Chương 174: Đọc kỹ đi
“Dì đâu rồi?”
Đến nhà Tần Quảng Lâm, Hà Phương nhìn quanh quất, không thấy mẹ Tần đâu, bèn ngồi xuống sofa hỏi Tần Quảng Lâm.
“Con không biết nữa, lúc con ra ngoài thì bà ấy vẫn còn đang ăn cơm mà.” Tần Quảng Lâm vào bếp nhìn cũng không thấy ai, lại chạy đến gõ cửa phòng mẹ Tần hai cái: “Mẹ ơi, mẹ ở trong đó à?”
Không có tiếng đáp lại.
“Chắc là mẹ ra ngoài rồi… Rõ ràng là bảo con kéo em đến, thế mà tự nhiên lại chạy đi đâu mất.” Anh ta bất đắc dĩ quay lại phòng khách mở TV: “Ngồi chơi lát đi, đợi đến… tám rưỡi, nếu mẹ còn chưa về thì mình không đợi nữa.”
Về việc mẹ Tần muốn nói chuyện gì với Hà Phương, anh ta cũng đoán được kha khá, không ngoài chuyện muốn kéo gần tình cảm, hoặc nói thẳng ra mấy chuyện mà bà cho rằng ai cũng ngầm hiểu.
Ví dụ như chuyện ngủ lại nhà…
Hiểu lầm này hơi lớn rồi, tuy là có ngủ lại thật, nhưng anh ta say quá mức mất cả ký ức, nếu không phải sáng sớm tỉnh dậy trên giường Hà Phương, chắc còn không biết đêm qua mình đã ngủ ở đâu.
Huống chi Hà Phương còn đổ thêm dầu vào lửa khi để lại một vết tích trên người anh ta, hiểu lầm này có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch được.
Tần Quảng Lâm cầm điều khiển đổi kênh mấy lần, rồi đưa cho Hà Phương: “Em muốn xem gì thì tự tìm đi.”
“Tùy thôi, đằng nào cũng thế.” Hà Phương không nhận, cô quay đầu nhìn quanh, sau đó đứng dậy đi về phía phòng ngủ của Tần Quảng Lâm.
“Đi đâu vậy?”
“Em nhớ hình như đồ ăn vặt ở đây của anh vẫn chưa ăn hết mà.” Cô vừa nói vừa đi vào trong, chỉ liếc một cái đã thấy khoai tây chiên và các loại đồ ăn vặt khác đặt ở góc bàn học.
“Ăn cơm không chịu ăn cho tử tế, giờ lại tìm đồ ăn vặt, cái đó đâu có no bụng được…”
Tần Quảng Lâm lẩm bẩm như một bà mẹ già, Hà Phương đã chọn ra một gói, mang về sofa xé ra: “Anh có ăn không?”
“Không ăn.”
“Nè.” Cô véo một miếng đưa qua.
Bạn gái đôi khi là một sinh vật rất kỳ lạ, hỏi bạn có muốn thứ gì đó không, bạn nói không muốn, sau đó cô ấy vẫn sẽ đưa cho bạn, câu hỏi ban đầu hình như chỉ là khách sáo, bất kể bạn trả lời thế nào thì kết quả cuối cùng vẫn như vậy.
Nhìn Tần Quảng Lâm nhai khoai tây chiên kêu rau ráu rồi nuốt xuống, Hà Phương cũng tự nhét một miếng vào miệng: “Ngon không?”
“Cũng được.”
“Cái vị thịt nướng Brazil này, cảm giác ăn vào sẽ dễ bị nóng trong người hơn vị dưa chuột.”
“Toàn là khoai tây chiên cả thôi, chỉ khác vị thôi mà, đó là ảo giác của em đấy.” Tần Quảng Lâm lắc đầu, không thể nào hiểu nổi những suy nghĩ kỳ quặc này của phụ nữ.
“Có ăn nữa không?”
“Không ăn.”
“Nè.” Hà Phương lại véo một miếng đưa qua.
Đàn ông cũng kỳ lạ không kém trong chuyện ăn đồ ăn vặt, hỏi có ăn không, thì mãi mãi trả lời không ăn, nhưng đặt đến miệng thì nhất định sẽ ăn. Hỏi lại, vẫn trả lời không ăn, nhưng đặt đến miệng thì vẫn cứ ăn.
