Ma pháp thư của Zero

Truyện tương tự

Sử Ma của Zero

(Đang ra)

Sử Ma của Zero

Yamaguchi Noboru

Ông Saito bị cuốn vào thế giới khác và được chủ nhân triệu hồi - Louise tiếp đãi một cách cực kỳ "dễ thương". Tiếp sau đó, cậu được gặp Siesta (không phải bên Thám Tử đã chết), Tabitha (nàng Kuudere l

73 4135

Em vẫn chưa chết à, Sofia?

(Đang ra)

Em vẫn chưa chết à, Sofia?

Moyo Kazami

Này... Em vẫn chưa chết à, Sofia?

1 9

Tận Thế: Tôi Đệ Nhất Sát Thủ Chuyển sinh Thành Bé Loli Đáng Yêu ư?

(Đang ra)

Tận Thế: Tôi Đệ Nhất Sát Thủ Chuyển sinh Thành Bé Loli Đáng Yêu ư?

不知常而妄作

Bằng một cách nào đó, cậu ấy đã biến thành một cô bé loli?!

0 5

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

0 9

Tân Thế Chiến 2: Ưng Kích Trường Không

(Đang ra)

Tân Thế Chiến 2: Ưng Kích Trường Không

Nãi Bình Chiến Đấu Cơ (Chiến Đấu Cơ Bình Sữa)

Anh không phải là phi công át chủ bài có số lượng máy bay địch bị bắn hạ nhiều nhất, chỉ riêng phần lẻ trong tổng số máy bay mà một số át chủ bài người Đức bắn hạ còn nhiều hơn tổng số của anh. Anh cũ

1 6

Tập 1 - Chương 2: Ma pháp thư của Zero

Ma pháp thư của Zero – phần 1

Mềm mềm, ấm áp cùng một mùi hương dễ chịu.

Đó là một buổi sáng kỳ lạ nhưng dễ chịu. Dường như tôi đang ôm thứ gì đó. Tôi mở đôi mắt lờ đờ để nhìn đống tro tàn của lửa trại cùng với chỗ đất đen nám bên dưới. Tâm trí tôi mách bảo rằng đêm qua đã có chuyện xảy ra, nhưng tôi không thể nhớ bất cứ điều gì. Tôi nghĩ rằng nó có liên quan đến phù thủy.

Sau đó tôi nghe được một tiếng ngáp trên ngực tôi. Ô, là mụ phù thủy.

“S—Sư phụ…”

“Cái quái gì đây?!”

Tôi lập tức đứng dậy và nghe được một tiếng kêu chói tai, giống như một con ếch bị đè lên khi tôi nhảy ra. Nhìn quanh, tôi thấy một phù thủy—Zero—mặc cái áo choàng trông chẳng khác gì một cái giẻ rách, đang nằm trên mặt đất như một cái xác sau khi tôi vô tình khiến cô ấy bay đi. Mũ trùm đầu của cô ấy tuột xuống, để lộ ra vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành của cô ấy dưới ánh nắng ban mai.

Rõ ràng, khái niệm về tuổi tác và giới tính không áp dụng cho những người được ban tặng vẻ đẹp phi thường. Zero, người có vẻ ngoài trung tính, sở hữu sự ngây thơ thuần khiết của một thiếu nữ, cũng như sự quyến rũ của một kỹ nữ. Điều đó khiến tôi cảm thấy vô cùng khó chịu.

Tôi hét lên: “C-C-Cô đang làm cái quái cái gì vậy?!"

Zero mở đôi mắt mơ màng và nhìn xung quanh không ngừng như đang tìm kiếm gì đó. Sau đó, cô nhíu mày cáu kỉnh.

“Lông...”

“Cái gì?”

“Lạnh quá… Ta cần bộ lông ấm áp và mềm mại đó…”

“Dậy ngay!” Tôi hét lên và đánh vào đầu cô ấy. 

Zero kêu lên khi cô ấy bật dậy: "Đau! Sao anh lại đánh ta?! Ta chỉ đang ngủ thôi mà."

“Tôi không quan tâm! Cô đã làm gì khi đang ngủ vậy?!”

“Sao lại… Ở đâu?” Trong lúc xoa đầu, cô ấy lẩm bẩm một cách buồn ngủ.

“Hmm… Ta nhớ rằng ta đã chui vào dưới áo choàng và ngủ trong bộ lông của anh.”

“Đó là một câu hỏi ngụy biện thôi! Cô không thấy tôi đang giận sao?! Giờ thì xin lỗi đi!”

“Còn quá sớm để la hét như thế. Khuôn mặt hung dữ và giọng nói đáng sợ của anh sẽ khiến mấy con thú hoảng sợ và khu rừng này héo úa mất. Có chuyện gì mà anh tức giận thế?”

Zero ngáp. Nhíu mắt lại do mặt trời quá sáng, cô ấy đội mũ trùm lên. Cô ấy trông có vẻ đáng ngờ với một nửa khuôn mặt bị che khuất, nhưng giờ tôi cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm. Vẻ đẹp đó tổn thọ lắm.

“Anh không vui về việc ta xâm phạm chốn riêng tư của anh sao? Biết làm sao được, anh có rất nhiều lông trong khi ta không có—Mỗi làn da thôi là không đủ để bảo vệ ta khỏi cái lạnh. Hay là anh muốn ta chết cóng còn anh thì được ngủ ngon?”

“Đâu phải tôi muốn có lông đâu…”

“Đó không phải là vấn đề chính. Ta đang nói về sự thật hiển nhiên. Hơn nữa, ta chắc chắn rằng anh cảm thấy trải nghiệm đó khá là thú vị chứ?” Miệng cô ấy mỉm cười một chút.

Tôi nhớ lại cảm giác mềm mại và ấm áp lúc thức dậy khiến tôi chẳng biết nói gì trong giây lát. Zero gật đầu hài lòng như thể đọc được suy nghĩ của tôi vậy.

“Thật cô đơn và lạnh lẽo khi ngủ một mình. Nếu có bạn đồng hành thì việc ngủ chung với nhau chả có gì sai. Trên hết, anh đã được ngủ với một mỹ nhân có 1-0-2 đấy. Anh nên cảm thấy biết ơn thay vì tức giận chứ.”

