“Này, mấy cậu có nghe về công viên ăn thịt người chưa?”
Hẳn là Shuji rồi. Cậu ta sẽ lải nhải về mấy thứ kinh dị ngay lúc đi chơi luôn cơ chứ.
Tôi đá mắt sang Shuji. Phía sau cặp kính tròn kia, chắc chắn cậu ta chỉ muốn sự chú ý mà thôi.
“Ăn thịt người á? Là sao ấy? Phim kinh dị à?”
“Biết ngay mấy cậu sẽ thích mà,” Shuji nói với một nụ cười dài. “Để tớ kể cho nghe.”
Ừm, cậu rõ là chỉ tìm cớ nói chuyện cho đã mồm thôi.
Tôi dựa mình vào cửa sổ. Má tôi lạnh bởi cửa sổ, thứ vẫn còn ẩm do không khí sương mù quanh xe buýt. Cũng không tệ, do tôi cũng đang thấy ấm quá. Xe buýt khá đông và máy sưởi thì đang hoạt động hết công suất mà.
“Ờ thì có một công viên giải trí này có một truyền thuyết đô thị. Mọi người cứ đi vào rồi cứ… biến mất thôi. Kiểu hoàn toàn luôn. Không ai tìm thấy họ hết. Nhưng mà nghe này – thậm chí camera an ninh còn quay được cảnh họ biến mất nữa.”
“Linh vật mà nuốt chửng ai đó á… Phải không?”
Yuno đột nhiên xuất hiện giữa ghế chúng tôi. Hai bên tóc tết của cô ấy đung đưa, và tôi ngửi được một mùi hương quen thuộc của cô ấy: nước hoa Hoa Mộc Tê.
“Kìa Yuno! Tớ phải nói chứ!”
“Ờm, ừ, không hẳn là gì đó gây cấn. Cũng chỉ là một câu chuyện ma nhảm nhí thôi.”
“Ugh, cậu hiểu sai rồi. Nó là về cốt truyện, bầu không khí, sự căng thẳng. Ai thèm quan tâm tới mấy tình tiết bất ngờ gì đó chứ. Với cả nó là truyền thuyết đô thị, không phải chuyện ma.”
“Whoops.. Lỗi tớ lỡ phá hỏng giờ kể chuyện của cậu nhá,” cổ nói, khuôn mặt không chút biểu cảm. Cũng không phải có ai bị lừa hay gì.
Ngay lúc cô nói, một mái tóc màu hạt dẻ xuất hiện sau cô.
“Tớ cũng biết truyền thuyết đô thị đó nữa.”
Là Neriko. Là một người trầm tính nhưng cổ lại rất yêu thích mấy thứ kinh dị hay máu me. Nên không bất ngờ lắm khi cổ biết về công viên ăn thịt người.
“Nổi tiếng đến vậy sao? Sao tớ chưa nghe gì hết nhỉ?”
“Kashio-kun à, cậu hẳn là không dùng mạng xã hội nhiều nhể? Có mấy thứ như đường hầm mà cậu muốn gì cũng có, hòn đảo mà thời gian tua ngược, hay là một đứa nhóc có thể dịch chuyển… Công viên ăn thịt người là cái mới đó.”
“Cậu biết nhiều thật đó.”
“Muốn nghe gì hay hơn nữa không?”
“Ồ, sao đấy? Nói bọn tớ nghe đi!”
Shuji và Yuno ngó nghiêng người, mắt họ tràn đầy sự tò mò. Neriko chỉ cười mang hơi hướng láu cá.
“Công viên ăn thịt người á? Dường như nó bắt đầu ở nơi chúng ta đang đến đó – công viên Sunny.”
Hẳn là thế rồi. Như Shuji vậy.
Cậu ta đã làm cách nào đó mà có được một tấm vé vào cửa miễn phí. Ờm, thật ra là một cặp vé. Mấy cái rút thăm trúng thưởng gì đó. Nếu cậu ta đi, thì cũng phải cho chúng tôi đi cùng nữa.
Vậy là nó thành một chuyến đi nhóm. Bốn đứa bạn thôi. Vé chỉ cho miễn phí hai người, nên hai đứa còn lại phải trả tiền. Bọn tôi đồng ý là chia đều tiền. Đó là cách mà chúng tôi đã đến công viên Sunny vào ngày cuối của kì nghỉ đông. Ngày 7 tháng Giêng
“Cảm ơn vì đã đồng hành. Trạm dừng tiếp theo, Công Viên Sunny. Đây là điểm đến cuối cùng…” Thông báo của xe buýt được phát ra từ loa.
Có vẻ là sắp tới rồi. Tôi đá mắt về đồng hồ của mình – chuẩn 10 giờ sáng.
Công viên Sunny được xây trên một ngọn đồi nhỏ ở ngoại ô Tokyo. Tôi phát hiện ra đu quay qua cửa sổ, cứ ở đó dưới bầu trời xanh. Xe buýt dừng lại ở bãi đỗ xe.
Mọi người bắt đầu đứng dậy, xếp hàng để trả tiền. Tôi nhanh chóng mặc áo khoác và bỏ tai nghe không dây vào túi. Lúc tôi vừa xong, tôi nhận ra mình là người cuối cùng trong hàng. Tôi đứng dậy và vươn vai, giãn người đôi chút. Đó cũng là lúc tôi phát hiện thấy thứ gì đó dưới ghế.
“Hử?”
Trông như một chiếc điện thoại. Tôi ngồi xuống để nhặt lên. Vẫn còn ấm. Có vẻ là vừa trượt khỏi túi của người xui xẻo nào đó rồi.
Nhưng mọi người đã rời xe rồi. Những người còn lại chỉ có Yuno với Neriko, là hai người ngồi sau tôi.
Ai làm rơi chắc đã đi khỏi xe rồi.
Ai ngồi ở đây vậy nhỉ? Tôi cố nhớ, nhưng chẳng nhớ được gì. Thôi kệ. Cứ đưa cho tài xế là xong.
Tôi chờ đến lượt. Ngay lúc tôi bước đến và thò tay vào túi để lấy chiếc điện thoại đó, thứ gì đó đã ngăn tôi lại.
Một giọng nói trong thâm tâm tôi hỏi. Cậu chỉ làm được tới đó thôi sao?
…Không. Phải thử chứ.
Tôi trả tiền vé, đi qua tài xế, và nhảy khỏi xe. Đưa điện thoại lên cao, tôi lớn giọng để mọi người xung quanh nghe thấy.
“Có ai làm rơi điện thoại không?”
Không chỉ hành khách quay lại nhìn – những người đi đường cũng thế, thậm chí là bảo vệ canh gác của bãi đỗ xe.
Tôi đã luôn có giọng rất lớn, hẳn là từ việc ca hát của câu lạc bộ.
Một vài người phản ứng, kiểm tra lại túi xách hay túi áo. Rồi một cậu trai trông như sinh viên cao đẳng chạy đến.
