp như thể đây là chuyện bình thường.

「Mama tớ nấu ăn giỏi lắm đó. Tớ không hề thiên vị vì là gia đình đâu nhé, thật sự ngon cực luôn đó. Cho dù Nakayama-kun có kén ăn cũng sẽ mê luôn cho coi. Mama tớ giỏi đến thế đấy. Nè, thử đi. Không cần phải khách sáo đâu. Aaa~nnー」

Và rồi, như thể người yêu, cô gắp cho tôi một miếng trứng rán.

「Hả? Gì vậy? Nnnn...?」

Có thật chỉ là bạn bè không thế?

Chẳng lẽ trong suy nghĩ của Shimotsuki, chúng tôi đã hẹn hò rồi?

Không thể nào, nếu thế thật thì tôi cũng vui đấy... nhưng nghĩ lại thì mình đã tỏ tình hay được tỏ tình bao giờ đâu.

Thế thì cái khoảng cách này là sao?

Có vẻ Shimotsuki khao khát có bạn đến nỗi khái niệm bạn bè với cô giờ đã bị biến tướng quá nhiều, thành ra cô mới gần gũi với tôi thế này.

Mới có 2 ngày từ khi kết bạn thôi mà... Chắc hẳn là cô thật sự rất muốn có bạn rồi.

Nếu đúng thế thì tôi thật sự không muốn từ chối.

「Cậu không ăn hả? Nó ngon thế mà...」

Đúng là không thể từ chối nổi khi đã nhìn thấy gương mặt buồn bã kia.

「V-vậy thì xin phép...」

Tôi nếm thử miếng trứng rán mà cô đưa cho.

Đúng là vị ngon thật. Dù không rõ lắm, nhưng tôi thật sự bối rối vì đây là lần đầu bản thân được ai đó đút cho.

「Thế nào? Ngon đúng không? Mama tớ đúng là tuyệt vời nhỉ?」

Nhưng vì Shimotsuki đang hỏi cảm tưởng, nên trước hết cứ gật đầu cái đã.

「Đúng là... tuyệt thật. Tôi thấy ngon lắm」

「Chứ gì nữa! Ufufu, mama tớ thật sự tuyệt vời mà. Không có món ăn nào mama không chế biến được, cũng vì rất yêu papa mà lúc nào mama cũng cố gắng hết sức mình để nấu ăn đó. Ân huệ đó tớ cũng được hưởng sái, đúng là hạnh phúc mà」

Được nghe những lời khen dành cho mẹ mình làm Shimotsuki vui hơn cả việc bản thân được khen thì phải.

Đúng là một cô gái tốt bụng yêu gia đình.

Biết được khía cạnh này càng làm cô thu hút hơn.

Cũng vì thế, hành xử cứ như người yêu với cô càng làm tôi thấy khó xử hơn――