Tôi và Master bắt đầu tranh luận về việc mấy tấm thảm trang trí không phải chỉ là một đống rác quá khổ.
Vẻ mặt của ông như muốn nói “Cảm ơn nhưng thôi không cần đâu.”
Mà tôi cũng phải thừa nhận là chúng trông lỗi thời thật.
“Hay là lại đưa cho Sakuya đi.”
“Kể cả Sakuya cũng đâu cần nhiều đến thế... Vả lại, tấm này trông y hệt tấm thứ ba rồi còn gì...”
“Master vẫn nhớ à...”
“Thì lần đó chị ấy cũng đến Yokohama mà. Chắc là Aneki mua mấy thứ này mà chẳng thèm nhìn họa tiết gì sất...”
Ngay cả Sakuya cũng sẽ không muốn nhận thêm một cái y hệt như vậy nữa đâu.
Nói đi cũng phải nói lại, vứt nó đi hay bán lại thì cũng nhẫn tâm quá.
Cái thứ này trông lạc quẻ, chẳng hợp để trang trí cho quán cà phê chút nào.
Haizz, phiền phức thật đấy...
“Mà sao ngay từ đầu Aneki cứ mua mấy tấm thảm này về mỗi lần đi chơi vậy?”
“Oba-san bảo quà lưu niệm thì phải là thứ gì đó dùng được lâu dài.”
“Nếu là móc khóa hay dây đeo thì chú còn dùng được, chứ thảm trang trí thì thú thật là chú chẳng biết treo ở đâu trong quán cả...”
Cả tôi và Master đều bối rối nhìn nhau.
Ánh mắt ông như đang nói [Cháu cầm lấy đi, Hideyori-kun].
Thấy vậy, tôi liền lắc đầu nguầy nguậy.
“Hay là Master cứ nói thẳng với Oba-san là không muốn nhận thảm nữa đi?”
“Làm gì có thằng em nào lại thắng được bà chị của mình chứ? Rõ ràng là chị ấy đang cố tình dùng mấy tấm thảm này để quấy rối chú mà, chắc chắn luôn!”
“Vấn đề nằm ở mối quan hệ trên dưới à... Hay là Oba-san thầm ghét Master chuyện gì đó?”
“Em trai thì lúc nào mà chẳng là đồ chơi cho chị gái chứ...”
Vẻ mặt Master là sự pha trộn giữa phiền muộn và cam chịu.
Mà nói đúng hơn, tôi còn chẳng thể tưởng tượng nổi cuộc nói chuyện giữa Master và Oba-san sẽ trông như thế nào...
“Hầy... Giá mà chị ấy chỉ mua cho mình hộp bánh quy 1,000 yên thôi thì mình đã mừng lắm rồi...”
Khi Master vừa buông một tiếng thở dài, chuông ở cửa ra vào vang lên.
Tôi và Master cùng quay ra cửa và thấy sư phụ của tôi, Tatsuyuki-san, bước vào quán.
“Yo! Chào Master! Ồ, Hideyori cũng ở đây à.”
“Mừng cậu đến.”
“Chào anh.”
Tatsuyuki-san ngồi xuống ghế bên cạnh tôi.
Ngay lập tức, anh phát hiện ra tấm thảm.
“Gì thế kia?”
“Quà cho anh đấy, Tatsuyuki-san.”
“Quê mùa quá.”
“Uầy…”
Mặt Tatsuyuki-san lộ rõ hai chữ [Miễn].
“Anh có thể tặng nó cho em gái mà, nên làm ơn, xin anh hãy nhận lấy!”
“Anh mà tặng con bé thứ này thì nó ghét anh mất.”
“Không sao đâu mà! Chỉ cần nhận giúp em cái này thôi là điểm thiện cảm của em với anh sẽ tăng vọt đấy, Tatsuyuki-san.”
“Anh thấy cứ để điểm thiện cảm của Hideyori ở mức 3 là được rồi...”
“Đau lòng thật...”
Thất bại hoàn toàn...
“Nhưng anh cũng không muốn nó tụt xuống 0 đúng không! Anh có thể max điểm thiện cảm của em luôn đó.”