“A, cảm ơn! Cảm ơn cậu – nó là của tôi đó!”
Cậu ta trông khá xấu hổ khi chìa tay ra.
Tôi nhận ra cậu ấy trên xe buýt, cơ mà… khá chắc đó không phải người ngồi ở chỗ tôi tìm thấy điện thoại. Tôi ấn nút nguồn. Điện thoại trượt lên với tấm ảnh của một em bé. Tôi nhìn cậu ta.
“Mở khóa đi?”
“Hả?”
“Tôi chỉ muốn chắc nó là của cậu thôi.”
“…À, được chứ. Không sao.”
Tôi đưa cho cậu ta chiếc điện thoại thì-
“Đ-đó là điện thoại của tôi!” Một người phụ nữ gần đó hét lên.
Cùng lúc đó, tên kia chạy vút đi mất. Vẫn cầm điện thoại trong tay.
Rõ là tên kia nói dối rồi. Ngay khoảnh khắc đó, tôi liền đuổi theo. Ở khoảng cách này, tôi có thể bắt gã dễ dàng. Tôi liền thu hẹp khoảng cách, nắm lấy cổ áo rồi kéo về sau. “Đừng có làm chuyện khó coi chứ.”
“Buông ra! Tao giết mày bây giờ!” Giọng của gã run run. Trong một giây nào đó, tôi đã sợ - nhưng cơ thể thì cứ tự di chuyển. Hẳn là phản xạ từ những buổi tập luyện kia.
Tôi gạt tay gã và nắm lấy cổ áo. Miếng vải rách ra, nhưng tôi không quan tâm lắm. Tôi chèn chân vào giữa gã, thực hiện một đòn combo ouchi-gari và uchimata mà tôi đã làm không biết bao nhiêu lần trong câu lạc bộ hay các cuộc thi. Gã ta ngã vật ra đất, hét lên một tiếng “Gah!” Tôi đảm bảo rằng gã không bị đập đầu, nhưng hẳn gã sẽ không dậy nhanh quá đâu. Cuối cùng cũng bỏ chiếc điện thoại ra, và tôi cúi xuống để nhặt nó.
“Được rồi…”
Không có chuyện gì xấu xảy ra, nhưng tim tôi vẫn đập thình thịch. Tôi đã gặp những chuyện như này trước kia rồi, nhưng cái cảm giác đó vẫn chưa bao giờ nguôi ngoa. Tôi ghét việc tôi quá nhát gan so với lương tâm của tôi.
Tôi quay người lại và thấy người phụ nữ ban nãy, hay người chủ thật sự của chiếc điện thoại, chạy về phía tôi. Tôi nhớ cô ấy trong chuyến xe. Cô đi cùng với một cô bé nhỏ tuổi, và nếu tôi nhớ đúng, họ ngồi gần chỗ tôi tìm thấy chiếc điện thoại.
Cô chạy đến, thở gấp và cúi đầu.
“T-tôi xin lỗi! Tôi nghĩ nó là của tôi, nhưng rồi tên đó xuất hiện và tôi lại nghĩ là tôi nhầm… Nhưng tôi không tìm được nó ở nơi nào khác nữa, nên tôi nghĩ chỉ có thể là nó thôi…”
Tôi đưa điện thoại cho cô ấy. Cô mở khóa nó không ngần ngại gì. Không nghi ngờ gì nữa – cô là chủ chiếc điện thoại thật.
“Hân hạnh đã giúp đỡ.”
“Thật đó… Cảm ơn cậu nhiều.”
“Vậy thì, ừm… nên gọi cảnh sát không?”
Ngay lúc từ cảnh sát được thốt ra, gã kia lại di chuyển, kêu gào rồi lại ngồi dậy. Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, mặt gã như già đi năm tuổi vậy.
“X-xin đừng mà… Tôi xin cậu đấy…”
Anh ta cúi người, tay đặt lên đầu gối, đầu cúi thấp như thể anh ta sắp thực hiện thế dogeza vậy.
Tôi nhìn qua người phụ nữ.
“Vậy cô muốn làm gì?”
“Ờm… Sao cũng được. Tôi cũng không muốn dính líu đến cảnh sát đâu.”
“Hiểu rồi. Vậy thì thôi.”
Vậy là xong chuyện. Gã kia thì thầm gì đó trong miệng như là: “Chật… thằng ranh,” và rời đi. Lẽ ra tôi nên đem gã đến cảnh sát cho rồi. Nhưng mà thôi, làm quá chuyện cũng không nên. Hơn nữa, những người khác cũng đang đợi.
Tôi chào tạm biệt người phụ nữa và quay lại với nhóm Shuji.
“Xin lỗi bắt các cậu chờ.”
“Vãi, điên thiệt đó.” Shuji nói, có tí gì đó bực bội.
“Cũng có gì to tát đâu.”
“Tớ không phải là khen cậu đâu. Nếu cứ để cho tài xế thì mọi chuyện dễ hơn rồi. Cậu đâu phải đấu judo với tên kia đâu.”
“Đó là kế hoạch ban đầu đó. Nhưng sẽ mất lâu hơn để người chủ tìm thấy chiếc điện thoại. Ta đang ở công viên mà. Tớ cũng không muốn cô ấy mất cả ngày lo lắng về chiếc điện thoại ấy.”
“Cậu cũng đâu phải chịu trách nhiệm cho chuyện đó đâu.”
“Thì đâu cần chịu. Nhưng tớ muốn thế đó. Cậu hiểu mà?”
Shuji nhìn tôi. Trong phút chốc, cậu ta như muốn cãi nhau tiếp vậy. Nhưng cậu chỉ thở dài thôi.
“Ừ… Tớ hiểu. Cậu điên thật. Cảnh sát tương lai mà nhỉ.” Cậu ta nói như chế giễu kèm theo chút gì đó gọi là tôn trọng, vỗ nhẹ vào vai tôi. Đó cũng là nghề tôi muốn làm trong tương lai – là trở thành cảnh sát.
Bố của tôi là thám tử, và tôi ngưỡng mộ ông ấy nhiều hơn bất kì ai khác. Trong khi những người khác muốn trở thành vận động viên hay phi hành gia, tôi chỉ muốn nghe ông ta phá án thôi. Tôi không thích nghe chuyện cổ tích ru ngủ hay sao. Tôi muốn nghe những gì có thật. Ông ta tạo nên thế giới của tôi, mỗi ngày. Nên là vậy đó, tôi muốn nối gót ông ấy chỉ vì tôi cảm thấy nên như vậy thôi.
“Cậu ngầu thật đó, Kashio! Như anh hùng luôn!” Yuno nói tiếp. Cổ trông rất ấn tượng bởi tôi, không như Shuji.
“Cậu nói quá.”
“Không hề! Không ai dám làm tới thế vì người lạ đâu. Cậu nên tự hào đi, Kashio. Shuji chỉ dở khen người ta thôi.”