“Cô vừa nhận mình là ‘mỹ nhân’ sao?”

“Ừ, đó là điều hiển nhiên mà.” Cô ta nhắc lại lời ban nãy với biểu hiện chiến thắng.

Tôi tặc lưỡi: “Phù thủy các cô thường không có sự khiêm tốn hay xấu hổ sao?”

“Anh phải biết buông bỏ những thứ đó nếu muốn trở thành phù thủy. Ồ, hay anh thấy ta hấp dẫn?” Cô ấy hỏi với giọng điệu vui vẻ kỳ lạ.

“Còn lâu nhá!” Tôi ngắt lời. Tôi nghĩ là không. Không, nhất định là không.

“Chán thế.” Cô ấy lẩm bẩm thất vọng: “Ta thấy chả có vấn đề gì cả. Cứ coi ta như một vật vô tri vô giác là được. Anh là cái giường, còn ta là gối ôm. Cả hai đều có lợi. Vậy là được nhé.”

“Cô thậm chí còn không hỏi ý kiến tôi! Tôi—"

“Anh là lính đánh thuê của ta, phải không? Một lính đánh thuê phải biết nghe lời chủ.”

Cô ta nói đúng. Nhưng việc âu yếm một người đẹp vào buổi đêm khiến tôi căng thẳng nhiều hơn là vui vẻ. Bỗng bụng của Zero réo lên, phá vỡ sự yên lặng.

“Lính Đánh Thuê, ta đói rồi.” Cô ấy nhìn chằm chằm vào tôi.

Tôi thở dài. Tranh cãi với một người như cô ấy thật ngu ngốc và vô ích. Mình có con chim mới bắt được đêm qua.

“Thịt chim nướng được không?”

Miệng Zero cong lên một nụ cười lười biếng.

“Làm nhanh lên đấy!”

“Đáng lẽ tôi phải giúp đi săn phù thủy, nhưng chả hiểu sao giờ lại đi hộ tống một phù thủy.”

Nếu kể chuyện này ở quán rượu nào đó, chắc chắn sẽ khiến đám đông cười phá lên. Tất nhiên, tôi sẽ không dám nhắc đến, trừ khi muốn bị thiêu cùng Zero.

Trong khi tôi chuẩn bị con chim để nướng, tôi bàn về kế hoạch tiếp theo với Zero. Tôi không biết chúng tôi đang hướng đến đâu ngay từ đầu. Việc xác nhận công việc gồm những gì là điều cần thiết. Tuy nhiên, Zero không biết gì về Wenias. Vì vậy chúng tôi phải dựa vào bản đồ để xác nhận điểm đến của mình.

Cô ta ngiêng đầu hỏi: “Chúng ta đang ở đâu đây?”

Tôi chỉ vào một điểm trên bản đồ bằng móng vuốt. Cô ta gật đầu và lướt ngón tay từ vị trí của chúng tôi về phía bắc—chừng hai ngón tay—đến thủ đô Plasta. 

“Thirteenth chắc hẳn đang ở quanh đây.” Zero nói một cách trống rỗng: “Ta cảm thấy thế.”

Chà, tuyệt thật. Plasta vốn là điểm đến ban đầu của tôi, nơi tôi định giúp việc săn phù thủy. Việc thủ đô hoàng gia tuyển dụng Đọa Thú cho thấy các cuộc đụng độ với phù thủy đã lan đến tận trung tâm vương quốc. Nếu hộ tống một phù thủy đến đó, hậu quả sẽ rất khó lường.

“Wenias đang trong tình trạng chiến tranh với phù thủy. Tôi nghĩ rằng không thể có một phù thủy ngay tại thủ đô được. Tôi nghĩ cô đã nhầm—”

“Chúng ta chỉ nên xem xét kết luận dựa trên sự thật, chứ không phải suy đoán dựa trên lẽ thường. Ta đã lần theo dấu vết năng lượng phép thuật của Thirteenth. Ta chắc chắn rằng hắn đang ở quanh đây.” Zero gật đầu với vẻ quả quyết.

Mình đoán chúng ta sẽ đến Plasta vậy. Mà tên Thirteenth này đang làm gì giữa mớ hỗn độn này vậy?

“Việc này càng ngày khả nghi rồi. Sao cô có thể chắc chắn rằng cái gã Thirteenth đó sẽ không cùng bọn phù thuỷ chiếm lấy vương quốc?”

“Thirteenth thích ở yên một chỗ. Hắn biết rằng việc chiếm lấy vương quốc chỉ gây thêm phiền phức.”

“Vậy hắn đang làm gì ở Wenias?”

“Ta nhớ đã nói với anh rằng hắn đang tìm một quyển sách. Từ nội dung của nó, việc tìm kiếm ở nơi cuộc nổi dậy diễn ra là hợp lý.”

“Ồ, phải rồi, cuốn sách có thể hủy diệt thế giới.” Tôi nói bằng giọng điệu mỉa mai mà không hề nhận ra. Zero chỉ đơn giản gật đầu, không thèm bận tâm. Sự im lặng của Zero dường như khiến lời nói của cô ấy có một sự đáng tin kỳ lạ và điều đó khiến tôi rùng mình.

Sau khi chuẩn bị xong, tôi xiên con chim vào một cái que, cắm nó xuống đất và bắt đầu nướng trên đống lửa. Zero nhìn chằm chằm vào miếng thịt với vẻ háo hức.

“Vậy, đó là loại sách gì? Cô nói nó có thể hủy diệt thế giới.”

Zero liếc mắt cô ta khỏi miếng thịt và nhìn tôi rồi cười một cách kiêu ngạo.

“Nó được viết bằng mực không phai trên mảnh giấy da được tẩm mùi hương tốt nhất. Được bọc bởi gỗ mun bóng đến nỗi anh có thể soi gương trên nó, cùng với bản lề vàng và tô điểm bởi những chi tiết không thể nào tốt hơn được nữa. Khi mà mới nhìn, ai cũng sẽ—“

“Tôi đâu hỏi nó trông như thế nào! Tôi hỏi nó viết về cái gì!”