Ừm, có lẽ là không muốn phụ lòng tốt của cô ấy.
Một gói khoai tây chiên, hai người mỗi người một miếng, rất nhanh đã ăn hết, chỉ còn lại một ít vụn dưới đáy túi.
Đây là phần ngon nhất trong mỗi gói khoai tây chiên, Hà Phương duỗi túi ra, ngửa đầu dốc hết vào miệng mình, không chừa lại cho Tần Quảng Lâm một tí nào.
“Anh có muốn liếm ngón tay không?”
“Cho em liếm đó.”
“Ái chà, mau đi rửa tay đi.” Tần Quảng Lâm ngửa đầu né tránh ngón tay cô cố ý duỗi tới: “Dầu mỡ nhầy nhụa, đừng quẹt lên mặt anh.”
“Giúp em vứt cái này đi.”
Hà Phương đưa gói rỗng cho anh ta, đứng dậy nhìn vào phòng ngủ lưỡng lự một lát, cuối cùng từ bỏ ý định lấy thêm một gói nữa, ngoan ngoãn đi vào phòng vệ sinh rửa tay.
“Sao lại có mỗi mình con vậy, Hà Phương đâu rồi?” Cửa phòng khách vang lên, mẹ Tần xách một cái túi nhỏ đi vào.
“Trong phòng vệ sinh ạ.” Tần Quảng Lâm thấy mẹ Tần thần thần bí bí, không khỏi tò mò: “Mẹ đi đâu thế? Chúng con đợi mẹ nửa ngày rồi.”
“Đương nhiên là ra ngoài có việc rồi.”
Mẹ Tần đứng phía sau sofa cũng không ngồi xuống, cứ như đang đợi Hà Phương đi ra.
“Dì ơi, dì tìm con ạ?” Hà Phương nghe thấy hai người nói chuyện trong phòng vệ sinh, liền nhanh chóng rửa tay lau khô rồi đi ra.
“Đúng vậy, có chút chuyện…” Mẹ Tần do dự một lát, xách cái túi nhỏ lộc cộc đi về phía phòng ngủ của mình: “Qua đây một lát, cái đó… Khụ, chúng ta nói chuyện một chút.”
Vừa nãy nghĩ thì hay lắm, nhưng giờ thấy Hà Phương rồi bà lại có hơi khó mở lời, cảm thấy mình hình như đã làm chuyện thừa thãi rồi.
Không nói thì lại thấy không ổn, nghĩ đi nghĩ lại vẫn gọi cô ấy vào phòng ngủ.
“Làm gì mà thần bí thế?” Tần Quảng Lâm không kìm được mà liếc mắt, “Con không được nghe lén à?”
“Ngồi mà xem TV của con cho đàng hoàng đi.”
Mẹ Tần né người để Hà Phương đi vào, sau đó ‘ầm’ một tiếng đóng sập cửa lại.
“Được rồi ạ, dì nói đi ạ.” Hà Phương vào phòng ngủ xong ngồi xuống theo lời mời của mẹ Tần, tò mò nhìn bà.
“Ừm… là…” Mẹ Tần đột nhiên quên mất lời lẽ đã chuẩn bị sẵn trên đường, ừm à cả buổi rồi mới trấn tĩnh lại, mở miệng hỏi: “Hôm qua… thằng bé có ở lại chỗ con không?”
“…Dạ, vâng ạ.”
Nghe mẹ Tần trực tiếp hỏi chuyện này, Hà Phương chớp chớp mắt, sau đó cúi đầu nhỏ giọng đáp một tiếng.
Giống hệt một cô bé nói dối bị phát hiện.
“Này, con còn nói nó đi cùng bạn học, ha ha ha…” Mẹ Tần dùng tay xoa xoa chân cười gượng hai tiếng, sau đó lại không biết nói gì nữa.
“…”
“…”
“Cái đó…” Mẹ Tần đảo mắt nhìn sang chỗ khác: “Các con phải chú ý…”
“…Dạ.”