“Tớ biết Kashio từ hồi tiểu học rồi nhá! Khi cậu thấy cậu ta cứ ra tay vì chính nghĩa lần này đến lần khác trước mặt, khó để mà không nói, ‘nữa rồi đó.’”
‘Đừng có ‘nữa rồi đó’ với tôi, đồ ngốc.”
“Pfft. Để tớ vui tí đi.”
Cả hai khóa mắt với nhau rồi lại cãi cọ. Bình thường làm sao. Tôi đang tính vào giảng hòa thì-
“À hem.” Neriko nói lớn. “Tí nữa hẵng cãi lộn. Giờ đi vào chẳng phải tốt hơn sao?”
Shuji và Yuno quay phắt đi, rồi họ đi về phía cánh cổng công viên Sunny. Neriko và tôi theo sau họ.
“Cảm ơn cậu, Neriko.”
“Gì đâu. Lúc nào cũng thế mà. Cũng chẳng biết hai người đó thích hay là ghét nhau nữa.”
“Ừm.”
Hai bọn họ lúc nào cũng vậy. Cãi cọ đôi hồi, rồi lại nói chuyện như chưa có sự gì. Cũng là một thứ tôi thích ở bọn họ. Không giận chuyện gì quá lâu.
Một cơn gió thổi ngang, và tôi liền cho tay mình vào túi áo khoác. Mặt trời vẫn ở đó, nhưng không khí thì lạnh thôi rồi. Mùa đông năm nay lạnh hơn mọi năm, thậm chí còn có tuyết ở Tokyo hồi tháng mười hai nữa. Họ nói có thể có mây phủ lát nữa, nhưng dự báo thời tiết dạo này không chuẩn lắm nên tôi cũng không mấy tin tưởng.
Khi đến gần cổng, một âm thanh lớn xé qua không khí. Nghe như một con tàu vậy. Tôi ngước lên và thấy một chiếc tàu lượn siêu tốc.
“Hử, nó làm từ gỗ sao?”
Kể cả ở xa như này, tôi vẫn thấy phần gỗ dọc đường ray. Với khung tàu to lớn, những thanh đỡ dày cộm và cấu trúc dạng lưới, trông như một khu vui chơi trong rừng hơn là một trò cảm giác mạnh.
“Tàu lượn siêu tốc gỗ giờ hiếm lắm. Tớ nghe bảo chúng cực kì ồn và lắc dữ dội luôn,” Neriko giải thích.
“Hử, nghe hay đó,” Tôi đáp, gật đầu.
Nghe đáng sợ hơn hẳn loại tàu lượn siêu tốc làm bằng kim loại. Và...
“Cao hơn tớ nghĩ nhiều...” Tôi thì thầm.
“Cậu sợ tàu lượn siêu tốc à?” Neriko hỏi, cười nhếch.
“Sợ á hả? Không hề. Ba cái này không có gì sợ hết.”
Tôi cố tỏ vẻ, nhưng cổ bắt bài được rồi. Không phải là độ cao. Cái khiến tôi sợ là lúc chúi xuống, cảm giác xoay vòng trong bụng như thể mặt đất vừa biến mất. Chắc chắn tôi không hề thích. Nghe khá hài, bởi tôi khá quen với việc bị ném trong khi học judo.
“Tớ không nghĩ vậy. Cậu trông như người không biết sợ nhỉ, Kashio-kun.”
“Ý là, không phải là không biết sợ. Tớ không chịu nổi cái thứ nhớt nhớt trong cà chua đâu.”
“Trời ơi, giống nhau vậy.”
Bọn tôi cứ hàn huyên như vậy lúc đi, và rồi cũng đến cổng trước.
Lối vào trông cứ như cung điện vậy, với một hình mặt trời to lớn kèm theo một cây cau đính trên đỉnh cổng. Công viên hẳn được thiết kế theo một phong cách bãi biển nhiệt đới rồi. Nhạc Hawaii vang qua loa, dù nghe lạc quẻ vì hôm nay khá lạnh, nhưng nơi này lại đông nghẹt. Kỳ nghỉ đông, đi từ thành phố đến chưa tới một tiếng, và rẻ hơn nhiều so với Disneyland, đông như này là hoàn toàn hợp lý.
Chúng tôi đến quầy vé, lấy vé vào cổng, và nhận vé chơi không giới hạn trong một ngày. Kế hoạch ban đầu là chơi đến tận lúc đóng cửa cho bõ bèn số tiền.
“Nay chơi hết ga hết số luôn!” Yuno nói to, giơ hai tay lên như thể cổ không chịu được thêm giây nào nữa vậy.
Vậy rồi, bọn tôi bước vào công viên.
“Vậy chơi gì trước giờ?” Yuno hỏi, khuôn mặt cô niềm nở khi bọn tôi chỉ vừa qua cổng.
“Đương nhiên là tàu lượn siêu tốc rồi.” Shuji nói không chút do dự.
“Gì chứ? Chẳng phải... Cái đó là cái chính của ngày hôm nay sao?” Tôi hỏi.
“Rồi, vậy bắt đầu bằng cái gì nào?” Shuji hỏi ngược lại.
“Hmm... vòng quay ngựa chăng?” Yuno đề xuất.
“Vòng quay ngựa á? Bọn mình cấp ba rồi đó. Cái đó dành cho con nít thôi.” Shuji giễu cô.
“Thôi nào, ai quan tâm cơ chứ. Tớ sẽ chụp ảnh mấy cậu lúc chơi mà.” Yuno đáp.
“Từ từ, vậy cậu không chơi à?” Shuji hỏi, sắc mặt pha chút với sự đa nghi.
Khi hai người bọn họ bắt đầu cuộc trò chuyện như thường ngày, tôi dành đôi ba giây nhìn xung quanh.
Ấn tượng đầu tiên của tôi về công viên Sunny là việc nó có cảm giác của một công viên giải trí kiểu cổ điển. Mấy thứ bình thường đều có - từ đu quay, cốc quay, trò tàu hải tặc. Có vẻ họ cũng đang làm những buổi biểu diễn liên quan đến anh hùng nữa. Khuôn viên khá rộng, và tôi nghe bảo họ còn mở một hồ bơi rất lớn vào mùa hè nữa.
Chủ đề về mấy cái đảo nhiệt đới không chỉ nằm ở cánh cổng không, mà là ở mọi nơi. Cây cọ cùng cây dương xỉ được trồng xung quanh, mang đến một bầu không khí khá thân thuộc với thiên nhiên. Kể cả cái tàu lượn siêu tốc bằng gỗ khi nãy cũng đóng góp vào phần chủ đề nữa.
Ở sảnh nơi bọn tôi đang đứng, tôi thấy một nhân viên đang làm bóng bay hình động vật và một cửa hàng nhỏ bán áo in hình linh vật. Nơi này hẳn có một sự thu hút mang đôi hơi sự cổ điển, nhưng rõ là họ cũng đã và đang cố gắng để giữ mọi thứ hiện đại và sống động hơn. Và nếu xét về phía đám đông kia, thì nó đã hoạt động. Dù còn sớm, nơi đây đã đông nghẹt rồi.
