Isekai Yururi Kikou ~ Cuộc Hành Trình Nuôi Con Trong Lúc Làm Mạo Hiểm Giả ~

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sử Ma của Zero

(Đang ra)

Sử Ma của Zero

Yamaguchi Noboru

Ông Saito bị cuốn vào thế giới khác và được chủ nhân triệu hồi - Louise tiếp đãi một cách cực kỳ "dễ thương". Tiếp sau đó, cậu được gặp Siesta (không phải bên Thám Tử đã chết), Tabitha (nàng Kuudere l

73 4139

Em vẫn chưa chết à, Sofia?

(Đang ra)

Em vẫn chưa chết à, Sofia?

Moyo Kazami

Này... Em vẫn chưa chết à, Sofia?

1 15

Tận Thế: Tôi Đệ Nhất Sát Thủ Chuyển sinh Thành Bé Loli Đáng Yêu ư?

(Đang ra)

Tận Thế: Tôi Đệ Nhất Sát Thủ Chuyển sinh Thành Bé Loli Đáng Yêu ư?

不知常而妄作

Bằng một cách nào đó, cậu ấy đã biến thành một cô bé loli?!

0 8

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

0 9

Tân Thế Chiến 2: Ưng Kích Trường Không

(Đang ra)

Tân Thế Chiến 2: Ưng Kích Trường Không

Nãi Bình Chiến Đấu Cơ (Chiến Đấu Cơ Bình Sữa)

Anh không phải là phi công át chủ bài có số lượng máy bay địch bị bắn hạ nhiều nhất, chỉ riêng phần lẻ trong tổng số máy bay mà một số át chủ bài người Đức bắn hạ còn nhiều hơn tổng số của anh. Anh cũ

1 10

Tập 01 - Cuộc Hành Trình Nuôi Trẻ Trong Lúc Làm Mạo Hiểm Giả ~ - Ngoại truyện 1: Ấm áp (Góc nhìn của Allen)

Dịch bởi: MeoRung

Biên Tập: MeoRung

Bụng, đói.

Lạnh lẽo.

Đau quá.

Trước khi nhận ra, tôi, em gái, cùng nhau.

Nơi này, tối tăm, lạnh lẽo.

Buổi sáng? Buổi tối? Cả hai.

Thức ăn đầy bùn, tôi ăn một ít.

Sau đó, bất động, ngồi xuống.

Tôi, ở đây, bao lâu?

Hiện tại, tôi muốn thoát, ra ngoài.

Thả tôi, ra ngoài.

◇ ◇ ◇

“Bọn ranh chết tiệt, cút đi ra!”

Tôi có thể rời khỏi?

Tôi đi, ra ngoài, tôi được, dẫn vào, một chiếc xe ngựa?

Ở đâu, đến đâu?

◇ ◇ ◇

Lạch cạch, lạch cạch. Nó đang di chuyển.

Địa điểm, không rõ.

Được đưa, đến đâu?

“Quái vật! Có chuyện gì xảy ra với đội hộ tống vậy?”

“Nhiều quá! Bọn chúng đang tiến về phía này.”

“Chậc! Không còn cách nào khác. Sử dụng lũ ranh kia để trốn đi. Vứt đại một đứa đi!”

Dừng lại.

Ngươi đang, làm gì, với em gái.

“Này, chỉ cần một đứa thôi là đủ để làm mồi nhử bọn quái vật rồi.”

KHÔNG.

Không rời đi.

“Đừng có mà lề mề nữa. Ném hết cả hai đứa bọn chúng đi, nhanh lên! Chúng ta đi lẹ.”

◇ ◇ ◇

Đau quá.

Có thứ gì đó, đang đến.

Phải chạy trốn.

◇ ◇ ◇

Có người nào đó, ở đây?

Phải làm sao đây?

Nhìn, xem?

“Hai đứa bị lạc à? Còn ai đi cùng hai đứa không?”

Không có cảm giác, khó chịu?

Có lẽ đây là, người tốt?

Dùng ma thuật, làm cho cơ thể, sạch sẽ.

Vết thương, lành lặn.

Người này, hiền lành, tôi tự hỏi?

“Đây, ăn đi.”

Ăn đi, có được không?

Cho chúng tôi?

Ngon quá…

◇ ◇ ◇

Tôi là, Allen.

Em gái là Elena.

Chúng tôi, nhận được, những cái tên.

Vui mừng.

Anh, người tốt, vỗ đầu tôi.

Anh ôm chúng tôi, thật chặt.

Ấm quá.

◇ ◇ ◇

Chúng tôi, rất nhiều, những bữa ăn ngon.

Cùng nhau, ngủ.

Khi thức dậy, anh nói, chào buổi sáng.

Anh khen tôi, cậu bé ngoan.

Khuôn mặt, hiền lành.

Bàn tay, ấm áp.

Oniichan, em yêu anh.

Mãi~ mãi và mãi mãi.

Muốn ở lại, cùng nhau, mãi~ mãi.

◇ ◇ ◇

Oniichan, thả ra!

“Allen, Elena. Đợi đã!”

Anh tức giận?

Tôi, đã làm gì, sai?

Tôi xin lỗi.

“Đừng… vứt bỏ… chúng em…”

KHÔNG.

Ở cùng nhau.

Đừng bỏ rơi bọn em.

“Anh sẽ không bao giờ vứt bỏ tụi em đâu. Không sao đâu.”

Thật sao?

Có thể, ở cùng nhau?

Ở lại, cùng với, Oniichan, được không?

Em sẽ là một cậu bé ngoan.

Từ giờ, trở đi, luôn luôn, bên nhau.