Mình cho rằng việc biết ngoại hình vật cần tìm là rất quan trọng, nhưng đó không phải là điều mình muốn biết lúc này.

Zero lẩm bẩm và phàn nàn: “Nó thật sự là một cuốn sách tuyệt vời. Ta không nghĩ anh hiểu được nếu ta giải thích…”

“Tôi đoán cô chỉ là một phù thủy quèn nếu không ai hiểu được lời giải thích của cô.”

Zero im lặng lườm tôi, tôi im lặng lườm lại. Cả hai nhìn nhau trong vài giây.

Cô ấy đột nhiên hỏi: “Anh biết bao nhiêu về Ma Thuật rồi?”

Mình thắng rồi.

“Tôi biết một chút. Chắc là triệu hồi ác quỷ để tạo ra những hiện tượng siêu nhiên.”

“Đúng rồi. Nhưng anh có biết cách làm không?”

Tôi trả lời trôi chảy: “Vẽ vòng tròn triệu hồi, đọc thần chú và hiến tế.”

Zero gật đầu hài lòng: “Đúng vậy. Sau đấy ta phải đàm phán với con quỷ được triệu hồi để chúng thực hiện các hiện tượng siêu nhiên. Như vậy gọi là Ma Thuật.”

Kể cả những người không quen thuộc với Ma Thuật cũng biết điều này. Trên thực tế, đấy là kiến thức phổ biến. Đó là vì phù thủy thường được miêu tả là kẻ phản diện trong các bài giảng của Nhà Thờ và sách trẻ em.

“Vậy anh nghĩ gì về những mũi tên ánh sáng tấn công anh tối qua? Nhân tiện, bọn ta gọi nó là Steim.”

Tôi không chắc.

Zero cười khi tôi im lặng: “Không cần phải nghĩ quá nhiều đâu. Anh đã rất sốc, phải chứ?”

“Ờm thì… Đúng đấy… Chắc vậy.”

“Lính Đánh Thuê, con người nếu thấy những điều bất ngờ đều sẽ rất sốc. Tâm trí nói với họ rằng ‘Điều này không thể xảy ra’.”

’Mũi tên ánh sáng’ mà mụ phù thủy sử sụng và ‘Chiếc hộp đất’ mà Zero đã tạo ra tối qua đã phá vỡ hoàn toàn những hiểu biết thông thường về Ma Thuật. Tôi nghi nghờ rằng họ có thể vẽ vòng tròn triệu hồi khi đang chạy, cũng không thấy người đó hiến tế thứ gì. Tất nhiên, tôi cũng chả nhìn thấy bất kì con quỷ nào. Gần đây, tôi nghe tin đồn về việc phù thủy sử dụng một loại Ma Thuật kì lạ, nhưng những gì tôi chứng kiến hoàn toàn vượt ngoài sức tưởng tượng của tôi.

 “Vậy tôi đã nghĩ sai à?”

“Không hề. Những gì từng là kiến thức phổ thông, giờ đây không còn áp dụng được nữa. Nói chính xác thì Steim không phải Ma Thuật.”

Vậy nó là cái quái gì? Trước khi tôi kịp hỏi thì Zero đã trả lời.

“Nó không phải Ma Thuật. Nó là Ma Pháp.”

“Ma…pháp?”

Tôi lặp lại từ ngữ kì lạ đó, nhưng việc phát âm không giúp tôi hiểu được nó. Chắc hẳn tôi đã có một vẻ mặt kỳ quặc khiến Zero bật cười.

“Có gì buồn cười?!”

“Ta không ngờ rằng một người thô lỗ như anh lại có thể làm cái bản mặt đáng yêu như vậy.”

“D-Dễ thương?! Tại sao cô…!”

“Không cần phải ngượng. Dễ thương lắm đó. Ôi, nó làm ta muốn ôm chặt lấy anh mất.”

Gọi một lính đánh thuê như tôi đáng yêu chẳng khác nào một lời xúc phạm. Hy vọng che giấu được sự bối rối của mình, tôi rắc chút thảo mộc nghiền khô và muối lên miếng thịt khi nó bắt đầu tỏa mùi thơm. Những tia lửa vàng nhảy múa do muối rơi vào.

"Anh không cần phải lo lắng gì cả. Ta sẽ giải thích cẩn thận. Bị gọi là phù thủy quèn sẽ sỉ nhục cái danh Phù Thủy Bùn Đêm mất. Nhưng trước khi đi vào chi tiết, chúng ta phải hiểu chung vấn đề trước. Chính xác thì Ma Thuật là gì? Người ta không thể nói về Ma Pháp mà không biết trước Ma Thuật là gì."

Zero lấy một nhánh cây và bắt đầu vẽ những ký tự kỳ lạ lên mặt đất. Sau khi hoàn thành một dãy ký tự, cô ta tiếp tục làm dãy tiếp theo cho đến khi tạo thành một vòng tròn.

“Vòng tròn triệu hồi?”

“Đúng vậy. Vòng tròn triệu hồi là thứ tuyệt đối cần thiết khi triệu hồi một con quỷ. Nó là nơi linh thiêng đối với phù thủy và có sức mạnh củng cố tâm trí của họ. Trên hết, nó có vai trò quan trọng là bảo vệ người triệu hồi khỏi con quỷ mà họ triệu hồi."

Sau đó, Zero khoanh tròn các ký tự vừa nãy bằng một vòng tròn hoàn hào đến mức khó tin rằng một người bình thường có thể vẽ được chỉ với một cành cây. Sau khi thêm bốn vòng tròn nhỏ cách đều nhau bên trong vòng tròn lớn, cô ấy viết những chữ cái và biểu tượng kì lạ lên nó một cách chi tiết.

Ma pháp thư của Zero – phần 2

Triệu hồi một con quỷ bằng cái vòng đó sao? Tôi liếc nhìn Zero với vẻ lạ lùng.

“Từ từ! Đừng nói với tôi rằng cô định triệu hồi một con quỷ ngay tại đây nhé?!”

“Đúng đấy. Lùi lại và quan sát đi. Đây là cảnh tượng khá thú vị đấy.”

“Không! Dừng lại!”