Tôi đá mắt về phía Yuno và Shuji. Vẫn cãi lộn. Hiển nhiên rồi. Thở dài một hơi nhẹ, tôi quay về phía Neriko.
“Ê nè Neriko, cậu muốn chơi gì kh-” Tôi ngưng giữa chừng.
Chớp mắt, song lại nhìn cô lần nữa. Một người tôi thấy mặt gần như là mỗi ngày. Một người đáng lẽ ra tôi phải rất thân thuộc rồi.
Thật sự là Neriko ư?
Có gì đó sai sai ở Neriko. Chỉ khắc trước, cô vẫn là cô, một Neriko bình tĩnh, tốt bụng, nhưng giờ trông cô như được thay thế bởi ai khác vậy. Có một cảm giác căng thẳng xung quanh cô, như một sợi dây bị kéo quá mức, và vẻ mặt vô cảm kia trông rất không ổn.
Tôi mở miệng ra, tính hỏi cô có gì không phải sao.
Póc!
Âm thanh lớn đó khiến tôi giật mình. Nhìn về phía xa, tôi thấy một đứa trẻ nhỏ đang khóc. Có vẻ thằng nhóc lỡ làm vỡ một quả bóng bay rồi. Một nhân viên nhanh chóng chạy lại và đưa cho cậu bé một quả khác, rồi nó lại vui vẻ trở lại.
“Cái nào cũng okela hết,” Neriko nói.
Rồi tôi nhận thấy rằng cô đã trả lời câu hỏi mà tôi còn chưa nói xong.
“Ư-ừm, hiểu rồi.”
Tôi liếc nhìn mặt cô lại lần nữa cho chắc.
Biểu cảm dù có hơi đơ, nhưng cô lại là cô rồi. Gì vậy nhỉ? Cổ chỉ đang nhịn hắt xì thôi hay sao?
Tò mò, nhưng kì lắm nếu tôi cứ nhìn chằm chằm mặt cô. Nên tôi cũng bỏ qua.
Shuji và Yuno quay về phía bọn tôi. Nhìn nét mặt, có vẻ bọn họ đã quyết định xong rồi.
“Chơi gì trước thế?”
Họ trả lời cùng lúc. “Thuyền Viking!”
Và rồi, trò chơi đầu tiên cũng được quyết định. Thuyền Viking, hay được gọi chính thức là Đại Maria. Chúng tôi xếp hàng và chờ khoảng mười phút trước khi cả bốn được lên một con tàu hải tặc khổng lồ. Tôi đã bắt đầu thấy hơi ấy rồi, còn Yuno thì nhoi nhoi như mấy đứa con nít đi hội vậy.
Kế đến là Cuộc săn ma của De Le Mancha.
Nó là một kiểu tàu chạy qua nhà ma, bạn ở trong một chiếc xe nhỏ và bắn mấy con ma với một cây súng đồ chơi khi chúng xuất hiện. Shuji cứ mè nheo, “Sao súng lại bắn được ma nhỉ?” Nghe có hơi mất vui chút.
Kế đến là Hyper Fly.
Là một kiểu trò chơi rơi tự do được thiết kế như một tháp canh phòng cháy chữa cháy cũ kĩ vậy. Nó kéo bọn tôi lên cao, chắc khoảng bảy tám tầng, rồi thả xuống nhanh cực kì. Cái này kinh vãi.
“Hự... Tớ không thích cái này.” Tôi lẩm bẩm, gục ngã ở một băng ghế gần đó và chờ cơn buồn nôn đi qua.
Khi ngồi đó, như sắp chết, vòng quay ngựa lọt vào mắt tôi. Nó phát ra những thứ âm nhạc rạp xiếc và xoay vòng với đủ kiểu trang trí trên đó. Vì công viên dựa theo chủ đề nhiệt đới, nó có cá heo và thuyền thay vì ngựa hay xe ngựa. Với một nơi như công viên Sunny, với cái không khí xưa cũ này, nó vẫn thật nổi bật.
“Nè, Kashio-kun.” Trong lúc tôi đang nhìn mấy đứa con nít trên vòng quay, Neriko đưa tôi một chai nước.
“Được không? Tớ không muốn uống của cậu đâu.”
“Có gì đâu. Lần sau mua cho tớ nước ép hay gì đó là huề mà.”
Hợp lý. Tôi nhận lấy không chút do dự. Khi lấy chai nước, tôi thấy một chiếc vòng tay xanh lam trên cổ tay phải của cô - loại hay thấy ở mấy buổi hòa nhạc ấy. Tôi khá chắc là cô ấy không hề đeo nó trên tay lúc trên xe buýt.
“Ê, cậu lấy cái vòng tay ở đâu thế?” Tôi hỏi, chỉ tay vào nó.
“À, một trong những diễn viên đưa nó cho tớ đó. Có vẻ tớ là người khách thứ mười ngàn trong năm.”
“Hử... Không đùa sao.”
Có vẻ nhân viên nơi đây được gọi là “diễn viên”. Neriko nói chuyện đó khi bọn tôi đang xếp hàng cho cái trò săn ma kì cục đó. Nhưng mà cổ lấy lúc nào nhỉ? Bọn tôi đi cùng nhau gần như là cả buổi từ lúc vào công viên. Nếu có chuyện gì đó thì tôi phải biết chứ?
Hự. Cái cảm giác mắc ói đó lại đến rồi, nên tôi liền làm một ngụm nước. Cái cảm giác khó chịu trong bụng tôi cũng dịu đi rồi.
“Mấy cậu, qua đây đi!” Shuji gọi bọn tôi từ đâu đó gần đây.
Yuno đang vẫy tay nhiệt tình trước một cửa hàng kiểu xe kéo.
Khi đi đến, cô chìa ra một chiếc mũ mềm mại, theo chủ đề nhân vật nào đó trông cực kì ấm. Có vẻ cô chỉ vừa mới mua thôi.
“Cậu biết chứ? Đây là Chó Zoey đó! Cậu ta là linh vật của công viên Sunny đấy!”
Tôi thấy cậu ấy khá nhiều lần - biển báo, khung ảnh, hay vài người thật mặc đồ của linh vật nữa. Đó là một con chó hoạt hình với tai nhọn chỉ thẳng lên cao. Dường như cậu ta có vài người bạn linh vật nữa.
“Dễ thương nhỉ?” Cô đội chiếc nón lên đầu và cười dài. Tôi gật đầu thật lòng.
“Ừm. Trông cậu dễ thương lắm.”
Yuno chớp mắt, như thể cổ chưa lường trước chuyện này vậy, và kéo chiếc nón xuống để che khuôn mặt đang đỏ kia.
Shuji nói với một tiếng khịt mũi. “Ừ thì, cậu giống chó lắm đó, Yuno.”
