Trở thành quái vật không gian với khả năng tiến hoá vô hạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Hôm Nay Cũng Phải Làm Hầu Gái Để Trả Nợ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Hôm Nay Cũng Phải Làm Hầu Gái Để Trả Nợ

Huân Lân (醺麟)

Còn Hoàng đế Albert, chỉ lặng lẽ thở dài——bởi ngài thật sự… đang bắt đầu nhớ lại rồi.

129 233

Ẩm Thực Dã Ngoại Tại Dị Giới Với Kỹ Năng Không Tưởng

(Đang ra)

Ẩm Thực Dã Ngoại Tại Dị Giới Với Kỹ Năng Không Tưởng

Ren Eguchi

Mukouda Tsuyomi, một chàng trai Nhật Bản hiện đại được triệu hồi sang thế giới của kiếm và ma thuật... Cứ tưởng sẽ có những chuyến phiêu lưu vĩ đại đang chờ đợi mình nhưng thực ra Makouda chỉ là một t

206 1631

The Academy’s Time Stop Player

(Đang ra)

The Academy’s Time Stop Player

애모르

Với 1 kỹ năng gian lận phá vỡ sự cân bằng

91 1294

Sakurairo Sutorenji Gāru 〜 Tensei shite Suramu-gai no koji ka to omottara, Kōshaku Reijō de Akuyaku Reijō deshita. Tenpo Shōkan de Ikinobimasu 〜

(Đang ra)

Sakurairo Sutorenji Gāru 〜 Tensei shite Suramu-gai no koji ka to omottara, Kōshaku Reijō de Akuyaku Reijō deshita. Tenpo Shōkan de Ikinobimasu 〜

Fuyuhara Patra

Ở thế giới này, mỗi người chỉ được Thần ban cho một "Gift" – năng lực đặc biệt duy nhất. Chỉ cần tận dụng tốt nó, mình nhất định sẽ tránh được diệt vong! …Khoan đã, "Gift" của mình là [Triệu Hồi Cửa H

63 518

Web novel - Chương 67: Những quái thú dưới lòng đất (1)

Trans: Torisaki Haruka

- - - - - - - - - - - - - - - - - - - -

Tôi tỉnh dậy, cảm nhận được những gợn sóng nhẹ quanh cơ thể.

‘Mình đã ngủ bao lâu rồi nhỉ?’

Qua ánh sáng mờ nhạt rọi xuống từ nắp cống, có vẻ như trời đã sáng. Tập trung cảm nhận bằng cơ quan phụ trợ, tôi nghe thấy tiếng bước chân người đi lại trên mặt đất.

‘May mà Amorph không có mũi.’

Thực tế là, trong số tất cả các sinh vật hiện diện ở đây, chẳng có ai có mũi cả. Gallagon có xúc tu thay cho mũi và miệng, còn số 26 thì vốn không có khuôn mặt.

Tôi cũng vậy — thay vì mũi, tôi có một cơ quan phụ trợ nằm dưới cằm. Thông tin khứu giác do cơ quan phụ trợ xử lý giống như phân tích từng thành phần của mùi. Ví dụ, tôi có thể cảm nhận tỉ lệ amoniac và nitrat trong dòng nước cống đang chảy.

‘…Thôi, đừng nghĩ tới mấy thứ này nữa.’

Tôi đứng dậy, rũ bỏ những suy nghĩ vẩn vơ. 

Số 26 và Adhai đang ngủ gần đó. Adhai tựa đầu lên thân số 26, phát ra ánh sáng mờ trong lúc ngủ.

‘Vì Gallagon vốn sống dưới nước.’

Với tôi thì đây chỉ là nước cống bình thường, nhưng với nó, hẳn nơi này có cảm giác như quê nhà.

Không đánh thức bọn trẻ, tôi bắt đầu bước đi dọc theo lối cống.

‘Đường kính hệ thống cống chắc khoảng sáu mét.’

Dù đứng thẳng người thì vẫn còn khá nhiều khoảng trống phía trên đầu, chắc tầm kích cỡ đó. Ngay cả khi tôi kích hoạt [Hiện thân Kẻ săn mồi], phần đầu của tôi cũng sẽ không chạm tới trần cống.

‘Mình quá mệt nên hôm qua cũng không kiểm tra kỹ mấy đặc tính mới. Mở bảng kỹ năng cái đã.’