Mặc kệ lời nói của tôi, Zero giơ tay về phía vòng tròn và bắt đầu niệm thần chú. Tôi nghĩ đến việc ngăn cô ấy lại nhưng cùng lúc sợ làm gián đoạn câu thần chú. Thay vào đó, tôi đứng một nửa lên để sẵn sàng chạy đi bất cứ lúc nào. Tuy nhiên, nhìn qua lại giữa Zero và vòng tròn, tôi không hoàn toàn quyết tâm bỏ chạy.

5 phút sau và Zero vẫn đang niệm. Tôi cảm thấy mệt mỏi khi phải đề phòng. Ngay khi tôi nghĩ rằng không có gì xảy ra, vòng tròn bắt đầu phát sáng màu xanh trong suốt. Tôi có thể nhìn thấy thứ gì đó từ bên kia.

Ôi, bỏ mẹ. Nó đến rồi. Cô ta thực sự triệu hồi một con quỷ! Tôi lộn một vòng lớn về phía sau. Ánh sáng đó biến mất trong một khoảnh khắc. Một lúc sau, tôi nhìn chằm chằm vào thứ xuất hiện ở giữa vòng triệu hồi. Nó trông giống con người nhưng không hoàn toàn là con người. Giống một loài côn trùng nào đó, nó có đôi mắt xanh lục thẫm không có lòng trắng, đôi cánh trong suốt mọc trên lưng và nó vô cùng nhỏ bé, nhỏ hơn cả bàn tay của tôi.

“Đó là… một con quỷ?”

“Đúng vậy. Mà hình như anh đang hơi sợ nó đấy chứ?”

“Im đi! Người duy nhất không sợ lũ quỷ chỉ có phù thủy các cô thôi!”

Tôi đứng từ xa quan sát trong trạng thái cảnh giác cao độ, lông tôi dựng đứng hết lên. Zero trông có vẻ kinh ngạc.

“Không sao đâu. Ra đây xem nào. Nó không cắn đâu. Ta nói nó là quỷ nhưng thực chất lại là tinh linh

“Quỷ và tinh linh là những sinh vật khác nhau!”

"Về cơ bản chúng giống nhau. Nó khác nhau dựa trên thời đại và khu vực, nhưng phù thủy bọn ta gọi chung những sinh vật không phải con người là 'quỷ'. Điều đó bao gồm cả tinh linh, hồn ma và tất nhiên có cả chúa."

“Liệu có nên xếp chúa và quỷ chung với nhau không?”

“Giáo hội không hề phân biệt chúa và quỷ. Nói cách khác, chính Nhà Thờ thừa nhận rằng điều duy nhất phân biệt chúa với quỷ là đức tin của con người.”

Ừ. Cũng có lý đấy. Đối với người không thờ phụng bất kỳ vị chúa nào như tôi thì ý tưởng đó còn thuyết phục hơn so với việc chỉ có một vị Chúa duy nhất.

Tôi từ từ tiến lại gần vòng tròn, quan sát con quỷ nhỏ bé đang kêu chem chép như một con dế mèn.

“Trông nó đang sợ thì phải.”

“Chắc là vậy. Quỷ cấp thấp như này hiếm khi được triệu hồi nên nó không quen với điều đó.”

“Quỷ cũng có thứ hạng à?”

“Tất nhiên. Có một hệ thống giai cấp chặt chẽ giữa chúng. Quỷ cấp cao mạnh mẽ hơn cùng với vô số những con quỷ cấp thấp làm tùy tùng. Do đó, nếu anh thành công triệu hồi một con quỷ cấp cao, anh có thể để chúng dạy cách triệu hồi những con quỷ cấp thấp. Đây là cách mà việc nghiên cứu Ma Thuật phát triển và lan rộng.”

“Vậy đây là cấp nào?”

“Gần như là yếu nhất. Yếu đến nỗi anh cũng có thể nghiền nát nó bằng tay.”

Trời ơi, mày sợ nó vì cái đéo vậy. Tôi khá bất ngờ khi biết có những con quỷ yếu hơn mình.

“Hỡi chú quỷ bé nhỏ. Hãy ban cho ta thỉnh cầu này.”

Con quỷ nhìn vào cành cây mà Zero giơ ra, hít một hơi sâu và thổi lửa vào đó. Sau đó, nó nhìn Zero với ánh mắt dò hỏi.

“Giao kèo của chúng ta xong rồi. Cảm ơn.”

Zero gật đầu hài lòng rồi lấy ra một quả nhỏ từ chiếc túi bên hông, tách nó làm đôi rồi ném vào miệng con quỷ. Con quỷ cười khúc khích rồi biến mất với một tiếng “phụt”.

Tôi thở ra một hơi đầy kinh ngạc khi nhìn chằm chằm vào khoảng không nơi con quỷ vừa đứng mới lúc nãy.

“Uầy…Đây là lần đầu tiên tôi chứng kiến quỷ và Ma Thuật đấy.”

“Cách mà ta vẽ vòng tròn triệu hồi, niệm thần chú, triệu hồi quỷ và lập giao kèo, có gần giống với những gì anh tưởng tượng không?” Zero thổi tắt ngọn lửa trên đầu nhánh cây.

Cô ấy đã đúng. Ngoại trừ việc con quỷ bé tí thì mọi thứ y như những gì tôi tưởng tượng, bao gồm cả quá trình.

“Giờ nói về cuốn sách kia. Nó được chia làm bốn chương: Săn bắn, Bắt giữ, Thu hoạch và Bảo vệ. Mỗi chương hướng dẫn về cách thực hiện Ma thuật mà không cần nghi lễ, chỉ cần niệm chú.”

Trong lúc nói, Zero vẫy ngón tay khiến một ngọn lửa nhỏ xuất hiện trên đầu ngón tay.

Tôi mở to mắt và nhanh chóng giữ khoảng cách với ngọn lửa.

“Đây là sức mạnh của con quỷ mà ta vừa triệu hồi—tạo một ngọn lửa nhỏ. Ta không hề vẽ vòng tròn hay triệu hồi thứ gì cả, nhưng anh có thể thấy, ta vẫn dùng được phép của con quỷ đó. Đấy là Ma pháp. Bình thường, anh sẽ cần niệm "Kahlo Rai. Ngọn lửa, hãy xuất hiện đi. Chương Săn bắn, trang một: Rex. Hãy cho ta sức mạnh, vì ta là Zero'”’

“C-Cô có thể bỏ qua niệm chú?”

