Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị Vứt Vào Động Creepypasta!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Asahi-san, the Light-Attribute Beauty, Somehow Started Hanging Out in My Room Every Weekend

(Đang ra)

Asahi-san, the Light-Attribute Beauty, Somehow Started Hanging Out in My Room Every Weekend

Shinjin

Đây là câu chuyện về một cô gái tươi sáng với những vết sẹo ẩn giấu, người tìm thấy sự chữa lành thông qua "lời nguyền" của một chàng trai u ám và trải nghiệm mối tình đầu của mình, tỏa sáng rực rỡ nh

2 9

The Academy’s Time Stop Player

(Đang ra)

The Academy’s Time Stop Player

애모르

Với 1 kỹ năng gian lận phá vỡ sự cân bằng

98 1296

Sakurairo Sutorenji Gāru 〜 Tensei shite Suramu-gai no koji ka to omottara, Kōshaku Reijō de Akuyaku Reijō deshita. Tenpo Shōkan de Ikinobimasu 〜

(Đang ra)

Sakurairo Sutorenji Gāru 〜 Tensei shite Suramu-gai no koji ka to omottara, Kōshaku Reijō de Akuyaku Reijō deshita. Tenpo Shōkan de Ikinobimasu 〜

Fuyuhara Patra

Ở thế giới này, mỗi người chỉ được Thần ban cho một "Gift" – năng lực đặc biệt duy nhất. Chỉ cần tận dụng tốt nó, mình nhất định sẽ tránh được diệt vong! …Khoan đã, "Gift" của mình là [Triệu Hồi Cửa H

65 620

Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

(Đang ra)

Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

무빵죽

Ít nhất là tôi đã từng như vậy cho đến lúc này.

279 6490

Tiểu Thư Phù Thủy Hôm Nay Cũng Phải Làm Hầu Gái Để Trả Nợ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Hôm Nay Cũng Phải Làm Hầu Gái Để Trả Nợ

Huân Lân (醺麟)

Còn Hoàng đế Albert, chỉ lặng lẽ thở dài——bởi ngài thật sự… đang bắt đầu nhớ lại rồi.

140 344

Web Novel - Chương 95.2: Không Ai Biết

Nhưng mà… thật sự thì, giữa tiệm giặt tự động bị ngập, ai tỉnh táo mà lại bình tĩnh ngồi thương lượng với một đống nước biết nói chứ?

‘Tôi cược cả thỏi vàng là không ai làm vậy cả.’

Huu.

Ngay lúc đó, Lee Jaheon nhẹ nhàng nhảy xuống khỏi máy giặt phía sau tôi.

Tôi buột miệng hỏi luôn, “Đội trưởng. Nếu lúc nãy em không lên tiếng, anh có định... ờm... tiêu diệt cái khối nước đó không?”

“Có.”

“...”

Y như tôi nghĩ.

Thời điểm lúc đó cực kỳ then chốt. Nếu tôi cứ đứng đơ y như lúc ở cửa hàng văn phòng phẩm, chắc chắn, cả đám sẽ có kết cục khác.

‘Xem ra lúc đó chạy là đúng thật.’

Khóc hay cười giờ cũng chẳng thay đổi được gì.

Thôi, tập trung lại nào.

‘Mình vẫn đang bị kẹt trong Khu Hẻm Tử Thần này.’

Điểm sáng duy nhất là giờ tôi đã nghĩ ra một cách có thể rời khỏi đây.

“Đội trưởng.”

Tôi phủi lại vạt áo vest, rồi đứng trước cánh cửa kính của tiệm giặt.

“Em nghĩ ra một phương pháp thoát khỏi đây rồi …Nếu hội đủ một vài điều kiện, thì nó có thể áp dụng được. Ngay cả trong cái Khu Hẻm Tử Thần này.”

“Đã hiểu.”

“Vâng. Và điều kiện đầu tiên là…”

Tôi đảo mắt nhìn quanh các cửa hàng dọc theo hẻm.

Thứ mà bà chủ tiệm văn phòng phẩm đã dùng để gọi cuộc gọi chết tiệt kia, vật đã kéo chúng tôi vào vụ này.

“Một cái điện thoại.”

***

Một lúc sau.

Keng-

Chúng tôi bước vào một cửa hàng trong hẻm, ánh đèn từ cửa sổ trông ấm cúng bất ngờ.

Trùng hợp thay, đó lại chính là cửa tiệm mà đồng đội tôi trước đó đi mua sắm.

Đúng như bảng hiệu〔Đan Len Thủ Công〕, bên trong cửa tiệm trưng bày đầy áo len, vớ và khăn quàng cổ, nhưng lẫn trong đó là vài sợi chỉ tơi tả, loang lổ… và ướt sũng.

‘Ấy chà.’

Tôi cố lờ đi cái đống đó và quan sát bố cục cửa tiệm.

Sau hàng giờ chạy trốn khỏi sự điên tiết của bà chủ tiệm văn phòng phẩm, rồi lục tung biết bao cửa hàng trong hẻm, cuối cùng, tôi cũng tìm thấy thứ mình cần.

‘Kia rồi!’

Một cánh cửa khác.

Nằm ở bức tường đối diện cửa ra vào ban đầu là một cánh cửa lớn hơn hẳn.

Điều đó có nghĩa là…

‘Đó hẳn là cửa chính.’

Và phía sau nó là một con đường khác, không thuộc hẻm khu hẻm…

Tài liệu「Hồ sơ Về Những Bí Ẩn Trong Bóng Tối」hay gọi tình huống này là ‘mất tích không dấu vết’.

