Oda Nobuna no yabou

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Asahi-san, the Light-Attribute Beauty, Somehow Started Hanging Out in My Room Every Weekend

(Đang ra)

Asahi-san, the Light-Attribute Beauty, Somehow Started Hanging Out in My Room Every Weekend

Shinjin

Đây là câu chuyện về một cô gái tươi sáng với những vết sẹo ẩn giấu, người tìm thấy sự chữa lành thông qua "lời nguyền" của một chàng trai u ám và trải nghiệm mối tình đầu của mình, tỏa sáng rực rỡ nh

2 13

The Academy’s Time Stop Player

(Đang ra)

The Academy’s Time Stop Player

애모르

Với 1 kỹ năng gian lận phá vỡ sự cân bằng

98 1305

Sakurairo Sutorenji Gāru 〜 Tensei shite Suramu-gai no koji ka to omottara, Kōshaku Reijō de Akuyaku Reijō deshita. Tenpo Shōkan de Ikinobimasu 〜

(Đang ra)

Sakurairo Sutorenji Gāru 〜 Tensei shite Suramu-gai no koji ka to omottara, Kōshaku Reijō de Akuyaku Reijō deshita. Tenpo Shōkan de Ikinobimasu 〜

Fuyuhara Patra

Ở thế giới này, mỗi người chỉ được Thần ban cho một "Gift" – năng lực đặc biệt duy nhất. Chỉ cần tận dụng tốt nó, mình nhất định sẽ tránh được diệt vong! …Khoan đã, "Gift" của mình là [Triệu Hồi Cửa H

65 645

Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

(Đang ra)

Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

무빵죽

Ít nhất là tôi đã từng như vậy cho đến lúc này.

279 6491

Tiểu Thư Phù Thủy Hôm Nay Cũng Phải Làm Hầu Gái Để Trả Nợ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Hôm Nay Cũng Phải Làm Hầu Gái Để Trả Nợ

Huân Lân (醺麟)

Còn Hoàng đế Albert, chỉ lặng lẽ thở dài——bởi ngài thật sự… đang bắt đầu nhớ lại rồi.

140 355

Tập 07 - Hồi 05.1: Khởi chương về nhị Thiên quỷ thần

“Cuối cùng chúng ta cũng đã giải được mê lộ rồi! Ta sẽ rời thành Odani và tấn công núi Toragozen từ phía chính diện đây. Nagamasa, cô nên dẫn quân của cô và tiếp chiến phía trên đỉnh núi đó, rồi xông lên giáng đòn quyết định xuống kẻ thù! Ta tin rằng cô có danh dự của một samurai, nên đừng có mà đổi ý ở giây khắc cuối cùng đấy!”

“Không cần nhiều lời, ta, Nagamasa, cũng như Saruyashamaru đã chuẩn bị để chấp nhận cái chết rồi. Bây giờ đừng xem ta như một con ngốc nữa.”

“Ta đã quá lời rồi. Trước khi đạt được chiến thắng cuối cùng, cô có thể thả Hisamasa-sama rời khỏi ngục của ta rồi đó. Ta giao lại việc đó cho cô!”

“Không, trước khi giành được chiến thắng…Phụ thân sẽ không bao giờ trở về bên ta đâu.”

“Hiểu rồi, Hisamasa-sama đó cũng thật là một samurai nhỉ.”

Asakura Yoshikage dẫn quân của hắn và Âm dương sư Tsuchimikado Hisanaga rời khỏi thành Odani.

Chiến binh Asai Nagamasa án binh tại trong thành, đã sẵn sàng quyết tâm để xông pha vào chiến trường mà không màng quan tâm đến sống chết của bản thân nàng.

Với sự trợ giúp của Tsuchimikado Hisanaga, cuối cùng bọn họ cũng đã phá giải được Bát thạch mê lộ của Hanbei, phá vỡ thành luỹ ngự trên núi Toragozen.

Yoshikage tiến vào chiến trường đẫm máu giữa hai đội quân.

“Thống soái quân đang ở trên chiến trường kìa!”

“Chúng ta sẽ kết thúc trận chiến này chỉ trong một lần đánh đó hả!?”

“Tên thống soái căm ghét chiến tranh lại đang chiến đấu bằng cả tính mạng trên tiền tuyến sao!?”

Nhuệ khí của lính bộ binh dưới quyền Asakura Yoshikage được tăng mạnh.

“Thiết lập đội hình ngay phía trước núi Toragozen. Không được lui lại dù chỉ một bước, hãy cho ta thấy các ngươi có thể tiến xa được đến đâu nào!”

Trên chiến trường ngập đầy tên bắn đạn bay, Yoshikage đang lắng nghe báo cáo từ cận thần của gã.

“Oda Nobuna trên chính trại núi Toragozen là đồ thế thân! Tên Sagara Yoshiharu bên cạnh kẻ đó cũng là thế thân nốt!”

“Cái gì!? Tin chuẩn chứ?”

“Chắc chắn thưa ngài!”

Trong một khắc Yoshikage đã nghĩ rằng. “Đừng có nói với ta hai kẻ chẳng thể đến được với nhau đó đã chạy trốn khỏi chiến trường nhé?”

“...Chẳng…Chẳng nhẽ hai kẻ đó đã có mối quan… Không, không thể nào. Ta vẫn có thể phân biệt rõ mộng tưởng và thực tại! Oda Nobuna không phải là một đứa con gái yếu đuối mà chọn từ bỏ vào cái thời điểm quan trọng, để thống nhất thế gian này được. Nàng ta tuy là một thiếu nữ thanh lịch và cũng cực kỳ tinh tế, nhưng cùng lúc, nàng cũng là một cường nữ với ý chí thiết tôn. Hai kẻ đó chắc chắn đang có việc gì đó rất hệ trọng, đến mức phải bỏ lại quân trại. Nhưng mà…”

Có chuyện gì lại “hệ trọng” đến mức Nobuna với Yoshiharu phải giải quyết ngay lúc này chứ? Yoshikage nghĩ chẳng thông được.

“Nhưng nếu thực hai kẻ đó đang không ở đây, chiến thắng này nhất định thuộc về ta rồi!”