Đã Là Em Gái Thì Sao Làm Người Yêu Được Nhỉ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Toshishita no Josei Kyōkan ni Kyō mo Shikatte Itadaketa

(Đang ra)

Toshishita no Josei Kyōkan ni Kyō mo Shikatte Itadaketa

岩波零 (Iwanami Rei)

Một câu chuyện romcom fantasy tràn đầy tiếng cười và rung động tuổi mới lớn, chính thức bắt đầu!

2 9

Tokkyuu Guild e Youkoso! Kanban Musume no Aisare Elf wa Minna no Kokoro wo Nagomaseru

(Đang ra)

Tokkyuu Guild e Youkoso! Kanban Musume no Aisare Elf wa Minna no Kokoro wo Nagomaseru

Ai Riia

Cuộc hành trình chữa lành dị giới, nay chính thức bắt đầu!

23 132

Tái Sinh Thành Tên Bạn Thân Rác Rưởi

(Đang ra)

Tái Sinh Thành Tên Bạn Thân Rác Rưởi

Sakura Matsuri

Rắc rối dường như luôn tìm đến anh.

212 3217

Chiến Lược Tấn Công Đơn Độc Tại Dị Giới (LN)

(Đang ra)

Chiến Lược Tấn Công Đơn Độc Tại Dị Giới (LN)

Goji Shoji

Haruka chỉ nhận được những kỹ năng lẻ loi còn sót lại, và cậu không thể lập nhóm vì kỹ năng “Cô Độc”. Ngay cả ở Dị Giới, cậu cũng phải một mình phiêu lưu.

156 1669

Ác Tâm Trong Cô Nàng Không Giới Hạn

(Đang ra)

Ác Tâm Trong Cô Nàng Không Giới Hạn

Mubineko

Nghĩ đến thôi đã khiến toàn thân tôi chỉ còn lại nỗi sợ hãi ghê tởm.

50 582

Hôm nay cô nàng phù thủy cũng cố gắng sống sót

(Đang ra)

Hôm nay cô nàng phù thủy cũng cố gắng sống sót

Tổng Tài Hạ Phóng | 总裁下放

Tôi chỉ muốn sống sót, không chỉ vì bản thân mình, mà còn vì người ấy – người đã cùng tôi nương tựa mà sống.

31 151

Vol 1 - Chương 03: Em Gái Tôi Vẫn Chưa Thể Trở Thành Người Lớn

“...Chán quá đi──”

“Này, Harutaro, tỏ ra vui vẻ hơn chút đi, các đàn em đang nhìn kìa.”

“Rồi, rồi.”

Haruta qua loa cho có lệ với Matsukaze, đồng thời nhìn các thành viên đội bóng rổ đang luyện tập.

Đây là nhà thể chất──của ngôi trường cũ mà cậu vừa mới tốt nghiệp cách đây không lâu.

Dĩ nhiên cậu không cảm thấy chút hoài niệm nào.

Hôm nay là đầu tháng Năm, đúng vào Tuần lễ Vàng (chú thích của dịch giả: Tuần lễ Vàng của Nhật Bản là kỳ nghỉ lễ kéo dài từ cuối tháng 4 đến đầu tháng 5, bao gồm nhiều ngày lễ).

Trường cấp ba Yuurinkan mà Haruta theo học sẽ nghỉ đồng loạt trong Tuần lễ Vàng.

Tuy nhiên, ngôi trường cấp hai công lập này thì ngày nghỉ lại theo lịch, những ngày thường như hôm nay vẫn phải đến lớp.

Còn về lý do tại sao Haruta và Matsukaze lại đến nhà thể chất của trường cũ vào một ngày nghỉ hiếm hoi──

“Harutaro, cậu có nhận thấy điều gì không? Cậu cũng từng chơi bóng rổ mà, cho các đàn em chút lời khuyên đi.”

“Lời khuyên à…”

Matsukaze tự ý nói “Cậu rảnh mà đúng không” rồi lôi cậu đi cùng, và thực tế là Haruta cũng rảnh thật.