Hà Phương cúi đầu cắn môi nhịn cười.
Hồi trước khi giục cũng là cảnh tượng tương tự, không ngờ bây giờ làm chuyện ngược lại cũng vẫn thế này.
“Ý dì là…” Mẹ Tần há miệng mấy lần: “Cái đó, con hiểu không?”
“Con hiểu ạ.”
“Con hiểu là được rồi, dì chỉ sợ các con không hiểu thôi.” Bà thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy thật kỳ cục, liền đưa thẳng cái túi nhỏ màu đen trên tay cho cô: “Cái này con mang về đọc kỹ đi, dì không nói nhiều nữa, thật ra cũng không có gì đâu, chỉ là lo lắng thôi, con hiểu là được, hiểu là được.”
“Vâng ạ.” Hà Phương gật đầu nhận lấy cái túi: “Cảm ơn dì ạ, nếu không có chuyện gì khác thì con…”
“Các con còn phải chạy bộ đúng không, vậy con đi nhanh đi, chạy bộ tốt, rất tốt.”
Mẹ Tần nhìn Hà Phương ra ngoài, trong lòng nhẹ nhõm, cuối cùng cũng giải quyết xong chuyện này rồi.
Nếu là con gái ruột của mình thì còn đỡ, đằng này là con gái nhà người ta, bà mà đi dạy chuyện này… thật quá gượng gạo, có chút ngượng ngùng.
“Nói gì thế?” Tần Quảng Lâm vẫn luôn chú ý động tĩnh trong phòng ngủ của mẹ Tần, thấy Hà Phương đi ra, lập tức hạ giọng hỏi cô.
“Thì nói cái này cái này, cái kia cái kia ấy mà.” Hà Phương dùng tay khoa khoa hai cái: “Rồi đưa con cái này.” Cô giơ giơ cái túi đen trên tay: “Đi thôi, về chỗ con để xuống đã, rồi mình đi chạy bộ.”
Đừng nói là cô và mẹ Tần nói chuyện cứ như đánh đố vậy, cho dù có nói chuyện tử tế thì cô cũng lười kể lại chuyện này cho Tần Quảng Lâm nghe.
“Thật là qua loa.” Tần Quảng Lâm tò mò muốn lấy cái túi qua: “Để anh xem bên trong có gì.”
“Gấp gì, ra ngoài rồi xem.”
Hà Phương cũng tò mò không biết mẹ Tần cho cái gì, bên trong rõ ràng trông như tạp chí báo chí, không thể nào là dụng cụ an toàn được.
“Thần thần bí bí.” Tần Quảng Lâm lắc đầu, đi theo Hà Phương ra khỏi nhà, đi về phía trước một lúc, rẽ qua khúc cua mới dừng lại với cô, đứng dưới cột đèn đường xem mẹ Tần đã nhét cho cô bảo bối gì.
“Đây là…”
Nhìn thấy trong túi có một quyển sổ nhỏ mỏng dính, cả hai đều sững sờ một lúc, sau đó Hà Phương lộ ra vẻ mặt ‘quả nhiên là vậy’, giơ tay ném cho Tần Quảng Lâm: “Học cho kỹ vào.”
“Học cái của nợ này làm gì? Em đâu có…”
Giọng Tần Quảng Lâm nhỏ dần, cuối cùng im bặt không nói gì, nhét lại cuốn sổ tay tránh thai an toàn mà cô ném tới vào trong túi: “Cứ giữ đi, sau này sớm muộn gì cũng dùng đến… Em nói xem mẹ anh kiếm mấy thứ này ở đâu ra vậy?”
“Chắc là lấy ở bệnh viện hoặc trạm y tế nào đó, hình như phòng kế hoạch hóa gia đình cũng có.” Hà Phương lườm anh ta một cái: “Anh muốn giữ thì anh giữ, đằng nào thì em cũng không giữ đâu.”
“Đồ của em, đương nhiên phải để chỗ em rồi… Ơ, bên trong còn có đồ nữa này.” Tần Quảng Lâm mò ra mấy cái túi nhựa nhỏ hình vuông từ trong cái túi đen, lại ngây người ra.
“…”
“…”
Đúng là mẹ ruột mà.