“Nếu tập luyện đầy đủ thì có thể. Niệm chú chia thành ba phần: Trong phép ta vừa mới niệm, ‘Kahlo Rai’ là mệnh lệnh cho con quỷ.’Ngọn lửa, hãy xuất hiện đi’ là tuyên bố rõ ràng về ý định để hướng dẫn bản thân. Phần cuối cùng là đọc tên phép và tên của bản thân như tiếng thét ra trận.

“Một tiếng thét ra trận có thực sự quan trọng không?” Tôi lẩm bẩm một cách vô ý.

Zero gật đầu mạnh mẽ:

"Đọc tên của bản thân cùng với tên phép rất có ích khi thi triển Ma Pháp. Khi thành thạo sẽ không cần sự hỗ trợ của nó nữa. Cuối cùng, chỉ cần niệm chú trong đầu là đủ—gần giống một lời cầu nguyện. Khá là tiện lợi phải không? Anh có thể nhóm lửa mà không cần đến đá đánh lửa.

Nghe có vẻ tiện lợi thật. Sinh ra với bàn tay lớn hơn người bình thường, tôi luôn gặp khó khăn trong việc nhóm lửa vì không có viên đá đánh lửa nào vừa với tay tôi. Khi tôi thở dài đầy ngưỡng mộ, Zero thổi tắt ngọn lửa đang nhảy múa trên đầu ngón tay cô ấy. Cuối cùng, tôi cũng hiểu được một chút ý nghĩa của câu "Những gì từng là kiến thức phổ thông, giờ đây không còn áp dụng được nữa”. Nhưng tôi vẫn thắc mắc vài điều.

“Làm sao cô có thể sử dụng sức mạnh của quỷ mà không cần triệu hồi nó vậy? Triệu hồi nó là không cần thiết à?”

“Không phải vậy. Chỉ là chưa ai từng thử.”

Cái gì? Thật sao?

“Thật vô lý! Vậy có nghĩa rằng phù thủy đã lãng phí rất nhiều thời gian cho một bước thậm chí còn không cần thiết sao?

“Đúng vậy. Chỉ cần một từ là đủ. Vậy mà các phù thủy lại phải trải qua bao nhiêu rắc rối để triệu hồi quỷ, từ đó khiến thế giới gặp nguy hiểm. Vì vậy, họ phải nghĩ ra các biện pháp phòng thủ. Đó là Ma Thuật. Câu hỏi không phải là ‘Làm sao ta thi triển phép mà không cần triệu hồi quỷ’, mà là ‘Tại sao lại triệu hồi chúng ngay từ đầu khi việc đó không cần thiết?’’

Tôi ngồi đó không nói nên lời. Các phù thủy đã sai ngay từ bước đầu tiên và Ma Thuật phát triển dựa trên sai lầm đó, một sai lầm mà không ai nhận ra trong hàng thế kỷ.

"Cuốn sách bị đánh cắp chứa đựng những lý thuyết cơ bản về Ma Pháp, bao gồm cách ta có thể thi triển phép mà không cần triệu hồi quỷ. Ngoài ra, trong đó còn ghi tên của các con quỷ, khả năng của chúng, câu thần chú và những vật hiến tế cần thiết. Không có chỗ cho việc đàm phán với quỷ ngay từ đầu vì những gì chúng có thể làm đã được định sẵn. Quỷ bị chi phối bởi những quy tắc bất di bất dịch, giống như việc ném muối vào lửa sẽ biến nó thành màu vàng."

Zero dừng lại một chút trước khi tiếp tục.

"Ta gọi đây là ‘Khế ước phép tắc với Quỷ’, gọi tắt là ‘Ma Pháp’.”

Cuối cùng tôi cũng hiểu được ý nghĩa của thuật ngữ xa lạ đó. Ma Pháp là một kỹ thuật mới cho phép phù thủy thi triển Ma Thuật một cách dễ dàng và trong khoảng thời gian ngắn bằng cách loại bỏ phần khó khăn và tốn thời gian nhất của quá trình.

Giả sử bạn muốn xin vị vua một ân huệ, cách nào sẽ dễ hơn: Triệu hồi ông ấy đến phòng bạn, hay gửi một món quà và một bức thư chứa đựng ân huệ của bạn? Chắc chắn là cách thứ hai. Thế mà phù thủy đã dành bao nhiêu thời gian để tìm cách triệu hồi vị vua đến phòng họ.

Giờ đây, một cuốn sách đơn lẻ có thể sửa chữa sai lầm của các phù thủy. Để hạ gục một phù thủy có thể cần đến 1000 binh sĩ. Ngay cả khi đó, một phù thủy có thể giết chết 1000 người. Lý do duy nhất mà Nhà Thờ chiến thắng khi đó là vì Ma Thuật cần rất nhiều thời gian. Phù thủy đang trong quá trình thực hiện nghi lễ không hề có khả năng phòng thủ và dễ dàng bị đánh bại. Chỉ một vài phù thủy có thể thực hiện những câu thần chú mạnh mẽ. Giết một trong số họ làm cơ hội chiến thắng tăng lên đáng kể.

Điều gì sẽ xảy ra nếu Ma Pháp, một kỹ thuật cho phép người thi triển triệu hồi phép thuật trong thời gian ngắn, lan rộng khắp thế giới?

“Nghe có vẻ là một vấn đề nghiêm trọng đấy.”

Trên thế giới đã có những tiến bộ đột phá về công nghệ. Việc phát hiện ra sắt đã thay đổi chiến tranh. Sự phát triển của bánh xe và xe ngựa đã làm thay đổi ngành thương mại. Vậy thì việc phát hiện ra Ma Pháp sẽ mang lại những sự thay đổi gì?

Trước hết, phù thủy sẽ có thêm sức mạnh. Nếu số lượng tăng lên, một cuộc chiến giữa phù thủy và Nhà Thờ có thể nổ ra một lần nữa. Không, nó không còn chỉ là một khả năng nữa. Sau 500 năm ẩn náu, phù thủy đã xuất hiện công khai, tiến hành một cuộc nổi dậy chống lại Vương quốc Wenias. Cuốn sách bị đánh cắp chắc chắn có liên quan đến tất cả chuyện này.