Tôi mở bảng thông tin lên để kiểm tra lại:

[Chủng tộc: Sinh vật không gian hung hãn không xác định

Trạng thái: Tiền thánh (Siêu Việt Bậc 1)

Mục tiêu: Sinh tồn (Tiến hóa lần 2 thành công)

Đặc tính sở hữu:

Liên quan thể chất (Loại đã áp dụng): Cánh, Xương ngoài kitin, Tái sinh (Hợp nhất), Tuyến độc thần kinh (Hợp nhất), Xương ngoài gia cố, Máu axit, Phản xạ tăng cường, Cơ quan bắt chước, Xúc tu răng cưa, Cơ quan ô nhiễm, Cơ quan phóng gai, Móng vuốt kẻ săn mồi, Hấp thụ kim loại, Cơ thể hoàn mỹ (Độc nhất), Hơi thở lửa, Sức bền, Tăng cường pheromone, Xúc tu hút máu (Hợp nhất).

Liên quan tâm linh (Loại đã áp dụng): Bản năng săn mồi (Hợp nhất), Bản chất con người, Xúc tu quái vật, Thấu thị, Kháng tâm linh, Thấu triệt.

Liên quan lây nhiễm: Thuộc địa ký sinh (Hợp nhất), Vi khuẩn vũ trụ 

Loại: Tăng cường thể chất, Tăng cường tâm linh]

[Đã nhận được tin nhắn mới chưa đọc. Bạn có muốn xem không?]

‘Hả?’

Trong lúc kiểm tra bảng kỹ năng, tôi để ý đến một đặc tính mới.

‘[Xúc tu hút máu]? Hóa ra thứ mình nhận được là kỹ năng hút máu à?’

Khi đó tôi chỉ kịp xác nhận rằng những đặc tính này không gây ảnh hưởng tiêu cực, nhưng xem ra kết quả lại không tệ chút nào.

‘Các kỹ năng hút máu chẳng hiếm trong game. Cũng giống như thực tế, nhiều sinh vật sống bằng cách hút chất dịch cơ thể của sinh vật khác.’

‘Hiệu quả của kỹ năng hút máu tỉ lệ thuận với kích thước.’

Ví dụ như các Gallagon vốn có đặc tính này từ đầu. Dù Adhai chỉ dài khoảng 50 cm, nó vẫn có thể hút sạch máu của một người trưởng thành trong chưa đầy 10 phút.

Những giác hút nhỏ nằm trên xúc tu giúp việc hút máu diễn ra cực kỳ nhanh. Nếu là sinh vật lớn hơn, với cơ quan hút máu to và mạnh hơn, chắc chắn hiệu quả còn khủng khiếp hơn.

Tôi rút [Xúc tu hút máu] từ cánh tay ra. Các xúc tu, vốn có bề mặt phủ kín các lưỡi cưa nhỏ, giờ đây đã biến đổi — thay vào đó là các giác hút như trên chân của bạch tuộc.

Nhìn kỹ vào bên trong giác hút, tôi thấy những cấu trúc sắc nhọn như răng — giống như cái miệng của cá mút đá.

‘Có giác hút thì mình có thể dùng nó để bám tường.’

Hồi chơi game, tôi thường sử dụng xúc tu này vào một số việc khác ngoài công dụng chính của nó. Chủ yếu là để hút sạch máu xác chết nhằm xóa dấu vết, hoặc bám vào tường, trần để di chuyển.

‘Dù sao thì [Xúc tu hút máu] cũng là một đặc tính đa năng, dùng được vào nhiều việc. Tốt.’

‘Và… bất ngờ là lại có thêm một tin nhắn mới.’

Tôi mở thông báo.

[Danh sách vật liệu “Siêu Việt”: Cơ quan bắt chước, Tăng cường pheromone, Thấu thị, Ảo giác (chưa sở hữu)]

Tin nhắn mới đến chứa thông tin về đặc tính Siêu Việt mới.

‘Có vẻ như nếu kết hợp bốn đặc tính này thì sẽ tạo ra một đặc tính độc nhất mới.’

Giống như cách tôi tạo ra [Cơ thể hoàn mỹ] bằng việc hợp nhất ba đặc tính thể chất thông qua hệ thống Siêu Việt. Lần này, dường như đặc tính mới sẽ được tạo thành từ hai đặc tính thể chất và hai đặc tính tâm linh.

‘Nhưng mình chưa có [Ảo giác], và đặc tính đó chắc không thể lấy được ở đây.’