“Nếu nó tăng nhanh thế thì chỉ có thể là bug game thôi chứ gì.”
“Tatsuyuki-san! Em yêu anh!”
“Sao em lại làm thế với anh... Nếu muốn nhắm vào ai đó thì cứ nhắm vào Sakuya-chan, Emi-chan, hay Takeru ấy...”
“Sao anh lại lôi cả Takeru vào danh sách đó chứ!?”
Sau nhiều năm được Tatsuyuki-san rèn luyện, chẳng biết từ lúc nào anh đã trở thành người mà tôi ngưỡng mộ (về mặt sức mạnh).
Thêm cả thái độ dễ gần và thân thiện của anh khiến tôi coi anh như một người anh trai vui tính.
“À, mà nói mới nhớ, Tatsuyuki-kun! Tôi thấy rồi nhé.”
“Hở? Thấy gì cơ?”
Không chỉ có nụ cười gian xảo của Master, mà cả Tatsuyuki-san cũng hành động có chút đáng ngờ.
“Hôm trước tôi đóng cửa sớm rồi đến trung tâm thương mại ấy mà.”
“Tôi về đây, mấy đứa em gái đang đợi, TẠM BIỆT.”
Tatsuyuki-san đứng dậy định chuồn nhưng bị Master giữ lại bằng câu [Nào nào, tôi pha cho cậu ly cà phê, cứ bình tĩnh đã.]
“Chuyện gì vậy ạ?”
“Hôm trước, Tatsuyuki-kun đi cùng một cô gái xinh đẹp lắm. Trông không giống em gái nên chắc là bạn gái rồi.”
“Trông cô ấy thế nào?”
“Cô ấy có mái tóc vàng buộc hai bím, trông như một tiểu thư xinh đẹp. Dáng người và chiều cao thì hơi nhỏ nhắn một chút. Thực ra thì trông khá giống Emi-chan.”
“Chậc… im đi... Master muốn tôi mua lại chỗ này rồi bán phắt nó đi à?”
“Tôi biết thừa là cậu làm được thật đấy nên làm ơn đừng nói với vẻ mặt nghiêm túc như thế.”
Vì anh đã tặc lưỡi và buông lời đe dọa như vậy, chắc là thật rồi.
Tatsuyuki-san trông chỉ muốn chạy trốn khỏi cuộc trò chuyện này.
Dù vậy, Master vẫn không ngừng tấn công.
“Mà lúc Tatsuyuki-kun bắt đầu khoe khoang về mấy cô em gái, cô bé đó còn đảo mắt nữa.”
“Chuyện thường ngày mà.”
“Thì sao chứ...?”
Tatsuyuki-san đáp lại với vẻ thách thức.
Thật thú vị khi thấy khoảng cách giữa vẻ ngoài ngầu lòi thường ngày và bộ dạng này của anh.
“Nhân tiện.”
“Gì?”
“Hai người làm chuyện đó bao lâu một lần?”
“Một tuần một lần.”
“Không biết xấu hổ à...”
Không phải chuyện một tuần một lần là không biết xấu hổ. Mà là cái thái độ của anh ta...
“Chuyện đó không quan trọng đúng không? Mà, còn chuyện kia thì sao?”
“À, thực ra hôm nay em ấy sẽ bắt đầu.”
“Chuyện kia?”
Master trả lời câu hỏi của Tatsuyuki-san ngay lập tức.
Có vẻ như họ đã cùng nhau bàn tính chuyện gì đó nhưng tôi hoàn toàn không biết đó là chuyện gì.
“Fufuh, kế hoạch bí mật này ngay cả Sakuya cũng không biết đâu đấy.”
“Kế hoạch bí mật?”
“Thật ra thì, chú quyết định thuê một nhân viên bán thời gian.”
“Hở, Hảảảảả!?”
Master cuối cùng cũng thuê nhân viên bán thời gian ư...?
Sao mà tôi không ngạc nhiên cho được.
“M-Master có đủ tiền để trả lương cho nhân viên à...?”