Thực ra hồi lớp bảy cậu đã từng tham gia câu lạc bộ bóng rổ.

Cậu chỉ tham gia cùng Matsukaze cho có bạn, nhưng cậu đã cao từ hồi lớp bảy, thần kinh vận động cũng không tệ, nên được cố vấn và các đàn anh kỳ vọng không ít.

Tuy nhiên, lên lớp tám Haruta đã dễ dàng rút khỏi câu lạc bộ.

Lý do thì không cần phải nói, là để cùng đi học và về nhà với Yuki.

Nếu tham gia luyện tập buổi sáng và sau giờ học, thời gian sẽ không khớp với cô em gái tan học là về nhà ngay.

Với tư cách là một đàn anh đã rút khỏi câu lạc bộ vì một lý do đáng kinh ngạc như vậy, liệu cậu có đủ tư cách để cho các đàn em lời khuyên không?

“Nói là lời khuyên… Này, Matsukaze, đội bóng rổ của chúng ta trước đây không phải mạnh hơn sao? Năm nay trình độ đi xuống à?”

“Đừng nói vậy chứ, bây giờ trong đội không có ai cao trên 1m80, đội bóng rổ mà không có người cao thì đúng là khó khăn thật.”

“Cũng phải.”

Vị trí ‘trung phong’ thường do cầu thủ cao to nhất đảm nhiệm, nhưng trung phong hiện tại của họ còn thấp hơn cả Haruta cao 1m81.

Ngay cả trong giới học sinh cấp hai, cũng có rất nhiều trung phong cao lớn.

Đội của họ sau khi Matsukaze rời đi, tương lai có vẻ đáng lo ngại.

“Mà này, Harutaro, có phải cậu thỉnh thoảng lại lườm Yamashita không?”

“Cậu nghĩ nhiều rồi. Đó là vì cậu ta là đội trưởng, nhưng động tác lại không có gì đặc sắc.”

“Là tôi nghĩ nhiều hay là cậu có lý do gì, rốt cuộc là bên nào hả.”

Haruta dĩ nhiên là không ưa gì tên đội trưởng đội bóng rổ đã tỏ tình với em gái mình.

Chỉ là vì mình là đàn anh, không thể nói ra những lời trẻ con như vậy.

Khi cậu đang xem các đàn em luyện tập──

“Anh trai~”

“Ừm? Hả? Là Yuki.”

Khi Haruta quay đầu lại, không biết tại sao lại thấy Yuki đang mặc đồng phục thể dục và quần đùi.

Cô bé bước vào nhà thể chất, tươi cười chạy lại.

Các thành viên đội bóng rổ đang luyện tập bắt đầu xì xào bàn tán.

Họ có vẻ phấn khích trước sự xuất hiện của mỹ少女 nổi tiếng Yuki, ngay cả cậu bạn Yamashita cũng giật mình.

Còn Yuki thì không hề để ý rằng mình đang bị chú ý, cứ thế chạy lại──

Khóa kéo áo khoác thể dục của cô bé kéo xuống dưới ngực, khiến cho cặp gò bồng mềm mại rung lên bần bật qua lớp áo phông.

“…………”

“Anh trai, em đợi một chút── Oái?”

Haruta dứt khoát kéo khóa áo khoác của cô em gái đang đứng trước mặt mình lên.

“Phải kéo khóa áo cho đàng hoàng.”

“Ể? V-Vâng ạ.”

Các đàn em trong đội bóng rổ phát ra tiếng bất mãn, nhưng bị Haruta lườm cho một cái liền im bặt.

“Gì thế, em vẫn chưa về nhà à?”

“Anh đã đến trường chúng em rồi, sao em có thể về trước được.”

Cậu dĩ nhiên có nói với Yuki về việc sẽ quay lại trường cũ.

Đối với Haruta, cậu cũng muốn nhân tiện xem tình hình học tập của Yuki, nhưng như vậy là can thiệp quá sâu vào chuyện của em gái, nên cậu đã cố gắng kìm nén.