Đặc tính [Ảo giác] chỉ có thể thu được từ tinh hoa di truyền của Red Mist, hay Hồng Vụ. Mà sinh vật Hồng Vụ chỉ sinh sống trong tàn tích cổ và các hành tinh rừng rậm, nên việc tìm thấy chúng ở đây là điều bất khả.

‘Dù có thể thu được thì mình cũng chưa thể sử dụng ngay.’

Cho đến khi tôi sở hữu hai đặc tính liên quan đến tâm linh, tôi sẽ không thể dung hợp [Ảo giác] với hệ thống Siêu Việt. Nếu không, phần tâm linh sẽ bị loại bỏ mất.

‘Tạm thời cứ ghi nhớ thông tin này đã.’

‘Có nên thăm dò xung quanh một chút không?’

Tôi cần kiểm tra xem liệu có nơi nào an toàn hơn chỗ hiện tại không, và liệu có mối nguy nào gần đây không.

Đang thả mình theo dòng nước, tôi cảm nhận được điều gì đó qua cơ quan phụ trợ. Có thứ gì đó đang di chuyển trong dòng nước đục. Tôi vung [Xúc tu hút máu], tóm lấy vật thể kia và kéo lên. Một sinh vật với cơ thể trắng, thon dài đang lủng lẳng trên xúc tu của tôi.

‘Lũ ăn xác.’

Lũ ăn xác là những sinh vật dọn rác, tiêu thụ đủ loại phế phẩm trôi nổi trong cống ngầm. Hệ thống cống của MegaCorp không chỉ chứa nước thải, mà còn tiếp nhận chất thải từ các cơ sở phục vụ dục vọng thác loạn của cư dân, xác của những “kẻ được thuê”, hay phế phẩm công nghiệp bị lén đổ xuống.

Vì lượng rác thải khổng lồ như vậy không thể xử lý hết qua nhà máy nước thải, nên nhiều bên sử dụng những sinh vật gớm ghiếc này để phân giải và giảm khối lượng.

‘Lũ này thỉnh thoảng còn lên cả những bài với chủ đề kinh dị trên diễn đàn.’

Với người bình thường thì chúng quả thật trông kinh tởm. Nhưng thế không có nghĩa là tôi sẽ bỏ qua một tinh chất di truyền ngon lành thế này. Tôi xé con mồi ra và nuốt chửng.

Thật lòng mà nói, mùi vị khá bình thường. Cảm giác nhai thì dai dai, còn dịch chảy ra thì có vị chua ngọt kỳ quặc. Cũng đúng thôi—một sinh vật sống trong cống rãnh và ăn rác thải mà lại ngon miệng thì mới là chuyện lạ.

‘Tập trung vào dinh dưỡng là chính.’

Nghĩ đến việc phải ăn mấy thứ thế này trong thời gian tới khiến tôi hơi rùng mình, nhưng còn hơn là chết đói. Với lại, biết đâu ăn thêm vài con nữa thì tôi lại thu được tinh chất mới.

‘Lũ ăn xác có đặc tính liên quan đến lây nhiễm, mình nên nhắm vào hướng đó.’

Tôi vừa nhai ngấu nghiến phần còn lại, vừa lặng lẽ tiếp tục tiến lên.

***

“Không tìm thấy gì trong tàu điện ngầm à?”

“À, dạ, đúng vậy thưa ngài! Tôi xin báo cáo!”

“Phó giám đốc, lời cậu ta nói là thật chứ?”

“Dựa trên lời các thành viên báo lại, họ chỉ tìm thấy vài lối đi bí mật, có khả năng từng được quái vật sử dụng.”

“C-chuyện đó là…”

Đã hai ngày trôi qua kể từ sự kiện thảm khốc ở bệnh viện, và chỉ còn một ngày nữa là đến cuộc họp hội đồng, nhưng việc truy bắt quái vật vẫn chưa có tiến triển nào. Laila, vừa nhận báo cáo từ giám đốc An ninh, đứng dậy để tiếp một vị khách mới.

Nhờ vậy, giám đốc An ninh tránh được cảnh bị vệ binh lôi ra ngoài giữa buổi họp. Mặc dù trong vài ngày qua đã xảy ra hàng loạt vấn đề nghiêm trọng như buôn lậu, tội phạm trốn thoát, và cả cảnh sát tử vong, nhưng vị giám đốc này không hề báo cáo gì cả. Bà ta biết rõ—nếu Laila phát hiện ra những vụ việc đó trước ngày họp hội đồng, thì sự nghiệp của bà ta cũng đi tong.