Yuno ngẩng mặt lên. Cô cười, nhưng đôi mắt cô lại sắc bén đến lạ. “Vậy à? Ý cậu là sao nhỉ? Nói năng cho cẩn thận đó, Shuji.”
“Ờm - kiểu,... cậu chịu lạnh tốt nè?” Shuji lắp bắp nói.
“...Hứ. Tha cho cậu đó.” Yuno nói với giọng điệu hơi dỗi.
Shuji thở phào đầy nhẹ nhõm.
Nhìn hai bọn họ như vậy, tôi cũng chỉ biết cười. Họ hòa thuận thật, dù có phải giả vờ không phải.
Liếc nhìn đồng hồ - đã một giờ chiều rồi. Chúng tôi đã nhịn ăn trưa để chơi, để tránh đám đông nữa, nhưng giờ tôi đói meo rồi. Giờ là khoảnh khắc thích hợp để nghỉ ăn trưa, nên bọn tôi đã đến quầy đồ ăn.
Khi quay về đường chính, một hàng dài cây cọ hiện ra phía trước mắt bọn tôi, như kiểu nhà nghỉ nhiệt đới ấy. Dọc theo đó là quầy bánh crepe, vài cửa hàng trang sức nhỏ, và quầy lễ hội với trò bắn súng, ném vòng, phi tiêu, và còn nữa. Giữa phố, một chú gấu linh vật đang phát bóng bay, làm những đứa trẻ gần đó hiện rõ niềm vui trên khuôn mặt.
Yên bình, như thể niềm vui đã hòa vào không khí vậy. Đứng đây khiến tôi cảm giác như tôi đang mơ ấy. Người đầu tiên gọi công viên giải trí là “xứ sở thần tiên” đúng là hiểu rõ họ đang nói gì luôn.
Dẫu vậy... Tôi không biết.
Khi mọi thứ xung quanh là tiếng cười và niềm vui, nó khiến bạn tự hỏi liệu bạn có thuộc về nơi ấy hay không. Không phải là sự cô đơn - càng không phải cảm giác một mình. Như thể đôi bàn chân tôi đang không chạm đất vậy. Nói vậy, đây đúng thực cảm giác như một giấc mơ.
Đến quầy đồ ăn rồi. Sau khi chiếm được một bàn, cả bốn chúng tôi tách nhau ra để kiếm đồ ăn. Thức ăn nhanh như thường thì khắp nơi. Mùi khoai tây chiên khiến bụng tôi cồn cào như chết đói vậy.
Trong khi tôi đang ăn chiếc bánh burger, tôi đá mắt ra bên ngoài. Có vài người lớn đang đi bộ với cổ áo khoác vảnh lên, còn mấy đứa trẻ thì chỉ có áo len. Tôi thấy lạnh chỉ bằng việc nhìn họ thôi, dẫu thế, tôi cũng cảm thấy ấm áp nữa.
“Sao nào, Kashio?” Shuji gọi tôi.
“Xin lỗi, đang bàn gì thế?” Tôi hỏi, nghe hơi gượng.
“Cha nội ơi, người ta đang nói thì nghe dùm cái.”
Cậu ta chìa điện thoại ra. Là ứng dụng thời tiết, và dự báo thời tiết cho chiều nay rằng sẽ có tuyết rơi.
“Có vẻ sẽ rơi khá nhiều đó. Có nên về trước lúc đó không?” Shuji hỏi.
“Cứ chú ý thời tiết tí thôi. Không rơi dài đến mức tàu không chạy nổi đâu.”
“Ừ, cũng đúng.” Shuji đặt điện thoại xuống.
Hốc xong chiếc bánh burger, tôi bèn lau tay và mặt với một chiếc khăn, và bèn đứng dậy. “Đi vệ sinh phát.”
“Tí nữa tớ đi,” Shuji nói khi tôi đang đi đến nhà vệ sinh nam.
Giờ nghỉ trưa có vẻ đã hết rồi. Giờ quầy đồ ăn đang có một không khí trầm lặng, lười biếng. Một bà mẹ đẩy xe đẩy, một cặp đôi lớn tuổi nhâm nhi cà phê, một đứa trẻ đang chơi trò cầm tay một mình - mọi người có vẻ như đang nghỉ mệt sau khi ở trong đám đông. Tôi đi qua họ để bước vào nhà vệ sinh nam, rồi tôi lại ngưng lại.
Có một cô gái học cấp ba đang ngồi trên cạnh của bồn rửa tay, tôi biết do đồng phục dưới áo khoác của cô. Quần tất dày, khăn đỏ chói lóa, và một chiếc băng đeo đầu với tai chó, trông như Chó Zoey vậy. Cô trông như đang chán chường, chỉ lướt điện thoại như thể đó là điều bình thường nhất vậy.
Suy nghĩ đầu tiên của tôi là tôi đã đi nhầm phòng vệ sinh rồi, nên theo bản năng tôi mò ra lại để kiểm tra tấm biển trên tường. Chắc chắn là dành cho nam, không nghi ngờ.
Tôi bước vào trong lại. “Cậu đi nhầm chỗ rồi.”
“Không à,” cô đáp mà không dứt mắt khỏi chiếc điện thoại kia. Cất nó đi, cô đẩy mình khỏi chiếc bồn rửa tay. “Chào nhá.”
Cô ấy xinh đẹp tuyệt trần luôn, theo kiểu bạn không được thấy hằng ngày đâu. Mũi thẳng, đôi ngươi cô to, sáng tạo ra một kiểu thu hút thật dễ gần. Mái tóc màu đào nhạt đi theo kiểu gradient, như ở trong tạp chí vậy. Cô thật sự trông như một thần tượng đó.
Từ từ, “Không á?” Là sao chứ?”
Và rồi một suy nghĩ giáng vào đầu tôi.
“Xin lỗi,” tôi nói. “Tớ không nên vội kết luận chỉ vì ngoại hình được.”
“Ờm, không. Vẫn tầm bậy, tôi là con gái.” Cô ép ngực cô lại bằng hai tay, như thể đang cố chứng minh luận điểm vậy. Thật luôn? Rồi giờ sao nữa?
“Rồi, nhưng nếu cậu là con gái thì cậu sai phòng vệ sinh rồi đó.” Tôi nói. “Cậu nên đi ra ngoài nếu không muốn có hiểu lầm ấy.”
“Khỏi phải lo,” cô nói, giọng cô điềm tĩnh. “Từ 1:26 tới 1:29 chiều, cậu là người duy nhất ở trong này.”
“Sao cậu biết chứ?”
“Tớ biết mọi thứ diễn ra trong công viên Sunny. Và tớ cũng biết cậu nữa, Ryuzaki Kashio-kun.”
Cô nói ra họ tên đầy đủ của tôi như thể đó không là gì hết. Bọn tôi gặp nhau rồi ư? Không thể nhớ nổi mặt, và đồng phục đó chắc chắn không phải trường tôi.
“Tên nghe hay nhờ?” Cô nói, nghiêng đầu nhẹ. “Ba mẹ cậu thích đồng hồ à?”