Cậu vốn nghĩ Yuki đã tan học từ lâu rồi──

“Ê~ Yuki-Yuki, cậu chạy nhanh quá đấy!”

“Xin làm phiền ạ!”

Lần này đến lượt hai cô gái khác bước vào nhà thể chất.

Đó là những người bạn của Yuki mà Haruta cũng quen biết, cũng mặc đồng phục thể dục giống cô bé.

Hai người tên là Hikawa và Reizen, họ nghe có vẻ rất mát mẻ.

Họ cũng là số ít những người bạn mà Yuki sẽ mời đến nhà chơi.

Hikawa có mái tóc ngắn, làn da màu lúa mì, mang lại cảm giác năng động.

Reizen đeo một cặp kính gọng đỏ, để kiểu tóc bob màu đen, có cảm giác của một cô gái ban xã hội.

Hai cô đàn em này có vẻ ngoài đối lập, nhưng đều khá dễ thương, cũng rất được yêu thích trong trường.

“Sao các em lại mặc đồ này? Yuki và… Hikawa, Reizen đều không tham gia hoạt động câu lạc bộ mà phải không?”

“Dạo này con gái đang thịnh hành bóng rổ 3-đấu-3 đó ạ. Hiếm khi anh trai đến trường em, thỉnh thoảng cũng vận động cùng nhau đi ạ.”

“Em nói vận động cùng nhau… nhưng đội bóng rổ vẫn đang dùng sân mà.”

“Bên cạnh sân thể dục cũng có cột bóng rổ mà, bọn em sẽ chơi ở đó.”

“À──đúng là có thật.”

Sân thể dục của ngôi trường cấp hai này không biết tại sao lại đặt một cột bóng rổ cũ kỹ.

“Mà này… Hikawa và Reizen thì không nói, nhưng có em vào thì thực tế là ba đánh hai rồi còn gì.”

“Về sức chiến đấu thì em là số không à!?”

Cô bé ngược lại còn gây vướng chân, giúp trừ điểm, nhưng không nói ra điều này cũng là sự tinh tế của người anh trai.

“Harutaro, thôi được rồi, cậu đi đi. Bóng rổ trở nên thịnh hành không phải rất tuyệt sao, cậu cứ dạy cho các em ấy cách chơi, làm cho trào lưu này càng rầm rộ hơn đi.”

“Cậu chỉ nói bừa thôi đúng không.”

Nhân tiện, ngôi trường cấp hai này không có đội bóng rổ nữ.

Haruta đành chịu, cùng Yuki và hai cô bạn đi ra sân thể dục.

Bên cạnh sân thể dục quả nhiên có mấy cô gái đang tíu tít chơi bóng rổ.

“Xin lỗi~ Lát nữa bọn mình có thể dùng cột bóng rổ được không ạ?”

Yuki chạy qua, thương lượng với những người đến trước.

“Ồ ồ, Yuki đang giao tiếp với người khác kìa…!”

“Tính cách nhút nhát của cậu ấy dạo này hình như đã dần cải thiện rồi, cũng sẽ chơi cùng với những người khác ngoài Hikawa và chúng em.”

“Từ khi chúng em lên lớp chín, vì không thể dựa dẫm vào anh Sakuraba được nữa, chúng em cũng nhận thấy cậu ấy đã trưởng thành hơn.”

Hikawa và Reizen giải thích cho Haruta về tình hình gần đây của Yuki.

Em gái dường như đã trưởng thành ở những nơi mà anh trai không hề hay biết.

Nhân tiện, cách xưng hô của Hikawa là ‘Hikawa’, còn Reizen là ‘Tôi’ (chú thích của biên tập viên: Cách xưng hô của Reizen trong nguyên tác là ‘Boku’, một đại từ nhân xưng ngôi thứ nhất thường được con trai sử dụng.).

Họ quả không hổ là bạn của mỹ nữ số một trong trường, cũng không hề tầm thường.

“Anh trai, Hikawa, Reizen, các cậu ấy vừa chơi xong, chúng ta có thể dùng ngay được rồi!”

Yuki lại chạy về.

