Ngôi sao hàng đầu thế giới

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vũ trụ thiên ma 3077

(Đang ra)

Vũ trụ thiên ma 3077

녹색여우

Thế nhưng họ đâu có biết, bên dưới trái đất kia, tồn tại một kẻ 2000 năm trước từng thống nhất thiên hạ, người đã trở thành bậc duy nhất sở hữu danh xưng người trên vạn người duy ngã độc tôn, kẻ đã tr

6 23

Ông Chú Ma Pháp Thiếu nữ

(Đang ra)

Ông Chú Ma Pháp Thiếu nữ

냥둘러치기

Hành trình của ông chú với 30 năm kinh nghiệm làm ma pháp thiếu nữ

2 13

Tuyệt đối người lớn

(Đang ra)

Tuyệt đối người lớn

Tôi sử dụng “Perfect Sex” để ngủ với mọi người phụ nữ xinh đẹp mà tôi có thể tìm thấy, và hiệu suất bán hàng của tôi tăng lên hàng đầu công ty.

1 15

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

31 450

Dragon Raja-Long Tộc

(Đang ra)

Dragon Raja-Long Tộc

江南

Tại đây, Lộ Minh Phi phát hiện ra mình mang trong mình dòng máu rồng và sở hữu những khả năng đặc biệt. Trong hành trình trưởng thành, cậu phải đối mặt với các trận chiến khốc liệt, khám phá quá khứ c

51 165

Stealing The Protagonist’s Yandere Lovers

(Đang ra)

Stealing The Protagonist’s Yandere Lovers

Sheizzcoldasice

Liệu anh ấy có thể tìm ra câu trả lời mình đang tìm kiếm trong khi bắt đầu cuộc hành trình đầy rẫy những điều bất ngờ không?

5 79

1-100 - Chương 4: Một quyền của cô có thể khiến anh không xuống được giường!

"Nhớ ra rồi à?" Giọng của Thịnh Tinh Trạch lạnh lùng đến không thể tin nổi, "Nhớ ra thì tỉnh rượu đi, lập tức về nhà."

"Anh phiền không? Liên quan gì đến anh?" Lâm Tiểu Phàm nói không khách sáo, từ nhỏ đến lớn ai dám mắng cô?

Trước đây, dù ở đội võ thuật hay trong trường học, xung quanh đều là fan của anh ta, nghe họ mắng Lâm Phồn hằng ngày đã đủ rồi, bây giờ anh ta còn tự mình ra trận?

"Em nói gì?" Thịnh Tinh Trạch sửng sốt, Lâm Phồn – người luôn thận trọng lấy lòng anh – dám nói với anh như thế?

Tính khí của Thịnh Tinh Trạch tệ thế nào, Lâm Phồn biết rõ nhất, người mà cô sợ nhất chính là anh.

Nhưng cô đâu phải là Lâm Phồn! Một cú đấm của cô có thể khiến anh không dậy nổi!

"Tôi giờ đang rất bực mình, nói nhảm nữa thì tôi đánh chết anh đấy!" Lâm Tiểu Phàm lập tức cúp máy.

.

"Anh Trạch." Trợ lý Cố Kiệt vừa đẩy cửa ra, suýt nữa bị chiếc điện thoại bay tới mặt trúng ngay.

May mà anh ta có kinh nghiệm phong phú, lập tức lùi lại, đóng cửa, nghe thấy tiếng điện thoại đập vào cửa rồi rơi xuống đất, mới cẩn thận mở cửa đi vào.

"Lâm Lâm Phồn điên rồi sao?" Thịnh Tinh Trạch đi chân trần trên thảm, hiếm khi cười lạnh.

Anh mặc một chiếc áo len mỏng màu be nhạt, cổ áo chữ V, xương quai xanh nổi bật, da trắng như tuyết, ngay cả những ngón chân trên thảm cũng trắng hồng, đặc biệt đẹp mắt.

Ở nhà có cần toả ra sức hấp dẫn thế này không? Có phải đang làm việc đâu!

"Lâm Phồn bị làm sao vậy?" Anh lại nổi giận vì Lâm Phàm, Cố Kiệt có chút ngơ ngác.

Lâm Phàm đầu óc tệ hại như vậy, trước mặt anh Trạch chỉ có thể bị đánh bại, làm sao có thể khiến anh xúc động?

Làm việc bên cạnh Thịnh Tinh Trạch lâu năm, Cố Kiệt ít nhiều cũng hiểu tính cách của anh, ngoài ánh sáng rực rỡ trên sân khấu và trước ống kính, ở đời thường, anh là người rất lạnh lùng, ngay cả một nụ cười cũng là điều xa xỉ.

Vì vậy, quản lý Dư Hoan cũng sắp phát điên.

Nhưng biết làm sao?

Công ty là của anh, nhà tài trợ là anh trai anh, tài nguyên anh thoải mái lựa chọn, fan nổi tiếng khắp nơi, bên ngoài những người muốn hợp tác xếp hàng dài.

Dư Hoan hoàn toàn từ bỏ việc biến anh thành idol thương mại, muốn làm gì thì làm.

Vậy nên Lâm Phồn rốt cuộc đã làm gì để khiến anh tức đến vậy?

Thịnh Tinh Trạch ngồi lại ghế sofa, nghĩ về những lời vừa bị Lâm Phồn mắng, cuối cùng cơn giận lại hóa thành một tiếng cười lạnh: "Hừ… Đúng là gan to bằng trời!"

Giận đến mức này, có lẽ là tổn thương mặt mũi, Cố Kiệt không dám hỏi thêm.

"Anh Trạch, ý của chị Hoan Hoan bên đó là, nhân dịp lần này Lâm Phồn gây ra scandal lớn như vậy, chi bằng giải trừ hôn ước luôn?"

Lâm Phồn thích làm loạn như vậy, trong công ty có mấy người chịu nổi?

Người ghét cô nhất chính là Dư Hoan. Cô ấy cực kỳ vất vả để tạo dựng một thần tượng quốc dân, thế mà lại dính dáng tới Lâm Phồn, như miếng cao dán chó, vứt không nổi.

Thịnh Tinh Trạch tựa lưng vào ghế da, mi mắt đen nhánh che khuất đôi mắt, như những ngôi sao lạnh lẽo giữa đêm đông tĩnh mịch, đôi khi có mây đen lướt qua, càng làm tôn lên vẻ sâu thẳm cô tịch.

Da của anh trắng hơn người bình thường, chẳng cần đánh phấn nền, tự nhiên mang một khí chất bệnh tật lạnh lùng, ánh sáng chiếu xuống, chiếu vào chiếc yết hầu nhô ra, khiến người ta cảm thấy một cách kỳ quái như là một lời mời lạ lùng.

Cố Kiệt chỉ liếc một cái, vội vàng quay đi ánh mắt.

Mẹ nó, nhìn thế này mà không khiến người ta siêu lòng mới là lạ!

"Cuộc sống của em ấy trong nhà họ Lâm cũng không dễ dàng, không cần phải đẩy người ta vào tình huống khó xử." Thịnh Tinh Trạch lạnh nhạt nói.

Cố Kiệt nói: "Anh Trạch, chỉ còn vài tháng nữa là Lâm Phồn sẽ 20 tuổi."

Hai gia đình đã định ngày kết hôn khi Lâm Phồn đủ 20 tuổi.