Nếu Denver không mang theo thông tin có liên quan về, những vụ việc ấy đã vĩnh viễn nằm lại trong tủ hồ sơ mục ruỗng của bộ phận an ninh.

Laila, quản trị viên của thành phố, cực kỳ tức giận khi biết được sự thật từ một người ngoài chứ không phải từ cấp dưới của mình.

Cô tuyên bố sẽ thay toàn bộ bộ máy quan liêu của bộ phận an ninh ngay khi quay lại, rồi rời khỏi phòng họp. Denver, vừa bước vào phòng, nhìn về phía giám đốc đang lau mồ hôi bằng khăn tay.

“Giám đốc An ninh.”

“Dạ!”

“Nếu muốn giữ ghế, có lẽ bà nên tập trung hơn vào công việc. Dù chủ nhân là người nhân từ, nhưng ngài ấy không phải kiểu người dễ dung tha cho hành vi này.”

“V-vâng!”

“Nếu ông trở thành tình nguyện viên phục vụ ở Khu Giải Trí, tôi sẽ không cản.”

“Kh-không, cảm ơn ngài!”

Sau khi cảnh cáo trưởng đội an ninh, Denver vuốt cằm trầm ngâm.

“Con quái vật đó có trí khôn, nên nó biết ta đang truy lùng nó.”

Nếu nó sử dụng đường hầm bí mật để tránh bị phát hiện, thì rõ ràng không thể xem nó như dã thú bình thường được.

“Thử nghĩ mà xem, nếu sinh vật đó là một con thú có đầu người, nó sẽ hành động thế nào?”

“Ý ngài là mấy tên đột biến khổng lồ?”

“Không, đám đó thì ngu dốt. Tên này thông minh hơn. Trưởng nhóm Ứng phó Khủng hoảng, ngài có ý kiến gì không?”

Denver hỏi một người đàn ông da vàng, nghiêm nghị. Sau một lúc suy nghĩ, người này trả lời:

“Ngay cả khi nó đã rời khỏi ga, chắc chắn nó không đi xa được. Dựa trên thông tin từ các hiệp sĩ Sư Tử Bạc, sinh vật đó không hề nhỏ con.”

“Đúng thế.”

“Vậy sao ta không đối chiếu bản đồ với hướng di chuyển của nó, xem quanh ga có chỗ nào khả nghi không?”

“Ý hay đấy. Chiếu bản đồ lên đi. giám đốc, làm đi.”

“Rõ, thưa ngài!”

Trưởng nhóm An ninh vội vàng vận hành bảng điều khiển, chiếu ảnh bản đồ thành phố lên tường phòng họp.

Denver chăm chú quan sát, rồi nghiêng đầu khó hiểu.

“Nhìn chỗ này xem.”

“Vâng?”

“Mấy đường kẻ này chạy song song với đường ray là gì vậy?”

“À, đó là đánh dấu lối cống. Ngài không cần để ý đến chúng.”

“Cống ngầm?”

Denver quay sang Trưởng nhóm Ứng phó Khủng hoảng.

“Nghe nói anh từng trực tiếp khảo sát khu vực đó. Có cống nào gần những ga tàu không?”

“Vì hệ thống cống nằm dưới lòng đất nên khá khó thấy… À.”

“Sao vậy?”

“Nghĩ lại thì một số nắp cống gần vài ga có hình dạng khác lạ.”

“Nắp cống?”

“Chuyện đó để tôi trả lời.”

“Nói đi.”

“Nắp cống dẫn xuống hệ thống cống có hình vuông. Cái mà Trưởng nhóm nhìn thấy có thể không phải là nắp cống loại đó.”

“Lời của giám đốc hoàn toàn đúng.”

“Hmm…”

Ánh mắt Denver bừng sáng khi nghe tới đó.

“Phó giám đốc, hỏi lại đội viên xem, quanh nơi ga xảy ra cháy có nắp cống vuông nào không?”

“Rõ, thưa ngài.”

“Các anh nghĩ khả năng con quái vật chui xuống cống là cao không?”

“Nếu nó gần ga, hoàn toàn có thể.”

“Nhưng hệ thống cống phức tạp hơn đường tàu rất nhiều. Khả năng xảy ra sự cố khác trước khi tìm được sinh vật đó là rất cao.”