“Vậy mụ phù thủy truy đuổi tôi đêm qua sử dụng ‘Ma Pháp’ từ cuốn sách.’

Zero thở dài nặng nề: “Đúng vậy.”

“Họ có trộm cuốn sách không?”

"Không. Họ chỉ là người mới. Ta đã cố gắng hỏi họ đọc cuốn sách ở đâu nhưng họ quá hoảng loạn, ta hầu như không thu thập được gì từ họ, vì vậy ta bỏ đi. Rõ ràng, ai đó đã dạy cho họ."

“Ai đó đã dạy—Từ từ, đợi chút.”

Sách được viết ra để đọc. Kiến thức chứa đựng trong một cuốn sách có thể lan truyền đến hàng ngàn người. Điều này có nghĩa vấn đề không chỉ giới hạn ở phù thủy? Zero nói rằng Ma Pháp có thể được thi triển chỉ bằng cách đọc thần chú và hiến tế.

“Vậy có nghĩa là ai cũng có thể sử dụng Ma Pháp?”

"Không phải. Ma Pháp phụ thuộc rất nhiều vào năng khiếu của mỗi người. Nếu không có nó, họ không thể sử dụng Ma Pháp dù có cố gắng đến đâu. Tồn tại một rào cản không thể vượt qua chỉ bằng kiến thức."

“Làm sao cô biết được ai có năng khiếu?”

"Đơn giản. Chỉ cần niệm một câu thần chú cơ bản, nếu có dấu hiệu của việc thi triển, họ có năng khiếu. Nếu không, họ không có năng khiếu. Những người có năng khiếu sẽ mất tối đa năm năm để học."

Đúng vậy, điều đó nghe thực sự tệ. Không nghi ngờ gì nữa, Ma Pháp là một lực lượng cực kỳ mạnh mẽ. Nếu năm năm là đủ, chắc chắn sẽ có người cố gắng lạm dụng nó.

Tôi cuối cùng cũng hiểu nỗi lo của Zero. Như cô ấy nói rằng một trang từ cuốn sách đó có thể hủy diệt thế giới.

Tôi nhớ lại tia sáng xuyên qua thân cây đêm qua. Để tạo ra từng đó sức mạnh, nó phải được làm từ sắt và bắn ra từ một cây cung to và được sử dụng bởi một người cực kỳ khỏe mạnh. Một người như vậy trên chiến trường sẽ là một mối đe dọa lớn. Một nhóm người có thể thi triển Steim sẽ dễ dàng buộc một đội quân phải rút lui.

Mọi chuyện sẽ ổn nếu những người này có kỷ luật. Nhưng nếu họ trở thành cướp và chuyển sang trộm cướp thì sao? Nếu một kẻ hèn hạ có năng khiếu sử dụng Ma Pháp phi thường thì sao? Ai sẽ ngăn chặn họ? Bằng cách nào?

Sự lan truyền của Ma Pháp sẽ gây ra sự xáo trộn cán cân quyền lực ở khắp nơi. Nó sẽ gieo rắc hỗn loạn và châm ngòi cho chiến tranh.

"Nghe có vẻ là một cuốn sách thực sự rắc rối đấy. Tại sao lại viết ra nó chứ?"

“Ờm…”

Zero không nói nữa và tôi đứng dậy.

Ma pháp thư của Zero – phần 3

Tôi cảm nhận được thù địch từ đâu đó, nhưng trước khi tôi xác định được nó ở đâu, tai tôi bắt được một âm thanh lạ. Zero có vẻ cũng nhận ra điều đó khi đôi mắt cô ấy hướng về phía khu rừng. Rồi từ sâu trong rừng, một vật thể khổng lồ đang lao thẳng về phía chúng tôi.

“Bỏ mẹ! Cô đùa tôi đấy à!”

Nó xô đổ cây cối trên đường rồi lao ra khỏi khu rừng như một quả đạn pháo cùng với tiếng gầm vang trời. Ngay khi nhìn thấy nó, tôi chợt nhớ lại dòng chữ trên tấm bản đồ.

Cảnh báo: Eblboar hoang dã sống trong rừng.

Đólà một con Eblboar khổng lồ. Không. Nói “Khổng lồ” là còn nhẹ.

“Con lợn to vật vã này thật sự là một con quái vật! Nó to hơn tôi gấp mấy lần!”

Làm cách nào mà một người bình thường không gào thét trong tình huống này? Eblboar có một cơ thế to không tả nổi. Tôi cao hơn 2 mét, vậy mà mắt cả hai lại gặp nhau ở cùng mức độ. Nó có con mắt trái bị mù cùng vô vàn vết sẹo trên cơ thể, chứng minh nó là một chiến binh kỳ cựu đã vả chết vô số thợ săn.

Con lợn rừng có vẻ đang nổi điên, nước dãi chảy không ngừng, mắt phải đỏ ngầu. Nó nhắm thẳng vào tôi, sẵn sàng lao tới bất cứ lúc nào. Hai chiếc răng nanh sắc nhọn nhô ra từ khóe miệng của nó chắc chắn sẽ xé đôi cơ thể của một Đọa Thú.

Động vật luôn căm ghét Đọa Thú như một điều hiển nhiên, nhưng tôi chưa bao giờ nguyền rủa cơ thể mình nhiều đến vậy.

Mình có nên chạy không? Không được, mày không thể chạy đua bằng nó đâu, nhất là khi mày còn phải mang theo Zero. Chiến đấu là cách duy nhất sao? Mày chỉ cần nhảy sang một bên ngay khi nó lao tới rồi tấn công vào đầu nó.

Làm mù mắt nó là một ý tưởng hay, nhưng tôi nghi nghờ mọi chuyện sẽ suôn sẻ như vậy sao? Tôi rút kiếm ra. Ngay khi ánh sáng phản chiếu từ lưỡi kiếm lướt qua mắt, nó dữ dội lao thẳng về phía tôi. Tôi chuẩn bị nhảy sang bên thì chợt nhận ra Zero đang ở phía sau tôi, khiến tôi phải đứng vững ở đó.

