Sau Khi Bảo Vệ Cô Gái Xinh Đẹp Trên Tàu Điện Và Bỏ Đi Không Để Lại Tên Tuổi. Nào ngờ, cả nước lại tôn vinh tôi như một người hùng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sử Ma của Zero

(Đang ra)

Sử Ma của Zero

Yamaguchi Noboru

Ông Saito bị cuốn vào thế giới khác và được chủ nhân triệu hồi - Louise tiếp đãi một cách cực kỳ "dễ thương". Tiếp sau đó, cậu được gặp Siesta (không phải bên Thám Tử đã chết), Tabitha (nàng Kuudere l

73 4135

Em vẫn chưa chết à, Sofia?

(Đang ra)

Em vẫn chưa chết à, Sofia?

Moyo Kazami

Này... Em vẫn chưa chết à, Sofia?

1 9

Tận Thế: Tôi Đệ Nhất Sát Thủ Chuyển sinh Thành Bé Loli Đáng Yêu ư?

(Đang ra)

Tận Thế: Tôi Đệ Nhất Sát Thủ Chuyển sinh Thành Bé Loli Đáng Yêu ư?

不知常而妄作

Bằng một cách nào đó, cậu ấy đã biến thành một cô bé loli?!

0 5

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

0 7

Tân Thế Chiến 2: Ưng Kích Trường Không

(Đang ra)

Tân Thế Chiến 2: Ưng Kích Trường Không

Nãi Bình Chiến Đấu Cơ (Chiến Đấu Cơ Bình Sữa)

Anh không phải là phi công át chủ bài có số lượng máy bay địch bị bắn hạ nhiều nhất, chỉ riêng phần lẻ trong tổng số máy bay mà một số át chủ bài người Đức bắn hạ còn nhiều hơn tổng số của anh. Anh cũ

1 6

Web novel - Chương 47: Chỉ có hai người ở nhà!?

Enjoy!

-----------------------

Chỉ có hai người ở nhà!?

Sau khi biết được sự thật chấn động, thời gian trôi qua nhanh hơn tôi tưởng, và chẳng mấy chốc trời đã sập tối.

Sau đó, tôi và Hinami cố gắng tiếp tục học… nhưng chẳng thể nào tập trung được.

Mẹ của Hinami cứ tấn công tôi dồn dập, chưa kể đến cô em gái Mikan cũng liên tục trêu chọc tôi.

Mikan, với cái vẻ ngoài non nớt đó, lại có thể hiểu rõ cách chọc ghẹo người khác đến mức này sao.

"Ryo-nii! Hina-nee dễ thương lắm nhỉ! Nói cho em biết chị ấy dễ thương ở điểm nào đi, ngay trước mặt chị ấy luôn nhé!"

"Ryo-nii thân với Hina-nee lắm ha! Anh thích điểm nào ở chị ấy vậy?"

"Ryo-nii! Kiểu người lý tưởng của anh có phải là kiểu như Hina-nee hông? Mau nói đi nào!"

Cô bé toàn hỏi những câu khiến tôi khó mà trả lời khi có Hinami ở đây...

Làm tôi thật sự không biết đối phó ra sao nữa.

Một đứa trẻ còn nhỏ như vậy mà đã có tố chất của một kẻ thích trêu ghẹo người khác, rốt cuộc ai đã dạy con bé thế này chứ?

Không thể nào là Hinami, mà mẹ cô ấy cũng không có vẻ gì là người làm vậy. Hay có khi nào là cô em gái thứ hai mà tôi chưa gặp hôm nay?

Dù sao thì, gia đình Kujo này đúng là toàn những nhân vật có cá tính mạnh.

Đặc biệt là người mẹ đó, tôi phải hết sức cẩn thận…

Nếu cứ ở lại đây mãi, có khi tôi sẽ gặp nguy hiểm mất.

Vậy nên, tôi quyết định rời đi trước khi trời tối hẳn.

Mẹ của Hinami có bảo tôi ở lại ăn tối, nhưng tôi khéo léo từ chối.

"Vậy nhé, Hinami. Cảm ơn cậu hôm nay đã giúp tớ học bài."

Tôi vừa xỏ giày xong ở cửa ra vào thì quay sang cảm ơn cô ấy.

Dù thật ra thì do bị quấy rầy quá nhiều mà tôi chẳng tiếp thu được bao nhiêu...

"Đừng bận tâm! Được học cùng Ryo-kun tớ thấy rất vui!"

Hinami nở một nụ cười rạng rỡ.

Tôi muốn nhìn nụ cười đó lâu thêm chút nữa, nhưng...

Từ mẹ cô ấy đang đứng cạnh, tôi cảm nhận được một áp lực kỳ lạ.