“Thật ra là máy tính cầm tay cơ.” Tôi thì thầm, gãi phần gáy sau cổ. “Họ nghĩ nó sẽ khiến tớ học giỏi hơn hay sao đấy.”
“Haha, thật luôn? Ai đời lại đặt tên con là tên máy tính cầm tay chứ?”
“Ừ, nghe hơi đần thật.”
Cô cười, là nó khiến tôi hơi bất ngờ, cảm giác chân thật quá. Cô ta là ai vậy? Tôi cứ mơ hồ hỏi chính mình, nhưng cô chỉ cười, đôi mắt cô nheo lại như thể cô biết gì đó tôi không biết vậy.
“Có vẻ ba mẹ cậu được những gì họ muốn rồi nhỉ. Cậu có điểm cao, giỏi thể thao, được thi Judo vòng quốc gia, và ước mơ làm cảnh sát nữa. Ấn tượng thật. Đầy đủ tố chất để làm cảnh sát luôn. Quá ấn tượng.”
Tôi hụt hơi. Cô ta biết tất ư? Judo với điểm số, mấy cái đó thì bình thường. Nhưng cái chuyện cảnh sát thì? Tôi chỉ nói với mấy đứa bạn thân thôi mà. Có lẽ cô ta biết Yuno hay Neriko ư? Như nhưng vậy, sao cô không nói chuyện với tôi như người bình thường thôi?
“Cậu là ai vậy?” Tôi hỏi, giọng tôi căng hơn bình thường.
“Đừng căng thẳng vậy chứ,” cô nói, nụ cười đó thật bí ẩn. “Tôi đến đây cảnh báo cậu chuyện này thôi.”
“Cảnh báo?”
“Cẩn thận Neriko-chan.”
Tôi nhăn mặt trước khi có thể kiềm được. Vậy là cổ biết Neriko. Dù vậy, đó vẫn là nói xấu mà.
“Neriko... Nana Koneri, chuẩn chứ?”
“Chuẩn. Bạn cậu đó.”
“Tôi biết cổ. Nhưng vậy thì sao?”
“Hmm... Giải thích thì mệt lắm, với cậu cũng chả tin tôi đâu. Với cả tôi cũng đang gấp. Nhớ lời tôi nói đó, nếu không thì...”
Một nụ cười nham hiểm hiện lên khuôn mặt cổ khi cổ bước đến gần tôi, nghé gần đến tai tôi. Tôi căng người lên như phản xạ, nhưng rồi tôi lại ngửi thấy một mùi socola từ cô, và... chả biết nói sao. Giọng cô nhẹ, êm, tựa như cô đang kể tôi một bí mật vậy.
“Cậu có thể bị hẹo đó.”
Giọng nói tựa như một tiếng thở nhẹ, đủ gần để cảm nhận được trên tai tôi, như thể cổ đang chia sẻ một bí mật vô hại vậy. Nhưng câu từ sao nghe lại nặng nề vậy.
Tôi giật mình, lùi về sau. Cô lại tạo ra cái giọng cười “Nyahaha” và quay gót bước đi.
“Chút nữa nhé,” cô nói, rồi bước ra khỏi phòng vệ sinh nam như chưa có chuyện gì hết.
Tôi đứng đó, không biết rằng liệu tôi có phải bị ảo giác rồi chơi đồ ra hết mấy chuyện đó không nữa. Cái quái gì thế nhỉ? Cổ gọi là cảnh báo, nhưng Neriko giết tôi kiểu gì? Đùa gở kiểu gì thế?
Trông đôi lát, tôi đã nghĩ về việc chạy theo cô, yêu cầu một lời giải thích rõ ràng. Nhưng thật sự thì, tôi cần phải đi vệ sinh. Chắc là mấy kiểu chơi khăm thôi. Và chuyện cảnh sát thì... chắc là bị lộ thôi. Không cớ gì phải căng hết.
Ngày hôm đó, trời quả thật có tuyết rơi, như dự báo đã nói. Bông tuyết hạ cánh từ những đám mây kia. Họ nói nó sẽ kéo dài đến tối, và thật sự, thứ duy nhất bị ảnh hưởng chỉ có tàu lượn siêu tốc thôi. Sâu trong tâm, tôi khá là mừng. Yuno trông cực kì thất vọng, nhưng rồi cô cũng phấn chấn trở lại.
“Ê, qua chơi cái đó đi!”
Cô dẫn đoàn, và bọn tôi theo sau.
Đu quay, cốc quay, hay thậm chí vòng quay ngựa. Như một checklist để hưởng thụ công viên giải trí vậy. Đơn giản, dễ hiểu. Vui làm sao.
Lúc bọn tôi đi vòng vòng công viên, mặt trời cũng dần lặn. Thời tiết cũng lạnh hơn, tuyết vẫn rơi nhẹ. Không cần đến một chiếc ô, nhưng đủ để khiến bạn nghĩ rằng mình cần một cái gì đó che chắn.
Nghĩ về chuyến đi về nhà, chúng tôi quyết định rằng cái này sẽ là trò cuối. Trò cuối cùng, sẽ là Đại Nhật, một vòng quay lớn được xem như biểu tượng của công viên vậy. Áng sáng kéo dài thật chói lóa, như một mặt trời giữa đêm khuya, như cái tên vậy.
Chúng tôi xếp hàng ngay sau đó, bởi cả bốn đều có thể ở trong cùng một buồng. Chỉ ngay trước khi tới lượt, Shuji bỗng nói, “Ôi”.
“Hả?”
“Tớ mới nhớ ra. Tớ sợ độ cao.”
Thanh niên này nói nhảm gì vậy trời? Thằng chả mới chơi cái trò tháp rơi tự do kia có sao đâu nhỉ?
Tôi tính kêu bớt giỡn thì bỗng Neriko giơ tay.
“Tớ cũng thế. Tớ sợ độ cao lắm. Hai cậu đi trước đi.
“H-hai cậu nói gì vậy!?” Yuno hốt hoảng nói.
Nhưng cả hai người đó cứ yên lặng. Shuji và Neriko cứ nhún vai, né câu hỏi như né đạn. Rồi họ bước ra khỏi hàng, đảm bảo rằng họ không lên chơi. Sau tất cả luôn? Thật luôn?
Yuno cố lôi kéo họ lại, nhưng họ còn chả động đậy được.
Trước khi nhận ra, đã đến lượt bọn tôi rồi. Với hai người đó đi ra ngoài và hàng phía sau lại càng dài, quay lại có lẽ không phải ý kiến hay.
“Vậy, ờ... có hai bọn mình thôi hả?” Tôi nói.
“Ể...? Ý là, nếu cậu ổn thì...” Yuno gật đầu, vẫn trông rất lưỡng lự.
Tôi đưa vé một ngày của mình ra cho mấy diễn viên. “Đường này”, họ nói, dẫn bọn tôi qua cổng. Bước vào buồng, và cánh cửa đóng sầm lại.