“Đồ ngốc! Sao cô còn đứng đó vậy?!”

Tôi nhanh chóng ra lệnh cho cơ thể hành động, kéo Zero sang một bên và lăn xuống đất. Chiếc răng nanh của nó sượt qua lưng khiến tôi đau nhói. Tôi lấy lại thế đứng rồi định bảo Zero núp đi thì thấy cô ấy đứng trước mặt tôi – nói cách khác là giữa tôi và Eblboar.

“Đây là một cơ hội hoàn hảo. Ta sẽ cho anh xem Ma Pháp như thế nào trong một trận chiến. Quan sát cho kĩ, ta không bỏ qua bất kì câu thần chú nào đâu.”

Zero duyên dáng giơ hai tay lên cao. Con lợn rừng cào chân xuống đất, chuẩn bị lao tới một lần nữa.

“Meeza Ri Qib! Trói buộc và quằn quại! Chương Bắt giữ, trang tám: Caplata! Hãy cho ta sức mạnh, vì ta là Zero!”

Tôi không thể ngay lập tức hiểu chuyện gì đã xảy ra. Tất cả những gì tôi biết là vô số dây leo bật lên từ mặt đất, quấn chặt lấy chân con lợn rồi quật ngã nó. Nhiều dây leo khác tiếp tục xiết chặt quanh cơ thể nó khi nó nằm trên mặt đất. Chỉ trong vài giây, nó không thể cựa quậy được nữa.

Zero niệm thần chú chỉ trong vài giây. Những gì xảy ra sau đó chắc chắn là Ma Thuật. Thì ra đây là Ma Pháp. Nếu Zero có khả năng làm vậy, tôi nghi ngờ rằng cô ấy có thật sự cần đến tôi hay không. Lý do tồn tại của tôi với tư cách một lính đánh thuê đang bị đe dọa nghiêm trọng.

"Nhân tiện, Lính Đánh Thuê…” Zero quay sang tôi: ”Con này ăn có ngon không?"

Tôi đứng chết lặng nhìn con lợn rừng Ebl nằm ngửa, chân quẫy đạp điên cuồng.

"Ờ thì..." Tôi lẩm bẩm mà không kịp suy nghĩ. Đó không phải lời xác nhận. Chỉ là tôi không biết nói gì cho phải.

"Thật sao? Vậy thì tuyệt quá!" Zero nói với vẻ mặt rạng rỡ.

Tôi nhắm nhẹ mắt lại: "Ý tôi là không. Ngon nhưng săn bắt nó bị cấm. Thả nó đi đi."

Zero thả vai, để lộ bản mặt thất vọng rồi lững thững bước về phía con lợn. Miệng nó vẫn đang sùi bọt mép vì hoảng loạn. Zero búng tay một cái, nó bình tĩnh trở lại. Con lợn ngớ ngẩn nhìn lại Zero với ánh mắt đầy trống rỗng.

"Cục thịt này may mắn đấy. Tấn công ta mà vẫn được sống. Hãy biết ơn vận may của ngươi đi và đừng bao giờ xuất hiện trước mặt ta nữa. Rõ chưa?"

Trong khi Zero đang giáo huấn con lợn, những sợi dây leo quấn quanh người nó nới lỏng ra và rút xuống đất. Cô ấy nhìn theo con lợn lững thững trở về rừng với ánh mắt đầy nuối tiếc.

"Vậy thì..."

Zero ngẩng đầu lên trời. Ngay lúc đó, ánh mắt tôi bất chợt nhìn về phía một cái cây.

"Ngươi đây rồi!"

Zero làm động tác giương cung để dùng Steim. Ba mũi tên ánh sáng hiện ra trong tay cô ấy, lao vút qua không khí và đâm xuyên vào thân cây. Một tiếng kêu chói tai vang lên.

Được rồi... Mình đang dần quen với Ma Pháp. Nói chính xác hơn thì cảm giác sợ hãi của tôi đã tê liệt một nửa rồi. Tôi sẽ không tồn tại được lâu nếu cứ giật mình mỗi khi chứng kiến Ma Pháp đâu.

Khi thấy bóng người loạng choạng bước ra từ sau gốc cây đổ, tôi nhíu mày cau mặt. Mái tóc vàng chói lòa đó - tôi nhận ra ngay.

“Ơ! Con đĩ phù thủy từ tối qua đây mà!”

Nhận ra đây là cơ hội hiếm có khi mụ ta còn đang bị choáng, tôi rút kiếm ra.

“Từ từ! Nó chỉ là một đứa trẻ.”

“Gì cơ? Một đứa trẻ?”

Tôi chăm chú quan sát tên tóc vàng đang co ro trên đất. Đúng là bọn chúng có thân hình nhỏ con. Vậy là mình đã chạy thục mạng vì một thằng nhóc con?

Bỗng nhiên, tôi cảm thấy vô cùng tồi tệ, rồi lặng lẽ thả lỏng thanh kiếm. Zero ra hiệu cho tôi đứng yên đó rồi bước những bước dài về phía mụ phù thủy nhỏ con.

"Đúng là một chiêu thức hiểm độc. Ngươi chính là kẻ khiêu khích con lợn rừng tấn công bọn ta phải không?"

"Tại sao... Tại sao cô can thiệp vào chuyện này?! Cô cũng là phù thủy mà!" Thằng nhóc vẫn đang quỳ xuống đất, nhìn Zero với ánh mắt giận dữ. Nó thậm chí chẳng thèm trả lời câu hỏi.

"Cô chắc hẳn phải biết đầu Đọa Thú giá trị thế nào chứ! Tôi phải có được đầu hắn! Sao cô lại cản đường tôi?!"

"Bởi vì anh ta là lính đánh thuê của ta, nhóc con. Anh ta chẳng có giá trị gì với ta nếu đã chết."

“Cô trộm hắn từ tôi! Tôi tìm thấy hắn trước!”

Tôi giật mình ngạc nhiên. Cô ấy vừa nói "nhóc con" ư? Tôi tưởng tất cả phù thủy đều là nữ giới, nhưng hóa ra đây lại là một cậu bé. Nghĩ lại thì Thirteenth cũng là đàn ông. Có lẽ giới tính không ảnh hưởng đến năng lực sử dụng Ma Thuật hay Ma Pháp.