Dù mặt bà ấy vẫn đang cười, nhưng tôi lại có cảm giác như thể…

Một con thú săn mồi đang nhắm trúng con mồi của mình và sẽ không bao giờ để nó chạy thoát.

"Keido-kun. Lần sau cứ đến chơi bất cứ lúc nào nhé! Cô rất hoan nghênh con! Nhưng mà… lần tới khi đến nhà, nhớ mang theo nhẫn đính hôn và giấy đăng ký kết hôn nhé! Ufufu~"

Khoan khoan, đùa hơi quá rồi đấy…

Thứ tình cảm này nặng nề quá…

Xem ra tôi lại lọt vào tầm ngắm của một người đáng sợ nữa rồi…

"Mou, mẹ! Đừng có nói mấy lời đùa như vậy nữa mà!"

"Eeh? Có sao đâu! Mẹ hoàn toàn yên tâm giao con gái mẹ cho Keido-kun đó! Nhờ cả vào con nhé!"

"H-Hả…?"

Trước ánh mắt đầy ẩn ý và cái nháy mắt từ mẹ của Hinami, mặt tôi bất giác co giật.

"V-Vậy thì… Tớ về đây nhé. Hẹn gặp lại ngày mai, Hinami."

"Ừm! Ngày mai gặp lại!"

Mang theo nụ cười rạng rỡ của Hinami ở sau lưng, tôi mở cửa và rời khỏi nhà cô ấy để về nhà mình.

Vậy là ngày đầu tiên của buổi học nhóm đã kết thúc.

Tôi định nhờ Hinami dạy tiếng Anh, nhưng thực sự thì chẳng học được mấy.

Một nửa phạm vi bài kiểm tra mà tôi dự định ôn vẫn chưa hoàn thành.

Một cô tiểu ác ma là Mikan.

Một người mẹ có tình cảm mãnh liệt đến mức đáng sợ.

Tại sao cuộc sống trung học của tôi toàn bị những người kỳ quặc để ý thế này…?

Làm ơn tha cho tôi đi mà…

----------------

Ngày hôm sau.

Địa điểm tổ chức buổi học nhóm hôm nay là tại nhà của Yuri.

Yuri là một trong những người giỏi toán nhất trường.

Được cô ấy trực tiếp hướng dẫn là một cơ hội tuyệt vời.

Lần này tôi sẽ không phạm sai lầm như hôm qua nữa!

"Nào nào, Ryo! Mau vào đi~"

"Ơ, ừ… Tớ xin phép."

Tôi bước chân vào cửa nhà.

Căn hộ của Yuri nằm ở tầng cao nhất của một tòa chung cư sang trọng, trông thế nào cũng thấy đắt đỏ.

Đúng là nữ sinh của một trường danh giá có khác.

Chắc chắn tiền thuê chỗ này không hề rẻ. Đúng là con nhà giàu mà.

"Phòng tớ ở trong kia, tớ dẫn cậu vào nhé~"

Tôi đi theo Yuri, tiến sâu vào trong căn hộ.

Không giống như hôm qua ở nhà Hinami, nơi này yên tĩnh một cách đáng kinh ngạc.

Không có ai ở nhà sao?

"Này, Yuri. Bố mẹ cậu không có ở nhà à?"

"Ể? Ừ, bây giờ thì không đâu~ Cả hai đều đi làm nên về muộn lắm~ Còn chị tớ thì hôm nay cũng có tiết trên trường đại học nữa."

"H-Hê. Mà tớ không biết cậu còn có chị gái đấy."

"Có chứ! Chị tớ vừa tốt nghiệp trường cao trung Tokinozawa năm nay, giờ đang học ở một trường đại học quốc gia trong thành phố đó~"

"Wow, đỗ vào một trường công lập hàng đầu ngay từ năm nhất luôn sao? Quả nhiên là đỉnh thật."

Đúng là một gia đình toàn nhân tài.

Cả hai chị em đều học giỏi như thế, thật đáng nể.

"Bình thường thì chị tớ có hơi lầy một tí, nhưng thật ra lại rất thông minh đó~ Mà thôi! Hôm nay nhà tớ không có ai cả, nên cứ thoải mái đi nhé!"

"Ờ… Không có ai ở nhà… hả…"

T-Tại sao vậy chứ?

Tại sao tim tôi lại đập thình thịch thế này?

Nam nữ tuổi mới lớn, mà chỉ có hai người trong nhà…

Không giống như hôm qua với Hinami, lần này có cảm giác như sắp có chuyện gì đó xảy ra…

K-Không, chắc là tôi nghĩ quá rồi!

Chẳng có gì đâu đúng không!?

Làm ơn đừng có chuyện gì xảy ra cả.

Hãy để tôi được học hành nghiêm túc đi mà!