“A, đội của anh trai thì sao ạ? Tìm thêm hai người chơi cùng anh nhé?”

“Ừm? Yuki, ba em đấu với một mình anh cũng được đó.”

“Hikawa, Reizen, anh trai xem thường hai cậu quá kìa.”

“Không phải, người bị xem thường là cậu đó, không phải chúng tớ.”

“Tuy Hikawa là bạn của Yuki nhưng cũng không thể phủ nhận được.”

Em gái dường như có những người bạn rất thẳng thắn.

Yuki lộ vẻ không cam tâm.

“Anh sẽ chơi bóng rổ, là con trai, lại lớn hơn các em, ít nhất cũng phải chấp như vậy chứ.”

Haruta bắt đầu khởi động.

Cậu đang mặc một chiếc áo hoodie và quần jean co giãn dễ hoạt động, không cần phải thay đồ.

“Vậy bắt đầu thôi.”

“A, vâng, anh Sakuraba, luật của bọn em có hơi đặc biệt một chút, đầu tiên──”

Reizen giải thích sơ qua.

Cô bé có vẻ là người chuyên tâm nhất với kiểu đấu bò này.

Tuy cô bé đeo kính, lại có khí chất của dân ban xã hội, nhưng Haruta nhớ rằng cô bé có thần kinh vận động tốt đến bất ngờ.

“Ồ──hiểu rồi, vậy anh sẽ nhường cho các em gái tấn công trước.”

Trò bóng rổ 3-đấu-3 thịnh hành trong giới nữ sinh thường bỏ qua các quy tắc rườm rà.

Nhiều nhất là phải đưa bóng ra ngoài vạch hai điểm thì đội đó mới có thể tấn công.

“Anh trai, em dù không ném vào rổ được nhưng vẫn sẽ dẫn bóng đó!”

Yuki nói một câu chẳng có gì đáng để khoe khoang rồi bắt đầu dẫn bóng.

Haruta từ từ tiếp cận Yuki──nhanh chóng cướp lấy bóng, sau đó lách qua Hikawa đang vội vã chạy đến phòng thủ, đi ra ngoài vạch hai điểm.

Trong nháy mắt đã đổi bên công thủ.

“Oa, anh Sakuraba, siêu trẻ con!”

“Người này lại dám dùng hết sức với đàn em!”

Hikawa và Reizen la lối không ngừng.

Tiếng sủa của kẻ bại trận nghe vào tai Haruta thật dễ chịu.

“Hừ, tôi dù là với phụ nữ trẻ em cũng không nương tay đâu.”

“Quá đáng thật, tuy là anh trai của bạn mình, nhưng trước đây tôi đã thấy anh ta quá đáng rồi.”

“Anh ta là người điên cuồng hơn trong bộ đôi Sakura-Matsu, danh xưng này là thật rồi.”

Hai cô bạn của em gái quả nhiên cũng rất có cá tính.

Và danh xưng Sakura-Matsu dường như đã có từ thời cấp hai.

“Rồi, rồi, anh trai, em sẽ không để anh qua đâu. Có em ở đây thì anh sẽ không thể đột phá được đâu nhỉ?”

“…………”

Yuki đứng trước mặt Haruta, dang hai tay ra cản đường cậu.

Thì ra là vậy, nếu Haruta cố gắng dẫn bóng qua, có thể sẽ va vào Yuki, làm cô bé ngã.

“Hây.”

“Oái!?”

Haruta giơ ngón trỏ ra, nhẹ nhàng chọc vào ngực Yuki, cô bé liền theo phản xạ dùng tay che ngực lại.

Haruta thấy thời cơ không thể bỏ lỡ, trong nháy mắt tăng tốc vượt qua bên cạnh em gái, dễ dàng ném bóng vào rổ thành công.

“N-Này, Reizen! Vừa rồi có tính không!?”

Yuki hỏi Reizen để xác nhận luật chơi.