"Ai tìm thấy trước không quan trọng. Điều quan trọng là ai sở hữu anh ta lúc này. Ta sẽ không đưa cho ngươi dù chỉ là một sợi lông đuôi của anh ta. Dù ngươi có lấy được đầu anh ta đi nữa, ta nghĩ rằng liệu ngươi có thể tận dụng nó được không."

“Cái g—"

"Ta đang nói rằng một phù thủy như ngươi–kẻ thậm chí không thể thi triển nổi đúng cách phép Steim–sẽ không thể tận dụng hết được công dụng của đầu Đọa Thú. Ta khuyên ngươi nên từ bỏ đi. Với sức mạnh cỏn con đó, ngươi chẳng thể giết nổi lính đánh thuê của ta, chứ đừng nói đến ta."

Hai người họ tranh cãi về cái đầu của tôi như thể một món tài sản vậy. Điều đó khiến tôi nóng máu, nhưng không khí căng thẳng lúc này khiến tôi không thể chen ngang vào cuộc tranh luận. Suy cho cùng, tôi vẫn coi trọng mạng sống của mình hơn lòng tự trọng.

"Tôi biết..." Cậu bé siết chặt nắm đất trong tay: "Tôi biết mình yếu đuối! Chính vì vậy tôi mới cần cái đầu của hắn!" Cậu bé gào lên khi đứng phắt dậy: "Tôi phải làm mọi cách để trở nên mạnh mẽ hơn nữa!"

Cậu bé rút ra thứ gì đó từ chiếc túi bên hông, bóp nát rồi rải đều xung quanh. Trong chốc lát, mái tóc và quần áo cậu bé bay phấp phới như có luồng gió thổi qua. Một âm thanh chói tai vang lên khiến không khí xung quanh rung chuyển.

"Bag do gu Racht! Hỡi Ngọn Lửa Tận Cùng, hãy hiện lên và thiêu rụi tất cả!"

Một câu thần chú. Thằng nhóc đang thi triển Ma Pháp. Tôi siết chặt thanh kiếm trong tay. Một mất một còn.

"Ồ, Flagis à? Thú vị đấy."

Tiếng thì thầm nhẹ nhàng của Zero khiến tôi đứng hình. Đôi mắt nheo lại và nụ cười mỉa mai–chính xác là biểu cảm cô ấy đã làm đêm qua–khiến toàn thân tôi cứng đờ tại chỗ. Thằng nhóc dang rộng hai tay ôm lấy không khí như đang múa, rồi một con rắn lửa luồn lên người và quấn quanh đôi tay thằng nhóc.

“Chương Săn Bắn, trang sáu: Flagis! Hãy cho ta sức mạnh, vì tên ta là Albus!”

Zero khẽ hít một hơi: "Từ chối. Hãy cho ta sức mạnh, vì ta là Zero!"

Lời nói của cô ấy nhẹ nhàng nhưng rành rọt. Ngọn lửa vừa nãy như sắp bùng nổ, bỗng chốc tan biến, để lại cậu bé hoang mang nhìn chằm chằm vào đôi tay trống rỗng.

8616704f-5f3e-4b0a-b0e6-48ea77f15030.jpg

"Không thể nào... Làm sao có thể?!" Cậu bé gào lên trong tuyệt vọng. "Mình đã niệm chú chính xác mà!" Giọng nhóc nghẹn ngào như sắp khóc đến nơi vậy. Đôi vai nhóc run rẩy khi Zero từng bước tiến lại gần.

"Đừng đánh giá thấp ta, nhóc con. Thứ đó là của ta. Ma pháp của ta, tri thức của ta, sức mạnh của ta. Dám dùng nó chống lại ta? Thật nực cười."

‘Ý… Ý cô là gì—"

"Nghệ thuật sử dụng sức mạnh ngôn từ và hiến tế để sử dụng sức mạnh của quỷ mà không cần triệu hồi chúng. Đêm qua ngươi nói đã học được từ Ma pháp thư của Zero. Vậy thì nghe cho rõ. Ta là tác giả của cuốn sách ấy. Zero.”

Thằng nhóc lùi lại một bước như bị choáng ngợp trước uy nghi của Zero rồi ngã quỵ xuống đất.

Từ từ. Cô ta viết cuốn sách đó sao? Cuốn sách có thể hủy diệt thế giới?

“Lính Đánh Thuê.”

"Hả? Ơ... gọi tôi ư? Chuyện gì thế?" Tôi gần như giật bắn người lên khi bị gọi đột ngột. Có lẽ tôi còn ngớ ngẩn hơn cả thằng nhóc kia nếu không muốn nói là còn đần độn hơn nhiều.

“Ta muốn nói chuyện với thằng nhóc. Vậy có sao không?”

“Tại sao cô lại hỏi—"

Tôi? Tôi dừng lại. Zero biết tôi ghét nhất là bọn phù thủy. Vậy mà giờ cô ấy lại muốn nói chuyện với kẻ đang muốn lấy mạng tôi. Chắc hẳn là cô ấy đang cố tỏ ra tế nhị. Nếu cô ấy cứ thế mà phớt lờ cảm nghĩ của tôi, chắc tôi đã càu nhàu phàn nàn mất. Nhưng giờ đây, khi cô ấy chủ động hỏi ý kiến tôi, tôi không thể nào từ chối thẳng thừng được.

Tôi gãi gãi sau đầu: "Tuỳ cô. Nhưng thằng nhóc sẽ không được chia thức ăn đâu"

"Đương nhiên. Ta cũng chẳng định cho nó thứ gì đâu."

Zero khúc khích cười và bụng thằng nhóc kêu lên. Zero và tôi liếc nhìn nhau rồi cùng nhìn về phía thằng nhóc đỏ mặt vì xấu hổ.

"Ta nói rồi đấy. Không có thức ăn nào cho nhóc đâu."

Chẳng cần phải nói, chỉ vài phút sau, tôi đành bụng đói meo ngồi nhìn Zero cùng thằng nhóc đánh chén con chim nướng vàng rụm.