“Tôi… tôi cũng nghĩ vậy!”

Trưởng nhóm Ứng phó Khủng hoảng bình thản phát biểu, còn giám đốc thì hấp tấp phụ hoạ.

“Giờ chúng ta nên làm gì đây?”

Denver chẳng hề bận tâm đến số phận dân thường trong thành phố, sống hay chết. Dù có hàng trăm hay hàng ngàn người thiệt mạng, miễn là bắt được sinh vật kia sống sót—đó là điều có lợi cho hắn.

Nhưng nếu nói trắng ra thì sẽ phá huỷ hình ảnh đẹp đẽ hắn đã gầy dựng bấy lâu.

“Sao không làm thế này?”

“Ngài định làm gì?”

“Thay vì đích thân truy lùng, sao ta không dụ nó lộ diện?”

“Ngài nói đến kế hoạch dùng mồi nhử? Nhưng dụ kiểu gì?”

“Con sinh vật đó gần như chắc chắn ăn thịt người. Nếu ta cung cấp con mồi, chẳng phải sẽ có cơ hội sao?”

“Ý ngài là… dùng nguồn từ Khu Giải Trí?”

“Đúng vậy. Sau khi chuẩn bị bẫy trong cống, ta sẽ nhử nó và tiêu diệt.”

Rõ ràng sinh vật đó rất thông minh. Nhưng nó không phải con người.

Thông minh và có thông tin chi tiết về thành phố là hai chuyện khác nhau. Nếu nó không phải cư dân bản địa, thì việc một vài con mồi vô tình rơi vào cống cũng không lại gì.

Lúc đầu có thể nó sẽ ngạc nhiên, nhưng nếu chuyện này xảy ra liên tục, nó sẽ tự nhiên hoá điều đó.

Trưởng nhóm Ứng phó Khủng hoảng có vẻ đồng tình với đề xuất của Denver, gật đầu:

“Chúng tôi cần tham khảo ý kiến Bộ phận Nhân sự, nhưng gom 200 người thì dễ thôi.”

“Càng nhiều càng tốt.”

“T-tôi sẽ lo liệu chuyện đó!”

“Tốt lắm. Giữ phong độ nhé, giám đốc an ninh.”

Dù kế hoạch này đòi hỏi hy sinh 200 sinh mạng vô tội làm mồi cho quái vật ăn thịt, nhưng không ai trong phòng tỏ vẻ ngạc nhiên.

Những người làm việc cho MegaCorp không phải là ‘người’.

Họ được phân loại là “tài nguyên” làm việc quản trị công việc—có thể giết hoặc thanh lý như vật dụng khi cần.

Nếu bắt được quái vật là có lợi cho Denver, và cũng là loại bỏ mối nguy tiềm tàng cho thành phố, thì tất cả đều được lợi.

“Tốt. Nếu Phó giám đốc xác nhận xong, ta lập tức tiến hành.”

“Rõ!”

“Nếu kế hoạch thành công, tôi sẽ xin ngài Quản trị viên khoan hồng cho bà, giám đốc an ninh.”

“Thật sao, thưa ngài? Tôi sẽ cố hết sức!”

“Thưa ngài, dù không phải chiến dịch quân sự chính quy, nhưng đặt tên mật danh cũng hay. Ngài có thể quyết định không?”

“Ta được chọn à?”

“Không ai trong quân đội dám xem thường ngài. Được ngài ban tên là vinh dự lớn lao cho chúng tôi.”

Denver trầm ngâm một lúc. Rồi ông nhớ lại lời Laila từng nói.

“Thứ vô hình như bóng ma kia là gì?”

Nghĩ vậy, ông lên tiếng:

“Thế này thì sao? Chiến dịch Săn Bóng Ma.”

“Chiến dịch Săn Bóng Ma. Tuyệt vời. Chúng ta sẽ tiêu diệt con ma vô hình đó. Hoorah!”

“Nghe có vẻ hừng hực khí thế! Hahaha!”

Mọi việc đang diễn ra đúng kế hoạch của ông. Denver bật cười sảng khoái, niềm vui không che giấu.

‘Con quái vật đó là của ta!’

Ước mơ bấy lâu nay của gia tộc sắp thành hiện thực. Denver nắm chặt tay, quyết không buông con mồi bằng bất cứ giá nào.

- - - - - - - - - - - - - - - - - - - -