“Bọn em ngược lại sẽ cực kỳ khuyến khích quấy rối tình dục giữa các bạn nữ, nhưng giữa nam và nữ sẽ bị cấm thi đấu vĩnh viễn, còn nếu là anh em thì──phải xem suy nghĩ của Yuki.”

“…Ưm, em đồng ý.”

“Em đồng ý à.”

Haruta cũng cho rằng mình quấy rối tình dục em gái trước mặt các đàn em có chút không ổn, nhưng chính em gái cậu lại dễ dàng cho phép.

“A, anh Sakuraba, anh có thể đụng tay đụng chân với Yuki không sao cả, nhưng không được đụng đến ngực của bọn em, còn mông thì cũng được.”

“Mong anh chỉ sờ ngực của Yuki-Yuki thôi nhé, con nhỏ này bỏ rơi Hikawa bọn này, một mình ngày càng sóng sau xô sóng trước… A, không được! Càng sờ sẽ càng to đó!”

“Hikawa, đừng có đột nhiên nói giọng Kansai. Tóm lại, Reizen nếu bị tôi vòng ra sau thì phải tự mình cẩn thận đấy.”

“Oái──! Nếu vậy thì phải ra tay trước! Phát động ‘tấn công đừng chỉ lo cho em gái mình’!”

“‘Thỉnh thoảng cũng phải ôm ấp đàn em chứ’──!”

“Chờ đã! Tiếp theo đến lượt các em tấn công──”

Haruta dừng tay đang dẫn bóng lại cố gắng chạy trốn, nhưng đã quá muộn.

Hai cô đàn em đồng thời xông đến từ hai phía.

Haruta không kịp né tránh, bị Hikawa và Reizen tông vào, ngã sõng soài.

“Ể, như vậy là phạm quy rồi chứ!”

“Đấu bò kiểu này không có phạm lỗi tấn công cũng không có phạm lỗi cản người đâu──ể, oái! Mông! Anh thật sự sờ mông tôi! Tôi còn chưa từng bị yêu râu xanh sờ qua đó!”

“Này, tay anh trai chạm vào ngực Hikawa rồi kìa! Anh phát hiện ra Hikawa đã lên cup B rồi đúng không!”

Hai cô đàn em tíu tít vui đùa.

Trên tay Haruta truyền đến sự đàn hồi từ chiếc mông co giãn của Reizen, và sự mềm mại từ bộ ngực nhỏ xinh nhưng đầy đặn của Hikawa.

“…Đùa thôi ạ. Anh trai cũng rất dịu dàng với bạn của em gái nhỉ.”

“Em đó…”

Reizen thì thầm vào tai Haruta.

Cô bé dường như đã nhận ra chính Haruta đã đỡ lấy hai người họ đang lao tới.

“B-Bạn của em đã phản bội em, ra tay với anh trai…!”

Yuki hoảng hốt chạy lại, kéo hai người bạn ra khỏi người anh trai mình.

“Dù là ngực hay mông của ai cũng không được! Anh trai, nếu anh muốn sờ ngực và mông của nữ sinh cấp hai, thì xin hãy chỉ sờ của em gái thôi!”

“…Tôi cứ có cảm giác ánh mắt của các đàn em cực kỳ khinh bỉ.”

Có hơn hai mươi cô đàn em tụ tập ở đây chơi bóng rổ 3-đấu-3, một vài người trong số họ đang nhìn Haruta với ánh mắt như nhìn rác rưởi.

Haruta tuy không cảm thấy mình thua trận đấu, nhưng lại nhận ra mình đã thua toàn tập từ lâu.

“Phù~ hôm nay cũng mệt quá, mình quả nhiên không hợp với vận động.”

“Ngày mai em sẽ bị đau cơ cho xem.”

Vào lúc chiều tối, Haruta và Yuki trở về nhà, bước vào phòng cất đồ.

“Mà này, tại sao em lại rủ anh đấu bóng rổ?”

“Hử? Bởi vì như vậy có thể đường đường chính chính ngắm nhìn anh trai ngầu lòi khi chơi bóng rổ mà.”