========================

「Hồ sơ Về Những Bí Ẩn Trong Bóng Tối」: Công ty Daydream Inc: Chuyện Ma

[■■■ Tuyến đường số 16]: Hướng dẫn:

Thỉnh thoảng, người ta phát hiện cửa đối diện trong một cửa hàng của Khu Hẻm Cái Chết, nhưng việc bước qua nó luôn bị cảnh báo nghiêm trọng.

Chú ý: Tính đến nay, không có bản ghi nhận nào về người trở lại.

========================

Từ đó, chúng ta sẽ có câu hỏi khiến người ta sởn gáy là “Những kẻ đi lạc đó rốt cuộc đã đi đâu?”

Và câu trả lời lạnh gáy là “Không ai biết.”

Đó chính là nỗi sợ mang tên ‘biến mất’.

‘Hừmmm.’

Tôi vội quay đầu đi, tránh nhìn cái bảng neon mờ mờ sau lớp kính mờ của cánh cửa kia.

Trong khi đó, Lee Jaheon đang tỉ mỉ chọn một đôi tất trông có vẻ an toàn. Tôi cầm đôi đó đến quầy.

“Xin chào ạ.”

Người chủ tiệm vừa đan len, vừa điều khiển sáu cái tay, rồi liếc qua tôi sau cặp kính cũ kỹ.

Một lần nữa, tôi cố tình chỉ nhìn vào áo len họ đang đan chứ không nhìn thẳng vào mặt.

Tôi chìa đôi tất ra và nói, “Cho tôi thanh toán cái này. À, tiện thể tôi có thể mượn điện thoại gọi một cuộc không?”

Rồi không nói thêm gì, tôi lặng lẽ đặt thêm vài đồng tiền xu lên quầy.

...

Ông chủ già của cửa tiệm cầm ống nghe điện thoại bàn và đưa cho tôi.

“...Cảm ơn ạ.”

Phù.

‘Vậy là đủ hết điều kiện rồi.’

1 - Một cái điện thoại.

2 - Một cánh cửa dẫn ra ngoài, rời khỏi hẻm.

Và…

3 - Một phương tiện di chuyển.

Tôi đưa mắt nhìn vào chiếc đĩa quay số của chiếc điện thoại cổ.

Tất nhiên, bấm số thật từ thế giới thực trên điện thoại ở Khu Hẻm của Cái Chết thì chả đảm bảo gì sẽ kết nối được.

Vẫn có vài tài liệu ghi nhận có người ‘kết nối thành công’, nhưng nội dung luôn biến dị theo kiểu truyền thuyết đô thị 

Có khi, đầu dây bên kia mạo danh người thân rồi phá lên cười khi bị phát hiện, có khi vì thời gian bị bóp méo, đầu dây bên kia lại là người thân đang tổ chức tang lễ cho đầu dây bên này. 

‘Kinh hãi thật sự.’

Nên thứ tôi định làm không phải là cầu cứu.

‘Ngược lại mới đúng.’

Tôi giơ ngón tay và chậm rãi quay dãy số:

666666 4444 8282

Một dãy số không mang bất kỳ logic gì, và trong điều kiện bình thường, nó sẽ chẳng đổ chuông nổi.

Nhưng 

Rrrrrr… tích. 

Bất ngờ thay, nó bắt máy thật.

[…] 

Tôi cứng người trước tiếng thở đều đều từ bên kia, rồi cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhất có thể.

“Xin chào. Đây có phải hãng taxi không? Tôi muốn gọi xe.”

[Đã xác nhận vị trí.]

Một giọng khàn khàn vang lên, giọng ấy tuy lịch sự, nhưng xen lẫn chút châm chọc và kiêu ngạo mơ hồ.

[Vui lòng cung cấp thời gian đón mong muốn.]

“Tôi muốn xe đến ngay bây giờ.”

[Vui lòng cung cấp điểm đến.]

“…Cổng số 1, ga Seoul.”

[Đã rõ. Đang điều động tài xế…]

Tôi hơi nghiêng đầu, rời tai khỏi ống nghe.

Vài giây sau—

[Chuyến xe của quý khách đã được điều động. Chúc quý khách một chuyến đi an toàn.]

Tạch.*

Tút… tút…

Cuộc gọi tự động kết thúc.

“…Cảm ơn.”

Tôi cúi đầu trả điện thoại lại cho chủ tiệm, rồi đưa túi đựng đôi tất cho Lee Jaheon trong khi giấu đi bàn tay vẫn còn đang run.

‘Huu. 

Xong rồi.

Nếu bạn có đoán thì đúng vậy, đây không phải hãng taxi bình thường.

Một dãy số taxi bí ẩn, vượt qua mọi giới hạn không gian và thời gian.

‘Nó là một câu chuyện ma…!’

---

========================

「Hồ sơ Về Những Bí Ẩn Trong Bóng Tối」: Công ty Daydream Inc: Chuyện Ma

[Taxi Địa Ngục]

Mã truyện: Daydream [Qterw-C-8282]

Mô tả:

Một chuyện ma về taxi sẽ xuất hiện khi được gọi vào ban đêm bằng số điện thoại đặc biệt.

Bất kỳ ai lên xe này, chắc chắn sẽ bị nguyền rủa.

========================

Không còn lối thoát bình thường nào khỏi Khu Phố Chết nữa.

Vậy thì–

‘Tôi sẽ rời khỏi đây, kể cả phải bám vào một chuyện ma khác.’

Vài giây sau, một tiếng còi xe vang lên mơ hồ từ sau cánh cửa chính.

Bíp, bíp-

“...”

Chiếc taxi đã đến.