Bị Giết Bởi Bạn Cùng Lớp, Tôi Trở Thành Sứ Giả Của Thần

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu thư băng giá chuyển sinh không muốn ai đến gần

(Đang ra)

Tiểu thư băng giá chuyển sinh không muốn ai đến gần

北星

Lạnh lùng và xa lánh thế này, làm sao mà họ dám tiếp cận mình!

58 4218

Mùa Đông Bất Tận - Xứ Sở Những Giấc Mơ Tan Vỡ

(Đang ra)

Mùa Đông Bất Tận - Xứ Sở Những Giấc Mơ Tan Vỡ

Mei Hachimoku

-----Tóm tắt này được viết nên bởi tôi (Nguyễn Cương Thi) sau khi đọc xong tác phẩm này.

1 5

Dù là giáo viên, nhưng cô làm người yêu của em được không?

(Đang ra)

Dù là giáo viên, nhưng cô làm người yêu của em được không?

Rakuto Haba

Một câu chuyện tình tuổi trẻ hài hước nhưng đầy bí mật giữa cô giáo và học trò bắt đầu từ đây.

3 8

Can I Still Be Your Heroine Even Though I’m Your Teacher?

(Đang ra)

Can I Still Be Your Heroine Even Though I’m Your Teacher?

Rakuto Haba: 羽場 楽人

Thế là câu chuyện romcom đầy bí mật giữa cô và trò khi họ đã trở nên quá thân thiết, bắt đầu từ đây!!

59 2694

Tôi Có Siêu Năng Lực Được Làm Mới Mỗi Tuần

(Đang ra)

Tôi Có Siêu Năng Lực Được Làm Mới Mỗi Tuần

Nhất Phiến Tuyết Bính

Ngay khi cậu tưởng rằng mình cuối cùng cũng sẽ trở lại với cuộc sống bình yên, thì một thiếu nữ mặc đồ đỏ đứng dưới gốc cây ngân hạnh, nghiêng đầu về phía cậu: "Cậu, nhìn thấy tôi sao?"

2 31

Sắc Nét Chiến Cơ

(Đang ra)

Sắc Nét Chiến Cơ

ML "Exlor" Duong

"Chào mừng đến với Hệ Thống Thiết kế Chiến Cơ. Vui lòng thiết kế chiến cơ mới của cậu."

142 4320

Vol 01 - Mở đầu - Cái kết của Makoto.

Một thanh kiếm... đã đâm xuyên qua ngực tôi. Trong khi khuôn mặt của bọn họ thì vui mừng như thể đã giết được quỷ vương hay gì đó.

Biết ngay là chuyện này rồi cũng sẽ xảy ra mà. Tôi không đủ thông mình, và cũng chẳng có sức mạnh để có thể chống lại mưu đồ của cả một vương quốc. Cho nên tôi đã chuẩn bị tinh thần rồi. Cơ mà bị đâm xuyên tim vẫn đau chết đi được.

Mỗi khi tôi gào lên đau đớn hay rên rỉ trong thầm lặng, bọn họ đều cười.

Mày đáng bị như thế, bọn tao chẳng thể ưa nổi mày, đáng lẽ ra mày không nên tồn tại... Những lời đó, nếu chúng không làm tổn thương trái tim tôi, liệu mong muốn trả thù của họ có được thỏa mãn không?

Nếu tôi nhìn lại họ với một nụ cười dù đang bị đâm, liệu họ có cảm thấy tội lỗi không?

Tất cả đều vô ích, vì họ đang tận hưởng cái âm thanh đau đớn tôi đang tạo ra. Tôi chẳng thể dừng nó lại được, vì ai mà không sợ chết cơ chứ?

Mặc dù tôi đã chuẩn bị sẵn sàng, nhưng khi cái chết ập tới, tôi vẫn sợ hãi, sợ tới mức đánh mất cả chính mình.

Nếu tôi hét lên để cầu cứu, sẽ không có ai đến, nếu tôi hét lên vì sợ hãi, tôi sẽ chẳng thể cất lên nổi một lời.

Trong ý thức đang mờ dần của tôi, hình ảnh cuối cùng hiện ra là một người phụ nữ tóc vàng xinh đẹp. Khuôn mặt xinh đẹp của cô ấy, khuôn mặt đã thu hút sự chú ý của mọi người khi chúng tôi được triệu hồi đến đây, đang nở một nụ cười vặn vẹo đáng kinh tởm.

Linh hồn của tôi dường như đã tìm thấy sự thỏa mãn vào lúc đó và tan biến.