“Sao cháu ngạc nhiên thế!? Đương nhiên là có rồi! Ngoài mấy người khách quen ra thì chú cũng có khách khác chứ bộ!?”
“Dù sao thì, anh đã khuyên Master nên thuê vài cô gái trẻ về làm gương mặt đại diện cho quán. Dù gì thì Master cũng có sẵn mấy bộ đồng phục phục vụ dễ thương rồi. Nếu thành công, kế hoạch là sẽ thuê thêm nhiều nhân viên nữa. Coi như là một kế hoạch cải tổ cho quán này vậy.”
Tatsuyuki-san vui vẻ giải thích.
Có vẻ anh cũng đã mách nước cho Master vài chiêu để tăng doanh thu cho quán.
“Nếu ổn thỏa, anh định biến nơi này thành một quán cà phê hầu gái. Fufu, anh sẽ bắt mấy đứa em gái của mình mặc đồng phục hầu gái dễ thương và phục vụ mình.”
“Này, tôi mới là chủ quán ở đây nhưng đây là lần đầu tôi nghe đến chuyện hầu gái đấy nhé!?”
“Master, tiện thể chúng ta nuôi thêm vài con gấu trúc và chim cánh cụt rồi biến nơi này thành Quán Cà Phê Hầu Gái Trắng&Đen luôn đi.”
“Bỏ ngay cái ý định gấu trúc với chim cánh cụt đi! Cháu lúc nào cũng suy nghĩ khác người quá đấy!”
Có lẽ lý do Tatsuyuki-san đến đây hôm nay là để xem xét nhân viên mới.
Xem ra mình đã đến quán đúng vào lúc thú vị rồi đây.
Bây giờ thì tôi còn chẳng quan tâm cốt truyện của game có nát đến mức nào nữa.
“Quán này có nhiều khách quen nhưng lại yếu trong việc thu hút khách mới. Đó là lý do anh đã nghĩ ra nhiều cách để lôi kéo khách hàng. Anh đã thử quảng cáo trên mạng xã hội và thậm chí còn dùng cả tên của StarChild (với sự cho phép) nữa. Ừm, hiện tại anh đang làm tư vấn marketing bán thời gian cho Master. Nói chung là, tấm thảm đó không có chỗ trong quán này đâu.”
“Hừmmm... Em không hiểu lắm.”
“Giống như là một nhà tư vấn khởi nghiệp ấy mà.”
Công việc của Tatsuyuki-san chính xác là gì? Câu hỏi đó vẫn còn ám ảnh tôi.
Cứ thế, tôi và Tatsuyuki-san tiếp tục trò chuyện trong khi tôi nhấp một ngụm cà phê đã nguội ngắt.
[[Master! Cháu thay đồ xong rồi!]]
Một giọng nữ vang lên từ phía sau quán.
Đó có lẽ là cô nhân viên bán thời gian.
Khi Master nói [Ra đây đi.], tiếng bước chân vang lên khi cô ấy bước ra từ phía sau.
“Em bắt đầu làm thêm ở đây từ hôm nay ạ! Mong mọi người giúp đỡ!”
“Yup, tụi này cũng nhờ cả vào Yoru-san nhé.”
“Vâng ạ!”
Với một mặt dây chuyền bạc lủng lẳng trên cổ, và mái tóc đuôi ngựa màu nâu đỏ sau lưng, tôi không thể nào nhầm thiếu nữ đang cúi chào kia với ai khác ngoài bạn cùng lớp của mình, Yoru Hiru.
Cô là nhân viên bán thời gian á!?
Và cô quen Master từ bao giờ thế?
Yoru ngẩng đầu lên và nhìn về phía quầy.
Rồi, khi mắt chúng tôi chạm nhau, trán Yoru ướt đẫm mồ hôi.
“–AKECHI!? S-S-Sao cậu lại ở đây!?”
“Không phải Akechi, tôi là khách hàng ở đây, được chứ? Hãy gọi tôi là Hideyori-sama đi.”
“Có cái cun cật ấy, đồ ngốc.”
Trong bộ đồng phục phục vụ, Yoru Hiru lườm tôi với ánh mắt đầy sát khí...