“…Dù không cần quan tâm có hợp pháp hay không, em vẫn có thể thỏa thích ngắm nhìn dáng vẻ oai hùng khi vận động của anh mà.”

Điều này có nghĩa là cô bé muốn được ngắm nhìn dáng vẻ oai hùng của anh trai khi chơi bóng rổ ở trường.

Haruta thường xuyên khen em gái “dễ thương”, nhưng khi được em gái khen lại cảm thấy ngượng ngùng.

“Anh ngầu lắm ạ! Nhưng… bọn em bị hành cho tơi tả…”

“Xin lỗi, anh vô tình nghiêm túc quá…”

Mặc dù vậy, tuy đối phương là nữ sinh cấp hai, nhưng bị ba người vây quanh cũng sẽ không thể động đậy.

Nếu quá nương tay sẽ để em gái thấy mặt yếu kém của mình.

Haruta bất đắc dĩ phải dùng đến bản lĩnh thật sự, không chỉ dựa vào việc dẫn bóng để đột phá phòng thủ, mà thậm chí còn vận dụng cả sở trường ném xa của mình để giành chiến thắng áp đảo.

“Nhưng mà bọn em chơi rất vui, cũng có thể thấy anh trai trình diễn thân thủ, em vô cùng thỏa mãn.”

“Yuki, tâm trạng em tốt nhỉ.”

Sau khi Haruta nghiền nát đội của Yuki, cậu cũng đã đấu với các đàn em khác.

Họ dường như cũng rất thích thú khi được thi đấu với một người biết chơi bóng rổ.

Haruta đã dạy cho họ vài kỹ thuật thực chiến, Reizen lập tức có thể vận dụng một cách thành thạo.

Trào lưu bóng rổ 3-đấu-3 có vẻ sẽ còn tiếp tục bùng cháy một thời gian.

Haruta cũng đã hoàn thành thuận lợi nhiệm vụ truyền giáo cho các bạn nữ mà Matsukaze đã giao phó.

“Mà này, anh có định dùng em làm bàn đạp để tiếp cận bé Hika hay bé Rei không đó?”

“Ai mà thèm!”

Hikawa và Reizen tuy không bằng Yuki, nhưng cũng khá dễ thương.

Tuy nhiên đối với Haruta, những nữ sinh cấp hai cùng tuổi với Yuki không nằm trong tầm ngắm của cậu.

“Đừng nói ngốc nữa, mau thay đồ đi.”

“Vâng~”

Yuki quang minh chính đại cởi bộ đồng phục trước mặt anh trai, để lộ ra bộ đồ lót trắng tinh──

Tay cô bé vòng ra sau lưng, cởi móc áo ngực, sau đó mở tủ quần áo.

Em gái lắc lư bộ ngực mềm mại, không hề tiếc rẻ mà để lộ đầu ngực dễ thương, lấy ra một chiếc váy liền màu hồng từ trong tủ, sau đó mặc từ trên đầu xuống.

“Phù──em thích váy liền, mặc vào rất thoải mái. Cũng không cần ra ngoài nữa, hôm nay cũng mệt rồi, em không mặc áo ngực đâu. Đẹp không anh?”

Yuki xoay một vòng, làm cho tà váy dài của chiếc váy liền bay lên.

Cô bé nở một nụ cười ngây thơ như trẻ con, thân hình mảnh mai yếu ớt, trước ngực là những con sóng dập dờn.

Nụ cười và vóc dáng của cô bé hiện tại vẫn còn chút không hài hòa, nhưng một ngày nào đó nụ cười ấy cũng sẽ dần trở nên trưởng thành.

Vừa nghĩ đến đây, Haruta bỗng cảm thấy một nỗi cô đơn khó tả──

“Ể? Hử? Có chỗ nào không đúng ạ?”

“Ừ-ừm, không, không phải.”

Trong một khoảnh khắc Haruta đã quá say mê nhìn Yuki, và không khỏi nảy sinh tà niệm.

“Em quá dễ thương, khiến cho não anh ngừng hoạt động, dễ thương đến mức anh muốn ôm em thật chặt.”