Vòng quay phát ra một âm thanh trầm, hơi to khi nó khởi động và đưa bọn tôi lên cao từ từ. Bên trong lạnh hơn tôi nghĩ, không có máy sưởi hay gì cả. Tấm cửa sổ Acrylic khá sạch và trong, dù có một vài chỗ có vết xước.
“Hừ, họ nghĩ gì vậy nhỉ?” Yuno thì thầm, nghịch hai bím tóc của mình. “Lúc xuống thì họ biết tay tớ.”
“Xin lỗi vì bị kẹt với tớ nhá.”
“Hở? Không! Cậu có làm gì sai đâu! Nói thật thì, có hai đứa mình thôi cũng ổn. Rộng rãi hơn, với thư giãn hơn nữa.
Yuno vươn dài hai tay của mình ra như để chứng minh, trông nghiêm túc tới mức tôi đã bật cười trước khi kịp kiềm lại luôn. Có vẻ bầu không khí cũng dịu lại, và một tiếng cười khúc khích nhỏ bật ra khỏi đôi môi cô, một âm thanh ehehe nhẹ nhàng.
“Dù sao thì... Hôm nay vui chứ, Kashio?”
“Ừ, thay đổi nhịp độ cuộc sống tí cũng tốt. Dù sao cũng vui hơn là ở trong câu lạc bộ mãi.”
“Tốt rồi. Tớ cũng vậy, dù có hơi phấn khích quá trong chuyến đi.”
“Cậu hẳn là có nhiều năng lượng hơn ngày thường đó.”
“Tớ biết mà. Giờ tự nhiên thấy ngại ghê.”
“Vậy cũng tốt. Dù gì đi công viên giải trí là để tận hưởng mà.”
“Đ-đúng rồi.” Cô gật đầu đôi ba lần, như cố gắng trấn an bản thân vậy.
Cảm giác có hơi gượng gạo đôi phần. Đây cũng không phải lần đầu tôi ở một mình với Yuno, nhưng có gì đó về vòng quay về đêm khiến cô như vậy. Tôi cũng không có lý do gì để cố gắng trò chuyện cả, nên tôi đá mắt ra bên ngoài. Chỉ mới đi được phần tư đường thôi, nhưng bởi công viên Sunny nằm trên một ngọn đồi, khung cảnh đã quá đẹp rồi. Sang phía đông, thành phố lấp lánh như ai đã rắc bột phát sáng lên đất vậy. Nếu trời không có tuyết rơi, chúng tôi thậm chí đã nhìn được xa hơn.
“U-um, Kashio...” cô nói, và tôi quay lại nhìn cô. Yuno đang ngồi đơ ra, lưng thẳng, vai dựng.
“Sao thế?”
“Thật ra... có điều này tớ muốn nói lâu rồi.” Cô nhìn xuống và nắm chặt tay mình lại.
“Ổn chứ?”
“Ờ, tớ...” Giọng cô đi mất. Không di chuyển, không nhìn lên. Đôi bàn tay cô khẽ run. Lúc đầu, tôi nghĩ chỉ là do lạnh, nhưng mặt cô đỏ và có một chút mồ hôi trên mũi cô nữa.
Từ từ nào... là tỏ tình ư?
Đến tôi còn hiểu được. Tim đập nhanh, bắt đầu lo sợ và một cảm giác tôi không biết gọi tên. Yuno hít một hơi sâu, sau đôi giây im lặng, cô mở miệng như đã suy nghĩ kĩ.
“Thôi... bỏ đi. Tớ sẽ nói lần tới.”
Tôi suýt thì bật ngửa. Thiệt hả má? Sau tất cả công sức đó luôn?
‘Tớ xin lỗi... Tớ chỉ nghĩ không phải là lúc thôi. Xin lỗi...” Giọng cô nhỉ, và cô trông rất hối lỗi, như cổ đã làm sai chuyện gì vậy.
“Đâu cần xin lỗi gì đâu. Nào cần thì nói tớ nhé.”
“Okay.” Yuno gật đầu, trông khá chán nản.
Tôi thấy tội cô quá. Dù vậy, phần nào đó trong tôi lại nhẹ nhõm. Nếu thật sự là tỏ tỉnh, tôi sẽ không biết nói gì mất. Yuno rất dễ thương và tốt bụng, thật sự thì quá mức so với đứa như tôi. Suy nghĩ về việc không có cô ấy như một người bạn lại đáng sợ hơn tôi cảm giác nữa.
Sau đó, chúng tôi cứ nhìn khung cảnh hoặc xem những bức ảnh đã chụp hôm nay. Ban đầu Yuno khá im lặng, nhưng sau một hồi, cô lại quay về bản thân vui vẻ của mình rồi.
Khi rời khỏi vòng quay, Shuji và Neriko đang chờ ở gần. Shuji tiến lại tôi.
“Sao rồi? Có gì không?”
Cha nội này bày trò nè, chắc kèo luôn.
“Không có gì hết,” tôi nói. “Bọn tớ chỉ nói chuyện, nhìn khung cảnh đồ đó thôi.”
Shuji nhìn tôi. Không nói gì, nhưng hẳn là thằng chả không tin lời tôi. Tôi biết cậu ta đang suy tính gì đó, nhưng rồi cũng bỏ qua.
Khi đó, nhạc nổi lên. Cuộc diễu hành đêm bắt đầu rồi. Chúng tôi nhanh chân ra đường chính, nơi đó đã có một đám đông tụ hợp sẵn. Giữa trung tâm đường, những chiếc xe diễu hành phát sáng với đèn chùm được bao xung quanh.
“Nhìn kìa, chó Zoey đó! Cậu ta đang vẫy kìa!” Yuno chỉ tay, giọng cô mang theo sự phấn khích.
Shuji nheo mắt. “Thanh niên nhìn như hà mã á hả?”
“Đó là gấu Zuzu.” Neriko sửa lỗi.
“Khá giống nhau nhỉ,” Shuji thầm nói.
“Trông khác nhau hoàn toàn mà!” Yuno nói.
Để nhìn rõ hơn, cả bốn chúng tôi đi sâu vào đám đông. Khi đó, có ai kéo cổ tay tôi. Là Neriko. Cô nghé vào gần, giọng cô nhỏ. “Kashio-kun, đi với tớ cái.”
“Giờ luôn?” Tôi nhìn về phía những người còn lại. “Ý là, được, để tớ nói Shuji và...”
“Làm ơn đó. Ngay bây giờ.”
Cô nói với giọng điệu khiến tôi khó mà dám cãi lại. Có lẽ là chuyện khẩn cấp. Tôi gật đầu, và Neriko nắm lấy tay tôi, kéo tôi ra khỏi đám đông. Chúng tôi cứ đi mãi, đi ra khỏi đường chính, ngày càng xa hơn.
Đi xa vậy nhỉ? Tôi tự hỏi.