“Bởi vì em là cô em gái đáng tự hào của anh trai mà.”

“Bớt tự nói đi.”

“Vâng~ mời anh.”

“…Mời gì cơ?”

“Anh muốn ôm em thật chặt mà đúng không? Mời anh cứ ôm thật mạnh đi ạ.”

“…………”

Haruta bước một bước về phía trước──

Cậu nắm lấy đôi vai mảnh khảnh của em gái, vòng tay ra sau eo cô bé, đẩy cô bé ngã xuống chiếc giường dưới của giường tầng.

“…Anh trai?”

Em gái nằm trên chiếc giường mà mình đã ngủ từ hồi tiểu học, không khỏi ngẩn người.

Mái tóc dài màu nâu của cô bé trải dài trên ga giường, tà váy cũng bị tốc lên, thậm chí còn lộ cả đùi.

Còn Haruta thì đè lên người em gái.

“Cái đó, anh trai, đây không phải là ôm ạ?”

“Anh biết.”

“Hình như có chút… bậy bạ thì phải?”

“Nhưng em không muốn làm chuyện bậy bạ với anh mà, đúng không?”

“Bởi vì em là cô em gái dễ thương của anh mà…”

“Có cần phải đặc biệt nói ra tính từ đó không?”

Đúng vậy, Yuki là em gái.

Anh em với nhau sẽ không muốn làm chuyện bậy bạ.

Haruta mạnh mẽ tiến sát lại gần mặt Yuki rồi──

“Nhưng em đúng là rất dễ thương, em dễ thương hơn tất cả các bạn nữ chơi bóng rổ hôm nay.”

“Gh-ghét quá đi, nói trong bầu không khí bậy bạ thế này, người ta sẽ ngượng đó.”

Đây dường như không phải lời nói đùa, khiến cho hai má Yuki có chút ửng hồng.

Dù có dễ thương đến đâu, em gái vẫn là em gái──

“Ể, cái đó, anh trai…? Chúng ta định như thế này đến bao giờ…? Ể, không lẽ?”

Yuki dường như đã hiểu lầm điều gì đó, khuôn mặt nhỏ nhắn bỗng đỏ bừng lên.

Lớp vải của chiếc váy liền mỏng manh, khiến cho nụ hoa trên đỉnh ngực của cô bé dường như lộ ra.

“Không lẽ cái đầu em ấy.”

“Á!”

Haruta nhẹ nhàng hôn lên má Yuki một cái, sau đó chống người dậy.

“Gh-ghét quá đi──rốt cuộc là sao chứ? Chỉ hôn lên má người ta thôi à?”

“Anh có thể hôn lên ngực không?”

“Ể? Được ạ♡”

“Lại có thể được à!”

Sự cảnh giác của em gái đối với anh trai là bằng không, vượt xa sức tưởng tượng của người anh.

“Thôi được rồi, dù sao chúng ta cũng còn làm anh em ba năm nữa, cứ hòa thuận với nhau nhé.”

“Dù sao là sao chứ, người ta mới không quan tâm chuyện ba năm sau, bây giờ là Tuần lễ Vàng đó, anh không quên ngày mai em cũng được nghỉ chứ?”

“Mẹ cho anh vé vào hồ bơi khách sạn không biết lấy từ đâu ra, ngày mai chúng ta đi mua đồ bơi, ngày kia thì đi bơi nhé.”

“Em sẽ mặc đồ bơi gợi cảm để hạ gục anh trai bằng một đấm!”

“Hạ gục anh để làm gì chứ. Nhưng mà ngày mai em sẽ bị đau cơ, hay là đừng đi nữa nhỉ?”

“Anh rõ ràng biết em sẽ làm gì mà!”

Yuki nở nụ cười ôm chầm lấy Haruta.

Vé là do mẹ cho, tiền mua đồ bơi cũng là của bố mẹ.

Mặc dù vậy, Yuki vẫn mừng rỡ khôn xiết trước lời mời của anh trai, ôm chặt lấy cậu.

Yuki quả nhiên là cô em gái dễ thương nhất trên đời.