Tôi đi theo cô mà không nói chữ nào. Cô chẳng dừng lại đến khi chúng tôi ở sau quầy đồ ăn. Nơi đó đang khá tối và trống vắng, chỉ vừa mới ra khỏi tầm của đèn đường. Tuyết rơi thẳng xuống bọn tôi, cũng bởi không có mái nhà để che chắn. Với cuộc diễu hành vẫn tiếp diễn, cũng hợp lý không có ai đi xa đến mức này.
“Tốt hơn nếu không có ai thấy à?”
Suy nghĩ về chuyện tỏ tình lại hiện ra trong tâm trí. Nhưng không phải của Neriko. Nghe sai quá sai.
“Cậu có nhớ vào năm nhất, đêm trước hội trại trường, lúc mà mọi người đang lên kế hoạch đi chơi chứ?”
“Hội trại trường á?”
“Ừ. Chúng mình ở trong trường tối muộn chuẩn bị cho căn nhà ma. Nhớ chứ?”
“Ồ... Phải rồi.”
Đó là đêm trước hội trại trường hồi năm nhất. Bọn tôi đang làm dự án của lớp, là một nhà ma, và thức khá trễ để làm xong. Phần lớn mọi người trong lớp đã ở lại để giúp. Chúng tôi cũng được giáo viên cho phép. Neriko và tôi lúc đó ở cùng lớp, nên cả hai đều ở đó.
Nhưng sao lại nhắc chuyện đó nhỉ?
“Sau khi mọi thứ kết thúc, một trong những đứa trong hội học sinh đã mời mọi người đi Karaoke. Nói rằng nó là “bữa tiệc trước hội trại”. Ai cũng muốn đi. Nhưng rồi có cậu. Không chỉ nói không - cậu còn bảo họ hủy bỏ mọi thứ nữa.”
“Ừ... tớ nhớ.”
Sau đó khá căng thẳng. Không ai nói thẳng mặt, nhưng tôi cảm nhận được. Dù vậy, tôi không hối hận. Lúc đó đã quá mười giờ rồi. Học sinh cấp ba không nên đi chơi trễ vậy, đặc biệt với một đứa muốn làm cảnh sát.”
“Cậu bị xa cách sau chuyện đó mà nhỉ,” Neriko nói. “Mọi người gọi cậu là đứa không biết vui vẻ gì cả. Nhưng... tớ khá mừng. Cậu đã giúp tớ, dù cậu còn không biết luôn.”
Cô dừng lại. “Tớ hát Karaoke tệ lắm. Siêu tệ. Khi đó, cảm giác như tớ không còn lựa chọn nào khác ngoài phải đi cùng hết. Nhưng bởi cậu đã hủy bỏ mọi chuyện, nên tớ không phải đi. Cậu cứu tớ đó. Tớ rất muốn cảm ơn cậu từ đó đến giờ.”
“Ơ, đâu có gì đâu...”
“Là chuyện nhỏ mà, tớ biết. Nhưng với tớ, hôm đó... cậu giống như anh hùng vậy.”
Tim tôi thắt chặt lại. Không phải là tệ. Chỉ là kỳ lạ thôi. Ấm áp, chắc vậy. Tôi không biết nói gì ngoài “Cảm ơn”.
“Tớ muốn nói vậy thôi. Xin lỗi vì kéo cậu đi ra đây nhé. Về lại thôi.”
“À, được rồi...”
Vậy thôi á? Chỉ có vậy thôi?
Tôi lại thấy khá thất vọng. Nếu cô chỉ muốn cảm ơn tôi, cô đâu nhất thiết phải làm ngay lúc này đâu. Nhưng tôi cũng không phiền lắm. Cảm xúc của Neriko là thật, và tôi trân trọng nó.
Quay đầu lại. Một bông tuyết lớn vụt qua mắt tôi. Tuyết bắt đầu rơi nặng hơn ban đầu rồi. Có một lớp mỏng đã hình thành trên đất rồi. Cứ đà này, ngày mai bọn tôi có thể chơi ném tuyết rồi.
“Cẩn thận Neriko-chan.”
Giọng nói cô gái đó vang bên tai tôi. Tại sao lại vào lúc này? Hẳn chỉ là trò đùa, hoặc giỡn chơi thôi. Tôi đã quyết rằng sẽ không nghĩ về nó rồi. Nhưng dẫu vậy, có thứ gì đó trong tôi lại phản ứng trước khi kiềm được. Từng dây thần kinh như được kích thích. Bởi cô không chỉ nói thế.
Cô còn nói một chuyện khác nữa.
“Cậu có thể bị giết đó.”
Có thứ gì đó va vào lưng tôi rất mạnh. Tôi loạng choạng đi về phía trước trong khi nhiệt nóng đang lan ra khắp phần lưng dưới, như thể nước sôi đổ thẳng lên da vậy. Tôi đưa tay về phía sau và cảm thấy thứ gì đó bén chạm vào ngón tay.
Cái quái...?
Một âm thanh nghẹn ngào phát ra phía sau tôi. “Hh... ahh...” tiếng khóc nức nở. Tôi cố quay người, nhưng chân tôi không làm được, và tôi khụy xuống. Có thứ gì đó đang ở trong eo của tôi.
Vẫn khụy gối, tôi quay về phía cô. Neriko đứng đó, và trong tay cô, nếu mắt tôi không bị điên, là một con dao. Thật sự là một con dao. Những giọt máu đỏ rơi từ đầu lưỡi dao. Đùa hả?
Cơ thể tôi quá nặng để đứng vững. Tôi đưa một tay xuống đất để không gục. Nhiệt nóng lan ra khắp nơi, từ eo đến bụng, đau đớn, và có thứ gì đó ấm ấm lăn trên lưng tôi.
Tôi cố gắng đứng dậy, nhưng rồi lại có thứ gì đó đâm thẳng vào lưng tôi.
“Gah!” âm thanh kia vụt khỏi miệng tôi.
Nhát này là chí mạng. Tôi cảm thấy được lưỡi dao xuyên qua da, trượt giữa xương sườn, và đâm thẳng vào phổi, như được tua chậm vậy.
Không đau. Mà là cảm giác bạn sẽ chết.
Cơ thể tôi không chịu được nữa, và tôi gục ngã. Không thở được. Phổi không làm được gì. Không như bị đánh gục trong Judo, cái này tệ hơn nhiều, cơ thể như đang chết chìm vậy.
Cảm giác trong mạn sườn bắt đầu nhạt đi, như thần kinh đã mất đi vậy. Cơn lạnh từ đất bắt đầu ngấm vào da thịt tôi.
Tôi có thể nghe Neriko khóc sau tôi.
Sao cậu lại khóc chứ...? Nếu cậu khóc, tại sao lại đâm tớ...?
“Tớ xin lỗi... Thật sự rất xin lỗi...”
Khi nhận thức dần trôi xa, tôi vẫn còn nghe được cô. Giọng cô run sợ, dẫu nhẹ nhàng.
“Xin cậu... Hãy cứu Asebi-chan...”